Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Địch

Văn án Tiểu thịt tươi vạn người mê Hạng Khả nổi bần bật, hai mươi mấy năm cuộc đời cuối cùng cũng gặp phải đối thủ. Trình Chinh Yến cao hơn cậu, tài nguyên tốt hơn cậu, ngay cả cô gái cậu nhìn trúng, cũng đều xem cái tên *** đó là nam thần. Quan hệ song phương căng thẳng đến trình độ fan hai bên gặp mặt đều muốn xông vào cấu xé lẫn nhau. Sau đó một ngày nọ, cậu nhận được một bộ phim nghệ thuật. Đề tài đồng tính. Có cảnh hôn… có cảnh giường chiếu. Nam chính khác, chính là Trình Chinh Yến Nữ thần thích kẹo sữa thơm ngon! Mua này~ Nữ thần thích tiểu lang cẩu khoan khoái thành thục? Tỉa lông chân thoa dưỡng ẩm bảo vệ này! Trình Chinh Yến [cảnh hôn]: Miệng của cậu sao lại có mùi kẹo sữa? Trình Chinh Yến [cảnh ??]: Vì …. cùng với tôi mà ngay cả lông chân cậu cũng cạo sạch sao? Trình Chinh Yến [suy đoán]: Cậu có phải yêu thầm tôi không? Hạng Khả: Ức muốn khóc… ***   Hết năm nhòm ngó đến cái weibo thứ n có xu hướng khoe con của đám nghệ sĩ đồng trang lứa, Hạng Khả vừa nhớn thêm một tuổi cảm thấy mình cũng đã đến lúc thành gia lập thất rồi. Cậu ra mắt đã nhiều năm nay. Từ ngôi sao nhí trở thành thần tượng, độ hot chưa bao giờ giảm, hàng ngàn hàng vạn fan hâm mộ, tiếng tăm nổi như cồn. Nói không ngoa, chỉ cần đứng ngoài đường vẫy tay cái thôi, ắt có hàng tá cô nàng muốn làm người yêu cậu. Tiếc rằng từ bé tới lớn, dù đã trải qua vài ba cuộc tình bí mật, nhưng cậu chưa bao giờ cảm nhận được cái gọi là tình yêu cuồng nhiệt. Những người bạn gái trước kia chủ động theo đuổi cậu, sau cũng là người chủ động chia tay. Hạng Khả hỏi người yêu cũ nay đã tìm thấy tình yêu mới, Quách Giai Kỳ trên Wechat: – Em thấy anh hợp với người như thế nào? Quách Giai Kỳ đăng màn hẹn hò ngọt ngào với bạn trai cho chúng bạn xong, lập tức trìu mến đáp lại cậu: “Tục tưng đang chán à? Em dẫn lão Lưu cả Lâm Mễ đến chơi với tục tưng nha?” Lão Lưu là bạn trai đương nhiệm của Quách Giai Kỳ, đối với Hạng Khả luôn tràn ngập tình thương của cha, Lâm Mễ là bạn gái cũ cũ của Hạng Khả, nhìn chung cũng là một người phụ nữ rất có bản năng làm mẹ. – Không phải! – Hạng Khả thả tim cho post của Quách Giai Kỳ, vô cùng sốt sắng – Anh hai mươi lăm rồi, đến tuổi lấy vợ rồi đấy! Quách Giai Kỳ: – … Ngoan, tục tưng còn nhỏ mà, đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh. Hạng Khả bức xúc gửi lại một đống chấm than cho cô rồi tắt điện thoại. Nhưng chỉ lát sau lại vang tiếng chuông, Hạng Khả nhìn nhìn một lúc mới bắt máy, kết quả không phải Quách Giai Kỳ, đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp ôn hòa của lão Lưu: – Giận đấy à? Hạng Khả chẳng lấy gì làm vui vẻ: – Không. – Đừng giận, để anh mắng cô ấy cho. – Lão Lưu cười dỗ dành cậu – Giai Kỳ kể với anh rồi, thế chú thích mẫu bạn gái như nào nào? Hạng Khả ngẩn người: – Em chẳng biết nữa. – Chú mày hợp với người lớn tuổi một tí. – Lão Lưu đề xuất – Anh nhớ ngày xưa chú bảo nữ thần của chú là Cao Đường? Bên giám chế điện ảnh chỗ anh từng hợp tác với cô ấy, hay anh giới thiệu cho hai người quen nhau?” Hạng Khả sửng sốt hai giây, lý ngư đả đỉnh (1) bay khỏi giường: – Thật nhá?! (1) Lý ngư đả đỉnh: Một chiêu thức võ thuật. ***** Hạng Khả trưởng thành cùng những thước phim của Cao Đường, cậu luôn hy vọng có thể hợp tác với nữ thần một lần, chỉ tiếc cậu là thế hệ mới, nổi tiếng thì có đấy, nhưng hai bên chẳng thể xuất hiện chung. Quản lý Vương béo không hiểu tâm sự tuổi hồng của cậu, còn đang rầu hết cả người vì công việc, Hạng Khả vẫn là một kẻ chẳng biết nhìn nét mặt người khác như mọi ngày, còn đứng trước gương lớn kéo cổ áo, lo lắng kêu: – Anh béo ơi, em thắt cà vạt xấu quá! Vương béo sầm mặt giúp cậu thắt lại cà vạt, tiện tay vuốt vuốt cổ áo bị cậu làm nhàu: “Vẫn còn hớn hở được, trên weibo fan của mày và Trình Chinh Yến sắp choảng nhau nát bét rồi đấy.” Hôm qua bế mạc liên hoan phim, Trình Chinh Yến đoạt giải cao nhất, Hạng Khả cũng nằm trong danh sách đề cử nhưng chẳng được giải gì, bỗng dưng bị biến thành cameo để giễu cợt. Một người là tiểu thịt tươi xuất thân từ sao nhí, một kẻ hậu sinh khả úy chuyên gặt giải thưởng, từ đại diện thương hiệu cao cấp cho đến vị trí trung tâm (2) khi chụp ảnh trong tuần lễ thời trang, xưa nay đôi bên vẫn luôn cạnh tranh. Fan Hạng Khả nổi tiếng hăng tiết, trước giờ đã tóm ai là táp người đó, hừng hực khí thế chiến đấu, dù cho mấy năm nay khoảng cách giữa hai idol ngày một giãn rộng, nhưng họ và fan nhà họ Trình vẫn cãi lộn không phân cao thấp. Ngày xưa thì mâu thuẫn chủ yếu quẩn quanh chỉ do khắc khẩu, bình thường vài ngày là lại chửi, lần này chả biết nhà nào cố ý làm mưa làm gió, từ khi trao giải đến giờ thì càng lúc càng lan, vượt ngoài vòng kiểm soát. (2): từ gốc là vị trí C. Trong giới nghệ sĩ thì đây là một vị trí đặc biệt, chứng minh được thực lực của nghệ sĩ bởi đây là vị trí giành cho người có thực lực, chỗ đứng trong làng giải trí. Trình Chinh Yến đang phất, đối đầu với hắn nào có tốt đẹp cho cam. Thế nhưng công ty bình thường im lặng theo dõi drama lần này lại đứng ngồi không yên, Vương béo nói: – Tẹo nữa nhớ đăng mấy câu anh gửi mày qua wechat lên weibo đấy nhớ. Hạng Khả mở di động ra đọc mấy câu kia dăm lượt, tỏ vẻ bất đắc dĩ: – Ai viết thế ạ? – Mày không cần để ý nhiều thế đâu… – Em không post đâu! Hạng Khả hùng hổ, đứa nào bảo xem đến lần thứ n phim của Trình Chinh Yến, lại còn biến hắn thành nam thần mà cậu luôn muốn học hỏi? Toàn là hư cấu ba lăng nhăng! ***** Quách Giai Kỳ và lão Lưu đã chờ trong phòng ăn, bạn gái cũ dù bị vỗ béo như heo mà vẫn xinh đẹp như thế, Hạng Khả đang tức giận cũng phải ngắm nghía mấy lần, thấy lão Lưu không thèm động đậy, lập tức chớp lấy thời cơ khiêu khích: – Anh ấy chả thèm quan tâm em kìa! Lão Lưu cười tủm tỉm kêu ly sữa nóng cho cậu, Quách Giai Kỳ trợn mắt: – Vì căn bản tục tưng có uy hiếp