Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Anh Đào Hổ Phách

Trong cuộc sống vốn luôn đổi thay liên tục này, bạn sẽ gặp những người phải gặp, cũng sẽ xa những người phải xa. Một khi số phận đã an bài, cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận nó. Không thể níu kéo, càng không thể cưỡng cầu.   Lần đầu Lâm Kỳ Nhạc gặp gỡ Tưởng Kiều Tây, là khi cả hai lên chín.   Lâm Kỳ Nhạc, hay còn có tên khác là Lâm Anh Đào, từ nhỏ sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ vùng núi tên là Quần Sơn. Lâm Kỳ Nhạc là một cô bé hồn nhiên đáng yêu, gia đình không phải là có điều kiện, nhưng cô sống cùng cha mẹ vô cùng hạnh phúc. Cô từ nhỏ đã hiếu động, cùng ba tên nhóc bạn thân khác lập thành một nhóm chuyên phá phách nghịch ngợm.   Năm cô lên lớp Hai, Tưởng Kiều Tây cùng cha từ Tỉnh Thành chuyển đến thị trấn Quần Sơn. Tưởng Kiều Tây là một cậu bé có ngoại hình rất đẹp, nhưng lại vô cùng lạnh nhạt và xa cách với mọi người. Nhưng cho dù Tưởng Kiều Tây lạnh lùng thế nào, Lâm Kỳ Nhạc vẫn nhiệt tình làm quen.   Cô chủ động nói chuyện với cậu, chủ động rủ cậu xem truyện tranh của mình, chủ động mời cậu đi xem thỏ trắng mà cô nuôi. Ban đầu mình cũng không thích Tưởng Kiều Tây cho lắm, vì một đứa nhỏ lại tỏ ra lãnh đạm như vậy, thật sự không thích hợp.   Nhưng thực sự, Tưởng Kiều Tây là một đứa trẻ đáng thương. Tưởng Kiều Tây có một anh trai, người anh trai này học rất giỏi, tài hoa xuất chúng hơn người, nhưng không may lại chết yểu ở tuổi mười hai. Tưởng Kiều Tây từ lúc vừa ra đời đã gánh trên vai bổn phận sống luôn cả phần của anh trai, phải trở nên xuất sắc, phải trở nên tài giỏi.   Tưởng Kiều Tây bị bố mẹ ép buộc sống dưới cái bóng của người anh trai chưa từng gặp mặt. Anh trai cậu khi còn sống thích màu đen, nên giờ đây bất cứ thứ gì Tưởng Kiều Tây sử dụng đều màu đen, nhưng chưa một ai biết, cậu chẳng hề thích thứ màu sắc tối tăm này, cũng chẳng có ai quan tâm điều đó.   Nhưng Lâm Kỳ Nhạc lại quan tâm. Cô bé chín tuổi vốn nào biết tình yêu là gì. Lâm Kỳ Nhạc đối với Tưởng Kiều Tây nhiệt tình hơn bất kỳ ai, đối xử với cậu luôn là tốt nhất. Thấy Tưởng Kiều Tây mặc toàn màu đen, cho rằng cậu thích màu này, Lâm Kỳ Nhạc liền đổi các chiếc kẹp tóc màu mè bình thường của mình thành chiếc kẹp màu đen.   Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân suốt ngày quậy phá chẳng bao giờ chịu ở yên một chỗ, thì Tưởng Kiều Tây luôn an ổn ngồi làm bài tập. Trong khi Lâm Kỳ Nhạc và hội bạn thân bày trò lười biếng, trốn làm bài tập, thì quyển sách Olympic Toán bên cạnh Tưởng Kiều Tây một bước không rời.   Tưởng Kiều Tây chán ghét gia đình của mình, vẫn luôn đợi một ngày mình trưởng thành sẽ rời khỏi. Nơi cậu hướng đến là nước Mỹ xa xôi, sẽ không cần phải chịu đựng nhiều thứ như thế này nữa, cũng không cần phải sống dưới cái bóng của anh trai nữa.   Làm bạn cùng Lâm Kỳ Nhạc hai năm, sống những ngày tháng vui vẻ bên bè bạn, Tưởng Kiều Tây buộc phải quay về Tỉnh Thành để học lên cấp Hai.   Không cần nói cũng biết Lâm Kỳ Nhạc buồn bã thế nào khi Tưởng Kiều Tây đi mất. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Quần Sơn xảy ra nhiều vấn đề, mọi người dân lần lượt di dời. Những người bạn thân của Lâm Kỳ Nhạc đều dọn nhà đến Tỉnh Thành sống.   