Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Độc Sủng Ngốc Hậu

Cuộc đời của Tần Dục quả xứng với câu lên voi xuống chó. Chàng là trưởng tử của Vĩnh Thành Đế, do hoàng hậu sinh ra, thân phận vô cùng tôn quý, chưa đầy ba tuổi đã được sắc phong làm thái tử. Từ nhỏ, chàng thông minh hiểu chuyện, lớn lên càng quân tử chính trực. Có thể nói, Tần Dục là một con người tài giỏi, anh minh, là một thái tử xứng chức mà ai ai cũng công nhận. Đáng lẽ chàng sẽ thừa kế ngôi vị hoàng đế, trở thành một minh quân, mang lại đời sống ấm no cho dân chúng, cho trăm họ của Đại Tần... Nhưng rồi bi kịch đã xảy ra, một tai nạn và kết quả là Tần Dục mất đi khả năng đứng lên. Cũng kể từ đó chàng mất đi ngôi vị thái tử, trở thành Đoan Vương. Thế rồi, vào năm Vĩnh Thành thứ hai mươi hai, Vĩnh Thành Đế ban hôn cho Đoan Vương Tần Dục và quận chúa Lục Di Ninh. Thế nhân nói rằng, hai người này không những môn đăng hộ đối mà còn xứng lứa vừa đôi. Đoan Vương Tần Dục năm năm trước bị ngựa dẫm lên, trở thành kẻ tàn phế không thể đi lại, còn quận chúa Lục Di Ninh, nàng ấy là một kẻ ngốc... Cứ như vậy, Lục Di Ninh trở thành Đoan Vương Phi.   Vốn dĩ là thái tử cao quý, là thiên tử tương lai, nhưng giờ đây Tần Dục lại trở thành một vương gia tàn phế, bị ban hôn cho một vương phi ngốc nghếch. Tức giận, đau khổ, phẫn nộ... Cuối cùng mọi cảm xúc cũng chỉ hóa thành hai chữ “chấp nhận”.  Chàng chấp nhận Lục Di Ninh, cưới nàng về làm vương phi, cho nàng tất cả đãi ngộ của vương phi nên có, khiến nàng không lo áo lo cơm, nhưng chàng cũng chẳng bao giờ để tâm đến nàng, xem nàng như chưa từng tồn tại... Mãi đến khi Đoan vương phủ bị bao vây, khi Tần Dục đã đối mặt cận kề với cái chết, chàng mới thấy rõ được hình dáng của nàng, chàng mới biết được thì ra vương phi của mình có đôi mắt đẹp đến thế. Cả đời của Tần Dục, nửa đời trước là vinh quang vô hạn, là những tháng ngày học tập đạo trị quốc để trở thành thiên tử tương lai, nửa đời sau là khuất nhục, nhẫn nhịn, là khoảng thời gian trù tính dài đằng đẵng để nâng đỡ tứ đệ Tần Diễn mà chàng yêu thương lên ngôi hoàng đế. Và rồi những ngày tháng cuối đời là giây phút đối mặt với sự phản bội, là tự giễu đến tận cùng khi chứng kiến Tần Diễn chính tay hạ lệnh phong tỏa vương phủ, cũng không cho thức ăn nước uống, muốn chàng từ từ đau khổ, từ từ chết đói. Và trong vương phủ tồi tàn ấy, chỉ có hai người ở lại với Tần Dục, một tên thái giám trung thành và vị vương phi ngốc nghếch mà chàng chưa từng để tâm tới. Tần Dục đói bụng, nàng sẽ nhảy vào hồ nước trong đình bắt cá cho chàng ăn, cá hết, nàng lại tìm rau dại trong vườn để chàng lấp bụng, nàng chưa bao giờ tới gần chàng, lúc nào cũng chỉ trốn ở góc phòng nhìn chàng từ xa, nhưng chim sẻ bắt được trong vườn đều dành cho chàng một phần... Và khoảnh khắc khi mũi tên ghim thật sâu vào lồng ngực của hai người, Tần Dục biết kiếp này chàng nợ nàng nhiều lắm, nếu có kiếp sau, Tần Dục nguyện dùng cả đời để bảo vệ Lục Di Ninh, hộ nàng một đời vinh hoa phú quý… Tần Dục chết đi, linh hồn lại vất vưởng hơn mười năm ở nhân gian, chàng chứng kiến dân chúng lầm than, chứng kiến triều đình thối nát, ngoại tộc thì ngang nhiên xâm lược, thiên tai lại triền miên không dứt. Tần Dục cảm thấy bất lực, chàng không cam lòng, chàng muốn đất nước phồn vinh, muốn thiên hạ thái bình, muốn cứu vớt những người dân vô tội... Xin ông trời hãy cho chàng thêm một cơ hội, một cơ hội để sửa chữa tất cả những sai lầm, để thay đổi bi kịch trong tương lai. Và rồi ông trời cũng cho Tần Dục một cơ hội, chàng sống lại, vào đúng khoảnh khắc Lục Di Ninh được ban hôn cho chàng. Thời gian trở lại, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, nợ nần của kiếp trước, thanh toán ở kiếp này, ân tình đã từng thiếu, xin trả lại ở đời này... Di Ninh, hãy để ta chăm sóc nàng cả đời, có được không? -------------------------- “Độc sủng ngốc hậu” là một bộ truyện khá hay, tình tiết cốt truyện không quá nặng nề, ngọt một cách vừa phải và không ngán. Tuy có viết về đề tài tranh đấu quyền lực nhưng câu chữ không rối não mà khá dễ hiểu. Hình tượng nam chính và nữ chính không bị tô hồng hay nâng cao một cách quá đà, nhất là cách xây dựng nữ chính rất dễ thương. Nữ chính Lục Di Ninh là một người khá đặc biệt, nàng không phải người Đại Tần mà sau khi chết đi mới xuyên đến nơi này. Ở thế giới của Lục Di Ninh, nàng là một dược nhân, cả đời bị nhốt trong một căn phòng nhỏ, bị cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, chỉ có thể tiếp xúc với những bát thuốc đắng ngắt, chịu đựng những cơn đau quằn quại, chịu đựng khổ sở đói khát... Mãi đến khi nàng chết đi, linh hồn mới xuyên tới Đại Tần và trở thành quận chúa Lục Di Ninh vốn đã ngốc nghếch từ nhỏ, lại còn bị mẫu thân ghét bỏ không quan tâm. Cả cuộc đời bị ngăn cách với thế giới nên Lục Di Ninh rất ngây thơ và đơn thuần, đối với nàng, người nào cho nàng cái ăn cái mặc thì đó chính là ân nhân, là người mà nàng sẽ bảo vệ. Thế nên, khi Tần Dục thất thế, nàng nguyện ý ở lại, bởi chàng là người đầu tiên cho nàng nệm êm giường ấm, là người đầu tiên cho nàng nếm được vị ấm nóng của đồ ăn. Người tốt đến như vậy, nàng nhất định phải bảo vệ… Suy nghĩ của Lục Di Ninh đơn thuần và đáng yêu vậy đấy, nàng không ngốc, chẳng qua vì lớn lên trong hoàn cảnh đặc biệt nên nàng không thích nghi và tiếp xúc được với mọi người. Nhưng cho dù như vậy thì cũng có sao đâu, bởi kiếp này đã có một Tần Dục đủ kiên nhẫn, đủ bao dung yêu thương che chở cho nàng. Nàng không biết gì, chàng có thể dạy, một ngày dạy chưa xong thì hai ngày, nửa tháng, một năm... thậm chí là cả đời. Kiếp trước của Di Ninh là dành cho Tần Dục, vậy kiếp này của Tần Dục là dành cho Di Ninh. Quá trình tình cảm của nam nữ chính diễn ra tự nhiên, từ báo đáp ân tình chuyển sang thích rồi yêu sâu đậm khá hợp lý, chậm rãi nhưng cũng rất ngọt ngào. Nói chung đây là một bộ truyện ổn, nếu bạn nào muốn tìm một bộ ngọt, sủng và có pha chút tranh giành quyền lực chốn cung đình để nâng cao khẩu vị thì “Độc sủng ngốc hậu” sẽ là bộ truyện thích hợp dành cho bạn. PS: Nữ chính là một khả năng rất đặc biệt, còn đặc biệt như thế nào thì mời bạn đọc truyện sẽ biết nha ^^ ____________ Review by #Lăng_Tuyết Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Kẻ tàn phế với người đần độn, vốn là trời sinh một đôi." Mấy ngày trước trời vô cùng lạnh, có một trận tuyết lớn, dường như phủ lên kinh thành một lớp vải trắng tựa đang để tang, mấy ngày nay trời lại trong vắt, ánh mặt trời chiếu lên tuyết, làm cho cả thế giới bừng sáng vài phần. Đây là ngày thích hợp để tắm nắng, đông xưa nếu thời tiết đẹp như vậy, dân chúng kinh thành chắc chắn sẽ đem đệm chăn trong nhà ra, bê ghế tới ngồi ở cửa, vừa phơi nắng vừa tán gẫu với láng giềng một phen. Năm nay lại khác. Bắt đầu từ mười năm trước, Đại Tần không ngừng xảy ra thiên tai, phản loạn khắp nơi, phía nam nổi loạn, ngay cả đất bắc Vinh Vương cũng mượn danh "Thanh quân trắc"(1) để tạo phản, đến nay kinh thành đã bị đại quân của Vinh Vương bao vây nửa tháng. (1) Thanh quân trắc: diệt trừ gian thần bên cạnh vua (theo Bách khoa Baidu). Sau khi kinh thành bị phong tỏa, dân chúng trong thành vốn vì lương thực không đủ mà chết đói, hôm trước trận tuyết lớn làm sập phòng ở, rất nhiều người chết vì lạnh, tình huống trong kinh thành quả thực giống cảnh đã rét vì tuyết lại buốt vì sương. Kinh thành đã không thể chống đỡ được nữa. Tần Dục khoác áo lông cáo ngồi trong đình bên hồ, nhìn nước hồ đóng băng vài thước, nở một nụ cười châm chọc. Mùa đông năm nay cực kỳ lạnh giá, người Nhung ở phương Bắc chắc chắn sống không tốt lắm... Hắn có nên cảm thấy may mắn vì cá chép trong hồ sớm bị vương phi bắt lên ăn, bằng không lúc này bị đóng băng dưới đáy hồ, sẽ lãng phí mất? Hơn nữa, chết rét hay chết đói còn không bằng để người ta chặt một nhát sảng khoái. Tần Dục ôm ngực, cố để bản thân không ho khan, dường như muốn nôn cả phổi mình ra. Ngày xưa phủ Nhiếp Chính Vương phú quý náo nhiệt cỡ nào, bên cạnh hắn lúc nào cũng có vài vòng người vây quanh, khi đó chỉ sợ hắn ho nhẹ hai tiếng cũng có rất nhiều kẻ muốn tiến lên hầu hạ, nhưng hiện tại, trong phủ này chỉ còn tổng cộng ba người mà thôi. Trong vô thức, hắn đã nghèo túng đến mức này, chẳng khác gì cá chép được nuôi trong hồ. Đến chuyện mình sẽ chết như thế nào cũng không biết. - Vương gia, ăn cơm thôi. Giọng nói lanh lảnh của hoạn quan vang lên, xẹt qua không gian yên tĩnh. Tần Dục ngẩng đầu, nhìn thấy Thọ Hỉ mang theo một hộp đồ ăn tới, Thọ Hỉ là thái giám theo hầu hắn từ nhỏ, trước kia trắng trẻo mập mạp giống cái bánh bao, nay đã gầy như cái sào trúc, rõ ràng không đến ba mươi, mà trên khóe mắt đã đầy nếp nhăn. - Ta còn có cơm để ăn? - Tần Dục tự giễu một câu, đồng thời nén cơn ho xuống, miễn để Thọ Hỉ lo lắng. - Vương gia... - Thọ Hỉ cúi đầu, gương mặt bi thương. Trước khi Thánh thượng đăng cơ, Vương gia nói gì nghe nấy, lúc chưa tự mình chấp chính cũng luôn lấy Vương gia làm chủ, sai đâu đánh đó, nhưng từ khi tự chấp chính liền bắt đầu chèn ép Vương gia. Tuy bị chèn ép nhưng khi đó Vương gia vẫn sống rất tốt, chung quy Vương gia luôn giữ không ít hậu chiêu... Nhưng, Vinh Vương lại khởi binh. Từ ngày Vinh Vương khởi binh, tình cảnh của Vương gia ngày một xấu đi. Mời các bạn đón đọc Độc Sủng Ngốc Hậu của tác giả Quyết Tuyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lấy Thân Báo Đáp
Văn Án Năm hai mươi tư tuổi, trong một lần làm nhiệm vụ, Khương Nghiêu Xuyên cứu được một cô bé. Cô bé không có nơi để về, anh đành mang về nhà, nhờ bố mẹ chăm sóc. Không lâu sau, Khương Nghiêu Xuyên ra ngoài nằm vùng, vừa đi là hẳn năm năm. Một buổi tối sau khi về nhà, chỉ thấy một cô bé nào đó đã chiếm mất phòng của anh. Cô gái nhỏ nói đúng lí hợp tình, “Ơn cứu mạng, nên lấy thân báo đáp.” . . . Năm năm trước, nhà họ Khương có thêm một cô con gái. Dáng vẻ, tính cách hoàn toàn trái ngược với đứa con trai ngạo mạn, mạnh mẽ nhà họ Khương. Mỗi lần mẹ Khương mang cô ra ngoài, mọi người nhìn thấy, đều khen nhà bà có cô con gái như hoa như ngọc. Mẹ Khương cười giải thích, “Đây là con dâu của tôi.” . . . Bộ đội đặc chủng cương nghị quả cảm VS Cô gái nhỏ một lòng muốn báo ơn Khương Nghiêu Xuyên mạnh mẽ, kiêu ngạo, một lòng tuân thủ quân quy. Nhưng mỗi khi đôi mắt đen láy của Hoắc Nhiễm nhìn anh… Con mẹ nó, tất cả quân quy đều biến đi đâu. *** “Lấy thân báo đáp”, nghĩa trên mặt chữ. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ giải cứu con tin bị bắt cóc, Khương Nghiêu Xuyên cứu được Hoắc Nhiễm. Lúc đó, cô chỉ mới mười sáu tuổi, cả gia đình chỉ còn một mình cô sống sót. Không cần nói cũng biết, một người rơi vào tình cảnh nguy hiểm, sau một đêm biết được chỉ còn lại một mình mình trên đời, có bao nhiêu là đau đớn. Thế nhưng lúc đó, Hoắc Nhiễm không hề khóc. Từ lúc được cứu sống, cô luôn luôn yên lặng, không nói bất cứ một câu nào. Cho đến khi, Khương Nghiêu Xuyên hỏi cô có muốn về nhà cùng anh không, cô nói “Được.” Lúc đó Hoắc Nhiễm không biết gia đình họ Khương có bối cảnh thế nào, cũng không vì bất cứ lý do nào khác, chỉ vì trong giây phút cuối cùng cô buông xuôi tất cả, anh đã đến. Khương Nghiêu Xuyên ở trong lòng Hoắc Nhiễm chính là một vị thần, thế nên cô không sợ, cứ như vậy theo anh về nhà. Có điều, sau khi bàn bạc cùng cha mẹ, Khương Nghiêu Xuyên để Hoắc Nhiễm lại cho hai người chăm sóc, bản thân mình lại lên đường làm nhiệm vụ. Lần này đi, mất 5 năm. Gia đình họ Khương đột nhiên có thêm một cô con gái. Họ dồn tất cả tình yêu thương cho cô gái nhỏ tội nghiệp, nuôi nấng cô như con gái ruột. Nhưng Hoắc Nhiễm không dám nghĩ như vậy.  Suốt 5 năm, cô rất ngoan ngoãn, rất hiểu chuyện, luôn chừa cho mình một con đường. Sau khi bước vào giai đoạn thực tập, cô đã bắt đầu để dành tiền. Cô biết họ không cần số tiền ít ỏi này của cô, nhưng họ đã cho cô quá nhiều. Đó là tấm lòng, cũng là sự tự tôn của Hoắc Nhiễm. Đến lúc này, Khương Nghiêu Xuyên đã hoàn thành nhiệm vụ.  