Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sói Đi Thành Đôi

Câu chuyện là quá trình yêu nhau lắm cắn nhau đau của hai nhân vật chính đại ngốc. Những cuộc cãi vã nhau nhưng cũng qua đó nảy sinh tình cảm với nhau. Nhân vật chính: Biên Nam x Khưu Dịch *** Đừng ai nhìn vào thể loại hỗ công mà sợ, tránh xa rồi hắt hủi nhé. Ban đầu nhìn mình cũng có hơi ngại đọc, nhưng rồi lúc lọt hố thì không hối hận tí tẹo nào. Truyện này thật sự hay lắm, để cử mọi người lắm luôn Yên tâm H che rèm nên không bị ảnh hưởng cảm xúc mấy đâu =)). Đa số mình đọc vườn trường đều là oan gia, và bộ này cũng không ngoại lệ. Hai nhân vật chính ban đầu ghét nhau lắm, cứ gặp là đánh nhau vì bạn Nam theo đuổi một đứa con gái, mà đứa đó lại thích Bạn Dịch ( hai bạn nhân vật chính hehe ), xong còn vì mối thâm thù đại hận giữa hai trường nên hai người cứ có cơ hội là lại choảng nhau. Có lần bạn Nam đánh gãy chân bạn Dịch nên hả hê, sung sướng lắm. Ai ngờ tình cờ thế nào đúng dịp ấy anh trai đứa nhóc mới quen phải nằm viện, không yên tâm để thằng bé 9-10 tuổi đã phải vào bếp nấu đồ chăm sóc anh trai bị tai nạn nên bạn xung phong nhận luôn trách nhiệm này =)). Và đúng như mọi người đoán đấy, anh trai đứa nhóc này chính là bạn Dịch. Vậy là đã đánh người ta gãy chân xong cuối cùng lại thành ra chăm sóc người ta đến khi lành =)). Lúc tác giả miêu tả khuôn mặt đần thối lúc biết sự thật của bạn Nam đúng tội nghiệp =)). Cuối cùng sau một hồi lằng nhằng, hai bạn quay sang yêu nhau, tạo nên một cú sốc cho chúng bạn thân. Tình tiết câu chuyện diễn biến khá hợp lý, hơi mang theo hướng hiện thực nên mình khá thích. Tình cảm hai bạn đọc mà thấy đáng yêu, ấm áp lắm. Một Khưu Dịch hiểu chuyện, luôn nhường nhịn người mình yêu. Một Biên Nam luôn mang tới vui vẻ cho người khác. Vì từng là oan gia nên có lúc hai bạn yêu nhau cuồng nhiệt lắm, nhưng có lúc lại móc mỉa nhau chí choé =)). Đọc mà thấy đáng yêu, ấm áp dễ sợ. Thích nhất là đoạn bạn Dịch bắt bạn Nam viết thư tình cho mình dài 1000 chữ, đọc bức thư mà vừa thấy độ ngu văn của bạn Nam mà cũng vừa thấy cảm động nữa hic. Ngoài ra nhân vật phụ ai cũng dễ cưng hết. Thích nhất là em trai bạn Dịch, huhu thằng nhỏ đáng yêu dã mà lanh lợi dã man. Đọc xong mà chỉ muốn có một đứa em như thế thôi. Bên cạnh đó còn có tình cảm bạn bè với gia đình cũng rất đáng đọc. Thật sự đề cử mọi người truyện này lắm đó. P/s: Mọi người có thấy lạ là hôm nay mình lại nói tên nhân vật chính ra mà không nói công-thụ như các bài review trước không hehe. Thực ra là vì đây là hỗ công nên không phân chia công thụ, để review khách quan nên mình không dám nói theo cảm nhận ai công ai thụ từ đầu sợ mọi người đọc sẽ bị áp đặt nên để cuối mới nói =)). Ai theo Dịch công Nam thụ với tui thì giơ tay nào =)). *** VOTE : 9.5/10 Một câu chuyện đời thường, gần gũi như chuyện kể của người hàng xóm kế bên nhà. Khưu Dịch và Biên Nam, hai người đàn ông tình cờ gặp gỡ nhau và nhận định nhau. Trong hai người, mình không thích ai hơn ai. Chỉ có chút quyến luyến Khưu Dịch hơn một chút. Vì thực sự, Khưu Dịch đã khổ nhiều rồi. Cả khổ thân lẫn khổ lòng, suốt cả gần mười năm. Khưu Dịch xuất hiện rất ngầu. Ngầu đến độ cả khi mình mường tượng ra dáng vẻ thiếu niên mười tám ấy vô tình gặp ngoài đời thực, tim sẽ đập, chân sẽ run. Xe đạp thể thao màu xanh lục huỳnh quang, đôi mắt nhạt màu và sóng mũi cao thẳng. Vừa gặp đã phang cho Biên Nam và Vạn Phi mấy gậy rồi nghênh ngang rời đi. Hóa ra là anh đạo trường Vận tải đường thủy. Thì là trai không hư gái không yêu mà. Nhưng thật ra đánh nhau chỉ là một cách phát tiết những buồn bực u uẩn trong lòng của Khưu Dịch mà thôi. Vì cuộc sống của Khưu Dịch nhiều bộn bề lo toan quá. Hoàn cảnh gia đình không tốt, sức khỏe người thân không tốt. Từ bé Khưu Dịch đã phải vừa đi học vừa đi làm để xoay xở chi tiêu trong gia đình. Ấy mà bố và em trai chưa một ngày bị bỏ đói. Ngược lại đứa nhóc Khưu Ngạn, lớn lên vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu. Cơm của Khưu Dịch nấu, nhiều tình cảm, cũng nhiều mồ hôi và nước mắt của Khưu Dịch ngày đó.  