Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiểu Minh Tinh

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, giới giải trí, diễn viên x diễn viên, tuấn mỹ công kiều ngạo thụ, 1×1, HE Couple: Thẩm Liễm x Kiều Ứng Edit: Shu Ngôi sao nhỏ lấp lánh chốn phồn hoa Mọi người đều không ngừng tranh lấy Ngôi sao nho nhỏ nguyên bản vô cùng quý báu Vốn dĩ không thể thay thế. ***   - TIỂU MINH TINH - Tác giả: Tô Đặc Đam mỹ, hiện đại, giới giải trí, diễn viên x diễn viên, tuấn mỹ công kiều ngạo thụ, 1×1, HE ------- Xin chào các bạn đang đến với chương trình “Chuyện chúng tôi kể” do page “Review Đam Mỹ - Ngôn tình” thực hiện. Ngày hôm nay, chúng ta đã mời đến các nhân vật của một bộ truyện rất được ưa thích. Xin chào mừng Kiều Ứng và Thẩm Liễm – nam chính của bộ truyện “Tiểu minh tinh”. Kiều ứng, Thẩm Liễm: Xin chào tất cả mọi người! MC: Xin chào các bạn, chắc hiện giờ các bạn khán giả đều rất mong chờ nghe hai bạn tự giới thiệu về mình. Bạn nào bắt đầu trước đây ạ? Hai người nhìn nhau, trao đổi ánh mắt rồi mỉm cười Kiều Ứng (KU): Xin chào! Tôi là Kiều Ứng. Người từ nhỏ đã được đánh giá là một diễn viên thiên tài. Bảy tuổi đóng vai diễn đầu tiên, chưa tới 20 tuổi sự nghiệp đã nở rộ rực rỡ, giải thưởng liên tiếp nắm trong tay. Mà kia… đều đã là quá khứ. MC: Chuyện gì đã xảy ra với bạn? KU: Có lẽ thành công đến quá sớm trở thành cái bóng đè nặng lên sự nghiệp của tôi. Tôi loay hoay trong việc tìm kiếm những mục tiêu phấn đấu mới, tôi muốn chứng minh thực lực của bản thân. Sau đó, tôi muốn chuyển mình sang dòng phim nghệ thuật nhưng các bộ phim liên tiếp thất bại khiến doanh thu phòng vé sụt giảm thê thảm. Sự nghiệp cứ như thế trượt dài. Nghe đến đây, Thẩm Liễm phủ tay mình lên mu bàn tay Kiều Ứng, nhưng anh rất bình thản mỉm cười nhìn lại. Thẩm Liễm (TL): Đó là câu chuyện của Kiều Ứng. Khi anh ấy không còn vị thế đỉnh cao trong ngành điện ảnh thì tôi chính là diều gặp gió lên. Thế nhưng, tôi tất nhiên không giỏi như ảnh, cũng không phải thắng lớn trong dòng phim nghệ thuật. Chủ yếu vẫn là biết chọn kịch bản phù hợp với thị hiếu số đông, phim nào cũng thắng lớn, diễ xuất được khẳng định. MC: Như vậy có thể thấy, hoàn cảnh của hai người ai cũng có những gập ghềnh riêng, thậm chí là lối đi trong nghề cũng khác nhau. Làm thế nào để hai người gặp gỡ nhau vậy? KU: Cao ngạo mãi cũng có lúc thức thời. Tôi đóng vai nam phụ trong phim của cậu ấy. TL: Đúng vậy, còn tôi đóng vai chính. MC: Vậy hai con người, một người nhìn một người đang ở đỉnh cao mà mình đã từng, hai bạn có ấn tượng như thế nào về nhau? KU: Có dò xét một chút, nhưng lúc đó chưa nhận ra cảm tình của mình dành cho cậu ấy, cũng như sự hấp dẫn của cậu ấy tác động đến mình. TL: Anh ấy là người bẻ cong tôi – cười nham hiểm KU: Anh không có, là em bẻ cong anh trước chứ! TL: Anh còn chối, anh biết chuyện đó mà. Đó không phải lần đầu tiên em gặp anh. MC (xoắn não): Khoan nào, có thể giải thích rõ hơn tí được không. Kiều Ứng bẻ cong cậu ngay lần gặp đầu tiên sao? TL: 10 năm trước, tôi vô tình coi được một đoạn phim có anh ấy tham gia đóng. Sau đó, tôi… chào cờ. MC: Như vậy có phải nên gọi là “tiếng sét ái tình” không? Anh ấy quyến rũ đến mức cậu xem phim mà cũng hưng phấn cơ đấy. TL: Đúng vậy anh ấy cực kì quyến rũ đối với tôi. MC: Còn Kiều Ứng. Anh nói cậu ấy bẻ cong anh là thế nào? Trước đó anh có bạn gái không? KU: Từng có. Nhưng sau đó sự nghiệp tôi đi xuống còn cô ấy vẫn tiếp tục thành công thế nên chúng tôi chia tay, chỉ duy trì mối quan hệ bạn giường. Nhưng … người này xuất hiện. Cậu ấy không ngừng quyến rũ tôi, khiến tôi sa vào lưới tình. MC: Hai người đàn ông đầy mị lực quyến rũ lẫn nhau, không sét đánh đùng đoàng cũng lạ. Tôi hiểu. Sau đó hai người cứ thế yêu nhau? TL: Không phải, chúng tôi là bạn tình. Bản thân tôi lúc đó chỉ nghĩ muốn chinh phục con người đã ám ảnh mình suốt 10 năm, muốn nắm trọn người đó trong tay. Nhưng tôi cũng nghĩ, có lẽ mình chỉ yêu con người trẻ tuổi đó của anh ấy, nên tôi đã thử. KU: Cái tên này – chỉ vào Thẩm Liễm – là một tay sành sỏi trên tình trường đó. Tôi đã từng yêu và bị tổn thương, vì thế bạn tình sẽ an toàn hơn. Không ai trói buộc ai, cũng là chừa cho mình một đường lui. MC: Anh đúng là nhìn xa trông rộng Kiều Ứng nhỉ. Vậy quãng thời gian đó hai bạn đã trải qua thế nào? Điều gì đã xúc tác nó thành tình yêu KU: …… *mặt ngại ngùng* TL: ……. *mặt ngại ngùng* MC *ôm tim* hai người cùng đỏ mặt ngại ngùng là sao, ngồi chung một chỗ thiệt là tổn thương trái tim thiếu nữ của tôi quá đi!!!!! KU: Đó là khoảng thời gian rất vui vẻ. Mỗi ngày mỗi ngày, trái tim của tôi đều không ngừng bị người này làm rung động. Những cái nhìn ngầm hiểu, những cái liếc mắt, những lần cậu ấy làm đến tận khuya vẫn cố gắng trốn paparazi để đến gặp tôi. Từ đầu, tôi vốn đã xây dựng một thành trì rất kiên cố nhưng sự ấm áp của cậu ấy lại giống như động đất, từng chút từng chút khiến tòa thành lung lay. Có lẽ tôi đã cô lơn quá lâu rồi, cũng quá mệt mỏi khi phải chống chọi chốn hoa lệ này, vòng ôm của cậu ấy làm tôi luyến tiếc. Những nụ hôn, mỗi sự động chạm đều như thức tỉnh tế bào cảm xúc đã chai sạn từ lâu. Cho nên, không biết từ lúc nào, tôi cũng bao dung cậu ấy nhiều