Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hạc Minh Giang Hồ

Thể loại: Bách hợp, ân oán giang hồ, báo thù rửa hận, ngược luyến tàn tâm Editor: Arashi Số chương: 71 Couple: Đoạn Vân Tụ x Diệp Tú Thường Tố y nhiễm lê hoa Trường kiếm vũ sương hoa. Dẫn ca khiếu phù vân Kinh hạc minh thiên hạ. ---- "Kinh hạc xuất, thần quỷ khóc!" Nàng là truyền nhân duy nhất của "Kinh Hạc Kiếm" Võ Lâm tuyệt học. Nàng là thiếu nữ tuyệt sắc, lại cải trang thành niên như ngọc. Thống trị Võ Lâm không phải là chuyện nàng sở cầu, nàng lại bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió. Nàng không lưu luyến hồng trần vạn trượng, nhưng nàng lại cam tâm tình nguyện bị trói buộc. Còn nhớ rõ, dưới mạn thiên hoa vũ, ta cười tươi như hoa. Nhưng giữa đao quang kiếm ảnh, còn có thể giữ chặt phần ôn nhu lưu luyến này không? Sau những ân oán tình cừu, còn có thể chấp tử chi thủ thưởng thức sơn hà? Một đoạn truyền kỳ yêu hận đan xen Một đoạn Võ Lâm thần thoại kiếm khuynh thiên hạ. *** Review: Giới thiệu nhân vật: Đoạn Vân Tụ - nữ nhi duy nhất của Đoạn gia, phẫn nam trang, lấy tên là Đoạn Vân, hành tẩu giang hồ. Diệp Tú Thường – thiên kim tiểu thư của Minh Viễn Sơn Trang. Tóm tắt nội dung: Hơn 10 năm trước, Đoạn gia chịu một trận diệt môn thảm khốc, 16 người mất mạng, Đoạn Vân Tụ may mắn trốn thoát và được Linh Ẩn đạo sư cứu giúp, nhận làm đồ đệ. Nàng ngày đêm luyện tập võ nghệ, đem Linh Ẩn kiếm pháp luyện đến thành thục, chờ ngày báo thù. 10 năm sau, thiếu nữ Đoạn Vân Tụ liền phẫn nam trang, lấy tên Đoạn Vân, xuống núi bắt đầu hành trình đi tìm lại Kinh Hạc kiếm pháp đã bị thất truyền hơn trăm năm trước và báo thù cho gia tộc. Trong một lần dạo chơi, nàng vô tình bắt gặp Diệp Tú Thường – nữ tử áo vàng đang đứng giữ rừng hoa lê mờ ảo. Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã vô tình mở ra một giai thoại đẹp như tranh vẽ, nhưng cũng xen lẫn rất nhiều bi thương... Cảm nhận: Thấy tóm tắt là biết có mùi hơi ngược ngược rồi đúng không ? Đọc ngọt nhiều sợ mng ngán nên mình đổi qua bộ nào đó bớt ngọt chút cho mới mẻ. Nói thiệt, đọc bộ này, đầu tiên mình ấn tượng nhất là phần tả phong cảnh. Miêu tả cảnh rất tốt, nhất là mấy đoạn có hoa lê, tưởng tượng thôi cũng thấy mê rồi, truyện này mà được làm thành phim bảo đảm đẹp dữ lắm. Bản edit cũng giữ nguyên nhiều thành ngữ tục ngữ Hán Việt, nên là rất phù hợp với bối cảnh cổ đại mà cụ thể hơn là trên chốn giang hồ, dù là cảnh vật hay con người đều tưởng khắc họa sống động, rõ nét, mới vô mà vậy là thấy truyện hay hay rồi đó. Về nội dung, truyện là về Đoạn Vân Tụ nữ phẫn nam trang hành tẩu giang hồ, tìm kiếm kẻ thù để báo thù cho cả gia tộc bị diệt môn. Truyện về ân oán giang hồ là chính (ý là ân oán giữa Đoạn Vân Tụ và kẻ thù của nàng), bên cạnh đó là tình yêu nảy sinh giữa