Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Tình Mới Của Quan Ngoại Giao (Tân Hoan Quan Ngoại Giao)

Sở cảnh sát, phòng lấy khẩu cung Một tiểu Loli mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn người đàn ông nhàn nhã trước mặt, hận ý mỗi lúc một tăng, đôi tay bị còng không tự giác nắm chặt lại. Phía đối diện, một “ông chú” xinh đẹp vừa “thất thân” cách đây vài tiếng đồng hồ khoan thai bắt chéo chân, nhìn bộ dạng chật vật của cô đi tới, trên môi ẩn hiện nụ cười. Tô Noãn – “Anh rốt cuộc muốn thế nào, tôi rốt cuộc trộm cái gì đáng giá của anh, anh nói cho rõ ràng xem!” Lục Cảnh Hoằng – “Tim của anh có tính hay không?” ***   Bị cáo tên Tô Noãn, tuổi 24, nguyên là “vợ cũ” của Phó thị trưởng thành phố A – Cố Lăng Thành. Nghề nghiệp: Lao động tự do Mối quan hệ với nguyên cáo: Trước anh ta là ân nhân nhưng hiện giờ thì KHÔNG CÓ. Tô Noãn thật sự mong cô có thể đứng trước mọi người dõng dạc tuyên bố, cô cùng người đàn ông này không có chút quan hệ. Thế nhưng, đó đã là việc của vài tháng trước, còn hiện giờ, loại quan hệ mờ ám giữa cô và anh ta chỉ sợ đến kẻ mù cũng có thể nhìn ra được. Càng nghĩ, Tô Noãn càng cảm thấy mơ hồ, quan hệ của bọn họ từ khi nào lại thành như vậy? Lần đầu tiên gặp mặt, cô bị anh ta phi lễ, ngỡ anh ta là “cầm thú”, không chần chừ liền tặng một bạt tay. Lần thứ hai gặp mặt, người này khiến cô trượt chân rơi xuống biển, cô cũng tiện tay kéo anh ta xuống theo. Hôm sau, hai người cùng nhau xuất hiện trên bản tin lá cải với tiêu đề đôi uyên ương mệnh khổ, “tự tử vì tình”.  Lần thứ ba gặp mặt, người đàn ông này giễu cợt cô trình độ thấp kém, cô cũng không nhân nhượng liền phá nát danh dự của anh ta, biến Lục Cảnh Hoằng từ một người đàn ông có “mùi vị giống đực trưởng thành” thành một “tiểu bạch kiểm” (trai bao) không hơn không kém.  Tô Noãn cho rằng, cô và Lục Cảnh Hoằng là oan gia, chỉ cần lướt qua nhau là được. Nhưng oan gia cũng là một loại duyên, mà đã là duyên đâu ai có thể dự đoán trước điều gì. Lần duy nhất mượn rượu làm càn, cô biến thành “tửu quỷ háo sắc” cả gan “cướp” đi nụ hôn đầu của một ông chú thủ thân như ngọc hơn 30 năm trời. Chẳng thể nghĩ tới vị Quan ngoại giao nổi danh “không gần nữ sắc” lại hướng cô đòi nợ. Lục Cảnh Hoằng: “Không phải em nói thích anh sao? Nếu thích anh thì ở lại bên cạnh anh thôi, sau này vị trí của em chính là ở bên cạnh anh.” Tô Noãn: “Em nói thích anh khi nào chứ?” Lục Cảnh Hoằng: “Lần đầu tiên em uống say đã lớn tiếng thừa nhận, bây giờ còn muốn chống chế sao?” Tô Noãn: “Lời nói uống say cũng có thể xem là thật sao?” Lục Cảnh Hoằng: “Anh luôn tin chắc, rượu nói lời thật.” Đứng trước sự kiên quyết đến mức vô lý của Lục Cảnh Hoằng, Tô Noãn như lâm vào mê hồn trận, cứ như vậy chìm sâu vào tình yêu của anh. Anh nói, anh đối với cô là nghiêm túc, sẽ không để cô rời khỏi tầm mắt của