Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: Điền Tiểu Điền Converter: Ngocquynh520 Edit: Msanhuyen88 Nhân vật chính: Sơn Tảo, Chử Vân Sơn   Giới thiệu: "Truyện kể về một cặp vợ chồng thợ săn, người chồng hằng ngày đều được vợ anh kể chuyện cho nghe. Truyện thuộc thể loại truyện điền văn,....." *** 8/10 - Nữ chính Sơn Tảo theo gia đình chạy nạn, trên đường lưu lạc, đói khát bệnh tật, phụ mẫu huynh đệ nàng dần qua đời hết, trong lúc cận kề với cái chết, Sơn Tảo được một thợ săn trong thôn nhỏ nhất thời mềm lòng mua một người hấp hối sắp chết về chữa trị mà không biết bản thân đã đổi được một người vợ hiền. Hai người cô đơn bỗng chốc trở thành chỗ dựa cho nhau, bầu bạn bên nhau lâu ngày nảy sinh tình cảm, cứ thế kết thành phu thê. Sau khi thành thân, Chử Vân Sơn cùng Sơn Tảo vẫn là đôi vợ chồng thợ săn nghèo trong thôn nhỏ ồn ào, nương tựa nhau, chăm sóc yêu thương nhau. *** THÊ HIỀN PHU QUÝ Điền Tiểu Điền dtv-ebook.com Chương 1: Bị Lừa Gạt Sơn Tảo đi theo đám dân chạy nạn về phía trước, kéo cái áo đã rách rưới đến mức không rõ hình dạng ban đầu cho chặt lại, rõ ràng là mùa xuân, sao lại lạnh thế chứ? Có một đứa trẻ gầy trơ xương đã ngã xuống bên cạnh. Cha mẹ nó chỉ có thể im lặng rơi lệ, chuyện duy nhất có thể làm là đào một chiếc hố ven đường chôn đứa bé xuống. Để tiết kiệm hơi sức nên họ đào một cái hố rất nhỏ, còn cởi chiếc áo rách trên người đứa bé ra, mặc vào người một đứa khác. Cuối cùng, người mẹ không đành lòng, giữ lại cho đứa trẻ số khổ một chiếc áo mỏng. Sơn Tảo hờ hững nhìn, cảnh tượng này xảy ra hàng ngày, từ sự sợ hãi ban đầu, bây giờ chỉ còn là hờ hững. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, ở trong mắt nàng, sự bình an hạnh phúc đã đi xa, cuộc sống bây giờ không khác gì địa ngục. Chỉ cần có thể sống, tất cả chỉ là thứ yếu! Sơn Tảo khép chặt chiếc áo rách trên người, chống gậy tiếp tục đi theo dòng người. Vốn nàng cũng có một cuộc sống yên bình, nhưng đột nhiên chiến tranh kéo đến đã phá hủy tất cả. Đầu tiên là ca ca, vì tránh né việc bắt lính, té xuống vách núi mà chết, thi thể còn chưa tìm thấy, ngọn lửa chiến tranh đã lan tới sơn thôn nhỏ của nàng. Phụ thân là thầy lang trong thôn, ban đầu còn có thể dùng một chút thảo dược để đổi lấy lương thực, dần dần không đổi được gì nữa, còn phải lo tránh né việc bắt lính, chỉ còn cách mang theo nương, nàng, cùng một đệ đệ nhỏ tuổi chạy trốn. Lúc này, cơn ác mộng chính thức bắt đầu. Đầu tiên nương mắc bệnh, chết trên đường. Phụ thân mang theo nàng và đệ đệ kiếm sống một cách khó khăn, rất nhiều thành trấn khi thấy dân chạy nạn đều trực tiếp đóng cửa thành, không có ăn, bọn họ ăn sạch cả hoa mầu, vỏ cây, rễ cỏ ngoài thành. Lúc khó khăn nhất, càng ngày càng nhiều người ăn một loại gọi là quan âm thổ (đất sét trắng). Ai ăn vào bụng cũng trướng to như cái trống. Phụ thân kiên quyết không cho bọn họ ăn loại quan âm thổ này, tình nguyện uống nước mà sống qua ngày cũng không cho phép dính vào một chút. Ban đầu, nàng cũng thấy thèm, không bao lâu nàng đã hiểu vì sao phụ thân lại không cho phép bọn họ đụng