nàng và Diệp Tú Thường. Tình yêu đẹp nhưng cũng xen lẫn nhiều đắn đo cùng do dự, Đoạn Vân Tụ như bị vây hãm giữa mong muốn báo thù cùng tình yêu dành cho Diệp Tú Thường, cũng chính vì thế mà mới dẫn đến đoạn ngược sau này, trải qua nhiều sự kiện, nhiều biến cố phát sinh, thì chuyện tình của hai ngươi gặp muôn vàn khó khăn trắc trở. Nếu bạn nào đam mê đọc ngược, mình thấy bộ này viết ổn về phần đó, nên yên tâm nhảy hố nha. Còn những ai thích ngọt, cũng không sao, hơn 1 nửa đoạn đường là ngọt sủng rồi, ngược có khúc gần cuối thôi, vẫn được mà nhỉ =)))) Về nhân vật, đầu tiên là Đoạn Vân Tụ, nhân vật này được tác giả miêu tả khá kỹ về tính cách, một con người lãnh đạm, trầm ổn. Tuy nhiên, mình cảm thấy nội tâm hình như còn khá nhiều sự dao động. Nàng luôn đấu tranh tư tưởng rất nhiều về việc nên hay không nên yêu Diệp Tú Thường, cũng như không dứt khoát được giữa nên yêu hay nên báo thù rửa hận. Có nhiều lúc thấy không có chính kiến, hay bị tác động bởi điều kiện ngoại cảnh. Đọc những đoạn độc thoại nội tâm của Đoạn Vân Tụ, mình đôi lúc cũng hay bị cuốn theo sự rối rắm do chính nàng tự dựng nên, vì vậy mình cũng rối theo luôn. Bên cạnh đó, phần tình cảm mà Đoạn Vân Tụ đối với Diệp Tú Thường (nói riêng) thì khá là ổn, kiểu như thiếu nữ lần đầu biết yêu mà, nên luôn muốn dành cho người yêu những gì tốt đẹp nhất, chung thủy, đã yêu là nhận định chỉ có 1 người, không thể là người khác. Diệp Tú Thường, là tiểu thư nhưng hay hành tẩu giang hồ, nên tính cách cũng phóng khoáng, không có quá nhiều lễ nghi rườm rà. Lúc phát hiện Đoạn Vân Tụ là nữ tử, bản thân Diệp Tú Thường cũng có hoang mang, cũng có lo lắng, nhưng cũng rất nhanh chóng điều tiết tốt tâm trạng của mình , điều này làm mình rất thích ở nhân vật này. Nhưng bên cạnh đó, nàng cũng giống với Đoạn Vân Tụ, cũng có quá nhiều phân vân giữa việc yêu hay không yêu đối phương, thành ra hơi lằng nhằng. Nói chung là hai người đều là nữ, lại lần đầu yêu nữ, nên lúc mới nhận ra tình yêu có vẻ hơi rối, một người thì yêu mà không dám yêu, còn một người thì yêu nhưng dối lòng, xoay vòng vòng, hai bạn yêu nhau mà người đọc còn thấy rối giùm luôn á. Bất quá sau khi rối xong thì ngọt ngào khôn xiết, khá là dễ thương. Truyện này bối cảnh là giang hồ, nên xuất hiện nhiều môn phái, bang phái chiến đấu hắc đạo bạch đạo với nhau á, có nhiều tên bang phái lắm, đọc thấy cũng hay, liên minh lục phái đối đầu ma giáo, chém lộn, đánh lộn nhiều, nhưng cũng không lấn át tuyến nhân vật, vì truyện này phần chính yếu vẫn là tình cảm của hai nhân vật chính, ân oán giang hồ chỉ là những sự kiện ngoại cảnh xúc tác cho tình yêu của hai người thôi, nên mng vẫn có thể yên tâm đọc nha. Một điều mình rất thích ở bộ này, đó là ngôn từ khá là hay, văn phong lại tốt vô cùng, như mình đã nói, editor sử