Đáng lẽ Lâm Kỳ Nhạc cũng sẽ đi Tỉnh Thành, sống ở nhà bố mẹ một người bạn thân từ nhỏ. Nhưng cô không đồng ý, cha mẹ Kỳ Nhạc còn ở Quần Sơn, thì cô tuyệt đối không rời xa mảnh đất này. Đây là một đoạn khiến mình rất cảm động và có tình cảm nhiều hơn đối với nhân vật nữ chính.   Tưởng Kiều Tây rời đi, những người bạn chí cốt cũng đến Tỉnh Thành. Lâm Kỳ Nhạc đơn độc ở lại Quần Sơn học hết cấp Hai. Bạn thân của cô tuy ở xa, nhưng vẫn thường gọi điện thoại về cho Kỳ Nhạc. Nhưng chỉ có Tưởng Kiều Tây thì không có bất cứ tin tức gì, không có lấy một lá thư hay một cuộc điện thoại, hoàn toàn bặt vô âm tín.   Cuối cùng, lên cấp Ba, vì hoàn cảnh mà Lâm Kỳ Nhạc đã chuyển lên Tỉnh Thành học. Lâm Kỳ Nhạc hiện giờ đã chẳng còn là cô bé nghịch ngợm vô tư năm nào nữa. Thay vào đó, cô đã biết suy nghĩ thấu đáo, biết nỗ lực phấn đấu vì mục tiêu của bản thân.   Lâm Kỳ Nhạc cố gắng học tập để được chuyển cơ sở học, để có thể gặp được bố mẹ thường xuyên hơn. Không còn là cô nhóc lười biếng hôm nào, Lâm Kỳ Nhạc học tập một cách liều mạng đến nỗi giáo viên cũng ngạc nhiên, vì vậy mà thành tích vô cùng tốt.   Cuối cùng, Lâm Kỳ Nhạc chuyển cơ sở học, cô gặp lại Tưởng Kiều Tây.   Xa cách năm năm, giờ đây gặp lại cả hai đã chẳng còn có thể cười cười nói nói vô tư như Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây của thời thơ ấu nữa. Mà thay vào đó, giữa hai người còn tồn tại một số vấn đề và hiểu lầm chưa được giải quyết.    Thật ra khi Tưởng Kiều Tây rời xa Lâm Kỳ Nhạc là do mẹ cậu ép buộc. Tưởng Kiều Tây cũng do mẹ cấm đoán nên không thể nào liên lạc với Lâm Kỳ Nhạc được. Họ xa nhau như vậy, rất dễ dàng để lạc nhau mãi mãi. Nhưng may mắn giờ đây số phận đã an bài họ tìm được nhau sau bao năm xa cách.   "Anh đào hổ phách" viết về câu chuyện tình yêu của Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, về cuộc đời của Lâm Kỳ Nhạc, cũng là tái dựng lại thời thơ ấu, thanh xuân, tuổi trẻ của mỗi người chúng ta. Thời thơ ấu Kỳ Nhạc từng có một nhóm bạn rất thân, nhưng rồi dần dần đều rời bỏ cô mà đi. Đây giống như một câu chuyện nhân sinh vậy, cuộc sống xoay vần, sẽ chẳng ai có thể bên ta mãi mãi, bạn bè đều có cuộc sống của riêng mình.   Câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng lại có gì đó buồn man mác. Bởi như đã nói trên, đây cũng chẳng hẳn là một câu chuyện thông thường, mà nó giống một câu chuyện đời hơn. Lâm Kỳ Nhạc và Tưởng Kiều Tây, thời gian ở bên nhau của họ, ban đầu còn chẳng dài bằng thời gian mà họ xa cách nhau.   Trong câu văn của tác giả rất bình đạm, rất nhẹ nhàng, có phần hờ hững. Nhưng một khi đã đắm chìm vào mạch truyện này rồi, tớ lại bất giác bị cuốn vào giọng kể ấy, cuốn vào cái buồn man mác ấy để rồi chứng kiến không chỉ là tình yêu của cặp đôi nhân vật chính, mà còn là một quãng đường thanh xuân dài rợp nắng cùng bao ước mơ, hoài bão và khát vọng tuổi trẻ.   