Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chỉ Muốn Ôm Em Về Nhà

Nghe nói trước khi Trình Trì xuất hiện, 300 nội quy “thép” của trường học, không ai dám vi phạm. Sau khi Trình Trì đến, vì một trận đánh nhau tập thể long trời lở đất mà kể từ đó, quần chúng nhân dân trong trường liền tự giác nhớ thêm một cái: “Trình Trì ngang ngược hung hãn, là một tên cường hào ác bá, tuyệt đối không thể chọc!” Là học sinh chuyển từ lớp năm đến lớp một, trước khi đi, Nguyễn Âm Thư đã sớm nghe thầy cô và bạn bè dọa một trận: Hình như tên Trình Trì kia là học sinh bên đó, em/cậu phải cẩn thận một chút! Nguyễn Âm Thư chớp chớp đôi mắt nai yêu kiều, dịu dàng nói đồng ý, vô cùng ngoan ngoãn, lúc nào cũng cẩn thận cách xa người kia quá mười mét. Chỉ là, sau đó, Trình Trì bước đến chỗ của cô… Có một chân lý đã nói thế này: Tính khí của Trình Trì không tốt, bạn mà không nghe lời hắn, chết chắc rồi! Nhưng lần đó Nguyễn Âm Thư lại không thèm quan tâm đến cậu ta, cuối cùng môi cô bị bỏng hết một miếng. Hôm sau tan trường, có ai đó tới truyền tin, vừa nói vừa run rẩy: “Âm Âm, Trình… Trình… Trình… Trình… Trình Trì bảo bảo cậu lên sân thượng gặp… Gặp cậu ấy…” Lần này bạn Âm Âm vẫn ngoan ngoãn nghe lời dặn dò, không đi tìm cậu ta. Nhưng mà sau đó, lúc lên sân thượng làm bài tập, cô bị Trình Trì mạnh mẽ kéo vào một góc. Nguyễn Âm Thư sợ đến khiếp vía rồi, không ngờ thiếu niên lại lấy từ túi ra một lọ thuốc, bắt đầu thoa lên môi cô. Anh cau mày, nhưng đáy mắt lại tình ý cuồn cuộn, yết hầu không tự chủ được mà lăn lên lăn xuống. Nguyễn Âm Thư xiết chặt góc áo, tự nói với chính mình: “Nếu cậu ta mà tức giận, muốn đánh mình, mình phải chạy thật nhanh!” Không ngờ giây tiếp theo, Trình Trì xoay mặt sang hướng khác, giọng phát ra khàn khàn, vừa hăm dọa, vừa đè nén mà lẩm bẩm: “Bôi thuốc bôi thuốc, không được hôn.” Nguyễn Âm Thư: “…” Nhân vật chính: Nguyễn Âm Thư, Trình Trì/ Phối hợp diễn: Lý Sơ Từ, Trương Mục Chi. Tag: Nhân sinh một lòng ngọt ngào. Lời tác giả: Ác bá trường học VS em gái dịu dàng Biệt danh của bổn văn:《 Làm sao để thuần phục một tên thiếu gia quần áo là lượt? 》《Bàn về hiện trường kiềm chế một tên hung dữ thích thống trị 》《Từ lão đại trở thành thê nô? Chỉ cần một Nguyễn Âm Thư!》 Tag: Ngọt văn, cuộc sống hằng ngày. #Cam kết ngọt văn, không ngọt livestream ăn nón sắt #Nhưng mà tôi không có nón sắt #Đừng dụ tôi mua! Tôi sẽ không ăn đâu! Weibo: Lộc Linh – Lorine Lời Editor: Hello mọi người, mình đã quay trở lại và ăn hại hơn xưa nè. Mọi người nhớ ủng hộ truyện nhé. Mọi góp ý xin hãy gửi vào Facebook seleneleewritingismylife của mình, xin cảm ơn.  *** Tám giờ tối, tiệc chia tay của lớp B5 vừa dịp kết thúc. Đám học sinh dự lễ đã sớm không đợi được nữa, vội vã đeo cặp vào định bỏ chạy, cuối cùng bị Trần Lệ - chủ nhiệm lớp gọi ngược lại, miễn cưỡng đành quay trở về vị trí. "Thầy còn chưa nhận xét tổng kết gì đâu, sao mấy đứa đã vội bỏ của chạy lấy người cả rồi? Bình tĩnh ngồi xuống trước đã, thật là, lần phân ban này sẽ có thay đổi một chút, sợ là người xưa sẽ không còn chung một lớp, các em nên biết quý trọng từng giây từng phút còn lại này." Đám nam sinh nghe vậy thì hi hi ha ha kéo nhau ngồi xuống, sau đó là một trận trêu cười loạn xạ. Nguyễn Âm Thư ngẩng mặt lên, đôi con ngươi sáng như nước hồ thu khẽ chớp, chuyên tâm nhìn về phía Trần Lệ. Mà người kia cũng hướng ánh mắt về phía cô, mỉm cười: "Ngày mai chúng ta sẽ chia lại ban học dựa theo kết quả kỳ thi vừa rồi, các lớp cũng được xáo