hơn, tỏ ra yêu cậu ấy nhiều hơn và nghiêm túc hơn với mối quan hệ này. MC: Cảm giác đó, ắt hẳn giống như người chưa bao giờ ăn kẹo sẽ không biết rằng kẹo rất ngon, chỉ mãi đến khi nếm được nó rồi mới biết mình thích kẹo nhiều đến nhường nào. Này, Thẩm Liễm, người ta đã bày tỏ rất là chân thành như vậy rồi, còn anh thì sao? TL: Thật ra, tôi ngại ngùng không phải vì sợ nói lời chân thành đâu, mà là vì tôi… sai lầm. Cứ nghĩ đến lúc có được anh ấy rồi thì giấc mộng về chàng thiếu niên năm xưa sẽ chấm dứt. Dù sao anh ấy so với 10 năm trước kia khác nhau nhiều lắm. Vậy mà tôi lại phát hiện ra, dù ở thời gian nào, dường như anh ấy cũng đều cuốn hút tôi, phá vỡ những giới hạn mà tôi đặt ra cho mình. Nói thật, thời gian đó, tôi vẫn còn rất đấu tranh. Đã có lần tôi có ý định chia tay vui vẻ. Nhưng mà người này bằng sự nghiêm túc của mình làm cho tôi cảm động đến không quyết được. Nói tôi làm lung lay tòa thành của ảnh, chính ảnh cũng phá vỡ sự cố chấp của tôi. Sự không hiểu rõ mình đó khiến tôi phạm phải một sai lầm. Một người giống y hệt anh ấy 10 năm về trước quyết định, và vì tôi nghĩ rằng tôi chỉ yêu hình ảnh trẻ trung đó thôi nên tôi đã cố thoát ra bằng cách gặp gỡ với người y hệt kia. KU: Thế là tôi chấm dứt với cậu ấy MC: Anh dứt khoát luôn sao? KU: Đúng vậy, chấm dứt nhanh – gọn. TL: Và tôi đã biết cái gì gọi là hối hận nhất cuộc đời mình! Dù tôi có làm nhiều bao nhiêu, thật tâm bao nhiêu, có hiểu rõ bản thân mình thì anh ấy cũng không còn trong vòng ôm của tôi nữa. MC: Cậu thật là tra quá tra! TL: Tôi biết, nên tôi sẽ dùng mọi cách, dùng tất cả sự nhẫn nại của mình để mang anh ấy trở lại bên mình. MC: Vậy chuyện gì đã xảy ra tiếp sau đó? KU: Tôi nhận đóng một bộ phim. Bộ phim đó nói về một người đạo diễn – có hoàn cảnh tương tự tôi vậy. Muốn cống hiến cho thứ nghệ thuật cao siêu, muốn khẳng định mình bằng điều đó. Nhưng rồi người đạo diễn đó không tìm ra được lối thoát, đắm mình trong nghiện rượu cho đến chết. Lúc nhận kịch bản này, tôi đã nghĩ mình sẽ kiểm soát được mình, rằng khi đóng máy tôi sẽ thoát vai như bao lần khác. Nhưng dần dần tôi quá nhập tâm vào vai diễn, dường như chính mình cũng trở thành vị đạo diễn đó: xanh xao, bệnh tật và bắt đầu nghiện rượu. Lúc đó, nếu không có Thẩm Liễm ở bên cạnh, tôi tin tôi sẽ đánh mất chính mình. TL: Khi thấy anh ấy bất thường, tôi đã rất lo lắng. Tôi biết vai diễn này là một điều quan trọng với anh ấy, nhưng nó cũng đang dần giết mòn ảnh. Tôi nhờ trợ lí của ảnh trông coi hộ những lúc tôi bận, ảnh kháng cự tôi, tôi cũng phải mạnh mẽ xông vào để bắt anh trở về quỹ đạo cuộc sống bình thường. Vứt sạch rượu của ảnh, bắt ảnh ăn uống đầy đủ, có thể nói tôi đã nhẫn nại hết mức với chỉ con người này mà thôi. MC: Như vậy, chính biến cố đó đã khiến hai bạn hàn gắn với nhau? KU: Đúng vậy, cậu ấy khiến tôi tin vào sự thật tâm của cậu ấy. Một người có thể vì nhiều như thế, dù đã từng sai lầm, tôi cũng quyết không bao giờ bỏ lỡ. TL: Cám ơn anh vì đã cho em cơ hội! MC: Cậu chuyện tình yêu của hai bạn qua thật đã trải qua rất nhiều những hỉ nộ ái ố, chính vì lẽ đó nó mới mang lại rất nhiều cảm xúc đẹp trong lòng người đọc. Vậy bây giờ mời các bạn lắng nghe một số ý kiến của độc giả nhé! Độc giả 1: Tiểu minh tinh vừa là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, nhưng cũng chứa rất nhiều những thông điệp đẹp ở đó. Ai rồi cũng sẽ mắc sai lầm, và chỉ có những người mang chân tâm mới xứng đáng có lại được tình yêu. Độc giả 2: Câu chuyện làm nghề diễn của Kiều Ứng khiến tôi rất thích thú. Đã thấy biết bao ngôi sao nhí thành công từ tuổi nhỏ rồi vì cái bóng quá lớn là vắng bóng trên thế giới nghệ thuật. Đây là lần đầu tiên tôi được lắng nghe tâm tư thật sự của một người rơi vào hoàn cảnh như thế. Và tôi yêu mến sự dũng cảm của Kiều Ứng. Dù thế nào, anh vẫn luôn luôn cố gắng tìm cho mình lời đáp hoàn hảo nhất với nghiệp diễn của anh! MC: Cảm ơn lời nhận xét của các bạn, và cũng cảm ơn hai nhân vật chính của chúng ta ngày hôm nay đã đến đây và chia sẽ về câu chuyện của mình. Nếu bạn cũng yêu thích cặp đôi này hãy đọc truyện để ủng hộ họ nhé! *** Kiều Ứng từ nhỏ đã được đánh giá là thiên tài. Bảy tuổi năm ấy đã là một diễn viên nhí, đóng vai thằng nhóc ăn mày xuất hiện không đến ba giây trên màn ảnh, tiếp đó diễn vai con trai của nam diễn viên chính, rồi tới thời thơ ấu của diễn viên chính, thời thiếu niên, thẳng một đường trở thành vai chính, chưa tới hai mươi tuổi, sự nghiệp đã nở rộ rực rỡ. Đoạt từ giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhất đến giải thưởng nam diễn viên xuất sắc nhất, từng có khoảng thời gian, hắn vô cùng nổi tiếng, giải thưởng liên tiếp nắm trong tay. Mà kia đều đã là quá khứ. Có lẽ là thành danh quá sớm rồi sau đó không có mục tiêu phấn đấu, tới một ngày hắn quyết định không đóng mấy bộ phim tình cảm lãng mạn nữa, để chứng tỏ thực lực bản thân, hắn tiếp nhận những kịch bản mang nặng tính nghệ thuật, khiến doanh thu phòng vé sụt giảm thê thảm. Điều xấu nối gót tới, hắn lại liên tiếp diễn hỏng vài bộ phim điện ảnh, chỉ trong chớp mắt, từ vị trí là kỳ tích phòng vé thoáng cái đã trở thành nỗi ám ảnh. Vì thế dần dần mấy đạo diễn nổi danh cũng không dám lại đến tìm hắn, kịch bản vào tay hắn liền bị anh chọn ba lấy bốn thẳng thừng cự tuyệt, không chịu thay đổi quan điểm của bản thân. Kết quả là danh tiếng càng ngày càng đi xuống, tại cái nơi thay cũ đổi mới dị thường nhanh chóng này, một khi không có tin tức trong khoảng thời gian dài, cũng liền dần dần bị quên lãng, sẽ không ai bận tâm nhớ đến hắn, chú ý hắn. Chính là Kiều Ứng vẫn như trước kiêu ngạo, thỉnh thoảng nhận quay một hai cái quảng cáo, không có kịch bản vừa ý thì thà rằng nhàn rỗi ngồi ở nhà, tiếp tục kiên trì theo đuổi con đường đóng phim nghệ thuật, đánh chết cũng không đổi ý. Cũng may quản lý của hắn thực tốt bụng, mười mấy năm qua không rời đi không quay lưng với hắn, dốc hết tâm huyết vì hắn lôi kéo hợp đồng quảng cáo, tranh thủ kịch bản, lúc vinh quang cùng hắn vinh quang, khi sa sút liền cùng hắn hứng chịu đủ mọi lời nhàn ngôn lãnh ngữ, giọng điệu mỉa mai châm chọc. Kiều Ứng đại khái cũng biết người khác sau lưng bàn tán về hắn thế nào —— không ngoài mấy chuyện như nói hắn ỷ vào có vài phần sáng ý, từ nhỏ đã được mọi người tâng bốc lên tận mây xanh, liền nghĩ ta đây tài giỏi lắm, may mắn lắm, không chịu cúi đầu nhượng bộ. Còn không thì cười nhạo hắn không biết tự lượng sức mình, còn tự cho là thanh cao, cho rằng không có hắn thì giới giải trí này như mất một tay chắc. Những lời này từng làm tổn thương hắn, nhưng nghe một thời gian cũng dần tê liệt. Kiều Ứng vào lúc tuổi trẻ ngông cuồng, cũng từng hối hận, hận chính mình sinh nhầm thời đại, sống ở nơi phù phiếm này, lòng người bạc lạnh. Những người từng vì hắn mà điên cuồng, đuổi theo sau hắn thề thốt cả đời làm fan hâm mộ của hắn, chỉ sau vài năm, đã tán đi hơn phân nửa. Còn lại những người là fan trung thành của hắn, theo sát hắn mười mấy năm nay, hiện giờ phần lớn cũng đã kết hôn sanh con, thành gia lập nghiệp, làm gì còn cái gọi là tình cảm mãnh liệt. Hắn đã không còn mị lực cuốn hút các cô gái trẻ nữa, hắn đã già rồi. Kỳ thật tuổi còn không đến ba mươi, chính là lăn lộn trong giới này lâu lắm, liền cảm thấy mình đã già. Trình Diệu Nhiên mặc áo choàng tắm bước ra khỏi phòng, liếc mắt nhìn người đàn ông đang ngồi dựa vào đầu giường, một bên hút thuốc một bên xem TV. Cô nở nụ cười, đi đến bên giường, tựa đầu gối lên vai anh, thuận tay rút lấy nửa điếu thuốc anh đang hút dở, chính mình hút sâu một hơi, cách làn khói mỏng, nhìn về phía TV. “Là phim mười năm trước, anh lại xem?” Cô phả ra một làn khói, lười biếng vén những sợi tóc rũ trên trán ra sau tai, “Khi đó anh thật trẻ, em cũng vậy.” Kiều Ứng chỉ cười nhẹ, không nói gì cả. Trình Diệu Nhiên cùng hắn năm đó được xưng là cặp tình nhân tuyệt vời trên màn ảnh, mỗi khi hai người đóng cặp với nhau, triền miên không thôi, khiến biết bao người xem mà cảm động. Hợp tác nhiều lần, trong diễn ngoài diễn, cuối cùng cũng có chút phân không rõ sự thật, tự nhiên mà xích lại gần rồi quen nhau. Đáng tiếc danh tiếng của hắn càng ngày càng hạ, mà Trình Diệu Nhiên lại ngày một nổi tiếng, khoảng cách giữa hai người vì thế mà càng ngày càng xa. Hắn cũng biết nữ minh tinh trong giới này, có mấy người nguyện ý theo một người đàn ông không có tiền đồ mà chôn vùi nửa đời sau của mình, huống chi Trình Diệu Nhiên lại là một phụ nữ vô cùng thực tế. Vì thế hai người đã giao hẹn không can thiệp cuộc sống riêng tư của nhau, khi tịch mịch thì hẹn gặp, một khi đã có người thích hợp, sẽ không dây dưa. Mời các bạn đón đọc Tiểu Minh Tinh của tác giả Tô Đặc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Qủy Vương Độc Sủng Sát Phi
Kiếp trước, nàng là trưởng nữ của gia tộc Thương gia - Lam Lăng Nguyệt, vào thời điểm đêm tân hôn, nàng chết không nhắm mắt, rơi vào cảnh vạn kiếp không thể quay đầu. Kiếp này, nàng là thiên tài ngành y của Trung Quốc, lại may mắn thoát hồn, nhìn thấy dáng vẻ tiền kiếp của mình. Di nương, thứ muội, những kẻ này muốn hãm hại nàng sao? Vậy đừng trách lão nương độc ác. Nàng là kẻ có thù tất báo, lúc tâm tình tốt nàng có thể cứu ngươi một mạng, lúc tâm tình không tốt có thể lấy ngươi một mạng, giang hồ gọi là nàng "Qủy la sát" Lúc động kinh, nàng tặng cho thứ muội lễ vật thật lớn, lấy đi tương lai của nàng ta. Lúc buồn chán, nàng thế mà đem cổ trùng ép cho thân thể di nương đến khô kiệt.  Nhưng rồi nàng cũng gặp được người khiến nàng rung động. Được rồi chỉ cần hắn đối xử tốt với ta, ta sẽ nguyện ý theo hắn. Đoạn cầu hôn Trong rừng đào, tay ôm bế một con báo mắt đỏ, đôi môi khẽ cong lên, đôi mắt suy tư nghĩ:"chẳng lẽ một vương gia lại đuổi đến tận nơi này, thật sự vừa ý bản tiểu thư?" Hắn nhìn nàng chăm chú rồi nói:"Ta muốn làm giao dịch với nàng" "Xin rửa tai lắng nghe" nàng chưa từng sợ hãi điều gì huống chi là giao dịch của hắn. "Lấy ta, nàng sẽ có cả thiên hạ" giọng nói bá đạo nhưng lại mang theo ngữ khí dịu dàng. "Tại sao ngài muốn lấy ta" "Bản vương đang thiếu một nàng phi, mà nàng thì hoàn toàn phù hợp" "Đúng lúc ta cũng thiếu một cái lô làm ấm giường, ngươi cũng rất thích hợp" "..." *** Trong căn phòng cổ xưa tỏa ra từng đợt khói hương, mùi hương dễ ngửi khiến cho tinh thần đang căng thẳng của Lam Nhan hơi buông lỏng, nàng nhớ là mình đang chữa bệnh cho bệnh nhân, rồi nàng bị điện giật, cái cảm giác dòng điện chạy khắp