Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khi Nam Thần Hóa Nam Trà Xanh

Nghe đồn hoa khôi khoa Báo chí Nhan Thư có tâm cơ, có thủ đoạn, có vô số người quỳ gối dưới váy, lại gặp phải “con mồi” khó xơi duy nhất, chính là Hứa Bùi. ... Hứa Bùi - nam thần được sinh viên đại học Lan mệnh danh là ánh sáng của khoa Toán học. Trang chủ của diễn đàn trong trường suốt ngày bị spam bằng những bài đăng như: [Tới rồi, tới rồi, cô ta bưng ly trà xanh tới rồi nè...] [Bớt ảo tưởng giùm, Hứa thần không mắc bẫy của cô đâu.] [Ngồi đợi hoa khôi của khoa bị vả mặt!] Khi mọi người đang hóng trò hề của Nhan Thư, anh chàng kiêu ngạo Hứa Bùi lại khom lưng, ngồi xổm trước mặt Nhan Thư, thản nhiên thắt dây giày cho cô trước sự chứng kiến của thầy cô và bạn học toàn trường. Từ đó, diễn đàn trong trường đã đổi chiều gió: [Trà nghệ* cao siêu, coi như cô ghê gớm.] [Cược một đề toán cao cấp, Hứa thần sẽ phát hiện ra bộ mặt thật của cô ta!] [Ngày thứ mười bảy chờ Hứa thần chia tay, check in!] Một ngày nọ, có người nhìn thấy Nhan Thư hoảng hốt che che giấu giấu một quyển sổ nhỏ màu đỏ, trong lúc lơ đãng không cẩn thận đánh rơi ra ngoài. Làm một fan cuồng của Hứa thần, cô gái nọ muốn xem xem cô ả Nhan Thư đang định giở trò mèo gì. Vừa mới lại gần nhìn một cái, ấy thế mà lại là sổ đăng ký kết hôn. Ngày tháng, một năm trước??? Chẳng bao lâu sau, trên diễn đàn trường đã xuất hiện một bài đăng mới. [Ai nhặt được sổ đăng ký kết hôn của vợ tôi, xin hãy liên hệ với tôi, vật này quý giá, nhất định có hậu tạ.] Cuối cùng kèm theo bốn chữ: [Tôi là Hứa Bùi] Diễn đàn trường lập tức sập vì người người nhà nhà gửi huyết thư, quỳ xin Nhan Thư giáo trình cưa đổ nam thần. Nhưng có một blogger chuyên dạy trà nghệ đã phát hiện bình luận của Hứa Bùi bên dưới bài đăng: [Cảm ơn, phương pháp rất hữu dụng, đã theo đuổi được vợ.] ??? Ủa alo rốt cuộc là ai "trà" ai? # Nhan Thư x Hứa Bùi —— *Trà nghệ: Chỉ thủ đoạn của những cô nàng trà xanh, những cô gái luôn tỏ vẻ trong sáng ngây thơ nhưng thực chất lại thủ đoạn và đầy toan tính *** Review: 17/01/2022  Sổ tay hướng dẫn trà nghệ (Mục tiêu: Cưa đổ nam thần) - Ba mươi ngày cưa đổ nam thần. - Năm bước chinh phục nam thần. - Nam thần quá lạnh lùng, phải làm sao đây? - Cuộc hẹn đầu tiên, đi đâu, làm gì? - Chồng hình như “không được” làm sao đây chị em ơi? Tất tần tật mọi thứ đều sẽ được “Bé Trà xanh thương anh giai” chia sẻ. Chị em ơi, còn chần chờ gì mà không nhấn like, theo dõi và để lại bình luận bên dưới? [Alo? Chủ thớt?] [Còn mình muốn cưa đổ nữ thần, phải làm sao đây?]  [Không ngại nhé. Vẫn hiệu nghiệm như thường. Bạn học Đại học Lan đúng không? Hẳn là biết Hứa Bùi nhỉ? Anh giai này đã áp dụng các tip của mình và tán đổ hoa khôi đại học Lan, đồng thời cũng trở thành fan cứng nhà mình đấy.] [Hứa Bùi? Hứa thần của Đại học Lan à? Cưa đổ Nhan Thư sao? Anh ấy đã trà xanh hoá như thế nào? Quỳ cầu chia sẻ [.jpg]] [Cầu chia sẻ +1] [Cầu chia sẻ +số cccd] *** Hứa Bùi, nam thần được hàng đống cô gái dù có phải đội lốt trà xanh cũng muốn câu được. Vậy mà anh ngược lại, phải trăm mưu nghìn kế, thậm chí lên mạng “tầm sư học đạo” để lừa trái tim cô vợ đã cưới của mình về tay.  