Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thủy Chử Đại Thần

Độ dài: 75 Chương Thể loại: Xuyên đến cổ đại làm tác giả! – Good Ending Nói rõ: Chuyện xưa vốn toàn bộ hư cấu, chiếu theo có phụ họa , hoàn toàn vô nghĩa! Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Đường Đại ┃ phối hợp diễn: không ┃cái khác: ngôn tình, tiểu thuyết xuyên qua, bạo tiếu, nhất độ quân hoa. Xem một ‘tiểu thấu minh’ biến thành Đại Thần!   Đoạn trích giới thiệu truyện trên baidu Dụ vương hiển nhiên rất thỏa mãn sự thức thời của nàng, hắn tiếp tục không vội vàng nói: “Ngươi hầu bản vương ngủ một đêm, bản vương bảo vệ ngươi lần này, thế nào?” … Đường Đại sặc, một lát sau nàng ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi: “Vương gia, xin hỏi ở đây cách biên giới Huỳnh vương triều có xa lắm không?” Dụ vương rảnh tay mở ra quạt xếp, lại khép lại rất nhanh: “Cũng không xa, đi đường tắt gần nhất…Khoảng chừng hơn hai mươi vạn dặm đi.” Đường Đại lệ tuôn. Một đám người xuyên không chuyên đi gây chuyện, một hồi xuyên không không được phép làm bừa, một cái triều đại bị chơi đùa đến hỏng. Nghìn vạn đọc giả nhắn lại: Hy vọng bọn họ chẳng bao giờ gặp nhau. Hy vọng bọn họ chẳng bao giờ yêu nhau. U HỒN CỐC CHỦ: Mình edit bộ này vì mê Nhất Độ Quân Hoa, cảm thấy tác giả rất biến thái, mình rất thích. Nội dung truyện cũng mới lạ, nhưng đề nghị ai đã đọc convert rồi đừng spoil trước nội dung. Thanks. Truyện kể về nữ chính là một tác giả tép riu vô danh trên mạng, nàng xuyên không, không gặp thời, về nhằm cái thời đại mà: Hoàng thân không được cùng xuyên không giả kết hôn, quan viên trong triều, thân hương đại tộc vị trí chính thê không được là xuyên không giả, xuyên không giả sinh con xem như thứ xuất, không được sở hữu tải sản, kế tục tước vị quyền lực! Nam xuyên không giả không có tư cách dự thi, không được vào triều làm quan, thê thiếp không được vượt quá hai người, phàm là gia sản (hoặc bất động sản) tổng giá trị không được vượt quá một trăm lượng, vượt quá sung công quốc khố, để ngừa phản động. Nếu phát hiện xuyên không giả có dị năng, không phân biệt là huyền huyễn xuyên, đô thị tu chân xuyên, huyền nghi khủng bố xuyên, hết thảy tử hình ngay tại chỗ, để tránh khỏi tai họa cho thế giới. Ngoài ra xuyên không giả có sở trường đặc biệt, để tránh mê hoặc trọng thần trong triều, anh hùng giang hồ, khiến cho loạn thế phân tranh hết thảy hủy bỏ sở trường đặc biệt đó. Người bề ngoài xinh đẹp khuynh thành thì hủy dung, người có giọng hát khuynh quốc thì làm cho câm họng, người vũ động kinh thành thì cưa chân, người có nụ cười mê hoặc chúng sinh thì cắt mặt, người ánh mắt có thểphóng điện thì chọt mù mắt. →  Tóm lại , người đến đây “lưu đầu bất lưu kỹ, lưu kỹ bất lưu đầu” dù thế nào cũng nên chọn cái thứ nhất. Chúng ta cùng xem nàng làm thế nào từ một nhân vật vô danh tiểu tốt bò lên vị trí Đại Thần??? Còn sau đó thì sao???? Đọc truyện đi rồi biết. *** Cứ ngỡ truyện hài, hoá ra không phải Cứ tưởng ngôn tình, đến cuối mới hay đó là truyện nhân sinh Một câu chuyện ban đầu vừa hài vừa nhảm, nhưng càng về sau càng chua càng xót, càng đắng cay Là vì truyện quá ngược? Không phải, dù những hành động của Thẩm Dụ từng làm khổ Đường Đại, đó vẫn không phải nỗi ngược lớn nhất trong cuộc đời nàng Những đau khổ trong câu chuyện này, là nỗi đau không chỉ đến từ việc yêu đương, mà là những trắc trở, trớ trêu, mất mát như thể được sắp đặt trong vòng xoay của tạo hoá thật sự.  Truyện đầu tiên mình đọc của Nhất Độ Quân Hoa là Phế Hậu Tướng Quân, nói thật tự dưng mình không đánh giá cao tác giả, cảm thấy những trò ngược tâm ngược thân ấy rất tầm thường, như những màn quằn quại của mấy cô bé tuổi teen yêu đương nhăng nhít, chờ được làm vai chính trong cuộc đời một thằng đàn ông giàu hormone con đầu đàn nào đó. Nhưng mình đã lầm Phế hậu tướng quân có thể là tác phẩm thời Nhất Độ Quân Hoa đang trẻ trung ham mê những thứ nhắng nhít đó thật (thế nên sau này bà ấy viết lại bộ này hoài), nhưng mẹ kế Hoa bây giờ không thể nghi ngờ về thực lực, rất nhiều tác phẩm của bà ấy hay đến nỗi