được ai đâu. Hạng Khả nghe thế sửng sốt, chưa nhận ra hàm ý sỉ nhục bên trong, lão Lưu đã ôn tồn dặn: – Lát nữa nhớ nói ít thôi nghe chưa? Hạng Khả: – Sao phải thế ạ? Lão Lưu thâm trầm trả lời: – Hình như Cao Đường thích kiểu phi công trưởng thành chín chắn. Đơn giản thế thôi à! Dạo này mình mới chuyển tông thành một người đàn ông men lỳ xong! Hạng Khả lạnh lùng hừ một tiếng, uống cạn sạch ly sữa nóng phục vụ vừa mang ra, phóng khoáng dùng ngón tay cái miết môi dưới: – Biết rồi, hai người đi được rồi đấy. Quách Giai Kỳ: – … Lão Lưu: – … Vương béo trầm mặc đứng dậy nói: – Điện thoại mày hết pin rồi nhở? Đưa đây anh sạc cho. ***** Cao Đường quả là nữ hoàng quyến rũ, dung nhan tuyệt mỹ, thẳng lưng ngồi uống cafe, duyên dáng, khí chất làm người khác khó quên. Nhiều năm như vậy rồi, tuy Hạng Khả không còn mê mệt cô như xưa, nhưng trong lòng vẫn ngập tràn kính ngưỡng. Cậu nhớ lời dặn của lão Lưu, im lặng là vàng, cố nén ý định lôi ảnh ra xin chữ ký, chỉ ngồi đó thi thoảng tiếp lời, nhằm tạo hình tượng mỹ thiếu niên lạnh lùng đi vào lòng người. Chỉ là dường như Cao Đường chẳng có cảm xúc gì với cậu, tuy rằng vô cùng ôn hòa lễ phép, nhưng câu chuyện vẫn chỉ quẩn quanh ở khu vực an toàn. Không khí vài lần thoáng tẻ nhạt, Hạng Khả thầm lo, thừa dịp Cao Đường đi dặm phấn liền vội lột vỏ vú sữa ăn: “Làm sao bây giờ! Có phải chị ấy không thích mình không?” Gặp mặt nữ thần đúng là áp lực quá đi! Lão Lưu vừa giúp cậu bóc vỏ vú sữa vừa không nỡ xát muối, đành xoa đầu cậu: – …Chị ấy vốn rất kiêu ngạo lạnh lùng, đối xử với chú cũng coi như là đặc biệt rồi đấy. – Thật à! – “Mỹ thiếu niên lạnh lùng” mở to đôi mắt ươn ướt. Tay lão Lưu run rẩy, Quách Giai Kỳ đầy vẻ áy náy, lại gần thì thầm: – … Làm sao giờ chồng ơi, em muốn hôn anh ấy quá! Lão Lưu: – Không được… Biết rằng bình thường nữ thần cũng lạnh lùng như vậy, Hạng Khả nhẹ nhõm hẳn đi,. Cậu đợi đối phương ra khỏi nhà vệ sinh, liền căng thẳng vò đầu bứt tai, sẵn sàng thừa thắng xông lên. Nhưng cậu chưa kịp mở miệng, ánh mắt Cao Đường bỗng sượt qua đỉnh đầu cậu hướng về phía xa, như thể trông thấy thứ gì khiến cô mừng rỡ, nét mặt tĩnh lặng ấy phấn chấn hẳn lên, hai gò má cũng hơi ửng hồng. Hạng Khả thấy không ổn, đột nhiên quay đầu lại. – Đúng lúc ghê! – Cao Đường đứng dậy, hướng mắt về phía thanh niên dịu dàng, đẹp trai cao to nọ – Chinh Yến, anh cũng đến uống cafe à? ***** Đã gặp thì không thể không chào hỏi, Trình Chinh Yến dặn dò trợ lý mấy câu rồi bước đến, ngoài miệng hỏi thăm Cao Đường, nhưng ánh mắt không kìm lại nổi dừng ở khuôn mặt thiếu niên đối diện Cao Đường. Cậu chàng chăm chú nhìn anh. Ô kìa? Ảo giác sao? Tuy rằng vẻ mặt rất lạnh lùng, nhưng sao cảm giác như muốn khóc vậy…? Cao Đường dán mắt vào nụ cười rực rỡ của Trình Chinh Yến, cả người ngơ ngẩn như bị hormone đối phương trói chặt. Tới khi cô hoàn hồn rồi mới ho khan hai tiếng hòng giấu diếm, chợt nhớ tới cái gì đó, liền lấy