Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Túi Nhỏ Bên Ngực Trái

Văn án: Nhan Niệm Niệm là con của Liễu Như Chân và chồng trước. Mẹ con hai người tính ra cũng không ràng buộc hay tình cảm gì nhiều, chỉ là cô tới ở nhờ nhà họ Cố - nhà chồng mới của mẹ ruột mà thôi. Mẹ cô cảnh cáo cô rằng phải tránh thật xa Cố Lẫm, vị con trai trưởng nhà họ Cố kia.  Anh ta bị hủy dung một nửa mặt vì bỏng, tính cách cũng cực kì lãnh đạm, ai ai cũng nói bởi vì sự việc kia nên anh càng nham hiểm và vặn vẹo. Nhan Niệm Niệm vẫn luôn đem những lời này ghi tạc trong lòng, luôn cẩn thận mà tránh xa Cố Lẫm. Nhưng là, sau khi cô chết, lại là Cố Lẫm thay cô báo thù, mang theo tro cốt của cô rời khỏi nhân thế.. Một lần nữa mở to mắt, nhìn thấy chính là một gương mặt bởi vì bị bỏng hủy dung mà hung ác nham hiểm đáng sợ. Cánh tay trắng trẻo mềm mại của Nhan Niệm Niệm ôm lấy cổ anh, kinh hỉ mà mở to hai mắt, "Anh trai!" Lông mày Cố Lẫm nhẹ nhàng nhướng lên, môi mỏng hơi cong, "Em gái, lần đầu tiên gặp mặt, liền nhiệt tình như vậy sao?" Nhan Niệm Niệm vẫn luôn cho rằng cái người hung ác nham hiểm đáng sợ này không thích bản thân cô. Trọng sinh trở về cô mới biết được, chỉ là anh không thích cô gọi anh là anh trai. Sống lại một lần, Nhan Niệm Niệm hy vọng anh có thể rời xa đau đớn, vui vẻ một đời. Cố Lẫm: Ai mẹ nó muốn vui vẻ một đời, ông đây chỉ muốn đem em khảm vào xương cốt. 1. Không phải anh em ruột, tuyệt đối không có vấn đề đạo đức pháp luận. 2. Mặt của anh trai sẽ tốt. *** Reviewer: [L.A]_Lạc Hậu - lustaveland.com Nhan Niệm Niệm không thể ngờ rằng, khi vừa bước qua tuổi 18 lại là khoảnh khắc mà cô bị chính mẹ ruột tước đi sinh mệnh. Đêm ấy, cô ngã xuống nền, nỗi đau đớn của chất độc thấm vào tận tâm can, mỗi hơi thở cũng tràn ngập sự tuyệt vọng và bi ai đến cùng cực.  Từng người thân đứng bên cạnh cô, nhìn cô từ từ chết đi, họ che dấu nụ cười và sự nham hiểm độc ác của mình.  Khi ấy, chiếc váy xinh đẹp cô mặc chỉ nhuộm một màu bi thương... Nhan Niệm Niệm chết rồi, không để lại bất cứ gì cả. “Thật ra, so với quãng thời gian tôi đã chờ đợi người. Tôi thậm chí có thể đợi lâu hơn nữa. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao tôi cảm thấy. Giây phút này chính là kết thúc của chúng ta mất rồi…” (*) Ngày Cố Lẫm nhận được tin, Nhan Niệm Niệm đã chết, chính là bị người ta hại chết, cứ thế rời khỏi thế gian này. Nhan Niệm Niệm của anh, cô gái xinh đẹp và dịu dàng ấy. Cô gái mà anh đã dùng hết tất cả tình yêu và sự mềm mại để nâng niu trong trái tim mình. Cô gái mà khi rời xa, anh đã đau đớn và khổ sở đến thế nào?  Vậy mà, giờ đây, Nhan Niệm Niệm chết rồi… Ngày Cố Lẫm trở về, thế giới của anh chỉ còn lại một mảnh hoang tàn. Anh hận ông trời, sao nỡ đối xử nhẫn tâm với người con gái anh thầm yêu, hận người mẹ ác độc kia đã không từ bất cứ thủ đoạn nào giết chết cô, hận luật pháp không công bằng khi để kẻ có tội nhởn nhơ bên ngoài, hận cả những năm tháng qua anh đã không dám nói rõ lòng mình mà rời xa cô… Để giờ đây, tất cả chỉ còn là nắm tro tàn và những vấn vương anh không cách nào níu giữ được nữa.  