mình đọc mà ngấm không dứt được Đặc biệt là Thuỳ Chử Đại Thần, không ngờ một tác phẩm văn học mạng lại sâu sắc đến thế. Một cuốn truyện dành cho người trưởng thành, một cuốn ngôn tình thất bại, nhưng lại thành công với việc khắc hoạ nhân sinh quan của tác giả. Mình thích cái không khí nửa giả nửa thật trong tác phẩm này, cứ như thể tác giả chỉ mượn tay nữ chính, đưa vào bối cảnh xuyên không để tự sự lại những mặt tối của nghề mà tác giả thực sự đã trải qua. Thậm chí nếu bay cao bay xa hơn thì thấy rằng còn có chút đả kích ngầm về sự can thiệp của chính trị đối với văn hoá, nhân dân được đọc gì, không được đọc gì, kiểm duyệt, xuất bản, văn chương, cuối cùng vẫn chỉ là bề nổi từ những cuộc đấu đá trong giới cầm quyền mà thôi. Đường Đại ban đầu chỉ là một cô gái ngây thơ thích viết lách, có chút ham hư vinh được nổi tiếng, không ai ngờ được kết thúc như thế, lại chỉ vì bị vạ lây bởi thủ đoạn chính trị.  Nhân vật trong này cũng rất đặc sắc, nhất là Đường Đại và Thẩm Dụ. Đường Đại đương nhiên là nữ chính, hoặc nói nàng là nhân vật chính mới đúng, vì cả câu truyện có khác gì cuốn tự sự của nàng đâu nhỉ. Nàng khiến cho mình cảm thấy vừa bình thường, vừa phi thường Đường Đại, nếu là một con người bằng xương bằng thịt ngoài đời, sẽ khiến cho mình có cảm giác từ bình thường đến khinh thường. Nàng viết văn với tâm thức kẻ háo danh, đón ý chiều theo thị hiếu người đọc, nào sex nào máu chó nào giật gân, kiến thức tầm thường, vốn là loại văn hại mắt, đọc phí thời gian, vừa ức chế vừa làm giảm khả năng đánh giá của bản thân. Nàng được xuất bản sách nhờ đi “cửa sau”, đứng trên đỉnh cao danh vọng nhờ làm tình nhân của một người đàn ông, nàng vì dục vọng không kìm chế được mà ngủ với người đàn ông của bạn thân đã mất. Nhưng nàng kiên cường sống dù bị đoạ đày, nàng thông minh có thể nhận ra âm mưu chốn hoàng quyền, nàng nhân hậu bật khóc trước cảnh chém giết man rợ, nàng dành tình mẫu tử bao dung thực sự cho đứa con nuôi, và cuối cùng, nàng hào hiệp giơ đầu chịu chết để bảo vệ những người đồng nghiệp của nàng.  Và còn một điều đáng ngưỡng mộ nữa, phải nhắc, đó là cách yêu của nàng. Nếu nói phụ nữ mềm lòng nên hay chịu thiệt trong tình yêu, thì Đường Đại lại không chịu thiệt một miếng nào cả. Chính xác thì, nàng đã thắng trong cuộc giằng co dành cho trái tim, nhất là đối với Thẩm Dụ. À, thôi hãy để Thẩm Dụ lên sàn đi, anh này cũng hay lắm, chưa bao giờ mình cảm thấy một “nam chính ngôn tình” nào chân thực đến thế. Dù Đường Đại có nói với anh rằng anh chẳng phải nam chính trong câu chuyện của cuộc đời nàng, nhưng theo định nghĩa của mình thì anh là nam chính cũng được, ít nhất vì anh là người đàn ông có số phận gắn chặt với nữ chính nhất. Dù không phải tình yêu thắm thiết, cũng là ràng buộc từ định mệnh. Thẩm Dụ là một con người làm chính trị điển hình, không tìm đâu ra những đặc tính uỷ mị vô lý như ngôn tình hay vẽ ra, cuộc đời anh ta bận rộn tính toán nhiều thứ, quyền lực, địa vị, tình yêu vứt đến tầng thấp nhất, thậm chí còn không cấp thiết bằng tình dục :))))  Thực ra hành xử như Thẩm Dụ mới chính là cơ chế chung của đa số đàn ông trên đời này, nhất là đàn ông có tố chất con đầu đàn như anh ta.  Bạn không tin ư? Người như thế, có thể có chân tình hay không? Câu trả lời có lẽ rất phức tạp. Cho đến cuối cùng, hai người này vẫn khiến mình cười ra nước mắt. Thẩm Dụ hỏi Đường Đại: Từ đầu đến cuối nàng có yêu bản Vương không? Đường Đại lại trả lời: Vậy từ đầu đến cuối, Vương gia có yêu ta không? Cả hai đều ngang bướng vậy đấy. Nhiều lúc mình cũng hoang mang, rốt cục hai người này có từng một chút nào yêu nhau hay không? Nhưng trong cuộc thi tình cảm chẳng phải có cái luật ai mở miệng trước người đó thua sao? Hay là chỉ mới qua một cái liếc nhìn, vị Vương gia cao ngạo đó mãi đến nhiều năm sau này vẫn nhớ đến hình ảnh nàng ngồi trong Lan Nhược Tự, cổ án thanh đăng, tóc dài rối tung, tay trắng cầm bút, trong miệng khẽ hát giai điệu cố hương xa ngàn năm. Thẩm Dụ cái gì cũng áp đảo Đường Đại, tuổi tác, cơ trí, sức mạnh, tiền tài, quyền thế, nhưng trái tim quyết tuyệt phải cam bái hạ phong.  Thẩm Dụ có tự lừa mình dối người đến thế nào, thì người khiến anh ta nuối tiếc, đau đớn nhất trong một kiếp sống này, vẫn là Đường Đại. Còn Đường Đại? Khi còn trẻ, nàng từng yêu Hàn Phong, khi tình yêu ấy vì cuộc đời này mà phải đứt gánh, nàng vẫn sảng khoái chúc phúc cho chàng. Với Diệp Độc Thành, lúc đầu là sự tin tưởng, ỷ lại, nhưng hắn khiến nàng hận, mà nàng hận, thì sẽ dồn hắn vào chỗ chết Đối với Hình Viễn, Đường Đại chưa từng có cảm xúc hơn mức bạn bè (friend with benefit, why not), dù mình nhìn thấy cuối cùng, Hình Viễn lại có chút gì đó với Đường Đại, dù là thay thế cho Hà Hinh hay gì đi chăng nữa. Vây cuối cùng, người đàn ông của nàng là ai? Người nào khiến nàng từ chối Hình Viễn: “Ngươi không phải người có thể bầu bạn với ta nơi thiên nhai, ta vẫn là không đợi được hắn” Người nào khiến nàng đề tựa rằng:  “ Trăm ngàn năm sau, khi giấy mực theo năm tháng nhạt đi, khi những đường viền tư ấn không còn nhìn rõ, chàng và ta đều trở thành cổ nhân trong lời bình phẩm của người đời. Ai sẽ còn suy đoán những bí mật phía sau những văn tự này? Ai sẽ còn ở trong chùa cổ lụn bại, trong đêm lạnh trên núi, tay của chàng vì ai mà cầm bút? Có thể nếu không xuyên không? Nếu ở nơi này, ta có thể gặp được chàng Thì ra ở nơi này, ta có thể gặp được chàng.” Những dòng bút cuối cùng nàng lưu lại, là dành cho Bồ Tùng Linh. Đường Đại chính là Nhiếp Tiểu Thiến của chàng Nhân sinh như mộng, dù là chân ái, dù là người nàng yêu, thì ngay từ đầu gặp nhau, nàng đã không phải hiện thực của chàng. Thẩm Dụ cầu xin nàng, nàng không cho, mà hướng Bồ Tùng Linh phó thác hậu sự. Dù chàng gặp nàng quá muộn Dù chàng không thể cho nàng một kết cục viên mãn Nhưng thế thì sao chứ, hãy để mộng của nàng, cả mộng của chàng, lưu danh thiên cổ. Thực ra, khi mình ngẫm kỹ hơn, có lẽ Bồ Tùng Linh không thật sự là tình yêu khắc cốt ghi tâm của Đường Đại, mà giống Bạch Trường Sơn nàng luôn tâm niệm, chỉ đẹp khi nằm trong mộng ảo. Bồ Tùng Linh có bóng hình của Hàn Phong năm xưa, Đường Đại từ ngưỡng mộ văn chương giản dị mềm mại ấy, rồi đến tư cách cao thượng của chàng, nay người ấy lại đến trước mặt nàng, không tồn tại tì vết từ sự trêu đùa của số phận, không cần sợ hãi được mất, nàng rung động. Nhưng mình chợt nhớ, trước cả Hàn Phong, Đường Đại từng ngây người ngắm một Thẩm Dụ đại mã kim đao, ngồi trên bãi cỏ, trường bào nguyệt sắc được nắng tháng năm nhuộm thành màu vàng nhạt, một tổng biên tập Thẩm Dụ, đọc chín ngàn chữ nhanh như gió, hiểu biết thông thái, thẩm định từng tác phẩm thấu đáo, từng khiến Đường Đại một giây ngưỡng mộ. Người đó, vậy mà đọc tất cả tác phẩm của nàng, không sót một chữ nào. Nếu, dù chỉ một phần khả năng, nhưng nếu như Thẩm Dụ cứ mãi giữ cho mình là vị tổng biên tập hôm ấy, có lẽ Đường Đại sẽ yêu anh ta không biết chừng, Đường Đại cho dù không phải văn hào xuất chúng, nhưng trái tim nàng vẫn là trái tim một văn nhân, rung động trước những thứ văn nhã như thế đấy.  Thật đáng tiếc, Thẩm Dụ đã sinh ra để chọn con đường của quyền thế, có quyền lực thì càng bá đạo, càng không chịu nhún nhường, càng không thể buông bỏ thể diện, lợi ích cho một người, Đường Đại không thể yêu hắn nữa.  Đến cuối cùng, hắn cảm khái rằng, nếu có thể, kiếp sau muốn yêu nàng thuần thuần khiết khiết, không vướng bận hoàng thành, không có Trường An, không phải Vương gia cao cao tại thượng. Không có những thứ đó, hắn chỉ còn là một con người tính cách tuỳ hứng, trí tuệ sắc sảo, ngông nghênh cao ngạo, chẳng phải là một mặt của Bồ Tùng Linh đó sao.  Bởi vậy, Bồ Tùng Linh chính là Mr.right của Đường Đại, gồm hai mảnh ghép tốt đẹp nhất từ Hàn Phong và Thẩm Dụ, chàng ta là nhân vật có thật duy nhất trong những người đã đi qua cuộc đời nàng, nhưng dường như lại tồn tại giống như một giả định hơn là một người thực, để thành toàn cho phần tâm ý còn dang dở của nàng. Kết thúc bài review lê thê này, bạn biết đối với mình tác phẩm này hay hay dở rồi chứ đúng không. P/s: À quên, chống chỉ định người non nớt, không chịu đựng nổi những biến thái vặn vẹo của tính dục và tâm lý con người. :))) annalazyblog.wordpress.com Mời các bạn đón đọc Thủy Chử Đại Thần của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử - Tào Đình