Thật thương mà không sao nói hết. Với Biên Nam, mình lại xuất hiện phần đồng cảm. Mẹ là người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người ta, cậu vĩnh viễn mang một vết thương lòng to lớn. Ở cùng bố và gia đình của bố, Biên Nam luôn cố gắng thu hẹp sự tồn tại của mình hết sức có thể. Dù tiền cậu có dư dả, nhưng khoảng trống trong lòng lại mênh mang. Biên Nam sống không mục đích mười tám năm trời, đến khi gặp Khưu Dịch. Dường như những ngày ấy là ngày Biên Nam bắt đầu bận rộn nhất, là những ngày bắt đầu sống có ý nghĩa nhất. Vì sự xuất hiện của một người, Biên Nam đã có thể không để sự tồn tại mơ hồ của mình gặm nhấm cuộc sống thực sự của cậu. Nói sao nhỉ, đây là một câu chuyện chân thật và bình dị mà biết đâu ai đó sẽ có cơ duyên nghe được một lần. Không có lời thề non hẹn biển. Không có ý nghĩ kinh thiên động địa. Cả hai tình cờ nhận ra nhau, đấu tranh và tiến tới vì nhau. Vì tác giả gần như đã viết ra một hành trình đủ đầy cho hai người, lại khiến mình chẳng biết viết gì cho phải. Khưu Dịch và Biên Nam, trải qua đầy đủ các cung bậc cảm xúc bên nhau, có hiểu lầm, có nước mắt. Không khó để nhận ra tình cảm dành cho đối phương. Nhưng lại không dễ gì chấp nhận được mối quan hệ phải đương đầu với nhiều khó khăn này. Điều quý giá khiến Khưu Dịch và Biên Nam bên nhau lâu đến vậy, có lẽ là vì hai người vẫn luôn tôn trọng đối phương, dành cho đối phương một khoảng trống đủ rộng để được làm chính mình. Không biết tự khi nào đôi oan gia quyến luyến nhau không dứt. Có thể là vào những ngày mà Khưu Dịch gãy chân, Biên Nam vô tình làm Đại hổ tử sang chăm nom Nhị Bảo. Bởi, người ta nói tuổi trẻ không đánh không quen. Không có màn đánh nhau, không có sự hiểu lầm, hai người cũng chẳng nhận ra nhau được. Hay bắt đầu rung rinh dữ dội khi cùng tiến cùng lùi, đêm sinh nhật mượn men say chếch choáng mà suýt nữa hôn phải nhau. Hay là lúc mặc độc một chiếc quần bơi mà đạp xe băng băng về thành phố. Nụ hôn dưới dòng suối, hoang sơ mà lãng mạn không thốt nên lời xác định mối quan hệ. Tâm tư Khưu Dịch và Biên Nam vừa bù trừ nhau, lại vừa hỗ trợ nhau. Khưu Dịch ẩn nhẫn phong bế nội tâm biểu cảm chính mình. Biên Nam buồn vui giận thích đều tìm cách mà thể hiện ra bên ngoài. Khưu Dịch mang nặng mặc cảm, gánh nặng trong lòng. Lòng Biên Nam lại rộng lớn. Biên Nam tuy không nói nhưng tâm tư tinh tế. Khưu Dịch cũng không mở lời nhưng nhìn là sẽ nhận ra. Trong cuộc sống, Biên Nam và Khưu Dịch mỗi người đều là điểm tựa cho đối phương. Không ai yêu ít hơn ai trong tình cảm. Cũng không ai dựa dẫm vào ai. Mỗi người đều là một cá thể mạnh mẽ độc lập, có sự nghiệp, có chí hướng. Hai người là hai người đàn ông đầy ý vị. Nhưng là hai người đàn ông thuộc về nhau. Bởi thế mình không muốn tách ai ra để nhận xét.  Nhắc đến Sói đi thành đôi, mình vẫn sẽ nhắc một lúc cả Khưu Dịch lẫn Biên Nam. Hai là một, mà một cũng là hai. Một trong những chi tiết làm mình xúc động nhất là khi bố Khưu mất. Trong vài chương, tác giả đưa người đọc chuyển biến qua những tâm trạng khác nhau. Hồi hộp, hoang mang, đôi chút vui vẻ, cuối cùng là đau lòng đến bật khóc. Đoạn khi Khưu Dịch quyết định không cấp cứu và gục ngã bên giường bệnh của Bố khóc òa lên trong vòng tay của Biên Nam, mình thật sự đã rơi nước mắt. Sinh ly tử biệt là điều không thể tránh. Nhưng sự ra đi này có đôi phần đột ngột với một thanh niên như Khưu Dịch, lại có phần bất công với đứa trẻ Khưu Ngạn.  Khưu Dịch phải chọn lựa giữa việc làm theo ý nguyện của bố và làm theo con tim. Khưu Dịch không muốn làm trái ý bố. Khưu Dịch cũng không trả bố lại được cho Khưu Ngạn. Khưu Dịch là người lựa chọn chấm dứt sinh mệnh cho bố mình. Người đau khổ nhất, chắc chắn không ai khác ngoài Khưu Dịch. Một Khưu Dịch chỉ vừa suýt soát mười tám mười chín. Từ bé đến lớn, cuộc sống đã luôn bắt Khưu Dịch phải lựa chọn. Thật sự có phần hơi tàn nhẫn… Lựa chọn học lên cao hay lựa chọn học một trường tầm trung để đi làm xoay xở tiền sinh hoạt. Lựa chọn sống thật với tính hướng hay lựa chọn cô độc cả một đời. Lựa chọn giữa lý trí phủ nhận hay lựa chọn tình cảm chấp nhận mối quan hệ với Biên Nam. Tất cả đều là điều Khưu Dịch phải một mình đấu tranh, một mình lựa chọn. Đến khi có Biên Nam. Khưu Dịch đã không còn phải lựa chọn bất kì điều gì một mình nữa. Có Biên Nam ủng hộ, Khưu Dịch mới thật sự thoát ra khỏi vòng tăm tối luẩn quẩn trong tiềm thức của bản thân mình. Không còn thấy Khưu Dịch nhắc đến cơn ác mộng về mẹ mỗi đêm. Ừ. Chắc là thật sự Khưu Dịch đã được giải thoát. Cái thứ hai chính là thư tình một ngàn chữ nắn nót của Biên Nam dành cho Khưu Dịch.  Đơn giản, gần gũi, lại ngô nghê đến mức ngốc nghếch. Nhưng tình cảm vẫn thật nhiều, đúng không. Thử nghĩ đến một anh chàng làn da rám nắng, mặc một bộ quần áo thể thao nằm dài trên bàn cắn bút viết mấy dòng buồn nôn, quả thực khiến người khác muốn chọc ghẹo. Ây, mình cũng không biết nói gì nữa vì quả thực đã mãn nguyện với kết cuộc lắm rồi. Sói đi thành đôi đơn thuần là một câu chuyện cũ của hai thanh niên hừng hực sức sống gặp nhau và yêu nhau. Hai người may mắn khi có nhiều bạn bè tốt và thân tình như Vạn Phi và Thân Đào. Sau lại có thêm La Dật Dương, Dương Húc. May mắn khi có một đứa em đáng yêu trưởng thành sớm như Nhị Bảo Lông Xoăn. Những không vui bất hạnh hai người vô tình gặp phải lại chính là bài học, động lực thúc đẩy cả hai không lùi lại. Khưu Dịch vẫn có một gia đình mà mình cần phải lo toan bảo vệ. Biên Nam thì ngược lại, bắt đầu có một gia đình để cậu học cách quan tâm và chăm sóc. Biên Hạo và Biên Hinh Ngữ cũng không hề đáng ghét như mình tưởng. Phần hành động của hai người, phần nào mình vẫn có thể hiểu được. Không dễ dầu chấp nhận một đứa trẻ được sinh ra bởi sự bội phản của bố. Nó xuất hiện trước mắt, đồng nghĩa với sự phản bội của bố luôn hiện hữu, tồn tại. Chí ít ra, hai người chưa từng thật sự ngáng chân hay cản đường Biên Nam. Ít nhất khi Biên Nam khó khăn, chút ít máu mủ đã khiến Biên Hạo rat ay giúp đỡ. Phiên ngoại mười năm chính là một dấu chấm hết viên mãn nhất, hài lòng nhất mà mình có được. Không cần biết thêm những đắng cay trong mười năm đó. Chì biết rằng sau mười năm, Khưu Dịch và Biên Nam vẫn bên nhau, yêu nhau thật nồng nàn. Hai người học cách hòa hợp nhau, có một căn nhà treo thư tình năm mười tám và tủ kính đặt tượng đất Khưu Dịch nặn. Biên Nam không trốn tránh bố và xuất thân của mình, có thể ôm con của Biên Hạo nói hai ba câu. Khưu Dịch không mặc cảm tội lỗi với bố mẹ dưới mồ sâu. Vậy là đủ. Vậy là đủ rồi. À. Dương Húc và Giang Thạch, mình nghĩ thực ra nếu viết riêng cho hai người một câu chuyện, ắt hẳn cũng vẫn là một câu chuyện đáng để nhắc tới. Ông chủ Thật Nhàm Chán với tổng huấn luyện viên Triển Phi, ngầu biết mấy nhỉ. Haha. *** Một câu chuyện tương ái tương sát của hai chàng trai đẹp trai bắt đầu. Từ hai kẻ xa lạ rồi ghét nhau, như câu "một núi không có hai hổ" áp dụng lên người cả hai vậy, từ ánh mắt đầu tiên chẳng thể ưa nổi nhau, còn hẹn đánh nhau không ngừng đến nhập viện lại có thể thích nhau, đứng bên nhau, hiểu nhau thật sự là sự đời khó lường. Cuộc sống khó khăn nhưng đâu đó vẫn có nơi thuộc về mình, nơi ấm áp ấy cho bản thân cả hai sự can đảm để đối mặt. Họ mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối, con người bằng da bằng thịt sao có thể lúc nào cũng chống đỡ sương gió bên ngoài, nhưng cái họ cần là cái ôm dành cho nhau. SÓI ĐI THÀNH ĐÔI là câu chuyện tình cảm của Khưu Dịch và Biên Nam, tình cảm bạn bè giữa đàn ông với đàn ông, còn có cả những nhân tình thế thái khác, tạo nên một câu chuyện chân thật. Hãy cùng nghe review nhé! Tên khác: (Lang Hành Thành Song) Tác giả: Vu Triết Thể loại: Đam mỹ (Nam & Nam), hiện đại, học đường, oan gia, hỗ công, HE. Nhân vật chính: Khưu Dịch & Biên Nam Một câu chuyện tương ái tương sát của hai chàng trai đẹp trai bắt đầu. Từ hai kẻ xa lạ rồi ghét nhau, như câu “một núi không có hai hổ” áp dụng lên người cả hai vậy, từ ánh mắt đầu tiên chẳng thể ưa nổi nhau, còn hẹn đánh nhau không ngừng đến nhập viện lại có thể thích nhau, đứng bên nhau, hiểu nhau thật sự là sự đời khó lường. Cuộc sống khó khăn nhưng đâu đó vẫn có nơi thuộc về mình, nơi ấm áp ấy cho bản thân cả hai sự can đảm để đối mặt. Họ mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối, con người bằng da bằng thịt sao có thể lúc nào cũng chống đỡ sương gió bên ngoài, nhưng cái họ cần là cái ôm dành cho nhau. SÓI ĐI THÀNH ĐÔI là câu chuyện tình cảm của Khưu Dịch và Biên Nam, tình cảm bạn bè giữa đàn ông với đàn ông, còn có cả những nhân tình thế thái khác, tạo nên một câu chuyện chân thật. Hãy cùng nghe review nhé! Có nhiều người không thích hỗ công, nhưng đừng vì thế mà nhấn bỏ truyện khỏi danh sách truyện hay. Cảnh mười tám cộng ở đây bị che màn hết, đầu tiên là Biên Nam nằm trên, sau đó là Khưu Dịch nằm trên. Tôi đoán rằng Khưu Dịch có tố