Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tarot Lá Bài Để Ngỏ - Chương Nhiễm Nhiễm

Hãy trải bài ra, rút lấy bốn lá, và chờ đợi bài tarot phán quyết! Rời khỏi trấn Thanh Vân, tìm đường đến đô thị phồn hoa Thượng Hải, tưởng chừng có thể bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng các vụ án vẫn theo sát gót Đỗ Xuân Hiểu. Những thi thể vô danh trôi trên sông Hoàng Phố, cái xác cháy đen được nhét trong rương mây cúng vụ mất tích của hoa khôi lừng danh tại vũ trườngThượng Hải, tất cả như một vòng xoáy hút lấy Xuân Hiểu và Hạ Băng, muốn kéo họ đến tận cội nguồn của cái ác. Không chỉ thế, tay bạn trai cũ Stephen của Đỗ Xuân Hiểu cũng đã tìm đến, nhắc cô nhớ lại ký ức hãi hùng ngày còn ở London. Chỉ dựa vào trí tuệ và những lá bài Tarot, liệu Xuân Hiểu có thoát nổi vòng bủa vây của hiện thực và quá khứ. Chương Nhiễm Nhiễm có bút danh là Ám Địa Yêu Nhiêu, người Hồ Châu, Triết Giang. Cô là nhà văn, nhà phê bình điện ảnh, có nhiều bài viết trên các báo và tạp chí. Lá bài phán quyết nằm trong bộ ba truyện về nữ thần thám bài Tarot Đỗ Xuân Hiểu. Tiểu thuyết nhận được sự hưởng ứng của đông đảo độc giả và được đạo diễn Lý Thiếu Hồng chuyển thể thành kịch bản phim truyền kỳ “Kiển trấn kỳ duyên”. “Tâm cơ của nữ nhân trong tiểu thuyết suy lý của Chương Nhiễm Nhiễm thật sự đáng sợ, đến mức tôi phải nổi da gà.” – Nhà văn Hồng Ảnh *** "Lại nữa rồi! Lại thêm một cái xác nữa!" Đỗ Xuân Hiểu đứng bên bờ sông Hoàng Phố, tay cầm nửa cái bánh rán gặm dở, vụn bánh trong miệng theo nước bọt phun ra, dính đầy lên cổ chiếc áo dạ xám kiểu Tây. Tay áo len cũng bị xổ, mấy sợi len đứt bay phất phơ trong gió. Mấy bà bác ôm miệng vẻ mặt kinh hoàng, thằng ranh ăn mày đi đôi giày da rách bươm độn chặt giấy báo nhe nhởn nhảy loi choi bên cạnh, gã trai trông có vẻ gan dạ nép trốn đằng sau rụt rè thò đầu ra nhìn. "Cậu đoán xem trong số những người kia kẻ nào là cánh săn tin?" Đỗ Xuân Hiểu huých cánh tay Hạ Băng, môi cô gặp thời tiết mùa thu hanh khô nứt nẻ đến tróc cả da, chốc chốc lại phải thè lưỡi liếm. Hạ Băng chỉ một tên lùn đứng cách xa cái đôn đá gần bờ sông, da dẻ vàng vọt, mũ lưỡi trai đội sùm sụp, che kín cả đôi con mắt. Rồi lại chỉ sang Đỗ Xuân Hiểu, ngón tay trỏ suýt chút nữa xỉa vào trán cô. Đỗ Xuân Hiểu vì muốn học đòi kiểu Tay, đã đến hẳn tiện Hoa Hồng Đỏ cắt đầu học sinh mái bằng, tiếc là trải chuốt qua loa, ngọn tóc cái cụp cái vểnh, khuôn mặt đáng lẽ phải trẻ trung ra giờ trông lại già nua gấp bội. Đỗ Xuân Hiểu tóm lấy ngón trỏ của Hạ Băng, bực bội "hừ" một tiếng, rồi tiếp tục nhìn cái xác đang trôi trên sông. Những xác chết ấy đều trắng hếu, dập dềnh trên mặt nước lững lờ trôi xuống hạ lưu, hai chân hơi tách ra, mái tóc dài rẽ sang hai bên, xõa tung như rong rêu, vì cái xác úp nên chỉ trông thấy cặp mông xanh mét, không phân biệt nổi nam hay nữa. Nhưng Đỗ Xuân Hiểu rút ra một quân Nữ tư tế, cười bảo: "Lại là hồn nam đoản mệnh, mấy ngày liền nhìn lắm "chim" quá đi." Hạ Băng lập tức đỏ bừng mặt, tức tối nói: "ý cậu là, cậu nhìn nhiều "chim" rồi, đã mắt rồi, nên muốn tôi xem cái khác chứ gì?" "Xem cái khác là cái gì?" Cô đột ngột ghé khuôn miệng nồng nặc mùi khói thuốc sát vào tai anh, phá lên cười xảo trá. Anh không đáp trả, chỉ đưa tay dẩy gọng kính, cổ đỏ dừ như tôm luộc. Không hiểu vì sao, từ khi tới Thượng Hải, Đỗ Xuân Hiểu tuy vẫn giữ bộ dạng lôi thôi lếch thếch nhưng tự nhiên lại tăng thêm vài phần gợi cảm, đây là điều anh chưa từng cảm nhận được khi ở trấn Thanh Vân. Cô dường như bẩm sinh đã thuộc về thế giới phồn hoa đô hội, có bất cần thế nào cũng vẫn hòa mình vào phong cảnh ấy, trái lại chẳng ăn nhập gì với chốn tiểu trấn quê mùa. Điều anh thích ở cô chính là kiểu yêu ghét rõ ràng lại biết vừa biết đủ, song đằng sau ẩn giấu những ngọn nguồn đen tối, biến ảo khôn lường như lá bài trong tay cô vậy. Trong nửa tháng đầu đến Thượng Hải, thú vui duy nhất của hai người là đứng bên bờ sông Hoàng Phố ngắm xác chết. Vì thuê trọ ở trong khu Thạch Khố Môn, chủ nhà lúc nào cũng nghi ngờ bọn họ giả nhân ngãi non vợ chồng, khổ nỗi không nắm được bằng chứng, đành nể mặt "ông bác Tiền" mà cho thuê. Dù vậy bà ta vẫn căn dặn tay thợ may Lý ở sát vách để ý coi chừng, tựa hồ đã lập tức quy chụp họ là đôi mèo mả gà đồng. Được cái Đỗ Xuân Hiểu chẳng hề bận tâm, dăm ba hôm lại đi kiếm tay thợ may kia buôn chuyện, đọc ké báo nhà hàng xóm, từ đó mới biết trên sông Hoàng Phố nổi lên một bầy xác chết, đã thành cảnh quan "tráng lệ" của thành phố không thể bỏ lỡ nên khăng khăng kéo Hạ Băng đi xem mấy lần. Hơn mười ngày nay, xác trôi trên sông đã lên tới con số năm mươi bảy, đều từ thượng lưu trôi xuống vào khoảng bảy tám giờ sáng, mình trần trụi, cái ngửa mặt lên trời cái úp mặt xuống nước, xương sường gaawy nhẳng nhô hết cả lên. Đỗ Xuân Hiểu hằng ngày nắm chặt lá bài Thần chết trong lòng bàn tay, ngồi ám quẻ quán cà phê ngoài trời trên đường Hà Phi. Hạ Băng cầm cốc đồ uống nóng trong tay, nhưng cứ lần lữa không nhấp miệng, chỉ đợi Đỗ Xuân Hiểu rút bài. "Ở đây xác chết đã thành họa như thế, hay cậu cũng hành nghề thám tử tư luôn đi. Cậu xem lá bài này, Công lý xuôi, chính là cần cậu hành hiệp trượng nghĩa đấy. Còn Hoàng hậu ngược kia ám chỉ sắp tới mối giao thiệp với nữ giới của cậu sẽ phong phú thêm, trổ vận đào hoa, tốt số không để đâu cho hết! Còn nữa còn nữa, lá tương lai lại là Chiến xa xuôi, đáng vui đáng mừng, vụ án xác nổi trên sông Hoàng Phố này phải đợi dũng sĩ giữa đường thấy chuyện bất bình là cậu ra tay phá án rồi." Đỗ Xuân Hiểu liến thoắng vung vít làm máu nóng trong người Hạ Băng sôi lên sùng sục, chỉ muốn đi đăng ký ngay giấy phép thám tử tư. Hiềm nỗi khu tô giới Pháp không lắm quy củ nhưng đều phải dùng tiền tạp quan hệ, huống hồ thế lực Hồng Bang rất lớn, muốn lôi kéo mấy tay mật thám đều phải trông sắc mặt chúng, nghĩ đến đây, anh không khỏi lúng túng ra mặt. Đỗ Xuân Hiểu đương nhiên biết tỏng điều anh lo ngại, vội cười bảo: "Tìm trong túi quần cậu xem có cái gì thế?" Anh lục túi quần, lôi ra được một xấp giấy bạc, đang định gạn hỏi thì cô đã chặn họng: "Không cần hỏi nguồn gốc, dù gì cũng chẳng minh bạch lắm đâu." Hạ Băng nghe xong không khỏi bật cười: "Phàm những gì cậu dám nói trắng ra là không minh bạch thì nhất định cả đời cũng chẳng truy nổi nguồn gốc, tôi đương nhiên không cần hỏi làm gì. Có điều vụ án xác nổi này, tôi mà phá được thể nào cũng trở thành kỳ nhân số một làm chấn động cả bến Thượng Hải cho xem. Chúng ta mới tới đây, vẫn còn bị khinh rẻ vì là người ngoại tỉnh, lấy đâu ra bản lĩnh đi làm chuyện..." Lời còn chưa dứt, Đỗ Xuân Hiểu đã áp thẳng lá bài Chiến xa lên môi Hạ Băng: "Phí lời, đi tìm chứng cứ rồi mau mở hàng thôi. Với cả chuyện xác nổi này, nếu gặp đúng thời cơ thì thể nào cũng rơi lên đầu tôi với cậu, chuẩn bị trước không thừa đâu." Hạ Băng chỉ đành dán miệng lên lá Chiến xa ấy, không chất vấn thêm nửa lời. Về phần mình, Đỗ Xuân Hiểu vô cùng hào hứng, thời nào cũng thế, người tìm đến nhờ cậy thám tử tư đa phần không phải những phu nhân nhà giàu muốn điều tra đức ông chồng liệu có ra ngoài lăng nhăng, thì là các bà vợ bé lo mình bị ruồng bỏ, hay các cô vũ nữ muốn sớm ngày trèo lên cành cao mong tìm hiểu cặn kẽ về mấy vị đại gia, làm sao mà không qua lại nhiều với phụ nữ cho được? Đây đúng là cái cây rụng tiền. Còn bọn họ có thể phá vụ án xác nổi này không thì phải dựa cả vào phán đoán chủ quan của cô thôi. Có điều trông thấy các xác kia đầu bù tóc rối, như chưa bao giờ được cắt tóc tai, hơn mười ngày nay cũng không hề thấy nhân thân đến nhận xác, cách giải thích duy nhất chính là những người chết đó đều là phường ăn mày lưu manh, sớm đã chẳng còn ai thân thích. Sự sống chết của những người này xưa nay đều không được ai đếm xỉa, phòng cảnh sát cũng không đời nào để tâm, trái lại giới thám tử xuất thân giang hồ, làm việc âm thầm gọn nhẹ, lại dễ bắt tay điều tra nhất. "Mọt sách, hiệu sách Hoang Đường của tôi sẽ mở cùng văn phòng thám tử tư của cậu, giả thần giả quỷ gạt tiền bói toán cũng là một cách làm ăn mà!" "Ở đây ai mà biết trò quỷ ấy của cậu chứ?" Hạ Băng hậm hực. "Tay thợ may Lý mồm loa kia biết chẳng phải được rồi sao?" Đỗ Xuân Hiểu nhăn mũi hằm hè, cặp mắt sáng lên như sao, phút chốc đã trở thành một "mỹ nhân" tự tin chẳng còn mảy may kệch cỡm. ... Mời các bạn đón đọc Tarot Lá Bài Để Ngỏ của tác giả Chương Nhiễm Nhiễm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cẩm Tú Kỳ Bào 2: Thế Thân - Chu Nghiệp Á
Bất kể đánh giá từ góc độ nào, phần II cuốn Cẩm Tú Kỳ Bào- Thế thân đều rất đáng nhận được sự quan tâm của độc giả. Nếu như phần I của tác phẩm được lý giải bởi những thế lực siêu nhiên, không có lời giải, thì phần II Thế thân lại đưa người đọc đến một kết thúc đầy bất ngờ và chân thực. Câu chuyện xoay quanh nhà văn trẻ chuyên viết truyện kinh dị - Lâm Hàn. Cô từ nhỏ đã sống trong sự thờ ơ của cha mẹ, sau này được nhận vào làm con nuôi của bà Hà Tố Lan. Tại biệt thự nhà họ Hà, cô lần tìm ra một bí mật, rồi bỗng nhiên trở thành người thừa kế của dòng họ đó. Khi viết xong cuốn truyện cuối cùng dựa trên bối cảnh nhà họ Hà, Lâm Hàn định từ bỏ nghiệp viết thì Hoan Dạ, người mất hút suốt hai năm qua đột nhiên quay trở lại, đồng thời rủ Lâm Hàn đến ngôi làng mà cô nhắc đến trong cuốn truyện. Ngôi làng đã thu hút sự tò mò của tám fan hâm mộ truyện kinh dị, ngay chính bản thân Lâm Hàn cũng hết sức hiếu kỳ. Chuyến đi đó đã khởi đầu cho một chuỗi những chuyện khủng khiếp xảy ra, tưởng như là sự cố, nhưng lại giống âm mưu. Thân phận thực sự của Lâm Hàn là gì? Sự trở lại của Hoan Dạ có phải ngẫu nhiên? Liệu những chuyện xảy ra trong chuyến đi có thực sự chỉ là sự cố? Ai sẽ là người phải thế thân? Với sự giúp đỡ của Đường Triêu, Lâm Hàn từng bước giải tỏa những nghi ngờ, từ đó phát hiện ra những chuyện không thể nào tin nổi. Xuất bản lần đầu năm 2005 ở Trung Quốc, Cẩm Tú Kỳ Bào đã lập tức gây tiếng vang lớn, đưa Chu Nghiệp Á, nhà văn chuyên viết truyện kinh dị giả tưởng vào hàng ngũ những nhà văn viết tiểu thuyết kinh dị hàng đầu Trung Quốc. Với ngòi bút uyển chuyển, tác giả đã đưa bạn đọc đến với những tình tiết ly kỳ, rợn tóc gáy song không quá hoang đường.   Mời các bạn đón đọc ​Cẩm Tú Kỳ Bào 2: Thế Thân của tác giả Chu Nghiệp Á.