cơ thể, bây giờ nhớ lại nàng liền rùng mình. Nhưng nơi này rốt cuộc là nơi nào? Trong căn phòng này bố trí thanh lịch, lại còn có gương đồng nữa sao? Quần áo đều là quần áo ngày xưa giống y như trong ti vi chiếu hả? Chẳng lẽ mình đang đóng phim sao? Thế nhưng bốn phía cũng không có camera, sau tấm bình phong này, trừ nàng ra, đến một bóng người cũng không có. Lam Nhan là người có năng lực thích ứng rất nhanh, nàng vỗ ngực an ủi mình, nhưng tay của nàng vừa phát hiện một nơi bất thường... Cái gì, ngực bằng phẳng hả? Đây không phải là ngực của nàng, rõ ràng nàng là ba đào hung dũng(*)mà. (*)Ba đào hung dũng: chỉ cảnh hùng tráng, mạo hiểm. (Ý tỷ ấy là tỷ khoe của mình bự đó, haha) . Lam Nhan vội vàng cúi đầu nhìn, nàng càng hoảng sợ hơn. Sao lại là tay nhỏ mũm mĩm? Hơn nữa, nhìn bàn tay, rõ ràng là bàn tay của một đứa bé mà. Nàng vén tay áo lên nhìn, cánh tay vừa ngắn vừa mập giống như củ sen ghép lại, khung xương cũng chưa phát triển hoàn toàn, Lam Nhan không thể không tin sự thật, đó là: Thực sự là nàng đã xuyên không, hơn nữa còn là xuyên vào trong cơ thể của một đứa bé. Được rồi, tiểu thuyết xuyên không nàng đã đọc qua nhiều rồi, hiếm khi được trải nghiệm thử một lần. Lúc nói lời này, Lam Nhan gần như nghiến răng nghiến lợi, hận bản thân không thể ngồi xổm trên mặt đất vẽ vòng tròn, nguyền rủa chuyện quái quỷ này. ”Nữ nhi, nữ nhi đáng thương của ta...” Phía trước tấm bình phong mơ hồ thấy thân hình của một vị phu nhân đang lo lắng, Lam Nhan cảnh giác nằm xuống, giả bộ như vừa mới tỉnh lại, nàng híp mắt, thấy người vừa nói hồi nãy đã đi tới đầu giường, quần áo của vị phu nhân này không đẹp đẽ quý giá lắm, trên dung nhan tuyệt mỹ hiện lên vẻ bi thương. Chẳng lẽ đây chính là nương(*) của thân thể này sao? Lam Nhan đảo tròn mắt, không biết nên mở miệng nói gì. (*)Nương: nghĩa là mẹ. ”Nguyệt nhi, cuối cùng con cũng đã tỉnh, thật là suýt hù chết nương...” Vị phu nhân này ôm tay của nàng vào trong lòng, vỗ lưng, an ủi nàng. “Tỉnh là tốt, tỉnh là tốt rồi...” Lam Nhan đang muốn đáp lại lời an ủi của bà ấy, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, nàng không biết nên nói gì, dù sao thì chủ nhân của thân thể này cũng đã qua đời: “Người cũng đã mất rồi, xin hãy nén đau thương đi.” ”Nguyệt nhi, con bị làm sao vậy? Hãy nén đau thương là sao? Con đừng hù dọa nương mà... Đại phu, mau mời đại phu...” Nhìn nữ nhi tám tuổi của mình sau khi bị rơi xuống nước thì có biểu hiện khác thường, Thu Nhược Thủy càng đau khổ hơn, bà vội vàng lớn tiếng gọi người đi tìm đại phu. ”Tôi làm sao...?” Có thể nói đây là lần đầu tiên Lam Nhan luống cuống, thực sự đều do xuyên không hại, vừa mới sống lại đã mở miệng nói câu này, cũng khó trách vị phu nhân xinh đẹp này cho rằng nàng bị trúng tà. ”Nguyệt nhi, tại sao trán của con lại nóng như thế này, hèn chi con nói mê sảng, đại phu, tại sao đại phu còn chưa tới -” Thu Nhược Thủy vuốt trán của Lam Nhan, vẻ mặt tràn đầy đau lòng, bà nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi mình đang đỏ bừng, chắc chắn là đang hoảng sợ, nước mắt bà chảy xuống không ngừng. Lam Nhan nhìn vị phu nhân xinh đẹp đang khóc ở trước mặt, nàng bất giác muốn vươn tay ra lau nước mắt cho bà ấy, nhưng thân thể này quá yếu ớt, hơn nữa, thân thể này còn đang sốt cao, nàng vừa mới bước lên trước, đã mất thăng bằng. ... Chỉ nghe một tiếng rầm, Lam Nhan ngã xuống, đầu của nàng đập xuống đất, ngất xỉu một lần nữa. Lam Nhan rơi vào một không gian mơ hồ, không gian ở nơi này liên tục chuyển động, bốn phía tối như mực, nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc như vậy thật sự khiến cho nàng khó tiêu hóa hết. ”Hu hu hu hu....” Lam Nhan càng bước về phía trước thì càng nghe thấy tiếng khóc như có như không, có chút sởn tóc gáy, tại vì thường ngày, những bức ảnh về ma quỷ nàng đã thấy nhiều, nàng cắn răng, lấy hết can đảm đi về phía trước. Lúc đến gần tiếng khóc, Lam Nhan lấy hết can đảm hỏi: “Ai đang khóc, đừng có núp ở trong bóng tối rồi giả thần giả quỷ.” ”Rốt cuộc thì ngươi cũng đã tới.” Giọng nói yếu đuối phát ra từ một người mặc hỉ phục(*) màu đỏ, trên người của nữ nhân này phát ra ánh sáng màu trắng, soi sáng nàng ta và Lam Nhan. (*)Hỉ phục: đồ cưới của Trung Quốc thời xưa. Lam Nhan trợn tròn mắt, cô gái mặc hỉ phục này và nàng giống nhau như đúc, chỉ trang điểm khác nhau, đôi mắt của nàng ta hồng hồng, trên gương mặt tái nhợt tràn đầy sát khí. ”Cô là ai? Tại sao lại nói là rốt cuộc tôi đã tới? Cô đã đợi tôi từ lâu rồi sao?” Trong đôi mắt của Lam Nhan tràn đầy nghi ngờ, trên người của nữ nhân đối diện tản ra khí lạnh, khiến cho nàng rùng mình. ”Đúng vậy, ta vẫn đang đợi ngươi, ta tên là Lam Lăng Nguyệt, sau khi ta chết, ta đã đến nơi này, trong lòng ta tràn đầy oán hận, nhưng lại không thể báo thù, ngươi có biết cảm giác này khổ đến cỡ nào không? Mãi đến khi, có một đạo sĩ đi tới nơi này, hắn nói ta biết là ta đã chết, trăng máu xuất hiện, sát khí mãnh liệt, nhưng chân thân của ta đã bị hủy, không có cách nào sống lại, số mệnh đã sắp đặt, một ngàn năm sau, người đời sau của Lam gia sẽ tới đây giải quyết chuyện yêu hận tình thù của đời này. Mời các bạn đón đọc Qủy Vương Độc Sủng Sát Phi của tác giả Phi Nghiên.