Trâu Tướng Quân và Tô Thích là hai chàng trai nổi tiếng trong giới thượng lưu. Không chỉ bởi vẻ ngoài đẹp trai hấp dẫn mà mỗi người đều có một nét thu hút riêng khiến người ta không thể nào cưỡng lại được. Tuy cả hai người là anh em họ nhưng tính tình lại hoàn toàn khác nhau. Nếu như Trâu Tướng Quân kiên nghị và mạnh mẽ thì Tô Thích lại nhẹ nhàng và trầm tính, nếu Trâu Tướng Quân là lửa thì Tô Thích là nước, nếu như Trâu Tướng Quân là mặt trời nóng bỏng thì Tô Thích lại là mặt trăng dịu dàng… Chính vì sự trái ngược trong tính cách mà hai người luôn ganh nhau về mọi mặt, ngay cả trong chuyện tình cảm. Mười năm trước, Trâu Tướng Quân biết Tô Thích thích Ngụy Trích Tiên nên đã xen vào giành lấy trái tim của cô. Dù hiện tại anh đã trở thành vị hôn phu của Trích Tiên, nhưng lúc nào cũng hờ hững với cô. Ngụy Trích Tiên và Ngụy Nhất là hai chị em ruột, trong khi người chị Trích Tiên yêu say đắm Trâu Tướng Quân thì anh lại bị Ngụy Nhất thu hút ngay từ khi gặp gỡ. Nhưng người Ngụy Nhất thầm thương trộm nhớ bấy lâu lại là Tô Thích. Còn Tô Thích, vì bị Trâu Tướng Quân cướp mất người yêu, anh liền tỏ tình với Ngụy Nhất để có thể đến nhà họ Ngụy thường xuyên và mong được gần gũi hơn với Ngụy Trích Tiên mà mình yêu thương. Trong cuộc sống không phải tình yêu nào cũng là trọn vẹn, không tình yêu nào cũng được đáp lại bằng tình yêu, có những tình yêu âm thầm xuất hiện và "việc thầm yêu trộm nhớ một người, cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, đã không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm..." Một lần nữa tác giả Tào Đình lại cuốn chúng ta vào một câu chuyện đan xen phức tạp, nơi mà tình bạn – tình anh em – tình cảm gia đình đều trở thành một thử thách đối với "tình yêu". *** Việc thầm yêu trộm nhớ cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, dù không được ai biết đến nhưng lại xanh tốt um tùm. Ngụy Nhất đã thầm thương trộm nhớ anh. Ngụy Nhất không thể ngờ rằng, lần gặp lại anh sau đó lại khiến cô rơi vào hoàn cảnh như vậy. Ngụy Nhất vốn sở hữu làn da trắng ngần, vừa mịn màng nõn nà, căng tràn sức sống, dường như ko nhìn thấy lỗ chân lông. Trâu Tướng Quân, người lớn hơn cô chín tuổi đã từng thốt lên rằng: “Cô bé có làn da thật đẹp”. Làn da của Ngụy Nhất đẹp đến nỗi mọi phụ nữ đều phải ghen tị. Trước giờ cô không hề trang điểm, da mặt cũng chẳng nổi mụn. Hôm đó xem như ông trời đã mở mắt rồi, tự dưng khiến cô nổi đầy nốt mẩn đỏ khắp mặt. Một chiếc BMW màu bạc dừng lại trước tòa biệt thự. Ngụy Nhất nghiêng qua ngó lại, ngắm kỹ khuôn mặt mình trong gương chiếu hậu. Cộng thêm sức nóng như thiêu đốt của mặt trời, những nốt mẩn đỏ trên mặt cô ngày càng nổi rõ. Nốt mụn đỏ to nhất, ngoan cố nhất lại hiên ngang ngự trị trên chóp mũi, rất có phong cách lãnh tụ. Ban nãy, cô giúp việc lại vừa đon đã giới thiệu một loại cao bôi gia truyền dùng để chữa dị ứng, bôi ngay lớp cao bóng nhẫy ấy lên mặt cô, càng khiến cô trông thê thảm vô cùng. Cuối cùng, Ngụy Nhất quay sang nói với chị bằng giọng thăm dò: “ Chị, em thật sự không muốn đi, em ngồi trên xe đợi chị nhé” Ngụy Trích Tiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, không nói câu gì. Chính trong lúc Ngụy Nhất nghĩ rằng chị mình đã đồng ý, giọng nói lạnh lùng của Ngụy Trích Tiên bỗng vang lên “Hôm nay là sinh nhật của Trâu Tướng Quân” Ba chữ “Trâu Tướng Quân” này, ngay cả đối với cô giúp việc nhà họ Ngụy cũng như sét đánh ngang tai, danh nổi như cồn. Đó chính là vị hôn phu của Ngụy Trích Tiên. Người đàn ông đó, Ngụy Nhất đã từng gặp một lần, vẻ bề ngoài rất điển trai nhưng tính cách lại vô cùng nghiêm túc. Ngụy Nhất cảm thấy ngứa ngáy khắp mặt, đưa tay lên mặt xoa xoa vài cái: “Trâu Tướng Quân là bạn trai chị, có phải của em đâu” Ngụy Trích Tiên cười lạnh lùng: “Nếu là bạn trai của chị, em còn ngại gì nữa?” ... Mời các bạn đón đọc Trước Là Tiểu Nhân Sau Là Quân Tử của tác giả Tào Đình.
Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần - Tào Đình
Một chàng trai hiền lành, tài năng, trong một lần hiến máu nhân đạo không may bị nhiễm HIV. Những tưởng chàng không thể thoát khỏi căn bệnh thế kỷ quái ác ấy, nhưng nhờ tình yêu của một nàng tiên nữ giáng trần, chàng đã được cứu sống. Tại sao chúng ta lại không tự tạo nên câu chuyện cổ tích ấy, mà lại trông chờ vào thần tiên? Tình người hoàn toàn có thể tạo nên những câu chuyện thần kỳ để cứu giúp những con người bất hạnh bị mắc phải căn bệnh thế kỷ quái ác - HIV/AIDS. *** Mễ Bối, có thật là ngươi muốn rời khỏi Thiên đình không? Ngọc Đế nghiêm khắc hỏi Đào Hoa Tiên Nữ. Đáp lại câu trả lời của ngài là một cái gật đầu kiên quyết. - Sau khi xuống hạ giới, ngươi sẽ là người trần mắt thịt, không thể sử dụng pháp thuật của Thiên giới. Hơn nữa, đây là ngươi bị đầy xuống dưới đó, nên ở nhân gian, ngươi sẽ phải trải qua rất nhiều khổ nạn! Để ngăn ngươi tiết lộ chuyện của Thiên đình, ta sẽ biến ngươi thành người câm! - Con biết ạ! - Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối, ngươi vi phạm luật lệ Thiên đình, đáng lẽ phải đầy xuống hạ giới, không thể trở lại thành tiên, nhưng niệm tình ngươi và Cửu Hoàng tử của ta đã có hôn ước, ta tha cho lần này. Nên nhớ, ngươi chỉ có hai mươi ngày ở dưới hạ giới mà thôi. - Cảm tạ Ngọc Đế đã khoan dung! ... Mời các bạn đón đọc Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần của tác giả Tào Đình.
Cô Phương Bất Tự Thưởng - Phong Lộng
Nàng là thị nữ nổi danh của vương phủ Kính An ở Quy Lạc quốc. Vốn thông minh, có tài dụng binh và sở hữu tiếng đàn, giọng hát say đắm lòng người, nàng luôn nhận được sự mến mộ, theo đuổi mạnh mẽ từ các bậc nam nhân. Thế nhưng, Sính Đình chỉ mưu cầu một tình yêu đích thực, không màng thế sự lợi danh hay vinh hoa phú quý… Chàng là Trấn Bắc vương, đệ đệ của Đông Lâm vương, người ta nhắc đến chàng là nhắc đến một mãnh tướng hộ quốc đa mưu túc trí vang danh thiên hạ, mang trong mình chí lớn chinh phạt vùng đất mới, hợp nhất tứ quốc… Số phận đưa họ tình cờ đến với nhau nhưng lại đặt ở hai đầu chiến tuyến, ngăn cách bởi quốc hận, tình thù. Phải chọn lựa thế nào đây? Là nghĩa nặng hay tình sâu? Liệu họ có phá vỡ được bức tường cản bước tình yêu? Liệu lời thề dưới ánh trăng ngày đó có thành hiện thực? *** Đại nghiệp đang ngày càng hưng thịnh. Có thái bình, mới có thịnh vượng. Nhớ lại mấy năm về trước tứ quốc phân tranh, khắp thiên hạ dân chúng lầm than. Nếu không phải nhờ đương kim Hoàng thượng, tức danh tướng Sở Bắc Tiệp kiên quyết xuống núi dẹp loạn, thống nhất thiên hạ, thì ai biết được còn phải mất bao nhiêu năm nữa mới có được cảnh phố thị phồn hoa, yên ổn ngày hôm nay? Bàn tay thon nhỏ vén tấm rèm xe ngựa lên, cả quang cảnh náo nhiệt nơi con phố như ùa vào trong xe, tiếng rao bán hàng, tiếng cười đùa, tiếng trả giá của các bà, các cô… huyên náo vô cùng. Đôi mắt thông tuệ sáng lấp lánh, chăm chú nhìn thế giới bên ngoài, rồi lại rụt rè nép vào trong. Xe ngựa được nạm vàng phối bạc, xa hoa lộng lẫy, ngay cả hàm thiếc của ngựa cũng toàn bằng bạc. Trước sau có tất cả mười tám hộ vệ cưỡi ngựa, lặng lẽ đi giữa phố phường náo nhiệt và thịnh vượng. Trên xe, một nam một nữ đều không phải những quý nhân bình thường. Cô gái đang độ nụ hoa hé nở, sắc hồng tươi tắn tựa cánh đào, đôi môi chưa tô son đã thắm, khí chất tôn quý từ trong cốt cách, ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ. Nàng là công chúa của tộc Duy Hạo từ phương xa tới, tên gọi Dẫn La, từ nhỏ đã là tiểu mỹ nữ nổi tiếng nhất tộc, thông minh đáng yêu, là viên minh châu trong tay Tộc trưởng. Ngồi bên cạnh là ca ca của nàng, Dẫn Nghi. Hai huynh muội đường xa lặn lội, mang theo bao ngọc ngà châu báu tới vùng đất lạ lẫm này, vì một việc đại sự có liên quan đến tương lai của cả tộc Duy Hạo. “Muội muội đang nghĩ gì thế?”, Dẫn Nghi hỏi. Dẫn La trầm tư hồi lâu, rồi đáp: “Muội đang nghĩ, không biết vị hoàng đế Đình quốc đó trông thế nào? Những câu chuyện về ông ấy đã lưu truyền khắp thiên hạ bao năm nay. Đến giờ, chắc ông ấy đã là một lão nhân rồi”. ... Mời các bạn đón đọc Cô Phương Bất Tự Thưởng của tác giả Phong Lộng.
