Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lỗ Ái (Bắt Yêu)

Thể loại: HĐ, ngược Editor:Shyn, Ru Tơ  Convenrter: uttichcoc  Trên chiếc giường khổng lồ xa hoa, anh giống hệt một đế vương, suốt ba ngày ba đêm giữ lấy thân hình mềm mại của cô, biến cô từ một cô gái ngây thơ trở thành đoá hoa nở rộ.  “Nhớ kỹ cách tôi yêu em, về sau em chỉ có thể là của tôi!”  ______________________ Cô thầm mến anh rất nhiều năm, vì muốn anh chú ý mà làm rất nhiều chuyện, vì anh mà làm tổn thương biết bao cô gái.  Cô đốt cửa hàng bán hoa của tình địch làm bỏng người cô gái anh yêu, đổi lại, anh không kiêng nể danh tiếng thị trưởng của bố cô, trực tiếp đem cô tống vào tù. Sau khi ra tù, cuộc đời cô trở nên ảm đạm, cô không còn là tiểu thư được nuông chiều từ bé Tô Đại Lận, mà là Tô Đại Lận với hai bàn tay trắng, cửa nát nhà tan.  Thế nhưng trong mắt anh, cô vẫn là Tô đại tiểu thư được nuông chiều như ngày nào. Cô hèn mọn sống, nhìn anh sắp kết hôn, địa vị càng ngày càng cao, diện mạo càng ngày càng mê người.  Ngày anh dắt vợ yêu đến dự tiệc, cô sắm vai bồn bàn, hèn mọn ngồi dưới chân lau đi vết rượu dính trên giày cao gót của vợ anh.  Khi cô yêu anh, anh không cần. Khi anh muốn yêu cô, cô không dám. *** Editor: Shyn Nơi rừng núi hoang vắng, cổ thụ vươn cao che kín một khoảng trời, âm trầm mà u lãnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng chui vào bụi rậm của một con rắn nhỏ, trời đất vô cùng tĩnh mịch. “Anh Duệ Triết, anh muốn dẫn em đi đâu vậy?” Cô gái bất an nhìn chằm chằm vào mặt người đàn ông. Anh ta lái xe rất nhanh, gương mặt đanh lại: “Không phải nói muốn tôi thích cô sao? Tôi sẽ đưa cô đến một nơi rất tốt!” Gương mặt tái xanh, anh đột nhiên dừng xe trước cửa nhà trọ. “Anh Duệ Triết?” Anh ấy thích cô sao? Lòng cô đột nhiên có cảm giác bất an như có lửa thiêu đốt. Đây là lần đầu anh đưa cô ra ngoài. Người đàn ông trừng mắt một cái, thô bạo kéo cô ra khỏi xe: “Đi xuống!” Cô chật vật té xuống xe, chưa kịp bò lên, người đàn ông đã kéo cô lên tầng 2 của phòng trọ, một cước đá văng cửa ra, ép chặt tay cô, trực tiếp áp cô vào tường, “Tô Đại Lận, không phải cô thích tôi sao? Có phải sẽ để tôi làm chuyện tôi muốn muốn không? Được. Hôm nay, tôi sẽ làm theo ý cô!” Lập tức! Anh hung tợn xé rách váy hồng của cô, quần áo bay tán loạn. Cô run rẩy, sợ hãi đứng lên, nhìn khuôn mặt tuấn tú khiến cô mê đắm nhiều năm, khẽ trốn tránh cặp mắt hung bạo nhìn cô, “Anh Duệ Triết, em sợ!” “Cô cũng biết sợ!?” Người đàn ông cười lạnh, thô bạo ném cô lên chiếc giường lớn, “Loại phụ nữ như cô, con mẹ nó đáng chết!” Anh như một con Đại Bàng cường tráng, ngăn chân tay vùng vẫy của cô, cắn cắn nơi cổ cô, trong mắt nồng đậm lửa giận,“Tô Đại Lận, nhớ kỹ ngày hôm nay. Đây chính là cách tôi yêu cô!” Túm tóc dài của cô không hề thương tiếc, mạnh bạo làm nhục nhã thân cô. “Anh Duệ Triết, em không cần anh yêu em giống như vậy!” Cô gào to lên, bên dưới truyền đến đau đớn, khó chịu, cô chỉ muốn đường đường chính chính được anh yêu, chứ không phải là bị anh cường bạo! Thì ra cảm giác bị hôn trên người lại khó chịu như vậy, “Mau buông ra!” Anh cởi thắt lưng, gân xanh trên trán nổi lên, đem trói tay giãy giụa của cô, kéo cô đến trước gương, gắt gao đè nặng từ phía sau, “Nhìn kĩ xem, tôi yêu cô như thế nào!” Trước gương, cô trần như nhộng bị ném trên giường, bị tách hai chân ra, bị đối đãi không khác kỷ nữ. Cô kịch liệt giãy giụa đứng lên, nước mắt không ngừng tuôn rơi, hoảng hốt lao về phía trước, “Duệ Triết, tôi không thích anh, buông tôi ra, đưa tôi về nhà!” Anh bắt lấy mắt cá chân của cô, thô lỗ kéo lại,“Về nhà? Tôi còn chưa đề bù thứ cô mong muốn hết. Sao lại về nhà?!!” Tay mạnh mẽ túm eo cô lại, giữ chặt mông cô, vật cứng đưa đến trước lối vào của cô. Trong nháy mắt đâm và rồi dứt khoát bỏ ra, thầm chửi nhỏ, anh bước xuống giường, mặc quần áo, bước ra khỏi cửa. Cô lăn đến đầu giường, thở hổn hển, khuôn mặt nhỏ nhắn tái xanh. Anh Duệ Triết tức giận thật rồi, anh ấy thay đổi, không còn là Duệ Triết trầm ổn nữa, mà là một con hổ giận dữ, muốn ăn tươi nuốt sống cô. Ngòi cửa truyền đến âm thanh xe anh rời đi, sau đó lại rơi vào một mảnh im lặng. “Anh Duệ Triết!” Cô vội vã lau nước mắt, lao ra khỏi cửa, đuổi theo bóng xe đã xa dần,“Đừng bỏ em ở nơi này, đưa em về nhà!” Anh không để ý tới, tuyệt tình rời đi. Thành phố Cẩm có thể nói là khá bận rộn, dòng người tấp nập như mắc cửi. Cửa hàng hoa nằm ngay chỗ rẽ đầu đường, khung cửa sổ được thiết kế hình ô vuông, lớp thủy tinh trong suốt, tấm rèm màu sơ-ri nhẹ nhàng rũ xuống, tinh tế mà không hề mất đi vẻ lịch sự tao nhã, người qua đường rộn rã vào ra, nối liền không dứt, nhưng chẳng ai biết, một làn khói đặc đang từ bên trong cuồn cuộn toát ra, đại hỏa ngày càng lớn, thiêu rụi cả những khung cửa sổ kính, mọi thứ hiện rõ mồn một trên cửa Phong Linh. Một cô gái từ cửa hàng chạy vọt ra, cả khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốt thất kinh, cô dùng tay ôm cánh tay bị thương của mình, lảo đảo bước đi, có lúc như sắp ngã, hướng về chiếc xe thể thao đắt tiền dừng gần đó, cầm lấy điện thoại, bấm nhanh 119, giọng run run, nói năng lộn xộn “Ở đây có hỏa hoạn...... Mau tới cứu người! Người phóng lửa không phải tôi, tôi.. tôi chỉ nhất thời muốn hù dọa cô ta. Tuyệt đối không nghĩ đến việc châm lửa!” -- Ba năm sau. Tại nhà tù nữ của Cẩm thành. Cửa chính của ngục giam mở “rầm” một tiếng, phát ra giọng nói mang theo chút uy lực, lại có nữ tù nhân đã hết thời hạn giam giữ chậm rãi đi ra. “Rời khỏi đây rồi, nhớ mà ăn ở lương thiện” Người nữ canh ngục liếc mắc nhìn cô gái đang đi ra đầy cảm khái, lắc lắc đầu, rồi lại “rầm” một tiếng đóng cửa ngục giam. Cô run rẩy một cách yếu ớt, trên dáng người cao gầy còn đang khoác lên chiếc váy dài Bohemian đã phai màu, trong tay cầm theo một chiếc túi hành lý cũ kĩ. Cô ngoái đầu nhìn thoáng qua bức tường, mái ngói đầy bụi bặm của nhà giam, chậm rãi đi lên sơn đạo khẩu. Hương cỏ xanh lan toả trong không khí, hô hấp của cô bỗng chốc trở nên không đều đặn, sợ rằng cái hương thơm đó sẽ theo chóp mũi mà trốn đi. Ba năm, cô ở đây ba năm, với những tòa thiếc, khung sắt cứng ngắc mà lạnh lẽo, từ không thích ứng đến thích ứng, từ mong mỏi chờ đợi đến tuyệt vọng, rồi chết lặng. Bên môi cong nhẹ gợi nét cười yếu ớt, cô đem bàn tay nhỏ thậm chí có chút thô ráp vỗ về đám cây bạch dương. Cô còn nhớ rõ vào năm bị áp giải tới đây, đám bạch dương này còn bé xíu. Diệp tử ở trong gió lay động , đáp lại tiếng than khóc của cô. Có lẽ, chúng nó đang cười nhạo cô và cả việc làm đáng bị trừng phạt. Hẳn là đang cười nhạo. “Tiểu thư, muốn gọi xe sao? Trên đường này đầy xe nhưng rất khó mà gọi được một chiếc” Một chiếc xe hướng về phía cô, ấn kèn inh ỏi. Cô đi tới, lễ phép hạ thấp người “Xin hỏi đi đến Nam Thai Đông, cần bao nhiêu tiền?” Cô vốn chỉ ở trong ngục giam, đan túi chữ nhật kiếm được 300 tệ, không thể dùng toàn bộ để đi xe. “Nam Thai Đông?” Người lái xe nghe cô nói, cố ý tựa đầu nhìn, mắt liếc nhanh cái túi đề nữ tù nhân cô đang giữ, trong mắt hiện lên giọng mỉa mai “Thì ra là muốn đi cùng người giàu có, 300 tệ!” Cô đứng thẳng người, dứt khoát đóng cửa xe “Thật xin lỗi, tôi không ngồi.” “Ha ha!” hắn cười như không cười nhất nút đóng kính cửa xe. Chân đạp ga, nghênh ngang rời khỏi. Cô mím môi liếc mắt nhìn cái xe ngày càng đi xa, một lần nữa bước trên quốc lộ, lẳng lặng đi về hướng chân núi. Cứ mỗi khi có xe dừng lại, cô đều hơi cúi đầu, nói rằng không cần đi xe. Cô biết, người từ ngục giam ra, đều bị xem là kẻ hèn hạ. Rồi sau đó đi đến biệt thự Nam Thai Đông. Đêm đã khuya hơn một chút, cơ thể cô lại đang dính phải luồng ám khí. Cô dựa người vào buồng điện thoại công cộng nghỉ ngơi, đi hướng này thể nào cũng thấy ở lân cận mấy ngôi biệt thự nhiều cửa hàng tiện lợi. Cô nghĩ mua một vài bao băng vệ sinh cũng tốt. Ba năm sống trong ngục giam, chưa từng có người nào đến thăm, cũng chưa từng có ai đưa cô những đồ dùng vệ sinh. Mà trong tù những thứ này lại vô cùng ít, không chỉ có thô ráp, hơn nữa còn rất quý. Cô mỗi lần đến ngày đèn đỏ, băng vệ sinh đều phải dùng tiết kiệm, cũng là do một bao băng vệ sinh bằng giá tiền công cô làm một ngày một đêm trong tù. Mà mỗi lần đến tháng, chỉ một bao băng vệ sinh đương nhiên không đủ cho cô sử dụng. Lượng kinh cô đã nhiều, lại còn phải chia cho đám người cùng phòng cầm một