Nhan Thư và Hứa Bùi là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, hầu hết các cấp cũng học cùng trường. Thuở nhỏ, Nhan Thư được bố mẹ đưa về nhà ông ngoại ở thì quen được Hứa Bùi đang ở nhà ông nội. Từ đấy, cô bé mũm mĩm đáng yêu lúc nào cũng như chiếc đuôi nhỏ suốt ngày bám lấy anh Hứa Bùi xinh đẹp, trầm tĩnh ngồi yên một chỗ đọc sách hoặc giải sudoku.  Nhưng anh trai Hứa Bùi thì dường như không quý bé lắm. Suốt ngày anh cau có, lạnh nhạt với bé. Bé rủ đi bắt cá anh cũng không đi cùng, chỉ ngồi ở chỗ cao cao kia bễ nghễ như một vị thần nhìn xuống nhân gian. Dù vậy, bé vẫn cứ phải theo anh, để anh biết bé quý anh đến nhường nào. Để anh biết dù ông nội mất đi nhưng vẫn có bé bên cạnh anh.  Ấy vậy mà anh vẫn lạnh lùng với bé. Ngày bạn gái nhỏ ba gửi về chơi cùng bé đến, anh lại tặng cô bé kia hai que kẹo mút mà chẳng hề tặng cho bé cái nào cả. Hoá ra anh thực sự ghét bé phiền phức, ồn ào hay quấy phá.  Họ dần lớn lên, vẫn ở trong tầm mắt nhau nhưng không còn thân thiết như trước nữa. Cho đến khi ông ngoại Nhan Thư bệnh và ngỏ lời muốn Hứa Bùi cho Nhan Thư một mái ấm để lỡ sau này ông ra đi cô không phải lại bơ vơ một mình.  Vì thế, để ông được yên lòng, Nhan Thư hai mươi tuổi, hoa khôi khoa báo chí bí mật kết hôn cùng Hứa Bùi, hai mươi hai tuổi, học thần khoa toán. Nhan Thư đã không còn là cô bé mũm mĩm của ngày xưa luôn theo đuôi Hứa Bùi. Vượt qua bao rạn vỡ tình thân, cô trở thành hoa khôi khoa báo chí vừa có tiền, vừa xinh đẹp lại còn giỏi giang, nhiều trai theo nhưng chưa yêu ai nên hơi chậm nhiệt, không hiểu phong tình.  Còn anh vẫn thế, nam thần của mọi nữ sinh nhưng trong mắt chỉ có mỗi mình Nhan Thư. Anh vẫn như những ngày thơ bé, ngồi ở nơi bờ cao kia, nhìn về phía đám nhóc nô đùa dưới sông bắt cá, nhưng lại chỉ thấy mỗi Nhan Thư; vẫn dõi theo cô, bí mật làm mọi thứ chỉ để bảo bọc cô an nhiên, vui vẻ. Nhưng số phận lại không bạc đãi anh khi cho anh cưới được Nhan Thư. Thực sự không thể chờ thêm giây phút nào, cưới vợ phải cưới liền tay, họ kết hôn ngay ngày sau sinh nhật hai mươi tuổi của Nhan Thư. Những ngày sau kết hôn là một hành trình mới trên con đường truy thê dài đằng đẵng mà anh chưa từng chùn bước.  Một nam thần chỉ biết đến toán và máy tính, lại ở bên cạnh toàn trai thẳng ngáo ngơ phải làm thế nào để cưa đổ vợ? Không sao? Anh đã có trợ thủ đắc lực là trang Blog “Bé trà xanh thương anh giai” giúp sức. Từ đó, những chiêu trò nghe có vẻ ngớ ngẩn của những cô nàng mới lớn lại được nam thần ứng dụng tài tình, mà cô vợ Nhan Thư dù đôi lần ngờ ngợ vì mùi trà xanh quen thuộc, vẫn từng bước từng bước chui vào họng cá.  *** “Khi nam thần hóa nam trà xanh” có cốt truyện không quá mới lạ. Vẫn là kết hôn giả, nhà trai có tình nhưng nhà gái lại hiểu lầm, cũng không bén nhạy. Điểm làm cho truyện hấp dẫn là những màn cưa vợ, rồi sau đó là cưa nhau học trên mạng siêu cấp đáng yêu, có chiêu hiệu quả, cũng có những pha đi vào lòng đất của Hứa Bùi và Nhan Thư.  Nhan Thư được xây dựng với hình tượng người đẹp toàn tài nhưng hơi ngốc nghếch trong tình yêu không quá mới lạ nhưng những màn ứng biến để vạch mặt bạch liên hoa của cô thực sự đáng nể.  Còn nam chính Hứa Bùi lại được xây dựng với hình tượng hơi đặc biệt so với những anh nam thần vườn trường lạnh lùng cao ngạo. Anh ấm áp, đôi lúc ngu ngơ dễ dỗ. Anh sẽ mua tháp ước nguyện đắt đỏ mà mọi người đều bảo là chiêu trò lừa đảo chỉ để hy vọng tình yêu thiên trường địa cửu. Nhưng không sao, dù sao thì, ngoài tình yêu dành cho Nhan Thư, anh còn có rất nhiều tiền. Anh sẽ lén lút bình chọn tất cả những cuộc bình chọn cặp đôi của mạng xã hội trường có liên quan đến mình và vợ. Cũng là anh dùng mọi chiêu trò khoe tình yêu chọc mù mắt thiên hạ. Nói một cách ngắn gọn, Hứa Bùi từ khi tiếp nhận tinh hoa trà nghệ đã áp dụng triệt để và nâng tầm nghệ thuật cưa cẩm lên một đỉnh cao mới.  Khuyết điểm duy nhất đối với mình là đôi lúc tác giả viết trước sau không thống nhất làm người đọc cũng phải hoang mang theo. Nhưng điều đó cũng có thể bù trừ được bằng bản dịch mượt mà, từ ngữ chọn lọc, thú vị.  Nếu bạn đang tìm một quyển truyện thanh xuân vườn trường, kết hôn bí mật đáng yêu, ngọt ngào để đọc, “Khi nam thần hóa nam trà xanh” với cốt truyện nhẹ nhàng tươi vui chắc chắn là một sự lựa chọn không thể bỏ qua. Còn nếu bạn đang muốn cưa đổ ai đó, lại càng không thể bỏ qua bộ kim chỉ nam này. Hãy đọc, áp dụng và đừng quên nhấn like, để lại bình luận chia sẻ cho bọn mình nhé.  Chúc chúng ta cùng tán đổ nam thần.  Mời các bạn mượn đọc sách Khi Nam Thần Hóa Nam Trà Xanh của tác giả Ngôn Tây Tảo Tảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tẫn Hoan - Xuân Phong Lựu Hỏa
Câu chuyện này kể về hành trình chinh phục cùng một người đàn ông của cùng một cô gái, sự khác nhau có chăng chính là thời gian và hoàn cảnh. Ngày đó là tuổi trẻ, yêu đương cuồng nhiệt nhưng môi trường còn quá trong sáng. Ra đời rồi, gặp con sóng to đầu tiên, không cẩn thận bị nó đánh vỡ. Khương Nghiên là một phóng viên, cô chính trực liêm chính, muốn đem nhiệt huyết của mình mang đến khán giả “chân tướng sự thật”. Chân tướng đó đã khiến cho cô và người đàn ông cô yêu thương xuất hiện rạn nứt. Không phải không tin tưởng, không phải yêu không đủ, mà chính là không dám đối mặt. Có quá nhiều khó khăn, có quá nhiều ngăn trở, khiến cho Khương Nghiên dù không đành lòng cũng phải cách xa. Ba năm là một khoảng thời gian đủ để một người xác định được cái gì đối với mình là quan