chất làm công hơn, nên có lẽ Khưu Dịch sẽ nằm trên dài dài. Dù không thích hổ công nhưng vì diễn tả không rõ nên dù không thích bạn cũng có thể nhảy hố. Câu chuyện bắt đầu như thế nào nhỉ? Ở trong vùng, chỉ có ba ngôi trường, ba ngôi trường này nằm cũng không cách xa nhau lắm, đó là Trường Thể Thao, Vận tải đường thủy và Vệ Giáo. Hai Trường Thể Thao và Vận Tải Đường Thủy đều dương thịnh âm suy, vì vậy tất cả nam sinh đều sắp bị bệnh mất cân bằng nội tiết tố hết nên đều đặt niềm hy vọng vào mấy cô em bên Vệ Giáo xinh xắn ngọt ngào. Mâu thuẫn này bắt đầu từ một phía là Biên Nam – kẻ đang theo đuổi hoa khôi xinh đẹp Trương Hiểu Dung. Biên Nam là ai? Đẹp trai có đẹp trai, gia thế có gia thế, dáng người có dáng người, năng lực có năng lực, từ nhỏ đến lớn gái xếp hàng theo cậu nhiều vô số kể, có thể xếp một hàng dài quanh cái trường Thể Thao này. Không phải Biên Nam thích Trương Hiểu Dung mới cua nhỏ, đơn giản là dư thời gian và thấy thú vị, dù không thích cũng không chịu được chuyện cô nàng ẫm ờ với mình còn qua lại với Khưu Dịch – kẻ cầm đầu trường Vận Tải Đường Thủy. Còn đứng hứng chuyện với bạn gái bạn thân cậu nữa, thù mới hận cũ, nên cậu và bạn thân cậu quyết định phục kích đánh người, quyết tâm đánh cho ra nhẽ để bớt con bực dộc trong bụng. Con trai mà, kẻ luôn muốn nắm mọi thứ và có ý sở hữu rất cao. Ngoài chuyện tình cảm này nọ, người ta gọi là kẻ thù truyền thuyết, chỉ cần nhìn là đã không ưa nhau. Thật ra Biên Nam cũng không như bề ngoài vô ưu vô lo không màn chuyện đời, trong trái tim cậu là một trái tim mềm, vô ưu là thật nhưng cũng có những chuyện làm cậu buồn phiền và tổn thương. Dù vô tình hay cố ý, gia đình cậu, mẹ cậu cũng đã làm cậu buồn, cậu bé Biên Nam đã từng tìm một góc không người để khóc. Tuy bố cậu thương cậu, nhưng cái nhà đó không bao giờ là nhà của cậu, nơi đó luôn có gia đình 4 người kia, cậu chỉ là kẻ thừa. May mắn với tính cách đó, cậu không bị sa vào con đường lạc lối. Lần đánh đó, đánh cho Khưu Dịch phải nằm viện. Mà Khưu Dịch cũng không phải được mỗi cái hư danh, nấm đấm của Khưu Dịch khác với vẻ ngoài trắng trẻo, nấm tay cũng chắc đến đáng sợ, so ra còn phải nhỉnh hơn kẻ bên trường thể thao Biên Nam một bậc, nếu đánh một mình chắc hẳn sẽ chịu thiệt. Vẻ ngoài đẹp trai con lai làm cho Khưu Dịch trở thành tiêu điểm của bọn con gái, con gái thích cậu chỉ có hơn chứ không kém hơn Biên Nam một chút nào. Tuy vậy, từ nhỏ đến lớn, cậu chưa hề có bạn gái, bởi vì lúc nhỏ đã nhận ra tính hướng kỳ lạ của bản thân nên tính tình cũng khép kín hơn những đứa trẻ khác. Ba mẹ Khưu Dịch vì một lần bị tai nạn xe cộ mà để lại bao nhiêu dư âm về sau, mẹ mất, ba bị liệt nửa người chỉ ngồi được xe lăng. Một cậu bé mười tuổi còn đang tuổi ăn chơi phải cắn chặt răng đứng dậy chống đỡ gia đình, lăn lội khắp nơi. Tính cách cả hai phải nói là hoàn toàn tương phản. Khưu Dịch luôn nghiêm khắc và lo toan mọi chuyện, cái gì cũng để ở trong lòng không chịu tâm sự cùng ai, nói dễ nghe là biết lo cho tương lai nhìn xa trông rộng, nói khó nghe là kẻ hay suy nghĩ tiêu cực và hiện thực hóa. Biên Nam thì khác, cậu có buồn có vui, mọi thứ cậu đều bộc lộ ra và khó dữ trong lòng, cậu là một người bạn đáng tin cậy và đôi phần ngốc nghếch. Tinh cảm họ được nối với nhau là nhờ cậu bé Khưu Nhạn – em trai Khưu Dịch. Biên Nam gặp Khưu Nhạn vào một lần tình cờ khi thấy cậu bé khóc vì mất 300 đồng, nhìn Khưu Nhận mà Biên Nam nhớ về mình của ngày xưa nên lòng tốt đột nhiên quỷ tha ma bắt mà hiển hình, giúp đỡ một chút, rồi giúp luôn người ta hồi nào không hay. Đánh anh người ta nhập viện mà còn không biết, ngày nào cũng tới nhà nấu cơm chăm lo như cô vợ nhỏ, lúc biết đây là nhà của kẻ thù thì hận không thể lập tức biến thành gió mà bay đi luôn cho đỡ mệt đỡ xấu hổ. Hai người tiếp xúc, bắt đầu hiểu nhau. Biên Nam nhận ra Khưu Dịch không đáng ghét như tưởng tượng, Khưu Dịch cũng nhìn ra Biên Nam là kẻ vô ưu vô lo, nóng tính, nhưng sâu trong tim rất nhạy cảm với mọi thứ. Có lẽ chính họ cũng không biết thích đối phương từ lúc nào. Khưu Dịch có lẽ là người thích trước, nhưng vì quá bình tĩnh mà không ai nhận ra, còn Biên Nam chính là vì hết ghét nên bị nhan sắc mê hoặc mà thích người ta hồi nào không biết, cậu còn trốn chui chốn lũi khi phát hiện điều không đúng, điên lên điên xuống vì