nửa. Thật bất tiện! Mang theo túi hành lí phai màu, cô đi vào cửa hàng tiện lợi. Nhân viên cửa hàng liếc nhìn cô một cái, rồi cuối đầu tiếp tục xem tiểu thuyết. Cô đứng ở phía trước, mới đầu cầm bao huân y thảo khô mát võng mặt - loại hương hoa cỏ giá 20 đồng, tiện đà lại buông, bàn tay di chuyển xuống phía dưới, cầm hai bao 20 phiến trang*. *Ru Tơ: Ở đây mình không biết phiến trang là gì :v, mong độc giả thông cảm Nhân viên cửa hàng cấp cho cô loạt mã vạch, ôn hoà hỏi câu:“Còn muốn cỡ khác?” Rồi đem 2 bao kia ném trực tiếp đến, nhìn lướt qua cô một cái. Khuôn mặt này thật sự có gì đó quen mắt, có phải đã từng gặp qua? “Không cần.” Cô đem đồ dùng vệ sinh nhét vào túi hành lý cúi đầu đi ra ngoài. “Ồ, hình như có chút ấn tượng , đây chẳng phải là Tô đại tiểu thư sao? Trước kia thường xuyên đi những chiếc xe thể thao đắt tiền….” Một mình đi dưới ánh trăng, bóng dáng của cô cao gầy mà cô đơn, đèn đường kéo cái bóng đen ra thật dài. Cô dừng lại ở trước Uyển 33, lẳng lặng nhìn căn biệt thự ba tầng. Căn biệt thự vốn đã bị viện pháp niêm phong, Ba cô ở tòa án lại bị tắc nghẽn cơ bụng, trên trường đến bệnh viện đã qua đời. Cô đau xót, quỳ xuống thật mạnh. Ba, con thực xin lỗi người. Sờ vào cái đầu, cái trán lạnh như băng, nước ở hốc mắt cô nhòe đi. Nếu có thể quay ngược thời gian, cô nhất định nghe lời ba, nhất định không để chuyện này xảy ra. -- “Ở một đêm 50 tệ, vui lòng cho biết thân phận để có thể đăng ký” Đầu không ngẩng lên nhìn, người đàn bà ôn tồn nói, tiếp tục may áo lông. “Đây là thân phận của tôi, làm phiền xem qua” Đại Lận đem chứng minh thư ra, đảo mắt một vòng quanh nhà trọ. Phòng của khách san sát nhau, có chút bẩn cũ, ngay cả vách tường đều bong ra từng màng . “Đi theo ta.” Người phụ nữ lấy cái chìa khóa, dẫn cô lên lầu “Nhà vệ sinh ở cuối hành lang, tắm rửa thì đến đó!” Tay chỉ chỉ, rồi lắc lắc mông rời khỏi. Trong phòng chỉ có chiếc giường, vách tường màu đen, không rõ còn dính chút gì trên đó, cô lấy quần áo từ túi hành lý cũ, để ở trên giường, dời cái gối đầu, ngưỡng mặt nằm xuống. Một mình ngủ một phòng cảm giác thật tốt, không cần bị bạn cùng phòng chen lấn xô đẩy chiếm lấy cái giường; Không cần ngủ đến nửa đêm lại đột nhiên bị người khác sờ vuốt phải tỉnh; Không cần xếp hàng đi ra ngoài rửa mặt; Không cần tranh giành mỗi lần tắm rửa chỉ được vỏn vẹn 15 phút… Do nhớ rõ lúc mới vào ngục giam, cô không chịu ăn đồ ăn ở đó, chạy trốn, bị cảnh ngục đánh, bị đám người cùng phòng dùng công cụ tra tấn...... Cô khóc, cô sợ, nhưng không có một người nào tình nguyện giúp đỡ. Khoảng thời gian trong tù, không cần đem so với thứ khác, cô cũng tự biết nó kinh khủng đến độ nào. Cô cảm thấy 3 năm này đã quá đủ để chấm dứt cuộc đời, từ thích ứng đến chết lặng. Cô đang hối hận về hành động lúc trước sao? Cô cười khổ, sức mạnh nhất thời được truyền xuống con nhện nhỏ, niết ở lòng bàn tay. Hối hận. Nếu đổi làm trước kia, khi thấy con vật nhỏ bé này, cô nhất định sẽ sợ hãi, thét toáng lên, mà bổ nhào vào trong lòng Duệ Triết, nhưng hiện tại, cô thậm chí có thể ăn luôn một chén chứa đầy những con gián ghê tởm. Trước kia là ăn sơn hào hải vị, hiện tại có thể lấy rau xanh làm món ăn quý và lạ. Cô không có tư cách trách oán Duệ Triết đã tự taynh tống cô vào ngục giam, mạnh tay nhúng vào vấn đề chính trị của ba cô, bởi vì gian hàng bán hoa của Diệp Tố Tố xác thực đã cháy , Diệp Tố Tố còn bị phỏng thành trọng thương. Là cô, là cô đã hùng hổ đi tìm phiền toái, túm lấy Diệp Tố Tố mảnh mai, từ ngoài cửa lôi vào bên trong cửa hàng, dùng sáp du* đe dọa cô ta, khi cô đè nặng, Diệp Tố Tố đánh nghiêng sáp du sôi trào ở cánh tay phía trên của cô, đá ngả lăn thành sắp xếp ngọn nến...... * *Ru Tơ: thật tình sáp du là gì mình nghĩ không ra, cũng chả biết vì sao lại bốc cháy ^^ Nên mấy bạn thông cảm cho qua. Đại loại là từ cái sáp đấy rồi phát sinh ra ngọn lửa. “Cứu tôi!” Cô gái kéo tà váy bị cháy quay cuồng trên mặt đất, ngọn lửa lẻn đến tấm thảm lông dê, hỏa thế thành hoạ. Cô kinh ngạc một giây, đại hỏa thiêu toàn bộ thảm lông dê, ngọn lửa tiếp tục bén đến bức màn, ghế sô pha, không biết làm thế nào, Diệp Tố Tố đoạt lấy áo choàng phía trên...... Sau