Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kẻ Hai Mặt - Lục Manh Tinh

Nếu như nói Lâm Tẫn Nhiễm là “kẻ hai mặt” thì có chút không công bằng với cô. Bởi vì danh xưng này mang nghĩa xấu nhiều hơn là nghĩa tốt, mà Lâm Tẫn Nhiễm thì không xấu.   Cô thực sự có hai mặt, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Diện mạo của Lâm Tẫn Nhiễm bây giờ có được là do trải qua không biết bao nhiêu cuộc giải phẫu mới có thể thành hình và cũng không hề giống như lúc đầu. Trận động đất năm đó lấy đi của cô tất cả, khuôn mặt, gia đình và thân phận.    Nhưng không chỉ có thế. Đừng nói đến một gương mặt đã qua nhiều lần phẫu thuật có bao nhiêu cứng nhắc, quả thật Lâm Tẫn Nhiễm cũng có một trái tim lạnh lùng giống như vậy. Cô là một nữ bác sĩ xinh đẹp và giỏi giang, nhưng đồng thời cũng là một bông hồng tuyết đầy gai nhọn. Cô đối với ai cũng là một mặt thờ ơ, vô cảm. Không phải là thực sự vô cảm, chỉ là sợ bị tổn thương thêm một lần nữa.   Giống như một vết thương đã kết vảy, bề mặt thô ráp và cứng cỏi, nhưng bất cứ lúc nào bị cạy mở cũng có thể đầm đìa máu tươi. Lâm Tẫn Nhiễm mang theo một vết thương như vậy, gặp lại Chu Chính Hiến.   Bởi vì đã thay đổi diện mạo và thân phận, hiển nhiên Chu Chính Hiến không nhận ra cô. Tất cả chỉ là cảm giác, có chút quen thuộc, có chút hoài niệm.   Cho dù Lâm Tẫn Nhiễm vô cùng không muốn thừa nhận, nhưng sự thật vẫn là Chu Chính Hiến là người duy nhất có thể chạm vào vết thương khó lành của cô. Tai nạn năm đó lấy đi tất cả của Lâm Tẫn Nhiễm, bao gồm cả một phần tình cảm non nớt của một cô bé chưa kịp thành hình.   Chu gia là một gia tộc lớn, quy củ khắc nghiệt đến nỗi ai bước vào nhà họ cũng phải đổi tên. Năm Chu Nhiên 12 tuổi theo cha mình đến đó, trở thành một phần của gia tộc, cũng gặp được Chu Chính Hiến của năm 19 tuổi.   Đương nhiên khoảng cách 7 tuổi không bao giờ là vấn đề, nhưng ngay tại thời điểm đó, Chu Chính Hiến cảm thấy mình không thể biến thái đến độ có tình cảm với một cô bé con, thế nên anh đành gắng gượng xua đuổi thứ tình cảm đó đi, cho đến khi anh đau đớn nhận ra, tất cả đã muộn. Cô bé mà anh hết lòng yêu thương chăm sóc, cô bé mà anh chờ vẫn chưa kịp lớn ấy, đã vùi thân mãi mãi trong trận động đất nặng nề đó.   Chu Chính Hiến mang theo di chứng cả thể xác và tinh thần, sống cho đến ngày gặp được Lâm Tẫn Nhiễm. Anh vốn tưởng rằng mình sẽ chẳng thể buông bỏ được quá khứ để tiếp nhận hiện tại hay tương lai, bởi vì cô bé của anh là duy nhất.   Thế nhưng, khi gặp được Lâm Tẫn Nhiễm, anh không hề nghĩ rằng mình lại có thể một lần nữa mở rộng trái tim. Bởi vì hai người này quá khác nhau. Nếu như Chu Nhiên là một cô bé vô cùng đáng yêu và ấm áp thì Lâm Tẫn Nhiễm lại là một cô gái lạnh lùng và đôi khi hơi tàn nhẫn. Thế nhưng Chu Chính Hiến chẳng hiểu vì sao mình lại bị cuốn hút như vậy, cho đến khi anh quyết định bày tỏ lòng mình với cô.   Chỉ có điều, anh không bao giờ ngờ được, hơn ba mươi năm cuộc đời, anh lại có thể cố chấp đến nỗi yêu cùng một người con gái, nói đúng hơn là hai phong cách khác nhau của cùng một cô gái.   