mình, bất luận cô đi đâu anh cũng phải tìm được cô. Vậy thì... “Sau này anh phải bảo vệ em thật tốt. Nếu có người khi dễ em, anh liền giúp em đánh nó, nếu mà em khi dễ người khác, anh cũng phải giúp em đánh người đó!” Lục Cảnh Hoằng, em thừa nhận là em thích anh. Chúng ta thử yêu đương đi. … Nguyên cáo tên Lục Cảnh Hoằng, tuổi 33 (THIẾU MỘT THÁNG – chi tiết quan trọng, ai đó làm ơn nhớ rõ) Chức vụ: Phó bộ trưởng Bộ ngoại giao Mối quan hệ với bị cáo: Suýt tí nữa thì trở thành chú - cháu dâu Đúng vậy, Tô Noãn – người phụ nữ đối diện anh lúc này chính là tình yêu duy nhất của Lục Thiếu Thần, người cháu mà anh yêu thương nhất. Để đổi lấy cuộc sống của Tô Noãn, ngay cả tính mạng Lục Thiếu Thần cũng không tiếc hy sinh. Trước khi rời khỏi trần thế, còn hướng anh cầu xin nhất định phải chăm sóc cô thật tốt. Nhưng hiện tại, anh lại yêu cô sâu sắc, chỉ muốn cô ở bên cạnh anh, làm người phụ nữ của anh. Lục Cảnh Hoằng… anh là muốn đoạt lấy phần tình yêu của cháu mình sao? Mỗi lần nghĩ đến vấn đề này, người lý trí như Lục Cảnh Hoằng cũng không giữ được bình tĩnh, chỉ có thể mượn rượu để tê liệt bản thân. Nhưng khi say, anh vẫn ngơ ngẩn chạy xe đến nhà Tô Noãn, cưỡng hôn cô, dẫu bị cô “đem rác đổ lên đầu”cũng mặt dày không chịu rời đi. Nếu đã yêu cô đến mức không có cách nào dừng lại, vậy thì yêu đi, chỉ có thể tiếp tục yêu thôi… Tô Noãn từng nói với anh rằng, anh xuất hiện quá muộn, nếu chín năm trước họ gặp nhau, có lẽ cô sẽ đồng ý kết hôn cùng anh. Đối với Lục Cảnh Hoằng anh mà nói, đó không phải là vấn đề. Xuất hiện muộn còn đỡ hơn không bao giờ xuất hiện, anh còn cho cô nhiều điều hơn chín năm trước đó. Tô Noãn không có tuổi thơ hạnh phúc, anh không quản ngại hóa thành “ba” cô, mua đầy thú bông chất trong nhà. Tô Noãn vì cái chết của Thiếu Thần mà dằn vặt, áy náy? Vậy thì thân phận này cũng không cần phải nói cho cô biết, tránh con rùa nhỏ lại rụt cổ vào mai khiến anh không tìm được. Tô Noãn từng trải qua một cuộc hôn nhân "hữu danh vô thực" với tra nam Cố Lăng Thành? Không quan trọng, hiện tại hay tương lai, người bên cạnh cô là anh. Bọn họ sẽ nắm tay đến chết, cùng sống đến già. Noãn Nhi... "Là anh một khắc cũng không muốn rời khỏi em. Để cho anh trở thành nơi nương tựa của em, giữ anh lại có được không?” ... Nếu như thật sự có một cuộc thi bầu chọn nam chính mình ấn tượng nhất, tôi chắc chắn không ngần ngại mà vote ngay một phiếu cho Lục Cảnh Hoằng. Tôi nghĩ, với một nam nhân ngót nghét 33, dùng từ “đáng yêu” hay “dễ thương” gì đó đều không thích hợp. Thế nhưng, ngoài những từ ấy ra, tôi quả thật “cạn” lời để nói về nhân vật này. Trong mắt chính giới, anh là người không biết nặng – nhẹ, sẵn sàng bỏ lại các vị quan chức cấp cao chỉ vì muốn đưa bạn gái đi… vệ sinh. Thê nô - Chính bởi vì thế mà luyện thành. Trong mắt thương giới, anh là người không biết