Kế Hoạch Mai Mối
Câu chuyện trong Kế Hoạch Mai Mối kể về Tô Tiểu Mộc, bà mối 24 tuổi nhưng rất mát tay, tác thành cho biết bao đôi. Điều đặc biệt bà mối này không hề lấy bất cứ công thù lao nào từ các cặp nên duyên. Nhưng lần này, cô gặp phải một đơn đặt hàng khiến mình hao tâm tổn trí rất nhiều. Người đó có tên là Hạ Hà Tịch nổi tiếng xảo quyệt, có quá khứ phức tạp... Tô Tiểu Mộc mai mối cho anh hết 17 lần mà không được, bởi cách nói chuyện của Hạ Hà Tịch luôn dồn đối phương vào đường cùng, không thể đáp lại... Dù bà mối có dặn dò, nhắc nhở chú ý tới cách nói chuyện trước mỗi cuộc gặp thì anh vẫn không hề thay đổi. Vì thế, Tiểu Mộc làm mọi cách, vận dụng hết khả năng của mình các buổi giới thiệu đều thất bại thảm hại. Không muốn danh hiệu đệ nhất mai mối của cô dừng lại ở đây, cô tiếp tục tìm nhiều cách để tác thành cho anh chàng họ Hạ này. Nhưng sau một thời gian, bà mối thiên tài này trở thành cô dâu nhỏ, vợ hiền của người đàn ông "khó tính" đó. Có thể nói, đây là một tác phẩm về chuyện tình cảm khá dễ thương và hài hước. Những tình tiết trong câu chuyện hết sức buồn cười và gần gũi với cuộc sống. Bà mối Tô thật sự là một người hám lợi nhưng lại rất trọng tình nghĩa. Phong cách sống của cô thật sự rất giống với hình tượng người phụ nữ năng động thời hiện đại. Đó là người không ghen tuông đa nghi theo lối thông thường, rất tinh tế và gây phần “choáng” với độc giả. Dù là âm mưu hay thủ đoạn đều không gây hại người mà chỉ đơn giản là ghép mối lương duyên cho những người phù hợp với nhau. Một cô nàng suốt ngày đau đầu vì chuyện mai mối nào ngờ được bị ba người anh trai trong gia đình mai mối với người khác. Câu chuyện đơn giản nhưng có những phân đoạn rất khiến người ta cảm động, lại có những phân đoạn cười đến chảy nước mắt. Hạ Hà Tịch - anh chàng với quá khứ phức tạp, đau khổ nhưng không vì thế mà hận thù cuộc sống, người hại gia đình anh tan nát. Hạ Hà Tịch đã làm việc cho công ty của người đã gây tai nạn khiến anh lâm vào hoàn cảnh mồ côi bơ vơ khi mới 17 tuổi để trả hết nợ ân tình đã nhận anh làm con nuôi. Cùng với bao âm mưu, hiểu lầm nhưng tình cảm của con cáo họ Hạ dành cho bà mối Tô vẫn không thay đổi. Tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày thành công trong cách xây dựng nhân vật bà mỗi Tiểu Mộc hết sức dễ thương, thông minh, nhanh nhẹn, với cách xử lý tình huống không hề giống với người bình thường. Nhân vật này để lại ấn tượng với độc giả nhất là cách trả đũa những người gây thù với cô, hay cách cô đối xử với đồng chí vợ cũ, Jamie của Hạ Hà Tịch hoàn toàn gây bất ngờ cho đối phương. Với cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn, văn phong hài hước, dí dỏm, tình tiết logic và hợp lý, tác giả khiến bạn đọc không thể rời mắt khi đã cầm trên tay cuốn sách. Có lẽ, những độc giả khó tính cũng sẽ dễ dàng chấp nhận một tác phẩm thú vị như thế này. *** Bộ này nếu ai là fan ngôn tình lâu năm có lẽ đã đọc nát gáy sách rồi. Nhưng thiệt buồn là tới giờ mình mới đọc. Mèo Lười Ngủ Ngày mình chỉ đọc đúng 2 cuốn Hủ nữ GAGA và Boss đen tối đừng chạy (2 tựa này cũng quen thuộc quá rồi). Mấy nay cứ phim ảnh suốt nên lại tìm kiếm tiểu thuyết ngắn, hài, dễ thở đọc lấy cảm hứng. Dành cho những ai chưa đọc hoặc muốn luyện lại nhé. Nghe tên tác giả thôi là cũng biết truyện hài bựa đặc trưng như thế nào rồi. Oan gia thì phải đối đầu nhau, gây gổ nhau, chọc khoáy nhau. Mấy pha mồm qua mép lại của đôi chính đáng yêu cực. Mình bị ghiền tuýp nam và nữ như thế này, kiểu nó rất đời thường, ngoài đời có thể bắt gặp được bất cứ đâu ấy. Nữ chính Tô Tiểu Mộc nhờ mồm mép và sự khôn lỏi của mình đặc biệt mở dịch vụ mai mối mang tên Siêu Thị Đàn Ông. Khách ra vào tấp nập, đơn đặt hàng chất cao như núi. Khỏi phải nói Tô Tiểu Mộc rất mát tay trong chuyện này. Nam chính Hạ Hà Tịch, bạn thân của anh họ Tiểu Mộc. Đối tượng được ông anh đưa đến để Tiểu Mộc xem mắt. Nhưng lật qua lật về một hồi Tiểu Mộc lại đưa đường rẽ lối cho Hạ Hà Tịch tham gia vào công cuộc xem mắt. Nhưng xui cho bà mối nổi tiếng mát tay là dù đã xem mắt đến lần thứ 19 thì Hạ Hà Tịch cũng không vừa mắt ai. Hạ Hà Tịch thông minh, biết Tiểu Mộc thích làm trò để cái việc 2 người thực chất chính là đối tượng xem mắt của nhau