Thế nhưng trước khi về nhà anh đã gặp lại Hoắc Nhiễm. Cô đi lấy tin tức, một lần nữa được anh cứu. Có điều, Khương Nghiêu Xuyên không nhận ra cô. So với một cô gái gầy gò đáng thương của 5 năm trước, Hoắc Nhiễm bây giờ đã trưởng thành, xinh đẹp rực rỡ và hoạt bát hơn rất nhiều. Cô nhận ra anh trước. Bởi vì Khương Nghiêu Xuyên ngoài việc rắn rỏi mạnh mẽ hơn ngày đó, anh vẫn là một người đàn ông xuất chúng. Hoắc Nhiễm cũng không buồn. Anh không nhận ra cô cũng không sao, cô đã chuẩn bị cho ngày gặp lại này từ rất lâu rồi. Dù anh chưa từng về nhà, cô vẫn luôn dọn dẹp phòng của anh thật sạch sẽ, để đến một ngày, cô sẽ ở trên chính chiếc giường đó, báo đáp anh. Sau khi biết tâm niệm của cô gái nhỏ, Khương Nghiêu Xuyên cảm thấy thật bất đắc dĩ. Lúc anh cứu cô không hề có suy nghĩ như vậy, bây giờ lại càng không. Trong mắt anh ngày đó, cô là nhiệm vụ, còn bây giờ, ừm, là một cô gái xinh đẹp. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland) Sau khi Khương Nghiêu Xuyên quay lại, mọi chuyện dở khóc dở cười bắt đầu xuất hiện. Hoắc Nhiễm với chấp niệm nhiều năm, muốn lấy thân báo đáp cho anh, tìm mọi cách để thực hiện, thậm chí đến ngắt cầu dao cũng đã làm. Đương nhiên, Khương Nghiêu Xuyên chẳng thể nào nói rõ với cô, thời đại nào rồi còn giữ cái suy nghĩ ấu trĩ như vậy. Nhưng ngoài mặt thì thế, trong lòng anh lại dậy sóng không biết bao nhiêu lần. Đừng nói Hoắc Nhiễm bây giờ động lòng người như vậy, cán cân trong lòng Khương Nghiêu Xuyên đã không còn thăng bằng kể từ lúc anh mang cô về nhà, nhưng chính anh cũng không biết. Lần này về nhà, thời gian tiếp xúc nhiều, Khương Nghiêu Xuyên mới bắt đầu nhận ra một vài điều gì đó. Anh cảm thấy mình cưng chiều cô không chỉ vì cô giống như em gái, mà bản thân anh cũng không xem cô là em gái. Cha mẹ của anh, dường như cũng không hề nghĩ Hoắc Nhiễm là con gái, mà giống như... giống như nuôi cô lớn giúp anh vậy. Khương Nghiêu Xuyên thật sự đau đầu. Ngay vào lúc anh rõ ràng tình cảm của bản thân, thì cô gái nhỏ vẫn cứ lẩn quẩn trong vòng quay báo đáp của mình. Không được, cô báo đáp xong là đi sao? Làm sao có thể? Cuối cùng, bằng sự phối hợp nhịp nhàng của một nhà ba người, một người muốn vợ, hai người muốn con dâu, Hoắc Nhiễm thành công thực hiện lời hứa trong lòng mình, cũng thực hiện được mơ ước cả đời. Cô báo đáp được anh và được ở lại bên anh mãi mãi. Câu chuyện cổ tích tình yêu tới đây là kết thúc rồi. Mọi người ngủ ngon nhé. … Đùa một chút thôi, nhưng đây thật sự là một câu chuyện tình yêu cổ tích, hai người đến với nhau cực kỳ dễ dàng, được sự ủng hộ của tất cả mọi người. Nghề nghiệp của anh là bộ đội đặc chủng, nhưng không được miêu tả chi tiết, chỉ nói thoáng qua.  Nghề nghiệp của cô là phóng viên xã hội, có nhắc đến một số vấn đề nhạy cảm hiện nay, ví dụ như thái độ đối với nghề báo, hay cách đưa tin giật gân nói quá sự thật khiến dư luận bị dẫn dắt, nhưng không sâu sắc. Cha mẹ Khương là phụ huynh mơ ước của mọi gia đình, là hào môn nhưng lại bình dị và yêu thương con cái vô bờ bến. Đặc biệt ở cuối truyện, việc Khương Nghiêu Xuyên giải ngũ và trở về kế thừa sản nghiệp gia đình, trở thành Tổng giám đốc siêu đẹp siêu giàu, cưng vợ như trứng mỏng và việc Hoắc Nhiễm trở thành con dâu nhà họ Khương, sau một đêm trở thành tỷ phú cũng là một điều đáng mơ ước của mọi cô gái. Mặc dù với tính cách của Hoắc Nhiễm thì điều này cũng không quan trọng, quan trọng là cô được ở bên cạnh người đàn ông mà cô một lòng một dạ cả đời. 55 chương truyện không dài, thích hợp là một câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ cho các cô gái mộng mơ.  Mời các bạn đón đọc Lấy Thân Báo Đáp của tác giả Lê Tửu Nhi.
Cười Hỏi Họa Từ Nơi Nào Đến
VĂN ÁN Tại kinh thành có một vị nữ quan có tiếng là làm mai rất mát tay, dây tơ hồng đều được nối rất chuẩn xác. Chỉ là không ngờ sự nghiệp làm Nguyệt lão của nàng sau nhiều năm lại gặp một trắc trở... Bản tahan nàng gặp phải một mối nhân duyên cực kì khó tưởng tượng. - ---- Bà mối mặt than nổi tiếng mát tay VS Thái tử lưu manh nổi tiếng bát tự cứng rắn Nữ chính mặt than, độc miệng, ăn hàng như mạng. Nam chủ phúc hắc, trung khuyển, lưu manh. Tặng thêm dàn nhân vật phụ: Hoàng đế già mà không nên nết, Thái sư chỉ số thông minh có hạn, Vương gia đam mê nói nhảm, cùng với một đoàn Hoàng thân quốc thích không thể tín nhiệm được. Câu chuyện muốn