giấy ăn trong túi ra lau miệng. Không ngờ bàn tay vô tình để lộ mấy cái kẹo màu vàng kim, rơi lạch cạch trên mặt bàn. Cao Đường lúng túng nhặt lên, nhưng không cất đi, mà hào phóng mời mọi người: “Đây là kẹo sữa chị mua lúc lưu diễn Nga tháng trước đấy, ai ăn thử không nào?” – …? – Trình Chinh Yến không hiểu vì sao nhưng vẫn ân cần nhận lấy. Có điều hắn không hảo ngọt, nhìn qua nhưng chẳng hứng thú, đành tiện tay nhét vào túi áo. Hạng Khả nghiêm mặt ngẩng đầu, cảm giác áp lực từ khi người này xuất hiện cứ quẩn quanh như bóng với hình… Lần đầu tiên giao chiến ở khoảng cách gần thế này, Trình Chinh Yến ngũ quan sắc nét dù trên màn hình hay dưới ánh sáng mờ ảo lúc này đều vô cùng đẹp trai, quan trọng nhất là, người ta cao hơn cậu tận nửa cái đầu! Baidu ghi chiều cao 1m89 là thật hả?! Thời buổi này đến baidu còn không nói dối, chắc còn có tí đạo đức nghề nghiệp rồi nhỉ!? Trước khi ra ngoài chỉ thấy người ta giữa bầy fan cuồng, nay đứng rõ ràng trước mặt kèm theo khí thế áp đảo, hơn nữa trông thấy Cao Đường nói chuyện vô cùng nhiệt tình với người kia. Càng khiến một người vốn là trung tâm đám đông như Hạng Khả đây uất ức vô cùng. Nên cậu dồn hết căm thù vào cái bắt tay với anh, siết thiệt là chặt. Kết quả đối phương chỉ nhìn mình gật đầu, còn thu tay lại chẳng thèm để ý. Cảm giác tức giận dâng lên, hốc mắt cay cay, Hạng Khả đột nhiên cúi đầu nhìn cái kẹo vàng trong tay, sau đó làm theo bản năng bóc vỏ bỏ vô miệng. Trước công chúng, nơi nơi đều là phóng viên, cực kỳ bình tĩnh… Ồ? Ngon! Hạng Khả tò mò mở vỏ kẹo ra để xem nhãn hiệu, lát nữa về sẽ lên taobao mua, nhưng ngay sau đó lại nhớ ra bản thân còn đang tức giận, vì thế lạnh nhạt xen vào câu chuyện của hai người. “Em có chút việc, xin phép về trước.” Nói xong nhanh chóng đứng dậy rời đi. Cao Đường có phần lơ mơ, ngược lại Trình Chinh Yến lại phát giác ra một chút sâu xa, anh trông theo bóng dáng phong lưu mảnh mai kia xa dần, rồi chần chừ nhìn Quách Giai Kỳ và lão Lưu: – Tôi đã mạo phạm gì sao? Quách Giai Kỳ vô cùng đau lòng vì Hạng Khả gặp phải đả kích. Nhưng so với Trình Chinh Yến có sức ảnh hưởng vượt bậc về mặt thực lực, từ lâu đã là đối thủ Hạng Khả không thể chống lại. Tránh để Trình Chinh Yến khúc mắc trong lòng, cô vội giải thích: – Không không, anh ấy chỉ xấu hổ thôi mà. – … Xấu hổ? – Vâng! – Quách Giai Kỳ khẳng định – Anh ấy rất thích anh, lại là người hướng nội, chắc chắn là ngượng ngùng rồi. Lão Lưu: – … Quách Giai Kỳ nhìn bạn trai: – Đúng không? Lão Lưu gật đầu: – Ừ. Trình Chinh Yến nhớ lại cái nhếch môi cùng ánh mắt sắc bén lạnh như băng của mỹ thiếu niên, không kìm được mà cúi đầu nhìn bàn tay vừa bị người ta siết chặt mãi không buông kia. Di động bỗng nhiên báo có tin quan trọng, Trình Chinh Yến vừa mở Weibo ra đã thấy một tin tức hiện lên vô số lần. Hạng Khả:Chúc mừng anh Trình đoạt giải [trái tim], phim “XX” và “xxx” phải xem đi xem lại mấy lần, diễn xuất