lại. Các em sẽ được chia đều ra năm lớp, nên sau này lớp chúng ta có thể sẽ không còn học chung với nhau nữa." "Cơ hội đã mở ra rồi, hy vọng các em có thể sớm hòa đồng với các bạn mới, quen dần với thầy cô mới. Nhưng, phải luôn nhớ kỹ, tuyệt đối không được buông thả bản thân mình, luôn luôn nỗ lực, cố gắng phát huy. Nếu gặp vấn đề khó khăn cũng có thể đến tìm thầy, thầy luôn sẵn sàng giúp đỡ các em." "Tốt lắm, buổi tiệc hôm nay kết thúc ở đây, sáng mai các em nhớ đến sớm một chút để dọn dẹp chỗ ngồi của mình nhé!" Tiếng vỗ tay vang như sấm, đám nam sinh vội vàng đứng dậy nối đuôi nhau đi ra ngoài, còn không quên nói "hẹn gặp lại" với Trần Lệ. Mà Nguyễn Âm Thư vốn đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình, cũng nhanh chóng đem phần nến thừa và diêm quẹt bỏ vào một cái hộp nhỏ, sau đó cùng bạn học bước ra khỏi ghế. Cô không quên đi về phía giảng đường, nở một nụ cười rồi nói: "Thầy, hẹn gặp lại thầy ạ." "Chờ một lát." Nguyễn Âm Thư không nghĩ Trần Lệ sẽ gọi mình ở lại, hai hàng mi của cô bèn khẽ nâng lên, mắt sáng lấp lánh. Tính cách của cô vẫn luôn là thế, dù cho không phải nhân vật chính trong một cuộc nói chuyện, nhưng chỉ cần trong lời nói của đối phương có nhắc đến cô, Nguyễn Âm Thư sẽ theo thói quen mà ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt chăm chú và thuần khiết để nhìn người đó, cũng là biểu đạt thành ý tôn trọng của chính mình. Thành tích của Âm Thư rất tốt, vốn đã ổn định từ khi còn học cấp hai, hạnh kiểm cũng vô cùng hoàn hảo, tính cách lại khả ái dịu dàng, nên hầu như thầy cô giáo nào trong lớp cũng đều yêu mến cô. Mỗi lần đi dạy đều muốn chú ý đến em ấy nhiều một chút, dù Âm Thư có không nói gì suốt buổi học đi nữa, Trần Lệ cũng cảm thấy tâm trạng mình vô cùng thoải mái, cô học sinh với nụ cười tươi như hoa này quả thật có thể xoa dịu được lòng người. Trần Lệ hiền lành xoa đầu cô: "Lớp một chính là lớp trọng điểm của trường ta. Trừ một vài trường hợp quý tộc giàu có bỏ tiền để vào học thì đa số mọi người đều rất nghiêm túc. Thầy thật sự rất thích em, hy vọng em có thể tiếp tục cố gắng, còn có thể mang lại vẻ vang cho cả lớp." Âm Thư nghe vậy thì nở một nụ cười vui vẻ, thanh điệu trả lời mang giọng mũi đầy dịu dàng, nhưng cũng rất kiên định: "Dạ, em nhất định sẽ không để mọi người thất vọng." Trần Lệ lại quay sang nói chuyện với Lý Sơ Từ đứng cạnh cô thêm vài câu, sau đó hai người mới rời khỏi phòng học. Âm Thư và Lý Sơ Từ bắt đầu quen nhau cũng chưa lâu, nhưng quan hệ hai người rất tốt. Hai cô cùng ngồi một bàn, cùng nhau phấn đấu, trong đợt thi phân ban vừa rồi, may mắn là cả hai vẫn được ở cạnh nhau, cùng chuyển đến lớp một. Ngày mai chính là ngày đầu tiên đến lớp mới sau khi phân ban, vì thế Trần Lệ đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ cho lớp, xem như là tổng kết quãng thời gian mà họ đã trải qua cùng nhau. Mọi người đều đã thu dọn xong xuôi trước khi buổi tiệc kết thúc, bây giờ không còn ai ở lại cả. Chiều hôm nay Âm Thư bận phải đi phát bài thi, nên đến giờ cô vẫn chưa thu dọn xong cặp sách. Lý Sơ Từ phải đến lớp bồi dưỡng, không thể đi cùng cô được, nên chỉ còn một mình Âm Thư trở về lớp. Nhất Cao là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, giáo viên lẫn học sinh đều rất xuất sắc, lực lượng cũng không kém phần giàu có, lại vì học sinh rất đông nên trường có tận ba dãy lầu. Học sinh đã sớm tan hết, đèn trong trường cũng đã tắt, trời lại tối, từ xa nhìn lại chỉ thấy một mảng đen ngòm. Âm Thư có bệnh quáng gà, lúc xuống lầu lại vội vàng nên cô đã quên mang theo đèn bin, cũng may là cô còn dư phần nến trong bữa tiệc ban nãy, trong người cũng có sẵn bật lửa để thắp sáng. Cô bèn nương theo ánh trăng để thắp nến. Nến được mua đến là để tăng phần không khí, vì thế nhìn qua rất đẹp mắt, màu xanh kem nhạt, bên trên còn dính rất nhiều kim tuyến từ bữa tiệc.