xấu hổ. Rõ ràng giường là do anh làm hỏng lại hướng bọn họ đòi bồi thường, còn yêu cầu phải bảo hành trọn đời. Trong mắt nữ giới, anh là người chanh chua. Chỉ cần ai can đảm đến gần đều bị anh một câu “Đừng vọng tưởng, tôi sẽ không lên giường với cô” đá văng ra xa. Trong mắt phụ huynh, anh là kẻ ngang ngược. Phàm những ai có ý định sai bảo bà xã Tô Noãn đều bị anh lạnh lùng cự tuyệt. Vợ của anh, anh ngày đêm lấy lòng còn chưa "dụ" được cô vào cửa, sao có thể để người khác chỉ đông chỉ tây, dẫu “người khác” đó có là cha anh đi nữa. Trong mắt các hộ vệ, anh chính là kẻ cậy quyền cậy thế, ức hiếp bá tính dân lành. Rõ ràng vé máy bay là của bọn họ, anh còn tìm cách lừa đi. Kết quả, anh vui vẻ bên người đẹp, họ tứ cố vô thân ở thành phố A xa lạ suốt mấy ngày liền. Còn trong mắt “bà xã” Tô Noãn, Lục Cảnh Hoằng chính là điển hình cho tầng lớp thượng lưu vô sỉ mặt dày. Cô không chịu nổi tính khí của anh liền bỏ nhà ra đi, ấy vậy mà anh còn yêu cầu phải biết chỗ để “anh sắp xếp hành lý dọn qua”. … Có lẽ một bản review quá dài dễ khiến nội dung truyện nhạt đi. Chung quy lại vài câu… Nếu bạn thích thể loại phúc hắc – tiểu bạch thỏ, cán bộ cấp cao, nam cường x nữ cường, siêu sủng siêu sạch, hài hước, ấm áp gia đình, tiểu tam tiểu tứ, mưu mô tình ái… phù… “Người tình mới của quan ngoại giao” – Chính là một bộ truyện như thế đấy! ------------------ Review by Âu Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Phản bội, đố kỵ, sợ hãi, tội ác ra sao mới có thể từ trong khối trái tim lạnh giá này gạt đi, hay phải chờ một ngày nào đó tận thế đến, mới có thể từ nơi thượng đế, có được sự cứu rỗi cuối cùng? — Tô Noãn Trong hành lang sâu thẳm, vang lên tiếng gót giày chạm đất, từng bước, từng bước, giống như mặt nước yên tĩnh, chìm vào từng viên thạch đá một, dần dần mà, biến mất nơi tối tăm cuối cùng tràn ngập hơi thở âm trầm kia. “Lạch cạch……..” Trên hàng rào lạnh lẽo, gông xiềng cũ kỹ mở ra, cửa sắt từ bên ngoài bị đẩy ra, ánh mặt trời lành lạnh chiếu vào trên sàn nhà, cũng đem thân hình cao lớn của giám ngục chiếu rọi thành bóng râm thật lớn, giống như ác ma khủng bố cắn nuốt ánh sáng thưa thớt. Góc âm u, từng chút u ám bị chiếu sáng, thân thể cuộn tròn chậm rãi mở ra, cô ngẩng đầu, mái tóc màu nâu che khuất ánh mắt của cô, phấn lót dày đặc không che giấu được máu ứ đọng trên khóe môi, dung nhan trang điểm hoa hồ nhếch nhác mà dữ tợn. “Có người tới bảo lãnh cô, ra ngoài đi!” ————————— Tình yêu là cái gì? Tôi không muốn biết, cũng không cần thiết phải biết, trong cuộc đời ba mươi hai năm của tôi, chưa bao giờ có cái đầu đề này, tôi nghĩ sau này cũng không cần; Học được một loại ngôn ngữ, tôi chỉ cần mất thời gian một năm, mà cái gọi là tình yêu, lại muốn dùng cả đời để thực hiện, mà, tôi không có cách nào nắm chắc được kết cục của nó; nếu như thế, tôi hà tất