trọng nhất. Thế nên, Khương Nghiên trở về, bằng lòng chấp nhận để anh trừng phạt, chỉ mong mối tình đầu có thêm một cơ hội. Lục Lẫm nào có thể xuống tay với cô, ba năm qua đã đủ hành hạ anh đến không còn hình dạng. Anh chỉ là muốn cho cô một bài học, tình yêu không chỉ có ngọt ngào, còn có khó khăn và cay đắng. Nhưng tình yêu là của hai người, phải là cả hai cùng nhau cảm nhận, cùng nhau xác định có thể tiếp tục vượt qua hay không. Nếu đã hiểu rõ mọi thứ, tốt đẹp và hạnh phúc sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian. Anh cho em thời gian, nếu đã xác định rồi thì hãy về đây, anh sẽ giữ mọi thứ y nguyên như lúc em rời đi, kể cả bản thân anh. “Sẽ cùng nhau đi khắp mọi nơi chứ?” Là lời tỏ tình Lục Lẫm dành cho Khương Nghiên. Không phải là “anh yêu em”, không phải là “hãy ở bên anh”, mà chính là “cùng nhau đi khắp thế gian”. Bên nhau, cả đời. … Mời các bạn đón đọc Tẫn Hoan của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.
Ta Là Đào Hoa Tinh - Thiên Lí Châu
Hoa đào rơi lẳng lặng trên mặt nước. Ta cùng chàng một bước thoảng qua nhau. Duyên phận của công chúa Nhiếp Trường Hoan và thừa tướng Ôn Nhược Cẩn có thể gói gọn trong hai câu nói trên. Bởi vì lúc gặp nhau, một người là công chúa bị lưu đày, còn một người đang bị đuổi cùng giết tận bởi chính đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình. Là Trường Hoan đã cứu Ôn Nhược Cẩn, nhưng nàng tuyệt nhiên không nhớ. Bởi vì khi ấy, nàng đang phát bệnh. Trường Hoan vốn là một nàng công chúa được cưng chiều từ nhỏ, thế nhưng bởi vì cữu cữu của nàng phạm phải tội danh hối lộ, kết quả ngoại trừ đương sự bị phán trảm, gia tộc của nàng từ già đến trẻ phải chịu kiếp lưu đày. Mà trước đó, mẫu phi của nàng không vượt qua được sự thâm hiểm của hậu cung, chết không rõ nguyên do. Còn nhỏ như vậy đã phải chịu quá nhiều biến cố, Trường Hoan liền mắc một chứng bệnh lạ trong người, khi phát bệnh, nàng thường ngồi ôm chân bó gối, nghĩ mình là một cây hoa đào thành tinh. Và trong một lần như thế, nàng gặp Ôn Nhược Cẩn. Ôn Nhược Cẩn bị truy sát, thân thể mang theo độc tố chạy trốn, đã rơi vào bẫy thú. Trường Hoan không hề biết rằng mình đã từng cứu hắn, bởi vì sau lần gặp ấy, Ôn Nhược Cẩn vẫn không hề quay lại tìm nàng. Hắn phải trị thương. Giống như số trời đã định, Ôn Nhược Cẩn bị chất độc trong người hành hạ đến sống dở chết dở, nhưng mỗi lần hắn chuẩn bị đi đến bờ vực ấy, hắn lại nhìn thấy Trường Hoan, rồi chẳng biết vì sao, hắn lại dần dần khỏe lên. Cho đến ngày, hắn hoàn toàn vượt ra khỏi cái chết, cũng là lúc hắn quyết định sẽ đi tìm nàng. Ôn Nhược Cẩn sắp xếp một chút, tạo ra một vài tình huống vô tình mà hữu ý để gặp Trường Hoan. Trường Hoan được trở về hoàng cung sau 5 năm lưu đày, đều là nhờ đến công lao của biểu ca nàng trên chiến trường. Nhưng sống ở môi trường khắc nghiệt quá lâu, Trường Hoan đã không còn là một