Hứa Với Em Mười Năm Tình Thâm
Cảm giác yêu đơn phương một người mười năm sẽ như thế nào? Việc này rất đơn giản, đó chính là giữ mối hận với người đó là được rồi. Mười năm sau, Cố Hướng Tinh gặp lại mối tình đầu của cô, ở trên giường trong khách sạn. Đêm hôm đó, cô mang thai đứa con của anh. "Vệ Đình Quân, nếu anh còn muốn đứa bé này, thì thả tôi đi." Người đàn ông nghe vậy cười lạnh, ép người nhào lên: "Tôi không cần đứa bé này, tôi chỉ cần em."  *** Đêm khuya, khách sạn Thánh Địa. Trong phòng tổng thống choáng váng ấm áp, mơ hồ, còn truyền ra vài tiếng ưm ưm run rẩy. "Ai vậy..." Lúc này, hai tay Cố Hướng Tinh bị trói, tầm mắt phía trước càng bị bịt mắt che lại, cho dù như thế, cỗ vẫn phân biệt được rõ ràng... Trong phòng có người. Ánh mắt ép người chiếu rọi trên dưới thân thể cô, lộ ra cảm giác tồn tại rõ rệt, khiến cô không có cách nào bỏ qua được. "Rốt cuộc là ai?" Cố Hướng Tinh lại run run phát ra tiếng, khuôn mặt trắng nõn mà tinh xảo lộ ra nhiều phần sợ hãi. Chẳng qua là cô nhận được điện thoại của Hướng Tuyết, đến khách sạn đưa quần áo cho cô ta, kết quả vừa vào phòng, đã nghe thấy được mùi hương lạ lùng gay mũi, lúc tỉnh lại, hai mắt hai tay đều bị trói chặt, mà toàn thân cô càng không có một chút sức lực nào. Đang lúc cô suy nghĩ mãi không ra, bỗng nhiên chỗ giường bên cạnh cô lõm xuống một khoảng lớn, Cố Hướng Tinh giật mình, vô thức muốn né tránh, mắt cá chân lại bị một bàn tay to dày thình lình bắt giữ! "Buông tôi ra…buông tôi ra!" Cố Hướng Tinh giãy dụa muốn rút chân ra khỏi tay đối phương, cũng là phí công. Mắt cá chân trơn bóng như ngọc bị nắm ở trong lòng bàn tay, tinh tế vuốt ve, Vệ Đình Quân nhìn gương mặt tái nhợt bên dưới cái bịt mắt của cô, khóe môi mỏng lạnh lẽo từ từ cong lên thành một nét cười lạnh. "Cô sợ tôi?" Giọng nam khàn khàn mà lạnh lẽo truyền đến, khiến Cố Hướng Tinh giật mình, lại không hiểu sao cảm thấy giọng nói của người đàn ông có chút quen tai. Không đợi cô nghĩ kỹ lại, đã cảm thấy người đàn ông chợt tới gần, hơi thở ấm áp phun ở bên tai cô, ngứa, có xôn xao thấu xương. Anh nói: "Chỉ có người từng làm việc trái với lương tâm, mới sợ hãi." Khi nói chuyện, dieendaanleequuydoon – V.O, anh vươn tay, ung dung tháo bịt mắt của cô xuống, kèm với tiếng nói thanh lãnh mà âm mị: "Mà cô, quả thật nên sợ tôi." Chợt hiểu ra. Khiến Cố Hướng Tinh nhất thời không có cách nào thích ứng, cho đến một giây sau, lúc cô nhìn thấy rõ vẻ ngoài của người đàn ông, đôi mắt xinh đẹp nháy mắt tràn ngập hoảng sợ. Mặt mày sắc bén, ngũ quan anh tuấn, góc cạnh như dao khắc, cùng với ánh mắt âm u càng ngày càng lạnh này. Là anh ta. Đối với phản ứng của cô, Vệ Đình Quân rất vừa lòng. "Xem ra cô còn nhớ tôi...vậy rất tốt." Khóe miệng cười lạnh càng sâu, một giây sau, đáy mắt hung ác nham hiểm như băng, áo trong trên người Cố Hướng Tinh đáp lại bằng tiếng xé rách! Cả người cô run lên, thân hình hoàn mỹ của người đàn ông đè chặt cô. Hai tay bị trói, dứt khoát bị ép lên đỉnh đầu, ý thức được ý đồ của đối phương, nhất thời Cố Hướng Tinh kinh hoàng giãy dụa. Đừng... Sao anh ta có thể làm vậy với cô? "Vệ Đình Quân, anh không thể..." "Tôi không thể cái gì?" Vệ Đình Quân đặt một bàn tay rất chặt ở chỗ eo cô, giờ phút này cả người cô không có sức lực, giãy dụa như vậy ở trong mắt y hoàn toàn chính là vô ích. Mà lúc này, đáy mắt y chỉ có tràn đầy thù hận với cô. "Bắt đầu từ ngày cô phản bội tôi, cô nên biết, không có gì là tôi không thể làm." Giọng nam lạnh lùng nghiêm nghị, từng chữ thù hận âm trầm, Cố Hướng Tinh thấy một tầng trói buộc cuối cùng dưới người mình biến thành vải vụn dưới bàn tay của Vệ Đình Quân, còn chưa kịp nói ra câu giải thích, dưới thân đã là một trận đau đớn. "Vệ Đình Quân... A!" Đau... thật sự đau đến tê liệt, trước mắt Cố Hướng Tinh biến thành màu đen, nhìn đáy mắt người đàn ông trước mặt lạnh như băng hàn, trong lòng Cố Hướng Tinh phát run. Nháy mắt, lệ ẩm đôi mắt. Vệ Đình Quân... Vì sao lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đã từng, thích anh như thế. Mời các bạn đón đọc Hứa Với Em Mười Năm Tình Thâm của tác giả Tây Tây Tiểu Lâu.