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Ôm Em Về Nhà của tác giả Lộc Linh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em - Minh Hiểu Khê
Mễ Ái - tên phiên âm của cô gần giồng từ “Không có tình yêu”, có phải vì như vậy mà trong tình yêu cô luôn không thể có hai từ “hạnh phúc” trọn vẹn. Mở đầu câu chuyện, những tưởng đây là một mối tình mù quáng của một cô gái mới chuyển trường theo đuổi chàng trai nhà giàu ngỗ nghịch, cô dùng tất cả các phương thức theo đuổi đơn thuần và ngốc nghếch nhất để có thể ở bên Doãn Đường Diệu – chàng trai lạnh lùng bị bệnh tim bẩm sinh Nhưng rồi qua từng bước lật mở của Minh Hiểu Khê, người đọc mới nhận ra ẩn sâu trong trái tìm cô gái ấy là một mối tình đau thương đến cố chấp với người cô yêu đã mất Bùi Dực. Cô  ngây thơ tin rằng tin rằng trái tim của một người dù đang nằm trong một cơ thể khác thì vẫn chứa đựng tình yêu sâu đậm của người đó dành cho cô và cố chấp có được trái tim ấy một lần nữa, để rồi làm tổn thương sâu sắc đến Đường Diệu. Với Sẽ có Thiên Thần thay Anh yêu Em, Minh Hiểu Khê đã khắc họa một mối tình thấm đẫm nước mắt từ những trang đầu đến cả những dòng cuối cùng bằng nhiều cung bậc cảm xúc đan xen của một tình yêu trong sáng, đơn thuần nhưng mãnh liệt, sự thù hận vẫn ẩn chứa đâu đó nỗi đau xót, day dứt của những người trẻ tuổi. Đây được xem là quyển tiểu thuyết đặc sắc nhất của tác giả Minh Hiểu Khê bởi giá trị nhân văn nó đem lại trong mối tình sâu tựa biển, đau thấu tim người đọc.  *** Minh Hiểu Khê – Thạc sỹ khoa Quản lý Kinh tế Thương mại Quốc tế, Đại học Vũ Hán, Trung Quốc, là một trong những tác giả viết tiểu thuyết tuổi teen được yêu thích nhất Trung Quốc,Một số tác phẩm tiêu biểu: - Bong bóng mùa hè (3 tập - 2009) - Sẽ có thiên thần thay anh yêu em (2010) - Dư vị trà chiều (2010) - Liệt hỏa như ca (2010) - Thiếu nữ toàn phong (2011) - Minh Nhược Hiểu Khê *** Thầy quay lưng lại đi lên bảng viết bài, các bạn lớp kinh tế quốc dân 2 lặng lẽ ghi chép. Không ai nói chuyện, cũng chẳng ai ngủ gật. Trong phòng học vô cùng yên tĩnh, chỉ có những chiếc lá rơi đều đều ngoài cửa sổ, tiếng lá nghe xào xạc. Tiểu Mễ ngồi ở hàng đầu. Có lúc cô nhìn lên bảng, có lúc nhẹ nhàng lật giở những trang sách, cây bút trong tay không ngừng ghi ghi chép chép, dường như muốn ghi lại tất cả những lời thầy giảng. Uy Quả Quả ngẩn ngơ nhìn cô. Thời gian này Tiểu Mễ gầy đi rất nhiều rất nhiều, cô trắng bệch như một linh hồn dật dờ trôi dạt, như chỉ cần một cơn gió thôi là cô sẽ bị thổi đi mất tông mất tích. Bây giờ, mỗi ngày Tiểu Mễ đều đi học, ban ngày ở trong phòng học xem sách, ghi lại vào tập, buổi tối lại đến thư viện tiếp tục học, mỗi ngày đều trở về ký túc xá rất khuya, mà cho dù có về ký túc đi nữa cũng vẫn tiếp tục ôn tập học bài. Cô thường thường tỉnh dậy lúc nửa đêm, đi đến bật sáng ngọn đèn trên bàn học, hình bóng gầy gò yếu ớt của cô rọi trên tường, đờ đẫn, rất lâu rất lâu cũng không nhúc nhích. Uy Quả Quả lại thẫn thờ quay đầu nhìn về phía sau của lớp học. ... Mời các bạn đón đọc Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em của tác giả Minh Hiểu Khê.