ép hôn Khưu Dịch, lăn qua lăn lại khi nhận ra tình cảm không nói nên lời. Biên Nam cũng chỉ là cậu bé mười tám tuổi, đối mặt với đồng tính luyến ái, sợ hãi sao không có kia chứ? Có lẽ nếu quyết tâm cậu còn có thể bóp chết thứ không nên nẩy mầm trong tim. May rằng cậu có một người bạn tốt, tính tình và suy nghĩ rất đơn giản nên dễ dàng gỡ rối cho mình. Lại còn gặp Khưu Dịch đi cùng người con gái khác trò truyện vui vẻ nữa chứ? Rõ ràng mấy bữa trước còn vui vẻ với mình mà giờ coi cậu như người lạ, dù rằng chính cậu là kẻ xa lánh trước nhưng vẫn cảm thấy lòng như kiến bò. Cuối cùng cậu cũng kết luận được câu trả lời cho mình. Chỉ cần nhìn cách Khưu Dịch thay đổi, biết cười biết nói biết đùa như bộ dạng của đứa trẻ nên có, những cảm xúc lắng động dù tác giả không miêu tả kỹ vẫn cảm nhận được thứ mà Biên Nam dành cho Khưu Dịch khiến Khưu Dịch rung động ra sao. Biên Nam mạnh mẽ và cũng bất ngờ đâm thẳng vào cuộc sống vốn chỉ một nhịp thở của Khưu Dịch. Tình yêu này không sướt mướt cẩu huyết, nó dứt khoát và đương nhiên một cách tự nhiên. Thích chính là thích, thế là nói ra. Chuyện tình của con trai là như vậy nhỉ? Mạnh mẽ đến nỗi họ có thể chống đỡ cho nhau một bầu trời. Có nhiều gian khó đấy, cũng nghi ngờ đấy, nhưng cuộc sống mà, sao thoát khỏi những khó khăn đeo bám. Khi Biên Nam nói cho gia đình biết tính hướng vào một dịp bất ngờ, cậu dường như bị đuổi khỏi nhà. Rồi ba Khưu nhập viện, mất, mọi chuyện như rối tung cả lên. Chỉ là, người chết cũng đã chết, kẻ sống vẫn phải sống, họ tiếp tục tìm kiếm hạnh phúc của mình và thật sự nắm tay nhau đến bạc đầu. Lời văn không phải mềm mại như những bộ khác, như tự thuật thôi, mạnh mẽ và dứt khoát như chính cách mà tác giả tạo nên tình yêu trong truyện. Rất hay. Đọc đến cuối mà lòng vẫn còn vươn vấn, phải bật cười vì sự đáng yêu của họ. Cả hai trồng nhiều chậu hoa bên nhà, để khi cãi nhau, anh tức cậu thì đá vào chậu hoa cậu làm, cậu tức anh thì đá mấy phát vào đống hoa anh trồng, ngây thơ như những đứa con nít, còn ghen tuông vô cớ nữa chứ. Đọc xong mới cảm thấy, chỉ cần bên nhau, đơn giản cũng là một hạnh phúc rồi. Trong truyện còn có một cặp khác, đó là Dương Húc và Thạch Nam. Họ lúc trẻ không có kiên trì và dũng khí như Khưu Dịch và Biên Nam, bỏ lỡ bảy năm, tình cảm dường như đã phai nhạt. Không hề! Dường như nó vẫn ở đó, trong tim họ, chỉ đợi một khắc người kia nói ra sẽ nở rộ như những cánh hoa mùa xuân. Có lẽ Dương Húc cảm thấy bản thân sai khi phát triển một thứ tình cảm vượt qua rào cản với Thạch Nam, Dương Húc bị Thạch Nam tổn thương quá sâu để lại vết cắt không nhỏ trong lòng, dù giận, dù nói không quan tâm nhưng Dương Húc vẫn biết rằng, sâu trong lòng, có tiếng nói chờ đợi bảy năm, vẫn mong ước được đợi đến ngày Thạch Nam thật sự xin lỗi mình. Bảy năm ấy, chính là bảy năm chữ hiếu của Thạch Nam dành cho ba mình, giờ đây Thạch Nam không còn gì để tiếc nuối nữa, nắm tay người yêu cùng tiến bước. Tác phẩm rất hay, tôi không thể cho điểm mà chỉ nói đây là câu chuyện rất đáng đọc. Bạn sinh ra không phải là một lựa chọn tốt, nhưng đều có quyền được hạnh phúc.   Mời các bạn đón đọc Sói Đi Thành Đôi của tác giả Vu Triết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ốc Sên Chạy - Điệp Chi Linh
Ốc sên chạy được bạn đọc đánh giá là một trong những tiểu thuyết tình cảm hay nhất của Điệp Chi Linh. Điệp Chi Linh là một nhà văn trẻ với phong cách sáng tạo, trẻ trung, lối hành văn trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần táo bạo với những tình huống bất ngờ, những lời đối đáp thông minh của các nhân vật. Bởi vậy câu chuyện đã nhận được sự yêu thích của rất nhiều độc giả Trung Quốc. Một mối tình khắc cốt ghi tâm. Một mối tình thanh mai trúc mã. Một người lạnh lùng nhưng không giấu được sự dịu dàng. Một người luôn ở bên, mãi mãi không rời. Khi chiếc vỏ ốc trên mình không thể che nắng che mưa, khi trái tim lại một lần tìm thấy sự ấm áp, cô nên lựa chọn thế nào… Cô yêu anh vào thời khắc đẹp nhất, thuần khiết nhất của cuộc đời, giống như rơi xuống vực thẳm không thể nào thoát ra được. Tình yêu thầm kín trong nhiều năm và quãng thời gian hạnh phúc trong một tháng ngắn ngủi đã trở thành chiếc vỏ nặng nề mà ốc sên phải vác trên lưng, gắn bó máu thịt, không thể tách rời. Cô vác trên mình chiếc vỏ ốc nặng nề ấy, lê