phải vì tình yêu hư vô lãng phí thời gian? Chỉ là khi tôi gặp được cô ấy, lòng tin giữ vững trước kia của tôi đã bắt đầu lung lay sụp đổ……… — Lục Cảnh Hoằng Trên đường cao tốc, bên trong chiếc Ferrari màu xanh ngọc chạy băng băng, thanh niên cao quý lạnh lùng một thân âu phục màu đen cắt xén vừa vặn, cổ áo sơ mi màu trắng khẽ mở, lộ ra xương quai xanh trắng nõn đẹp mắt, một đôi mày rậm như mi bút họa ra xinh đẹp tuyệt trần mà không mất đi khí khái anh hùng. Bên trong tai phải là tai nghe lam nha chế tạo từ thủy tinh thuần khiết, chân mày đang nghe sau lời nói truyền ra từ tai nghe có chút che giấu, con ngươi màu hổ phách ẩn giấu sau mắt kính chỉ là yên tĩnh mà chăm chú nhìn đoạn đường phía trước. “Lục phó bộ, tôi đã dựa trên căn dặn của anh, làm xong công tác bảo lãnh, cô ta bây giờ ắt hẳn đã ra ngoài rồi.” Ánh mắt mạc sắc nhìn đường xe chạy phía trước, cổ tay tuyệt đẹp như thần khẽ chuyển động, chiếc xe thể thao vốn chạy nhanh trong nháy mắt đánh khúc cong, trực tiếp lái ra khỏi đầu đường cao tốc, hội tụ vào trong dòng xe cộ. Vòi nước tự động lệch dòng nước ào ra, giọt nước văng khắp nơi trên bồn rửa mặt dưới ánh mặt trời, phản xạ lóng lánh rực rỡ, chói lọi ánh mắt người. Đôi tay nhỏ gầy xuyên qua cột nước chảy xiết, hai tay bưng nước lạnh, tát tới mái tóc dài bị che dấu trên mặt, cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu da thịt đông tụ máu, nhưng cô không chút cảm giác nào, trên gương mặt gầy gò có vẻ tái nhợt, chỉ có bình tĩnh đạm mạc. Mời các bạn đón đọc Người Tình Mới Của Quan Ngoại Giao (Tân Hoan Quan Ngoại Giao) của tác giả Cẩm Tố Lưu Niên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Hận Anh Yêu Em - Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
"Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa lão thiên hoang. Bởi vì, có thể kiếp sau người đứng bên em không phải là anh nữa rồi." Hình Dục không ngờ rằng hành động chặn xe trong mưa đã thay đổi cuộc đời cô. Cô từ một đứa trẻ mồ côi trở thành con cháu nhà cán bộ cao cấp, cũng từ đó trong cuộc đời cô xuất hiện một kẻ bá đạo mang tên Hình Khải. Đời người điên đảo, bao nhiêu chuyện bất ngờ xảy ra nhưng không ngăn cản được tình yêu, từ đó bên nhau không thể rời xa. Nhưng, rốt cuộc phải cần bao nhiêu tình cảm mới có thể níu giữ nhau? Là câu hỏi mà tất cả những người đang yêu đều hỏi. *** Thú thật thì bộ này nội dung không mới cũng không cũ, viết khá bài bản, lâu lâu đọc được một câu cũng lạnh sống lưng bởi vì… sâu sắc và triết lý lắm! Điểm trừ to đùng chính là diễn biến tâm lý của nhân vật quá biến thái, mình đọc từ đầu tới cuối chỉ có khát khao duy nhất là bổ sọ nữ chính ra coi trong đó có gián mọt gì không =)) Mà trớ trêu một điều: chính vì bạn nữ chính quá điên mà câu chuyện này mới xảy ra, đây chính là cốt lõi tạo lên kịch tính và diễn biến của mạch truyện. Nhìn