Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Mới Tức Giận

Thể Loại: Hài, Sụ̉ng CV: ngocquynh520 Edit: MiuLinh  Thái Niễu tựa như một chú ếch nhỏ, khi để cô vào nướng nóng thì cô sẽ nhảy lên rất cao nhưng cô lại bất tri bất giác bị nấu chín bởi nước ấm. Kết quả, tình yêu của Trương Cảnh Trí đối với cô chính là "Nước ấm nấu Thái Niễu". *** Review: Người mới tức giận – Tinh Oánh Tinh Oánh. Khụ…. lại là một câu truyện đại thúc vs vợ nhỏ tuổi. HLN hổng cố ý tìm đọc đâu nhưng mà nó cứ tự bơi tới HLN biết phải làm sao bây giờ? Vậy thì đọc thôi, hi hi! Đây là một câu truyện sủng, n9 là phó thị trưởng, nữ 9 làm công tác tuyển sinh trong một trường học. Hai người có thể coi là ‘thanh mai trúc mã’ hoặc có thể nói rằng n9 nhìn nữ 9 từ nhỏ đến lúc cô trưởng thành, có giả thiết nói là anh yêu cô từ khi mới sinh, nhưng mà trong một đoạn n9 có nói anh nhìn thấy nụ cười của cô khi cô đang đứng trên hành lang ở trường trung học, nên đã đổ từ đó. Ban đầu do thân phận hai người khác biệt nên n9 kìm nén tình cảm không thổ lộ (nữ 9 gọi anh là cậu út nhưng không phải loại mọi người nghĩ đâu, đọc rồi sẽ biết ^^). Cũng vì nữ 9 mà n9 nhận bừa một cô bạn học làm bạn gái, dẫn đến những chuyện đáng buồn không nên xảy ra, nhưng may nữ phụ này cũng khá biết điều nên không xảy ra ngược quằn ngược quại. Còn lại, n9 đúng kiểu thê nô, nữ 9 kiểu người mềm mỏng, dịu dàng, bảo thủ nhưng không yếu đuối đâu nhé, HLN đọc được hết truyện chắc các bạn cũng sẽ thích đọc thôi. Nào, nào… mời cùng đọc nhé! *** Thái Niểu ngồi trong xe taxi, radio trên xe đang đưa tin về lệnh truy nã. Giọng nói vui vẻ của người dẫn chương trình ban đêm cũng trở nên nghiêm túc hơn, “Xin mọi người trong thành phố đặc biệt là các cô gái độc thân cần phải chú ý, ban đêm khi về nhà nhất định phải cẩn thận, tháng này thành phố của chúng ta đã liên tục xảy ra hai vụ cưỡng gian giết người, thủ đoạn của kẻ gây án cực kỳ tàn nhẫn, nạn nhân đầu tiên bị chém mười ba nhát dao vào người, hiện đã tử vong. Nạn nhân thứ hai bị cường bạo ngay trên đường về nhà thì được người đi đường cứu, nhưng đã để hung thủ chạy trốn, sau đó người đi đường liền báo cảnh sát và đưa người bị hại đến bệnh viện Vũ Cảnh để cấp cứu, đến nay còn đang trong phòng tích cực điều trị và quan sát. Nhưng theo tin tức mà người đưa nạn nhân đến bệnh viện cung cấp, lúc ấy hung thủ che mặt, cao khoảng một mét tám mươi lăm, trên người mặc áo sơ mi màu đỏ, mặc một quần dài màu đen. Hiện tại cảnh sát vẫn đang truy nã hung thủ, cho nên một lần nữa xin nhắc nhở các bạn gái một mình đi về nhà, nhất định phải cẩn thận, tốt nhất nên để cho người nhà đưa đón...”   “Bây giờ có vài người thật là biến thái, cô gái, cô nói người này đã xuống tay như thế nào. Các cô những cô gái nhỏ khi ra cửa nhất định phải chú ý a!” Tài xế tốt bụng nhắc nhở. Thái Niểu đã có chút sợ hãi, phải biết rằng cái tiểu khu rách nát mà cô đang ở ngay cả bảo vệ trị an cũng không có.   Tài xế dừng xe ở trước cửa tiểu khu, nhìn vào đầu ngõ có chút xấu hổ nói: “Cô gái, cửa vào tiểu khu của nhà cô quá nhỏ, xe tôi chạy vào cũng khó quay đầu, cô có thể đi bộ vài bước không, tôi sẽ bớt một ít tiền.”   “Nhưng...” Thái Niểu nhếch miệng, muốn người ta đi vào thật là cũng không dễ dàng, quên đi, mình sẽ không xui xẻo như vậy, móc tiền đưa cho tài xế, ôm túi cùng cây dù xuống xe.   Xe taxi vừa đi, trước cửa tiểu khu liền tối đen như mực, đèn đường đã hỏng ba tháng nay, cơ bản là không có ai tới sữa chữa. Trong đầu Thái Niểu không ngừng nhớ lại lệnh truy nã vừa rồi trong radio, càng nghĩ càng sợ, bước chân cũng nhanh hơn, cô nhanh chóng chạy vào cửa nhỏ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Sống ở nơi này đều là giáo sư độc thân ở học viện các cô, nghe nói tòa nhà cũ nát này là tài sản thuộc quyền sở hữu của học viện, bởi vì quá sâu không tiện đón taxi, nên học viện cho các giáo sư ở vùng khác ở trọ.   Thái Niểu thả lỏng tinh thần đi lên lầu, đi đến khúc quanh lầu hai, tim liền đập mạnh một cái. Một người con trai xa lạ đứng bên cạnh cửa sổ lầu hai và lầu ba, Thái Niểu co cổ đi lên nhìn, người con trai cao khoảng một mét tám mươi lăm, mặc áo sơ mi đỏ, quần dài màu đen... Vân vân, sơ mi đỏ, quần đen, một mét tám lăm! Thái Niểu cắn môi dưới, trong lòng đã bắt đầu run lên, sẽ không xui xẻo như vậy chứ. Một tay cô ôm chặt túi, một tay nắm chặc cây dù, cẩn thận lui về phía sau.   Vừa vặn đúng lúc người con trai xoay người, nhìn thấy Thái Niểu liền đi tới phía cô.   “Anh, anh anh anh, đừng tới...” Thái Niểu vừa lui sang vừa la lên.   “Cô đừng chạy nha!” Người con trai đuổi theo cô.   Không chạy chính là kẻ đần độn. Thái Niểu giống như phát điên xông ra bên ngoài, chạy đến cửa đơn vị, bị doạ sợ đến tay run lên làm thế nào cũng không mở được khóa cửa, lúc này người con trai cũng đã vọt tới, Thái Niểu đã làm rơi mất túi, giơ lên cây dù, vừa hô cứu mạng vừa dùng sức đánh xuống. “Cứu mạng nha, giết người, cứu mạng a...”   “A...”   Tiếng kêu cứu giống như chọc tiết heo của Thái Niểu gọi tất cả các hộ gia đình trên lầu hai ra ngoài, phòng 201 của thầy thể dục luyện cử tạ, thầy Triệu mang theo dao phay chạy ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi cửa liền thấy choáng váng. Chỉ thấy cô giáo Thái thường ngày dịu dàng ít nói giờ giống như một người điên hung hăng dùng cây dù đánh người con trai, người con trai liên tục trốn tránh, căn bản không có đánh trả, vậy phải cứu người nào đây?   Thầy Triệu hoảng hốt, vứt dao phay sang một bên rồi chen vào giữa hai người, một tay cầm lấy cây dù của Thái Niểu, một tay nắm lấy cổ áo của người con trai. “Cô giáo Thái, cô có sao không?”   Thái Niểu nhìn thấy người quen, sợ hãi trong lòng cũng vơi đi phân nửa, thân thể mềm nhũn liền đặt mông ngồi dưới đất oa lên khóc thành tiếng, nói cái gì cũng nói không ra. Thầy Triệu cũng không rõ tình huống thế nào, lúc này đồng nghiệp trong tầng cũng lần lượt đi ra, thấy Thái Niểu ngồi khóc dưới đất. Thầy Triệu càng nắm chặt cổ áo của người con trai, rối rít nói trước tiên nên báo cảnh sát.   Toàn bộ quá trình người con trai luôn trong trạng thái sững sờ, cho đến khi cảnh sát đến, đem hắn cùng Thái Niểu và thầy Triệu đến đồn cảnh sát, hắn mới lấy lại tinh thần. Chúa ơi, hắn gặp phải người điên!   Cảnh sát chờ cho tâm tình của Thái Niểu ổn định một chút mới bắt đầu thẩm vấn, Thái Niểu nghẹn ngào nói: “Tội phạm truy nã, hắn, hắn chính là tội phạm truy nã cưỡng gian giết người.”   “Cái gì?” Cảnh sát hoảng hốt, lập tức cảnh giác nhìn người thanh niên đang bị còng tay vào ghế.   Người thanh niên lại một lần sững sờ, hắn cướp bóc? Còn cưỡng gian giết người?   “Cô, cái cô gái điên này, tôi còn chưa nói cô hành hung tôi. Tôi đứng ở hành lang, nhưng chỉ muốn hỏi đường một chút, kết quả cô gái điên này liền nhào tới dùng cây dù hung hăng đánh tôi, không tin các anh nhìn xem...” Người thanh niên giơ cánh tay lên, quả thật là trên cánh tay có vài vết bầm tím. Người thanh niên tức giận móc từ trong túi áo ra thẻ căn cước vỗ mạnh vào trên bàn làm việc của cảnh sát, “Tôi tên là Hoạt Tích Niên, Tốt nghiệp đại học Cảnh Giang, các anh có thể đi tra. Còn nữa, hôm qua tôi mới đi du lịch từ Canada trở lại, làm sao có thời giờ để cướp của giết người!”   Hoạt Tích Niên hung hăng trợn mắt nhìn Thái Niểu một cái, cảm giác mình sắp điên rồi. Chỉ là muốn đi xem ký túc xá một chút, cuối cùng lại trở thành tội phạm cướp bóc, còn phải vào đồn cảnh sát.   Lúc này Thái Niểu trợn tròn mắt, cô lắp bắp nói, “Rõ ràng là, radio nói tội phạm cướp bóc mặt áo sơ mi đỏ, quần đen...”   Lời còn chưa dứt, Hoạt Tích Niên liền nổi nóng, “Người mặc áo đỏ quần đen đi trên đường cái, tất cả đều là tội phạm truy nã sao?”   Thái Niểu á khẩu không trả lời được, rúc cổ lại, vẻ mặt lúng túng.   Ầm ĩ nửa ngày chỉ là một vụ hiểu lầm, hai vị cảnh sát nhìn ba người trong cuộc mà suýt bật cười. Vội vàng mở còng tay ra, đem thẻ căn cước trả lại cho Hoạt Tích Niên, “Thật xin lỗi tiên sinh, có lẽ là vị tiểu thư này quá khẩn trương, nên hiểu lầm, nếu như anh bị đánh trọng thương, có thể truy cứu trách nhiệm.”   Hoạt Tích Niên cử động cổ tay, liếc nhìn khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi của Thái Niểu, đen đủi thở dài, “Quên đi, tiền thuốc thang để cô ta giữ lại tự mua thuốc cho mình uống đi! Bệnh thần kinh. Tôi có thể đi rồi chứ?”   “Có thể có thể.”   Mời các bạn đón đọc Người Mới Tức Giận của tác giả Tinh Oánh Tinh Oánh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dòng Thơ Thứ Chín (Chín Chương Thành Thơ)
Năm thứ hai cao trung, trong lớp có một bạn học mới, dùng sắc để thả thính. Là hàng xóm, hàng tháng, Diệp Già Lam thay các bạn nữ trong trường chuyển thư tình, lần nào cũng bị trả lại thẳng thừng. Có bạn tốt đánh giá: Đường Ngộ là một đóa hoa lạnh lùng kiêu ngạo, đã đẹp trai lại học giỏi, trừ việc không thể cưa đổ thì điểm nào cũng tốt. Diệp Già Lam không có ý kiến gì. Sau đó trong một lần cả lớp tụ tập, mỗi người bị bắt phải viết ưu điểm của mình rồi chuyển cho người ngồi bên phải. Lúc này, bạn học Diệp đã say khướt, ngồi trong góc, trơ mắt nhìn người bên cạnh nhẹ giơ bàn tay đẹp đẽ cân đối, giữa hai ngón tay thon dài kẹp tờ giấy đưa qua. Tờ giấy viết ngắn ngọn năm chữ, cộng thêm hai dấu câu: Nghe lời, Đừng dính người. Nhắc nhở bạn đọc: Gương vỡ lại lành, giai đoạn trước nam chính hai nhân cách, chú ý cẩn thận. ***  Câu chuyện bắt đầu khi nữ bác sĩ xinh đẹp khoa tâm thần bệnh viện Hoa Khê, Diệp Già Lam, bị bác sĩ nam tài năng bậc nhất lại điển trai mê hồn vừa chuyển đến khoa ngoại thần kinh, Đường Ngộ, say rượu làm loạn, đè lên cửa hôn đến thất hồn lạc phách. Mà câu đầu tiên anh hỏi cô sau 5 năm chia ly gặp lại lại là: "Nụ hôn đầu của em như thế nào, nhớ ra chưa?!"  Đó dĩ nhiên chưa phải xuất phát điểm của toàn bộ câu chuyện. Bởi vì duyên nợ của họ, chân chính là đã bắt đầu vào 8 năm trước, khi Diệp Già Lam còn là lớp trưởng năm thứ 2 Cao trung, và Đường Ngộ là học sinh mới chuyển đến lớp cô, về sau lại làm hàng xóm đối diện nhà cô; hoặc cũng có thể là từ rất lâu rất lâu trước đó khi Diệp Già Lam vẫn còn là cô bé con 10 tuổi nghịch ngợm không sợ trời không sợ đất, ngay lần đầu gặp mặt đã đạp chân vào đôi giày trắng của tiểu tử đẹp trai con bạn thân của mẹ, hung dữ bắt nạt khiến cậu nhóc Đường Ngộ mới 9 tuổi phải khóc toáng lên. Có lẽ một sợi dây tơ của định mệnh, đã nhẹ nhàng mà bền chắc quấn quanh hai cô nhóc và cậu bé ngày đó, lúc gần lúc xa, khiến họ gặp gỡ rồi chia ly, chia ly lại gặp gỡ, cuối cùng vẫn là kết lại tại một nơi, không thể tách rời.  Yêu một người, có thể yêu bao lâu?! Với Diệp Già Lam, đó là dành hết thời thanh xuân tươi đẹp nhất để rung động trước Đường Ngộ, không oán không hối trao cho anh những thứ quý giá nhất của một người con gái, lại dùng quãng thời gian 5 năm để tưởng nhớ anh, mà đến cuối cũng trái tim của người phụ nữ trưởng thành dù trải qua bao thăng trầm sóng gió, gặp thêm bao nhiêu người đàn ông xuất sắc khác (dù sao cũng không xuất sắc bằng anh), thì vẫn chỉ có thể chứa được một người duy nhất là anh. Bao lâu với cô, chính là vĩnh viễn. Vĩnh viễn yêu anh.  Yêu một người, lại có thể yêu như thế nào? Với Đường Ngộ, chính là dùng ấm áp cả đời để yêu một người con gái khi cô ấy còn trẻ, dùng bao dung và nhẫn nại cả đời để chờ đợi cô ấy khi chia ly, lại dùng cố chấp cả đời để một lần nữa theo đuổi cô ấy khi gặp lại. Yêu là định mệnh. Là dùng tất cả trái tim và dục vọng chiếm hữu để yêu em. Chỉ có thể là em. Luôn luôn là em. Mãi mãi là em.  Chuyện tình của Diệp Già Lam và Đường Ngộ, thật ra có một khởi đầu nhẹ nhàng dễ thương và đơn thuần như bao chuyện tình thanh xuân khác. Anh đẹp trai vô cùng, vẻ đẹp quyến rũ yêu mị người gặp người mê, vừa mới chuyển tới đã thu hút biết bao ong bướm lao đến đòi hút mật. Nhưng người con trai ấy quá mức lạnh lùng, lãnh đạm mà xa cách bằng lý do duy nhất "không yêu sớm" để từ chối hết thảy những đóa hoa xinh đẹp tình nguyện xin chết đó. Mà cô lúc đó còn đang bận crush một vị bạn học tài năng cùng trường. Chỉ là từ khi gặp anh, cô gái đã giã từ hình tượng bất hảo nổi loạn lúc bé, ngoan ngoãn và chỉ biết tập trung học hành khi đó, dường như mới bắt đầu hiểu được, thế nào mới là thật sự thích một người: Là cảm giác trái tim đập nhanh như vừa chạy xong tám trăm mét, như bị lắp thêm một cái mô tơ, rối loạn hết cả lên, không chịu nghe lời cũng chẳng thể tự chủ mỗi khi anh ở bên. Là cảm giác nhớ nhung mỗi khi anh đi vắng. Là cảm giác chờ mong mỗi lần gặp mặt.  Mà Đường Ngộ, chàng trai từ lúc sinh ra đã có hết thảy mọi thứ: dáng dấp đẹp trai, khuôn mặt yêu mị, gia thế khủng, trí thông minh vượt bậc, nhưng lại có gia đình không hạnh phúc, mẹ mất từ nhỏ, bố trăng hoa, đã sớm sinh ra cảm giác lạnh nhạt, lãnh đạm với mọi người mọi việc, thế nhưng lại bất ngờ bị thu hút bởi Diệp Già Lam, cô gái nhỏ ngoan ngoãn thiện lương. Một người vô cùng ghét ngọt nhưng lại bị mê hoặc bởi vị ngọt tỏa ra từ cô. Từ khi nào bỗng thích bắt nạt cô, thích chọc cô bối rối, thích nhìn cô vì mình mà lúng túng đỏ mặt. Càng thích ở gần cô, chạm vào cô, cưng chiều nâng niu cô.  Cách thức mà Đường Ngộ và Diệp Già Lam đến với nhau, tuyệt đối chính là kiểu tình yêu thanh xuân mà bất kì một bậc phụ huynh nào cũng nhiệt thành ủng hộ. Lấy việc học làm tiền đề, lấy vấn đề yêu sớm làm trách nhiệm. Dù đã nhận định tình cảm dành cho nhau nhưng nhất định đợi đến khi kết thúc kì thi cấp 3, nhất định đợi đến khi thành niên 18 tuổi, thì nụ hôn đầu tiên mới trao nhau, hoàn toàn xé vỡ bức tường mập mờ giữa hai người, cũng chính thức đánh dấu tình yêu của họ một cách công khai.  Bởi vì Đường Ngộ của năm 17 tuổi đó thật sự rất có kiên nhẫn, càng có tự chủ và trên hết có lẽ là sự tự tin ngạo mạn của tuổi trẻ. Anh kiên nhẫn với tính chiếm hữu của bản thân và cũng kiên nhẫn với tình cảm của Diệp Già Lam. Nếu thả thính là một nghệ thuật vậy thì chỉ có thể khẳng định Đường Ngộ chắc chắn là bậc thầy trong lĩnh vực này. Khi gần, khi xa, khiến cho Diệp Già Lam bắt đầu biết nhớ thương, biết chờ mong mà lại không phản cảm sợ hãi (dù sao người ta vẫn còn là học sinh, trách nhiệm lớn nhất là còn phải học à nha). Cho đến cuối, chọn thời điểm thích hợp nhất, mới ra tay bắt trọn lấy trái tim cô gái ấy.  Đọc đoạn thời gian hai người bắt đầu quen biết thật sự rất nhẹ nhàng, dễ thương, ngọt mà không hề ngấy chút nào. Giống như trái tim mình luôn tự nhận thấy nó đã già cỗi lắm rồi, đã quên mất cảm giác rung rinh là như thế nào rồi, vậy mà khi tưởng tượng khung cảnh Đường Ngộ ghé sát khuôn mặt yêu mị của cậu lại gần Diệp Già Lam, khi hai người lần đầu nắm tay, khi Diệp Già Lam bất tri bất giác viết xuống trang nhật kí của cô mấy chữ "nhớ Đường Ngộ", mà khi Đường Ngộ vừa hôn vừa thì thầm vào tai Diệp Già Lam câu "Anh cũng nhớ em", thì trái tim bỗng tự nhiên như nhảy lên một cái, trật một nhịp. Cái cảm giác rung động ngọt ngào như bay trên mây này, thật giống khi nghe một bài hát xưa cũ của Carpenter vậy   Mời các bạn đón đọc Dòng Thơ Thứ Chín (Chín Chương Thành Thơ) của tác giả Thời Câm.
Thế Giới Đen Trắng, Sắc Màu Của Anh - Tưởng Mục Đồng
Văn án 1 Bản Nhan Hàm Nhan Hàm là người mê bàn tay đẹp, cô luôn có chút tự ti vì bàn tay hơi thô ráp bởi nấu nướng quanh năm. Bởi vậy cô hâm mộ người đàn ông có đôi tay đẹp. Bạn thân an ủi cô, móng heo của đàn ông có gì đẹp chứ. Cho đến một ngày, đối diện căn hộ cô thuê ngoài trường đưa tới một người đàn ông gõ cửa. Nhan Hàm trông thấy ngón tay trắng muốt, khớp xương rõ ràng của anh, tâm thần cô hoảng hốt. Cô bưng giò heo rang muối tiêu mình vừa làm xong nói: bạn học, muốn ăn không? Bản Bùi Dĩ Hằng Bùi Dĩ Hằng tới thể nghiệm cuộc sống đại học, sống tại chung cư ngoài trường học. Mới đầu hoàn hảo, dần dần anh hơi phiền toái. Bởi vì căn hộ đối diện mỗi ngày làm cơm đều rất thơm ngon. Rốt cuộc, có một ngày anh không nhịn được đi qua gõ cửa. Khi cánh cửa mở ra lộ ra một khuôn mặt trắng nõn đáng yêu, anh hơi ngơ ngác. Mà lúc cô bưng lên món giò heo rang muối tiêu trong tay hỏi anh ăn không. Ừm, anh muốn cưới cô làm vợ.  Văn án 2 Sau khi đoạt giải quán quân, phóng viên mời Bùi Dĩ Hằng phát biểu về chuyện quan trọng nhất trong cuộc sống của anh. Thiếu niên trời sinh lạnh nhạt lôi ra quyển sổ bên cạnh, trực tiếp viết ra. Nhan Hàm, Nhan Hàm, Nhan Hàm. Không ai biết được, trước khi gặp cô, cuộc sống của anh chỉ có cờ vây. Nhưng sau khi gặp cô, anh thích nhất là khi cô giống như con mèo nằm nép bên cạnh bàn cờ. ***  "Thế giới đen trắng, sắc màu của anh" là một câu truyện vô cùng sủng ngọt. Chính là cái kiểu chết chìm trong hũ mật, trái tim như được lấp đầy từng chút từng chút một, ngọt ngào đến không thể diễn tả hết bằng lời. Sự cưng chiều tuyệt đối của Bùi đại thái tử dành cho tiểu tiên nữ Nhan Hàm có thể nói sẽ khiến bất kỳ ai cũng phải ngưỡng mộ và ghen tỵ. Khi anh yêu cô, dù chưa từng yêu bao giờ nhưng anh đã học để yêu cô bằng mọi cách mà một người con trai có thể yêu và chăm lo cho người con gái của mình. Khi anh yêu cô, không hề do dự, trực tiếp công khai điều đó với toàn bộ mọi người, sự thẳng thắn khiến bất kì ai cũng phải giật mình ngưỡng mộ. Với thế giới, anh có thể là Bùi Dĩ Hằng cửu đẳng cờ vây đại danh đỉnh đỉnh, nhưng với Nhan Hàm, anh chỉ đơn giản là người đàn ông sẽ nâng niu, chăm sóc, bảo vệ cô cả đời. Anh cam tâm tình nguyện lo lắng cho cô từ những việc nhỏ nhất, không muốn cô phải chịu bất cứ một tủi thân nào, bởi vì với anh “Em ở bên anh phải nên vui vẻ mà không phải chịu ấm ức.” Ngay cả khi Nhan Hàm vốn là một cô gái mạnh mẽ thì sao, có ai mà không mong muốn có một bạn trai cưng chiều mình đến như thế chứ.  Tình yêu của Dĩ Hằng, bỗng nhiên, lại khiến mình nhớ đến một câu nói rất nổi tiếng của Đại úy Yoo Shi Jin trong bộ phim Hàn Quốc Hậu Duệ Mặt Trời "Yêu đương, vốn dĩ là chuyện mà tự mình có thể làm được, nhưng người kia vẫn muốn làm cho mình". Một Nhan Hàm mạnh mẽ, tự lập từ nhỏ, luôn biết tự bảo vệ mình, bị đánh sẽ lập tức đánh trả, yếu đuối rồi lập tức đứng lên, nhưng từ khi có Bùi Dĩ Hằng, anh nguyện ý làm tất cả những việc đó cho cô. Nữ phụ giở trò với Nhan Hàm ư, đuổi cô ta đi rồi dùng phương thức mạnh mẽ áp chế cô ta. Sếp chủ quản dám bắt nạt Nhan Hàm ư, tiện tay mua cả quyền quản lý công ty, sa thải hắn luôn. Mà bác gái lại mạt sát đả thương Nhan Hàm ư, vậy... em hãy mau chóng trở thành vợ anh, để anh có thể đường đường chính chính bảo vệ em. (Độc giả có lời muốn nói: Nhan Hàm à, kiếp trước cô đi cứu thế giới, sao không rủ chúng tôi theo với ?????!)  Vì thế, trước mức độ siêu cấp sủng ái thế này, reviewer vô cùng có tâm của chúng ta xin được nhắc nhở nhẹ là các bạn độc giả nhớ mặc sẵn áo phao, kẻo lại bị chết chìm trong cái bể đã tràn mật ủ lâu năm lại còn rải đầy bánh gato và kẹo ngọt do thái tử gia của chúng ta một tay gây dựng. Tốt nhất là khi đọc truyện cũng nên để bụng đói, đặc biệt là các bạn còn FA, thức ăn cho cẩu độc thân nhiều như vậy, tui cũng không muốn các bạn lại chết vì bội thực đâu ???? Ngoài chuyện tình yêu sến súa của Nhan Hàm và Dĩ Hằng, thì trong Thế giới đen trắng sắc màu của anh, chúng ta sẽ còn bắt gặp tình bạn bè thân thiết, tình anh em, tình thân giữa những người trong một nhà, ...với dàn nhân vật phụ đáng yêu, dễ thương và xuất chúng. Tất cả đều góp phần tạo nên một thế giới ấm áp rực rỡ, như những mảng màu khác lần lượt xuất hiện, tô điểm rồi lấp đầy cho cái thế giới ban đầu vốn dĩ còn đơn điệu của Dĩ Hằng. Mà hiển nhiên trong đó, không thể không nhắc đến gam màu chủ đạo, chói lóa nhất, Nhan Hàm của anh.  Thành thật mà nói, một cuốn ngôn tình hường phấn, sủng ngọt đến mức độ ức chết người ta như thế này vốn không phải là gu truyện thường thấy của mình. Tuy nhiên, trong những ngày hè oi bức của năm 2019 được mệnh danh là nóng nhất lịch sử này, mình cảm thấy việc bổ sung lượng đường để chống đỡ cái nắng khiến người ta dễ "tẩu hỏa nhập ma" là một lựa chọn không tồi. Truyện được edit tại nhà Sam, blog Khoảng không, rất chỉn chu và mượt mà. Editor còn vô cùng có tâm mà đóng sẵn ebook cho những bạn không tiện online. Vậy nên, các fan yêu thích truyện sạch sủng còn chần chờ gì nữa mà không nhanh tay save về để thưởng thức nào~ *** Vào đêm khuya, ánh đèn sân bay sáng trưng, không ít người đứng phía sau rào chắn tại lối ra. Khi Trần Thần đẩy xe hành lý đi ra, cô hít sâu một hơi. Anh Quốc, rốt cuộc cô tới Anh Quốc rồi. Cô giương mắt nhìn qua, xung quanh quả thật có mọi người đủ loại màu da. Trần Thần đặc biệt đeo mắt kính, khi cô nhìn thấy một cô gái tóc đen mặc bộ quần áo thể thao, cô cười vẫy tay: “Chị Phương Cần.” Phương Cần vốn đang cúi đầu xem thời gian trên di động, dù sao dựa theo thời gian thì máy bay đã hạ cánh sắp một tiếng rồi. Trần Thần đẩy xe hành lý đi qua, vẻ mặt xin lỗi: “Em xin lỗi, lần đầu em nhập cảnh cho nên hơi chậm chạp.” Phương Cần lắc đầu: “Không sao, chị không đợi lâu lắm. Chúng ta đi thôi.” Thế là Trần Thần đẩy xe hành lý tới bên cạnh chị ta, cô cất tiếng: “Đàn chị, thật sự cảm ơn chị. Đã khuya thế này còn nhờ chị tới đón em.” Phương Cần cũng tốt nghiệp đại học A, có điều chị ta học nghiên cứu sinh ở Mỹ, nhận được bằng tiến sĩ rồi nộp đơn tới Cambridge. Hồi trước Trần Thần có thêm một nhóm bạn Anh Quốc tốt nghiệp đại học A. Bởi vì bạn cùng phòng của Phương Cần tốt nghiệp sắp về nước, thế nên chị ta phải tìm bạn cùng phòng lần nữa. Thế là Trần Thần và chị ta quen biết nhau. Tính tình Phương Cần từ tốn, rất hiền hòa, hơn nữa dễ ở chung. Bằng không cũng không chạy tới đón Trần Thần vào nửa đêm. ... Mời các bạn đón đọc Thế Giới Đen Trắng, Sắc Màu Của Anh của tác giả Tưởng Mục Đồng.
Trăng Trong Gương - Cửu Lộ Phi Hương
“Chỉ là một giành hoa trong gương, trăng trong nước.” ~ Tập hợp đoản văn bao gồm những câu chuyện thần quái, giang hồ cảm động ~ *** “Môn chủ! Môn chủ!” Bên ngoài truyền đến tiếng kêu vội vàng, cửa phòng bị đẩy ra, khiến chàng giật mình phục hồi lại tinh thần, hai chữ “Hưu thư” trên giấy cũng đã khô từ lâu, chàng không liếc mắt nhìn người tới, chỉ nhàn nhạt viết —— Tô thị Kính Nguyệt, đố kị. . . . . . Chưa viết xong, thị vệ xông vào cửa quỳ xuống đất, ôm quyền dập đầu: “Môn chủ! Phu nhân! Phu nhân bị tập kích. . . . . .” Nét mực dừng ở trên giấy Tuyên Thành, lan thành một điểm nhìn mà ghê người. Tần Sơ giật mình chưa tỉnh, chỉ ngẩng đầu nhìn người nọ. Thị vệ cúi thấp đầu, nơm nớp lo sợ từ trong kẽ răng nói ra mấy chữ: “. . . . . . Rơi xuống dốc núi bỏ mình.” Hô hấp ngừng lại, Tần Sơ sững sờ nhìn người báo tin, dường như không nghe hiểu mấy chữ lạnh lẽo như lưỡi dao này. Sau một lúc lặng im, thị vệ chỉ nghe chàng lạnh nhạt hỏi: “Thi cốt ở đâu?” “Còn đang tìm. Chỗ vách núi kia quá mức kỳ lạ, thuộc hạ. . . . . . không tìm được đường đi xuống.” Tần Sơ nhìn chằm chằm hai chữ ‘hưu thư’ trên giấy bị nét mực lan ra, mở miệng nói: “Nàng sẽ không chết. . . . . .” Chàng như đang tự an ủi bản thân, “Nàng còn chưa đạt được tự do từ ta, sao có thể cam tâm. . . . . .” Đặt bút xuống, chàng đứng dậy, “Chuẩn bị ngựa.” Chàng đi ra ngoài phòng, chân trái có chút bất tiện. Thị vệ lo lắng khuyên: “Chủ thượng, phu nhân rơi vào dốc núi địa thế cực kỳ hiểm trở, chân ngài. . . . . .” Mời các bạn đón đọc Trăng Trong Gương của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Thiên Hiểu - Cửu Lộ Phi Hương
Trăng mồng một khuyết tựa lưỡi câu, ánh vàng bàng bạc mỏng manh xuyên qua lỗ tròn trên nóc nhà giam truyền xuống địa lao âm u. Một người mặc bộ quần áo vải thô cuộn mình ngồi ở góc tường, ánh mắt vô thần nhìn chăm chăm vệt sáng bàng bạc trên mặt đất, hình như có gió nhẹ thổi từ bên ngoài vào, cánh hoa hồng nhạt bồng bềnh đung đưa khẽ khàng đáp xuống, phác họa nên một bức tranh ấm áp tuyệt đẹp nơi phòng giam lạnh lẽo này. Bên ngoài… đang mùa xuân ư? Đôi ngươi cứng đờ chậm chạp chuyển động, ngước nhìn cái lỗ tròn trên nóc cao, thanh sắt kiên cố hé mở cắt vỡ ánh trăng non in trong phòng giam u tối, bất chợt âm thanh “lộp bộp” vang lên phá tan sự tĩnh mịch hằng mấy năm ở nơi này, cánh cửa phòng giam từ từ mở rộng, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy hết mảnh trăng cong đang treo lơ lửng trên bầu trời đêm kia.... *** Giết chết Thiên Hiểu thật quá dễ dàng, nhưng quả thật Dục Dao không thể nào làm được. Nàng chưa từng chắc chắn rằng mình sẽ thất bại như lần này… Phương Nam đương giữa mùa hè, Dục Dao đi tới thành Tử Việt, đây là thành trì mà tàn dư của Hoàng thất chiếm cứ, Thái tử tiền triều đã trở về, sẽ đứng trên thành lâu này tuyên cáo thiên hạ, đem quân tiến lên phương Bắc, khôi phục nghiệp lớn. Dục Dao tưởng tượng rất lâu cũng không thể tưởng tượng ra được cảnh Thiên Hiểu nghiêm trang đứng trên thành lâu sẽ như thế nào… Nàng ở trọ trong thành mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được đến ngày Thiên Hiểu tuyên thệ… Ngày hè chói chang, trên thành lâu đứng đầy người, Thiên Hiểu mặc long bào đen có thêu rồng đỏ đứng ở chính giữa, đứng bên cạnh hắn là Tĩnh Nam vương và cựu thần đã đón hắn ngày đó… Có thể là do long bào quá mức trang nghiêm, có thể là tình cảnh hôm nay quá mức trọng đại, Dục Dao nhìn thấy khí thế vương giả trong truyền thuyết trên người Thiên Hiểu, hoặc có thể nói là khí chất con người có từ lúc sinh ra, dẫu cho thời gian có thay đổi thì khí chất ấy vẫn còn in đậm mãi. Nàng đứng ở phía xa xa nhìn hắn, Thiên Hiểu như vậy khiến nàng cảm thấy xa lạ vô cùng, cũng cảm thấy được, tương lai sau này ắt hẳn hắn sẽ là một Hoàng đế tốt… Dưới thành lâu, vạn người chăm chú, một người đưa cho Thiên Hiểu tấm thánh chỉ được cuộn tròn, Thiên Hiểu đưa tay ra tiếp nhận, nhưng hắn cầm trên tay rồi vẫn không mở ra đọc. Cứ như vậy thật lâu nên người bên cạnh cảm thấy kỳ quái, có người mạo phạm quay đầu nhìn hắn, nhìn thấy vị Thái tử của họ đang sững sờ mất hồn nhìn một nữ tử đang đứng trong đám đông dưới thành lâu…   Mời các bạn đón đọc Thiên Hiểu của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.