dụng nhiều thành ngữ tục ngữ Hán Việt, nên truyện đọc mượt, nhất là những đoạn chiến đấu có sử dụng chiêu thức, hay những đoạn thề nguyền yêu đương, thấy thuận tai thuận mắt hơn hẳn. Đặc biệt mỗi tên chương đều giữ nguyên các cụm từ Hán Việt, nhìn là thấy tò mò muốn giải mã ý nghĩa, mà giải được rồi thì đọc chương đó tự nhiên thấy ý nghĩa hơn nhiều =)) Và cuối cùng, đoạn ngược, không spoil đâu nha, mình chỉ nói sơ về cảm xúc của mình khi đọc đoạn đó thôi. Ngược này xảy ra hợp tình hợp lý, vậy nó mới đúng với mục đích ban đầu mà tác giả muốn người đọc đoán được kết cục của các ân oán xảy ra trong giang hồ, đại loại là theo một motif cũ, nhưng cách diễn đạt cũng khá là mới. Mình đọc thấy bất ngờ lắm, kiểu mình không nghĩ tới là sẽ như vậy, nhưng sự thật còn hơn như vậy, dẫn đến sự chia cắt của hai nhân vật chính. Trời ơi thề luôn, mình là một con người nhạy cảm và íu đúi, nên mình đọc mình thấy buồn lắm, khóc hết 1 bịch khăn giấy Mi Lan 4k/ bịch luôn á. Ngược này có thể là nhẹ với nhiều người, nhưng với mình nó đã là ngược luyến tàn tâm rồi, đêm khuya vắng lặng ngồi khóc ray rứt =(( Tình yêu của cả hai nảy sinh rất đẹp, và kết thúc cũng đẹp, dù phải trải qua nhiều trắc trở, lại vô tình bị cuốn vào những ân oán không hồi kết, Đoạn Vân Tụ và Diệp Tú Thường chỉ là những quân cờ cho những âm mưu kéo dài hơn 10 mấy năm, để vượt qua tất cả và tìm kiếm hạnh phúc chân chính chỉ thuộc về các nàng, hết thảy đều rất gian nan. Kết thúc HE, và theo mình, đó là một cái kết rất đẹp, đi kèm với câu dẫn trong văn án, trở thành một cái kết có hậu cho một câu chuyện tình yêu trải qua nhiều phong ba bão táp, để có được hạnh phúc bên nhau. Truyện có 71 chương thôi, không phiên ngoại, ngắn gọn nhẹ nhàng. Điểm cộng: Thanh thủy văn. Như mình đã nói rất nhiều phía trên, đó là sự kết hợp xen kẽ giữa yếu tố Hán Việt trong câu làm câu văn mượt mà, trau chuốt. Truyện tập trung chủ yếu vào tình cảm của nhân vật chính, có yếu tố ngoại cảnh nhưng không lấn át, rất hài hòa. Không nam hóa nhân vật, cụ thể là Diệp Tú Thường phát hiện Đoạn Vân Tụ là nữ từ rất sớm, và Đoạn Vân Tụ tuy là nữ phẫn nam nhưng là thụ, một chân trời mới =))))))))) Điểm trừ: Có nhiều bí ẩn lập lờ lấp lửng, cụ thể là sự tồn tại của vài nhân vật phụ được tác giả nhá hàng nhưng không nói rõ lắm, làm tò mò. Vẫn còn vài lỗi chính tả trong bản edit, đang đọc hay thì tụt mood. Mình thấy bộ này hay mà sao ít người đọc quá :(( một chiếc 8/10 cho bộ này nhen. Cám ơn mọi người đã đọc ???? Các bạn có thể tìm tên editor để dễ thấy truyện hơn, bìa truyện mình để ở đầu.   Mời các bạn đón đọc Hạc Minh Giang Hồ của tác giả Diệp Mạch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tổng Giám Đốc Đoạt Tình: Giành Lại Vợ Yêu - Diệp Phi Dạ