vào. Những người ăn phải quan âm thổ đều chết hết. Tất cả đều bị nghẹn mà chết. Không có ăn, nàng nằm một bên, phụ thân nằm một bên, đệ đệ còn quá nhỏ nên không thể chịu được. Nàng vĩnh viễn nhớ thời khắc đệ đệ chết đói trong lòng mình. Khi đó nàng cũng giống như hai người làm cha mẹ kia, chỉ có thể bất lực đào một chiếc hố nhỏ chôn đệ đệ thương yêu vào lòng đất. Phụ thân sợ nàng sẽ chết đói, len lén lẩn vào thành trộm một cái bánh bao, còn chưa kịp giấu đã bị phát hiện. Đến khi nàng tìm được người, một chân của người đã bị đánh gãy, hơi thở mong manh, cả cái bánh bao kia cũng bị người khác cướp mất. Không có thuốc, không có tiền, phụ thân chỉ chống đỡ được mấy ngày liền buông tay rời khỏi nhân gian. Nàng bây giờ là một cô nhi. Nàng đi tới ven đường ngồi nghỉ một lát. Không cần nói cũng biết thành trấn phía trước đã đóng cửa. Nàng khẽ khom lưng, lấy một nắm đất xoa lên mặt rồi thừa dịp không ai phát hiện, vò mái tóc ngắn cho rối hơn. Bây giờ nàng là một nam nhân chạy nạn, mái tóc ngắn rối tung, cả người tỏa ra một mùi khó ngửi, áo quần dơ dáy bẩn thỉu, tay cầm một cây gậy không dài không ngắn. Tóc ngắn là do nàng cố tình cắt đi.Không biết có bao nhiêu dân chạy nạn từ quê nhà của nàng, trong đó không ít nhà có cô nương và trẻ nhỏ, những người như vậy đều bị một vài kẻ xấu để mắt tới. Nàng tận mắt nhìn thấy một đám người cầm vũ khí xông vào đám dân chạy nạn cướp đi không ít cô nương và những đứa trẻ. Ban đầu còn có một vài nam nhân ngăn lại, lâu dần thậm chí còn có người giúp đỡ đám kẻ xấu cướp người. Sau lần nhìn thấy đầu tiên, phụ thân liền kéo nàng tránh sang một bên, không để ý tiếng kêu gào của nàng, nhanh chóng cầm một con dao nhỏ cắt đứt mái tóc của nàng, còn dùng bùn nhão trét khắp gương mặt, cổ tay của nàng. Con gái coi trọng nhất là dung mạo và mái tóc, nhưng vào lúc đó, có gì quan trọng hơn mạng sống đây? Từ trong miệng đám dân chạy nạn, nàng biết những cô nương và những đứa trẻ kia đều bị bán đến nơi khác, nghĩ một chút liền biết sẽ không có kết quả tốt gì. Từ đó về sau, nàng càng thêm không dám lên tiếng. Sơn Tảo nhìn hai chân tràn đầy vết nước phồng cùng hai cánh tay đen sì, đột nhiên nhớ tới tên điên Khiếu Hóa Tử ở trong thôn trước kia, hiện tại nàng cũng giống như một người điên dơ dáy, bẩn thỉu. Có điều nàng không may mắn như tên điên Khiếu Hóa Tử kia, sẽ không ai cho nàng một miếng ăn nào. Ba ngày nay nàng chưa ăn cơm. Ba ngày trước nàng chỉ ăn một chút rễ cây. Phụ thân nói rễ cây không thể ăn nhiều, nhưng nàng thật sự đói không chịu được. Có một thím cùng chạy nạn với nàng thấy nàng quá đáng thương, nấu qua rễ cây cho nàng ăn. Sau đó, nàng chưa từng ăn thêm bất cứ thứ gì. Sơn Tảo đấm đấm đôi chân đau nhức, không thèm để ý đến cái bụng đang sôi rồn rột, quyết định nghỉ ngơi một chút rồi đi tiếp. Nàng cũng không biết đi đâu, chỉ biết đi theo đoàn người phía trước đến một nơi không có chiến loạn. Trước mặt Sơn Tảo đột nhiên tối sầm, ngay sau đó cảm thấy cả người bị một sợi dây kéo lên. Nàng lập tức ý thức được, mình bị đám người xấu bắt vào trong bao bố. Bọn họ muốn