công chúa hoạt bát khỏe mạnh nữa rồi. Nàng sợ lạnh và sợ cả lòng người. Cho nên khi quay về, nàng sống lặng lẽ ở Sương Thanh Điện. Đối với ai cũng đều là một biểu tình hiểu chuyện, nghe lời. Dù sao cũng từng là nữ nhi của một phi tần được sủng ái, hoàng hậu đương triều Trịnh thị đương nhiên cũng tỏ rõ mình là mẫu nghi thiên hạ, liền muốn sắp xếp hôn sự cho Trường Hoan. Chính ngay lúc đó, nàng không tìm được lý do thoái thác liền vận dụng cách cũ, giả vờ phát bệnh. Quả nhiên, tránh được một lần chỉ hôn. Thế nhưng, điều này lại khiến Ôn Nhược Cẩn được lợi. Mọi người thấy Trường Hoan có bệnh trong người, ai cũng tránh xa. Chỉ có hắn, nhân cơ hội một lần lập công liền khẩn cầu Hoàng đế Nhiếp Dục ban hôn cho mình cùng công chúa Trường Hoan.  Đương nhiên lần này Trường Hoan không còn cách gì để từ chối. Nhưng quả thật, nàng vốn cũng không muốn từ chối. Bởi vì, qua một vài lần gặp gỡ tiếp xúc, nàng cảm giác được, con người này là thật sự có ý với nàng. Có ý, cho nên mới quan tâm đến cảm nhận của nàng, sợ nàng lạnh, sợ nàng không vui, sợ nàng xa lánh. Thế nên mới có chuyện, đã bái đường rồi mà hắn vẫn không hề động đến nàng. Cùng lắm không nhịn được thì cũng chỉ là nắm tay một cái, hôn hôn một chút. Trường Hoan thực sự cảm động. Thời gian ở cạnh hắn, nàng luôn cảm thấy vui vẻ, cũng hiểu được những khó khăn mà hắn đã từng trải qua. Thì ra, một Ôn thừa tướng tuổi trẻ tài cao của ngày hôm nay thật sự chẳng hề dễ dàng. Một người bị hoàn cảnh khó khăn mài giũa, còn một người bị nhân tình thế thái dạy dỗ. Cả hai nguyện ý ở bên cạnh, cùng nhau an ủi, cùng nhau trải qua chặng đường còn lại yên bình an ổn. Sau khi giúp Hoàng đế diệt trừ mầm mống phản nghịch, đồng thời trả được mối thù giết mẫu thân cho Trường Hoan, Ôn Nhược Cẩn từ quan, mang theo thê tử về quê sinh sống. Hai người lúc này mới chính thức bái đường, vui hưởng hạnh phúc của một cặp phu thê thật sự. Không màng thế sự, chỉ cầu yên vui. Mời các bạn đón đọc Ta Là Đào Hoa Tinh của tác giả Thiên Lí Châu.
Siêu Mẫu - Hồ Ly Xù Lông
“Khi mặc quần áo, cài sai nút áo có thể cài lại, nhưng trong tình cảm, nói sai làm sai, thì không có cơ hội sửa đổi, càng không có khả năng bắt đầu lại lần nữa.” Cũng như câu chuyện của Đan Ninh và Tiêu Mạc Phàm vậy. Đan Ninh là một cô gái lạc quan, giàu tình cảm và rất nhiệt huyết với công việc. Cô bước chân vào giới người mẫu khi mới 18 tuổi. Ở cái tuổi chập chững bước vào đời, cô vẫn chưa thể lột bỏ hết sự ngây thơ trong sáng của một cô gái trẻ. Tình yêu đầu đời rất đẹp, rất thơ mộng như một cây kẹo ngọt ngậy mùi hương nên chẳng ai có thể tránh được sự hấp dẫn của nó. Đan Ninh cũng không ngoại lệ, vì tình yêu cô đã đánh đổi quá nhiều thứ. Cô gặp Tiêu Mạc Phàm khi sự nghiệp đang lên đến đỉnh cao. Vì yêu anh, cô đã hy sinh tuổi trẻ, lựa chọn từ bỏ sự nghiệp người mẫu và phấn đấu trở thành diễn viên. Cô làm tất cả những điều đó chỉ vì muốn được sánh vai cùng anh. Nhưng hóa ra, tình yêu 5 năm của cô lại bắt đầu từ một lời nói dối, để rồi cuối cùng, cô qua đời trong một tai nạn xe cộ khi tuổi đời còn quá trẻ. Khi Đan Ninh những tưởng tất cả đã kết thúc với cô thì một phép màu lại xảy đến. Cô được sống lại trong thân xác của Tĩnh An, một cô gái 18 tuổi.  