Cố Lẫm trở nên điên cuồng và khát máu. Anh trộm đem một ít tro của cô bỏ vào bình lưu ly nhỏ mang trên cổ. Trong mỗi giấc mơ, cũng tràn ngập bóng dáng và hương vị xưa cũ ấy. Anh nhìn thấy khi cô cười rộ lên thật xinh đẹp, khi cô khóc nước mắt như mưa, khi cô đau đớn ôm lấy trái tim mình, khi cô giãy dụa giữa sự sống và cái chết… Cố Lẫm không thể tha thứ và buông bỏ được. Vì thế, anh dùng con dao sắc nhọn kia, đâm vào tim kẻ có tội, giết chết bà ta, không chút do dự nào. Anh nhìn thấy máu phun ra, nhìn thấy sự tanh tưởi dơ bẩn ấy, nhìn thấy sự sợ hãi và run rẩy không ngừng. Nhìn thấy cả cái giá phải trả của bản thân mình. Nhưng, Cố Lẫm không hối hận… *** Linh hồn Nhan Niệm Niệm vẫn quẩn quanh ở thế gian này mà chưa rời đi được. Cô tận mắt chứng kiến tất cả những điều mà bản thân không thể ngờ đến. Người mẹ độc ác của mình, sự đau đớn điên cuồng của Cố Lẫm - người anh trai hờ cô từng xa lánh, chán ghét. Cố Lẫm vì trả thù cho cô, mang tội giết người phải vào lao ngục. Thế nhưng, anh chưa từng phút giây nào quên đi cô gái nhỏ ấp ủ trong tim, vẫn luôn vuốt ve nhẹ nhàng chiếc bình tro cốt nhỏ của cô bằng tất cả sự dịu dàng của mình. Và rồi, Nhan Niệm Niệm nhìn thấy Cố Lẫm bị người ta hại chết, máu tràn ra từ miệng anh. Vậy mà vào phút giây cuối cùng ấy, anh vẫn luôn giữ chặt chiếc bình nhỏ nơi tim mình.  Nhan Niệm Niệm tuyệt vọng gọi tên anh, tuyệt vọng níu kéo sinh mệnh đang dần mất đi của anh. Thế nhưng, nước mắt và đau đớn của cô, không cách nào thức tỉnh người phàm thế.  Cố Lẫm chết. Chiếc bình rơi. Cô tan biến… *** Một lần nữa được sống lại vào năm 17 tuổi, Nhan Niệm Niệm vẫn không cách nào quên đi được bi thương kiếp trước. Mỗi lần nhìn thấy Cố Lẫm, trái tim cô lại đau đớn đến không thể thở nổi. Bởi vì, chỉ có người con trai ấy, là thật lòng yêu cô và bất chấp tất cả vì cô mà đánh mất cả tương lai và sinh mệnh quý giá của bản thân mình. Vậy nên, một đời này, Nhan Niệm Niệm sẽ ở bên cạnh anh, bảo vệ anh, yêu thương anh và không để cho bi kịch kiếp trước lặp lại nữa. Còn lần đầu tiên Cố Lẫm nhìn thấy Nhan Niệm Niệm, liền bị cô giãy dụa trong cơn ác mộng mà ôm lấy anh khóc nức nở, từng tiếng nghẹn ngào cầu mong anh bình an. Lúc ấy, anh không biết rằng, duyên phận của bọn họ đã bắt đầu từ giọt nước mắt đó. Cố Lẫm là thái tử của Cố gia, người thừa kế hợp pháp duy nhất gia sản khổng lồ của gia tộc. Và bởi vì, một bên mặt anh bị phỏng từ bé mà tính tình trở nên kỳ quái, lạnh lùng khó tiếp cận. Thế giới của anh khi ấy, chỉ một màu đen tối và cô độc. Thế nhưng, từ khi Nhan Niệm Niệm đến sống nhờ ở nhà anh, mọi thứ đã thay đổi.  Nhan Niệm Niệm là một cô gái bằng tuổi nhưng vóc dáng lại nhỏ nhắn so với anh. Cô ấy rất xinh đẹp và luôn mang theo sự mềm mại an tĩnh đến dịu dàng trong từng hơi thở. Đứng trước người anh trai hờ có khuôn mặt đáng sợ là anh nhưng cô chưa bao giờ tỏ vẻ ghét bỏ hay xa lánh.  Mỗi sáng, cô sẽ mỉm cười xin đi nhờ xe anh, đến trường sẽ líu ríu nói chuyện cùng anh. Cho dù anh có hờ hững thì cũng nhiệt tình mà vui vẻ như thế. Và cũng chỉ có cô dám dũng cảm đứng ra bảo vệ anh trước những lời nói xấu xa bịa đặt, dám dùng sức lực bé nhỏ của mình để ngăn chặn kẻ khác muốn thương tổn anh.  