Nếu đây là thể loại bạn thích thì đừng nên bỏ qua "Anh đào hổ phách" nhé! ____   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trong suốt quãng đời tuổi thơ đầy ắp tiếng cười trong veo tinh nghịch, Lâm Kỳ Nhạc đã từng đối mặt với ‘vực sâu vạn trượng’ tưởng chừng như ‘không thể quay đầu’ không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cô gái nhỏ cũng đều vượt qua trót lọt. Đến chín tuổi năm đó, đã xảy ra một lần ngoài ý muốn. “Hết đường rồi.” Dư Tiều vóc dáng cao lớn, đứng bên rìa mép núi nói. Đá sỏi và cát mịn dưới đế giày của hắn rơi xuống sườn núi lạo xạo. Đã rất lâu mà tiếng vọng vẫn không ngừng dội lại, không biết sâu cỡ nào. Đỗ Thượng gầy tong teo, đeo cặp sách đứng bên cạnh, hai đầu gối va vào nhau lập cập. Cậu chàng rướn cổ thò người dòm xuống vách đá, vừa liếc mắt một cái lập tức líu lưỡi lắp bắp: “Không được… không được… không được…” Đỗ Thượng lui về sau mấy bước, mặt mũi trắng bệch cắt không còn một giọt máu: “Đáng sợ quá, đi về đi.” Thái Phương Nguyên, một ông tướng béo múp, đứng thật xa ở tuốt đằng sau. Rõ ràng là cùng tuổi với các bạn đồng trang lứa, cũng chỉ mới chín tuổi, nhưng cơ thể đã nặng lù lù, đích xác là một quả cầu đặt trên hai cái chân khẳng khiu đang ráng hết sức chống đỡ. Vẫn còn cách vách núi hơn một chục mét, Thái Phương Nguyên đã đứng bất động, chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, rống: “Lâm Kỳ Nhạc, cậu dẫn mọi người đi cái chỗ ngu ngốc điên khùng gì vậy hả!” Lâm Kỳ Nhạc — nữ sinh duy nhất trong bốn người. Cô đứng bên rìa vách đá, dõi mắt nhìn chăm chú thung lũng sâu hun hút tĩnh mịch bên dưới. Sau đó ngẩng đầu lên, dòm chằm chằm con đường nhỏ chạy xuyên qua khu rừng thăm thẳm phía đối diện, cách vách đá hơn chục mét kia. “Tớ có thể nhảy qua!” Lâm Kỳ Nhạc đột nhiên la to. “Cậu không thể.” Dư Tiều đứng bên cạnh liếc xéo một cái, phản đối ngay lập tức. “Cậu có bệnh hả!” Thái Phương Nguyên ở đằng sau gào lên. Lâm Kỳ Nhạc không muốn bỏ cuộc. Hôm nay, cô nhất định phải đi qua trại nuôi ngỗng phía khu rừng đối diện, đi xem ngỗng trắng của bác nông dân ở thôn bên kia nuôi. “Tớ có thể bay qua!” Cô reo. Đỗ Thượng đứng bên cạnh lập tức ném qua ánh mắt khinh thường không mảy may che giấu, duỗi tay kéo cánh tay hai khúc trắng mịn hồng hào của Lâm Kỳ Nhạc: “Đi về, đi về, đi về!” Lâm Kỳ Nhạc trong lòng còn vương vấn mấy con ngỗng, miệng dẩu ra. Mặt trời vẫn chưa xuống núi, bốn cô cậu học trò tiểu học men theo con đường mòn đi về trường. Lâm Kỳ Nhạc giẫm lên lớp lá thông dày trên mặt đất, lắng nghe tiếng lạo xạo bên tai. Cô nghiêng đầu nhìn Đỗ Thượng, Dư Tiều, nói một cách trịnh trọng: “Trên sách viết, nếu lúc nãy chúng ta hạ quyết tâm, thu hết can đảm nhảy xuống, sau lưng chúng ta sẽ mọc ra đôi cánh, sẽ bay lên!” Dư Tiều có vóc dáng cao nhất, chính là ông cụ non thiếu niên lão thành. Hắn đút hai tay trong túi quần, nhủ thầm trong bụng ý nghĩ này của Lâm Kỳ Nhạc thật viển vông nhưng vốn là chuyện thường ngày ở huyện, nghe riết thành quen. Đỗ Thượng ở bên cạnh nhíu mày, hai hàng chân mày nhăn lại khiến cho miếng băng cá nhân dán trên trán cũng nhúm theo. Đỗ Thượng hắng giọng nghiêm túc nói với Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn thấy bánh nhân thịt rồi đó, Anh Đào, chính là cái loại mà bác Triệu bán trong căn tin công trường đó.” Đỗ Thượng khoa chân múa tay, huơ một vòng tròn trước mặt. “Cậu mà bay thiệt, tới lúc đó khuôn mặt của cậu sẽ đập xuống đất bẹp dúm thế này nè! Chè bè như vậy đó! Cái gì mà mắt với mũi, đều lõm hết vào trong