của Trình lão sư vẫn luôn là mục tiêu để em hướng tới BALABALABLABALA… @ Trình Chinh Yến Hạng Khả này, anh rất có ấn tượng, dù sao đối phương cũng rất đông fan, gần đây lại gây ầm ĩ, ngay cả trợ lý cũng lải nhải phàn nàn không ngừng. Hóa ra là rất thích mình sao? Bất ngờ thiệt đó. Trình Chinh Yến nheo mắt, suy nghĩ thích thú hồi lâu, ngón tay vô thức gõ nhẹ… Trình Chinh Yến: Đã nhận được lời tỏ tình [trái tim][mặt cười] ****** Hạng Khả lấy lại di động từ chỗ Vương béo, xị mặt lên taobao tìm kẹo rồi mua cả hộp, sau đó bó gối ngồi ở băng ghế sau hờn dỗi. Vương béo mở một chai Shuang Wai Wai (3), cắm ống hút đưa cho cậu. (3) Một loại sữa trái cây cho trẻ con Hạng Khả hé miệng uống, Vương béo thấy đôi mắt đỏ ngầu vô thần của cậu, đau lòng vuốt má, sau đó lẳng lặng nói sang chuyện khác: – Này, tháng bảy công ty giao cho mày một kịch bản, vai chính còn lại đã định sẵn rồi. Hạng Khả ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ, công ty phải tốn bao nhiêu công sức tiền bạc để cậu nhận được phim này, đề tài đồng tính, đạo diễn khá có tên tuổi, kịch bản cũng rất phù hợp thị hiếu, còn chưa mở máy đã được trong giới gọi là máy hút giải thưởng. Tiểu thịt tươi đang hot Hạng Khả không thiếu lời mời đóng phim, chỉ có giải thưởng là chưa lần nào được nhận. Hạng Khả tỉnh táo đôi chút, ôm bình sữa ngồi thẳng dậy: “Ai ạ? Hot không anh? Diễn xuất như nào? Có cướp spotlight (4) của em không?” (4) Cướp spotlight: chiếm sự nổi bật hơn. Rất hot, diễn xuất chắc chắn không kém mày, còn vụ spotlight… Vương béo đối mặt với ánh mắt trong suốt không thấy đáy của thiếu niên, cảm giác tội lỗi tự nhiên sinh ra, có lẽ bây giờ mình nên quỳ xuống nói chuyện với nó.   Mời các bạn đón đọc Tình Địch của tác giả Duyên Hà Cố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Kiếp Tam Sinh - Cửu Lộ Phi Hương
“Tình kiếp Tam Sinh” là cuốn tiểu thuyết với đề tài thần tiên, ma giới, mang đầy màu sắc huyền ảo nhưng cũng hết sức gần gũi, dễ thương. Câu chuyện bắt đầu khi tinh linh đá Tam Sinh sống bên bờ sông Vong Xuyên nơi địa phủ hàng ngàn năm, hứng thú duy nhất là đọc truyện tình yêu nơi nhân gian, bắt gặp vị Chiến thần Mạch Khê đi lịch kiếp. Tam Sinh ngốc nghếch đòi theo chàng suốt ba kiếp ở hạ giới để “quyến rũ” chàng. Và thế là một chuỗi những ân oán, nhân quả, hỷ nộ ái ố bắt đầu.   “Tình kiếp Tam Sinh” với tiết tấu nhanh, tình tiết vô cùng logic và chặt chẽ, dưới ngòi bút tài năng của Cửu Lộ Phi Hương đã khắc họa nên một Tam Sinh vừa nhí nhảnh, vừa ngây thơ, vừa đáng yêu lại vừa mạnh mẽ và cố chấp. Một Tam Sinh dám yêu dám hận của “Tình kiếp Tam Sinh” nhất định sẽ không làm các bạn thất vọng.   Nàng là linh hồn của hòn đá bên bờ sông Vong Xuyên, không hoan lạc cũng chẳng bi ai.   Chàng là một chiến thần cửu thiên, trong lòng chỉ có người dân thiên hạ, làm gì có chỗ cho tình cảm nhi nữ.   “Em có thể đến nhân gian để quyến rũ chàng không?”.   “Nếu có thể tìm thấy thì quyến rũ đi”.   Chàng hứa cho nàng được tự do ba kiếp.   Nàng có ba kiếp để quyến rũ chàng.   Rốt cuộc nàng đến nhân gian để quyến rũ chàng hay chuyên đi phá rối chàng đây...   ***  Lời bình của độc giả      “Tình kiếp Tam sinh” có phần mở đầu khá thú vị, phần giữa với những cảm xúc đan xen, hỗn tạp giữa u buồn, ly biệt, rồi lại được thỏa mãn với cái kết. Một câu chuyện rất dễ thương và… ngắn so với độ dài thường thấy của các tiểu thuyết huyễn huyễn. Văn phong đơn giản, nửa hài hước, nửa man mác buồn, nhân vật vô cùng đáng yêu”.   Độc giả Điên Vô Cực   “Đối với mình đó là truyện cực cực hay, hay và viên mãn nhất của Cửu Lộ. Phải nói là mình fan cuồng chị Cửu, yêu phong cách của chị ấy từ Tam Sinh”.   Độc giả Đá Tam Sinh ***   Thông tin tác giả    Cửu Lộ Phi Hương là tác giả của trang tiểu thuyết Tấn Giang, một em gái mũm mĩm thích ăn thịt, thường xuyên viết truyện nữa, trong tác phẩm không tỏ vẻ uyên thâm màu mè, cách hành văn ngắn gọn, dễ hiểu và hài hước.   Những tác phẩm chính:   Bách quỷ tập (tên tạm dịch)   Cô nàng mạnh mẽ (tên tạm dịch)   Nhất thời xúc động, bảy kiếp không may (tên tạm dịch)   Tình kiếp Tam sinh   … Mời các bạn đón đọc Tình Kiếp Tam Sinh của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Đồn Đại Hại Chết Người Ta - Nhĩ Nhã
Sống trong thời đại của “Đồn đại hại chết người ta”, ngay khi sinh ra phải biết buôn chuyện, muốn giải trí có buôn chuyện, làm ăn nhất thiết cần buôn chuyện, yêu đương lại càng phải buôn chuyện. Cả ngày ngồi hóng tin mỹ nam, mỹ nữ, cuộc sống còn gì sung sướng bằng!   Chào mừng bạn tới thế giới “loạn lạc” do Nhĩ Nhã sáng lập. Trải nghiệm những giây phút hoảng loạn vì sợ “rớt hàm”, choáng ngợp vì dàn anh hùng, mỹ nhân “cực phẩm”, rong chơi vui vẻ hết tin đồn A lại qua tin đồn B. Nhĩ Nhã cùng Đồn đại hại chết người ta xin đảm bảo: “Không cười lăn lộn, không thu tiền!”.   Thiên hạ thái bình, rảnh rỗi nhàn hạ, người ta sẽ làm gì? Đương nhiên là buôn chuyện rồi! Chuyện mọi người tò mò nhất là đệ nhất tài tử Bạch Hiểu Phong, người mở thư viện Hiểu Phong. Người trong thiên hạ đều cố chen chân vào cho bằng được.   Khoan, khoan đã... nói vậy Bạch Hiểu Phong là...   Không, không! Chẳng phải nói “Đồn đại hại chết người ta” sao! Đại tướng quân Sách La Định, giỏi võ ghét văn, tự do, thô lỗ, không ai ưa mới là người cần quan tâm. Sách La Định làm nội ứng ở thư viện Hiểu Phong để điều tra tin đồn, tiện thể tác hợp Tam công chúa và Bạch phu tử, cũng là dịp để hắn học lễ nghi phép tắc. Người “quản thúc” hắn lại là muội muội thông minh, xinh đẹp của Bạch Hiểu Phong, tên gọi Bạch Hiểu Nguyệt.   Bạch cô nương hoàn mỹ, toàn tài phải “dạy dỗ” Sách tướng quân tiếng xấu khắp nơi chẳng phải rất thiệt thòi hay sao!? Lẽ nào mọi người đều quên “Đồn đại hại chết người ta” rồi!? “Thiệt” hay không, chỉ người trong cuộc mới biết nha! Mời các bạn đón đọc Đồn Đại Hại Chết Người Ta của tác giả Nhĩ Nhã.