Đan Ninh nhận ra cô và Tĩnh An có rất nhiều nét tương đồng, hai người cùng có một đôi mắt biết nói thu hút người đối diện, cùng đam mê công việc người mẫu và cùng đem lòng mến mộ một người đàn ông. Một lần nữa sống lại ở tuổi 18, Đan Ninh tập trung phấn đấu vì sự nghiệp mà cô đã bỏ lỡ ở đời trước và cố gắng nắm bắt được nhiều cơ hội hơn. Chính nhờ đôi mắt và thần thái quá giống Đan Ninh, Tĩnh An đã vô tình khiến Đường Dự bị thu hút. Nhiếp ảnh gia quỷ tài Mr. Tang lừng danh được công chúng sùng bái vì tài hoa xuất chúng, giữ địa vị có một không hai trong giới nhiếp ảnh. Nhưng ít ai biết rằng Mr. Tang tên thật là Đường Dự.  Ấn tượng của Tĩnh An về Đường Dự là vẻ ngoài anh tuấn, phong thái và lịch sự nhưng cũng rất lạnh lùng. Khi được nghe kể về một người mẫu trẻ có thần thái rất giống với Đan Ninh, anh lập tức sắp xếp một buổi chụp ảnh để có cơ hội được gặp cô.  Vừa mới nhìn thấy Tĩnh An, anh đã lập tức bị cô hấp dẫn. Khi bắt đầu chụp hình, Đường Dự nhận ra Tĩnh An mới là người khống chế ống kính trong tay anh, từ ánh mắt hút hồn, thần thái đến từng bước đi để tạo dáng của cô làm cho Đường Dự bị vây hãm trong đó. Nhìn Tĩnh An qua ống kính, hình ảnh của Đan Ninh lại ùa về trong tâm trí anh.  Tĩnh An quá giống Đan Ninh, hình bóng hai người con gái cứ mơ hồ đan xen khiến Đường Dự vừa hoang mang lại vừa bối rối. Nhưng dần dần anh nhận ra rằng, Tĩnh An không phải Đan Ninh.  Đan Ninh vừa là nút thắt khó buông bỏ trong anh vừa là tiếc nuối của anh, còn Tĩnh An là người một lần nữa mở cánh cửa trái tim tưởng như đã khép chặt của anh. Đường Dự muốn giúp cô tỏa sáng, muốn vì cô mà loại bỏ chướng ngại vật. Vì một lời nói của cô, anh sẵn sàng công bố thân phận giấu kín của mình – nhiếp ảnh gia Mr. Tang. “Có lẽ, đã động lòng rồi” Ngày cô tỏa sáng trên sàn catwalk của tuần lễ thời trang, anh lặng lẽ đến, mang theo chiếc máy ảnh yêu thích, đứng trong góc nhỏ bên sân khấu dùng ống kính trong tay lưu giữ từng khoảnh khắc rực rỡ nhất của cô. Hào quang của cô là ánh sáng chiếu rọi góc tối của anh. Từ động lòng cho đến động tình, tình yêu làm cho trái tim của người đàn ông lạnh lùng ấy tan chảy. Tình yêu khiến cho Đường Dự sẵn sàng giải nghệ, chấp nhận quay về tiếp quản công ty của gia đình chỉ vì muốn giúp người con gái anh yêu thực hiện khát vọng vươn ra thế giới. Đến lúc này, Tĩnh An mới nhận ra tình cảm của anh dành cho mình, nhưng những tổn thương trong quá khứ đã khiến trái tim cô đóng băng và chằng chịt những vết sẹo. Tĩnh An từ chối anh, từ chối yêu và được anh yêu. Cô nói với anh: “Trở về đi” Xin anh hãy trở về để cô có thể tiếp tục trốn tránh, tiếp tục bảo vệ trái tim mang nặng vết thương ấy. Nhưng đến cùng, nó lại chẳng nghe theo sự điều khiển của cô nữa rồi. Cô đã chạy đến nơi anh đã hẹn. Có ai đó từng nói: “Khi tình yêu mới bắt đầu, chúng ta không hề hay biết đó là tình yêu.”