trói nàng đưa đi đâu? “Đi mau, kẻo người nhà của hắn tìm đến!” Một nam nhân nói lớn. Hai chân cách đất, Sơn Tảo cảm thấy mình bị vác lên, “Ách…” Kinh hoàng cộng thêm bên hông bị một bàn tay ôm chặt khiến nàng choáng váng. Sơn Tảo muốn ói, nhưng trong bụng rỗng tuếch, không có gì để ói ra thật sự hết sức khó chịu. Lúc này, nàng không để ý được nhiều như vậy, sự kinh hoảng trong lòng lớn hơn tất cả, hai chân bắt đầu ra sức giãy giụa, nâng cao giọng thét chói tai: “A! Buông ta ra! Đừng…” Trên cổ đau xót, trước mắt tối sầm, trước khi hôn mê, Sơn Tảo xót xa nghĩ, nàng cứ như vậy mà chết, cũng không có ai đi tìm nàng. Cõi đời này, nơi nào sẽ có người nhà của nàng đây? Sơn Tảo nằm mơ, trong mơ nàng thấy mình trở về nhà, trở về sơn thôn quen thuộc của mình. Nương đang nấu cơm trong bếp, đại ca đảo thảo dược, đệ đệ quỳ rạp xuống đất chơi bùn, phụ thân cười ha hả cõng gùi thuốc đi vào, đặt lá thuốc còn non tươi trước mặt nàng. “Sơn Tảo, đến đây nào, nhìn xem con biết được bao nhiêu thảo dược trong này?” Sơn Tảo hết sức phấn khởi chạy tới nhận lấy gùi thuốc, lật xem từng cái từng cái, “Đây là quỷ châm thảo, còn rất non, có thể ăn. Đây là ngư tinh thảo, có thể làm rau trộn để ăn. Đây là quỳ thảo, ừ, cũng có thể ăn. A, còn có hạt đậu của cây thanh gai, có thể để dành ăn từ từ.” Ca ca buồn cười nói, “Sao muội lại chỉ nhớ những thứ ăn được vậy?” Sơn Tảo làm mặt quỷ với ca ca, xách theo gùi thuốc vào nhà. Vừa mới vào nhà đã nghe phụ thân cùng nương đang nói chuyện. “Sơn Dao đã 19, nên cưới vợ cho nó rồi. Hôm qua, Triệu đại nương bên cạnh còn nói với thiếp, tiểu tử nhà thợ rèn ở thôn bên cũng không tệ. Sơn Tảo nhà chúng ta đã 17, có thể bàn chuyện cưới xin rồi.” Nương cười dịu dàng. Phụ thân gật đầu liên tục, “Đúng, nên cưới vợ cho Sơn Dao. Vài năm nữa Sơn Dao có thể nhận trọng trách của ta. Ta cũng không cần đi xa khám bệnh cho người khác.” Thấy Sơn Tảo đi vào, phụ thân quay đầu lại cười híp mắt nói: “Sơn Tảo của chúng ta càng lớn càng xinh đẹp. Ngày mai phụ thân sẽ đi chợ phiên mua cho con một đóa hoa cài tóc.” Sơn Tảo vừa cao hứng lại vừa xấu hổ, cầm chậu gỗ đi ra ngoài rửa thuốc, “Con muốn cái màu hồng giống như của Hạnh Hoa tỷ tỷ.” Nương cười mắng: “Còn không nhanh đi rửa thuốc rồi trở về ăn cơm, còn ba hoa ngày mai sẽ không cho phụ thân con mua gì hết.” Sơn Tảo hào hứng ra cửa, lại thấy một đám người hung ác đá văng cánh cửa nhà nàng, la hét đòi giao đại ca Sơn Dược của nàng ra. Nàng sợ hãi quay đầu muốn tìm cha mẹ, lại nhìn thấy đại ca thất khiếu chảy máu đang đứng phía sau. Sơn Tảo run rẩy lùi về một bước, đụng phải một vật, xoay người nhìn xuống thì nhìn thấy nương đang nằm dưới đất khô quắt gầy gò. Đệ đệ gầy trơ xương đang nằm trên người của nương. Cách đó không xa, phụ thân bị gãy một chân đang cố sức bò về phía của nương. Phụ thân…nương…đại ca…đệ đệ…đừng chết…. Sơn Tảo cuồng loạn chảy nước mắt, chợt thức tỉnh, từng giọt mồ hôi lạnh lăn xuống từ trán nàng. Nàng ngủ bao lâu rồi? Đang định đánh giá chung quanh thì cảm thấy trên cổ rất đau. “A…” Nàng không nhịn được rên rỉ ra tiếng. Sơn