từng bước về phía trước, nhưng người cô yêu nhất lại ở nơi cô không thể đến được. Cô quên rằng, cho dù có chạy nhanh hơn nữa thì mình cũng chỉ là con ốc sên chậm chạp, không thể theo kịp bước thời gian. Có một chàng trai nguyện đứng sau cô, kiên trì chờ đợi cô. Mỗi khi cô quay đầu lại, người đó sẽ khẽ mỉm cười và nói, không sao đâu, anh đợi em. Những tình cảm thiêng liêng, cao quý như được hòa quyện vào nhau trong câu chuyện, tạo nên sức hút riêng của nó. Nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đi vào lòng người. Cái đích mà câu chuyện hướng tới là chân – thiện – mỹ, vì vậy đọc nó chúng ta sẽ thấy cuộc sống thật tươi đẹp, ấm áp tình người. *** Điệp Chi Linh một nhà văn nữ thuộc thế hệ 8X là người theo chủ nghĩa lạc quan, tin rằng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, tình yêu vượt qua thử thách mới có thể bền lâu. Không thích bi kịch, vì vậy luôn tìm mọi cách để các nhân vật dưới ngòi bút của mình được hạnh phúc. Coi máy tính là sinh mạng thứ hai, viết vào máy tính những câu chuyện trong lòng mình. Viết truyện là việc làm yêu thích nhất lúc nhàn rỗi cũng như niềm vui lớn nhất của cuộc đời. Các tác phẩm đã được xuất bản tại Việt Nam: ✤ Ngôn tình: - Ốc sên chạy (Chuyện về Vệ Nam và Lục Song) - Chờ một ngày nắng (Chuyện về Tiêu Tinh và Quân Tắc). ✤ Đam mỹ: - Tình yêu đau dạ dày (Chuyện về Tiêu Phàm và Vệ Đằng) - Điểm khởi đầu hạnh phúc (Ngoại truyện Tình yêu đau dạ dày) - Văn sĩ điên cuồng (Chuyện về Chu Phóng và Đoan Mộc Ninh). *** Đoàn xe nhanh chóng đến Trạm Giang. Cả đoàn lên tàu, rất nhiều bạn lần đầu tiên đi tàu, phấn khích đến nỗi hú ầm ĩ, nhảy múa tưng bừng. Thực ra đây cũng là lần đầu tiên Vệ Nam đi tàu. Tuy trước đây thường xuyên cùng Kỳ Quyên, Tiêu Tinh ngắm biển nhưng chưa bao giờ đến Hải Nam, chỉ đi dạo ở những bãi biển nổi tiếng quanh vùng. Sau khi lên tàu, nhìn mặt biển sóng vỗ ào ạt, hướng tầm mắt ra xa nhìn mặt biển rộng mênh mông đến tận chân trời, nhìn đường nối giữa trời và biển, Vệ Nam chỉ thấy hoa mắt chóng mặt. Dạ dày quặn thắt. Cô ấy vịn vào lan can hít thở sâu mấy lần. Kỳ Quyên bước lại gần, đưa cho Vệ Nam khăn ướt và hỏi: “Đau dạ dày à?” Vệ Nam ngẩng đầu: “Hả?” cứ nghe đến đau dạ dày là Vệ Nam lại nhớ đến anh trai Vệ Đằng. (Vệ Đằng trong tiếng Trung phát âm là Weiteng, đồng âm với từ “đau dạ dày”) Kỳ Quyên lườm một cái rồi cốc vào đầu Vệ Nam: “Tao hỏi mày đau dạ dày à?” Vệ Nam cười: “Mày đần thế, không thấy tao đang ấn huyệt Thái Dương à? Dạ dày của mày nằm trên đầu chắc?” Nói xong Vệ Nam tiếp tục day huyệt Thái Dương, “Triệu chứng này của tao gọi là chóng mặt”. Kỳ Quyên nhếch mép cười: “Tao cứ tưởng mày say tàu buồn nôn. Mất công lo cho mày, còn đấu khẩu được chứng tỏ không sao”. ... Mời các bạn đón đọc Ốc Sên Chạy của tác giả Điệp Chi Linh.
Văn Sĩ Điên Cuồng Tập 1 - Điệp Chi Linh
Một người, trên mặt luôn thường trực nụ cười lưu manh, nhưng lại sẵn sàng giúp người kia khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn nhất.  Một người, ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, cao ngạo là một quá khứ khổ đau và một nội tâm sôi sục.  Hồi nhỏ, câu đùa của người này được người kia coi là lời hứa.  Thủa thiếu thời, một quãng thời gian thuần khiết, chân thành.  Nhiều năm sau, họ cùng đứng trên đỉnh huy hoàng.  Hắn lạnh lùng hỏi, cậu muốn cái gì? Muốn đứng ở vị trí thứ nhất, đem tôi dẫm nát dưới chân để chứng minh sự vĩ đại của cậu sao? Cậu cười đáp, tôi muốn một gia đình, anh có thể cho tôi không? Áp trại phu nhân của anh, còn nhớ hay không? Văn sĩ điên cuồng sẽ đem đến cho bạn một câu chuyện điên cuồng về tình yêu. Trong buổi sinh hoạt câu lạc bộ văn học của trường trung học Nhân Xuyên, Chu Phóng bất ngờ gặp Đoan Mộc Ninh, cậu bé mà hắn thường trêu đùa hồi nhỏ, nhưng với tính cách phóng khoáng, vô tư của mình, Chu Phóng cơ hồ quên mất. Đoan Mộc Ninh lại luôn khắc ghi hình ảnh Chu Phóng trong lòng, vì trong tuổi thơ buồn tẻ của Đoan Mộc Ninh, Chu Phóng là một ánh hồi quang tươi sáng nhất. Mẹ Đoan Mộc Ninh bất ngờ bị tai nạn qua đời, Chu Phóng vốn sống một mình vì cha mẹ li hôn, đem Đoan Mộc Ninh đang bơ vơ không nơi nương tựa về sống với mình. Cuộc sống chung làm hai người nảy nở những kỉ niệm khó quên, nhen nhóm những tình cảm vượt quá mối quan hệ anh em bạn bè thông thường, đồng thời cũng