Ngôn Của Anh - Nghiên Thừa Thư
Trong trí nhớ của Lý Khê Ngôn, cái tên Cố Văn Lan này, phong lưu thành tính, chẳng những có một khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt mà còn thích hái hoa ngắt cỏ, là một tên lãng tử tình trường, ngày còn học đại học cô cũng từng bị thiệt thòi trên tay anh. Vài năm sau Lý Khê Ngôn gặp lại anh, lần đầu tiên Cố Văn Lan không nhận ra cô, cô cũng giả vờ như không quen anh, lần thứ hai cô uống chút rượu, Lý Khê Ngôn lỡ… với người ta. Một ngày nào đó sau khi kết hôn, Cố Văn Lan hỏi: Nghe nói em vì sắc đẹp của anh mới gả cho anh hả? Lý Khê Ngôn hoảng sợ: Sao anh biết? Cố Văn Lan: … —— Một lần nữa nhìn lại ba mươi mấy năm cuộc đời, một lần nữa đo đạc lại giá trị quan cá nhân, cuối cùng ra kết luận là, anh yêu em. Nhắc nhở ấm áp: Truyện sau khi kết hôn, cuộc sống sau khi kết hôn không biết xấu hổ của bác sĩ Cố và cô giáo Lý, tiểu thanh tân cẩn thận hãy nhảy hố. *** Cố Văn Lan cảm thấy cái bộ trường bào mình đang mặc này rất chi là kinh dị, trên áo được thêu hình rồng bay phượng múa, anh nghĩ tới việc bây giờ đang là rạng sáng, bên ngoài trời đất u ám như thời vạn vật còn hỗn độn, mà anh mặc cái bộ long phượng trình tường này đi xuyên đêm, thậm chí còn không dám tưởng tượng mình giống cái gì nữa. Anh nói: "Tôi nhớ hôm rước dâu Khâu Nam mặc âu phục mà." Lâm Nham cười nói: "Cậu ta không chú ý đấy thôi, bộ này của cậu được đấy, nhân mô cẩu dạng (*), có thể nói là tuấn lãng nho nhã, dù sao toàn bộ hôn lễ đều được sắp xếp tỉ mỉ, mặc cái này lát thôi mà." (*) Nhân mô cẩu dạng: Hình dung bộ dạng cử chỉ có vẻ nghiêm túc (thường dùng với nghĩa mỉa mai hoặc khôi hài.) Cố Văn Lan không nói gì mà chỉ nhìn giờ, thấy đến giờ lành bèn vội vàng ra cửa. Mới rạng sáng, đường đi rất thông thuận. Lâm Nham ngồi ở ghế phụ còn Cố Văn Lan ngồi đằng sau, anh không tháo nhẫn ra, lúc sờ lên có độ ấm nhàn nhạt, suốt đường đi anh đều rất bình tĩnh, chỉ đôi khi nghĩ đến cô dâu mới mỉm cười. Trong xe bật nhạc cổ điển nhẹ nhàng, cứ khúc này nối tiếp khúc kia đến tận khi chuông điện thoại reo lên đột ngột xen vào, Lâm Nham ngồi trước sửng sốt quay đầu lại liếc anh. Cố Văn Lan cầm điện thoại, cau mày nghe máy. "Bác sĩ Cố, tôi biết hiện tại không nên quấy rầy anh, nhưng bên tôi có bệnh nhân xuất hiện mấy tình huống thế này, tôi định hỏi..." "Nói." Cố Văn Lan ngắt lời anh ta. ... Mời các bạn đón đọc Ngôn Của Anh của tác giả Nghiên Thừa Thư.