Xuân Sắc Như Thế - Lâm Địch Nhi
Một biến cố bi kịch đã đưa cô bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống giữa những mưu mô tranh sủng đoạt vị nơi hoàng cung nước Ngụy trong thân phận thiên kim đại tiểu thư Vân Ánh Lục. Nhưng chốn lầu son gác tía ấy cũng là nơi nhen nhóm mối duyên tiền định của cô cùng ba người đàn ông tài hoa: Một người là vị thương nhân phong lưu tuấn kiệt nổi danh chốn kinh thành; một người là thượng thư bộ Hình tuổi trẻ tài cao, phá án như thần và một người giữ ngôi cửu đỉnh nhưng lại sẵn lòng từ bỏ tam cung lục viện đề được “ngày ngày húp bát cháo nóng của người con gái hắn yêu”.   Ở nơi hoàng cung lạnh lẽo tình người, Vân Ánh Lục liệu sẽ tự định đoạt lấy cuộc đời mình hay cũng như những thiếu nữ cổ đại khác, phó mặc để số phận an bài?   ***   Nữ chính - Vân Ánh Lục điềm đạm mộc mạc giống như một dòng nước. Một biến cố bi kịch đã đưa bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống vào thời Ngụy quốc. Ở đó có mưu mô và thủ đoạn tranh giành quyền lực, cũng có đau khổ, mất mát người thân, lại càng có ghen ghét và đố kị. Nhưng tất thảy Vân Ánh Lục, (cũng là Cơ Uyển Bạch) lại đối mặt với chúng một cách bình thản. Duy nhất, chỉ có tình yêu phá vỡ sự tĩnh lặng của cô gái ấy.   Một người vừa gặp cô đã nhất kiến chung tình, từng hạ mình dùng chiêu xem mắt để tiếp cận, theo đuổi dai dẳng những mong được một lần ánh mắt cô dừng lại. Thề không cưới được cô sẽ không cưới bất kỳ phụ nữ nào khác.   Một người đã từng bị cô từ hôn, quyết tâm học vấn, đỗ Trạng nguyên, tham gia chốn quan trường, trở thành vị Thượng thư bộ Hình trẻ tuổi, là cánh tay đắc lực của thánh thượng.   Một người lại là hoàng đế cao cao tại thượng, sở hữu tam cung lục viện ba ngàn mĩ nữ nhưng ánh mắt lại luôn đau đáu hình bóng vị thái y bé nhỏ mong manh. Hắn trêu chọc cô, chèn ép cô nhưng cũng dịu dàng chăm chút, cẩn trọng bảo vệ cô khỏi vòng vây của những thế lực đối đầu.   Ba con người với ba tính cách khác nhau, điểm chung duy nhất là tình yêu với một người. Liệu trái tim Ánh Lục sẽ chân chính dừng lại ở người nào? Chỉ khi song hành cùng câu chuyện, đồng cảm với cô gái ấy, độc giả sẽ từ từ nhận ra đâu là nơi nàng hướng về. Mời các bạn đón đọc Xuân Sắc Như Thế của tác giả Lâm Địch Nhi.
Bên Nhau Trọn Đời - Cố Mạn
Lần đầu tiên đọc tiểu thuyết của Cố Mạn. Đọc một cuốn mà đã bán được 15.000 bản ở Việt Nam từ đời nào rồi, mà giờ mình mới đọc, hơi đi sau thời đại tý, nhưng ít ra thì cũng không phải quá trễ, bởi vì... hạnh phúc thì lúc nào cũng cảm nhận được. Cũng là nhờ Bên nhau trọn đời đấy. Chắc nhiều người cũng thắc mắc sao suốt ngày mình viết về sách thế, không chán à? Mình có thể cười mà nói rằng KHÔNG BAO GIỜ. Mình có thể đọc sách mỗi ngày, mỗi  giờ, bất cứ lúc nào, dù mình bao nhiêu tuổi chăng nữa mình sẽ vẫn yêu sách. Và đọc thì mình phải viết. Bởi vì mình biết chính mình: không viết thì sẽ quên. Mà mình sợ quên lắm, sợ lắm, nhỡ không nhớ được một cái gì nữa thì sao? Ai biết ngày mai sẽ ra sao? Vậy cho nên mỗi ngày đều phải ghi ra, mình đã đọc cái gì, đã làm những gì nhỉ? Hôm đó mình có hạnh phúc không? Có tức giận không? Có âu lo không? Ai dà, mình cũng biết nghĩ đấy chứ? Thật ra đêm qua mình chỉ chợp mắt được một tý. Bởi vì những trang sách cuối cùng của cuốn Bên nhau trọn đời gấp lại mình vẫn còn nuối tiếc nhiều quá. Cái kết êm đềm và hạnh phúc quá, nó đi vào lòng người nhẹ bẫng như những đám mây ùa vào bầu trời cao thăm thẳm. Lòng mình cũng rộng, nó có thể đón nhận mọi thứ vào lòng, nhưng chỉ khổ nỗi hiểu và cảm được bao nhiêu lại là do mình.   