Người bất ngờ không chỉ có mình anh. Ngay cả Lâm Tẫn Nhiễm phong bế nửa đầu cuộc đời mình cùng với thân phận Chu Nhiên kia cũng không ngờ, bản thân cô trải qua sinh tử, chết đi sống lại rồi cũng vẫn không thể thoát khỏi lưới tình của anh.    Có lẽ nhiều người sẽ cho rằng, Lâm Tẫn Nhiễm như vậy là quá lạnh lùng. Nhưng có ai hiểu được nỗi đau mà cô phải trải qua lúc đó? Với gương mặt dập nát và thi thể em gái mình trong tay, cả người cha máu mủ kia nữa, dường như cả thế giới trong một khắc sụp xuống đó, đã chôn vùi tất cả sự ấm áp vốn có của một cô gái.   Để tự bảo vệ mình, Lâm Tẫn Nhiễm buộc bản thân phải sống khác đi, sẽ không yêu thương ai quá nhiều, như vậy sau này có chia ly cũng sẽ không đau đớn đến vậy. Cho nên cô vẫn luôn giữ thái độ xa cách với Chu Chính Hiến, mặc kệ trái tim đã đập điên cuồng vì anh.   Nhưng có lẽ vì đã từng đánh mất một lần, Chu Chính Hiến vô cùng trân trọng lần hội ngộ này. Anh dùng hết mọi kế sách từ bá đạo nhất cho đến ấu trĩ nhất, cũng quyết kéo cô về bên mình một lần nữa. Thế nên, người của Chu gia và người ở bên cạnh Lâm Tẫn Nhiễm thường xuyên được chứng kiến cảnh tượng như thế này: người đẹp lạnh lùng bị người đàn ông độc thân hoàng kim trêu chọc đến nỗi mặt đỏ bừng, một người vốn không bao giờ bộc lộ cảm xúc ra ngoài như cô lại không hề kiêng nể gì mà “chỉnh” anh giữa đám đông.   Nhưng mà Chu Chính Hiến lại vô cùng hưởng thụ cảm giác này. Anh thích cô như thế, thể hiện những cảm xúc chân thật với anh, sống động như cô bé ngày xưa của anh. Quan trọng nhất là, anh để cô “chỉnh" trước mặt mọi người, đến tối về anh sẽ có lý do “chỉnh" lại cô ở trên… chỗ nào đó chỉ có hai người.   Đến cuối cùng, cho dù cô là Chu Nhiên hay Lâm Tẫn Nhiễm cũng không còn là quan trọng nữa rồi, vì đều là người con gái mà Chu Chính Hiến anh yêu sâu đậm.   Mà chính bản thân của Lâm Tẫn Nhiễm cũng hiểu rõ một điều, cho dù cô mang thân phận nào, sống theo phong cách nào, cô cũng chỉ trao trọn con tim mình cho một người duy nhất là anh.   Câu chuyện về một con người với hai thân phận trái ngược nhau, cùng với tình yêu bị vùi lấp, những hiểu lầm đáng tiếc và tình cảm gia đình quý giá, “kẻ hai mặt" Lâm Tẫn Nhiễm cuối cùng đã tìm được người chữa lành vết thương cho cô. Chu Chính Hiến với sự kiên định, vượt qua quy củ của dòng tộc, bảo vệ cô gái không “môn đăng hộ đối" mà mình đã yêu từ những ngày tháng bên nhau đầu tiên.   Còn có tình cảm mơ hồ của một cậu bé cố chấp lớn lên, cùng với rất nhiều góc khuất của cuộc sống, nhưng đến cuối cùng, khi một lần nữa cảm xúc được tái hiện, mọi người đều vỡ lẽ ra rằng, thực ra, còn sống mới là quan trọng nhất.    Chỉ khi chúng ta còn tồn tại, cho dù là dưới bất cứ dáng vẻ nào, thì trái tim còn đập mới có thể chứa đựng tình yêu. Review by #Lâm Phi - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 *** Sau trận động đất ở Vân Nam, Chu Chính Hiến phải nghỉ dưỡng hơn nửa năm, Lâm Tẫn Nhiễm lo lắng cho cơ thể của anh nên không màng ngày đêm ở bên cạnh chăm sóc anh. Điều đơn giản phải nói tới là cô trực tiếp ở trong phòng của anh dưới con mắt của tất cả mọi người Chu gia, chung giường chung gối với anh. Không ai dám nói gì, cũng không ai dám thảo