Đột Kích Trái Tim Thiếu Nữ - Mạn Vô Tung Ảnh
Lần đầu gặp nhau, Tô Mộ Mộc cầm chảo đập cậu chết tươi Lần thứ hai gặp nhau, Tô Mộ Mộc ném nade khiến cậu nổ chết Lần thứ ba gặp nhau, Tô Mộ Mộc cầm Kar98 nã cậu Lần thứ N gặp nhau, bọn họ trở thành một đội hai người vào đến vòng bo cuối gặp 2V2. Tô Mộ Mộc đã bị bắn nát mũ 3 và giáp 3: Tôi đi thu hút sự chú ý, cậu tranh thủ giải quyết bọn họ nha. Lâm Trăn lắc đầu tháo mũ và giáo trên người ra đưa cho cô. Lâm Trăn: Mặc vào, em đi. Tô Mộ Mộc: Cậu muốn làm gì? Lâm Trăn không quay đầu lại: Muốn chị sống. Khoảnh khắc đó, Tô Mộ Mộc cảm thấy trái tim thiếu nữ lạnh lẽo của mình đã bị đánh lén mất rồi. Người săn tin nóng: Đại thần ăn gà Lâm Trăn bị một người giết 3 lần trên live stream. Quần chúng ăn dưa: Rồi sao nữa, có giết lại không? Có báo thù không? Người săn tin nóng: Báo… Đã ôm người đẹp về. *** —-Review—- Hẳn khi đọc giới thiệu, nếu bạn không chơi PUBG sẽ có cảm giác sợ sệt vì lo đọc mà không hiểu. Nhưng tớ cho rằng tác giả đã viết dễ hiểu nhất có thể và bạn Tiểu Ma Bạc Hà (editor) cũng đã chuyển tải thành công. Bạn đừng quá lo lắng, vào truyện đọc sẽ hiểu và hơn hết, phản ứng hóa học giữa nam nữ chính chắc chắn sẽ khiến bạn quắn quéo, bùng nổ đấy. Tô Mộ Mộc (ID game: Nicetree) là một diễn viên hạng bét, dù có vẻ ngoài siêu xinh đẹp cùng học vấn cực đỉnh thì cô vẫn chìm nghỉm trong showbiz, nhàn rỗi, không có việc gì làm, cô thường chơi game để giết thời gian. Trong một lần chơi PUBG, cô cầm chảo đập chết TreeTreeTwo (ID game), vốn tưởng là người chơi bình thường như bao người nên cô rất vô tư bộc lộ cá tính thật của mình: nói bậy, nói luyên thuyên, tự luyến, tự sướng,….. đều đủ cả. TreeTreeTwo trong game có tạo hình là một em gái bé nhỏ xinh xắn, nhưng khi mở miệng lại là giọng nói nam tính đầy quyến rũ. Tô Mộ Mộc bật thốt: “Gay à!” “Ô, vậy cậu là em gái dễ thương có con chim xinh xinh hả?” Đó chính là những câu hội thoại đầu tiên giữa nam nữ chính đó~ Đương nhiên, TreeTreeTwo hổng phải người thường, cậu là streamer nổi tiếng nhất trong Tinh Hải, nổi tiếng không phải vì đẹp trai mà vì cậu chơi PUBG rất siêu, sánh ngang với tuyển thủ chuyên nghiệp, ăn nói ti bỉ có duyên, siêu nhây. TreeTreeTwo cũng là Lâm Trăn – học bá lẫy lừng, cao ráo đẹp trai, nhà mặt phố bố mẹ giầu có và chưa từng lộ mặt. Cậu làm streamer vì yêu thích, không phải để kiếm tiền. Tô Mộ Mộc là một cô gái xinh đẹp, đầy tự tin, luôn khoe vẻ đẹp của mình, khẳng định vẻ đẹp của mình, nhấn mạnh vẻ đẹp của mình và cá tính của mình, gây nên siêu nhiều trận cười vỡ bụng cho Lâm Trăn và quần chúng ăn dưa. Cô nào biết mình được lên sóng nhiều như thế. ~ Tình huống mới quen chưa add friend ~ Nicetree: “Chúng ta ra ngoài add friend nhé.” TreeTreeTwo: “Chị gái nhỏ định lấy thân báo đáp ơn cứu mạng hả?” TreeTreeTwo: “ Hả? Không add friend luôn à?” Nicetree: “Cậu nhìn khẩu 98K trong tay tôi đi, biết điều thì im lặng” ~ Tình huống là con gái bị auto gắn mác chơi gà, Nicetree dùng phần mềm đổi giọng sang nam ~ TreeTreeTwo hết hồn: “Người ta đi giả giọng nữ còn chị lại ngược lại đổi sang giọng nam”. Nicetree hùng hổ: “Thì cũng tại đám dưa chuột kia chọc tôi tức điên tôi lên được đấy” =)) Nicetree: “Tôi chơi cừ lắm đó! Tôi là tiên nữ xinh đẹp bắn súng cực giỏi” Nicetree: “Bảo tôi gà! Ai gà! Một lũ dưa chuột!”