Vừa tinh tế và lãng mạn, tác phẩm Tổng Giám Đốc Đoạt Tình: Giành Lại Vợ Yêu của tác giả Diệp Phi Dạ đã thổi hồn cho siêu phẩm ngôn tình sủng. Tác phẩm mở đầu "Từ khi vừa bắt đầu, em hay dùng loại ánh mắt câu hồn này để nhìn tôi, chẳng lẽ em muốn ôn lại giấc mơ của tối hôm trước sao?" Lương Thần kéo Cảnh Hảo Hảo vào phòng rửa tay. "Tôi nói rồi, truyện lần đó chỉ là ngoài ý muốn, tôi không giống như anh có thể tùy tiện mà chạm vào phụ nữ như vậy!" Cảnh Hảo Hảo gỡ cánh tay đang bị anh nắm ra, xoay người định rời đi. Lại bị Lương Thần kéo lại đè lên tường, ánh mắt đánh giá trên dưới dáng người mềm mại xinh đẹp của cô... tình khúc tựa như Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc Sau đó, cúi đầu kề sát bên tai của cô, cố ý nói: "Yên tâm, nếu như không được tùy tiện chạm vào, thì tôi sẽ cẩn thận nghiêm túc mà chạm vào em." *** Tác giả có lời muốn nói: Ta vẫn tin chắc, thế giới bao la, non nước vạn dặm, chỉ là thực ra tình yêu chính là sự tồn tại của vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Vì vậy, đây là một liên quan với cường thủ hào đoạt và ngang ngước đoạt tình yêu, Thiên Lôi kết hợp với mặt đất, câu truyện cảm động cùng với tình yêu chân thành. Mời các bạn đón đọc Tổng Giám Đốc Đoạt Tình: Giành Lại Vợ Yêu của tác giả Diệp Phi Dạ.
Thú Huyết Phi Đằng - Tĩnh Quan
Một trinh sát binh hy sinh trên chiến trường rồi thần kỳ chuyển thế sang một thế giới khác. Đó là một thế giới của người thú, một thế giới của Bỉ Mông thú nhân, người thú sống chen lẫn với nhân loại. Họ cũng có tranh giành, yêu thương, thù hận... Truyện đô thị nói về người lính trinh sát ấy tên là Lưu Chấn Hám, đẹp trai cao ráo, giỏi võ vô cùng. Nhưng khi chuyển sang thế giới Bỉ Mông, hắn phải mang hình hài của một Trư Bát Giới, một người con của Thất Cách tộc do heo tiến hóa thành người. Vượt qua số phận, hắn từng bước trở thành một vị Tát mãn tế tự của vương quốc thú nhân, trở thành long tế tự nghìn năm có một, và đặc biệt là chịu những trớ chú vô cùng ác độc. Những trớ chú đó là gì? Hồ ly tinh - mỹ nữ của hồ tộc có vẻ kiều mị ra sao? Nhân ngư công chúa giữa biển sau có vẻ đẹp lạnh lùng và mang dại như thế nào? Rồi người đẹp biến thân từ trai ngọc, hay từ đá san hô có điều kỳ diệu gì? Những chiến sĩ thú nhân tại sao được coi là vô định trong thiên hạ? Gấu trúc tại sao lại là những chú lính cực kỳ giỏi võ? Tinh linh, người lùn, người khổng lồ, chủng tộc rồng có đặc điểm gì? ... Tất cả sẽ được giải đáp dưới ngòi bút tuyệt vời và kỳ ảo của tác giả Tĩnh Quan... *** Lưu Chấn Hám cảm thấy mũi mình dường như đã bị vỡ mất rồi. Khe khẽ mở mắt, Lưu Chấn Hám vội nhắm kín mắt lại. Nỗi đau ở mũi ảnh hưởng đến toàn bộ thần kinh mắt. Toàn thân trên dưới của gã chỗ nào cũng đau đến tê người. Sau khi khôi phục thần trí, Lưu Chấn Hám cảm thấy hồi sức lại dần dần. Cái cảm giác thoát lực