Mua Vợ (Bắt Lấy Tình Yêu_ Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài)
Đối với những người từng bị tổn thương về tình cảm rất dễ bị ám ảnh khó mà mở lòng được với ai. Cũng như Nam Cung Phong đã từng bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, sự phản bội của vợ trước đối với hắn khiến tình cảm chết lặng, đối với phụ nữ chỉ có căm phẫn không có mến mộ. Âu Dương Vân nho nhã thông minh, vì không muốn giẫm vào vết xe đổ của vợ trước của hắn, cuộc sống sau khi cưới rất thận trọng. Đối mặt với sự thờ ơ của hắn, cô cũng không lùi bước buông tha, tin tưởng vững chắc yêu là cách hóa giải hận thù tốt nhất. Lớp áo khoác lạnh lùng cuối cùng cũng bị cô đẩy ra, hắn lại tàn nhẫn phát hiện mình chẳng qua chỉ là công cụ báo thù của cô. Yêu đã bay theo gió, tình đã bị chôn vùi, là ai nói bên tai, trái tim có thể lấy về được... *** “Tôi có lòng tin tôi sẽ trở thành người vợ cuối cùng của anh”. Cô dõng dạc tuyên bố với anh trong buổi xem mắt do mẹ anh tổ chức. "Được thôi, nể tình lòng can đảm và sự hiểu biết của cô, tôi cho cô một cơ hội. Nhưng cô hãy nhớ lấy, thực ra chọn ai với tôi cũng không có gì đáng nói, bởi vì tôi không có ý nghĩ muốn yêu một người phụ nữ nào cả." Đó là những lời cay đắng anh đáp trả cô. Một cuộc hôn nhân ép buộc vì mục đích thương nghiệp dẫn đến một mối lương duyên hay nghiệt duyên? Tất cả sẽ có trong 255 chương của truyện ngôn tình Mua vợ (Bắt Lấy Tình Yêu: Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài) trên Vietwrite. Hãy ghé ngay Vietwriter.vn để cùng thưởng thức những tác phẩm ngôn tình mới nhất và hot nhất nhé. Nam chính của truyện mua vợ là Nam Cung Phong – con trai cả nhà Nam Cung, một gia đình quyền thế và giàu có bậc nhất trong thành phố B. Thế nhưng sự phản bội của người vợ trước với anh khiến tình cảm của anh chết lặng. Ngoài ra, sự kiện đó cũng tạo lên tổn thương tâm lý vô cùng nghiêm trọng với anh. Kể từ đó, anh đóng chặt trái tim mình, không thể mở lòng với bất kỳ cô gái nào. Anh ghê tởm và căm hận tất cả những người phụ nữ. Cũng vì thế mà mọi người không lấy làm lạ khi đây đã là lần thứ sáu anh ly hôn vợ. Các gia đình trong thành phố đều đồn đại về sự đáng sợ của anh. Mẹ anh – bà Nam Cung đã sốt ruột đến mức lên chùa thắp hương, bốc quẻ cầu xin thần linh hóa giải kiếp nạn này, làm sao ngăn chặn những bi kịch tương tự không xảy đến với anh. Theo lời của vị cao tăng “Chỉ có người mang họ kép kết hôn cùng người mang họ kép mới có thể ngăn được bi kịch tái diễn hết lần này đến lần khác”. Sau nhiều lần suy nghĩ, bà đi đến quyết định sẽ tổ chức buổi xem mắt cho con trai mình với hi vọng tìm được người đi cùng con mình đến trọn đời. Về nữ chính – Âu Dương Vân. Người ta biết đến cô là con gái cả của gia đình Âu Dương. Ai ai cũng nghĩ cô sẽ được cha yêu thương được mẹ chiều chuộng. Tuy nhiên, với gia đình Âu Dương này thì hoàn toàn không phải vậy. Cũng dễ hiểu thôi khi Âu Dương Vân không phải là con gái ruột của Nguyễn Kim Tuệ vợ của cha cô Âu Dương Trường Phong. Hay nói cách khác, cô là đứa con ngoài giá thú do Âu Dương Trường Phong ngoại tình với mẹ cô mà có cô. Cuộc sống cơ cực từ bé đã tác động không nhỏ đến tính cách của cô. Cô là kiểu con gái không thích khoe khoang, không thích tranh giành, không rỗng tuếch cũng không xốc nổi. “Dù cho sinh mệnh đi đến hồi suy kiệt, cô cũng muốn già đi trong sự thanh cao.” Truyện mua vợ - tác giả Trần Yến Nhi được bắt đầu với câu chuyện nhà Nam Cung tổ chức xem mắt để tìm kiếm cô gái mang họ kép như lời cao tăng nói giúp hóa giải vận mệnh của con trai mình. Ở bên kia, công ty nhà Âu Dương gặp khó khăn về tài chính khiến Âu Dương Trường Phong nghĩ ra cách muốn con gái nhà mình làm dâu nhà Nam Cung để đổi lại tiền cứu công ty. Bà Âu Dương thì không muốn con gái ruột mình là Âu Dương Kiều phải gả cho nhà Âu Dương vì những lời đồn không hay về Nam Cung Phong. Vì vậy, bà đưa ra lời đè nghị với Âu Dương Vân. Về Âu Dương Vân cô đã đơn giản chấp nhận lời đề nghị của cha mình đến tham gia buổi xem mắt. Tại đây, cô cũng là người duy nhất dám đưa ra những lời thách thức khiến Nam Cung Phong lựa chọn cô. Kể từ đó, cô trở thành con dâu nhà Nam Cung. Tuy nhiên, dù hai người đã trở thành vợ chồng, Nam Cung Phong vẫn như cũ lạnh nhạt, thờ ơ với cô. Anh là kẻ thận trọng, cũng sợ bị tổn thương. Anh đã từng chịu tổn thương, chịu sự phản bội một lần nên bây giờ anh muốn đóng chặt trái tim mình, tạo thành những chiếc gai nhím bảo vệ mình tránh khỏi vòng xoáy tình cảm. Còn cô, cô chưa từng bỏ cuộc. Cô luôn có một lòng tin vững chắc rằng tình yêu của mình sẽ là cách hữu hiệu để hóa giải hận thù trong anh. Từng ngày, sự quan tâm, sự gần gũi của cô cũng dần được anh đáp lại. Lớp vỏ bọc lạnh lùng của anh ngày một ngày bị cô đẩy ra. Tuy nhiên, cũng vào thời điểm đó, anh tàn nhẫn biết được sự thật về việc cô kết hôn với mình qua lời kể của ả em gái cô là Âu Dương Kiều. Anh nghĩ rằng cô đến với anh chỉ với mục đích báo thù nhà Âu Dương. Mọi sự hiểu lầm khiến anh thất vọng tột cùng. Anh và cô ngày càng xa nhau. Anh thu mình lại dưới lớp vỏ bọc như cũ. Dù