dẫn đến những hiểu lầm đáng tiếc…  *** Điệp Chi Linh một nhà văn nữ thuộc thế hệ 8X là người theo chủ nghĩa lạc quan, tin rằng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, tình yêu vượt qua thử thách mới có thể bền lâu. Không thích bi kịch, vì vậy luôn tìm mọi cách để các nhân vật dưới ngòi bút của mình được hạnh phúc. Coi máy tính là sinh mạng thứ hai, viết vào máy tính những câu chuyện trong lòng mình. Viết truyện là việc làm yêu thích nhất lúc nhàn rỗi cũng như niềm vui lớn nhất của cuộc đời. Các tác phẩm đã được xuất bản tại Việt Nam: ✤ Ngôn tình: - Ốc sên chạy (Chuyện về Vệ Nam và Lục Song) - Chờ một ngày nắng (Chuyện về Tiêu Tinh và Quân Tắc). ✤ Đam mỹ: - Tình yêu đau dạ dày (Chuyện về Tiêu Phàm và Vệ Đằng) - Điểm khởi đầu hạnh phúc (Ngoại truyện Tình yêu đau dạ dày) - Văn sĩ điên cuồng (Chuyện về Chu Phóng và Đoan Mộc Ninh). *** Việc lời thú tội trên diễn đàn đăng một thời gian, Chu Phóng cũng không liên hệ với người đó nữa, MSN sau khi dùng xong một lần cũng vứt vào trong thùng rác, mỗi ngày vẫn lên Q viết tiểu thuyết. Nhưng kì lạ là, mỗi lần mình lên mạng, con chim cánh cụt Bảo Đinh cũng ở trên mạng. Chu Phóng thầm nghĩ, có lẽ là QQ của cậu ta đã cài đặt chế độ “ẩn thân vẫn có thể nhìn thấy” với mình không? Lẽ nào là kẻ thù gặp mặt cực kỳ đỏ mắt, cậu ta muốn làm cho mình cả ngày đỏ mắt sao? Thế là, Chu Phóng cũng cài đặt chế độ ẩn thân vẫn có thể nhìn thấy với cậu ta. Giang Ninh ở đầu kia, nhìn thấy avatar của Chu Phóng sáng lên, bất giác kích đúp vào mở ra, ngón tay thon dài đặt trên bàn phím, nghĩ một hồi lâu không biết nên nói gì, đành gửi qua một dòng tin: “Thông báo xin lỗi của tôi, anh đã nhìn thấy chưa? Có vừa lòng không?” Vốn trong lúc bối rối tìm chủ đề nói chuyện, nhưng lại bị Chu Phóng hiểu thành cậu ta đang vênh váo tự đắc khoe khoang, giống như đứa trẻ bướng bỉnh nhận sai quay đầu lại nói câu “đã nói xin lỗi rồi anh còn muốn gì nữa!” Chu Phóng xoa xoa mũi, cảm thấy tuy rằng cậu ta lạnh lùng khó chịu, nhưng cũng có chút đáng yêu của trẻ con, thế là cười đáp: “Vô cùng hài lòng, cảm ơn sự phối hợp của cậu.” Người bên kia vội vã đổi chủ đề: “Cuộc thi gần đây anh có tham gia không?” “Cuộc thi gì?” “Biên tập không nói với anh sao?” “Không.” “Cuộc thi viết văn về trò chơi mạng giả tưởng, nghe nói hợp tác với công ty trò chơi, tác phẩm được giải thưởng có thể được chuyển thành trò chơi.” ... Mời các bạn đón đọc Văn Sĩ Điên Cuồng Tập 1 của tác giả Điệp Chi Linh.
Thời Gian Trôi Mãi - Thanh Sam Lạc Thác
Nhâm Nhiễm đã vội vã rời khỏi Bắc Kinh trong mâu thuẫn, tự trách và băn khoăn, định bắt đầu lại một cuộc sống hoàn toàn mới. Thế nhưng hồi ức trong quá khứ tồn tại khắp nơi, Trần Hoa lại không muốn buông tay... Là trò chơi mèo bắt chuột, hay là sự kiếm tìm khổ sở của mối tình dịu dàng ngày cũ...? Giữa Trần Hoa và Nhâm Nhiễm lại bắt đầu một mối tình khác thường. Một mối tình rực rỡ khi đã bỏ lỡ nhau nhưng bỗng quay trở lại tìm nhau, Một đôi tình nhân tiếp tục vùng vẫy, giằng co trong những tháng ngày trôi mãi, Lần này, chúng ta sẽ được thấy kết cuộc thế nào? Họ đã đi qua tuổi trẻ, đi qua năm tháng Thế nhưng, thời gian ít nhất đã dừng lại ở nơi này. *** Sau một ngày, Điền Quân Bồi lại gặp ông Nhâm Thế Yến trong một bữa ăn. Người đứng ra mời là ông Hầu - trưởng văn phòng luật sư Kinh Thiên ở Hán Giang, đối tác của anh và ông Tào Hựu Hùng trong cuộc đàm phán này, Ông Hầu hơn 50 tuổi, nhưng tóc tai, ăn mặc rất hợp thời, dù là đi làm, nhưng ông cũng không giống với các luật sư khác mặc đồng phục công sở, mà mặc chiếc áo phông Polo màu hồng phấn rất nổi bật, chiếc quần thể thao cộng với đôi giày ba ta trắng, cổ áo phông được bẻ cao lên. Nhưng cho dù thế nào, tư chất của ông ta bày ở đó, tuổi tác bày ở đó, thân hình mập mạp bày ở đó, so với ông Tào Hựu Hùng đang ở tuổi cường tráng thì vẫn có đủ tư cách để đeo thêm một chữ "lão" hơn. Ông ta đã lăn lộn trong giới tư pháp nhiều năm, kiếm được số vốn kha khá, sau khi đưa vợ con ra nước ngoài, một mình ở trong nước tận hưởng sự tự do ngoài ngũ tuần nhưng vẫn thích trêu hoa ghẹo nguyệt mà không có ai quản lý, không còn sốt sắng như năm xưa, nghiệp vụ của văn phòng luật sư Kinh Thiên đang trên đà xuống dốc. ... Mới các bạn đón đọc Thời Gian Trôi Mãi của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.