như lúc trước xem ra không còn nữa. Cố gắng nhịn cơn đau tê liệt toàn thân, Lưu Chấn Hám cật lực gượng dậy, toàn thân đau nhức lăn trên cát. Đúng là cát! Cảm giác từ tay truyền đến, Lưu Chấn Hám có thể phân biệt được chúng đúng là cát. Sức lực toàn thân từ từ tích tụ lại. Lưu Chấn Hám mở mắt ra một lần nữa, một con cua kềnh màu nâu đen bò ngang qua mặt hắn, con mắt tròn xoe ngo nghoe liếc xéo Lưu Chấn Hám một cái, tựa hồ như không thèm chấp. Miệng nó phì phò mấy cái bọt trắng xóa, chân vạch ra trên cát những vết nho nhỏ, chui tọt vào trong lớp cát. Lưu Chấn Hám phẫn nộ. Hắn cảm giác con cua này xem mình như một cây dừa. Bị cái thứ miệt thị này kích khởi nộ hỏa, hắn đưa tay dính đầy sỏi cát bắt con cua đó lên, xé một phát đứt làm ba đoạn, đưa vào miệng nhai rôm rốp. Con cua có mùi vị không tệ, mặn mặn nhạt nhạt. Vừa nhai mấy cái chân cua trong miệng, Lưu Chấn Hám vừa gượng đứng dậy. Bốn phía hoàn toàn xa lạ, bãi biển màu vàng kim, biển mênh mông vô bờ, thủy triều lui lui tới tới đập vào chân hắn. Trên bãi biển phía xa xa mọc đầy thực vật cao cao giống như cọ, gió ôn nhu giống như nụ hôn của tình nhân mang theo mùi vị giáp tạp của biển. Một cái càng cua từ miệng Lưu Chấn Hám rơi ra. Lão Lưu đang há hốc miệng, giống như một con hà mã phát tình. Đây là chỗ nào thế? Ta không phải đang ở trên chiến trường Nam Cương sao? Đạn... Đùng! Tiếng súng nổ, ta không phải đã bị trúng đạn chết rồi hay sao? Lưu Chấn Hám mê man lướt qua những ký ức còn lại trong đầu. Hắn cúi đầu nhìn thân hình của mình, thấy ngay cả một mảnh vải cũng không còn, toàn thân trên dưới chỗ nào cũng bị nước biển gột trôi sạch sẽ, chỉ còn lại có một chiếc vớ trên chân. Chiếc vớ màu xám được làm từ sợi tổng hợp này cũng đã bị nước biển tẩm thành một màu sắc rất cổ quái. Lưu Chấn Hám sờ soạng toàn thân trên dưới, vẫn còn tốt, thân thể bị đánh bầm dập trong ấn tượng ấy vẫn còn hoàn hảo không bị tổn hại gì. Lão Lưu hung bạo tóm rứt một nắm lông ngực. Sự đau đớn cho hắn biết đây không phải là mộng. Ta đang ở đâu thế? Lưu Chấn Hám có nghĩ nát óc cũng không thông được. Sự đau đớn ở mũi kéo hắn trở về hiện thực. Những động tác vừa rồi tuy chấn động không nhiều, nhưng đã khiến mũi hắn bắt đầu chảy máu. Lưu Chấn Hám cảm thấy trên môi mình có một thứ chất lỏng đang chảy, miệng lập tức cảm giác được một mùi vị quen thuộc đến nỗi không có gì quen thuộc hơn: mùi vị của máu. Lưu Chấn Hám cảm giác mũi của mình dường như biến thành một cái vòi nước không thể đóng chặt được. Và Lưu Chấn Hám đã có hành động dơ dáy đến nỗi không còn gì dơ hơn: gã nhanh chóng tụt vớ ra, rồi dùng nó bịt chặt mũi lại! Nếu cứ thế này rõ ràng là không xong, Lưu Chấn Hám đứng tại chỗ xoay người, bắt đầu quan sát xung quanh. ... Mời các bạn đón đọc Thú Huyết Phi Đằng của tác giả Tĩnh Quan.