Những người yêu nhau thì dù ở đâu cuối cùng cũng về với nhau. Tưởng chừng như trái tim Mặc Sênh và Dĩ Thâm đã hoàn toàn giá lạnh sau 7 năm xa cách, đợi chờ và mòn mỏi. Nhưng thật ra, nó vẫn ấm nóng tới rạo rực. Chao ôi, tình yêu! Nó là điều gì không thể lý giải nổi khi mà một anh chàng hoàn hảo, có hàng tá cô gái xinh đẹp vây xung quanh, theo đuổi tới tận cùng lại yêu một cô nàng quá đỗi bình thường, lúc nào cũng chỉ nhằng nhẵng chạy theo anh như một cái đuôi. Nhưng làm sao giờ, làm sao giờ? Anh lại yêu cô ấy. Trái tim anh lại tan chảy băng giá trước một cô nàng không thể ngốc hơn. Cô gái nhỏ lúc nào cũng đếm chín trăm chín mươi chín viên gạch khi đợi anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng quên tất cả mọi thứ khi nhìn thấy anh, đuổi theo anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng gật gù trong lớp học Luật của anh, nước miếng tứa lưa trên trang giáo trình của anh. Cô gái nhỏ vụng về, chẳng biết nấu tới một món ăn ngon, hay trình độ Tiếng Anh chỉ tới còn chưa tới bằng C. Cô ấy so với anh ư? Người ta chỉ lắc đầu ngán ngẩm KHÔNG THỂ NÀO. Ai bảo không thể nào? Là có thể đấy. Anh yêu cô, yêu Mặc Sênh, mà còn hơn cả yêu, anh RẤT RẤT yêu cô, yêu cô tới cuồng dại, yêu tới đê mê của tận cùng cảm xúc. Chỉ có Mặc Sênh - người con gái duy nhất khiến Dĩ Thâm không thể là chính mình. Đứng trước mặt cô, mọi quy tắc của anh đều bị phá vỡ, mọi cảm xúc của anh đều không thể kìm nén. Đứng trước Mặc Sênh, anh không bao giờ là chính anh được nữa. Máu đang tuôn trào trong trái tim anh, nó như thôi thúc anh muốn nắm chặt lấy cô, muốn ép cô vào lòng, muốn ôm cô, muốn hôn cô, muốn trao cho cô những xúc cảm đang cháy rừng rực trong phổi, trong ngực anh. Sau bao giày vò cả thể xác tâm hồn, sau bao cách nhớ thương, cuối cùng hai người cũng về bên nhau, trao cho nhau quãng thời gian đằng đẵng chia rẽ hai linh hồn. Tình yêu mà, làm sao mà từ chối được khi nó đến đây, phải không. Đoạn tỏ tình của Dĩ Thâm thật dễ thương, muốn nói với người ta “ba từ ấy” mà cũng không dám nói, cứ vòng vo làm cô ngốc cũng chỉ biết lắc đầu.   “Lại một ngày khác. Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”. Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc. Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm - Giở sách giúp anh - Ứ - Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì. - Đồ lười! Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách: - Dĩ Thâm, anh lười quá. - Hừm… - Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng - Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh. Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó. “Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”. - Dòng thứ ba từ dưới lên. “Em đi gặp cảnh sát, có biết quy định ở đây đối với những việc như thế này không?” “Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?” Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm. - Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy - Dĩ Thâm thầm thì. Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu. - Tìm cuốn khác vậy - Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách. “Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?” - Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên. - Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nôi dung trọng điểm sao? “Vào mùa xuân, Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…” - Dòng thứ năm... Câu cuối cùng. “Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…” - Câu cuối cùng. “Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”. - Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? - Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp. Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương. - Mặc Sênh? - Ứ - Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ. Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh: - Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!”   “Có bao nhiêu cuộc tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó!” Gấp cuốn sách lại mà vẫn còn cảm giác hạnh phúc vương trên môi, trên mắt, và trong cả những giấc mơ! Mời các bạn đón đọc.