luận, bởi vì ngay cả Hoắc lão phu nhân cũng chỉ nhìn mà không nói gì. Tóm lại... Mọi người ngoại trừ khiếp sợ ra còn rất kinh ngạc, nhất là mấy người phòng y tế đã từng là đồng nghiệp của Lâm Tẫn Nhiễm, bọn họ đều có vẻ mặt đầy mờ mịt. Hóa ra bên cạnh mình là phu nhân tương lai, haizzz... Hối hận vì đã không nịnh bợ đúng chỗ! Sau này, Chu Chính Hiến và Lâm Tẫn Nhiễm kết hôn theo như mong muốn của mọi người, bọn họ đặc biệt chậm rãi tận hưởng tuần trăng mật, cũng thuận tiện để lại một hạt giống trong tuần trăng mật. Có lẽ vẫn có người còn ấn tượng, có một khoảng thời gian ngắn Hoắc lão phu nhân luôn muốn Chu Chính Hiến cưới vợ, bà còn nói với tốc độ không nhanh không chậm này của Chu Chính Hiến, có khi Chu Thời Uẩn có con rồi mà anh vẫn chưa có tí động tĩnh nào. Mà bây giờ Hoắc lão phu nhân thấy khá mất mặt. Nhưng mà việc mất mặt này làm bà rất vui. Chu Chính Hiến và Lâm Tẫn Nhiễm không giống với Chu Thời Uẩn và Tô Căng Bắc, hai người kia phải sau khi kết hôn nhiều năm mới có con, mà Chu Chính Hiến và Lâm Tẫn Nhiễm vừa kết hôn đã có con, tốc độ cực nhanh làm cho Chu Thời Uẩn hận không thể bế Tô Căng Bắc về phòng từng giây từng phút một. Con đầu lòng của Chu Chính Hiến và Lâm Tẫn Nhiễm là con trai, vốn đã có Triêu Triêu là thằng nhóc yêu quái, bây giờ có thêm một đứa con trai nữa, có thể thấy, sau này Chu gia sẽ gặp rất nhiều rắc rối. Khi đứa bé còn chưa đầy một tuổi, Chu Chính Hiến bế con trai sợ ngã, ngậm trong miệng sợ tan ra. Về sau anh càng ngày càng cảm thấy không đúng, rõ ràng là sinh con trai nhưng tại sao lại có cảm giác sinh ra một tình địch nhỉ??? Sau khi công việc của Lâm Tẫn Nhiễm đi vào quỹ đạo thì càng ngày càng bận rộn, mà khi cô về nhà thì luôn dính lấy con trai, dạo này đều chơi với đứa con trai năm tuổi, dường như không thèm quan tâm đến anh Chu Chính Hiến rất bất mãn, vì vậy có một ngày khi cô vừa về nhà đã chặn cô lại, "Nhiễm Nhiễm, em nhớ hôm nay là ngày gì không?" "Hôm nay?" Lâm tẫn Nhiễm dừng một chút nhưng không nghĩ ra được, "Là ngày gì?" "Vậy mà em cũng không biết?" Chu Chính Hiến véo mặt cô, "Ngày quan trọng như vậy chúng ta phải ra ngoài ăn cơm, chỉ hai người chúng ta." Lâm Tẫn Nhiễm không hiểu, "Vậy hôm nay là ngày gì?" Chu CHính Hiến ho một tiếng, "Là ngày... chúng ta hôn nhau lần đầu." Lâm Tẫn Nhiễm: "..." "Làm sao vậy, anh thấy ngày này rất đáng kỷ niệm." Đối diện với biểu cảm im lặng của Lâm Tẫn Nhiễm, Chu Chính Hiến vẫn nghiêm túc, "Đi thôi, anh chở em đến một nơi." Lâm Tẫn Nhiễm ngăn cản anh, "Này này, đợi tí, để em đi xem Thụy Thụy trước đã." "Không cầm xem, bây giờ đã đến giờ ăn cơm tối, có lẽ thằng bé đã được đến phòng ăn rồi." Lâm Tẫn Nhiễm "À" một tiếng, "Vậy thì thật tốt, chúng ta không ăn ở nhà thì cũng phải nói cho mọi người một tiếng." Nói xong cô đi về phía phòng ăn, Chu Chính Hiến nhíu mày, không muốn để cho cô đi vì nếu gặp thằng bé kia thì cô sẽ không muốn đi nữa. Gần đây Chu gia ăn cơm rất đúng giờ, tất cả mọi người tập trung lại cùng nhau ăn. "Ôi chị dâu, chị về rồi à?" Mấy ngày nay Thiệu Tố Oánh ở nhà, cứ nhìn thấy Lâm Tẫn Nhiễm liền tới bắt chuyện, sau đó bày ra biểu cảm dễ thương, "Ôi, Thụy Thụy rất nghe lời, em cho thằng bé ăn cơm nó cũng ăn, không kén ăn tí nào." "Cô nhỏ à, thật ra cô không cần đút cơm cho cháu đâu, tự cháu ăn được." Đứa bé năm tuổi chớp chớp đôi mắt sáng ngời, nói. Thiệu tố Oánh cười như được mùa, "Do cô coi thường cháu à, được rồi được rồi, cô không đút, cô không đút nữa nhé." "Chính Hiến, Tẫn Nhiễm, hai đứa cũng ngồi xuống ăn cơm đi." Hoắc lão phu nhân lên tiếng. "Không được, hôm nay bọn cháu có việc phải ra ngoài ăn." Chu Chính Hiến nói. Đứa bé nghe xong lập tức nhìn sang Lâm Tẫn Nhiễm, "Mẹ ơi mẹ đi đâu vậy?" Lâm Tẫn Nhiễm khẽ cười, cô đi đến trước mặt thằng bé phủi mấy hạt cơm xuống, "Không biết, hỏi cha con đi." "Con cũng muốn đi, con cũng muốn ra ngoài ăn cơm." Thằng bé lập tức buông đũa xuống, dùng đôi mắt đáng thương nhìn Lâm Tẫn Nhiễm, "Ăn cái gì ngon đi mẹ, ăn cái lẩu xiên que lần trước mình đúng không ạ?" "Khụ khụ!" Lâm Tẫn Nhiễm liếc mắt nhìn con trai, cái này không thể nói lung tung, việc cô bí mật dẫn thằng bé đi ăn "Thực phẩm rác rưởi" sao có thể để cho người khác biết được? Thằng bé lập tức hiểu ý, vì vậy thấp giọng nói, "Mẹ à, mẹ và cha đi ăn vụng đồ ăn ngon không thể không dẫn con đi." Mặc dù giọng nói rất nhỏ nhưng mọi người ở đều nghe thấy, bà cụ nhìn thằng bé đang khẩn trương cười rộ lên. Mời các bạn đón đọc Kẻ Hai Mặt của tác giả Lục Manh Tinh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li
Lạc Mộng Khê: Trưởng nữ của tướng phủ, nhưng là do tiểu thiếp sinh ra.       Nhát gan nhu nhược, diện mạo xấu như quỷ, không tài không đức.       Tin đồn nàng có tướng sát, khắc tử khắc phu.       Muốn bay lên cành cao làm Vương phi, dẫn đến bị người trong thiên hạ chế giễu!       Trong lòng phiền muộn té xuống sông không may bị mất mạng. ♦ ♦ ♦       Lạc Mộng Khê: Đặc công ở hiện đại, thân thủ siêu phàm, phúc hắc lạnh lùng.       Trong lúc chấp hành nhiệm vụ cuối cùng bị bạn trai phản bội, xuyên qua dị thế. ***       Mở mắt, hàn quang thoáng hiện, đặc công hiện đạikinh diễm sống lại. Khóe miệng vẽ ra ý cười nghiền ngẫm. Đáy mắt lóng lánh không hề nhu nhược và sợ hãi, mà là nồng đậm khinh thường và trào phúng.       Đối mặt với âm mưu quỷ kế liên tiếp kéo đến, hục hặc với nhau, vu oan hãm hại, nàng thong dong ứng đối. Trong nháy mắt tìm ra sơ hở, dấy lên từng đợt sóng to gió lớn.       Bày mưu tính kế, mưu kế ký lạ vô cùng khiến cho đối thủ không kịp ứng phó mà chật vật chạy trốn.       Toàn thân phát ra hào quang chói mắt, giống như thoát thai hoán cốt, mê hoặc ánh mắt mọi người…… *** “Người nào lớn mật như vậy, dám xông vào Phủ Thừa tướng!” Cùng với tiếng gầm lên giận dữ, Lạc Hoài Văn mang theo Lôi Đình, Lôi Minh đi nhanh đến, sắc mặt âm trầm đáng sợ. “Lạc Thừa tướng!” Nhạc Địch hơi hơi cui người. “Nguyên lai là Nhạc quản gia cùng Tứ Hoàng tử, không biết hôm nay hai vị đến Tướng phủ là có chuyện gì?” Còn mang theo nhiều thị vệ như vậy, làm Tướng phủ nháo đến gà bay chó sủa, đến tột cùng là muốn thế nào. “Là như vầy, Vương phi bị người thiết kế hãm hại, rơi xuống vách núi đên, khi Vương gia cùng đám người ty chức tìm được Vương phi, Vương phi đã là một xác hai