giống như hành băm. Tay chân cũng chèm bẹp, chẳng khác gì Ta Ta —” (*Ta Ta là một loại kẹo cao su bong bóng.) Thái Phương Nguyên đi phía trước, đang nhét tay vô túi lấy kẹo cao su ra ăn. Đỗ Thượng tiếp tục dạy bảo Lâm Kỳ Nhạc: “Cậu nhìn đi, cái màu hồng kia của Ta Ta, nó đó, chính là màu sắc tay chân cậu. Tới lúc đó, cậu té xuống sẽ buồn nôn như vậy —” Thái Phương Nguyên đang ngậm một viên kẹo cao su trong miệng, quay đầu lại mắng: “Có để yên cho người ta ăn không hả!” Đường mòn băng xuyên qua rừng rậm, sát ngay dưới chân núi có một cái cổng gạch cao cao do chính quyền thành phố Quần Sơn đặc biệt xây dựng lên, nhằm mục đích cảnh báo cho khách vãng lai biết ‘Lên núi nguy hiểm’. Đồng thời cũng để ngăn chặn mấy đứa nhóc không sợ trời sợ đất thích phiêu lưu mạo hiểm giống đám Lâm Kỳ Nhạc, Dư Tiều làm xằng làm bậy. Lâm Kỳ Nhạc bám tay vào đầu tường, trèo lên cổng gạch. Đỗ Thượng nối gót theo sau, lẩm bẩm: “Hôm nay đi cả buổi trời vậy mà vẫn không nhìn thấy ngỗng trắng… Anh Đào, tan học tớ muốn đến nhà cậu xem thỏ trắng nhỏ của bà nội Trương cho cậu —” “Không được!” Lâm Kỳ Nhạc lập tức trả lời, tròng mắt đỏ au. “Tại sao chứ?” Đỗ Thượng bất mãn hỏi lại. “Cậu luôn nói mấy chuyện khiến người ta chán ghét.” Lâm Kỳ Nhạc nhảy xuống khỏi cổng gạch, xoa xoa tay phủi hết đất cát trong lòng bàn tay ra: “Cậu còn định làm cho thỏ trắng của tớ buồn nôn hả!” Lâm Kỳ Nhạc phăm phăm đi về hướng trường học. Trong bốn người, cô luôn là người đi nhanh nhất, hệt như gió lốc điện chớp, cưỡi mây đạp gió mà đi. “Không có, tớ…” Đỗ Thượng muốn nói lại thôi, cậu chàng nhìn theo bóng lưng thoăn thoắt của Lâm Kỳ Nhạc rồi quay sang hai tên kia trút oán giận bất bình: “Tớ làm gì mà khiến thỏ con buồn nôn chứ?” Mời các bạn đón đọc Anh Đào Hổ Phách của tác giả Vân Trụ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Socrates Thân Yêu - Cửu Nguyệt Hi
Cô là người anh nguyện đánh đổi cả sinh mệnh để yêu thương, bảo bọc. Anh mướt mải tìm kiếm cô mười năm, nhưng cô đã hoàn toàn thay đổi. Năm ấy lần đầu gặp cô, họ đều chỉ là những đứa trẻ. Năm ấy, bất ngờ chia lìa, cuộc đời anh như không còn nhìn thấy ánh sáng, Ngày hôm ấy cô nói: "Ngôn Tiểu Hỏa, anh chờ em chút nhé.". Và anh cứ như vậy, đứng giữa vùng đất tuyệt vọng đợi chờ cô ấy quay trở lại… *** Series tâm lý tội phạm  của tác giả Cửu Nguyệt Hi gồm có: - Archimedes thân yêu, - Freud thân yêu, - Socrates thân yêu. *** Câu lạc bộ LAX sau khi hoạt động trở lại, tuần lễ đầu tiên liền tổ chức tiệc cưới cho con trai của chủ tịch tập đoàn Hoa Thịnh, khách mời nườm nượp không dứt, bãi đậu xe như nơi triển lãm ô tô, những chiếc xe cao cấp xếp thành hàng. Sảnh tiệc nơi toà nhà chính vô cùng náo nhiệt, tưng bừng tiếng nói cười, phần nhiều là bạn làm ăn của hai gia tộc, những phòng riêng dùng để tiêu khiển ở toà nhà bên lại vô cùng yên tĩnh. Phần lớn nhân viên được điều tới toà nhà chính làm phục vụ, ở bàn lễ tân chỉ có một nhân viên mới tới. Cô nàng đang chán gần chết, nằm gục trên bàn chơi điện thoại di động. Bỗng nhiên, một trận gió lạnh đến thấu xương xông đến, cô nàng lạnh đến mức rùng mình một cái, tức giận nhìn xem tên đầu sỏ nào gây nên. Một cô gái cao gầy, mặc đồ trắng, cơ thể nghiêng qua một bên, xách