Một Cố Lẫm ngông cuồng cao lớn, chưa từng được bất cứ ai che chở cứ thế lại là người mà cô gái nhỏ hết lòng dùng tất cả của mình để giữ gìn. Khi ấy, từng chút một dịu dàng đó, khiến trái tim anh biến thành một mảnh mềm mại.  Hoá ra, trên thế giới này, vẫn luôn có một người tên Nhan Niệm Niệm vì anh mà có thể làm mọi thứ. Thế nên, Cố Lẫm muốn thay đổi bản thân mình để cô gái nhỏ sẽ không phiền lòng, để mỗi khi anh đạt được kết quả tốt thì mỉm cười rực rỡ. Vì vậy, anh dốc sức vào học tập, từng bước theo kịp cô. Anh biến mình thành người anh trai tốt, quan tâm chăm sóc cho cô. Những kẻ xấu muốn hãm hại cô gái nhỏ của anh, anh đều không chút do dự nào mà xử lý.  Bởi vì, mọi người không biết, trong ngày nắng ấm áp lúc trước, có một cô gái mang tên Nhan Niệm Niệm đã từng bước chạy đến bên anh, ôm lấy anh và nở nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh dương. Cô ấy nói rằng, anh Cố Lẫm, em mong anh một đời bình an vui vẻ. Và từ giây phút ấy, Cố Lẫm biết, sắc màu tươi đẹp trong thế giới của anh là cô, là Nhan Niệm Niệm chứ không phải bất kỳ ai khác. Và Cố Lẫm cũng nhận ra, anh động lòng trước cô gái nhỏ rồi.  Thế nhưng, vết thương trên mặt và nỗi đau từ quá khứ của Cố Lẫm như con dao sắc nhọn muốn cắt đứt sợi dây nhân duyên của họ. Anh không dám tiến lên, bước đến bên cạnh cô. Bởi vì, Nhan Niệm Niệm xinh đẹp và chói loà như thế, anh không muốn vì mình mà cô đánh mất đi tương lai tươi sáng, gia nhập giới giải trí, thành công trên con đường nghệ thuật của mình.  Anh sợ, mình trở thành vết nhơ trong sự nghiệp và nhân sinh của cô. Vì cuộc đời này, chính là tàn nhẫn như thế, miệng lưỡi và sự ác độc của thế gian, có thể huỷ diệt tất cả mọi thứ. Nhưng, Cố Lẫm anh biết không, cuộc đời của Nhan Niệm Niệm, anh chính là ngọn hải đăng dẫn lối cô trở về. Vì có anh, nên cô mới có đủ dũng khí và sự kiên cường để một lần nữa đối diện với những âm mưu và sự tàn nhẫn của chính mẹ ruột muốn giết chết mình, mới có thể từng bước từng bước thay đổi vận mệnh bi kịch kiếp trước. Không có anh bên cạnh, thế giới của cô liền trống rỗng. Thì ra, nhân duyên của bọn họ, không phải bắt đầu từ lúc cô trùng sinh trở về, cũng không phải bắt đầu từ ngày thơ bé khi hoả hoạn có nhau, mà có lẽ đã sớm bắt đầu từ kiếp trước cho đến tận kiếp này. Chỉ là, khi ấy, mỗi người đều mang trên vai những đau đớn của bản thân mình mà đánh mất đi cơ hội bên nhau.  Thế nên lần này, nhất định Nhan Niệm Niệm sẽ không để Cố Lẫm rời xa cô nữa, nhất định không để ngày anh trở về là ngày cô mất đi, nhất định không để sự tuyệt vọng bi thương là kết thúc cho câu chuyện của bọn họ.  Vì vậy, cả hai cùng nhau lật mở những âm mưu tàn độc đã được chôn dấu trong quá khứ. Cái chết thương tâm của mẹ Cố, trận hoả hoạn kỳ lạ khiến Cố Lẫm bị thương nghiêm trọng một bên mặt, vết phỏng trên đùi và dây thanh âm bị tổn hại của Nhan Niệm Niệm và cả cái chết cùng phương thuốc cha Nhan dùng hơn 10 năm để nghiên cứu ra… Tất cả, rồi sẽ được phơi bày dưới ánh sáng của công lý.  