. Cả hai bên đều thoải mái bộc lộ tính cách thật, tự dưng sẽ thấy gần gũi, sẽ thấy thân thiết và sẽ thấy nhớ nhung. Hẳn ai chơi game mà gặp được người như thế, lòng cũng rung rinh gợn sóng. Tô Mộ Mộc không phải cô nàng xinh đẹp não rỗng, cô có lý tưởng, luôn cố gắng, kính nghiệp, sống sạch sẽ, phấn đấu vì sự nghiệp. Nhưng showbiz vốn đầy rẫy khó khăn, không phải cứ cố gắng sẽ hái được quả ngọt, nhiều lúc cô mệt mỏi, cô ấm ức, cô khổ sở, cô tủi thân,…. không thể chia sẻ cùng ai. Lâm Trăn nhỏ hơn Tô Mộ Mộc ba tuổi, thường hay tỏ ra nhỏ bé yếu đuối để được yêu thương nhưng cậu lại là “hốc cây chứa cả niềm vui và nỗi buồn của Tô Mộ Mộc”. Không ngại khó khăn xa xôi hay bản thân đang ốm đau bệnh tật, chỉ cần biết Tô Mộ Mộc không ổn, Tô Mộ Mộc khóc, Tô Mộ Mộc buồn cậu sẽ chạy ngay đến bên cô. Cậu hiểu và thông cảm cho nghề nghiệp đặc thù của Tô Mộ Mộc, luôn lặng lẽ đứng sau bảo vệ và làm bờ vai vững chãi cho cô. Ồ, nhưng tình địch mà ngấp nghé xuất hiện thì cậu không ngán cầm súng bắn chết tươi đối phương đâu nhé. ~ Tình huống: vì phải che giấu mối quan hệ của hai người, nên Lâm Trăn phải chịu thiệt thòi, Tô Mộ Mộc nhắn tin và kể cho cậu nghe về nỗi trăn trở của mình: Cây Nhỏ Ánh Dương (aka Lâm Trăn): Ô~ Chuyện này ấy hả, em ổn mà, đương nhiên phải ưu tiên cho công việc của chị chứ. Vài giây sau, Tô Mộ Mộc thấy Lâm Trăn thu hồi tin nhắn vừa xong. Cây Nhỏ Ánh Dương: Em tủi thân lắm, cực kỳ tủi thân luôn. Ây da, em tủi thân ngã lăn ra đất rồi, chị gái nhỏ phải hôn hôn mới đứng dậy được. Truyện như một bản nhạc ngọt ngào, không chỉ bởi cách viết của Mạn Vô Tung Ảnh, mà còn cả công lao to lớn của bạn Tiểu Ma Bạc Hà (editor), chuyển ngữ cực kì dí dỏm và có duyên. Theo tớ tìm hiểu thì Mạn Vô Tung Ảnh hay viết đam mỹ hơn, vậy nên tớ càng cảm ơn tác giả, và càng cảm ơn Tiểu Ma Bạc Hà vì bạn cũng toàn edit đam mỹ, hiuhiu. Không thì sao tớ có thể đọc được một tác phẩm thú vị thế này. Truyện còn siêu nhiều chi tiết hài hước, đoạn đối thoại siêu ngọt, siêu ngược cẩu FA ở cuối mỗi chương nhưng tớ nói nhiều mất bất ngờ, mong các bạn có thể tự bản thân trải nghiệm. Tớ không chơi PUBG nên khi đọc truyện chỗ hiểu chỗ không nên không đánh giá về phần game, nhưng điều đó cũng không quan trọng, quan trọng là thực sự tớ đã bị hút vào truyện. Lồng ghép game vào tuyến tình cảm, không hề ngấy hay ngán, mà còn tăng gia vị, khiến truyện thêm phần hấp dẫn, kích thích, không bị một màu. Truyện có YY nam chính, càng cuối YY có phần mạnh hơn, nhưng đọc truyện showbiz ngọt sủng mà không YY thì lạ lùng quá. Điểm cộng quá nhiều cho điểm trừ nhỏ nhoi này. Tớ đề cử đây là truyện đáng đọc nhé. ^^ Ngoài ra, nếu bạn nào đọc đam mỹ, cũng thích thể loại về game PUBG này, tớ cực đề cử Tuyệt Địa Cầu Sinh của Mạn Mạn Hà Kỳ Đa, siêu siêu hay, đã edit hoàn, chú thích siêu có tâm, đọc không dời được mắt. Mời các bạn đón đọc .Đột Kích Trái Tim Thiếu Nữ của tác giả Mạn Vô Tung Ảnh
Dòng Thơ Thứ Chín (Chín Chương Thành Thơ)