theo một chiếc túi hình vuông màu đen tưởng chừng rất nặng , đẩy cửa tiến vào. Cô cầm không chắc, thêm lúc gió mạnh ùa đến, cánh cửa không chịu được, chính cô cũng giật mình, nhanh chóng lấy một tay ra sức giữ lấy cửa, một tay ôm khư khư cái túi màu đen kỳ quái. Nhưng gió vừa thổi đến, cô liền bị đẩy vào trong toà nhà, cửa kính bị đẩy mạnh đập lên tường một tiếng rất lớn. Cô gái lảo đảo lấy lại trọng tâm, nhìn về phía quầy lễ tân bằng vẻ áy náy. Cô gái lễ tân cũng nhìn cô, liền bắt gặp một cặp mắt trong veo màu hổ phách, to tròn tuyệt đẹp, hơi mơ màng. Khí lạnh xông vào, khuôn mặt cô gái nhỏ nhắn trắng nõn bị gió thổi đến đỏ bừng lên. Cô lễ tân trong lòng đầy khó chịu, muốn trừng mắt nhìn, nhưng nhớ ra mình chỉ là lễ tân nên âm thầm bĩu môi, gió lạnh như chiếc dao buốt giá, làm cô thật muốn mắng người. Cô gái một tay giữ chặt cửa, cố sức ngược gió đóng lại cánh cửa, cuối cùng mưa yên gió lặng, tiếng nhạc lắng xuống, đại sảnh trở nên yên tĩnh, một trận ấm áp ngập tràn. Lễ tân liếc mắt nhìn cô gái khoác cái bao màu đen, cảm tưởng như giao dịch ngầm trong phim điện ảnh, nói một câu lấy lệ: "Hoan nghênh quý khách". Cô gái đưa ra một cuốn sổ nhỏ, giọng nói nhỏ nhẹ, thanh thanh, nghe rất êm tai: "Đây là giấy chứng nhận của tôi, tôi đã liên hệ với giám đốc của cô". Không phải là khách ah. Lễ tân thờ ơ nhận lấy, liếc nhìn bên cạnh tấm hình thẻ tuyệt đẹp. Chân Noãn. Lại nhìn đến nghề nghiệp, là pháp y?!!. Cô chậc lưỡi, cô gái thanh tú gầy yếu này, muốn làm gì chả được, sao phải làm cái nghề này?. Cô liếc nhìn Chân Noãn, hỏi: "Giám đốc của chúng tôi chưa nói rõ, phòng nào ạ?". "307." Lễ tân nhíu mày: "307 có khách rồi, phiền cô đợi chút ". "Có khách?". Chân Noãn vuốt lại tóc rối, có chút khó hiểu. "Chứng cứ phòng đó còn chưa được xử lý, sao có thể để khách vào?". "Cô đi mà hỏi quản lý ấy, tôi làm sao biết được?". Lễ tân nói rồi ngoáy tai, bạn bè của cô dâu đều ở đây, có ai lại vì cô ta mà đóng cửa căn phòng xa hoa đó chứ. Chân Noãn không nói nhiều, xoay người liền lên lầu. Ban ngày ít khách đặt phòng, hành lang vừa tối vừa tĩnh mịch tựa như đường hầm, cửa phòng 307 không đóng kín, để hở ra một khe nhỏ, bên trong ầm ĩ, tiếng trò chuyện không ngừng. Chân Noãn nhẹ nhàng gõ cửa, đợi vài giây, vì trong phòng vô cùng ồn ào nên không ai để ý đến cô. Cô đẩy khe cửa ra thêm một chút, trong phòng sang trọng mông lung, duy chỉ có ánh đèn chùm sáng ngời, hơn mười mấy người nam nữ vây quanh bàn xem đánh bài. ... Mời các bạn đón đọc Socrates Thân Yêu của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Vì Em Tiêu Diệt Tất Cả - Đinh Mặc
Truyện Vì Em Tiêu Diệt Tất Cả là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, một câu chuyện tình yêu với những khó khăn, những điều tưởng chừng như không thể nào trụ vững; tình yêu với những thử thách khiến ta nặng lòng. Đọc truyện mới này bạn sẽ được bước vào thế giới đầy những cung bậc cảm xúc khác nhau, cùng đọc và cảm nhận. Nhưng vào lúc này, anh đột nhiên đưa tay ôm cô vào lòng, thanh âm trầm thấp dễ nghe mang theo một tia bất lực: "Tối hôm đó, anh thấy em xém chút nữa bị giết chết, con chip của anh đã ngừng hoạt động vào giây phút ấy." Con chip ngừng chạy, đối với một người máy thì có ý nghĩa thế nào? "Đây là tình trạng trước giờ chưa từng xảy ra. Anh scan virus cả đêm, tiến hành chỉnh đốn lại cũng không thấy kết quả gì." Anh nói: "Cho đến khi em bị bắt, anh mới phát hiện, điều làm anh trở nên bất thường: Chính là em." "Nhưng mà Miểu Miểu..." Anh đột nhiên cúi đầu, thì thầm bên tai cô: "Miểu Miểu, anh phải làm sao đây? Người máy phải làm cách nào để yêu con người?" *** Trong game online, Từ Miểu Miểu lạnh lùng, nhanh nhẹn, nhạy bén, gặp thần giết thần gặp phật giết phật, là "Thiên nhân trảm" nổi tiếng trên các diễn đàn game lớn tiếng tăm lẫy lừng. Ở hiện tại, cô ngược lại chưa từng giết ai cho đến năm 23 tuổi. Không khí giữa hè nóng như lửa đốt. Từ Miểu Miểu vô cùng buồn chán ngồi trước cửa hàng, cô cảm thấy chiếc tháp truyền hình cao vút bên kia chẳng khác nào một cái lò nướng. Thời tiết như vậy thì nên cùng bạn bè tụ tập chơi game suốt buổi chiều, nhưng cô lại bị chị hai kéo ra đây đi dạo. Bà chị rất hăng hái, dứt khoát muốn ra ngoài hít thở một lát. Ánh nắng càng lúc càng gắt gao, chiếu lên chiếc quần short màu trắng của cô tựa hồ như muốn xuyên thấu qua làn da. Cô ngẩng đầu, tia nắng chói mắt kia làm cô căn bản không mở mắt nổi... Hừng đông. Phòng thí nghiệm dưới lòng đất của một quốc gia năng lượng cao chẳng khác gì phế tích, bầu không khí mục nát cùng sắc đêm, xông vào mũi là mùi súng thuốc khó chịu. Một người đàn ông cao lớn, gầy gò, lặng lẽ đứng sừng sững, đang gia tăng tốc độ hủy hoại của hạt phân tử. Trên tay anh cầm thanh kiếm laser màu lam, phát ra tia sáng lấp lánh. Nhìn gần, anh chẳng qua chỉ là chàng thanh niên mười mấy tuổi, máu tươi nhuộm đỏ gương mặt xinh đẹp trắng ngần, nhưng anh lại làm như không có gì, kiên định giơ thanh kiếm laser lên. Trước mặt anh là ba tên bán thú cấp S, là kẻ thù của loài người. Bởi vì sự biến dị do tia bức xạ gây ra nên chúng có sức tấn công cực kỳ mạnh. Còn cấp S, chính là cấp bậc hung dữ và mạnh mẽ nhất trong bán thú tộc. Tối qua, đội cảnh vệ đặc nhiệm của loài người tiến hành càng quét đám người thú xâm lược này một cách khó khăn. Cho đến khi anh sử dụng hạt phân tử gia tốc loại tốt nhất khiến cho tám mươi tên bán thú cùng lúc ngã xuống, thế cục mới có thể xoay chuyển. Nhưng đội cảnh vệ cũng hi sinh hết toàn bộ, chỉ còn lại một chàng thiếu niên. Còn đối phương có những ba tên. Chàng thiếu niên vốn không hề sợ chết, anh cười lạnh trong lòng, nhất định phải cùng đem theo bọn chúng chết chung. Nói thì chậm làm thì nhanh, một tên bán thú bay đến như bão táp! Hai mắt chàng thiếu niên phút chốc đỏ ngầu, vừa nhấc kiếm lên liền đâm trúng cơ thể cứng rắn của tên bán thú. Hai tên còn lại thừa cơ xông đến, hướng về phía chàng thiếu niên đại khai sát giới! Hết cách, một tay anh bám lấy quả bom bên hông, ý muốn chết chung cùng bọn chúng. "Ui da!" Một thanh âm trong trẻo nũng nịu đột nhiên vang lên, hoàn toàn khác biệt với trận chiến ác liệt ở đây. Một người ba thú đều kinh ngạc! Ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, đám thú nhất thời mặt xám như tro... Chúng chỉ kịp nhìn thấy một đốm sáng màu vàng kim rất chói, nhanh như mưa sao băng, đập thẳng xuống đỉnh đầu của chúng... ... Mời các bạn đón đọc Vì Em Tiêu Diệt Tất Cả của tác giả Đinh Mặc.