Tảo muốn xoa chiếc cổ đau nhức, lại phát hiện hai tay và hai chân mình bị trói chặt. Nàng thầm cảm nhận một chút thì thấy ngoài cổ bị đánh đau, trên người cũng không còn chỗ nào bị thương. Nàng khẽ yên tâm. Nàng cử động một chút liền mất trọng tâm ngã lệch trên đất, lúc này mới biết mình đang ở trên một chiếc xe đang đi rất nhanh. Một đôi tay dịu dàng kéo nàng lên, lúc này nàng mới phát hiện trên xe còn có những người khác. “Ngươi không sao chứ?” Một cô nương sợ hãi hỏi. Sơn Tảo lắc đầu một cái, rèm cửa sổ của xe bị gió thổi tung lên, trong xe nhất thời sáng lên rất nhiều. Một cô nương có vẻ nhút nhát ngồi cạnh Sơn Tảo, chưa đầy mười lăm mười sáu tuổi, dáng vẻ như vậy chắc cũng là chạy nạn. “Chúng ta đã đổi hai chiếc xe, chắc là đã bị bán một lần rồi. Bây giờ không biết đang ở đâu. Ngươi cũng bị bắt khi đang chạy nạn à?” Cô nương nhỏ giọng hỏi. Sơn Tảo gật đầu một cái. Nàng không dám mở miệng, tình huống bây giờ thế nào nàng còn không biết, trong loạn lạc, số mạng nữ nhân bi thảm hơn nam nhân nhiều. Nàng tình nguyện giả làm một nam nhân câm điếc để bị bán đi làm người hầu, cũng không muốn phơi bày thân phận nữ nhân của mình. Ánh mắt cô nương có chút trở nên thương hại, “Ngươi…không thể nói chuyện sao?” Sơn Tảo không động bởi vì xe đã dừng lại. Màn xe bị kéo ra, đột nhiên xuất hiện ánh sáng khiến Sơn Tảo theo phản xạ nhắm hai mắt lại, kế tiếp, nàng liền bị một đôi tay to xách ra ngoài như một con gà, ném xuống đất. Chờ thích ứng được với ánh sáng, Sơn Tảo từ từ mở mắt, tay chân vẫn bị trói, chỉ có thể nằm trên mặt đất, trước mắt là một đôi chân mang đôi giày thêu màu đỏ. Một người ngồi chồm hổm xuống, là một người đàn bà trang điểm dày phấn. Bà ta bóp chặt cằm của nàng, cẩn thận ngó trái ngó phải, rất nhanh liền lắc đầu. “Da dẻ thô ráp, hai mắt vô hồn, còn là một người câm?” Một nam nhân mập lùn cười ha hả nói: “Trên đường chưa từng mở miệng, có thể là vậy rồi.” Bà nói bâng quơ, “Chỉ là một đứa câm, ngay cả việc làm bồi bàn cũng không thể làm được. Ta không cần. Còn mấy đứa còn lại thì ta lấy. Lý quải tử*, hàng lần này ngươi mang đến không ra hồn gì cả.” *Quải tử: què chân Lý quải tử thở dài: “Bây giờ lừa người không dễ đâu. Đông hoàng đã phái người duy trì trị an ở phía đông, những nạn dân cũng được sắp xếp ổn thỏa, đoán chừng về sau muốn xuống tay cũng khó. Có thể đây là lần làm ăn cuối của ta, phía tây đã được Tây hoàng đánh lui, nghe đại ca ta nói có thể quay trở về, ta cũng không có ý định tiếp tục việc mua bán tổn hại âm đức này.” Bà ta cười lạnh, “ Ngươi làm lâu thế rồi, bao nhiêu âm đức cũng sớm tổn hại hết. Nếu là lần mua bán cuối thì chúng ta nên vui vẻ bàn bạc về giá cả lần này đi.” Lòng Sơn Tảo thật sự là đang treo ngược lên cao, mặc dù nàng không biết cái việc gọi là bồi bàn là gì, nhưng nàng hiểu, hai người trước mắt đang quyết định vận mạng của nàng. Sau một phen cò kè mặc cả, người đàn bà liền đưa mấy người bên cạnh đi, trong đó có cả cô nương mới vừa nói chuyện cùng nàng, chỉ còn lại nàng cùng với một thiếu phụ trung niên chừng hơn 40 tuổi. Sau khi Lý quải tử nhận tiền thì quay sang nhìn hai người bọn họ, nhíu mày đầy ghét bỏ. Một người câm, một người gần già nua, đều không thể bán được. Lý quải tử hung hăng nguyền rủa mấy câu, một tay hắn xốc áo của bọn họ lên, kéo họ đến chợ. Hắn cắm vài ngọn cỏ vào, cứ bày bán một cách quang minh chính đại như vậy. Mời các bạn đón đọc Thê Hiền Phu Quý của tác giả Điền Tiểu Điền.