cô từng bước, từng bước không bỏ cuộc. Bước cùng Âu Dương Vân luôn có sự động viên của gia đình anh và bạn bè. Vì vậy, cô luôn kiên trì tin rằng, chỉ cần cô cố gắng, chỉ cần tình yêu của cô sẽ giúp anh tin tưởng vào kết quả của cả hai. Truyện được tác giả Trần Yến Nhi đẩy lên cao trào khi Âu Dương Vân bị bắt cóc, kẻ gây ra vụ bắt cóc không ai khác là mẹ con Nguyễn Kim Tuệ. Cũng từ vụ bắt cóc này, anh và cô hiểu nhau nhiều hơn. Từ đây, anh cũng biết sự thật về quá khứ đau thương của cô. Biết được những khổ cực, khó khăn và đau lòng hơn vì những gì cô đã trải qua. Một lần nữa, anh lại mở lòng mình với cô. Truyện mua vợ tổng giám đốc sủng vợ là câu chuyện ngôn tình xen kẽ những tình huống ngọt ngào với những âm mưu yêu, ghét, hận thù của gia tộc. Tình yêu của cô gái Âu Dương Vân và anh chàng Nam Cung Phong phải trải qua vô vàn những trắc trở, hiểu lầm từ sự xuất hiện của cô vợ cũ Đường Huyên rồi đến chàng trai ngốc mà mười năm trước cô từng hứa hôn. Tất cả kết hợp lại đã tạo lên một truyện ngôn tình hay, sâu sắc, lắng đọng và nên đọc nhất trong top các truyện ngôn tình được đề cử năm nay. Cùng ghé qua Vietwriter để thưởng thức đầy đủ và miễn phí các chương truyện của Mua vợ (Bắt Lấy Tình Yêu: Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài) nhé các nàng. *** Có một kiểu con gái thế này, không khoe khoang, không thích tranh giành, không rỗng tuếch, cũng không xốc nổi, cho dù sinh mệnh đi đến hồi suy kiệt, cũng muốn từ từ già đi trong sự thanh cao. Cô chính là con gái lớn của nhà Âu Dương, Âu Dương Vân. Bất luận là trong thời kì phong kiến xưa cũ hay trong thời thái bình như hiện tại, con trai trưởng và con gái lớn trong nhà luôn được cưng chiều yêu thương. Nhưng nhà Âu Dương là một ngoại lệ, chỉ bởi vì con gái lớn của nhà họ là con riêng, nói một cách khó nghe hơn, là đứa con mà năm đó Âu Dương Trường Phong phản bội vợ dan díu cùng một vũ nữ sinh ra. Từ ngày hôm qua, cả thành phố B đã sôi lên sùng sục và truyền tai nhau một tin tức bùng nổ, gia đình Nam Cung siêu giàu của thành phố này lại ly hôn cô con dâu thứ sáu rồi. Vì thế bà Nam Cung lên chùa thắp hương, bốc quẻ, cầu xin thần linh hóa giải kiếp nạn này, làm sao mới có thể ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra lần nữa. Trọng điểm nằm ở chỗ này đây, cao tăng bốc quẻ cho bà Nam Cung đã phán rằng: Chỉ có người mang họ kép kết hôn cùng người mang họ kép mới có thể ngăn được bi kịch tái diễn hết lần này đến lần khác. Thành phố B không phải thành phố nhỏ tầm thường. Nơi đây kinh tế phát triển, nhân khẩu đa dạng, những người mang họ kép tất nhiên không đến mức chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bà Nam Cung nghe cao tăng phán vậy mà rầu rĩ, bao nhiêu gia đình mang họ kép như thế, rốt cuộc con gái cưng nhà nào mới là người phù hợp làm con dâu nhà Nam Cung đây? Sau một hồi đắn đo, bà quyết định tổ chức một buổi xem mắt, nói cho dân dã hơn là để con trai bà tự chọn đối tượng ưng ý, tất nhiên bà sẽ không để con gái nhà người khác gả đến đây không công, nếu như xem mắt thành công thì tiền sính lễ là sáu mươi tỷ đồng. Không phải ai cũng có cơ hội tham gia tuyển chọn, điều kiện bắt buộc phải có họ kép. Thông tin này vừa lan truyền, cả thành phố đã xôn xao nhốn nháo. Thời đại này chỉ cần có tiền là hô được mưa gọi được gió, sai được thần bảo được quỷ, cho dù đối phương là một tên ác quỷ đã ly hôn tận sáu lần, nhưng chỉ với sáu mươi tỷ đồng ấy cũng đủ để con gái tìm đến cửa như sóng sau xô sóng trước. Cánh cửa lớn màu vàng kim cũng không thể ngăn được tiếng cãi nhau từ bên trong vọng ra —— "Ông điên rồi phải không? Ông bảo A Kiều của chúng ta đi đến đó? Lẽ nào ông không biết Nam Cung Phong kia là tên ác quỷ lạnh lùng vô tình lại còn trái tính trái nết? Ông làm thế khác gì đẩy con gái mình vào chỗ chết?" Người vừa lên tiếng là vợ cả của Âu Dương Trường Phong - Nguyễn Kim Tuệ, trong phạm vi cả trăm dặm xung quanh, không ai không biết bà ta là một người nóng tính. "Bà tưởng tôi muốn lắm chắc? Thực sự vì công ty rất cần tiền để quay vòng vốn, cái tên Nam Cung Phong kia kết hôn có bao giờ được lâu, có khi một tháng, không thì ba tháng đã ly hôn rồi, A Kiều của chúng ta chỉ cần nhẫn nhịn một chút là có thể lấy được sáu mươi tỷ ngon như không, tội gì không thử?" "Ông nói đơn giản nhỉ, nhẫn nhịn một chút, ly hôn rồi còn ai muốn lấy A Kiều của chúng ta nữa? Cho dù muốn giải quyết vấn đề của công ty cũng chẳng cần đến A Kiều giải quyết thay ông..." "Thế thì ai giải quyết thay tôi được? Người ta chỉ đích danh yêu cầu người mang họ kép." "Ông bị đần à? Không phải vẫn còn một cô con gái đấy ư? Thứ nhiệm vụ ‘vẻ vang’ ấy cứ dành cho Âu Dương Vân là được rồi." Cô gái điềm tĩnh với gương mặt thanh tú thoát tục đứng ở góc tường, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười châm chọc. Người trước giờ chưa từng thừa nhận cô, vào thời khắc này, cuối cùng cũng thừa nhận cô là con gái nhà Âu Dương rồi. Mời các bạn đón đọc Mua Vợ (Bắt Lấy Tình Yêu_ Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài) của tác giả Trích Tinh Lãm Nguyệt.