nói lên - - Cái gọi là tình yêu, có quá nhiều biến hóa *** Aaaaaaaaa lâu lắm rồi mới đọc 1 bộ thỏa mãn như vầy Với cái đứa gần như hiếm khi hợp gu các tác giả nổi tiếng như tớ thì việc tìm đc chân ái giữa rừng ngôn tình là hết sức khó khăn Nhưng ơn giời cuối cùng tớ cũng tìm đc chân mệnh thiên tử =)) Đề cử, nhiệt liệt đề cử nhé Thật ra nhìn lượt view & đánh giá ngay từ đầu thì có thể tớ đã bỏ qua truyện này, vì trên Tấn Giang chỉ vỏn vẹn tầm 6 triệu view (mấy truyện nổi tiếng toàn phải tầm 50tr trở lên, bèo lắm cũng phải cỡ 20tr), tác giả cũng ko có tiếng mấy, cũng chưa có truyện nào nổi bật hay đc xuất bản. Nhưng có lẽ vì trong thời buổi đói khát truyện thuần cổ đại như vầy tớ quyết định làm liều. Với cả truyện này cũng ngắn, chưa đến 150.000 chữ. Nhưng với tớ truyện sủng thì ngắn vầy là đc rồi. Tớ rất ghét đọc truyện dài, trừ phi ngược tê tái hoặc chơi kiểu vén màn bí mật từ từ =)) Nói về nội dung & hệ thống nhân vật truyện này, chỉ có 1 chuyện: Điên =)) Tất cả đều điên, từ chính đến phụ =)) Đọc truyện này cảm giác cứ như đang xem “Hoàn Châu Công Chúa”, các nhân vật đều rất rảnh, tuy mang tiếng là hoàng thân quốc thích nhưng suốt ngày toàn bu lại làm trò mèo, kể cả ông hoàng thượng Thẩm Ngọc Chiếu là nữ quan chuyên đảm nhiệm việc mai mối trong hoàng thất, quý tộc. Cha nàng là công thần của triều đình, nhưng mất sớm, thế là từ bé nàng đc mang vào trong cung nuôi nấng, có thể xem như là thanh mai trúc mã của Thái tử Sở Mộ Từ & Ngũ vương gia Sở Văn Khanh. Ngọc Chiếu thầm cảm mến Ngũ gia dịu dàng nho nhã, nào có hay Thái tử cũng thầm thương trộm nhớ nàng Bề ngoài Thái tử là 1 kẻ độc miệng, suốt ngày kiếm chuyện với Ngọc Chiếu. Còn nàng thì cứ quy cho việc bát tự của mình & Thái tử ko hợp, nên cứ gặp nhau là như chó với mèo Câu chuyện bắt đầu khi nơi nàng ở trong cung phải tu sửa, & nàng đc đề nghị dọn đến ở chung với Thái tử. Tại đây đã xảy ra bao câu chuyện dở khóc dở cười của đôi oan gia này. Đến lúc Thái tử tuyển Thái tử phi, với cương vị là người mai mốt, Ngọc Chiếu đã chọn ra 1 đống tiểu thư xấu ma chê quỷ hờn đến cho Thái tử =)) Kể cũng thương, Thái tử có tiếng sát khí quá nặng, gái nhà ai né còn ko kịp chứ đừng nói đến chuyện chim chuột với anh này =)) Đây là nguyên nhân khiến vua cha hết sức đau đầu =)) NHÂN VẬT: – Nữ chính – Thẩm Ngọc Chiếu: mặt than, cứng rắn, tỉnh như ruồi =)) Lâu lắm rồi mới gặp đc 1 nữ chính khiến mình thích thú như vậy Nàng sống rất quy củ, ngay cả lúc động tình với Ngũ vương gia cũng đáng yêu hết sức. Trong cảm nhận của nàng, Ngũ gia là nam thần, còn Thái tử là ôn thần =))))) Nàng ngưỡng mộ Ngũ gia bao nhiêu thì oán hận Thái tử bấy nhiêu Nàng làm mai thành công cho bao nhiêu mối tơ duyên, còn với nhân duyên của mình, nàng lại bất lực. Mình thích đoạn chuyển biến tình cảm của Ngọc Chiếu, khi nàng nhận ra sự ngưỡng mộ mình dành cho Ngũ gia giống như lòng kính trọng, vì cha nàng mất sớm, mà Ngũ gia lại tạo cảm giác bảo bọc che chắn cho nàng, nên nàng thích, chứ ko hẳn là tình yêu. Nàng còn là 1 người biết xu nịnh vua =)) Mấy đoạn Ngọc Chiếu với hoàng thượng nói chuyện với nhau hoặc liếc mắt ra hiệu đáng yêu thôi rồi =)) 1 người đau đầu vì nhân duyên của con trai, một người muốn kiếm tiền 1 cách an nhàn, thế là giao dịch thành công =)) – Nam chính – Sở Mộ Từ: 1 từ thôi: Nhoi =)) Cứ lượn lờ trước mặt nữ chính, đúng là ôn thần Chuyên đi phá đám thế giới 2 người của Ngọc Chiếu & Ngũ gia, tạo nên câu chuyện 3 người hết sức oái oăm Kể cũng thương, Ngũ gia người ta ngọc thụ lâm phong bao nhiêu, Thái tử nhà ta dở hơi bấy nhiêu =)) Ko lo đi văn ôn võ luyện mà suốt ngày đi rình rập nữ chính có hẹn hò Ngũ gia ko để ta đi phá =)) Bình thường mình ko thích kiểu nam chính này đâu, nhưng có lẽ vì tác giả miêu tả Ngũ gia như chuồn chuồn lướt nước ấy, thế là mọi spotlight dồn lên người Thái tử Có lẽ ko có ai dạy cho anh biết yêu thương con gái là gì (mẹ anh này mất lúc sinh ảnh ra), nên cách thể hiện tình cảm của anh hơi vụn, nhưng rất đáng yêu. Mình thích mấy màn flirty của anh này, kiểu cứ xáp xáp vô ghẹo ghẹo mà nữ chính vẫn rất tỉnh =)))) Đôi này đúng là nồi nào úp vung nấy – Nam phụ – Sở Văn Khanh: Nam thần trong truyền thuyết là đây Thật ra xuyên suốt truyện tác giả ko tập trung vào nhân vật này, nhưng chính anh là người mở nút thắt ở cuối truyện. Bản thân tớ cũng ko ấn tượng mấy về Ngũ gia trong suốt 2/3 câu chuyện, vì ngoài 4 từ “dịu dàng nho nhã” ra tớ ko biết nói về anh này như thế nào. Anh ko có tham vọng, ko tiến cũng chẳng lùi. Tớ cứ thắc mắc là anh này biết rõ Ngọc Chiếu thầm thích mình nhưng ko có phản ứng gì. Xét về thân thế & địa vị, 2 người hoàn toàn xứng với nhau, vậy mà anh chẳng hề động tình, chỉ như một người bạn tri âm tri kỷ của Ngọc Chiếu, lắng nghe tâm sự của nàng, còn chủ động đẩy nàng về phía Thái tử. Đến cuối mới vỡ lẽ ra, & đây là điều khiến ấn tượng của mình về Ngũ gia vọt đến mức maximum luôn Ko còn là nam thần trong truyền thuyết nữa, mà lại là 1 nhân vật khác cũng trong truyền thuyết luôn =))) Ví như đằng sau 1 anh nam chính luôn có 1 cô biểu muội, thì đằng sau nữ chính luôn có 1… Ehehe, tự đoán nha (ko phải biểu huynh đâu ) – Ngoài ra truyện còn khá nhiều nhân vật khác, mà theo như lời văn án trong bản convert là: “Khác đưa tặng già mà không đứng đắn hoàng đế, chỉ số thông minh chuyết kế thái sư, đam mê nói lảm nhảm vương gia, cùng với một đoàn không tín nhiệm hoàng thân quốc thích.” Nói chung nhà đã dột từ nóc, Hoàng đế điên, Thái sư điên, Cửu Vương gia điên, Công chúa điên, 1 đám nô tài đều điên theo =))) Vì sao Hoàng đế điên? Đây là ông vua rảnh nhất quả đất, ngoại trừ chuyên đi hóng hớt chuyện yêu đương của con cái ra thì ko làm gì hết =)) Tỉ như có 1 đoạn anh Thái tử ngồi ghẹo Ngọc Chiếu: “Ta thích con gái của Tướng quân” (cha nữ chính là Tướng quân) Thế là lão cha ngồi phía sau chồm người ra: “Ta cũng thích con gái của Tướng quân” Thái sư điên, vì cũng toàn đi hóng hớt chuyện tình cảm của con mình =)) Con trai ông này với Công chúa là 1 đôi, cặp này sến chảy nước, nàng thì cứ Tô Tô, chàng thì cứ Huỳnh Huỳnh, khiến Ngọc Chiếu nổi hết cả da gà =)))) Cô Công chúa này cũng bựa thôi rồi, cứ như thù mấy kiếp với Thái tử, cùng team với Ngọc Chiếu Còn cặp của Cửu vương gia chuyên gia nói nhảm & nữ thái y Liễu Như Anh, 1 đôi nam truy nữ trong truyền thuyết khác =)) Nàng lạnh lùng già dặn, chàng mặt dày trẻ con. Nữ chính chơi thân với Liễu thái y nên suốt ngày lấy chuyện làm mai ra dọa anh Cửu gia =)) Mà đừng nhìn Liễu thái y vẻ ngoài lạnh lùng vậy, bản chất bên trong cũng đục ngầu ko kém cái đám hoàng thất kia, chỉ là chưa dò đúng tần số thôi ĐIỂM TRỪ: Đoạn cuối hơi ngược tẹo, cũng ko có gì bất ngờ nhưng tác giả xử lý chưa tới. Mà thôi cũng chấp nhận đc vì truyện này chủ yếu là sủng, làm căng quá thì lại mất hết hình tượng nhân vật Với cả lăng xê anh Ngũ gia như thế trong phút 90 của hiệp đấu là mình mãn nguyện rồi =)) Đoạn đầu hơi lan man, do phải kể cho đủ câu chuyện của 2 cặp phụ mới có cái hội bỉ bựa lúc sau, nhất là cái cặp của cô Công chúa, trời ơi nó sến đừng hỏi. Đoạn này hơi nản nhưng nhìn chung cũng ngắn nên nhanh thôi Nói chung truyện sủng hài thì mình ko yêu cầu cao lắm, miễn đừng dông dài & hài nhảm là được. Nếu đã điên thì tất cả phải điên theo =)) Chứ đừng để 1 mình nữ chính điên rồi ai cũng bị bả quay như chong chóng Truyện này thì ai cũng điên, trừ bạn Ngũ gia & nữ chính =)) Đọc xong tớ tính đào hố rồi, mà tra Google thì thấy đã có bạn edit, để tên gốc Hán Việt là “Tiếu vấn họa tòng hà xứ lai”, đến chương 4 mà dừng cũng tầm gần 4 tháng rồi, hi vọng là ko drop   Mời các bạn đón đọc Cười Hỏi Họa Từ Nơi Nào Đến của tác giả Nãi Hương Lưu Ly Tửu.
Vợ Tổng Tài Bá Đạo