chung thì khá là bất mãn và cũng thật tức giận nhưng càng bất mãn thì lại càng mong mỏi xem cuối cùng cái nàng đáng ghét kia có số phận bi thuơng cỡ nào. Tiết rằng cô ta là nữ chính, trời sinh đã được tác giả ưu ái đến ái ưu, cho nên… lòng căm thù của Hoa Ban không hề được giải phóng. =)) Vì lẽ đó, cảnh báo bạn nào ghét cay ghét đắng Diệp Phổ Hoa trong truyện Giường Đơn hay Giường Đôi thì không nên coi bộ này, bởi bạn Hình Dục cũng sem sem cỡ đó. Và nếu bạn nào lỡ fall in love bởi vì Thi Vĩnh Đạo thì chắc cũng yêu nốt nam chính Hình Khải của chúng ta. Từ đó kết luận, truyện này vừa thương vừa ghét nhưng tuyệt đối không đánh bại được tác phẩm của Cầm Sắt Tì Bà trong lòng tớ ^_^ Rốt cuộc thì quyển sách nào gửi tới thông điệp gì? Gía trị nó nằm ở đâu? Ôi, làm ơn đi, xin đừng hỏi những câu cao siêu như vậy đối với tiểu thuyết ngôn tình. Gía trị lớn nhất vẫn là để giải trí và thông điệp thì luôn ca ngợi tình yêu – cái thứ mà bản thân tôi cũng hoài nghi liệu có tồn tại hay không. Ai bảo bạn là con gái và ai bảo trời sinh con gái có cái hồn lãng mạn vu vơ.  Tôi vẫn đọc, vẫn khóc và cười vì câu truyện. Chính vì thế hãy học cách khoan dung nhưng không xem nhẹ vấn đề “hiện thực” của tác phẩm, hoài nghi nhưng không lý trí cứng nhắc vấn đề “tình tiết”. Đó chính là cách bạn đọc ngôn tình trong thoải mái và bay bổng nhưng sẽ không lậm, không nghiện và tuyệt đối không làm nó gây hại cho thế giới thật bạn đang sống! Điều khiến tôi có cảm tình với tác phẩm này trước hết là tên sách có tính hàm xúc và không “lạc đề” so với nội dung. Nhiều khi cuốn truyện có cái tên nghe thật kiêu, thật hoa mỹ, thật cuốn hút như đọc xong khép sách lại ta phải tự hỏi: rốt cuộc nhà xuất bản có đóng nhầm bìa này ruột kia không? *** Hôm nay là sinh nhật hai mươi chín tuổi của Hình Dục. Song, Hình Dục vẫn lặng lẽ nằm trên giường bệnh, cô gầy yếu như một tờ giấy, trên mu bàn tay có vô số vết kim châm. Có điều may mắn là, nhịp tim trên máy vẫn đập ổn định. Hình Khải vẫn bận rộn trong phòng bệnh như mọi ngày, mang vào một chậu nước để lau người cho cô, anh không thích người khác chạm vào cơ thể Hình Dục, bởi vì cơ thể Hình Dục đã quá mong manh gầy yếu rồi, ngộ nhỡ họ mạnh tay làm cô đau thì sao? Vì vậy anh tình nguyện tự mình làm, làm tất cả những việc anh có thể. Sau khi lau người cho Hình Dục xong, Hình Khải khẽ khàng mặc quần áo lại cho cô, sau đó ngồi bên giường massage cho cô. “Tiểu Dục, hôm nay là sinh nhật của em, đã nói là sẽ đưa em đi du lịch, nhưng em vẫn lười chưa chịu dậy, thật là heo lười mà.” Hình Khải nghiêng đầu hôn vào bàn tay cô một cái, nhìn thấy móng tay cô lại dài rồi, thế là, tạm thời bỏ công việc massage ở đấy đã, lấy cái cắt móng tay ở chiếc tủ đầu giường ra, nhấc tay cô lên, cẩn thận giúp cô cắt móng tay. “Trước kia, em luôn là người dậy sớm nhất nhà, khi trong