một khắc, cô nhìn biển lửa trước mặt, thật sự muốn người con gái kia vĩnh viễn biến mất. “Con mẹ nó, thứ đàn bà không biết xấu hổ, nếu Tố Tố có việc, xem tôi như thế nào hành hạ cô!” Đằng Duệ Triết cho cô một cái tát, làm cho cô nghiêng người lảo đảo. Xem tôi như thế nào hành hạ cô! Cô trở người, cuộn mình đứng dậy. Anh thật sự đã làm như vậy, thậm chí không hề kiêng nể mặt mũi của ba cô, sau lần Diệp Tố Tố thoát nạn, anh kéo cô lên núi, làm nhục cô, chửi mắng, để cô tại núi cao mấy ngày mấy đêm; Lấy tội cố ý phóng hỏa, cố ý giết người, tống cô vào tù. Năm đầu tiên vào đại học, cô là sinh viên duy nhất chạy xe thể thao đắt tiền đến trường. Gặp phải chuyện không may, giới truyền thông lại điên cuồng đăng tin, trỉ trích cô kiêu ngạo, ương ngạnh, được ba nuông chiều quá mức nên mới hành động như vậy. Ba cô giải thích hết sức rõ ràng, nhưng không thể bình ổn sự phẫn nộ của dân chúng. Bị bỏ tù 3 tháng, cô mới nghe được tin từ báo chí, ba bởi vì chuyện của cô mà bị liên lụy đến vấn đề chính trị. Đầu tiên là giới miễn nói chuyện, sau khi xử phạt kỷ luật, trực tiếp bị mất chức để điều tra, khiến dân chúng dịu đi phần nào. Mà hết thảy nguyên nhân, đều là từ việc Duệ Triết tự mình tống cô vào tù mà bắt đầu, cô hại chính ba của cô. Cô cắn cắn môi. Đằng Duệ Triết, một cái tên nghe thật tuấn mỹ, nhưng cũng không kém phần thâm độc. “Nước ấm đặt ở cửa , nước nấu chín, có thể uống!” Chủ nhà thuê gõ cửa. “Được rồi.” Cô chống thân mình ngồi dậy, vén vén mái tóc, cầm bình thủy vào lại phòng. Rồi sau đó lấy từ túi hành lý một cái túi chườm nóng, nhẹ nhàng để lên bụng. Thiếp một hồi, bụng vẫn trướng đau, tay chân lạnh như băng, cô để túi chườm nóng qua một bên , loạng choạng đi tới phòng vệ sinh ở cuối hành lang. Mỗi lần đến kỳ, cô rất ghét bụng lạnh, đau không cách nào tả được. Nhịn ba năm, kinh nguyệt lý đã có huyết khối. Chị Đào nói, cần điều dưỡng, nếu không, khó mà có con cháu nối dõi, nhất là người nữ phải bồi bổ nhiều. Sau khi ra tù, nhớ nói bà ngoại bỗ dưỡng cho. Cô chỉ dùng giọng điệu kính trọng mà đáp, lại không biết phải nói như thế nào. Căn bản người chăm sóc cô không phải bà ngoại. Tô Đại Lận là do ba cô nhận nuôi, do vợ khó sanh, đứa bé đã qua đời ở phòng sinh lý. Sau khi ba cô ôm con trở về, nói sẽ nuôi đứa con này thành giống hệt vợ lớn, rồi công bố với bên ngoài là đứa con do vợ lớn sinh ra. Và còn, ba mẹ của mẹ Hàn Tử đương nhiên cũng là ông bà ngoại của cô. Ông bà ngoại đối xử với cô rất lạnh lùng, mẹ đối với cô lại rất tốt. Chỉ cần cô muốn, bất cứ diều gì đều sẽ thỏa mãn. Mẹ Hàn từ nhỏ đã dạy cô, hễ muốn gì, thì đừng từ thủ đoạn mà chiếm đoạt, mặc kệ cái giá phải trả đắt bao nhiêu,… Ví dụ như, với thân phận của ba, trên đường cô có thể tùy tiện mà lái xe, xảy ra chuyện, chỉ cần ba cô lên tiếng là có thể giải quyết. Theo đuổi đàn ông, phải ráo riết, tích cực, động tĩnh càng lớn, càng có thể khiến cho hắn chú ý. Đối với kẻ thù, chỉ sợ bị nhìn với con mắt khinh bỉ… “Mẹ, thật là động tĩnh càng lớn, càng dễ khiến cho hắn chú ý sao?” Cô nhìn vào bộ dạng tiều tụy của mình, vô lực cười cười: “Ở cùng ba con trước khi ly hôn, mẹ giống như mẹ ruột của con, là mẹ dạy con bước đi, nói chuyện, mặc quần áo, tình cảm con dành cho mẹ cũng sâu nặng chẳng khác gì tình cảm ruột thịt. Nhưng đến khi con bị bỏ tù, ba của con bị người khác hãm hại, mẹ lại đem đơn ly hôn đến trước mặt ba con, lúc mẹ vừa đi, con mới biết được tình yêu có nghĩa như thế nào đối với mẹ. Tình yêu đó, là mẹ tự hủy diệt. Ở trong tù ba năm, rốt cục cũng nghĩ thông suốt lý do vì sao mẹ không đến thăm con dù chỉ một lần.” Cô lấy tay vỗ nhẹ mặt của mình: “Lũ người đó đều bỏ đi cả, nhưng Tô Đại Lận mày còn tốt dạng , nhất định phải tiếp tục sống sót.” Mời các bạn mượn đọc sách Lỗ Ái (Bắt Yêu) của tác giả Ảm Hương.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc - Pum