Thiên Huyền Địa Hoàng - Cỏ Cỏ
Thiên Huyền Địa Hoàng là hành trình của một người bất chấp gian khổ tìm mọi cách khiến bản thân biến mất và của một người tha thiết đi tìm lại những gì đã lãng quên. Mặc Minh và bố nuôi đêm hôm bị lính quân đội đột nhập nhà dân, cưỡng ép bắt cóc bỏ tù. Tại nhà tù Bàn Cẩm cậu chứng kiến những người học Pháp Luân Công bị đối xử mất nhân tính, bị đánh đập tới mức sống dở chết dở. Cũng tại đây cậu gặp Âu Tử Dạ, cùng anh thám hiểm đền thờ kiếm trấn tà trong lòng đất, đối mặt với ma thú thượng cổ Đào Ngột và Hồn Độn. Sau khi thoát khỏi lòng đất lại phát hiện bệnh viện Vũ Tuyền nằm trong khu phức hợp nhà tù lại là một trong những cơ sở chuyên lấy nội tạng phạm nhân và cũng là xưởng chế biến tiêu bản xác người. Không giống như những bộ truyện huyền hoặc kinh nghi mang tính chất giải trí, Thiên Huyền Địa Hoàng dựa trên những sự kiện có thật, nó tố cáo tội ác tối tăm xấu xa của chế độ chính quyền nước nhà qua cuộc đàn áp Pháp Luân Công phi nhân tính. Nhân vật chính Mặc Minh là người đã đánh mất quá khứ, tính cách có chút thờ ơ lãnh đạm, vốn có một cuộc sống vui thú điền viên mà Âu Tử Dạ vô cùng ngưỡng mộ. Nhưng nhiều chuyện lạ phát sinh khiến cho sau này Mặc Minh không thể sống bình bình an an được nữa. Cùng với Âu Tử Dạ, hai người phải lang bạt qua nhiều vùng miền, vừa thu thập kiếm cổ vừa giải mã bí ẩn bản thân. 8 thanh kiếm cổ :Trạm Lư (湛卢), Cự Khuyết (巨阙), Thắng Tà (胜邪), Ngư Trường (鱼肠) ,Thuần Quân (纯钧), Long Uyên (龙渊), Thái A (泰阿) và Công Bố (工布), liệu sau hơn 2 ngàn năm có còn tồn tại trên cõi đời này,hay tất cả chỉ là trong truyền thuyết. Hãy theo chân hai bạn trẻ, cuối cùng liệu họ có vén được lớp lớp màn trướng che đậy, làm sáng tỏ bí mật gì bị che giấu hơn 2 ngàn năm qua? Mời các bạn đón đọc Thiên Huyền Địa Hoàng của tác giả Cỏ Cỏ.
Miêu Cương Hồ Sơ Cấm Kỵ - Tửu Tẩm Yên Hôi
Sách Nói Miêu Cương Hồ Sơ Cấm Kỵ Miêu Cương Hồ Sơ Cấm Kỵ thuộc thể loại truyện ma hay, mang nhiều tình tiết của truyện trinh thám xoay quanh về năm 20 tuổi, lỡ mất chuyến xe cuối cùng, nhận một vụ làm ăn kỳ quái, chú Hai bị người khác hãm hại, dẫn đến họa diệt thôn, bất đắc dĩ bức tôi phải lấy một cô gái như hoa như ngọc, nhưng cô gái ấy lại là một thây ma sống … Không quá rùng rợn như truyện ma, lại có chút trinh thám, kích thích trí tò mò của bạn. Mời các bạn đón đọc Miêu Cương Hồ Sơ Cấm Kỵ của tác giả Tửu Tẩm Yên Hôi.