nhà chỉ có hai chúng ta, ha ha, sau khi em dậy, bao giờ cũng nấu đồ ăn sáng, sau đó mới gọi anh dậy, nếu anh lười không chịu dậy, em liền gấp chăn cho vào tủ, rồi rút gối dưới đầu anh ra, cho tới khi trên giường chỉ còn lại anh và cái ga trải giường, anh nổi cáu quát em, thế là tỉnh luôn.” Hình Khải đột nhiên cười, vuốt vuốt má cô, lẩm bẩm nói một mình: “Bác sĩ bảo anh phải nói chuyện với em thật nhiều, nghe nói có thể em vẫn nghe được, nhưng anh cứ cảm thấy như em không nghe thấy gì, nếu em có nghe được, sao em nỡ để anh phải buồn thế này, đúng không… gần đây công việc của anh bận rộn, họp hành suốt ngày, nếu em thật sự thương anh, thì chớp chớp mi mắt cũng được.” ... Mời các bạn đón đọc Anh Hận Anh Yêu Em của tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây.
Thất Niên - Nguyện Lạc
Bảy năm, cô đã tốn biết bao công sức để theo đuổi, cứ ngỡ rằng sẽ được ở bên anh... và hơn thế, cô mong mỏi sẽ có ngày xua đuổi được một hình bóng vẫn còn lẩn khuất trong trái tim anh đi... Nhưng, trong đêm sâu hoang vắng, bốn bề tĩnh lặng, cô mới ngộ ra rằng, trái tim ấy không thuộc về cô như xưa cũ. Năm 2000, Lâm Tử Mạch - mười lăm tuổi đã gặp Âu Dương Thành - hai mươi hai tuổi trên đỉnh núi Lư Sơn, chỉ vì sự cảm mến lúc ban đầu gặp gỡ, mà cô phải đi tìm hình bóng của anh, trọn vẹn bảy năm... Năm 2007, Lâm Tử Mạch - hai mươi hai tuổi, không khác bảy năm trước, vẫn yêu Âu Dương Thành sâu sắc. Nhưng Âu Dương Thành trước sau vẫn chỉ nhung nhớ một người tình chưa từng hiện thân. Nhưng lúc người tình xuất hiện, tất cả những dũng khí mà Lâm Tử Mạch tuổi hai mươi hai có đều tiêu tan hết. Lúc ấy, cả không gian thời gian như chao đảo trước mặt. Cô của hai mươi hai tuổi trở về chính mình năm mười lăm tuổi, và cả mình trước khi gặp gỡ Âu Dương Thành. Nếu số phận có thể do mình tự chọn lấy, liệu Lâm Tử Mạch có lựa chọn cách gặp và yêu Âu Dương Thành khi mười lăm tuổi? *** Ngày 4 tháng 7 năm 2000 Khi Âu Dương Thành từ hang Cẩm Tú quay lại biệt thự đã mười hai giờ rưõi, Hứa Mục lúc đó vẫn còn đang ngủ say. Âu Dương Thành đẩy cửa, trong phòng khách không có ai, anh rất kinh ngạc. Chiếc đồng hồ cũ vang lên những tiếng chuông nhỏ, Tiểu Cáp chán ngán uốn người nhảy qua nhảy lại trên ghế sô pha. Trong phòng sáng trưng, nhưng lại quá vắng vẻ, vắng vẻ đến mức khiến Âu Dương Thành bất giác thấy bất an. Anh tìm hết phòng này đến phòng khác nhưng vẫn không thấy bóng dáng A Tử. Khi tìm đến phòng Hứa Mục, Âu Dương Thành thấy anh đã nằm ngủ trên giường. Trên đầu giường bày vài loại thuốc. Trước đó, Lâm Tử Mạch đã gọi kể sơ qua tình hình, nói cô đã về nhà và bệnh dị ứng của Hứa Mục tái phát. Nhìn đồng hồ, Âu Dương Thành đoán Hứa Mục cũng chưa ngủ được bao lâu. Nhăn mày lưỡng lự một chút, anh quyết định lay Hứa Mục tỉnh dậy. ... Mời các bạn đón đọc Thất Niên của tác giả Nguyện Lạc.