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đứng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu Tập 2 - Lục Xu
Thế nào gọi là tình yêu tuyệt vời nhất? Đó chính là người tôi yêu, anh ấy cũng yêu tôi. *** Trong truyện cổ tích, hoàng tử và công chúa trải qua bao thăng trầm đau khổ, cuối cùng cũng được hạnh phúc bên nhau. Nhưng sau đó thì sao, cuộc sống của họ sẽ như thế nào? Tình yêu hoàn mỹ được muôn người ngưỡng mộ ấy liệu có vượt qua được những cơm áo gạo tiền, những tủn mủn thường ngày? Câu hỏi này chắc chẳng mấy người suy nghĩ tới. Bạn thân mến, xin đừng tìm hiểu sâu, con người chỉ cần nhớ đến cái kết tươi đẹp kia là đủ, để trong thực tế, nếu có vô tình gặp phải, chúng ta vẫn còn chút điểm tựa giúp xoa dịu nỗi lòng… *** Tác giả Lục Xu: Sinh ngày 15 tháng 2 năm 1991. Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là, một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua, bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. *** Trong một lần tình cờ, Vương Y Bối đã phát hiện ra một tật của Trần Tử Hàn, đó là hình như anh rất thích mái tóc của cô, hơn nữa kiểu thích này không phải dạng thích hoa quả hay rau củ bình thường, mà thuộc về một kiểu si mê nào đó. Vương Y Bối bỗng băn khoăn, dường như khi ở cạnh anh, cô luôn để tóc dài, lẽ nào anh chọn cô làm bạn gái chính vì mái tóc dài của cô? Sau khi phát hiện ra bí mật này, Vương Y Bối bắt đầu quan sát anh nhiều hơn. Cô phát hiện anh rất thích xoa đầu mình, không chỉ vuốt ve mà còn thích dùng ngón tay đùa giỡn nó, lấy ngón tay xoắn mấy lọn tóc thành từng vòng, sau đó buông ra, rồi tiếp tục. Hơn nữa mỗi lúc mái tóc dài của cô buông xõa trên vai, ánh mắt anh nhìn cô đều dịu dàng vô hạn. Cô quyết định làm một thí nghiệm, cô mặc váy ngủ siêu gợi cảm và buông xõa mái tóc dài, quả nhiên anh không chịu nổi sự cám dỗ đó, thoắt cái liền dính lấy cô không buông. Trước kia cô cũng mặc bộ váy ngủ này nhưng chưa từng thấy anh như vậy, quả nhiên là bị mái tóc dài điều khiển. Để kiểm chứng tính quan trọng của mình, cô hỏi anh vô số lần rằng, “Mái tóc dài quan trọng hơn hay em quan trọng hơn?”. “Ấu trĩ quá.” Đó là phản ứng duy nhất của Trần Tử Hàn đối với hành động của cô. Sau đó, cô cắt béng mái tóc dài của mình đi. Trần Tử Hàn đã chiến tranh lạnh với cô, lần này cô không thèm nhường nữa, hừ, cô không muốn xuống nước trước, cô không thèm làm người không quan trọng bằng mái tóc! Ba ngày chiến tranh lạnh kết thúc bằng việc Trần Tử Hàn đưa cô đi chơi, cô tỏ ra rất cảm động: Xem ra em vẫn quan trọng hơn mái tóc dài. Trần Tử Hàn chỉ muốn nói: Hờ hờ (mặt lạnh nhạt)! Mời các bạn đón đọc Đứng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu Tập 2 của tác giả Lục Xu.
Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
Lam Nguyệt không ngờ chỉ ngủ một giấc đã đem mình đến thời không khác. Đại thụ chọc trời, các sinh vật chưa hoàn toàn tiến hoá, còn có người nguyên thủy lôi thôi. Ăn đồ sống, người ở trong động núi, áo rách quần manh. Không gian đâu? Bàn Tay Vàng đâu? Vì cọng lông gì mà không cho ta cái nào? Cuộc sống khốn khổ ở viễn cổ làm sao sống đây? Cùng xem Lam Nguyệt xuyên không làm sao ở xã hội nguyên thuỷ thành lập Bộ Lạc, bảo vệ ruộng vườn, dẫn dắt người nguyên thủy đi về phía văn minh. *** Cháu tên là Lam Tinh, năm nay được sáu mùa tuyết rồi, mẹ cháu nói là cháu sáu tuổi rồi. Cháu sống ở bộ lạc Mông Tạp. Trong nhà cháu có ông nội, bố mẹ với em gái vừa mới sinh được mấy tháng, còn có cả anh Tiểu Mãnh nữa. Cháu thích nhất là mẹ. Mẹ rất thông minh, là đại trí giả, cháu không hiểu đại trí giả là cái gì, chỉ thường xuyên nghe mọi người trong bộ lạc gọi mẹ như vậy. Cháu không thích cha, vì cha thường tranh giành mẹ với cháu. Nhưng nể mặt cha đã rất cố gắng dạy cháu làm sao để trở thành một thợ săn tài giỏi, cháu mới miễn cưỡng thích cha một chút. Mẹ sinh em gái. Cháu rất thích da của em gái, trắng trắng mềm mềm, còn mang theo mùi của mẹ nữa. Cháu hỏi mẹ sao cháu chẳng trắng trẻo được như em ấy, mẹ chỉ nhìn cha, sau đó thở dài thườn thượt. Còn cha thì vẫn vui vẻ ôm em gái, còn cười rõ là ngốc nghếch nữa. Sau khi có em gái, địa vị của cháu lập tức tụt dốc không phanh, ngay cả anh Tiểu Mãnh cũng thích em gái hơn, còn mang em gái đến chỗ bầy voi ma mút chơi, chỉ là sau đó bị cha quát mắng cho một trận. Cháu thấy đáng đời anh Tiểu Mãnh, ai bảo không mang theo cháu đi chơi. Mẹ biết chuyện này, tức giận tét vào mông cháu, nói cháu làm anh thì phải ra dáng anh chứ. Nhìn em gái nằm trong lòng ông nội, cháu quyết tâm phải trở thành một người anh trai thật tốt, nếu không cái mông của cháu sẽ bị đánh nở hoa mất. ... Mời các bạn đón đọc Viễn Cổ Hành của tác giả Thi Lạc.