Vương Ái Hy – thiếu nữ mang vẻ đẹp thuần khiết của một thiên sứ tuyệt mỹ, nhưng đằng sau lớp vỏ bọc mạnh mẽ hoàn hảo ấy là một trái tim trong suốt tựa pha lê dễ dàng thương tổn. Hàn Minh Vỹ – thiếu gia của tổ chức mafia Knight danh tiếng, cách cư xử ngạo mạn và lạnh lùng thường thấy được tạo nên nhờ chính cuộc sống khắc nghiệt trong thế giới ngầm, luôn đối diện với cuộc sống bằng sự tàn nhẫn và độc đoán đúng chất của một ác quỷ thực sự. Một thiên sứ toả sáng trong những vầng hào quang lấp lánh… Một ác quỷ cô độc trong thế giới bóng tối của chính mình… Truyền thuyết đồng hồ cát như một sợi dây liên kết vô hình, gắn liền số phận giữa hai hình bóng tưởng chừng như đối lập hoàn toàn lại với nhau. Song hành cùng hai hướng đi trong cả hiện tại và quá khứ, áp lực được đặt ra dành riêng hoàn toàn cho Hàn Minh Vỹ “Quyền lực và phụ nữ, con sẽ chọn thứ nào?” Một trong hai sự lựa chọn sinh tử, quyết định giữa quyền lực và tình yêu. Với thân phận là một người thừa kế hợp pháp của tổ chức mafia Knight, liệu quyền lực sẽ được Minh Vỹ đặt lên hàng đầu, gạt bỏ thứ tình cảm cá nhân để chấp nhận trở thành công cụ cho tổ chức tội ác? Bóng tối mang đến nỗi đau tưởng chừng vô hạn, nhưng liệu nó sẽ tồn tại vĩnh cữu? “Quyền lực! Phụ nữ chẳng là gì cả...” Một thế giới đẫm máu luôn hiện hữu những xung đột rắc rối nhưng lại không hề khó hiểu, những biến cố bi ai trong mối tình không lối thoát... ... liệu tia sáng sẽ lại một lần nữa tìm về bóng đêm, trả về sự sống vắng lặng và hạnh phúc? Bước đi cùng truyền thuyết đồng hồ cát, một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ và thuộc về quá khứ riêng biệt của Vương Ái Hy. “Truyền thuyết nói rằng, chỉ cần em lật ngược đồng hồ cát lại mỗi khi em buồn, thì cuộc đời đầy rẫy phiền muộn của em sẽ được bước qua một trang mới, trắng tinh không chút đau thương! Cũng như gạt bỏ quá khứ làm lại từ đầu.” Liệu mối tình giữa thiên sứ và ác quỷ có thể trở nên bất tử? *** Đôi bàn tay Ái Hy siết từ từ lấy Minh Vỹ, cô ôm anh một cách thận trọng, như thể không muốn để anh tổn thương kể cả linh hồn và thể xác. Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến Hạo Thần sững người, anh đứng yên không cử động, không hề có bất kỳ hành động nào khác cả. Mưa vẫn rơi… Ái Hy bắt đầu cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt của cơ thể Minh Vỹ. Tại sao cô lại không tin anh? Là do cô không tìm hiểu rõ mọi chuyện và kết luận vội vàng, nên đã khiến anh tổn thương. Cô đã gần như mất hết khả năng suy nghĩ sau khi dùng chính đôi tay mình dìm anh xuống bể bơi, nhưng cô lại không đành lòng để mặc anh như thế… Cô hận anh, nhưng không có nghĩa là cô muốn anh chết!! Cũng vì một phút mềm lòng, vì cô vẫn còn rất yêu anh, mà đôi chân lại vô thức quay về điểm xuất phát… để cứu anh. Cảm ơn trời!! Nhờ quyết định đúng đắn này của cô… khi quay lại, sự thật đã được phơi bày, và sinh mạng của Minh Vỹ cũng được cứu sống. Thì ra hơn ba năm qua, người luôn chăm sóc và dồn cho cô những thứ tư tưởng không tốt về Minh Vỹ mới thực sự là kẻ *** hại anh. Anh Triết Dạ và gia đình cô là do Điền Huân giết, nhưng hắn đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Còn Hạo Thần là người biết rõ mọi chuyện, nhưng lại cố tình nói dối cô, khiến cô và Minh Vỹ đi đến bờ vực đoạn tuyệt. Nước mắt cô lăn dài, nhưng cô lại mạnh mẽ gạt nó đi một cách dứt khoát… Vì cô không muốn cho kẻ ******** như Hạo Thần trông thấy mình khóc! Ái Hy cúi đầu xuống quan sát Minh Vỹ, đôi mắt anh anh khép hờ, nhưng một bàn tay của anh đang nắm chặt lấy cổ tay của cô. Anh tự cắn môi mình đến mức bật máu, để có thể tỉnh táo trong lúc này… vì anh biết đây là thời khắc quan trọng đánh dấu cho sự khởi đầu mới giữa anh và cô. Cơn buồn ngủ do viên thuốc của cô mang đến khiến mi mắt anh nặng trĩu, nhưng lý trí và giác quan của anh vẫn còn hoạt động. Anh biết… cô gái đang che chở và ôm anh, cũng là người anh yêu nhất. Cô quay lại là để cứu anh, và lúc này dù không thể chắc chắn được, nhưng cô đang sắp quay về bên anh, anh biết điều đó. Lý do anh không hề mở miệng giải thích với cô dù là nửa lời… vì anh biết rõ, cô sẽ không hề tin anh khi chính bản thân và tâm trí cô đã xác định anh là một kẻ sát nhân. Dù sao anh cũng đã từng trải qua tất cả mùi vị cay đắng của cuộc đời rồi. Vào lúc cô có ý định giết anh, anh đã từng nghĩ có lẽ cái chết sẽ khiến anh nhẹ nhõm và thanh thoát hơn! ... Mời các bạn đón đọc Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc của tác giả Pum.