Ở Lại Nơi Này Cùng Anh - Thanh Sam Lạc Thác
Chia tay - một tình yêu tan vỡ - không bao giờ là sự dễ chịu đối với cả hai người. Nhưng có người nhanh chóng vượt qua được nỗi đau, có người lại trọn cách sống chung cùng kỷ niệm và cũng có những người tự nhiên hình thành một sự "miễn dịch" với tình yêu. Bảy năm trước, Tạ Nam khi đó chỉ là một cô sinh viên năm thứ tư đại học, chưa kinh nghiệm, không việc làm chính thức, gia đình cô cũng chỉ ở mức bình thường, vậy mà cô lại phải gánh trên vai một gánh nặng kinh tế không hề nhỏ, cô phải kiếm tiền để trả góp cho một căn hộ chung cư. Đáng lẽ gánh nặng này sẽ không đè nặng lên cô đến thế nếu như anh - người đàn ông khi đó đã cùng cô tô vẽ nên giấc mơ về một ngôi nhà đầm ấm hạnh phúc của riêng hai người - không nói với cô hai từ "chia tay". Hạng Tân Dương, cô và anh đã yêu nhau trong suốt ba năm, những tưởng hạnh phúc hôn nhân đang chờ đón ngay sau khi cô tốt nghiệp thì đột nhiên anh lại tự tay mình hủy đi toàn bộ tình yêu của hai người, anh nói rằng: "chúng ta đừng gặp lại nhau nữa" và sau đó, anh kết hôn với một người con gái khác. Tất cả những thứ Hạnh Tân Dương để lại cho cô là gánh nặng trả góp hàng tháng cho căn hộ chung cư mà hai người dự định mua cùng với một trái tim tan vỡ. Trong suốt bảy năm tiếp đó, Tạ Nam lao mình vào công việc, cô tìm mọi cách có thể để kiếm tiền, trang trải trả góp cho căn hộ và khẳng định năng lực bản thân. Mọi người khuyên cô hay bán căn hộ để không phải chịu áp lực kinh tế, nhưng cô không làm vậy, trong suốt thời gian ấy, Tạ Nam không hề bước chân đến nơi đó dù chỉ một lần. Dường như trong căn hộ ấy, cả tình yêu và kỷ niệm cũng đều được Tạ Nam chôn vùi. Sau bảy năm để trống, Tạ Nam đã quyết định dọn đến căn hộ ấy để ở vì Cao Như Băng - cô bạn gái thân thiết ở cùng Tạ Nam chuẩn bị đi lấy chồng. Tại đây, cô đã tình cờ quen biết với Vu Mục Thành - một người đàn ông thành đạt, đẹp trai và luôn lạc quan. Qua nhiều cơ hội tình cờ gặp gỡ, họ quen biết và bắt đầu yêu nhau. Mục Thành rất quan tâm săn sóc Tạ Nam, anh cũng biết về quá khứ của cô nhưng điều đó cũng không làm anh bận tâm. Tạ Nam cảm động, dần dần từng bước đã sống chung với anh. Nhưng do tâm lý mặc cảm, dễ bối rối, lại hay suy nghĩ Tạ Nam luôn sống trong sự cảnh giác không thoải mái. Lại thêm sự trở về của Hạng Tân Dương cùng những lời lẽ đàm tiếu xung quanh mối tình của Tân Dương và Tạ Nam khi xưa khiến cho Mục Thành hiểu lầm rằng Tạ Nam chưa dứt hẳn với quá khứ và chỉ coi anh như một cái phao cứu sinh chứ không phải người yêu. Và rồi, Mục Thành bỏ đi... Câu chuyện sẽ diễn biến ra sao? Tạ Nam cuối cùng sẽ thực sự vượt qua quá khứ và đón nhận Vu Mục Thành? Cô sẽ làm thế nào để anh hiểu và quay về với cô? "... Em sợ em sẽ ôm lấy anh khẩn cầu anh đừng bỏ đi, đến lúc đó anh sẽ rất khó xử, còn em thì càng căm hận bản thân." "Bởi vì em không có niềm tin vào bản thân mình. Em đã từng có một mối tình, đã bỏ hết công sức ra mà vẫn không níu giữ được anh ấy ở lại. Em nghi ngờ liệu em có năng lực giữ được chân người khác không..." *** "Ngày mùng Bốn, Tạ Nam áy náy nói với bố mẹ rằng mình phải đi họp lớp, nên ăn xong cơm trưa sẽ trỏ' về thành phố. Bố mẹ chuẩn bị cho cô những món ăn cô vẫn thích, gói gọn gàng rồi chất đầy trong cốp xe của cô, họ còn mua thêm vài chai tinh dầu hạt tiêu, để cô mang về cho Như Băng. Trong dịp nghỉ Tết, đường cao tốc không nhộn nhịp xe như ngày thường. Gần bốn giờ, cô về đến tiểu khu, dừng xe bên cạnh vườn, rồi mở cốp xách đồ lên. Đến nơi dập thẻ đi vào, đang cố gắng đưa tay ấn mật mã cửa thì di động của cô đổ chuông. Tạ Nam đoán là Vu Mục Thành, trên đường cô đã nhận được cuộc điện thoại của anh, hỏi cô đang ở đâu, còn dặn dò cô lái xe cẩn thận. Cô cố gắng mở cổng toà nhà, lấy thẻ mở cửa từ, rồi đi vào bếp để đồ trên bàn ăn, sau đó lấy điện thoại vẫn đang đ chuông ra nghe, thấy một số lạ, cô vội vàng bắt máy. “Xin chào.” “Xin gọi Hạng Tân Dương nghe điện.” Một giọng nữ xưng xưng vang lên trong điện thoại. Tạ Nam kinh ngạc: “Xin lỗi, chị nhầm số rồi”. “Đủ rồi, Tạ Nam, đừng giả bộ nữa, tôi là Đường Lăng Lâm.” “Tôi biết chị là ai, nhưng chị gọi nhầm rồi, nếu chị muốn tìm chồng chị thì đâu cần gọi điện cho tôi.” “Nếu anh ấy chịu nghe điện của tôi, việc gì tôi phải gọi cho cô. Tết nhất, tôi không muốn nói những lời khó nghe, xin cô đưa máy cho anh ấy.” “Chị Đường à, hay tôi gọi chị là phu nhân Hạng nhé. Chị có biết giờ chị rất quá đáng không? Tôi và Hạng Tân Dương chia tay đã bảy năm rồi. Chị không tìm được anh ấy, đó là việc của chị, không liên quan gì tới tôi. Chị đến tòa báo mà đăng tin tìm người thất lạc, hoặc đưa lên đài, báo cảnh sát, tùy chị, đừng làm phiền tôi nữa.” Tạ Nam tắt điện thoại, ngồi phịch xuống sofa. Cô chẳng còn chút vui vẻ háo hức nào nữa, chiếc điện thoại run lên bần bật theo nhịp đôi tay. Cô vội ném chiếc điện thoại xuống ghế, hai tay giữ chặt lấy nhau, nhưng vẫn không thể kìm được cơn run rẩy ấy. Ngồi ngây ra chốc lát, cô gọi điện cho Như Băng. ... Mời các bạn đón đọc Ở Lại Nơi Này Cùng Anh của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.