Trình Ký Bình là một cô gái tài năng đến mức trên thương giới không ai là không biết đến. Nhưng họ lại không biết rằng để thành công như vậy ở tuổi mười tám thì cô phải trải qua bao nhiêu mất mát và đau khổ. Cô cũng đã lấy Tôn Hạo theo như nguyện vọng của mẹ trước lúc lâm chung, nhưng cô có thật sự hạnh phúc? *** 14h, ngày 20 tháng 7 năm 2016 "Chuyến bay số 108-BH chuẩn bị hạ cánh, xin hành khách chú ý an toàn." Tiếng cô tiếp viên hàng không nhẹ nhàng vang lên qua loa. 30p sau cánh cửa mở ra, một cô gái đẹp tuyệt vời xuất hiện trong bộ váy ngắn màu đỏ, khuôn mặt được che đi bằng chiếc kính bảng to, ai nhìn vào cũng có thể đoán được đó là một mỹ nhân tuyệt sắc nhưng lại toát ra hàn khí lạnh lùng và kiêu ngạo. Bộ váy màu đỏ được thiết kế rất đơn giản nhưng lại ôm sát từng đường cong quyến rũ trên cơ thể của cô. Trên tay còn bồng một tiểu công chúa khoảng 3,4 tuổi khuôn mặt khả ái, cực kỳ đáng yêu. Đi bên cạnh còn có hai tên vệ sĩ mặt đồ vest đen chỉnh tề đẩy hành lý. Cô bước đến đâu mọi người đều dõi mắt theo nhưng ai cũng có thể đoán được cô là một nhân vật không hề tầm thường. Vừa ra khỏi sân bay đã có 3 chiếc xe cực kỳ sang trọng chạy tới và ngừng lại ngay chỗ cô. Những người trong ba chiếc xe điều bước ra cúi chào một cách cung kính nhất. Cô chỉ gật đầu rồi bước về phía chiếc xe ở giữa, vệ sĩ thấy vậy liền chạy lại mở cửa xe cho cô. Chiếc xe Mercedes-Benz S-class cùng hai chiếc Jaguar XJ chạy băng băng trên đường làm ai cũng phải chú ý tới. Cô ngồi trên xe suy nghĩ miên man về cuộc sống. Nói thật ra cô chẳng muốn về nước tí nào, đã hai mươi năm rồi cô không về thành phố E. Ngày trước cô theo mẹ sang Anh sống lúc 6 tuổi, tới 18 tuổi thì cô qua Mỹ quản lý chi nhánh tập đoàn, mặc dù tập đoàn của cô rất lớn nhưng cô rất ít khi đầu tư hay lui về Thành Phố E. Nếu không vì di nguyện trước lúc lâm chung thì cô cũng không về làm chi. Nhưng nói thật mẹ cô cũng buồn cười thật, đến phút cuối cùng của cuộc đời lại bắt cô về nước lấy chồng. Một người mà cô không quen, không biết. Bà ấy lại giao cô cho một người con trai cô không quen chỉ vì lý do người đó là con trai của bạn mẹ cô. Đúng là đùa với cô mà. Cô thà ký 10 bản hợp đồng một lúc chứ chẳng bao giờ nghĩ tới những chuyện chồng con này. Cô là một người yêu công việc, yêu gia đình nhưng bây giờ thứ cô có chỉ là công việc và đứa trẻ đang ngồi dựa trên người cô này. Từ trước đến nay cô chưa từng tin vào tình yêu trai gái bởi vì nó quá xa xỉ với cô, thứ mà cô vĩnh viễn không có được. Nếu có cô đã không sống như đứa trẻ không cha từ lúc 6 tuổi và nếu có cô đã không mất đi người con trai mà cô yêu thương. Trái tim của cô nó đã khép kín và đóng băng lại rồi sẽ chẳng còn ai mở nó ra hay làm tan chảy nó được nữa cả. Cô vừa suy nghĩ vừa xoa đầu tiểu công chúa đang ngủ trên người mình. Thật sự mà nói những lúc cô cảm thấy có thêm niềm vui và nghị lực để sống tiếp điều là do cô công chúa nhỏ này cả. Không do cô sinh ra nhưng cô đã giành hết tình yêu thương của mình cho nó. Đang suy nghĩ miên man thì chiếc xe dừng lại. Cô theo phản xạ nhìn ra ngoài cửa kính. Xuất hiện trước mắt cô là một ngôi biệt thự lộng lẫy không kém phần tráng lệ. Cánh cổng màu đen cao vút hai bên còn có hai vệ sĩ canh giữ. Xe từ từ chạy vào căn biệt thự, dọc hai bên lối vào trồng rất nhiều hoa hồng, cỏ xanh được cắt tỉ mỉ, còn có rất nhiều cây lá phong. Điều làm cho cô nhớ nhất chính là hồ nước ở gần căn biệt thự, nước ở trong bức tượng phun ra khắp hồ nước tuyệt đẹp. Chiếc xe bắt đầu ngừng lại kế hồ nước, vệ sĩ liền bước lại mở cửa xe và cúi chào. Cô vừa bước xuống xe thì đã có hai hàng người hầu đứng chuẩn bị chào nhưng cô chỉ ra hiệu cho bọn họ im lặng rồi ôm tiểu công chúa còn đang ngủ xay bước vào và đi thẳng lên phòng. Người hầu thấy vậy liền giải tán đi làm chuyện của mình. Sau khi lên phòng cho tiểu công chúa của mình nằm ngủ yên ổn cô mới bước xuống phòng khách. "Tiểu thư. Cô có cần gì không ạ."-Một người hầu thấy cô bước xuống liền hỏi. "Khi nào cần tôi sẽ gọi. Cô đi làm việc của mình đi." Cô bước xuống ngồi vào ghế safa lạnh lùng nói. Cô người hầu thấy thái độ và lời nói băng lãnh của cô liền run rẩy nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh đi làm việc của mình. Vừa quay đi được hai bước thì một giọng nói băng lãnh vang lên: "Cô kêu quản gia Trương đến đây gặp tôi." Cô tựa người vào sofa nhắm nghiền mắt lười biếng nói. "Vâng ạ" cô người hầu lập tức chạy đi kêu Quản gia   Mời các bạn đón đọcVợ Tổng Tài Bá Đạo của tác giả Tôn Thiên Hạo.