Bà Mối Vương Phi - Ngải Lâm
Lúc trước chỉ là hi vọng hắn có thể quên nữ nhân vô sinh là nàng mà sống thật tốt, Nàng mới xin người bạn tốt là hồ ly một loại phù chú có tác dụng vong tình, Hơn nữa, vì để hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của hắn, không gợi lại trí nhớ của hắn, Nàng còn cố sửa lại tên, trốn đến Trường An mà trở thành một bà mối ở kinh thành, Mình không thể hạnh phúc, ít nhất cũng phải nhìn thấy người khác được hạnh phúc, Nhưng vì sao ngay cả trốn đến nơi này hắn vẫn tìm được nàng? Bốn năm trôi qua, bên cạnh hắn nên có một nữ nhân, có con hầu hạ dưới gối, Nhưng kết quả hắn vẫn cô đơn, luôn chấp nhất một đoạn trí nhớ đã mất đi, Thậm chí vì nhớ lại mình đã quên đi chuyện quan trọng gì, Không tiết sử dụng Khấp huyết thảo có tác dụng phục hồi trí nhớ nhưng mang theo độc tính, Nàng không thể nhìn hắn tổn thương chính mình như vậy, cộng thêm không cưỡng lại được khát vọng trong nội tâm mình, Đành phải hứa hẹn là tạm thời sẽ ở lại bên cạnh hắn, cho đến lúc hắn cưới Vương phi, Nhưng mà mẫu thân hắn đã đến bức nàng, nàng không thể không chủ đông xem xét đối tượng thay hắn, Cho dù nàng không phải muốn chết oan uổng thì cũng không muốn liên lụy đến người bên cạnh… *** Notes: Nữ là con của 1 vũ nương trong tố vương phụ, sinh ra thân phận thấp bé được đào tạo làm vũ nương, bị coi là kẻ hạ nhân. 1 lần nam chính đến, chặt dây trói lẻn mang về thái y nói “tịt” rồi. Áp lực của lão vương phi nàng lựa chọn xóa đi trí nhớ nam chính vì không thể chia sẻ chồng, cũng bị áp lực do không có con nối dõi. Sự điên cuồng của nam chính khi gặp lại => cường đoạt dân phụ đã có chồng…. Nhược điểm: truyện nội dung hay thế mà không phăng nó dài ra . Ta nghĩ truyện này phăng ra gấp 5,6 lần mới thấm được cốt truyện Nếu bạn từng bực bội khi nhai cuốn truyện dài mấy trăm ngàn chữ mà nội dung chẳng có gì thì xin hãy thử để được bực bội với một cốt truyện hay mà tức tối vì tác giả viết ngắn ngủn. *** “Nàng có biết hay không, nếu nàng quay đầu bước đi, ta cũng sẽ một mình sống cô độc ở nơi khác suốt quãng đời còn lại.” Xe ngựa đi vào thành, trong thành Trường An cây hạnh vàng tươi tiến vào trong tầm mắt, tay hắn nắm chặt tay của nàng đang nhìn chốn phồn hoa hồng trần này. Hơi hơi cúi đầu, trong lòng Cô Sương đầy chua xót. Làm cho đối phương mở ra một đoạn nhân duyên khác đều là không có khả năng. Nhân duyên của bọn họ bắt đầu từ ngày đó đã liên quan với nhau, không người nào có thể tham gia, bọn họ trong mắt chỉ có lẫn nhau. “Có thể giú thiếp đi xuống một chút không?” Di chuyển một vòng lớn lại nhớ tới Trường An, Cô Sương không phải không có xúc động. “Được! Theo nàng.” Nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng, hắn đỡ nàng xuống xe ngựa, chậm rãi xâm nhập vào dòng người như dệt vải ở ngã tư đường. “Ở trong này những bốn năm.” “Vì sao lại lựa chọn Trường An?” “Bởi vì trong lòng nghĩ, một ngày nào đó, chàng sẽ đi qua nơi này, có lẽ thiếp có thể từ xa nhìn chàng một cái.” Nàng cúi đầu âm thầm mỉm cười. Gió xuân đánh úp lại, Thuần Vu Thiên Hải ôm môi, ho lên. Tiến gần sát người hắn, Cô Sương cười, vì hắn mà khép nhanh áo khoác, “Có khỏe không? Có muốn về Hưng Khánh cung trước hay không?” “Không cần.” Ôn nhu săn sóc làm cho hắn chăm chú nhìn thật sâu nàng. Nàng cười trong suốt, trong lòng đâu đâu cũng đều là bóng dáng của hắn. Vẫn không thỏa mãn sao? Đã không có, bọn họ là một nửa của nhau, đã tìm về được toàn vẹn. “Bình thường, thời điểm một mình đi trên phố này, vừa nhìn thấy bóng dáng tương tự như chàng, sẽ lại rơi lệ.” Phóng tầm mắt nhìn mọi người, Cô Sương sâu kín nói. Nắm lấy bàn tay nhu mềm của nàng để lên trên môi, môi hắn hôn vào lưng bàn tay, “Nàng có biết ta ở nơi nào không? Thời điểm nào cũng luôn chờ đợi tuy rằng trí nhớ không có nhưng vẫn chờ đợi.” ... Mời các bạn đón đọc Bà Mối Vương Phi của tác giả Ngải Lâm.
7788 Em Yêu Anh - Cầm Sắt Tỳ Bà
Lớn lên trong một gia tộc coi trọng các giá trị truyền thống, tóc tết sam gọn gàng, váy dài qua đầu gối, cô ấy lúc nào cũng thế… Vốn không tin vào tình yêu với người ngoại quốc, nhưng tình cảnh của cô thì phải gọi là “ghét của nào trời trao của ấy”… Sinh ra và trưởng thành tại Đức, anh là chú của học trò, mới trở về Trung Quốc được ít lâu. Lần đầu gặp nhau là va chạm xe cộ. Trông ấn tượng của cô, anh là kẻ kiêu ngạo, khó tính, lạnh lùng. Với anh, cô là cô gái trẻ quê mùa, không hiểu biết và vô trách nhiệm. Ai ngờ học trò nhỏ làm chất xúc tác, khiến hai người ngày một gần nhau. Tình yêu vừa mới chớm đã vấp phải sự phản đối của gia tộc, từ tìm cách giam chân đến làm mối, thật chẳng