Năm thứ hai cao trung, trong lớp có một bạn học mới, dùng sắc để thả thính. Là hàng xóm, hàng tháng, Diệp Già Lam thay các bạn nữ trong trường chuyển thư tình, lần nào cũng bị trả lại thẳng thừng. Có bạn tốt đánh giá: Đường Ngộ là một đóa hoa lạnh lùng kiêu ngạo, đã đẹp trai lại học giỏi, trừ việc không thể cưa đổ thì điểm nào cũng tốt. Diệp Già Lam không có ý kiến gì. Sau đó trong một lần cả lớp tụ tập, mỗi người bị bắt phải viết ưu điểm của mình rồi chuyển cho người ngồi bên phải. Lúc này, bạn học Diệp đã say khướt, ngồi trong góc, trơ mắt nhìn người bên cạnh nhẹ giơ bàn tay đẹp đẽ cân đối, giữa hai ngón tay thon dài kẹp tờ giấy đưa qua. Tờ giấy viết ngắn ngọn năm chữ, cộng thêm hai dấu câu: Nghe lời, Đừng dính người. Nhắc nhở bạn đọc: Gương vỡ lại lành, giai đoạn trước nam chính hai nhân cách, chú ý cẩn thận. ***  Câu chuyện bắt đầu khi nữ bác sĩ xinh đẹp khoa tâm thần bệnh viện Hoa Khê, Diệp Già Lam, bị bác sĩ nam tài năng bậc nhất lại điển trai mê hồn vừa chuyển đến khoa ngoại thần kinh, Đường Ngộ, say rượu làm loạn, đè lên cửa hôn đến thất hồn lạc phách. Mà câu đầu tiên anh hỏi cô sau 5 năm chia ly gặp lại lại là: "Nụ hôn đầu của em như thế nào, nhớ ra chưa?!"  Đó dĩ nhiên chưa phải xuất phát điểm của toàn bộ câu chuyện. Bởi vì duyên nợ của họ, chân chính là đã bắt đầu vào 8 năm trước, khi Diệp Già Lam còn là lớp trưởng năm thứ 2 Cao trung, và Đường Ngộ là học sinh mới chuyển đến lớp cô, về sau lại làm hàng xóm đối diện nhà cô; hoặc cũng có thể là từ rất lâu rất lâu trước đó khi Diệp Già Lam vẫn còn là cô bé con 10 tuổi nghịch ngợm không sợ trời không sợ đất, ngay lần đầu gặp mặt đã đạp chân vào đôi giày trắng của tiểu tử đẹp trai con bạn thân của mẹ, hung dữ bắt nạt khiến cậu nhóc Đường Ngộ mới 9 tuổi phải khóc toáng lên. Có lẽ một sợi dây tơ của định mệnh, đã nhẹ nhàng mà bền chắc quấn quanh hai cô nhóc và cậu bé ngày đó, lúc gần lúc xa, khiến họ gặp gỡ rồi chia ly, chia ly lại gặp gỡ, cuối cùng vẫn là kết lại tại một nơi, không thể tách rời.  Yêu một người, có thể yêu bao lâu?! Với Diệp Già Lam, đó là dành hết thời thanh xuân tươi đẹp nhất để rung động trước Đường Ngộ, không oán không hối trao cho anh những thứ quý giá nhất của một người con gái, lại dùng quãng thời gian 5 năm để tưởng nhớ anh, mà đến cuối cũng trái tim của người phụ nữ trưởng thành dù trải qua bao thăng trầm sóng gió, gặp thêm bao nhiêu người đàn ông xuất sắc khác (dù sao cũng không xuất sắc bằng anh), thì vẫn chỉ có thể chứa được một người duy nhất là anh. Bao lâu với cô, chính là vĩnh viễn. Vĩnh viễn yêu anh.  Yêu một người, lại có thể yêu như thế nào? Với Đường Ngộ, chính là dùng ấm áp cả đời để yêu một người con gái khi cô ấy còn trẻ, dùng bao dung và nhẫn nại cả đời để chờ đợi cô ấy khi chia ly, lại dùng cố chấp cả đời để một lần nữa theo đuổi cô ấy khi gặp lại. Yêu là định mệnh. Là dùng tất cả trái tim và dục vọng chiếm hữu để yêu em. Chỉ có thể là em. Luôn luôn là em. Mãi mãi là em.  