Bạo Vương Liệt Phi
Thể loại: Ngôn tình cổ đại, Vương gia – Vương phi, ngược thân, ngược luyến tàn tâm, HE   Nàng, tuy cơ thể yếu đuối, mong manh nhưng lại thanh khiết, thông minh. Vì thành toàn cho người hữu tình mà thay người đó gả cho một nam nhân, theo truyền thuyết là kẻ bất khả chiến bại, giết người không chớp mắt, tàn bạo vô tình khiến cho người ta vừa mới nghe qua đã sợ mất mật — U Linh Vương. Nàng không hiểu tại sao phải gánh chịu hết tất cả nhục nhã này, từ tiến cung nghiệm thân (xem có còn trinh tiết không) cho đến bị vũ nhục trước mặt mọi người, rồi bị vứt bỏ ở lãnh cung, nhận hết đủ loại hình tra tấn sỉ nhục, mà nàng lại không biết bản thân đã làm sai chuyện gì? Nhưng nàng vẫn kiên cường sống sót, đơn giản là nàng không thể chết được… ‘Vân Yên, ngươi không cần dùng ánh mắt vô tội này nhìn ta, như vậy sẽ chỉ càng làm cho ta thêm ghê tởm, lẽ ra ta nên móc hai mắt của ngươi.’ Hắn dùng tay bóp chặt lấy cằm nàng, khóe môi gợi lên một nụ cười lãnh khốc, tàn nhẫn. ‘Được.’ Nàng không hề tỏ vẻ sợ hãi nhìn chằm chằm hắn, nói: ‘Nhưng hãy cho ta biết lý do, lý do khiến ngươi oán hận ta.’ ‘Bốp.’ Hắn tát nàng một cái, hung hăng tiến về phía trước, lấy tay dùng sức bóp lấy yết hầu của nàng, ánh mắt bắn ra tia nhìn như muốn cắn nuốt người khác ‘Còn muốn tiếp tục giả vờ vô tội trước mặt ta sao?’ “Ta vốn vô tội, cực kỳ vô tội.” Khóe miệng dính máu của nàng lộ ra một nụ cười châm chọc, chậm rãi nhắm mắt lại, thân thể ngã xuống một bên… *** Review ntttrangvt.wordpress.com : Đây là một trong số ít những truyện mà tôi “cảm & phục” nữ chính hơn hẳn nam chính. Đọc truyện này cũng khá lâu rồi, nhưng thật sự, “điểm nhấn hoàn mỹ” trong “Bạo Vương Liệt Phi” vẫn chưa hề nhạt chút nào. Cái tôi muốn nói ở đây chính là nét “cường” của nữ chính. Khác với những truyện nữ cường mà tôi thường đọc, nét cuốn hút ở nữ chính không phải là sự cơ trí hoàn hảo như Mộc Thanh Dao (Thiên Giới Hoàng Hậu), cũng không giống với Thượng Quan Vãn Thanh (Thất Thân Làm Thiếp) ở sự mạnh mẽ. Cái tôi đề cập ở đây chính là chữ “TÌNH”. Chữ “TÌNH” tôi nói ở đây không phải là Tình Yêu, mà là Tình Thân. Tôi đã đọc rất nhiều truyện ngôn tình, nữ chính khi đã sa vào lưới tình, thường thì họ sẽ bênh vực người họ yêu hoặc bảo trì sự hòa bình, không tổn thương cả 2 bên. Nhưng nữ chính đây không như thế, dù yêu nhưng không quên trách nhiệm mình phải gánh vác, dù luyến tiếc nhưng vẫn phải gồng mình cố gắng vì “Tình thân đối với cô là vô giá”. Yêu thì sao khi “hắn là kẻ thù của quốc gia mình”, yêu thì sao khi “hắn là kẻ là giết cha” và yêu thì sao khi “hắn đã gây bao nhiêu tổn thương cho nàng”. Câu chuyện là cả quá trình dài xoay quanh sự thay đổi “hận” của nam chính và “tâm” của nữ chính. Hắn – U Linh Vương, quyền khuynh thiên hạ, cơ trí anh minh, võ học toàn tài nhưng vì một chữ YÊU sinh HẬN . Nàng – Vân Yên – mơ ước trở thành một tướng quân uy phong trên sa trường, nhưng mệnh trớ trêu, nàng cũng không thể thoát được bốn chữ “Sinh – Lão – Bệnh – Tử”. Hai con người tưởng chừng như cách xa nhau, nhưng dây tơ hồng lại quấn quanh họ, chỉ vì nàng chính là người sẽ tháo gỡ gút mắc trong tim nam chính. Có lẽ, tác giả đã xây dựng hình ảnh nữ chính quá hoàn hảo – hình mẫu mà tôi luôn tìm kiếm trong các truyện ngôn tình, nên dường như tôi trở nên thiên vị với nữ chính hơn. Nam chính – dám yêu dám hận, nhưng chàng vì ám ảnh xưa, vô tình làm tổn thương nàng đến tuyệt. Đọc đến 3 / 4, tôi cứ nghĩ mình sẽ tìm đc một cuốn truyện hoàn hảo, nhưng lúc nào cũng vậy, phút cuối là lúc tôi cảm thấy tình tiết đã trở nên “nhàm”. Tối ghét nam chính không phả vì sự lạnh lùng, nhẫn tâm, điều làm tôi bứt rứt ở nam chính khi đã đóng truyện chính là “Rốt cuộc ai mới là người mà nam chính yêu nhất?” die Chắc các bạn sẽ thấy lạ, phải, tôi thiên vị nữ chính nên cảm thấy tiếc thay cho nàng. Tất cả những điều mà nam chính làm, những câu nói thậm chí đến sắc mặt, khiến tôi cảm thấy bất công cho nữ chính bởi hắn vẫn còn quá yêu mối tình đầu. Nàng vì hắn chịu bao nhiêu dày vò tinh thần lẫn thể xác, nàng quan tâm, lo lắng cho hắn, nàng ước muốn có đc “hạnh phúc đơn giản” nhưng tôi tự hỏi đã bao giờ nam chính đã quan tâm những điều nhỏ nhoi ấy, hay hắn chỉ đang kiếm cớ “vì mối tình đầu đau khổ”. Liệu nếu cô gái xưa còn sống, hắn sẽ chọn ai? Mối tình đầu đau khổ nhưng tuyệt đẹp hay mối tình đầy gian nan nhưng thấm đậm lòng người? Tôi không muốn nam chính là người phụ bạc, có người mới liền quên người cũ, nhưng cách hắn “luyến tiếc” khiến tôi thật sự có ý nghĩ “Nữ chính xứng đáng có một tình yêu đẹp và một chàng hoàng tử yêu thương nàng thật sự” chứ không phải chỉ vì nàng là người tháo gỡ “nghiệt duyên xưa”. Cho dù phút cuối tác giả có bù đắp bằng sự chờ đợi của nam chính thì thế nào? Liệu sự chờ đợi đó có thể xóa đi “ĐIỂM TRỪ” trong lòng tôi. Câu trả lời là “CHƯA BAO GIỜ”. Có thể nói đây là nam chính duy nhất trong những bộ truyện VIP mà tôi không dành tình cảm nhiều, thậm chí là “không thích”! ***   Mời các bạn đón đọc Bạo Vương Liệt Phi của tác giả Ngạn Thiến.