còn thiếu cách gì! Còn anh, vẫn kiên trì thuyết phục Nhưng rồi họ bảo anh kết hôn, anh lại do dự… Lần đầu tiên cô nghĩ là anh không yêu mình… Anh đòi sống thử, lần thứ hai cô nghĩ chỉ có mình cô hết lòng… Khi trái tim cô bắt đầu cảm thấy rạn nứt và bên cạnh cô còn có hai chàng trai đêm ngày theo đuổi: Một chàng ngoại quốc mù quáng, mê đắm lúm đồng tiền dịu dàng… Một chàng Hoa Kiều si tình, tìm mọi cách để gần cô hơn chút nữa… Tình yêu hai người liệu có phải là kết thúc ở đây? *** Phí Duật Minh áp sát vào má cô, mái tóc của cô vẫn còn mùi clo khử trùng. Anh cảm thấy vết thương trong lòng suốt hơn một tháng dần dần lành lại, liếm vết thương trên đôi môi khô rát, nhanh chóng chìm vào giấcngủ. Có thể trái tim của cô sẽ không bị anh chiếm lĩnh hoàn toàn, nhưng có anh ở đó, độc chiếm góc nho nhỏ duy nhất ấy, như vậy là anh thấy mãn nguyện rồi. Còn những ngày tháng mà anh đã từng lang thang phiêu bạt nơi cùng trời cuối đất, cuối cùng quay trở về với cuộc sống bình thường bên cạnh cô. Lần đầu tiên, anh tỉnh dậy trước. Anh hôn lên bờ môi của cô làm cô tỉnh giấc. Họ ăn chút gì đó rồi tắm. Cô ôm mái tóc ướt ngồi trên bệ rửa mặt cạo râu cho anh. Anh kể chuyện cười, sau đó lấy dao cạo râu, chiếc khăn trên đầu cô rơi xuống. Họ làm tình với nhau, sau đó Khanh Khanh đã khóc. Anh không lãng phí thương cảm và lo lắng, nắm lấy từng chút chính là thêm một phần hạnh phúc. Anh gối đầu lên cánh tay cô, nghe cô sụt sịt, đợi cô không khóc nữa lại dỗ dành cô ngủ tiếp. Lần thứ hai cô tỉnh dậy trước. Anh giống như đứa trẻ áp vào bụng cô, vòng tay qua eo cô, tóc đã dài hơn một chút, không còn đâm vào tay, chân tóc tỏa ra mùi thơm dịu dàng của dầu gội đầu. Anh mở mắt, cô đang lén vuốt ve những đường nét của anh. Anh nhổm dậy hỏi: “Em còn yêu anh không, Phí Thất Thất?”. Cô hỏi lại: “Còn anh thì sao?”. Anh vỗ ngực và nói: “Anh luôn yêu em, chưa lúc nào ngừng yêu”. Cô chớp mắt rồi cười: “Em muốn ngừng nhưng không ngừng được”. Nghe cô nói vậy Phí Duật Minh cũng mỉm cười...   Mời các bạn đón đọc 7788 Em Yêu Anh của tác giả Cầm Sắt Tỳ Bà.
Quỷ Diện Tướng Quân Sủng Kiều Nương - Chỉ Chỉ Bất Túy
Khương Uyển Ngọc còn nhớ rõ cái cảm giác bị người khác bóp cổ, hít thở không thông, lồng ngực đau đến mức muốn nổ tung, phải giãy dụa đấu tranh để giữ lấy mạng sống, nhưng bàn tay to lớn của kẻ nọ không cho nàng cơ hội phản kháng. Khương Uyển Ngọc cứ như vậy mà chết, đến chết cũng không thể phát ra thanh âm, ngay cả hung thủ là ai nàng cũng không thấy mặt. Lần nữa mở mắt, Khương Uyển Ngọc bỗng phát hiện bản thân biến thành Ninh Như Ngọc - nhị phòng đích nữ phủ Ngụy Quốc Công. Ninh nhị tiểu thư diện mạo xinh đẹp, quốc sắc thiên hương, phụ mẫu lại thương yêu, đáng tiếc mệnh yểu, bị chính đường tỷ của mình hại chết. Cả Khương cô nương cùng Ninh tiểu thư đều chết quá oan ức. Thế nhưng, có lẽ chấp niệm của Khương Uyển Ngọc nhiều hơn một chút nên ông trời mới ưu ái cho nàng sống lại trong thân xác của Ninh Như Ngọc. Nếu đã là duyên phận, vậy Khương Uyển Ngọc liền thề sẽ phải sống thật tốt, dùng thân phận của Ninh Như Ngọc, trả thù tất cả những kẻ đã khiến hai nàng phải uất ức ra đi. Đầu tiên là phải khiến cho đường tỷ Ninh Như Trân phải trả giá; xé rách mặt nạ từ ái giả dối của đám người Ngụy Quốc Công phủ; rửa thù cho nguyên chủ của thân thể này - Ninh Như Ngọc. Sau đó, tất nhiên là thuận theo thánh chỉ tứ hôn, gả vào Võ An Hầu phủ, trở thành đệ muội của chồng cũ, báo thù cho linh hồn của Khương cô nương. Hầu phủ sâu như biển, thân phận của phu quân nàng lại chẳng phải tầm thường, sau khi trở thành Hầu phủ phu nhân, Ninh Như Ngọc không chỉ phải đối phó với một nhà chồng cũ đang có ý định chiếm lấy vị trí Hầu gia, còn phải cùng phu quân chống đỡ âm mưu nơi cung cấm. Mặc dù trăm ngàn sóng gió, nhưng bởi vì gặp được chàng, cùng chàng nắm tay, kiếp này cũng coi như viên mãn. Nàng đã sống qua hai kiếp, điều hạnh phúc nhất, không phải đã báo thù rửa hận, mà là có thể cùng chàng kết tóc phu thê, bên nhau đến răng long đầu bạc. Khương Như Ngọc kiếp trước gả cho Võ an Hầu phủ nhị phòng đại công tử Hoắc Viễn Thành. Cuối cùng, bởi vì không thể sinh, lại chỉ là con của một võ tướng đã qua đời mà bị phu quân sai người hại chết, sau đó ngụy tạo thành nàng đau buồn mà tự sát. Khương Uyển Ngọc bởi vì chết quá oan ức mà không thể đầu thai, cuối cùng bởi vì cơ duyên xảo hợp mà sống lại trong thân xác của Ninh Như Ngọc. Ninh Như Ngọc là tiểu thư phủ Ngụy Quốc Công, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người tốt lại còn rất thông minh. Cuộc sống của nàng vốn nên viên mãn nếu như tổ mẫu của nàng