Em Là Ngoại Lệ - Đinh Mặc
Truyện Em Là Ngoại Lệ đưa bạn đến một khoảnh khắc khác, những cú chạm vào góc khuất của tình yêu. Đây là chuyện tình yêu của những năm tháng ngồi trên giảng đường đại học, là những gì còn đọng lại trong góc khuất tâm hồn.  Truyện là những dòng tâm sự nhẹ nhàng của tác giả Đinh Mặc là nỗi lòng của người con gái khi đứng trước ngưỡng cửa tình yêu, bỡ ngỡ, hồi hộp, lo sợ lại có chút bâng khuâng, yêu thương đó lại có chút không đành lòng, nhung nhớ đó nhưng chẳng dám nói ra... Đọc truyện ngôn tình này, bạn dễ dàng bị thu hút bởi lối viết văn rất mượt, đẹp và gần gũi, mộc cũng có chút hoa mỹ của tác giả Đinh Mặc. Đọc, hiểu, cảm nhận và chiêm nghiệm câu chuyện đẹp, thoảng dư vị tình yêu này để rút ra được những lý thuyết riêng cho mình. *** "Ảnh Tử, chiều mai lớp mình hẹn nhau đi chơi, cậu đi không?" Tôi thoáng hồi hộp rồi cố hỏi với giọng điệu bình thản: "Định chơi trò gì à? Có bao nhiêu người đi?" Ở đầu dây bên kia, Tiểu Trư cười nói: "Còn chơi gì khác ngoài đi ăn và hát karaoke? Mấy bạn học cũ cũng đi đấy. Cả những bạn năm rồi không gặp cũng đi luôn. Rốt cuộc cậu đi hay không?" "Để tớ xem đã, gần đây tớ hơi bận." Tôi cười, "Vậy nhé, bái bai!" Sau khi cúp máy, ngón tay tôi vuốt ve đường cong kim loại trên điện thoại. Tôi hít sâu một hơi, tôi đã tốt nghiệp được một năm rồi sao? Buổi tối, sau khi đi ăn cùng Cảnh Dương, anh lái xe đưa tôi về nhà . Đứng dưới lầu, anh nhẹ nhàng ôm tôi, giọng nói anh tràn ngập yêu chiều: "Ảnh Ảnh, ngày mai là thứ bảy, em muốn đi leo núi không?" "Ngày mai em đi gặp bạn cũ. Để tuần sau nhé anh!" Tôi mỉm cười. Anh nhìn tôi, môi anh mấp máy nhưng lại không nói gì. Anh chỉ dịu dàng xoa đầu tôi và nói khẽ: "Ngày mai về nhớ gọi điện cho anh." . Tôi mở laptop rồi làm việc đến tận bốn giờ sáng mới hoàn thành bản kế hoạch phải nộp vào sáng chủ nhật . Tôi làm vậy chỉ vì muốn tham gia buổi gặp mặt của bạn bè thời đại học thôi sao? Tôi miễn cưỡng thả người lên giường rồi ngủ thiếp đi. Khi tôi tỉnh dậy đã là mười một giờ, tôi chăm chú nhìn vào cô gái tóc dài gầy gò trong gương. Cô gái có một đôi lông mày đẹp đẽ, đôi môi đỏ tươi, trang điểm nhẹ nhàng, trông trẻ trung nhưng cũng không kém sự trưởng thành. Nhưng cho dù thế nào, tôi cũng không thể quay lại quãng thời gian là một sinh viên đại học nữa rồi. Tôi cảm thấy đau xót, trong lòng lại nổi lên một sự chờ mong khó đè nén. Một năm rồi, không biết lần này tôi có được gặp anh không? Hứa Mạc Thành .… Mời các bạn đón đọc Em Là Ngoại Lệ của tác giả Đinh Mặc.