Cuối cùng, sẽ không có gì là có thể ngăn cách được Cố Lẫm và Nhan Niệm bên nhau, để bù đắp lại kiếp trước đã từng lạc mất nhau ấy. Để một đời này, nhân sinh dịu dàng và ngọt ngào đều trao em, Niệm Niệm của anh. *** “Túi nhỏ bên ngực trái” - tựa truyện cũng như nội dung, chỉ một nơi nho nhỏ được cất dấu ngay gần trái tim, lặng lắng lắng nghe từng tiếng đập nhẹ nhàng của yêu thương.  Với nội dung là câu chuyện trùng sinh, thay đổi vận mệnh, cứu rỗi linh hồn bộ truyện thật sự hay và mang đến cho người đọc rất nhiều cảm xúc khác nhau. Là những khoảnh khắc rơi nước mắt cho kiếp trước đầy bất hạnh của cả hai nhân vật chính, là những vui vẻ ấm áp cho quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp bên nhau của họ, là sự bất ngờ và phẫn nộ khi những bí mật trong quá khứ được tiết lộ, và cuối cùng là hạnh phúc ngọt ngào cho cái kết đẹp và toàn vẹn. Cả nam nữ chính trong bộ truyện đều được tác giả xây dựng khá tốt. Một Cố Lẫm ngông cuồng lạnh lùng với tâm lý kỳ quái lại là con người cực kỳ cực kỳ tinh tế và thâm tình. Cho dù là kiếp trước hay kiếp này thì tình yêu mà anh dành cho nữ chính đều khiến mn vô cùng xúc động. Nhẹ nhàng quan tâm, ân cần dịu dàng và nguyện hết lòng vì người ấy. Một người như vậy, quả thật rất khó để tìm thấy.  Và thật may, khi kiếp này Nhan Niệm Niệm đã nhận ra được tất cả mọi thứ, kiên cường nỗ lực từng bước đổi thay được vận mệnh. Tình yêu của cô dành cho Cố Lẫm là toàn bộ sự dịu dàng, bao dung và ấm áp của mình. Thế nên, quãng đời còn lại, sẽ chỉ là những tháng ngày tràn ngập nụ cười cùng yêu thương mà thôi. Vì thế, nếu bạn đang cần tìm một bộ truyện mà có các tag hay như trùng sinh, thanh xuân, sủng sạch ngọt lại thêm thâm tình cảm động và có nội hàm thì không nên bỏ qua bộ truyện này đâu ạ. Bởi vì, convert vô cùng dễ đọc nên mình đề cử cho cả những bạn đang ngại truyện chưa có edit nhé. Còn nếu bạn nào cảm thấy truyện hợp gu và có thời gian thì hãy nhận bộ này và đào hố cho mn cùng đọc nha. Mình nghĩ, với những ngày nghỉ dịch như thế này thì đây hẳn là bộ truyện mà mn đang tìm đó ạ ^^ (*): Trích lời bài hát Wait more do The Black Skirts thể hiện ost phim Another Oh Hae Young. *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre: Google/Huaban  Mời các bạn đón đọc Túi Nhỏ Bên Ngực Trái của tác giả Giản Diệc Dung.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Đường Đưa Tiễn Đầy Hoa - Thanh Sam Lạc Thác
Năm 15 tuổi, Tân Thần nói với Lộ Phi: Dù gì thì nụ hôn đầu của anh cũng thuộc về em rồi. Năm 17 tuổi, Tân Thần nói với Lộ Phi: Em không thèm là trách nhiệm của ai cả. Năm 25 tuổi, Tân Thần nói với Lộ Phi: Em không có quyền sau khi đã tạm biệt mà còn bướng bỉnh làm khách không mời mà đến trong cuộc đời của người khác. Tình cảm thanh mai trúc mã đã trở thành hồi ức ấm áp nhất trong cuộc đời, liệu có thể kéo dài đến mãi mãi? Khi gặp lại, cô không còn ngây thơ bướng bỉnh, không còn tin vào tình yêu, sự trùng phùng của họ có nghĩa là gật đầu chào hỏi nhau, hay là một khởi đầu mới?