không phải người xét nét, đối với mẫu thân nàng khắt khe, còn ghét lây sang cả nàng. Đại bá mẫu cùng đường tỷ Ninh Như Trân lại càng ghen ghét nàng, vì thế mới cố tình bỏ độc hại nàng mất mạng. Ninh Như Ngọc chính là một tiểu thư tính tình dịu dàng, tâm địa thiện lương, lại quá mềm lòng tin vào tình “thủ túc”, mới dẫn đến kết cục bị người nhà hại chết thảm. Nhưng Khương Như Ngọc thì khác. Nàng từ nhỏ mất mẫu thân, phụ thân lại quanh năm chinh chiến, kế mẫu đối với nàng khắt khe, sau khi gả vào hầu phủ, bà bà đối với nàng cũng chẳng vừa lòng. Vì thế, Khương Như Ngọc tính tính mạnh mẽ, biết tiến biết lùi, càng hiểu rõ thuật đọc tâm, biết rõ đâu là hư tình giả ý. Thực ra bản thân tớ cảm thấy tác giả xây dựng tình huống dẫn đến cái chết của nguyên chủ Ninh Như Ngọc không hợp lý. Ninh tiểu thư nếu đã xinh đẹp, thông minh, mặc dù tổ mẫu không yêu thương nhưng phụ mẫu cực kỳ chiều chuộng, nhà ngoại càng thêm cưng chiều nàng, thế thì tại sao biết rõ có kẻ có lòng hãm hại, lại không bảo vệ nàng, khiến nàng phải chết? Tớ cũng không quá có cảm tình với Khương Uyển Ngọc. Nàng ấy đã sống hai đời, cũng đã từng gả làm vợ người, đã chịu qua cảnh phu quân hai lòng, nhưng lại mập mờ không rõ, đáng ra Khương Uyển Ngọc phải là người rõ hơn ai hết chuyện tình yêu phải rõ ràng. Thế nhưng, trong mối quan hệ với biểu ca Từ Sùng Hạo, chính Khương Uyển Ngọc lại không chịu nói rõ ràng, khiến cho Từ công tử hy vọng lại càng làm cho Hoắc Minh Tông ghen tuông, làm cho quan hệ của ba người thêm rối rắm. Về phần phu quân “kiếp này” của Khương Uyển Ngọc, người được thánh thượng tứ hôn với Ninh Như Ngọc chính là Võ An Hầu Hoắc Minh Tông. Chàng là đại tướng quân chiến công hiển hách, quyền cao chức trọng, thủ đoạn tàn nhẫn, trên mặt lại có sẹo khiến người người kinh sợ. Kiếp trước, lúc gả vào Võ An hầu, Khương Như Ngọc mới chỉ gặp Hoắc Minh Tông đúng hai lần, bọn họ thậm chí đến một câu cũng chưa từng cùng nhau nói. Trong ấn tượng của nàng, Hoắc Minh Tông là kẻ lạnh lùng, đại tướng quân quanh năm chinh chiến xa trường, giết người tắm máu. Thế nhưng, sau khi trở thành Ninh Như Ngọc, nàng mới biết, tất cả những điều đồn đãi về chàng đều là gạt người. Lạnh lùng, tàn nhẫn đều là mây bay, trước mặt nàng, chàng chỉ là một đại tướng quân mới biết yêu ngốc nghếch thích ghen tuông. Ở bên ngoài chàng hô mưa gọi gió, túc trí đa mưu, nhưng trước mặt Ninh Như Ngọc, Hoắc Minh Tông chỉ biết một việc, đó là: sủng nàng. *** “Quỷ diện tướng quân sủng kiều nương” có nội dung không mới, vẫn là trùng sinh trả thù rồi tìm được tình yêu đích thực. Truyện không có quá nhiều nút thắt, tuy nhiên, một số nhân vật phụ khá dễ thương, đặc biệt là cha mẹ và nhà ngoại của nữ chính. Tình tiết còn một vài hạt sạn, nhưng hành văn của tác giả trôi chảy, có đầu tư vào việc thể hiện bối cảnh cổ đại với những thủ tục rườm rà và các mối quan hệ rối rắm. Cá nhân tớ chỉ đánh giá truyện trên trung bình, đọc giải trí để ăn cẩu lương là chính. Còn nếu bạn mê cung đấu, có yêu cầu cao thì xin mời đi tiếp, nơi đây không dành cho bạn. *** Tứ hoàng tử rút ra trong tay kiếm, một đạo lạnh băng kiếm quang hiện lên, muốn nghển cổ tự vận. Địa phương một tiếng, hoắc đi xa nhanh tay lẹ mắt mà từ bên cạnh thị vệ trong tay trảo quá vỏ đao, hướng về Tứ hoàng tử ném qua đi, vỏ đao đánh vào Tứ hoàng tử trên cổ tay, hắn bỗng dưng ăn đau, tay mềm nhũn, trong tay kiếm dừng ở trên mặt đất…… “Buông binh khí đầu hàng, buông binh khí đầu hàng……” Tiếng la giống như thủy triều giống nhau một trận một trận mà vang lên tới, vang tận mây xanh. Phía sau cửa điện chậm rãi mở ra, thi thần y cùng Ngũ hoàng tử đỡ vừa mới thức tỉnh Cảnh Tuyên Đế đi ra, người mặc long bào Cảnh Tuyên Đế nhìn chung quanh một vòng, nói: “Tứ hoàng tử bức vua thoái vị mưu phản, tội không thể tha thứ……” …… Ninh như ngọc ngồi ở trên giường, cả đêm đều không có chợp mắt, trong bụng hài tử vẫn luôn ở không ngừng nhích tới nhích lui, có vẻ nôn nóng bất an. Đương đạo thứ nhất ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ bắn vào trong phòng thời điểm, bên ngoài truyền đến ồn ào thanh âm, ngay sau đó cửa phòng bị người mở ra, ninh như ngọc ngẩng đầu lên, một bóng người cao lớn đĩnh bạt từ sáng lạn dương quang trung đi đến. “Minh Tông…… Minh Tông!” Ninh như ngọc từ trên giường đứng lên, hướng tới hắn chạy vội qua đi, chảy vui mừng nước mắt nhào vào hắn trong lòng ngực. Hoắc đi xa mở ra hai tay gắt gao mà ôm lấy nàng, ở nàng bên tai ôn nhu nói: “Đình đình, ta tới đón ngươi về nhà!” ... Mời các bạn đón đọc Quỷ Diện Tướng Quân Sủng Kiều Nương của tác giả Chỉ Chỉ Bất Túy.