mạng, thân thể bị sơi hoang cắn nát, hoàn toàn biến dạng.” Nhạc Địch cầm vật trong tay đưa đến trước mặt Lạc Hoài Văn: “Đây là khuyên tai phát hiện trong tay Vương phi, là của Lạc thải Vân tiểu thư, vì vậy, Vương gia lệnh ty chức đến chứng thực.” “Mộng Khê đã chết, một xác hai mạng?” Mặt Lạc Hoài Văn đầy khiếp sợ. Ta không có nghe lầm chứ? “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, Vương gia đang rất thương tâm, đang trông chừng thi thể của Vương phi cho nên không thể đến phủ Thừa tướng tra hỏi Tứ tiểu thư.” Nhạc Địch vừa dứt lời, cảm thấy trước mặt có một trận cuồng phong nổi lên, Lạc Hoài Văn đã đến trước mặt Lạc thải Vân, đem Lạc thải Vân bên dưới bàn kéo ra: “Thải Vân, Mộng Khê có phải ngươi hại chết hay không?” “không phải, không phải...... Chuyện không liên quan đến ta...” Lạc thải Vân vội vàng phủ nhận, đáy mắt đầy hoảng sợ. “Ngươi biết là ai giết Mộng Khê hay không?” Lạc Hoài Văn bắt được sơ hở trong lời nói của Lạc thải Vân. “không biết, không biết.... ta không nhìn thấy Đại tỷ bị đem đi cho sói ăn...... cái gì ta cũng chưa nhìn thây, thật sự cái gì cũng chưa nhìn thấy.... Đại nương không cần a, không cần.....” Đại nương? Chẳng phải chính là Đại phu nhân Vân Bích Lạc sao? Bà ta còn trốn ở Kinh thành, là bà ta hại chết Lạc Mộng Khê, “Mộng Khê bị đem đi cho sói ăn?” “Đúng vậy, Lạc Thừa tướng, khi Vương gia cùng ty chức tìm được Vương phi ở dưới vách núi đen, thân thể của người đã bị sói ăn nhiều lắm......” “Cho dù nàng ta không giết Mộng Khê tỷ tỷ thì nàng ta cũng là kẻ đồng lõa, Mộng Khê tỷ tỷ chết, đều có liên quan đến nàng ta, nếu không làm sao trong tay Mộng Khê tỷ tỷ lại có khuyên tai của nàng ta!” Thanh Nguyệt không chịu buông tha, “Mau khai thật ra, bằng không ta giết ngươi!” ... Mời các bạn đón đọc Lạc Vương Phi của tác giả Mạn Diệu Du Li.
Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi - Mê Loạn Giang Sơn
Không phải nàng tán gẫu quá cao hứng một chút sao? Vậy mà trừ tiền thưởng một tháng của nàng rồi hả? Không phải nàng giả vờ đáng yêu một chút sao? Lại thiếu chút nữa bị biến thành Tiểu Tam? Không phải nàng mắng ông trời quá hăng một chút sao? Tự nhiên bắt nàng xuyên không! Xuyên không cũng không có gì đặc biệt, nhưng mà vì sao nàng xuyên qua liền xuất giá? Lại gả cho Vương gia trong truyền thuyết hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi, giết người không chớp mắt? Trong Vương phủ, Vương gia hận nàng thấu xương; trắc phi hãm hại nàng không ngừng; tiểu thiếp bịt mũi diễu cợt nàng; đặc biệt ngay cả hạ nhân cũng dám khi dễ nàng! "Chết tiệt, lão tử không dễ chịu, các ngươi ai cũng đừng nghĩ sẽ được dễ chịu! *** "Nhanh lên một chút. . . . . . nhanh lên một chút. . . . . . Nước nóng, ai da, nhanh lên một chút. . . . . ." Giọng nói bà mụ truyền ra từ bên trong nhà. "A. . . . . . a. . . . . . Đau quá, a. . . . . ." Vũ Văn Tiểu Tam thét chói tai một tiếng lại một tiếng. "Tiểu thư, người kiên nhẫn một chút, kiên nhẫn một chút, lập tức xong ngay mà!" Tiểu Nguyệt chảy nước mắt ở một bên khuyên giải, cũng gấp đến độ không biết làm gì cho phải. Nàng còn nhớ rõ lần trước lúc tiểu thư sinh tiểu thế tử và tiểu công tử, có vương gia ở bên cạnh. Nhưng lần này tiểu thư sắp sinh, vương gia lại sắp kết hôn với người khác, đây thật là. . . . . . aizz! Hai đứa bé Hiên Viên Lạc Thần và Hiên Viên Sở Cuồng nghe tiếng kêu thảm thiết của mẫu thân, ở ngoài lều gấp đến độ suýt nữa khóc lên, Gia Luật Trục Nguyên ở cửa nhìn bọn chúng, sợ bọn chúng đi vào gây phiền phức Lúc này lại muốn sanh con, nên hôn lễ bị chê cười này tự nhiên cũng bị hủy bỏ. Sau khi những đại thần kia biết hôn lễ bị hủy bỏ, suýt nữa vui mừng đến điên rồi! "Không ổn! Đây sợ rằng, sợ rằng. . . . . ." Bà mụ rất lo lắng mở miệng, đây là khó sanh rồi! Không cẩn thận một chút chính là một xác hai mạng! Vũ Văn Tiểu Tam nhìn gương mặt bà mụ lộ vẻ khó khăn, sắc mặt tái nhợt mở miệng: "Nếu chỉ có thể cứu một, phải bảo vệ đứa bé!" Cũng không phải nàng rất vĩ đại, nguyện ý hy sinh tánh mạng của mình để bảo vệ đứa bé chưa ra đời đó. Mà là người kia đã cưới người khác, thay vì sống khổ sở, không bằng nàng chết dứt khoát. "Tiểu thư, người nói bậy bạ gì đó!" Tiểu Nguyệt gào thét về phía nàng, "Nếu không có người, người kêu tiểu thế tử và tiểu công tử phải sống thế nào? Người kêu Tiểu Nguyệt phải làm thế nào?" "Ngươi. . . . . . Ngươi đưa bọn chúng về phủ nhiếp chính vương, chúng cũng là con trai của hắn, có lẽ hắn sẽ không bạc đãi chúng đâu." Đôi môi tái nhợt không có một tia huyết sắc, cắn răng cố nén đau đớn. "Tiểu thư, chẳng lẽ người muốn tiểu thế tử và tiểu công tử không có mẫu thân sao?" Giọng nói Tiểu Nguyệt đã mang theo tức giận nồng đậm. Tại sao tiểu thư có thể nói những lời không có trách nhiệm như thế! ... Mời các bạn đón đọc Hãn Phi, Bổn Vương Giết Chết Ngươi của tác giả Mê Loạn Giang Sơn.
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Lan Rùa
Truyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm.  Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ Hoàng từ năm bốn tuổi rưỡi, có lẽ cô đã phải cố gắng rất nhiều để làm hài lòng nhà chủ.  Chàng thiếu gia hay thích kiếm chuyện chẳng bao giờ gọi cô bằng tên thật, hắn chỉ thích gọi cô là Sen, bày đủ trò tinh nghịch phá đám, liệu bởi thế mà hắn dần có tình cảm với nó?? *** Một năm nào đó, có đứa bị mất bốn cái răng, điên tiết quát: -“Béo như con lợn ấy, chó nó yêu mày!” Đứa gãy răng bị đau, cả ngày chả chịu ăn, đứa kia mè nheo dỗ dành, năn nỉ ỉ ôi cả buổi. -“Tao nói không là không mà.” -“Ăn đi cậu, ăn một miếng thôi cho em vui. “ … -“Đi mà, đi mà.” … -“Em xin mà, xin mà, ngon lắm, cậu cố ăn nha. “ -“Lắm mồm như ranh, mày xem, đến con Milu còn thấy phiền chui vào gầm giường, tao không hiểu mai sau con chó nào nó chịu được mày?” ….. Lại một năm khác, có đứa ngây thơ hỏi: -“Cậu học trước à, em xem với…cái này là gì? “ -“Là dấu cộng, đây là số 2, đây là số 1, 2 cộng 1 là 3…” Có đứa bĩu môi khinh thường. -“Tưởng cậu giỏi lắm, sai bét! “ -“Mày ra chỗ khác chơi đi!” -“Cậu thật, học dốt em nói cho thì phải tiếp thu chứ, 2 cộng 1 bằng 0, em toàn thấy anh Sên hát mà, cậu sửa đi…” -“Im mồm, biến!” -“Cậu không phải xấu hổ, để em sửa cho!” ... Mời các bạn đón đọc Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa.
Độc Y Vương Phi - Ngô Tiếu Tiếu
Phượng Lan Dạ. Mười hai tuổi là Tiểu công chúa mất nước , bởi vì không đựng được nổi nhục đâm đầu vào cột trụ hôn mê, một lần nữa mở mắt, ngông nghênh lạnh lùng, lấp lánh tao nhã bức người. Trên tứ hôn yến Một khúc 《 giang sơn như họa  》, tài năng kinh động bốn phương, trở thành nhân vật chính được nhiều người tranh đoạt nhất tại hôn yến ngày đó, các vị Vương gia hoàng tử rối rít yêu cầu ban hôn, Hạo Vân đế ban thưởng cho thất hoàng tử Tề vương làm phi. Thất hoàng tử Tề vương, rất được thánh thượng yêu thương, là người nghiêng nước nghiêng thành , tính tình lạnh lùng, số mạng cứng rắn, khắc mẫu khắc thê, liên tiếp cưới hai người vợ, đều bị mất mạng trong đêm động phòng, kinh đô người người nghe tiếng đều biến sắc. Ngày đại hôn, không có tân lang, lại cùng con gà trống bái đường, tân vương phi giận dữ độc bất tỉnh tất cả khách mời ở sảnh đường, từ đó được gọi là “độc phi”. Tân hôn ngày đầu tiên: Tề vương phủ chính sảnh, nha đầu hoàng thượng ban thưởng, thái độ ngạo mạn nói chuyện cay nghiệt, tân vương phi thưởng cho nàng một viên thuốc, từ đó về sau miệng không thể nói, còn bị bán đến kỹ viện. Tân hôn ngày thứ hai: Quản gia đem gà trống nhốt vào lồng gà, lập tức bị phạt hai mươi đại bản, tân vương phi trước mặt của tất cả hạ nhân trong phủ lời nói nghiêm túc rõ ràng: “Từ nay sau Gia (ý là Tề vương) chính là gà,  gà chính là Gia.” Từ đó, Tề vương phủ rối loạn, Vương Phủ gia quy điều thứ nhất, ở nơi này, lời của Vương Phi chính là thánh chỉ, Vương gia ở phía sau. . . . . . Đoạn ngắn một: Tấn vương phủ đại sảnh, có mấy mỹ nữ quỳ bên dưới, một người nam nhân đang ngồi ở trên cao, cuồng phóng tà mị cười: “Phượng Lan Dạ, Tề vương là người khắc thê, chỉ cần ngươi nguyện ý, Bổn vương sẽ cho ngươi một vị trí trắc phi.” Mấy kẻ mỹ nhân đang quỳ, ghen ghét cùng tức giận liếc nhìn, bóng dáng ngạo nghễ  đứng thẳng như tùng, cao quý như Lan lạnh lùng như Mai, đôi mắt tà lãnh âm trầm  nhìn thẳng vào nam tử trước mặt. “Bản thân ta muốn thử xem hắn có thể khắc đến Bổn công chúa hay không” một lời rơi ra, thanh âm như hút không khí cả điện, còn có nam tử ngồi phía trên nhiều lần bị tức giận điên cuồng. Đoạn ngắn hai: Một ngày, tân khách tề tụ ở chính sãnh Tề vương phủ, tiếng nói châm biếm như nhau, ngữ điệu trào phúng thỉnh thoảng vang lên. “Trên đời không có chuyện kỳ lạ gì mà không xảy ra, lại có người cùng gà trống bái đường, ” tiếng nói vừa rơi xuống cả sảnh đường rộ lên cười. Bỗng nhiên từ trong sảnh đường đi ra một nam tử tuấn mỹ tựa yêu nghiệt, lạnh như hàn băng, âm ngao thấu xương  ra lệnh: “Ai dám khi dễ nàng, nàng chỉ có Bổn vương mới có thể khi dể, tất cả đều bị đánh rồi ném ra ngoài.” Đáng tiếc những người châm biếm lúc trước giờ phút này toàn bộ đều bị trúng độc rồi, sắc mặt xanh lét đen thui không nhúc nhích, mặc cho gia nô Vương Phủ đánh xoa, sưng mặt sưng mũi như một cái mềm rách ném ở trước đại môn Vương Phủ. Tề vương Nam Cung Diệp: “Giang sơn đối với ta chỉ như tờ giấy, trước kia không cần, hiện tại chỉ có Phượng Lan Dạ, nếu có người nào dám can đảm đả thương nàng dù chỉ một chút, cho dù hủy thiên diệt địa ta cũng sẽ không bỏ qua.” Tấn vương Nam Cung Trác: “Nữ nhân này ban đầu là ta không cần , Tề vương bất quá chỉ nhặt thứ ta không muốn , huống chi nàng so với giang sơn, căn bản là không đáng kể.” Sở Vương Nam Cung Liệt: “Ta cho rằng nàng chỉ là một con cờ, tuy nhiên ở trong lúc lơ đảng lại rơi vào địa ngục vạn kiếp bất phục, nếu như có thể, ta tuyệt đối sẽ không đem ngươi làm quân cờ.” Tướng quân Tây Môn Vân: “Ngươi là con cờ của bọn hắn, ta dẫn ngươi đi, , , từ đây lưu lạc thiên