Thiếu Phu Nhân Vô Lại - Diệp Phi Dạ
Một tựa truyện ngôn tình sắc được viết bởi Diệp Phi Dạ, truyện Thiếu Phu Nhân Vô Lại xoay quanh "Em lộ hết, tuy rằng rất nhỏ, không có gì đẹp mắt, nhưng mà vẫn nhìn được." Tịch Giản Cận hất càm, liếc mắt về phía ngực Bạc Sủng Nhi một cái, Bạc Sủng Nhi cúi đầu, ánh mắt cong cong, tay dời đến bụng dưới của anh, dùng sức nắm chặt: "Có nhỏ, cũng so với chỗ thịt này của anh lớn hơn!" Khi nữ cường đụng phải nam cường, công chúa hắc đạo đụng vào lá bài chủ chốt của lính đặc chủng, xem ai thuần phục ai, ai bảo người nào quỳ xuống hát  P/s: Tiếp tục thêm 1 truyện mới của Diệp Phi Dạ tác giả đình đám của các bộ truyện "Hôn trộm 55 lần " , " Đoạt hôn 101 lần " , Mạnh mẽ 101 lần yêu , Hôn sai 55 lần .... lên sóng và giờ tới tết sẽ up rất rất nhiều cho các bạn cùng ngâm nhé  *** Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không? Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn trường vẫn yên lặng như tờ. Chiếc Ferrari màu đỏ dừng hẳn, một bàn tay trắng nõn đẩy cửa xe ra, vào mắt là một đôi giày cao gót màu đỏ, chân nhỏ mà trắng như tuyết, ngay sau đó, chính là hai chân thon dài trắng nõn. Sau đó, liền nhìn thấy Bạc Sủng Nhi một thân màu đỏ như lửa xuống xe, trở tay, đóng cửa, giẫm lên giày cao gót, nện bước ưu nhã, đôi mắt nhìn chằm chằm Tịch Giản Cận, đi tới hôn lễ. Thần sắc Tịch Giản Cận ngưng lại. Bạc Sủng Nhi cười không nói, ánh mắt trào phúng rơi vào cô dâu Hàn Như Y bên cạnh, ánh mắt mang theo khiêu khích, từng bước từng bước đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ ba, nếu như không ai phản đối, đại biểu cho hôn lễ này, chính thức bắt đầu. Mà lúc này Bạc Sủng Nhi, chạy tới vij trí chỗ ngồi khách quý, người trong toàn trường, đều chú ý tới cô, bầu không hỗn loạn. Bạc Sủng Nhi lại không có bất kỳ ý dừng lại, tiếp tục đi về phía trước. Cô rất đẹp, đẹp khiến tất cả mọi người cảm thấy hoảng hốt, quên đi ngăn cản cô lại. Mời các bạn đón đọc Thiếu Phu Nhân Vô Lại của tác giả Diệp Phi Dạ.
Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 1 - Huyền Sắc
Audio Sách Nói Tiệm Đồ Cổ Á Xá   Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ. Chúng đã nhuốm màu thời gian trăm năm nghìn năm. Mỗi vật đều ngưng đọng tâm huyết của người thợ, chan chứa tình cảm của người dùng. Mỗi vật đều thuộc về những chủ nhân khác nhau, đều có câu chuyện của riêng mình. Mỗi vật đều khác biệt với những thứ khác, thậm chí mỗi vết nứt và vết khuyết đều có lịch sử đặc biệt. Ai có thể nói, đồ cổ chỉ là đồ vật, đều là những vật không có sức sống?