Sống Chung Sau Ly Hôn - Hồ Tiểu Mị
Tiểu thuyết Sống chung sau ly hôn là cuốn tiểu thuyết xúc động về đề tài tình yêu - hôn nhân của Hồ Tiểu Mị. Tô Dao - nhân vật chính trong truyện là một bà mẹ đơn thân nuôi con nhỏ, vì nhiều nguyên nhân nên cô vẫn sống chung với Cố Nguyên, người chồng trước của cô, dưới cùng một mái nhà. Tô Dao vì muốn mau chóng sống tự lập, nên chuyển công việc mới, nhưng không ngờ rằng cấp trên của cô lại là Hứa Đông Dương, đã từng là người yêu cũ của cô. Hứa Đông Dương muốn giành cô trở lại bên cạnh mình, anh vô tình phát hiện ra con gái chung của Tô Dao và Cố Nguyên lại chính là cốt nhục của anh. Đồng thời, Cố Nguyên cũng muốn giữ Tô Dao ở lại sống chung dù rằng hai người đã ly hôn, nhưng quyết định đó lại mang đến một bầu không khí ngập tràn ấm áp và nguy hiểm. Một lời nói dối cần rất nhiều lời nói dối để khỏa lấp, khi sự thực được phơi bày, một người phụ nữ, hai người đàn ông, ba gia đình, cuộc chiến tranh gia đình vì vậy bắt đầu bùng nổ… *** Hứa Đông Dương nhận điện thoại của Tô Dao, không một chút chần chừ, bèn đến chỗ hẹn. Cô ngồi ở quán trà gần công ty anh. Anh khẽ hít sâu để không làm cho tim mình loạn nhịp rồi chậm rãi bước tới. “Dao Dao”. Hứa Đông Dương kéo chiếc ghế trước mặt cô ngồi xuống. Tô Dao nhìn anh, khẽ mỉm cười, cô lấy tài liệu hôm qua anh đưa cho cô, đẩy về phía anh. “Xin lỗi anh, em nghĩ em nên cho anh một câu trả lời rõ ràng, không để anh tiếp tục làm gì vì em nữa”. Tô Dao nhìn Hứa Đông Dương: “Có thể anh cảm thấy em ích kỷ, nhưng em không thể ở bên cạnh anh, Tô Thư em cũng nhất định phải giữ ở bên mình.” Nụ cười trên gương mặt Hứa Đông Dương dần dần biến mất, anh chỉ cảm thấy tim mình bỗng trở nên nặng hơn, đập từng nhịp một cách khó khăn. Dù đã từng đặt giả thiết sẽ có ngày hôm nay, nhưng khi thực sự phải đối mặt với nó thì sự đau đớn mà anh gánh chịu vượt xa tưởng tượng của anh. Anh bây giờ không còn là chàng thanh niên mới hai mươi tuổi, còn bồng bột khi đối diện với chuyện tình cảm nữa, vì vậy khi tranh giành anh cũng lý trí và tích cực hơn nhiều. ... Mời các bạn đón đọc Sống Chung Sau Ly Hôn của tác giả Hồ Tiểu Mị.