Nối Lại Mối Tình Đầu
Bạn đang đọc truyện Nối Lại Mối Tình Đầu của tác giả Miêu Nguyễn. Tuổi mười bảy Vẫn chưa trưởng thành Cũng không còn là trẻ con Mười bảy tuổi Một mùa hè, tối hôm ấy, từng làn gió mát nhè nhẹ thổi qua. Thiếu niên Hứa Miểu chỉ mặc chiếc áo ba lỗ cùng quần đùi, ngồi trên vỉa hè, còn thêm cả điếu thuốc trên môi, nói với Giang Nhất Phàm: "Cậu chắc chưa, nếu cậu thích tôi thì hôn một cái đi." Gặp nhau lần nữa Trong quán Net, Hứa Miểu ngước mắt liếc nhìn qua cái áo khoác màu đen, sắc mặt nghiêm nghị: "Khởi động máy? Lên mạng thì mười đồng một giờ...". Cậu tận lực thả nhẹ âm thanh, khẽ mỉm cười, "Tôi, không cần tiền." Em thích được cùng anh như vậy Cùng anh đi tới mọi nơi Dáng vẻ của anh, mọi thứ về anh Chậm rãi khắc ghi Ngày mai cũng chậm rãi mà chậm rãi rõ ràng. *** Nối lại mối tình đầu- Miêu Nguyên Hiện đại, gương vỡ lại lành, hầu như không ngược, phúc hắc công x nhân thê thụ, hỗ sủng Ông chủ quán net Hứa Miểu gặp lại người yêu cũ Giang Nhất Phàm liền củi khô lửa bốc nhào tới giường. Thế mà, mặc cho người cũ đòi quay lại, Hứa lão bản vẫn cứ nhất nhất muốn giữ danh phận “bạn giường” mà thôi. Truyện nhẹ nhàng, không ngược gì đâu. Công cưng thụ còn thụ cũng thương công lắm lắm. Làm màu vụ “bạn giường” do mặc cảm thôi. Bài học rút ra sau khi đọc truyện này dành cho các bé còn ngồi ghế nhà trường chính là khi còn nhỏ phải ráng lo học hành, để lớn lên khỏi thua sút người yêu rồi tự ti sinh hoang tưởng ==. *** Buổi tối ngày đông thường chăm chỉ hơn bình thường, đã hơn sáu giờ.  Lối đi bộ không có bao nhiêu người đi đường, chỉ có gió lạnh cùng tiếng ồn ào của xe cộ qua lại Hứa Miểu đem khăn quàng cổ kéo cao lên, ngăn trở nửa khuôn mặt.  Cậu mặc một chiếc áo khoác dày màu đen, đầu hơi cúi, bước đi một mình hiu quạnh trêи đường phố.  Cậu đi thẳng đến quán net "Lam Diễm", từ trong túi áo khoác móc ra một cái tay, đẩy cửa đi vào.  Trần Tuấn Soái cùng Đàm Diệu ngồi trước quầy thu tiền, đang cùng Diệp Na nói chuyện phiếm.  Thấy Hứa Miểu lại đây, Đàm Diệu hắng cổ họng hô: "Tam Thuỷ nhanh chóng đóng cửa lại, mau lên, đông chết lão nương rồi!"  Làm ở đây chỉ có Trần Tuấn Soái là thẳng nam duy nhất, hắn không chịu được bộ dáng cà rỡn kia, liền nói: "Đàm Diệu, cậu có thể hay không ra vẻ nam nhân một chút? Đừng có suốt ngày lão nương, lão nương, được không?"  Đàm Diệu liếc nhìn hắn, cả giận nói: "Nói, gọi tôi là Diệu mỹ nhân! Nói cậu mấy lần cậu đều không nhớ rõ, đầu óc cậu không lẽ chỉ chứa mỗi việc bắn pháo thôi sao?" Đàm Diệu, thuần 0, bởi vì cảm thấy tên của chính mình quá thẳng nam, không có một chút đáng yêu hay chút gì thụ, cho nên nên nhất định bắt người khác phải gọi tên mình là "Diệu Diệu", "tiểu Diệu", như vậy có thể thể hiện ra được nội hàm trong nó. Trần Tuấn Soái hướng mặt Đàm Diệu phả ra một vòng khói, khiêu khích cười, gằn từng chữ: "Lão, tử, không, muốn."  Hứa Miểu cởi áo khoác cùng khăn quàng cổ, ngồi bên cạnh Đàm Diệu, cũng đốt điếu thuốc, yên lặng nghe bọn họ tán gẫu.  Diệp Na ngồi trước máy vi tính chơi game, một đầu tóc ngắn gọn gàng, nghe vậy mạn bất kinh tâm nói: "Soái soái, anh liền thành thật tiếp thu Diệu Diệu đi cái này số mệnh an bài là một cp rồi, Trần Soái Soái, Diệu mỹ nhân, hai tên này thật xứng a."  *Mạn bất kinh tâm: Tuỳ tiện, không chịu ràng buộc. cũng là, "Thờ ơ; không để ý; không đếm xỉa tới"  "Cái nào xứng đôi?" Đàm Diệu cười nhạo một tiếng, nói: "Tam Thuỷ cùng ---"  Trần Tuấn Soái mi tâm nhảy một cái, vội vã quát lớn: "Ngậm miệng!" Đàm Diệu ý thức được mình lỡ lời, hai tay che miệng, vội vàng đem lời nói nuốt trở vào, cẩn trọng nhìn về phía Hứa Miểu Hứa Miểu nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, nở nụ cười: "Nhìn tôi làm gì a? Mọi người muốn nói Giang Nhất Phàm cứ nói đi chứ, không có chuyện gì."  Đàm Diệu tâm tư cũng đơn thuần, nghe Hứa Miểu nói như vậy liền tin là thật, vui vẻ nói: "Cậu triệt để quên hắn rồi nha?" Hứa Miểu hít một hơi thuốc lá, híp mắt rơi vào trầm tư, một lúc sau đó mới chậm rãi mà mở miệng: "Cũng không hẳn..."  Hai ngón tay cậu kẹp điếu thuốc còn vương khói, ngước mắt nhìn về tia sáng trêи bức tường màu xanh lam, cảm thấy chói liền nhắm lại đôi mắt, thấp giọng nói: "Đêm qua bọn tôi lên giường với nhau."  Hứa Miểu vừa dứt lời, ba người kia quay mặt nhìn nhau, không thể tin vào tai của mình.  Hứa Miểu cùng Giang Nhất Phàm chia tay tám năm, tám năm qua bọn họ chưa từng gặp mặt.  Kết quả, ngày hôm qua, sinh nhật Hứa Miểu, bọn họ gặp nhau... còn lăn giường?  Hứa Miểu giơ tay đến cằm Đàm Diệu, nhẹ nhàng hợp lại, thấy miệng Đàm Diệu khép lại, mới nói: "Anh ta học xong bác sĩ, trở về đại học A làm việc, nếu không hai người bọn tôi làm gì gặp mặt nhau được."  Diệp Na suy tư một chốc, hỏi: "Cho nên, hai người quay lại?"  Hứa Miểu lắc đầu: "Không đề cập đến chuyện này, ngay cả phương thức liên lạc đều không có, làm xong liền đi, chỉ giống như tình một đêm." Trần Tuấn Soái nhìn thần sắc trêи mặt cậu, nhìn không thấu được tâm tư, chần chừ hỏi: "Vậy cậu có nghĩ đến quay lại không?"  Hứa Miểu quay đầu nhìn hắn, tròng mắt đen nhánh có điểm trống rỗng vô thần, cậu chậm rãi nhíu mày lại, chống đỡ mặt nói: "Không rõ ràng, nói sau đi."  Đàm Diệu cũng chống cằm, lẩm bẩm nói: "A đại sao, vậy hai người sau đó chẳng phải sẽ thường xuyên gặp phải hay sao." Hứa Miểu không lên tiếng  Giang Nhất Phàm trở về, liền mang theo ý nghĩa muốn đem cuộc sống bình thản vô vị của cậu quấy nhiễu lung ta lung tung, xáo trộn mọi thứ.  Lần thứ hai gặp phải Giang Nhất Phàm, cậu có chút hoảng hốt, mà càng nhiều hơn chính là, cao hứng.  Tối hôm qua, một buổi tối cậu không ngủ, cứ suy nghĩ mãi về tâm tình khi bản thân gặp lại Giang Nhất Phàm.  Mãi đến tận sáng, ánh nắng mặt trời xuất hiện ngoài cửa sổ, cậu mở ra cái cửa sổ cũ nát rỉ sắt, xoa xoa mặt bị không khí lạnh làm đông cứng, cậu cảm thấy từ trong ngủ mê bỗng dưng thức tỉnh, mới ý thức được, nội tâm cậu rất vui sướиɠ.    Mời các bạn đón đọc Nối Lại Mối Tình Đầu của tác giả Miêu Nguyễn.