Chuyện tình của Diệp Già Lam và Đường Ngộ, thật ra có một khởi đầu nhẹ nhàng dễ thương và đơn thuần như bao chuyện tình thanh xuân khác. Anh đẹp trai vô cùng, vẻ đẹp quyến rũ yêu mị người gặp người mê, vừa mới chuyển tới đã thu hút biết bao ong bướm lao đến đòi hút mật. Nhưng người con trai ấy quá mức lạnh lùng, lãnh đạm mà xa cách bằng lý do duy nhất "không yêu sớm" để từ chối hết thảy những đóa hoa xinh đẹp tình nguyện xin chết đó. Mà cô lúc đó còn đang bận crush một vị bạn học tài năng cùng trường. Chỉ là từ khi gặp anh, cô gái đã giã từ hình tượng bất hảo nổi loạn lúc bé, ngoan ngoãn và chỉ biết tập trung học hành khi đó, dường như mới bắt đầu hiểu được, thế nào mới là thật sự thích một người: Là cảm giác trái tim đập nhanh như vừa chạy xong tám trăm mét, như bị lắp thêm một cái mô tơ, rối loạn hết cả lên, không chịu nghe lời cũng chẳng thể tự chủ mỗi khi anh ở bên. Là cảm giác nhớ nhung mỗi khi anh đi vắng. Là cảm giác chờ mong mỗi lần gặp mặt.  Mà Đường Ngộ, chàng trai từ lúc sinh ra đã có hết thảy mọi thứ: dáng dấp đẹp trai, khuôn mặt yêu mị, gia thế khủng, trí thông minh vượt bậc, nhưng lại có gia đình không hạnh phúc, mẹ mất từ nhỏ, bố trăng hoa, đã sớm sinh ra cảm giác lạnh nhạt, lãnh đạm với mọi người mọi việc, thế nhưng lại bất ngờ bị thu hút bởi Diệp Già Lam, cô gái nhỏ ngoan ngoãn thiện lương. Một người vô cùng ghét ngọt nhưng lại bị mê hoặc bởi vị ngọt tỏa ra từ cô. Từ khi nào bỗng thích bắt nạt cô, thích chọc cô bối rối, thích nhìn cô vì mình mà lúng túng đỏ mặt. Càng thích ở gần cô, chạm vào cô, cưng chiều nâng niu cô.  Cách thức mà Đường Ngộ và Diệp Già Lam đến với nhau, tuyệt đối chính là kiểu tình yêu thanh xuân mà bất kì một bậc phụ huynh nào cũng nhiệt thành ủng hộ. Lấy việc học làm tiền đề, lấy vấn đề yêu sớm làm trách nhiệm. Dù đã nhận định tình cảm dành cho nhau nhưng nhất định đợi đến khi kết thúc kì thi cấp 3, nhất định đợi đến khi thành niên 18 tuổi, thì nụ hôn đầu tiên mới trao nhau, hoàn toàn xé vỡ bức tường mập mờ giữa hai người, cũng chính thức đánh dấu tình yêu của họ một cách công khai.  Bởi vì Đường Ngộ của năm 17 tuổi đó thật sự rất có kiên nhẫn, càng có tự chủ và trên hết có lẽ là sự tự tin ngạo mạn của tuổi trẻ. Anh kiên nhẫn với tính chiếm hữu của bản thân và cũng kiên nhẫn với tình cảm của Diệp Già Lam. Nếu thả thính là một nghệ thuật vậy thì chỉ có thể khẳng định Đường Ngộ chắc chắn là bậc thầy trong lĩnh vực này. Khi gần, khi xa, khiến cho Diệp Già Lam bắt đầu biết nhớ thương, biết chờ mong mà lại không phản cảm sợ hãi (dù sao người ta vẫn còn là học sinh, trách nhiệm lớn nhất là còn phải học à nha). Cho đến cuối, chọn thời điểm thích hợp nhất, mới ra tay bắt trọn lấy trái tim cô gái ấy.  Đọc đoạn thời gian hai người bắt đầu quen biết thật sự rất nhẹ nhàng, dễ thương, ngọt mà không hề ngấy chút nào. Giống như trái tim mình luôn tự nhận thấy nó đã già cỗi lắm rồi, đã quên mất cảm giác rung rinh là như thế nào rồi, vậy mà khi tưởng tượng khung cảnh Đường Ngộ ghé sát khuôn mặt yêu mị của cậu lại gần Diệp Già Lam, khi hai người lần đầu nắm tay, khi Diệp Già Lam bất tri bất giác viết xuống trang nhật kí của cô mấy chữ "nhớ Đường Ngộ", mà khi Đường Ngộ vừa hôn vừa thì thầm vào tai Diệp Già Lam câu "Anh cũng nhớ em", thì trái tim bỗng tự nhiên như nhảy lên một cái, trật một nhịp. Cái cảm giác rung động ngọt ngào như bay trên mây này, thật giống khi nghe một bài hát xưa cũ của Carpenter vậy   Mời các bạn đón đọc Dòng Thơ Thứ Chín (Chín Chương Thành Thơ) của tác giả Thời Câm.