nhai.” Thần y Bách Lí Hốc: “Ta nguyện vĩnh viễn  chờ đợi ở bên cạnh ngươi, bất ly bất khí, cuộc đời này đã thấy đầy đủ.” Vị hôn phu Nạp Lan Cửu: “Tiểu Dạ, chúng ta từ nhỏ chỉ phúc vi hôn, ta sinh là của ngươi người, chết là quỷ của ngươi.” Lâm Phong quốc thái tử: “. . . . . .” Mất nước hoàng tử: “. . . . . . . .” *** Phượng Lan Dạ nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi không nói gì, bọn họ thả ra lời đồn giả chính là vì mê hoặc kẻ ở sau lưng kia, nếu Quân Thải Điệp biết chuyện, ngày hôm nay lại nghe Phượng Lan Dạ nói vậy, nhất định sẽ đi gặp hắn, bất quá vì sao lâu như vậy cũng không có tin tức. Phượng Lan Dạ vừa nghĩ tới đây, liền nghe được Nguyệt Cẩn đi tới bẩm báo: "Gia, Ngọc Lưu Thần trở lại." "Ừ, " Nam Cung Diệp gật đầu một cái trông qua. Ngọc Lưu Thần đi tới thi lễ, nhìn Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ, chậm rãi bẩm báo: "Vương gia, Vương Phi, Quân Chiêu Nghi không có bất cứ động tĩnh gì, vẫn ở trong Điệp cung không đi ra ngoài." Lời này vừa dứt, Phượng Lan Dạ liền cảm thấy lạ lùng, chuyện này làm sao có thể? Quân Thải Điệp rõ ràng chính là loại người không trải sự đời, làm sao có thể bình tĩnh bất động như vậy? Chẳng lẽ không ai sai sử nàng, mà chính nàng làm ra chuyện? Vậy cũng không đúng, độc Mỵ Tơ Ngọc là do Nam Sơn Tử chế. Bọn họ nhớ được, ngày đó, thời điểm Thụy Vương cưới Chu Phong, Thu Đồng đã đưa cho Chu Phong một ít mỵ độc, muốn nàng ấy ăn vào để khống chế Thụy Vương. Nếu lúc đấy Chu Phong thật sự làm vậy, hiện tại Thụy Vương chỉ nghe một mình nàng ấy, làm gì còn chỗ cho Quân Thải Điệp. Cho nên mới nói Chu Phong đáng để cho người ta tôn kính. Mặc dù biết rõ chân tướng những chuyện đấy, nhưng không hiểu vì sao Hoàng Thượng lại không thuận mắt. Phượng Lan Dạ nghĩ tới đây, bỗng nhiên trong đầu tia sáng chợt lóe, liền có chủ ý kết hợp Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu lại, bất quá, trước mắt vì sao Quân Thải Điệp không có động tĩnh đây? "Liệu có phải người kia đã ở trong cung, cho nên nữ nhân này căn bản không cần ra ngoài truyền tin hay không?" "Nam Sơn Tử? Sao hắn có thể ở trong cung." Sắc mặt của Nam Cung Diệp lập tức khó coi, nếu kẻ này ở trong cung, muốn hại người nào thì rất khó phòng bị. Phượng Lan Dạ lắc đầu: "Có lẽ còn những người khác." Nàng luôn luôn có cảm giác Nam Sơn Tử không chỉ có một mình. Hắn làm những chuyện như vậy tựa hồ đang giúp người khác, mà người kia là ai đây? Từng nghe Bách Lí Hạo nói Nam Sơn Tử có một muội muội thất lạc sau này mới tìm được, nói không chừng, vị muội muội này còn chưa chết, như vậy sẽ là người phương nào đây? Nếu là nữ nhân thì ẩn nấp trong cung sẽ dễ dàng hơn nhiều, nghĩ tới đây, nàng lập tức nhìn Ngọc Lưu Thần: "Ngươi chú ý Quân Thải Điệp cùng tỳ nữ của nàng ta, có động tác gì nhất định phải để ý, sau đó trở lại bẩm báo chúng ta." "Dạ." Ngọc Lưu Thần đang muốn lui ra ngoài, thì Phượng Lan Dạ gọi hắn lại: "Lặng lẽ đi tìm Bách Lí Hạo, bảo hắn ngày mai tới tìm ta, ta có việc muốn nói với hắn." Ngọc Lưu Thần nghe Tiểu Vương Phi nói vậy, liền cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn chủ tử, phát hiện sắc mặt Thiếu chủ quả nhiên khó chịu, vội vàng lĩnh mệnh lui ra ngoài. Nguyệt Cẩn cũng sợ chọc tới chủ tử, cũng vội vàng cáo lui. Trong lúc nhất thời bốn phía không một bóng người. Nam Cung Diệp dùng sức ôm Phượng Lan Dạ, bất mãn mở miệng. "Lan Nhi, nàng vì sao phải gặp Bách Lí Hạo? Tên kia cần ăn đòn a, nếu không phải hắn kiên trì muốn dẫn Nam Sơn Tử trở về, như thế nào lại sinh ra nhiều chuyện như vậy, hơn nữa hắn còn có ý với nàng a." ... Mời các bạn đón đọc Độc Y Vương Phi của tác giả Ngô Tiếu Tiếu.