Quán Cà Phê XY - Bình Quả Thụ
Hướng Vãn là nhân viên làm ca đêm tại một quán cà phê, là người rất dễ xấu hổ, về phương diện tình cảm lại cực kỳ thuần khiết, bởi vậy thỉnh thoảng cậu lại làm ra những việc rất ngốc nghếch khiến người khác khóc không được mà cười cũng không xong. Cùng làm với Hướng Vãn tại quán cà phê này còn có một nhân viên làm ca sáng. Người đó chính là Diệp Chiêu Ninh, một chàng trai với tính cách khoan dung, điềm tĩnh, tay nghề nấu ăn rất tốt. Bề ngoài nhìn cậu có vẻ rất hòa nhã, dễ nói chuyện nhưng Diệp Chiêu Ninh lại có những mặt vô cùng cố chấp. Do thời gian làm việc khác nhau mà Hướng Vãn và Diệp Chiêu Ninh chưa từng gặp mặt, mặc dù Hướng Vãn thường xuyên được ăn đồ ăn do Diệp Chiêu Ninh nấu để lại cho cậu làm bữa đêm. Và đúng là "con đường ngắn nhất dẫn đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày". Bỗng một ngày đẹp trời, Diệp Chiêu Ninh được ông chủ quán cà phê nhờ làm thêm cả ca tối vì người làm buổi tối hôm đó có việc phải nghỉ. Có ai biết đâu rằng, người "có việc phải nghỉ" đó lại cố tình xin nghỉ và bất ngờ xuất hiện ở quán để gặp người mình "thầm thương trộm nhớ" bấy lâu... Được biết nhiều với tên gọi "Thụ làm ca sáng, công làm ca tối", câu chuyện của Hướng Vãn và Diệp Chiêu Ninh chắc chắn đã quen thuộc với nhiều bạn độc giả yêu thích tiểu thuyết đam mỹ. Tuy nhiên bản xuất bản này có một chút đặc biệt bởi tác giả cuốn sách đã có một số sửa chữa và viết thêm vào so với bản đăng trước đây. *** Mẹ Hướng cùng cha Hướng vừa mới xuống xe đã thấy con trai mình bộ dáng đau khổ đứng đợi ở bến. Mẹ Hướng lườm anh một cái: “Thật vô dụng!” Chuyện công đến Thanh Châu, bố mẹ anh cũng biết nhưng họ lại không ngờ rằng, đã hơn một tháng rồi mà đến mặt thụ công còn chưa thấy. Công mặt mày đáng thương nhìn mẹ mình: “Con nhớ Chiêu Ninh quá.” Cả nhà ngồi xuống ăn bữa cơm, công kể qua về tình huống hiện tại, mẹ Hướng vừa nghe vừa lắc đầu: “Không được, mặt không đủ dày, tay chân cũng bám không chặt lấy người ta gì cả.” Cha Hướng liếc mẹ Hướng một cái: “Hay là chúng ta đi một chuyến vậy. Phản ứng của bố mẹ Tiểu Diệp như thế cũng rất bình thường thôi”. Công vừa nghe thế đã lắc đầu quầy quậy: “Không được, không được, con gọi hai người đến là để làm cố vấn, đưa ra kế hoạch. Nếu cha mẹ tìm đến tận nhà thì không ổn đâu”. Mẹ Hướng: “Nếu Tiểu Diệp là nữ thì cái đoạn tình cảm này của hai đứa có đến gian đoạn nào, mẹ đây cũng không thèm quan tâm. Nhưng tình cảnh của hai đứa dù sao cũng hơi đặc biệt, cha mẹ chỉ hy vọng con sớm có thể ổn định lại. Yên tâm đi, cha mẹ lộ diện càng thể hiện chúng ta rất có thành ý à?” ... Mời các bạn đón đọc Quán Cà Phê XY của tác giả Bình Quả Thụ.