Câu Được Con Rùa Vàng - Không Hữu Cố Sự
Có người hỏi: Tỉ lệ khả năng” rùa vàng” từ trên trời rơi xuống là bao nhiêu nhỉ? Phật nói: “Chắc phải chờ thêm năm trăm năm nữa”.   Một cô gái ngang ngược, làm gì cũng rất phô trương, đã ở trong tình trạng thiếu đàn ông rất lâu rồi, đột nhiên gặp vận may, vớ được “con rùa vàng” từ trên trời rơi xuống.
Tổng Giám Đốc, Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé - Noãn Đường
Mẹ già bức hôn, ừ, rất tốt. Không phải là muốn ôm cháu ngoại sao? Mượn hạt giống là có thể thực hiện. Vì hoàn thành tâm nguyện mẹ già dạ xoa, vào một buổi tối ban đêm gió lớn, một mình làm thí nghiệm cô rốt cuộc không chút do dự hướng về phía một người đàn ông miễn cưỡng coi như là Gen hoàn mỹ đưa ra móng vuốt của cô. . . . . . Mê. Cưỡng gian lại mê. Cưỡng gian.  Sau khi ăn sạch sành sanh, tâm cô lại buồn bực, cô mang theo mầm mống mượn được chạy thoát. . . . .  Cô chỉ muốn nói Tổng Giám Đốc, Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé. Những tưởng sẽ không tìm ra, ai dè trời xui đất khiến khi họ chạm mặt thì cô đã thực sự mang thai anh, một đứa trẻ so với thiên thần thì xinh hơn. Hắn là muốn bóp chết cô nhưng còn đứa trẻ đáng yêu này Đúng lúc thiếu đứa bé, hắn ném ra một tờ hiệp nghị, hắn muốn đứa bé lại không muốn mẹ đứa bé. Nhưng mà ngàn tính vạn tính, hắn thế nào cũng không tính đến, người phụ nữ đáng chết này sau ngày sinh con lại vẫn có thể trực tiếp cả người mang cục cưng biến mất hoàn toàn. Là hắn có hay không tâm ý với cô, là cô hay không có tâm ý với hắn, này là gian tình hay là tình yêu ép nở, bất kể thế nào đây cũng là truyện tình cảm này cũng phải phát sinh
Bức Thư Bị Lãng Quên - Cố Tây Tước
Khi đi hiến máu, cô nhìn thấy chữ ký trên danh sách hiến máu rất đẹp, và cô bị mẫu chữ ký đó thu hút, do quá rảnh rỗi cô vơ lấy tờ giấy nháp bên cạnh và mô phỏng lại, vì thế mà lúc đó có một nam sinh anh tuấn quay lại lấy di động bỏ quên bỗng nhiên sững lại như chợt có suy nghĩ gì đó, nheo mắt hồ nghi nhìn cái tên cô đã viết... Có lẽ đó là tên anh ta. Sau vài lần gặp gỡ tình cờ, cuối cùng lại gặp anh trong buổi gặp gỡ học sinh cũ của trường trung học. Lúc ra về, lão đại của khoa ngoại giao, anh chàng cơ trí mà khiêm tốn, nghiêm chỉnh mà chín chắn đó rất lịch sự nho nhã nói một câu, “Anh đã từng viết cho em một bức thư, em còn nhớ không?” Rất lâu sau đầu óc An Ninh vẫn còn hỗn loạn, điều anh nói có nghĩa là... Cô đã từng từ chối Từ Mạc Đình?