Cửu Cốt Chiến Thần Quyết - Hắc Thạch
Có thể thấy tác phẩm Cửu Cốt Chiến Thần Quyết - một tuyệt phẩm tiên hiệp hay nhất đến từ tác giả Hắc Thạch. Bối cảnh truyện hot diễn ra từ 15 năm trước hắn là một quân nhân trong lực lượng đặc nhiệm Liên Hoa trong một lần thực hiện nhiêm vụ quốc tế giải cứu con tin ở i rắc thất bại hắn đã bị ám ảnh bởi cái chết của những đứa trẻ nên khi hết nhiệm vụ hắn đã xin xuất ngũ, trở về đất cảng đô thị, được chị Hai liên tục mời gọi hắn đã thành cánh tay đắc lực, một sát thủ có số bên cạnh chị Hai mà bất cứ bang hội nào cũng sợ, *** Trong một khách sạn xa hoa,bản nhạc balass nhẹ nhàng hòa quyện với tiếng đàn violon trầm bổng tạo nên một điệp một điệp khúc du dương.Ở một góc khuất người đàn ông anh tuấn khoác trên mình tây trang xa xỉ càng tôn thêm tướng mạo bất phàm,,..Ngũ quan tinh xảo,môi mỏng kiêu ngạo ẩn dưới mày kiếm tinh tú,dáng người siêu chuẩn ..mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều điên đảo mê người..tay phải khẽ đung đưa li rượi làm nổi bật dòng nước đo đỏ dưới ánh đèn hoa lệ.. Thỉnh thoảng từng cơn gió đong đưa tấm rèm cửa,như mời gọi ánh bạch nguyệt vào phòng,trên chiếc giường được làm bằng mộc tử đàn theo phong cách cổ xưa,một thân hình kiều nữ thiếp đi sau trận mây mưa vừa nãy,miệng vẫn còn vương vấn nụ cười thoả mãn. Người đàn ông khẽ liếc về phía giường nở một nụ cười hài lòng rồi rút từ trong túi chiếc iphone red: - cho xe tới đón anh. Cất chiếc iphone red vô túi hắn từ từ tiến lại giường,nhìn cặp thỏ ngọc đang phập phồng sau chiếc váy ngủ được làm bằng chất liệu lụa tơ tằm vạn phúc,hắn ngồi xuống đưa bàn tay xoa lên kiều đồn căng mọng và co dãn,bất chợt tiếng ưhm..bật ra từ miệng cô gái,hắn cúi xuống hôn nhẹ lên bờ môi căng mọng rồi nhếch mép đứng dậy. Đưa tay lên hắn liếc qua chiếc Ogival Gold đã gần 11h đêm,thò tay vô túi ngực hắn rút ra một quyển 10 ngàn usd thảy nhẹ xuống giường rồi hắn bước đi. Rời khỏi bậc tam cấp hắn bước xuống đường,một chiếc audi r8 đang chờ hắn,thanh niên lái xe chạy lại mở cửa rồi cúi xuống chào hắn" Thạch Ca" hắn lặng lẽ lên xe,thò tay vô túi quần hắn rút ra bao thăng long mềm lấy một điếu đưa lên môi,cầm chiếc zippo gold định châm nhưng hắn dừng lại. - anh em có mặt hết chưa? - đã đông đủ rồi Thạch ca,Long ca và Hùng ca cũng vừa đến. Châm điếu thuốc rít một hơi thật sâu,hắn nheo mắt nhìn hàng cây bên đường. 15 năm trước hắn là một quân nhân trong lực lượng đặc nhiệm Liên Hoa trong một lần thực hiện nhiêm vụ quốc tế giải cứu con tin ở i rắc thất bại hắn đã bị ám ảnh bởi cái chết của những đứa trẻ nên khi hết nhiệm vụ hắn đã xin xuất ngũ,trở về đất cảng,được chị Hai liên tục mời gọi hắn đã thành cánh tay đắc lực,một sát thủ có số bên cạnh chị Hai mà bất cứ bang hội nào cũng sợ, 10 năm trước,Sáu Quýt một đàn anh khét tiếng giới giang hồ phía nam,muốn tổ chức đại hội đen thống nhất giới hắc đạo nam bắc,trước đại hội mọi bang hội đều đình chiến,nếu bang hội nào cố tình vi phạm sẽ bị xoá sổ. 10 ngày ngắn ngủi đình chiến,hắn đưa Thu Phương người tình của hắn đi du lịch châu âu,nhưng hắn đâu có biết Thu Phương đã được Sáu Quýt mua chuộc để đưa hắn đi tách khỏi Chị Hai,ở nhà Sáu Quýt đã thuê sát thủ ám sát chị.nhận được hung tin hắn vội vã trở về,với nghiệp vụ hắn được đào tạo không mất bao thời gian hắn đã tìm ra hung thủ và đã đồ sát tất cả. Vì khử tất cả những kẻ có liên quan tới nên hắn được bầu làm Long Đầu của đất bắc,mặc dù là giới hắc đạo nhưng chưa bao giờ hắn để quân cán đụng tới người dân và tham gia vào hàng trắng và buôn lậu vũ khí nên địa vị ngày càng được củng cố vững chắc,10 năm tại vị hắn sở hữu gần chục quán hát và 2 bar lớn với vài chục triệu mỹ kim trong nhà băng. 10 năm bất ổn đã qua,hắn muốn thống nhất giới hắc đạo bắc nam nên đưa ra ý tưởng đặt làm Long Đầu Trượng.biểu hiện tối cao của Lão đại giới hắc đạo,đêm nay cũng là lúc Long Đầu Trượng được đặt bên mỹ quốc về cập Phượng Cảng. ... Mời các bạn đón đọc Cửu Cốt Chiến Thần Quyết của tác giả Hắc Thạch.