(**) Thực ra, Tĩnh An đã động lòng. Một người đàn ông luôn tôn trọng cô, săn sóc, bảo vệ và trân trọng cô, sao cô có thể không động lòng? Làm sao cô có thể lạnh nhạt với người đàn ông đã từng bước lặng lẽ xâm nhập vào cuộc sống của cô từ lúc nào không hay? Ngày đó cô vội vã rời khỏi kinh đô thời trang nước Pháp để trở về bên anh. Ngày đó, cô nhận ra rằng cô yêu anh. *** 18 tuổi, Đan Ninh vì một bữa trưa miễn phí mà tham gia cuộc thi người mẫu Tinh Quang, từ đó trở thành người mẫu mới. 21 tuổi, Đan Ninh vì nóng lòng trong sự nghiệp, cố gắng từ người mẫu hạng C thành công tiến lên vị trí người mẫu hạng A. 22 tuổi, Đan Ninh vì Tiêu Mạc Phàm, không tiếc nuối dứt khoát từ bỏ cuộc đời người mẫu, trở thành một diễn viên mới. 26 tuổi, Đan Ninh vì muốn làm cho trái tim năm năm cố chấp chết đi hoàn toàn, đi ô tô trên đường đến hôn lễ của Tiêu Mạc Phàm và người mẫu Lý Na bị tai nạn xe cộ lao xuống vực. ... 26 tuổi, cô mở mắt ra, lại...trở thành thiếu nữ 18 tuổi, Tĩnh An. Nửa đời làm người, tim Đan Ninh nguội lạnh, thầm nghĩ: Đời này, cô không muốn yêu, thế giới của cô chỉ có trên sân khấu, cô sống vì nghề người mẫu   Mời các bạn đón đọc Siêu Mẫu của tác giả Hồ Ly Xù Lông.
Phượng Nghi Thiên Hạ - Tâm Doanh Cốc
Liễu Khinh Vũ, xuất thân từ danh gia vọng tộc, kì tuyển tú năm ấy đến miếu Nguyệt Lão, một lòng mong muốn được gả cho nam tử tốt nhất trong thiên hạ - Hoàng đế. Nàng không ngờ ở chính miếu Nguyệt Lão ấy, nàng gặp được nam tử cướp đi trái tim mình - Lý Hy. Chàng nhặt khăn tay nàng đánh rơi, cùng nàng hứa hẹn sẽ đem khăn đến phủ trả lại cho nàng. Nhưng chưa đợi được, xe ngựa tuyển tú đã đưa nàng vào cung. Nàng không ngờ, ở vườn hoa trước đại điện, nàng không gặp hoàng đế mà lại gặp Lý Hy. Chàng mặc triều phục đội mũ quan... Thời khắc ấy, ước nguyện của Khinh Vũ đã thay đổi, một lòng hi vọng không được chọn, cũng Lý Hy hẹn ước bên nhau. Nàng đến tạ ý chỉ của Thái hậu, không ngờ lại gặp Hoàng đế. Tiểu muội muội của Hoàng đế một mực đòi Hoàng huynh đi thả diều, còn kéo theo nàng. Hắn phát hiện ra miếng ngọc bội trên cổ nàng - miếng ngọc trước đây rất lâu, khi còn bé trong lúc bị sốt cao được nàng bên cạnh chăm sóc hắn đã tặng cho nàng. Hoàng đế ép buộc nàng bên mình, hôn sự với Lý Hy bỗng chốc hóa hư không. Nàng căm phẫn nhưng không thể kháng chỉ, đau thương nhìn nam tử mình yêu bị Hoàng đế điều ra biên ải đánh giặc. Nàng là nữ nhân của Hoàng đế nhưng ngày đêm mong nhớ nam tử khác, hỏi thăm tin tức về Lý Hy. Nàng mang thai, ngày Lý Hy trở về, nàng đang ở cữ vội vàng chạy đến đài gác, ngắm Lý Hy từ xa, khóc đến thương tâm. Nàng được phong hậu, Lý Hy được Thái hậu tứ hôn... Từ ngày đó, nàng tự chôn vùi hết tình cảm dành cho Lý Hy. Nàng ở Hậu cung càn quấy, dùng thủ đoạn lộ liễu bao nhiêu cũng chưa từng thấy ai trách cứ, phát giác. Đám phi tần nhìn nàng căm phẫn. Hoàng đế dung túng yêu thương nàng, nàng không càn quấy nữa, luôn bồi hắn uống thuốc bổ. Hoàng đế uống thuốc, uống suốt 6 năm, cuối cùng sắc mặt nhợt nhạt nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Đến giây phút cuối cùng ấy, Liễu Khinh Vũ bật khóc. Đến cuối cùng, nàng cũng trả được thù, nhưng nhận lại được gì? Nàng không nhận ra người nàng hận nhất cũng từ từ ăn sâu vào tâm gan trở thành người nàng yêu nhất... -----[ Trích đoạn 1 ]----- Ta chưa từng biết, chỉ cần ta tùy ý cười là có thể khiến hoàng đế điên đảo thần hồn. Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, nội giám đến gọi hoàng đế lâm triều, hắn vừa định đứng dậy, cánh tay ta đột nhiên ôm lấy thắt lưng cường tráng, dịu dàng cười nói: “Hoàng thượng, ở lại với nô tỳ một lát được không…” Vì thế quân vương không vào triều sớm. Ta không thích kiến trúc cổ xưa của Đông cung, hắn liền sai người thu thập hoa cỏ của cả kinh thành và ngoại ô, ủ thành nước hoa, pha thuốc màu quét lại vôi cho ta, lập tức khắp kinh thành không ngửi thấy hương hoa, bướm chỉ bay lượn dập dờn trong Đông cung. Nửa đêm ta đột nhiên muốn ngắm tuyết, hắn không ngại tối trời đưa ta lên Ly Sơn. Ta nóng lòng nhớ nhà, hắn thuận theo ý ta xuống tuần phía Nam. Sử quan ghi chép: Đương kim thánh thượng và hoàng hậu yêu thương lẫn nhau, tình cảm gắn bó, nguyện làm uyên ương không làm tiên. -----[ Trích đoạn 2 ]----- Rốt cuộc ta đã trả được thù, nào những thống khổ ngày xưa hắn trút lên người ta, nào những cưỡng bức tù túng hai năm trong mù mịt tăm tốt, ta đã trả lại hết. Hắn hít một hơi sâu, khó khăn nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Ta thảng thốt không nói lên lời. Hắn quả thực biết hết… trao hết quyền lực cho ta để ta có thể giữ được tính mạng, thậm chí sau khi ngôi vua thay đổi vẫn hưởng phồn hoa! Ta cứ cho là hắn hồ đồ, đầu óc bị sắc đẹp của ta làm mê muội, hóa ra hắn vẫn tỉnh táo, chỉ có một mình ta chìm đắm trong thù hận, không tài nào thoát ra… Nước mắt của ta lăn xuống, ta thấy ánh mắt hắn dần dần tản mát, sinh khí từ từ rút khỏi thân thể, trong lòng chợt len lỏi một tia hối hận, mà hắn lại nở nụ cười, “Có phải chung quy nàng cũng không hận được trẫm phải không… Thế nhưng trẫm chưa bao giờ hối hận cả! Ha ha…” Bàn tay nắm lấy tay ta bỗng chốc siết chặt, ánh mắt tỏa ra sự tinh nhuệ rực rỡ như sao băng, cuối cùng lụi tắt trong bóng tối khôn cùng, “Khinh Vũ, trẫm cảm thấy rất may mắn vì kiếp này trẫm là hoàng đế… nhờ vậy mới có quyền lực cưỡng ép giữ nàng lại bên cạnh!”   Mời các bạn đón đọc Phượng Nghi Thiên Hạ của tác giả Tâm Doanh Cốc.