này ra xa người mình ra nên bày đủ cách cho Hạ Hà Tịch xem mắt người khác. Anh cũng mắt nhắm mắt mở, hùa theo cô nhóc. Rồi từ lúc nào yêu không hay, dù Tiểu Mộc vô tâm vô phế, phải đến khi Hạ Hà Tịch ra đòn quyết định thì mới phát giác ra được. Hai người cực đáng yêu ấy. Cứ tung hứng qua về chẳng ai chịu nhường ai. Dàn nhân vật phụ cũng rất lầy lội. Duy chỉ có 1 điều ở nam chính làm mình thấy hơi gay gắt, vì phần nội dung hơi ngược phía sau đẩy tình tiết truyện lên cao trào, nhưng lại không đi sâu lắm, chỉ ở lưng chừng, giải quyết mâu thuẫn cũng khá gọn lẹ. Nếu phần sau kéo dài một chút nữa thì có lẽ sẽ hoàn hảo hơn. Tóm lại đây vẫn là một bộ truyện đáng đọc, nhẹ nhàng hài hước lãng mạn, mấy đoạn sủng ngọt sâu răng. Ngắn như thế này vài tiếng là xong liền luôn. Mọi người đổi gió tìm đọc xem sao nhé *** Mèo Lười Ngủ Ngày Người Thành Đô, Tứ Xuyên. Là người ham ăn, ham ngủ, yêu cuộc sống. Là tác giả, nhà biên kịch toàn thời gian, văn phong hóm hỉnh, dễ thương, phóng khoáng với nhiều tình tiết bất ngờ, thú vị. Nhiều tác phẩm của tác giả được xuất bản bằng ngôn ngữ giản thể, và đã bán quyền ngôn ngữ phồn thể và bản quyền làm phim tại Trung Quốc. Các tác phẩm của Mèo Lười Ngủ Ngày do Amun ấn hành: Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần Boss Đen Tối Đừng Chạy Trúc Mã Là Sói Kế Hoạch Mai Mối Hủ nữ Gaga Hàng đã nhận, miễn trả lại *** Bạn thân mến! Bạn vẫn đang hoang mang khó xử vì mình chết cứng ở nhà với các mối quan hệ nhỏ hẹp? Bạn thân mến! Bạn vẫn đang chán nản khôn nguôi vì ngày Thất tịch, tết Trung thu, ngày Quốc khánh không có bạn trai để đưa về nhà? Bạn thân mến! Bạn vẫn đang thầm nguyền rủa những đôi tình nhân trong thiên hạ đều là anh em thất lạc nhiều năm, chỉ vì bạn không có người nấu cơm, làm việc nhà, làm máy rút tiền, làm công nhân vận chuyển miễn phí cho mình? …… Giờ đây, tất cả những điều đó không còn là vấn đề nữa. “Siêu thị đàn ông” xin được phục vụ đầy đủ, giới hạn phí đóng gói vận chuyển nha! Trai lớn tuổi dịu dàng, trai trẻ tuổi ngây thơ, trai đẹp nhưng đen tối… Dịch vụ của chúng tôi cung cấp đầy đủ, chủng loại phong phú, mỗi món bảo bối đều được sàng lọc kỹ càng, lại được tuyển chọn dựa trên yêu cầu của các vị nữ vương. Chúng tôi xin hứa, một trăm phần trăm giữ vững nguyên tắc, “hàng tới tiền đi”, nếu các vị nữ vương chưa kết hôn tuyệt đối không nhận một xu thù lao. Đặc biệt chú ý: Cửa hàng chúng tôi xin từ chối xem mắt tập thể! Một khi đã xuất hàng, xin miễn rút tiền, đổi hàng! Nhìn đoạn quảng cáo trên, chắc bạn thấy lừa đảo lắm nhỉ? Nhưng đúng đấy, chính xác là có một “Siêu thị đàn ông” lừa gạt, mà tôi chính là bà chủ của siêu thị lừa gạt ấy – Tô Tiểu Mộc. Giới tính nữ, hai mươi tư tuổi, có ba ông anh không thua bạn kém bè. Anh họ cả Tô Khiêm Trình, ba mươi hai tuổi, là cảnh sát hình sự oai phong lẫm liệt. Trông cao to đẹp trai, là kiểu đàn ông cơ bắp, khí phách chảy tràn ra đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Anh họ thứ hai Tô Cẩm Trình, hai mươi tám tuổi, là bác sĩ khoa thần kinh. Từ nhỏ tới lớn được khen là đẹp trai, học rộng biết nhiều. Đẹp trai tới nỗi con gái phải gào lên đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Anh họ thứ ba Tô Nhạc Trình, hai mươi lăm tuổi, tự mở một quán bar không lớn cũng không nhỏ. Là kiểu con nít mặt mũi sáng sủa, năm tuổi đã nhận được thư tình + con gái chủ động hôn. Là loại miệng lưỡi ngọt ngào, chị em gái đều thích tới nỗi không thể cưỡng nổi đấy! Nhưng giờ vẫn… độc thân! Từ năm mười tám tuổi, điều ước trong ngày sinh nhật của tôi đến giờ vẫn không thay đổi. Tôi ước rằng ba ông anh trai mau mau trưởng thành xuất giá, mau mau ôm vợ biến đi! Thế nên vừa tốt nghiệp, đi làm, tôi đã bắt đầu một sự nghiệp vĩ đại là tìm chị dâu. Nhưng trời ghét người tài, vài năm nay, mấy cô gái tôi giới thiệu đã xếp thành hàng thành đống, vậy mà ba ông anh ngốc nghếch vẫn chưa gả đi được người nào, ngược lại, trên tay tôi lại có thêm một danh sách dài các cô gái độc thân. Cùng lúc đó, xét theo tính đặc biệt của công ty chúng tôi, tỷ lệ chênh lệch giữa đồng nghiệp nam và đồng nghiệp nữ đã đạt tới mức kinh khủng: mười trên một. Mà trong số đó đã bao gồm cả cô lao công dọn vệ sinh, bác gái bán cơm ở căn tin, mấy bà