Vẫn Có Nhạn Bay Về - Tuyết Linh Chi
Người đàn ông như Kha Dĩ Huân vốn dĩ không thuộc về cô, là do cô không tiếc dùng ích lợi để trao đổi, nằng nặc muốn làm vợ của anh, cô cho rằng chỉ cần mình không ngừng cố gắng thì sẽ có một ngày anh sẽ nhìn thấy tấm chân tình của mình.  Thế nhưng bất kể cô cố gắng như thế nào thì trái tim của anh vẫn chỉ đập vì một người con gái khác. Cuối cùng cô đau đớn hiểu được rằng, trong trái tim của anh, mãi mãi sẽ không có vị trí nào dành cho cô…. *** Diệp Nhiễm ngừng khóc. Cô nhanh chóng lau mặt, cô không được khóc, ít nhất sau này ở trước mặt anh cô sẽ không khóc. Cô tình nguyện trở nên sắt đá chứ không muốn khóc ở trước mặt anh. Cô ngẩng đầu, trước mắt là một màu đen, cô bất động, yên lặng chờ đợi cơn choáng váng qua đi. Diệp Nhiễm ngạc nhiên khi nhìn thấy người đứng phía đối diện dưới đèn đường, không biết Kha Dĩ Huân đã đứng ở đó bao lâu. Anh nhìn cô, ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi. Cô ngây người, lý trí hóa thành hư ảo, đầu óc trống rỗng. Cô không nghĩ tới anh sẽ quay lại, không nghĩ tới anh lại đứng đối diện cô. Anh đột nhiên bước qua đường cái đi về phía cô, kéo cô lên vỉa hè: "Anh không đi được." Giọng nói cô đơn và bất lực. Cô ngước lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cuối cùng hỏi: "Kha Dĩ Huân... rốt cuộc em có điểm gì tốt, rốt cuộc em có thể làm bất cứ điều gì cho anh?" Nước mắt chảy ra, cô cố kìm nén nhưng thất bại: "Em... em chỉ có thể làm bảo mẫu và nấu cơm cho anh. Em không nói được Anh ngữ, tiếng Pháp lại càng tồi, em không thể cùng anh tham dự các loại yến tiệc, để người khác khen ngươi và hâm mộ anh." Anh nhìn cô dưới đèn đường, nói: "Đúng vậy, em vốn dĩ không thể." Khẳng định của anh khiến trái tim cô tan nát. "Nhưng mà Diệp Nhiễm, anh không thiếu phụ nữ theo đuổi, không thiếu bảo mẫu và đầu bếp, anh vẫn cứ cần em, là vì sao?" Cô nghẹn ngào. "Anh đồng ý cưới em là vì em giống với Thần Thần, Hồ Doanh nói đúng, mặc dù anh cưới em là do ba mẹ anh hài lòng. Nhưng mà khi anh đối mặt với Fiona, trong lòng anh vẫn nghĩ đến em. Fiona so với em giống Thần Thần hơn, so với em càng thích hợp, nhưng người anh muốn tới tìm vẫn chính là em." Anh thở dài gật đầu: "Em hỏi anh em có thể làm bất cứ điều gì cho anh? Được, ở bên cạnh anh." "Kha Dĩ Huân, chúng ta là hai loại người khác nhau, mục đích của chúng ta không giống, sớm hay muộn cũng phải chia tay." Đây là điều cô luôn luôn cảnh báo, luôn luôn sợ hãi trong lòng. Anh khinh thường mỉa mai: "Khác nhau? Mục đích không giống? Mọi người đều chỉ có thể giống nhau ở cái kết cục, chính là chết! Chẳng lẽ em còn có kế hoạch tốt hơn?" Diệp Nhiễm bị ép buộc phải nói ra: "Em không xứng với anh." Anh không nói chuyện, trầm mặc nhìn cô. "Diệp Nhiễm, em một lần hai lượt cự tuyệt anh, cố tình đưa Fiona đến với anh, chính là nguyên nhân này?" Anh hỏi, giọng cất cao. Cô không thể khẳng định, khi cô đối mặt với câu hỏi này, trái tim cô đau đớn. Anh không nói chuyện, không biết là chờ đáp án của cô, hay là vẫn đang suy nghĩ. "Anh hiểu rồi." Giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Sáng mai chờ luật sư của anh." Đã từng trải qua nhiều nỗi đau, cho rằng nỗi đau này không khác gì nỗi đau cũ nhưng cô đã lầm, trái tim cô càng đau hơn. Cô siết chặt nắm tay, nhẫn nại muốn vượt qua mọi thứ, cô sẽ kiên cường, chắc chắn sẽ lần nữa kiên cường. Khi chiếc xe của anh biến mất trong dòng người, cô không nhúc nhích, cô đứng dưới đèn đường mời nhạt không di chuyển. Cô biết cô đã thực hiện một quyết định rất đúng nhưng cô vẫn hy vọng ang có thể quay trở lại lần nữa. Nếu anh trở lại, cho dù là sai, cô cũng muốn cùng anh kiên trì thêm một lần nữa, ích kỷ cũng tốt, vô sỉ cũng thế, cô mặc kệ tất cả rồi. Không có... anh không có quay lại. Cô trở về nhà ba mẹ, lần đầu tiên không che dấu cảm xúc, ba mẹ cô hoảng loạn gõ cửa truy vấn, cô cũng không đáp lại. Lúc này, cô thật sự đau. ... Mời các bạn đón đọc Vẫn Có Nhạn Bay Về của tác giả Tuyết Linh Chi.
Ý Võng Tình Thâm - Liên Á Lệ
Huhu, sao đường tình duyên của cô lại nhấp nhô gập ghềnh như vậy? Trên đầu có danh tiếng của ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng đều trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Ngay cả vụ scandal đã bị giấu đi, cũng gây xôn xao, khắp nơi bàn tán. Vất vả lắm mới chặt đứt được hoa đào nát (*), cô cố gắng hết sức thoát khỏi hình tượng con người bị tổn thương vì tình cảm. (*) Hoa đào: là chỉ đường tình duyên. Hoa đào nát là chỉ đường tình duyên xấu, đối tượng không tốt. Chủ động tích cực tham gia các hoạt động làm quen gặp mặt, dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực trong kiếp này. Lập lời thề rằng mình sẽ tìm một người đàn ông tốt biết thân biết phận, nhanh chóng chấm dứt cái kiếp sống độc thân này…. Không cần hoài nghi, cuối cùng cô cũng đã tìm được người đàn ông khiến cô mất hết sự chống cự. Đúng là một trạch nam tiêu chuẩn, cả ngày ngồi nhà, làm bạn với máy tính và Internet. Còn là một người thích bảo vệ môi trường, không thể tùy tiện vứt những đồ còn có thể sử dụng gì đó. Tưởng chỉ là một kẻ làm công bình thường, nào ngờ thật ra có không ít bất động sản. Nhanh chóng quyết định phải tạo nhiều cơ hội ở chung hơn, thậm chí không tiếc công truy đuổi người ta. Có điều cô lại không chú ý tới chuyên ngành của người ta, quên mất trên blog cá nhân của mình đã viết ra những gì. Khiến người ta lầm tưởng tình cảm của cô là giả vờ, cố ý thiết kế dụ dỗ người kia rơi vào bẫy. Chẳng những mất đi một nửa tình yêu, cũng đã bỏ lỡ cơ hội chờ đợi mùa xuân. *** Hà Thu cố gắng muốn giải thích nhưng dù chỉ một chữ Bành Đại Hải cũng không nghe lọt tai. “Mọi thứ giữa chúng ta, chỉ là do em tỉ mỉ thiết kế tính toán, em thật sự nghĩ em có thể đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay mình sao? Em nói đúng, thật sự em không giống Angel, ít nhất Angel còn dứt khoát nói cho tôi biết tất cả, mà không phải như em yên lặng đặt bẫy, dụ ta rơi vào cạm bẫy!” “Anh nghĩ em là người hư tình giả ý (*), âm thầm muốn nắm anh trong lòng bàn tay?” (*) Hư tình giả ý: Chỉ sự giả dối nhiệt tình bên ngoài, nhưng thật lòng thì không phải vậy “Dĩ nhiên là không phải, không phải em viết rất rõ ràng, em là săn giết tôi sao?” Gã đàn ông ăn chay bỗng nhiên biến thành sư tử dũng mãnh, giương nanh múa vuốt nói ra là cảm nhận lúc sau của anh, còn ở trước mặt cô, dùng sức đóng cửa lại. Hà Thu ngây ngốc đứng ở cửa lúc lâu, cho đến khi cô nàng Tiểu Hoan ở sát vách ra khỏi cửa, tiếng giày cao gót bước đi trên hành lang, mới tỉnh táo lại. ... Mời các bạn đón đọc Ý Võng Tình Thâm của tác giả Liên Á Lệ.