Đây là cuốn sách kể về câu chuyện của những món đồ cổ, nếu chúng không thể nói chuyện, vậy tôi sẽ dùng câu chữ của mình để ghi chép lại một cách trung thành những câu chuyện của chúng. Chào mừng đến với Á xá, xin hãy khẽ lời… Suỵt… Cổ vật trong tiệm đồ cổ Á xá, mỗi một thứ đều có câu chuyện của riêng mình, cất dữ nhiều năm, không có ai lắng nghe, nhưng chúng đều đang chờ đợi. *** Hà Diệc Dao mê mẩn nhìn cái gương cổ tròn trong tủ kính trước mặt, mắt không chớp lấy một cái. "Nếu thích thì có thể lấy ra xem một chút." Ông chủ cửa hàng đồ cổ khẽ cười nói, ngữ khí ôn nhu khiến người ta cảm thấy có thiện cảm. Hà Diệc Dao liên tục gật đầu, tuy rằng cô biết không thể mua nổi tấm gương cổ này, nhưng cô vẫn muốn cầm nó trong tay, sờ một chút. Ông chủ mở khóa tủ, lấy gương đồng ra, "Vật này là một tấm gương đồng hoa văn hình cá rất hiếm thấy ở thời Hán, bởi vì gương đồng thời Hán thường lấy Tứ thần Long Hổ Phượng Điểu làm hoa văn. Phẩm chất của tấm gương hồng lục tú này vô cùng tốt, nghe đồn chính là món đồ yêu thích của danh tướng thời Hán Hoắc Khứ Bệnh, tiểu thư cũng thật tinh mắt." Hà Diệc Dao cẩn thận cầm gương đồng, chăm chú nhìn bốn con cá chép sống động tinh xảo lồi lên ở mặt trái gương. Hoa văn điêu khắc đơn giản mà uyển chuyển, hình thái khác nhau, thực giống như đang vui vẻ bơi lội trong nước. Cái gương đại khái chỉ lớn bằng bàn tay cô, thân gương rất mỏng, vô cùng nhẹ, ít nhất là nhẹ hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Hà Diệc Dao thầm nghĩ không biết liệu cái gương này có phải đồ giả hay không, nhưng khi cô lật xem mặt gương loang lổ thì lại có chút không chắc chắn. Mặt gương tạm coi là bằng phẳng, tràn đầy vết xước, từng vết đều đại biểu cho những thử thách của năm tháng. Thấp thoáng có thể thấy được bóng dáng mơ hồ của cô ở trong gương, Hà Diệc Dao cảm nhận được một loại mỹ cảm mơ hồ, không cam lòng đặt gương xuống. Trên đường đến lớp học thêm cô vô tình đi vào cửa hàng đồ cổ này, bởi vì cái tên "Á Xá" kỳ quái của cửa hàng đã thu hút cô. Cô hiếu kỳ hỏi ông chủ vì sao gọi là Á Xá, ông chủ đáp: Mỗi món đồ cổ trong tiệm đều có câu chuyện của chính nó, chứa đựng rất nhiều năm, nhưng không ai lắng nghe, bởi vì chúng không thể nói chuyện. Cho nên đặt tên là Á Xá. (Á Xá = Ngôi nhà câm) Tuy rằng nơi này thật cũ kỹ, cũng không buôn bán gì, song cô biết nếu cửa hàng này trưng bày toàn đồ thật thì một học sinh cấp 3 như cô đây không thể nào mua nổi. Nhưng ngay khi cô chuẩn bị quay người rời đi thì phát hiện cái gương cổ này. Cô muốn có nó, làm sao bây giờ? Cô không muốn buông tấm gương ra, cảm giác mát lạnh vô cùng thoải mái này như chạm đến tận đáy lòng cô. Trong đầu Hà Diệc Dao đột nhiên hiện lên một cái cớ vô cùng hoang đường: "Ông chủ, câu lạc bộ trường em muốn diễn một vở kịch, cần dùng đến một tấm gương cổ, có thể cho tụi em thuê dùng một tháng được không ạ?" Cô nghĩ cô chỉ nhất thời ham thích cái mới lạ, môt tháng sau có lẽ cô đã không còn thích cái gương bẩn như vậy nữa rồi. Chỉ là ngay cả bản thân cô cũng thấy yêu cầu này rất vô lý, đang muốn nói thêm vài câu cứu vãn tình hình thì bất ngờ nghe thấy một tiếng "Được." từ ông chủ trẻ tuổi của cửa hàng đồ cổ này. ... Mời các bạn đón đọc Tiệm Đồ Cổ Á Xá Quyển 1 của tác giả Huyền Sắc.