nạ dòng phòng tài vụ và các kiểu phụ nữ đã có chồng ở các bộ phận… Thế nên ngày nào tháng nào năm nào đó, sếp gọi tôi tới thủ thỉ tâm tình, tôi dâng bản danh sách của mình lên, bắt đầu sự nghiệp làm mối vĩ đại. Tất nhiên, những đồng nghiệp nam độc thân ở công ty tôi cũng không kém cạnh gì mấy ông anh trai. Dưới sự cố gắng không ngừng của mình, tới thời điểm này, số tiền cám ơn nhờ làm mối tôi nhận được đã quá năm con số. Thế nên bây giờ, họ đều thân thiết gọi tôi là “bà mối Tô”, sự nghiệp làm mối của tôi càng làm càng thuận lợi, càng làm càng lớn. Cuối cùng mở hẳn “Siêu thị đàn ông” lừa gạt mà thu hút này. Tôi vốn nghĩ rằng tất cả đều thuận lợi, bà mối Tô tôi đây làm nghề tay trái mà có thể phát tài, làm rạng rỡ tổ tông, mở ra một tương lai xán lạn. Nhưng anh hai nói đúng, sông có khúc người có lúc. Gần đây, tôi nhận một đơn đặt hàng vô cùng nhức đầu. Con rùa biển này giống ba ông anh trai của tôi: muốn tiền có tiền, muốn sắc có sắc, nhưng chẳng ai thèm cả. Đi xem mắt con gái nhà người ta mà ai tới cũng dọa, sau đó người ta sợ chết khiếp mà chạy mất. Điều đó làm cho tôi nghi ngờ rằng, anh ta tới để giật đổ bảng hiệu bà mối của tôi! Cuộc hẹn ngày mai, đã là cô gái thứ mười bảy tôi giới thiệu rồi, nếu còn không thành công, tôi sẽ… thay mặt Đảng, thay mặt nhân dân, bóp chết anh ta ngay tại chỗ! A men, chúc ngày mai thuận lợi! À, cuối cùng quên không nói, anh ta có cái tên kỳ lạ: Hạ – Hà – Tịch. Chuong 1 Nếu một cô gái hỏi bạn tứ đại danh tác [1] của Trung Quốc ngoài Hồng Lâu Mộng và Hoàn Châu cách cách ra còn hai bộ nào, bạn sẽ trả lời ra sao? [1] Tứ đại danh tác: Bốn tác phẩm nổi tiếng. Câu trả lời của Hạ Hà Tịch chính là, thành thật nói với cô ấy rằng, trong tứ đại danh tác không có phim của Quỳnh Dao. Nhưng, dĩ nhiên Tô Tiểu Mộc không hài lòng với câu trả lời này, rất không hài lòng! Trong quán cà phê cao cấp ở khu mua sắm, tiếng dương cầm du dương tràn ngập từng góc phòng khiến người ta nhẹ nhàng, thư thái, nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn không kìm được cơn bão sắp nổi lên. Siết chặt tay, bà mối nghiến răng nói: “Anh cố ý đúng không? Không phải lúc nãy em vừa nói với anh, nói chuyện với con gái thì phải khéo – léo – một – chút à?” Hạ Hà Tịch im lặng nhấp một ngụm cà phê, mặt mày thản nhiên, nói: “Chẳng lẽ em dạy anh “khéo léo” nghĩa là bóp méo sự thật hả? Thế anh có nên trả lời đối phương, tứ đại danh tác ngoài Hồng lâu mộng và Hoàn Châu cách cách còn có Tân Bạch nương tử truyền kì và Võ lâm ngoại truyện không?” Đây là cuộc đại chiến xem mắt lần thứ mười bảy của đồng chí Hạ Hà Tịch kể từ khi về nước. Hồi trước, bà mối Tô Tiểu Mộc cố ý tới sớm nửa tiếng, hẹn anh ta ra quán cà phê, tiến hành huấn luyện đột kích. Nhưng đối diện với gã đầu gỗ Hạ Hà Tịch không thể dạy dỗ nổi, Tô Tiểu Mộc sắp suy sụp rồi. Nghe gã họ Hạ phản bác, Tô Tiểu Mộc không giận mà còn cười, quả quyết lần thứ n+1 rằng, Hạ Hà Tịch là do đối thủ cạnh tranh phái tới phá đám. Đúng, chắc chắn thế! Tiểu Mộc tặc lưỡi tán thưởng: “Đúng thế thưa ngài Hạ, ngài ở nước ngoài lâu như thế, vậy mà vẫn có thể thuộc lòng bốn tác phẩm điện ảnh nổi tiếng cứ hè là chiếu ở Trung Quốc, thật đáng mừng!” “Quá khen”, Hạ Hà Tịch đặt cốc xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên, giọng điệu mỉa mai, “Bà mối này, không phải em nói với anh cô gái này là một người rất thông minh sao? Một người thông minh mà ngay cả tứ đại danh tác cũng không biết à? Chẳng lẽ đó là kiểu mà từ bé tới lớn toàn đọc mấy loại sách như Tri âm, Cố sự hội, hai mươi tuổi đạt tới đỉnh cao, ba trăm năm trước, ba trăm năm sau không ai có thể siêu việt bằng sao?” Tô Tiểu Mộc đang uống nước mà suýt phun hết ra ngoài, rồi lại phục sát đất đồng chí Hạ sống ở nước ngoài, nhưng vô cùng am hiểu tình hình trong nước. Cô trợn mắt, xẫng giọng: “Xin đừng nói chuyện cười lúc người khác đang uống nước có được không hả?” Lại còn là kiểu chuyện cười nhạt thếch nữa… “Thực ra, em cũng chỉ đưa ra ví dụ thôi, là muốn anh hiểu da mặt con gái mỏng, thỉnh thoảng nói sai thì anh cũng không thể vạch mặt ngay tại trận được, phải khéo léo bỏ qua…” Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Mai Mối của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày.