Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tái Thế Làm Phi

Review by Mạc Y Phi Mở đầu truyện, là giây phút cuối đời của nữ chính Mạnh Uyển. Kiếp trước, Mạnh Uyển là con gái dòng chính của phủ Thừa tướng, được phụ thân vô cùng nuông chiều và che chở, nàng vốn có hôn ước với Tam điện hạ Triệu Sâm, con trai thứ ba của Hoàng thượng, cũng là đứa con trai mà Hoàng thượng yêu quý nhất, có tiền đồ nhất. Thật ra, toàn bộ kiếp trước của Mạnh Uyển đều đã được gói gọn trong phần văn án rồi nên mình chỉ nói qua thôi. Nàng bỏ trốn cùng Tô Ký Trần nhưng cuộc sống lại vô cùng thê thảm, mẹ chồng không ưa, không mang thai lại còn bị tiểu thiếp làm hại, kết cục bị Tô Ký Trần đuổi ra khỏi phủ. Sau đó, cũng giống như bao truyện trùng sinh khác, Mạnh Uyển hối hận. Nhưng mình có thể hiểu được tâm trạng của Mạnh Uyển kiếp trước, tuy là người cổ đại nhưng Mạnh Uyển lại có một tư tưởng rất hiện đại (Đây không phải truyện xuyên không đâu), cũng đúng thôi, ai cũng muốn “Một đời một kiếp một đôi người”, làm gì có người phụ nữ nào lại muốn chia sẻ người mình yêu cho người khác chứ, Mạnh Uyển hiểu Triệu Sâm rồi sẽ phải có tam cung lục viện, sẽ không chỉ yêu mình nàng, thêm vào đó, những lời đường mật của Tô Ký Trần đã thành công khiến nàng rung động. Câu chuyện bắt đầu là lúc Mạnh Uyển trùng sinh về năm 14 tuổi, lúc chưa gặp Tô Ký Trần, lần này, lúc đầu nàng mang theo cảm giác áy náy, muốn đền bù để tiếp cận Triệu Sâm nhưng sau đó thì lại biến thành yêu. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà. Thật ra, kiếp trước vốn Mạnh Uyển cũng rất thích Triệu Sâm, nếu không thích thì đã không chủ động đề nghị Hoàng thượng tứ hôn, cũng sẽ không vì thấy Triệu Sâm tươi cười với người con gái khác mà ghen (Cái này là hiểu lầm thôi), nhưng vì hai người không thường gặp nhau vun đắp tình cảm nên tình cảm đã không sâu đậm lại còn nhạt dần, sau đó lại có Tô Ký Trần chen chân vào mà thành ra bỏ lỡ nhau một đời. Kiếp này Mạnh Uyển rất chủ động, thêu hầu bao, tìm mọi cách để gặp được Triệu Sâm,…vân vân. Dại một lần là phải khôn lên chứ! Và cũng vì Mạnh Uyển tích cực như thế nên cũng khiến Triệu Sâm khá lạ lẫm, còn có chút bỡ ngỡ, ra cái vẻ thanh niên nghiêm túc nhưng rõ ràng là đã nghiện còn ngại. Nhiều bạn đã hỏi, Triệu Sâm có thật lòng yêu Mạnh Uyển không, vì sao lại lạnh nhạt như thế? Nhưng phải đọc các bạn mới hiểu Triệu Sâm yêu Mạnh Uyển như thế nào, thầm lặng thôi nhưng khiến mình rất cảm động. Chàng là kiểu người chỉ cần người mình yêu hạnh phúc thì sẵn sàng thành toàn. Chàng không độc chiếm Mạnh Uyển, càng không thể hiện tình cảm rõ ràng, có lẽ cũng vì thế mà Mạnh Uyển mới ngây ngốc mà sớm lao vào vòng tay của Tô Ký Trần, nhưng Triệu Sâm chỉ đơn giản nghĩ: Chỉ cần nàng thích, chỉ cần nàng muốn, ta sẵn sàng làm tất cả. Kiếp trước, Mạnh Uyển bỏ trốn với Tô Ký Trần, Triệu Sâm không một lời oán trách, thậm chí còn giúp Mạnh Uyển, sau đó Triệu Sâm lên ngôi thái tử nhưng cũng không lập thái tử phi, đến cả nha hoàn thông phòng cũng không có. Triệu Sâm có hối hận không? Đương nhiên là có, vì thế nên kiếp này trùng sinh, Triệu Sâm thấy Mạnh Uyển nhiệt tình với mình như vậy cũng nghi ngờ, cũng rất thích nhưng cũng rất lo lắng, sợ hãi nên rất nhiều lần đều muốn thử Mạnh Uyển. Chi tiết mình thích nhất trong truyện là vào ngày Triệu Sâm kết hôn với Mạnh Uyển, dáng vẻ lo lắng, bồn chồn lại mong chờ của Triệu Sâm khiến cô cô của chàng phải trêu: “Còn ra thể thống gì nữa?” nhưng Triệu Sâm chỉ nói rằng: “Cô cô, người không biết đâu, ngày hôm nay, ta đã đợi quá lâu, quá lâu rồi.” Đúng vậy, không chỉ là chờ Mạnh Uyển đủ 15 tuổi để cưới mà là đã chờ hôn lễ này từ tận kiếp trước. Đọc xong câu này, mình thật sự rất xúc động. Triệu Sâm lạnh lùng không thể hiện, không có nghĩa là chàng không đau lòng, tự tay thành toàn cho người mình yêu, làm gì có ai lại dễ chịu. Kiếp trước, đính ước với nàng từ năm nàng 8 tuổi, hắn luôn luôn đợi nàng của kiếp này đủ 15 tuổi, con đường đó dài dằng dặc vô cùng, không một lời trách móc, chỉ có một tấm lòng son, chưa bao giờ đổi thay. Truyện này có cái cốt truyện lạ là ở chỗ không phải nữ chính trùng sinh do chết, cũng không phải nam chính trùng sinh do gây ra lỗi lầm mà cả hai người lại cùng trùng sinh được nhờ có nam chính Triệu Sâm. Kiếp trước, lúc lên ngôi hoàng đế, Triệu Sâm đã chấp nhận thử làm phép để hai người có thể trùng sinh dù cái giá phải trả không hề rẻ chút nào, chàng mất đi mệnh làm vua, giảm tuổi thọ nhưng chàng không quan tâm, chàng hối hận rồi, chàng chỉ muốn có được một đời trọn vẹn yêu thương và bên nàng thôi. Giang sơn thì sao? Quyền lực thì sao? Ngôi vua thì sao chứ? Nếu không thể ở bên người mình yêu thì còn có nghĩa gì nữa? Dù tỉ lệ thành công trùng sinh được cũng chỉ có 3 phần, nhưng Triệu Sâm vẫn chấp nhận đánh đổi. Và vì có lẽ ông trời đã cảm động bởi tấm chân tình của Triệu Sâm nên hai người đã cùng trùng sinh và hạnh phúc bên nhau. Truyện sủng theo kiểu ngọt ngào, nhiều lúc rất hài hước. Ví dụ như Triệu Sâm cũng như cậu nhóc mới biết yêu, dậy từ sớm chọn trang phục để đi gặp Mạnh Uyển, lại còn lén chạy đến gặp Mạnh Uyển sau đó bị Mạnh thừa tướng “bắt gian tận giường”, rồi còn buồn bực vì không thể về kịp mừng sinh nhật Mạnh Uyển,… vân vân và vân vân. Nói thêm, Triệu Sâm ghen cũng kinh lắm, tuy ngoài mặt không có gì nhưng trong lòng thì dậy sóng. Ngoài hai nhân vật chính, mình còn siêu thích Mạnh thừa tướng – cha của Mạnh Uyển. Ông rất tích cực tạo cơ hội cho Mạnh Uyển và Triệu Sâm gặp nhau, có thể nói lời vẽ đường cho hươu chạy, tính cách của ông cũng siêu đáng yêu, đọc mà cứ phải tủm tỉm cười mãi. Điều đáng tiếc nhất khiến sắc nữ không thích đó là truyện không có thịt, thịt vụn cũng không có luôn. Nhưng bù lại truyện rất hay, lồng chút đấu tranh trên triều đình để thêm kịch tính nhưng cũng rất buồn cười, rất nhẹ nhàng. Mấy kẻ độc ác đều không có kết cục tốt đẹp, điểm trừ nhỏ là về cuối tác giả xử lý mấy kẻ phản diện hơi vội vàng và miễn cưỡng quá, tuy vậy về tình cảm nam nữ chính thì rất ổn. Truyện kết thúc có hậu, không có tiểu tam tiểu tứ gì. Review by Lạc Dung   Đời trước, Mạnh Uyển - đích nữ nhà Thừa tướng vì tình yêu mà hủy bỏ hôn ước với Tam điện hạ, cùng bỏ trốn với môn khách Tô Ký Trần xuất thân bần hàn. Nào biết rằng sau khi bỏ trốn không những không hạnh phúc, ngược lại còn bị hành hạ. Mẹ chồng ghét bỏ, luôn miệng trách móc nặng nề, nàng lại chẳng mang thai nổi, còn bị ái thiếp đuổi cổ ra khỏi nhà phu quân, mỗi một việc xảy ra đều khiến lòng nàng dần nguội lạnh. Chịu đựng đến lúc chỉ còn hấp hối, nàng mới biết người luôn âm thầm bảo vệ, giúp đỡ cha mẹ nàng lại chính là Tam điện hạ đã bị nàng vứt bỏ. Trùng sinh sống lại, nàng thề tuyệt đối sẽ không đi lầm đường như kiếp trước, nhất định phải hiếu thảo với cha mẹ, hết lòng yêu thương nam nhân tốt bụng kia... Dạo này mình đang bấn loạn bộ truyện này bên nhà Liệt Hỏa Các, vì truyện khá ngắn, chỉ 53 chương thôi, hiếm khi có một bộ trùng sinh lại ngắn như thế. Hơi lan man quá rồi, có thể nói những bộ trùng sinh thì thường rất sủng, bộ truyện này cũng thế, ngay từ văn án đã tóm gọn về kiếp trước của nữ chính nên mình sẽ không nói lại nữa. Và câu chuyện là kể về cuộc sống của Mạnh Uyển sau khi trùng sinh, trùng sinh về năm 14 tuổi, lúc chưa bỏ trốn và chưa gặp nam phụ Tô Ký Trần. Tất nhiên dại 1 lần thì phải khôn ra, nên kiếp này Mạnh Uyển rất tích cực đến gần Tam điện hạ Triệu Sâm, nào là bưng trò rót nước nhiệt tình, còn thêu hầu bao, lúc nào cũng muốn tìm cớ để gặp Triệu Sâm. Ban đầu, Mạnh Uyển đối với Triệu Sâm chỉ là áy náy và hổ thẹn nên muốn bù đắp, nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nên đã chuyển sang rung động và yêu. Không những thế, Mạnh thừa tướng – cha của Mạnh Uyển còn vẽ đường cho hươu chạy, lúc nào cũng cực kỳ nhiệt tình tạo cơ hội cho con gái và con rể bên nhau :v Mạnh thừa tướng cũng lật mặt rất nhanh, mới hôm nào mắng con rể vì tội chưa cưới đã "chung chăn chung gối" với con gái ông (Chỉ là nằm cạnh nhau, không làm gì hết), hôm sau thấy chút chuyện trên triều đình đã tấm tắc khen đây là con rể tốt :v Về nam chính Triệu Sâm của chúng ta, đẹp trai sáng láng, nhà mặt phố bố làm to, là hoàng tử có tiền đồ nhất và được Hoàng thượng thích nhất, kiếp trước Triệu Sâm lên làm thái tử nhưng không lập thái tử phi, cũng không có nha hoàn thông phòng luôn, vì sao ư? Vì yêu Mạnh Uyển chứ sao, người ta một lòng một dạ như thế mà lại bị ruồng bỏ, thật đáng thương :'( Kiếp này thấy nữ chính chủ động như vậy nên anh cũng hơi bỡ ngỡ, tuy vậy cũng thuộc dạng đã nghiện còn ngại, ra vẻ thanh niên nghiêm túc nhưng Mạnh Uyển tấn công ác liệt quá nên cũng không chối từ được. Truyện còn có một chi tiết siêu bất ngờ nhưng thôi mình sẽ để các bạn tự tìm hiểu, nói ra mất hay. Truyện hiện tại vẫn đang edit, đã edit được 37/53 chương, ra chương vừa đều vừa nhanh, edit lại siêu mượt, đọc thích lắm. Tuy vậy những bạn đã từng đọc truyện của nhà Liệt Hỏa Các cũng biết ở đây có đặt pass. Nhưng nhà Liệt Hỏa Các mới triển khai vụ chơi quiz lấy pass, tức trả lời câu hỏi liên quan đến nội dung truyện để lấy pass cho những ai lười cmt nên mình thấy các bạn có thể đọc truyện rồi trả lời câu hỏi lấy pass, khá vui và hay. Trong lúc đang đói khát truyện thì mình được một bạn giới thiệu cho truyện này. Mình thấy nhiều người khen hay nên quyết định nhảy hố liền :3 Kiếp trước, Mạnh Uyển là nữ nhi của Thừa tướng, còn Triệu Sâm là tam hoàng tử. Nàng và hắn có hôn ước, nhưng chỉ vì một hiểu lầm, nàng đã đi vào đường không thể quay đầu, bỏ lỡ hắn và khiến bản thân phải đau khổ. Nàng ôm áy náy, hối hận mà sống, cuối cùng ưu tư thành bệnh mà chết đi. Sau khi trọng sinh, nàng nhận rõ được Triệu Sâm là người tốt, nhớ lại những hành động bảo vệ, che chở nàng của hắn. Kiếp này, nàng quyết tâm không để quá khứ tiếp diễn và bù đắp cho hắn. Nàng không có ý định báo thù, nàng chỉ muốn bù đắp lỗi lầm kiếp trước thôi. Hắn là tam hoàng tử được hoàng thượng coi trọng, là người có cơ hội được lên làm hoàng đế nhất. Hắn đối với ai cũng lạnh lùng, nhưng thật ra hắn luôn ngầm đối xử tốt với nàng, kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng vậy. Hắn không dây dưa với nữ nhân nào, toàn thân trong sạch. Hắn cũng là một bình dấm chua lớn nhưng ngoài mặt luôn cố tỏ ra bình thản. Có một chi tiết hắn tỏ ra bình thân nhưng nội tâm dậy sóng: Khi Mạnh Uyển đến phủ tặng hà bao cho hắn, trước mặt hắn dặn nàng một câu chú ý lễ tiết nhưng lại nhanh chóng đeo hà bao vào hông; trước mặt ra vẻ chẳng có gì nhưng lại hớn hở đứng trước gương soi, lại thưởng cho hạ nhân nữa :3 Mình thích nhất là việc Triệu Sâm không nương tay với những nữ phụ độc ác ví dụ như Lý Tương, Mạnh Nhu, Cửu công chúa… Hắn đã hi sinh nhiều cho Mạnh Uyển, lớn nhất chính là sinh mạng và mệnh thiên tử của hắn. Hắn đã dùng hai thứ đó để đổi một lần trùng sinh được làm lại mọi thứ. Triệu Sâm đúng là một nam chính tốt, không có gì để chê cả. Ở kiếp này, Mạnh Uyển không lựa chọn trả thù, nàng chỉ đi đúng con đường và bù đắp cho những người đã đối xử tốt cho nàng ở kiếp trước là Triệu Sâm, Mạnh tướng quân. Nàng không phải kiểu nữ cường, thông minh, tài giỏi mà mình thích mà khá mờ nhạt, bình thường. Bởi vậy, mình không ghét nhưng cũng không ấn tượng lắm về Mạnh Uyển. Nam phụ Tô Ký Trần chỉ làm màu thôi chứ kiếp này Mạnh Uyển tránh hắn như tránh tà, lại có Triệu Sâm cản trở nên chẳng làm gì cả. Đây là một trong số ít truyện có nam phụ không xấu xa nhưng mình lại chẳng thích. Về phần Cửu công chúa, vì không được yêu nên hận, từ đó lầm đường, mình chẳng tiếc nuối gì cho nàng ta cả, thấy cũng tội mà thôi cũng kệ :v Nhược điểm: – Truyện quá ngọt, quá nhẹ nhàng đối với mình cũng là một nhược điểm. Các nhân vật phản diện bị xử lý quá dễ dàng: các nữ phụ độc ác bị ngã dễ dàng thì cũng tạm chấp nhận; Đại hoàng tử Triệu Hiên tình cờ được làm Thái tử rồi bị “ngã” sấp mặt mình cũng tạm chấp nhận vì hắn vốn dĩ không phải là ứng cử viên sáng giá; thế nhưng rồi Triệu Ân cũng “out” khỏi cuộc chiến ngôi vị quá dễ dàng; sau này Triệu Ân trả thù cũng quá thường… Mình cũng không hi vọng sóng gió ập đến quá nhiều, nhưng việc mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng làm mình có chút hụt hẫng. – Ngoài việc xử lý người xấu quá dễ dàng, cái kết còn khiến mình hụt hẫng ở chỗ mình không biết đứa bé trong bụng Mạnh Uyển là nam hay nữ. Mình nghĩ tác giả nên ra ngoại truyện thì tốt hơn. Truyện nhẹ nhàng, sủng ngọt, nữ chính trùng sinh lại chỉ để bù đắp lỗi lầm, nam chính trùng sinh lại chỉ để không bỏ lỡ người thương. Bạn nào không thích truyện trùng sinh với những âm mưu trả thù thì có thể nhảy hố. Mình là fan của truyện trả thù nên đây không phải là ưu điểm đối với mình :3 Một số bạn nhận xét truyện có vài chi tiết hài nhưng mình không thêm tag “hài” vì mình không thấy buồn cười chút nào. Có một web review gắn tag “cung đấu” cho truyện này, nhưng truyện có rất ít chất cung đấu, mình cảm thấy chưa đủ “level” để xếp vào thể loại cung đấu nên đã không thêm vào. Bạn nào thích truyện sủng, tiểu tam vô dụng thì hãy nhảy hố nhé! Cho truyện này 4/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Tái Thế Làm Phi của tác giả Tổng Công Đại Nhân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kim Bài Đả Thủ
Edit: Mika + Nana Beta: Nana Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE. Truyện Kim Bài Đả Thủ của tác giả Phao Phao Tuyết Nhi là câu chuyện nói về thế giới ngầm xã hội đen. Nhân vật của chúng ta là những đại ca xã hội đen nắm trên tay quyền lực sinh xác của nhiều người. Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ. Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử. Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh. Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông. *** [Review] Kim Bài Đả Thủ – Phao Phao Tuyết Nhi PUBLISHED ON 08/11/2015 Tác giả: Phao Phao Tuyết Nhi Thể loại: hiện đại, hắc bang, cường cường, hiện thực hướng, 1×1, HE đề cử Tình trạng: Hoàn (120 chương) Nguồn: Lâm Phong Blog: Ám Dạ Cung  Bổ sung: Chân thành cảm ơn cô Nana bên Ám Dạ Cung và bạn Mika và bạn Mèo Cụt Đuôi (ấy là theo mình còn nhớ) đã mang đến một “Kim bài đả thủ” rất mượt mà dễ đọc Hình mang tính minh họa của fan Văn án: Bọn họ là kim bài đả thủ, là tay đấm hàng đầu của đại ca xã hội đen. Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ. Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử. Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh. Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông. Giới thiệu: đây là câu chuyện về hai tên côn đồ ở Giang Hải vào thập niên 90. Từ kẻ thù trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành người yêu, trải qua bao khúc mắc để đến được với nhau. ——— Nói về những bộ truyện đã cho mình ấn tượng sâu đậm nhất, một trong số đó nhất định phải lả “Kim bài đả thủ” của Phao Phao Tuyết Nhi。 Đây là một câu chuyện lấy bối cảnh vào những năm 80-90 của thế kỉ trước với đề tài xã hội đen. Tuy nhiên đừng vội mà đánh giá thấp nó. Câu chuyện có không khí xã hội của những năm cuối thế kỉ 20, truyền tải đầy đủ cuộc sống của xã hội đen, không hề nhàm chán chút nào. Cao trào+ kịch tính có, tình cảm ngọt ngào có, nghĩa khí huynh đệ cũng có luôn. Một câu chuyện về tình nghĩa những người đàn ông. Về tình yêu giữa những người đàn ông. Tình yêu là như thế nào? Tình yêu giữa đàn ông là như thế nào? Trong bối cảnh xã hội ngày bấy giờ, chúng ta sẽ phải đánh đổi những gì để có được tình yêu của mình? Cứ yên tâm, cho dù nghe qua có vẻ sáo rỗng, nhưng “Kim bài đả thủ” có những hy sinh, mất mát, trả giá và nỗ lực vô cùng chân thực, nhất định sẽ không khiến độc giả thất vọng. *** Cách kể của tác giả không nhanh mà cũng không chậm chạp lê thê, dùng một tốc độ và những câu từ phù hợp để dẫn dắt người đọc đi qua những ngày tháng tuổi trẻ của Dương Lỗi và Phòng Vũ. Nhiệt huyết thanh xuân, sức mạnh của tuổi trẻ, tình cảm mãnh liệt và những hy sinh không cầu hồi đáp giữa hai người đã từng chút từng chút được vẽ nên. Từ những ngày mới quen biết cầm gạch choảng nhau, cho tới khi kết nghĩa huynh đệ, cùng nhau vào sinh ra tử, một trong những chi tiết khiến mình nhớ nhất là những lần Dương Lỗi và Phòng Vũ đàn guitar. Trong truyện thường xuyên xuất hiện những ca khúc nổi tiếng thời đó, ví dụ như Tình khúc 1990, Tuổi thơ, Mỗi ngày yêu em nhiều hơn, Đôi mắt em bán đứng trái tim em… Toàn là những khúc tình ca da diết lãng mạn, cùng với những lần hai người ngồi gảy đàn, cùng hát, ngồi ngắm hoàng hôn buông xuống, đã trở thành những khoảnh khắc dịu dàng và yên bình đến nao lòng xuyên suốt câu chuyện. Mặc kệ có những cuộc đánh nhau tơi bời sống mái, những khi sóng gió ập đến, bạo lực và máu tươi, khó khăn nối tiếp nhau, chỉ cần nhớ đến những giây phút hai người kề bên, ôm đàn guitar nhìn về phương xa nơi mặt trời dần xuống, cũng đủ để khiến lòng mình dịu lại và yên tâm. 。 Phòng Vũ và Dương Lỗi là xã hội đen, là dân anh chị thứ thiệt ở Giang Hải thời bấy giờ. Dưới trướng là mấy trăm đàn em, phía trên còn có hai vị đại ca tiếng tăm một vùng, cả hai đều là người có máu mặt. Hung hăng thì có hung hăng, nhưng cũng không phải không có đầu óc, chỉ biết chăm chăm đánh người. Ban đầu cả hai không hề quen biết, từ một Dương Lỗi trẻ tuổi nóng máu, muốn trả thù cho đàn em mà nhận một cú máu me bê bết từ Phòng Vũ, cũng từ đó mà kết giao. Hai người một mạnh mẽ hung bạo, dễ xúc động mà cứng cỏi ương ngạnh, một thân kinh bách chiến, điềm tĩnh không nhiều lời mà thâm sâu khó lường, đều có một điểm chung là vô cùng trượng nghĩa. Họ không màng tới “yêu đương nhăng nhít”, chỉ có tình nghĩa anh em là quan trọng nhất. Lăn lộn trong giang hồ, có ai là tay chưa từng vấy máu? Đọc truyện mình mới thấy được họ có thể hy sinh những gì vì anh em mình, cách họ sống cứng cỏi và hiên ngang, làm mọi chuyện đều minh bạch rõ ràng, rất đàn ông! Nói thật lòng, “Kim bài đả thủ” là câu chuyện có khí khái nam nhi nhất mình từng đọc. Ngoại hình đàn ông, tính cách đàn ông, không hề có chút gì ẻo lả yếu đuối. Mình thích truyện này vì rất nhiều lý do, không chỉ vì cách Phòng Vũ và Dương Lỗi yêu nhau, mà còn vì cái tình giữa người với người trong đây. 。 Trong truyện, số lần Phòng Vũ và Dương Lỗi xa nhau không phải là ít, những khó khăn xảy đến đều được giải quyết một cách hợp lý, qua đó kéo hai tâm hồn lại gần nhau hơn, rất tự nhiên chứ không gượng gạo. Tình cảm của họ mãnh liệt và say đắm, không vì hoàn cảnh mà hèn nhát hay lay động. Tuy vậy thời đó vẫn còn nhiều bất cập và trở ngại, hai người đều là kẻ lõi đời khôn ngoan, đâu thể cứ phăm phăm tiến về phía trước một cách khờ dại cho được. Sau này, họ có một lần thử thách dài lâu nhất, một biến cố lớn nhất xảy đến không chỉ cho hai người mà còn kinh động đến toàn bộ giới xã hội đen ở Giang Hải lúc đó, mà đối với mình cũng là đau lòng nhất. Trong lần đó, Phòng Vũ đã mất đi rất nhiều, mà Dương Lỗi cũng phải từ bỏ rất nhiều thứ. Tuy nhiên, mọi khó khăn trải qua đều đáng giá. Đáng giá cho một cái kết viên mãn vẹn toàn, đáng giá cho một hạnh phúc mãi-mãi-về-sau mà hai người đã phải dùng hơn mười năm cùng bao nhiêu tiếc nuối để có được. Nếu nói tình yêu của hai người là một màu hồng bay bổng thì không đúng, bởi câu chuyện rất thực tế, cuộc sống không dễ dàng cho họ đến vậy. Mà những khoảnh khắc lãng mạn nhất có khi còn hơi thô lỗ. Đàn ông mà, tình yêu giữa họ cũng không mềm mại dịu ngọt như với phụ nữ được đâu. Phương pháp thể hiện giữa họ phần lớn là hành động và cách họ bảo vệ nhau. Như lúc Phòng Vũ không chút do dự đâm ngập lưỡi dao vào cánh tay mình để mang Dương Lỗi về. Như khi Dương Lỗi tàn nhẫn đáp trả những kẻ đã tổn thương Phòng Vũ. Dương Lỗi là người có thể khiến Phòng Vũ mất đi lý trí, là người ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Tương tự, Dương Lỗi nguyện làm bất cứ điều gì vì Phòng Vũ. Mình rung động vì những điều như vậy. Kể cả nhỏ nhặt như khi Dương Lỗi mắng Phòng Vũ vì đã liều lĩnh đi tìm mình nhưng trong lòng thì lo muốn chết, hay khi Phòng Vũ ôm chặt Dương Lỗi suốt đêm, vì như vậy anh có thể dễ dàng nhận ra khi nào người yêu lên cơn sốt. ❤️ PHÒNG VŨ ❤ Dương Lỗi là người yêu trước, nhưng mình lại thương Phòng Vũ hơn. Dương Lỗi cũng chịu đựng nhiều, trả giá nhiều, hy sinh nhiều như Phòng Vũ vậy, nhưng cho dù Phòng Vũ thể hiện không mãnh liệt như người còn lại, chính điều đó lại khiến mình yêu anh hơn. Phòng Vũ điềm tĩnh và biết thu mình hơn, anh cũng không phóng túng bộc lộ như Dương Lỗi, chỉ là cách anh âm thầm suy nghĩ cho Dương Lỗi, lo lắng cho tương lai của cậu, cùng những hành động nhỏ bé cho thấy anh bị ảnh hưởng bởi Dương Lỗi nhiều đến mức nào, những điều đó đã thể hiện tình yêu của anh cũng không hề thua kém Dương Lỗi. Phòng Vũ là người yêu lý tưởng, cho dù đối phương là nam hay nữ. Là nữ, anh sẽ dịu dàng săn sóc vì bạn, luôn luôn chu đáo lo tới cảm nghĩ của bạn. Là nam, anh sẵn sàng hy sinh bản thân mình cho bạn. Một Phòng Vũ luôn luôn quan tâm tới người khác, kính già yêu trẻ, dịu dàng chu đáo, nghĩ kiểu gì cũng không liên tưởng tới xã hội đen hùng hổ bặm trợn được đúng không? Phòng Vũ thích mặc áo sơ mi trắng. Tinh khiết, sạch sẽ, nhẹ nhàng, khác hẳn với thủ đoạn ra tay mau chóng tàn nhẫn của mình. Phòng Vũ không có ba mẹ, cho nên anh khao khát một gia đình đầy đủ. Nhưng dù vậy, anh vẫn từ bỏ ước nguyện đó của mình vì Dương Lỗi. Đối với anh, Dương Lỗi chính là cả thế giới. Anh có thể bỏ đi mong muốn có một gia đình hạnh phúc, bỏ đi một người vợ hiền và con trẻ vui cười dưới một căn nhà ấm cúng trong tương lai. Anh chỉ chọn một mình Dương Lỗi, thà cùng cậu lăn lộn giữa cuộc sống vấy đầy máu tanh chứ không quay đầu kết hôn. Tình yêu giữa hai người là như vậy đấy. Thật ra thì đối với mình, rất khó để diễn tả tình cảm đó. Nó vô cùng sâu đậm, sâu đậm đến mức khảm chặt trong linh hồn. Sâu đậm đến không màng sống chết vì nhau, đến mức người kia đã dung nhập vào nơi sâu kín nhất trong sinh mệnh của họ. 。。。 Lời cuối, mình chân thành khuyên các bạn đọc truyện này. Các nhân vật trong này rất thật, thật đến nỗi mình tiếc cho họ dù là nhân vật phụ đi nữa. Tình yêu giữa Phòng Vũ, Dương Lỗi cũng được khắc hoạ rất chân thực, cả lòng nhiệt thành trong tình yêu của họ nữa (btw, cả những khó khăn và sóng gió cũng vậy luôn XD) 17:30 – 2015/11/08 *** WARNING: SPOIL CỰC CAO!!! Lâu rồi mới tìm được một bộ truyện khiến mình đọc không ngừng gì như vậy, cứ rảnh rỗi được một phút là lôi truyện ra đọc. Bối cảnh truyện là cuối thập niên 80 đầu thập niên 90, khoảng thời gian giang hồ lộng hành chém giết, côn đồ xã hội đen đầy đường, bất chợt đi ngoài được cũng có thể đụng độ một vụ chém người giữa các băng đảng xã hội đen. Lúc bấy giờ Phòng Vũ đã lăn lộn được mấy năm trời, người này lăn lộn ở chốn hắc đạo từ năm mười bốn mười lăm tuổi, đến bây giờ hơn hai mươi, đã có danh tiếng nhất định trong giang hồ, là đàn em đắc lực nhất của một trong hai đại ca xã hội đen danh tiếng nhất bây giờ, tay đấm nổi danh không địch thủ. Thế nhưng bề ngoài tuấn tú lại trang nhã, lúc nào cũng mặc sơ mi trắng, cả người tỏa ra ánh nắng, khiến người người yêu thích. Còn Dương Lỗi cũng thuộc dạng côn đồ đường phố có tiếng, tên này nổi tiếng trượng nghĩa lại nói lý lẽ, đánh đấm cũng giỏi nên lọt vào mắt xanh của ông đại ca còn lại. Bề ngoài lại y như thiếu gia đa đình, làm cho người ta có cảm giác không an toàn, thế nhưng sự xấu xa đó lại càng hấp dẫn người khác. Trong một dịp tình cờ, Dương Lỗi hiểu lầm nên đánh em họ của Phòng Vũ. Ấn tượng đầu tiên khi hai người gặp nhau chính là, Phòng Vũ phan cho Dương Lỗi hai cục gạch, đánh tới hắn nhập viện. Sau đó Dương Lỗi không phục, luôn tìm cơ hội báo thù, thế nhưng bản thân đánh không lại người ta, đại ca hai bên lại có giao tình, mở một bàn tiệc giảng hòa, buộc Dương Lỗi không được hó hé trả thù nữa. Dương Lỗi thì lại lúc nào cũng muốn đấu tay đôi một trận với Phòng Vũ phân cao thấp, bản thân hắn không phục Phòng Vũ nên suốt ngày đi kiếm chuyện với anh. Phòng Vũ tự nhận bản thân người lớn không chấp nhất trẻ nhỏ, lúc nào cũng có cảm giác anh luôn bảo dung Dương Lỗi. Hai người cứ thế mà dây dưa, từ từ cảm nhận được mặt tốt của đối phương, Dương Lỗi thấy Phòng Vũ chính là đàn ông thực thụ, có nghĩa khí nói lý lẽ, đánh đấm giỏi, anh em phục anh nhiều vô số kể, Phòng Vũ lại cảm thấy tên nhóc Dương Lỗi này đùa rất vui, tính cách hai người đều là người trọng tình cảm với anh em, thế nên lại ‘không đánh không quen biết’.  Dương Lỗi là người rung động với Phòng Vũ trước, khi mới biết Dương Lỗi cũng dằn vặt bản thân lắm, trốn tránh Vũ không gặp mặt, Vũ thì bị trốn tránh thì không chịu được, bắt ra hai mặt một lời nói chuyện rõ ràng, sau đó Dương Lỗi lại có suy nghĩ khác, tiếp tục bám vào Phòng Vũ. Hai người như hình với bóng, sớm tối kề cận, Phòng Vũ cũng sớm nảy sinh tình cảm với Dương Lỗi, chỉ là Phòng Vũ một mực ấn định Dương Lỗi là anh em tốt của mình nên tự giác lượt bỏ tình cảm không bình thường của mình với Lỗi. Lúc đầu tác giả nói ở khía cạnh của Dương Lỗi nhiều hơn, vì Lỗi là người động tâm trước nên lúc này Lỗi rất đáng thương, vừa phải kìm nén tình cảm của bản thân không để dọa sợ Phòng Vũ, vừa không thể khống chế tình cảm của mình dành cho Vũ càng ngày sâu đậm. Một sự kiện xảy ra xem như bước ngoặc, có một bánh bèo theo đuổi Vũ, bị Vũ từ chối, bánh bèo đó lại có một bánh chuối khác đeo đuổi, tên kia đeo đuổi không được nên sanh ra ghen ghét với Vũ, dẫn người đến kiếm chuyện ở nhà hàng của đại ca Vũ mở. Lúc đó Vũ không ở hiện trường, nhưng vừa đến thì hai bên đã choảng nhau ầm xì, có hai người bị đâm bị thương, Vũ bị cảnh sát bắt đi, vốn là bị hãm hại nên không được điều tra gì cả, bị bắt vào đã bị cảnh sát ‘dụng hình’ suốt một ngày. Lỗi lúc đó bận đi làm việc cho đại ca, khi hay chuyện thì đã qua một ngày rồi, không nói hai người lập tức trở về cứu Vũ ra. Lúc  bấy giờ mới lộ ra thân phận con ông cháu cha to bự của nhà Lỗi, chú làm cục trưởng cục cảnh sát, chỉ cần nói một câu là đem được Vũ ra ngoài còn dùng xe cảnh sát đưa đến bệnh viện, tên cảnh sát thông đồng với thằng kia thì như nhà chết, chạy trở lại nịnh nọt mà chẳng thành còn bị cắt đường quan. Thẳng chủ mưu bị Lỗi và đàn em Vũ trả thù cho thê thảm, cho người truy lùng khắp thành phố. Mời các bạn đón đọc Kim Bài Đả Thủ của tác giả Phao Phao Tuyết Nhi.
Truyền Thuyết Yêu Nghiệt
Thể loại: Cổ đại, huyễn huyễn Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì? Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm. Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: “Có rượu không mồi.” Tiện tai bứt lá của tôi, ăn. Tôi nhịn. Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó nhổ lá của tôi, ăn. Tôi lại nhịn. Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn. Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! ! Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! ! Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương? Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo? *** “Truyền Thuyết Yêu Nghiệt” kể về một cây Thất Diệp Linh Chi tự xa xưa, vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Cây Thất Diệp Linh Chi cho rằng mình sinh ra là cây cỏ nên an phận mà lười biếng sống qua ngày, không muốn lao tâm khổ tứ để làm những chuyện cao siêu. Nhưng sự đời vốn không công bằng, ngày ngày bị ức hiếp, Thất Diệp Linh Chi không chịu nổi tự hỏi. Nàng tự hỏi, tự dằn vặt lòng mình. Rằng, “Ai, vuốt mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?” “Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?”. Liệu có ai không, che chở nàng, yêu thương nàng những tháng ngày sau này. Hãy từ từ khám phá nhé. Review Truyền thuyết yêu nghiệt – Tình yêu là một loại chấp niệm không thể phá vỡ “Truyền thuyết yêu nghiệt” được biết bởi Nhất Độ Quân Hoa – tác giả mà khi nhắc đến độc giả liền nghĩ tới giọng văn vừa nhẹ nhàng, vừa hài hước, luôn khiến người đọc bị cuốn vào câu chuyện lúc nào không hay. “Truyền thuyết yêu nghiệt” cũng là một tác phẩm như vậy, nó vừa đủ bi, hài, cũng ngọt ngào mà thâm tình. Tác phẩm truyện dị giới mới này xoay quanh chuyện tình của vị Tư Chiến Thượng Thần và một cô gái tộc yêu tên Thất Diệp Linh Chi. Họ đã cùng nhau trải qua mấy kiếp, để lại bao kỷ niệm, đã từng gắn bó không rời và cũng tồn tại cả hận thù. Nhưng thời gian trôi đi, tình yêu của cả hai càng trở nên sâu nặng chứ không vơi đi. Tư Chiến Thượng Thần vốn là một vị anh hùng, và cũng vì vị thế này mà chàng phải lựa chọn hi sinh nàng để bảo vệ tam giới. Chàng đã hi sinh nàng, biến nàng thành “yêu nghiệt” làm náo loạn cả tam giới. Sau đó, lại vì duyên, vì nợ, vì tình cảm của mình, chàng lại theo đuổi nàng, dung túng và yêu thương nàng. Còn Thất Diệp Linh Chi, mặc dù hận chàng, nhưng lại không thể ngăn trái tim mình luôn hướng tới chàng. Cả hai luôn trong trạng thái tìm kiếm, mong ngóng nhau. Khi một trong hai người buông tay, người còn lại liền vô tình đưa tay tới. Dù họ có thể lãng quên nhau, nhưng chưa bao giờ từ bỏ đối phương. Và quan trọng hơn tất thảy, trong tình yêu, chính là cả hai sẽ là không bao giờ buông bỏ dù thế sự có xoay vần, dòng đời có thay đổi và lòng người có khác đi. Có thể người đọc ban đầu nghĩ đây là một câu chuyện tình buồn, vì chàng thì là người ở trên cao, có thể vì tam giới thiên hạ mà buông bỏ mọi thứ. Còn nàng là “yêu nghiệt” bị cả tam giới căm ghét. Nhưng cuối cùng họ vẫn tìm thấy nhau và ở bên nhau khi mái đầu đã bạc trắng. Bởi vì, tình yêu là một loại sức mạnh, là một loại chấp niệm lớn nhất không thể gạt bỏ. Đây quả thực là một tác phẩm đáng đọc. Nó tuyệt đối không phải là một câu chuyện ban đầu hài hước, còn về sau thì siêu ngược mà được phân định rõ ràng. Một bên cười, một bên ngược. Rõ ràng là có thể cười ngặt nghẽo đến đau bụng nhưng lòng lại mơ hồ cảm thấy sự đau lòng vương vấn. Rõ ràng độc giả có thể khóc rầm rì nhưng lại không thể kiềm chế vì những cử chỉ khả ái của nhân vật mà cười được ngay. Mình đã đọc qua nhiều truyện, cũng từng buồn vui, đau khổ, hạnh phúc cùng nhiều nhân vật. Nhưng đây là tác phẩm để lại trong mình nhiều ấn tượng. Bởi dù lời văn nhẹ nhàng lại có thể khơi gợi nỗi buồn, niềm đau đau đáu. Hoặc cũng là những lời giản đơn thôi lại tràn ngập tình yêu, sự chăm lo cho nhau. Tình yêu vốn không cần gì đao to búa lớn, chỉ là sự âm thầm quan tâm đối phương, yêu thương từ tốn, chịu thấu hiểu và sẻ chia là khiến tình yêu bền chặt. KẾT Hy vọng rằng, phần Review truyện Truyền thuyết yêu nghiệt ngắn trên đây giúp bạn hiểu phần nào về tác phẩm. Bạn nên khám phá tác phẩm để cảm nhận tình yêu bằng thứ ngôn từ bình lặng nhất, qua đó có cái nhìn đơn giản và nhẹ nhàng hơn đối với mối quan hệ yêu đương của chính mình hay với người xung quanh. *** Một câu chuyện tình “yêu nghiệt”. Phải nói rằng review truyền thuyết yêu nghiệt ít có blogger nào không dành lời khen cho tác phẩm nói riêng và Nhất Độ Quan Hoa nói chung. Cô thật tài tình khi sáng tác được một bản tình ca có bi lại có hài, độc giả đọc đều cười không ngớt. Đối với tình cảm của Tư Chiến Thượng Thần và Thất Diệp Linh Chi, họ sau bao xa cách vẫn có thể tìm lại thấy nhau khi cả hai tóc đã bạc trắng. “Tình” quả là có sức mạnh vô cùng lớn. Tác phẩm vừa bi, vừa hài Nhất Độ Quan Hoa không phải sáng tác kiểu hài hước rồi đến ngược luyến. Tình huống được cô xây dựng khá rõ ràng, một bên là bi, một bên là hài. Rõ ràng là đều cảm thấy rất đáng yêu, rất buồn cười nhưng tựa hồ cũng có một cảm giác vô cùng đau lòng. Rõ ràng là nước mắt đã ầng ầng chỉ chờ lúc rớt xuống lại không thể ngừng ôm bụng cười. Có thể nói trong review truyền thuyết yêu nghiệt là một thứ ân oán được tác giả miêu tả rất rõ. Không thể rời xa, mãi mãi cũng không thể tách rời, tựa như hai người họ sinh ra số mệnh là đã phải gắn lấy đối phương. Một thứ ân oán của kiếp trước tái hiện. Truyện ngược tâm nhưng khá hài hước  Nhất Độ Quan Hoa thu được tiếng vang dữ dội sau khi cho xuất bản tác phẩm truyền thuyết yêu nghiệt cũng là bởi văn phong của cô rất được lòng độc giả. “Mọt” ngôn tình đều cho rằng truyện có chút ngược chính nhân vật của Nhất Độ Quan Hoa. Thế nhưng cũng có những điểm rất hài hước không nên bỏ qua. Đọc truyền thuyết yêu nghiệt, có lúc cảm thấy vô cùng đáng thương, có lúc lại thấy vô cùng đáng yêu. Vừa cười không ngớt nhưng cũng cảm thấy thật đau lòng, thật đáng thương, thật đáng tiếc cho nhân vật. Một thế giới, một câu chuyện mà Nhất Độ Quan Hoa Viết khiến người đọc thao thức không thôi.  Tổng kết Tóm lại truyền thuyết yêu nghiệt là một trong những ngôn tình huyền huyễn khá hay. Truyện cũng không quá dài, chỉ 90 chương nên đọc không tốn nhiều thời gian. Tuy nhiên một số bạn đọc thích truyện phong cách hiện đại thực tế chắc chắn sẽ không thích cuốn sách này. Đặc điểm chung của truyện huyền huyễn là viết về một thế giới hư ảo không có thực.  Truyền thuyết yêu nghiệt cũng không phải ngoại lệ. Thế giới hư ảo của Thất Diệp Linh Chi và Tư Chiến Thượng thần đều khiến người ta phải cười không ngớt nhưng cũng không kém phần đau lòng. Qua bài review truyền thuyết yêu nghiệt hi vọng bạn đọc đã có thể hiểu vì sao cuốn truyện này lại được yêu thích đến vậy. Đừng quên bấm thích và chia sẻ ý kiến của bạn về tác phẩm này nhé. Mời các bạn đón đọc Truyền Thuyết Yêu Nghiệt của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.
Tình Thương Thi Yêu
Chú ý: Truyện này siêu ngược, ngược thân, ngược tâm. Nàng xinh đẹp có nụ cười tỏa nắng đã len lỏi vào trái tim của hắn, nàng gọi hắn là " ca ca", một cuộc sống nội tâm từ lâu nay đã có người chia sẻ.  Những biến cố khó khăn ập đến, hắn bị giam cầm vào nhà lao, liệu tình yêu giữa hai người có giúp họ vượt qua được.. *** Review : Dạ Vũ - davu308blog.wordpress.com Lâu nay Nhất Độ Quân Hoa luôn vang danh là mẹ kế, ai muốn nhảy hố của bả thì xác định phải có một trái tim mạnh mẽ làm bằng sắt đồng thiếc…, chứ bằng sứ dễ vỡ thì khó có thể lành lặn sống sót qua được những màn ngược tâm ngược thân mà bả viết ra. Biết vậy nên trước khi đọc truyện này, mình cũng hạ quyết tâm lớn và hít một hơi sâu rồi, vừa mở văn án ra tác giả lại bồi thêm một câu “cực độ ngược thân ngược tâm” (khóc không ra nước mắt >..< Điểm nổi bật nhất của nàng là trở thành người “ăn đủ” những màn ngược tâm ngược thân, chung tình và trong mắt chỉ có một mình nam chính. Nói chung nữ chính bánh bèo nhưng mình lại không thấy ghét, chỉ thấy đáng thương. Về nam chính Nam Cung Ngạo, mình cũng không biết nên yêu hay nên ghét nữa. Đối với một người có tính cách máu lạnh như Nam Cung Ngạo thì việc yêu một người như vậy là quá dễ dàng, quá nhanh quá nguy hiểm. Phần lớn thời gian ở cùng nàng đều là chịch chịch và chịch >.< cảm giác như tình yêu này dựa trên skinship vậy á. Hắn được một điểm cộng là khi nhận ra đã yêu nàng thì sủng vô bờ bến, thâm tình một cách bất ngờ. Ly Nhi vì nghe lời xui dại của mẹ Nam Cung Ngạo mà muốn rời xa hắn, tính cách nàng đơn giản nên chỉ nghĩ ra được chiêu trò rất trẻ con như là cố tình để hắn “bắt gian tại trận” nàng với người đàn ông khác (đây chính là kiểu ngược cẩu huyết trong truyền thuyết đây mà). Nhưng may thay Nam Cung Ngạo sáng suốt không bị mắc lừa, thành công tránh được một xô máu cún dội vào người. Đáng khen! Mặc dù Nam Cung Ngạo rất yêu và đau đớn khi mất đi Ly Nhi, nhưng vẫn không thể phủ nhận hắn là người đã tạo ra mọi đau thương cho Ly Nhi, giết người nuôi dưỡng nàng rồi cướp nàng về, giết con nàng, giết nàng, tất cả những gì hắn làm đều khiến hắn không xứng đáng có được hạnh phúc. Vì có kết SE và ngoại truyện HE, nên ai muốn ngược nam, muốn nhìn hắn đau khổ dằn vặt suốt đời thì nên bỏ qua 2 cái phiên ngoại. Riêng mình thấy ngoại truyện HE cũng không có gì là không tốt. Dù sao Ly Nhi đã đau khổ quá nhiều, mà một thi yêu đơn thuần như nàng thì biết hận ai được chứ, bởi vậy thiết nghĩ được trở về bên Nam Cung Ngạo âu cũng là điều nàng mong muốn. P/s: Dạo này tự dưng không hiểu lấy đâu ra cảm hứng, viết review dài kinh khủng @@ Trên đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của mình về tác phẩm này, ban đầu cũng chỉ định viết đôi lời nhận xét ngắn ngắn thôi, cũng không định chê bai gì cả, ai ngờ cứ viết, viết viết lại thành ra dài ngoằng ngoẵng thế này, lại còn giống như đang ném đá vậy >.< Hic, mình không có ý ném đá truyện của má Nhất đâu mà, ngàn sai vạn sai đều là cái bàn phím sai ^^ *** Đêm, ánh trăng mờ ảo như sương. Kiếm Tự Hồn hai tay gối trên đầu, nằm ngửa trên chiếc giường nhỏ, nhìn ra màn sương màu tím nhạt ngoài cửa sổ, không làm sao ngủ được. Cạch một tiếng, cửa gỗ bị đẩy ra, sau đó cái người mà luôn phảng phất trong đầu hắn thong thả đi vào. Dưới ánh trăng liếc mắt nhìn một cái, có lẽ ấn ký trên trán nàng sẽ làm cho người ta giật mình kinh hãi, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ phát hiện vẻ xinh đẹp yêu mị toát ra mạnh mẽ từ thân thể nàng. Kiếm Tự Hồn không nói lời nào, nhắm mắt lại giả ngủ, một lát sau liền cảm giác có người như cá trạch rúc vào lòng mình, mà hắn lại không tự giác vươn tay, mặc cho tay phải bên kia vẫn nắm Kiếm Thần, tay còn lại vuốt ve mái tóc đen mềm như tơ. Bàn tay thô ráp vân vê vài sợi tóc, mùi hương mê ly thoang thoảng tràn vào mũi. Chỉ một lát sau, người trong lòng đã ngủ thật say. Kiếm Tự Hồn lúc này mới hơi hơi cúi đầu nhìn xuống mỹ nhân ở trong lòng, khuôn mặt gần như trong suốt, hai mắt khép hờ, hàng lông mi dài che lấp đôi mắt màu nâu, ánh sáng chiếu lên mi hắt xuống mí mắt bóng đen nhàn nhạt, cái mũi xinh xắn, môi phấn hồng nở nang, chớp mắt một cái, trái tim vốn đã tĩnh lặng nhiều năm vậy mà bỗng nổi lên một tia dục vọng. Hắn cúi xuống gần hơn, gần như muốn hôn lên gương mặt phấn nộn kia, đột nhiên lại bị hành động của mình làm cho kinh sợ, bây giờ Kiếm Tự Hồn mới phát hiện người nằm trong lòng vốn đã không còn là đứa trẻ năm nào nữa rồi. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua biển sương màu tím, xào xạc rung động, người trong lòng hình như có chút lạnh, lại lùi vào trong ngực hắn một chút. Kiếm Tự Hồn theo bản năng siết chặt vòng tay ôm nàng, dưới ánh trăng, trên dung nhan khuynh quốc kia là một đóa hoa được vẽ kéo dài từ trán xuống má phải, bàn tay thô ráp mơn trớn ấn ký giống như giọt nước rơi xuống, đột nhiên nhớ đến thi yêu, nếu không phải có ấn ký này, nàng và những mỹ nhân bình thường khác có gì khác nhau đâu? Mời các bạn đón đọc Tình Thương Thi Yêu của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.
Thủy Chử Đại Thần
Độ dài: 75 Chương Thể loại: Xuyên đến cổ đại làm tác giả! – Good Ending Nói rõ: Chuyện xưa vốn toàn bộ hư cấu, chiếu theo có phụ họa , hoàn toàn vô nghĩa! Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Đường Đại ┃ phối hợp diễn: không ┃cái khác: ngôn tình, tiểu thuyết xuyên qua, bạo tiếu, nhất độ quân hoa. Xem một ‘tiểu thấu minh’ biến thành Đại Thần!   Đoạn trích giới thiệu truyện trên baidu Dụ vương hiển nhiên rất thỏa mãn sự thức thời của nàng, hắn tiếp tục không vội vàng nói: “Ngươi hầu bản vương ngủ một đêm, bản vương bảo vệ ngươi lần này, thế nào?” … Đường Đại sặc, một lát sau nàng ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi: “Vương gia, xin hỏi ở đây cách biên giới Huỳnh vương triều có xa lắm không?” Dụ vương rảnh tay mở ra quạt xếp, lại khép lại rất nhanh: “Cũng không xa, đi đường tắt gần nhất…Khoảng chừng hơn hai mươi vạn dặm đi.” Đường Đại lệ tuôn. Một đám người xuyên không chuyên đi gây chuyện, một hồi xuyên không không được phép làm bừa, một cái triều đại bị chơi đùa đến hỏng. Nghìn vạn đọc giả nhắn lại: Hy vọng bọn họ chẳng bao giờ gặp nhau. Hy vọng bọn họ chẳng bao giờ yêu nhau. U HỒN CỐC CHỦ: Mình edit bộ này vì mê Nhất Độ Quân Hoa, cảm thấy tác giả rất biến thái, mình rất thích. Nội dung truyện cũng mới lạ, nhưng đề nghị ai đã đọc convert rồi đừng spoil trước nội dung. Thanks. Truyện kể về nữ chính là một tác giả tép riu vô danh trên mạng, nàng xuyên không, không gặp thời, về nhằm cái thời đại mà: Hoàng thân không được cùng xuyên không giả kết hôn, quan viên trong triều, thân hương đại tộc vị trí chính thê không được là xuyên không giả, xuyên không giả sinh con xem như thứ xuất, không được sở hữu tải sản, kế tục tước vị quyền lực! Nam xuyên không giả không có tư cách dự thi, không được vào triều làm quan, thê thiếp không được vượt quá hai người, phàm là gia sản (hoặc bất động sản) tổng giá trị không được vượt quá một trăm lượng, vượt quá sung công quốc khố, để ngừa phản động. Nếu phát hiện xuyên không giả có dị năng, không phân biệt là huyền huyễn xuyên, đô thị tu chân xuyên, huyền nghi khủng bố xuyên, hết thảy tử hình ngay tại chỗ, để tránh khỏi tai họa cho thế giới. Ngoài ra xuyên không giả có sở trường đặc biệt, để tránh mê hoặc trọng thần trong triều, anh hùng giang hồ, khiến cho loạn thế phân tranh hết thảy hủy bỏ sở trường đặc biệt đó. Người bề ngoài xinh đẹp khuynh thành thì hủy dung, người có giọng hát khuynh quốc thì làm cho câm họng, người vũ động kinh thành thì cưa chân, người có nụ cười mê hoặc chúng sinh thì cắt mặt, người ánh mắt có thểphóng điện thì chọt mù mắt. →  Tóm lại , người đến đây “lưu đầu bất lưu kỹ, lưu kỹ bất lưu đầu” dù thế nào cũng nên chọn cái thứ nhất. Chúng ta cùng xem nàng làm thế nào từ một nhân vật vô danh tiểu tốt bò lên vị trí Đại Thần??? Còn sau đó thì sao???? Đọc truyện đi rồi biết. *** Cứ ngỡ truyện hài, hoá ra không phải Cứ tưởng ngôn tình, đến cuối mới hay đó là truyện nhân sinh Một câu chuyện ban đầu vừa hài vừa nhảm, nhưng càng về sau càng chua càng xót, càng đắng cay Là vì truyện quá ngược? Không phải, dù những hành động của Thẩm Dụ từng làm khổ Đường Đại, đó vẫn không phải nỗi ngược lớn nhất trong cuộc đời nàng Những đau khổ trong câu chuyện này, là nỗi đau không chỉ đến từ việc yêu đương, mà là những trắc trở, trớ trêu, mất mát như thể được sắp đặt trong vòng xoay của tạo hoá thật sự.  Truyện đầu tiên mình đọc của Nhất Độ Quân Hoa là Phế Hậu Tướng Quân, nói thật tự dưng mình không đánh giá cao tác giả, cảm thấy những trò ngược tâm ngược thân ấy rất tầm thường, như những màn quằn quại của mấy cô bé tuổi teen yêu đương nhăng nhít, chờ được làm vai chính trong cuộc đời một thằng đàn ông giàu hormone con đầu đàn nào đó. Nhưng mình đã lầm Phế hậu tướng quân có thể là tác phẩm thời Nhất Độ Quân Hoa đang trẻ trung ham mê những thứ nhắng nhít đó thật (thế nên sau này bà ấy viết lại bộ này hoài), nhưng mẹ kế Hoa bây giờ không thể nghi ngờ về thực lực, rất nhiều tác phẩm của bà ấy hay đến nỗi mình đọc mà ngấm không dứt được Đặc biệt là Thuỳ Chử Đại Thần, không ngờ một tác phẩm văn học mạng lại sâu sắc đến thế. Một cuốn truyện dành cho người trưởng thành, một cuốn ngôn tình thất bại, nhưng lại thành công với việc khắc hoạ nhân sinh quan của tác giả. Mình thích cái không khí nửa giả nửa thật trong tác phẩm này, cứ như thể tác giả chỉ mượn tay nữ chính, đưa vào bối cảnh xuyên không để tự sự lại những mặt tối của nghề mà tác giả thực sự đã trải qua. Thậm chí nếu bay cao bay xa hơn thì thấy rằng còn có chút đả kích ngầm về sự can thiệp của chính trị đối với văn hoá, nhân dân được đọc gì, không được đọc gì, kiểm duyệt, xuất bản, văn chương, cuối cùng vẫn chỉ là bề nổi từ những cuộc đấu đá trong giới cầm quyền mà thôi. Đường Đại ban đầu chỉ là một cô gái ngây thơ thích viết lách, có chút ham hư vinh được nổi tiếng, không ai ngờ được kết thúc như thế, lại chỉ vì bị vạ lây bởi thủ đoạn chính trị.  Nhân vật trong này cũng rất đặc sắc, nhất là Đường Đại và Thẩm Dụ. Đường Đại đương nhiên là nữ chính, hoặc nói nàng là nhân vật chính mới đúng, vì cả câu truyện có khác gì cuốn tự sự của nàng đâu nhỉ. Nàng khiến cho mình cảm thấy vừa bình thường, vừa phi thường Đường Đại, nếu là một con người bằng xương bằng thịt ngoài đời, sẽ khiến cho mình có cảm giác từ bình thường đến khinh thường. Nàng viết văn với tâm thức kẻ háo danh, đón ý chiều theo thị hiếu người đọc, nào sex nào máu chó nào giật gân, kiến thức tầm thường, vốn là loại văn hại mắt, đọc phí thời gian, vừa ức chế vừa làm giảm khả năng đánh giá của bản thân. Nàng được xuất bản sách nhờ đi “cửa sau”, đứng trên đỉnh cao danh vọng nhờ làm tình nhân của một người đàn ông, nàng vì dục vọng không kìm chế được mà ngủ với người đàn ông của bạn thân đã mất. Nhưng nàng kiên cường sống dù bị đoạ đày, nàng thông minh có thể nhận ra âm mưu chốn hoàng quyền, nàng nhân hậu bật khóc trước cảnh chém giết man rợ, nàng dành tình mẫu tử bao dung thực sự cho đứa con nuôi, và cuối cùng, nàng hào hiệp giơ đầu chịu chết để bảo vệ những người đồng nghiệp của nàng.  Và còn một điều đáng ngưỡng mộ nữa, phải nhắc, đó là cách yêu của nàng. Nếu nói phụ nữ mềm lòng nên hay chịu thiệt trong tình yêu, thì Đường Đại lại không chịu thiệt một miếng nào cả. Chính xác thì, nàng đã thắng trong cuộc giằng co dành cho trái tim, nhất là đối với Thẩm Dụ. À, thôi hãy để Thẩm Dụ lên sàn đi, anh này cũng hay lắm, chưa bao giờ mình cảm thấy một “nam chính ngôn tình” nào chân thực đến thế. Dù Đường Đại có nói với anh rằng anh chẳng phải nam chính trong câu chuyện của cuộc đời nàng, nhưng theo định nghĩa của mình thì anh là nam chính cũng được, ít nhất vì anh là người đàn ông có số phận gắn chặt với nữ chính nhất. Dù không phải tình yêu thắm thiết, cũng là ràng buộc từ định mệnh. Thẩm Dụ là một con người làm chính trị điển hình, không tìm đâu ra những đặc tính uỷ mị vô lý như ngôn tình hay vẽ ra, cuộc đời anh ta bận rộn tính toán nhiều thứ, quyền lực, địa vị, tình yêu vứt đến tầng thấp nhất, thậm chí còn không cấp thiết bằng tình dục :))))  Thực ra hành xử như Thẩm Dụ mới chính là cơ chế chung của đa số đàn ông trên đời này, nhất là đàn ông có tố chất con đầu đàn như anh ta.  Bạn không tin ư? Người như thế, có thể có chân tình hay không? Câu trả lời có lẽ rất phức tạp. Cho đến cuối cùng, hai người này vẫn khiến mình cười ra nước mắt. Thẩm Dụ hỏi Đường Đại: Từ đầu đến cuối nàng có yêu bản Vương không? Đường Đại lại trả lời: Vậy từ đầu đến cuối, Vương gia có yêu ta không? Cả hai đều ngang bướng vậy đấy. Nhiều lúc mình cũng hoang mang, rốt cục hai người này có từng một chút nào yêu nhau hay không? Nhưng trong cuộc thi tình cảm chẳng phải có cái luật ai mở miệng trước người đó thua sao? Hay là chỉ mới qua một cái liếc nhìn, vị Vương gia cao ngạo đó mãi đến nhiều năm sau này vẫn nhớ đến hình ảnh nàng ngồi trong Lan Nhược Tự, cổ án thanh đăng, tóc dài rối tung, tay trắng cầm bút, trong miệng khẽ hát giai điệu cố hương xa ngàn năm. Thẩm Dụ cái gì cũng áp đảo Đường Đại, tuổi tác, cơ trí, sức mạnh, tiền tài, quyền thế, nhưng trái tim quyết tuyệt phải cam bái hạ phong.  Thẩm Dụ có tự lừa mình dối người đến thế nào, thì người khiến anh ta nuối tiếc, đau đớn nhất trong một kiếp sống này, vẫn là Đường Đại. Còn Đường Đại? Khi còn trẻ, nàng từng yêu Hàn Phong, khi tình yêu ấy vì cuộc đời này mà phải đứt gánh, nàng vẫn sảng khoái chúc phúc cho chàng. Với Diệp Độc Thành, lúc đầu là sự tin tưởng, ỷ lại, nhưng hắn khiến nàng hận, mà nàng hận, thì sẽ dồn hắn vào chỗ chết Đối với Hình Viễn, Đường Đại chưa từng có cảm xúc hơn mức bạn bè (friend with benefit, why not), dù mình nhìn thấy cuối cùng, Hình Viễn lại có chút gì đó với Đường Đại, dù là thay thế cho Hà Hinh hay gì đi chăng nữa. Vây cuối cùng, người đàn ông của nàng là ai? Người nào khiến nàng từ chối Hình Viễn: “Ngươi không phải người có thể bầu bạn với ta nơi thiên nhai, ta vẫn là không đợi được hắn” Người nào khiến nàng đề tựa rằng:  “ Trăm ngàn năm sau, khi giấy mực theo năm tháng nhạt đi, khi những đường viền tư ấn không còn nhìn rõ, chàng và ta đều trở thành cổ nhân trong lời bình phẩm của người đời. Ai sẽ còn suy đoán những bí mật phía sau những văn tự này? Ai sẽ còn ở trong chùa cổ lụn bại, trong đêm lạnh trên núi, tay của chàng vì ai mà cầm bút? Có thể nếu không xuyên không? Nếu ở nơi này, ta có thể gặp được chàng Thì ra ở nơi này, ta có thể gặp được chàng.” Những dòng bút cuối cùng nàng lưu lại, là dành cho Bồ Tùng Linh. Đường Đại chính là Nhiếp Tiểu Thiến của chàng Nhân sinh như mộng, dù là chân ái, dù là người nàng yêu, thì ngay từ đầu gặp nhau, nàng đã không phải hiện thực của chàng. Thẩm Dụ cầu xin nàng, nàng không cho, mà hướng Bồ Tùng Linh phó thác hậu sự. Dù chàng gặp nàng quá muộn Dù chàng không thể cho nàng một kết cục viên mãn Nhưng thế thì sao chứ, hãy để mộng của nàng, cả mộng của chàng, lưu danh thiên cổ. Thực ra, khi mình ngẫm kỹ hơn, có lẽ Bồ Tùng Linh không thật sự là tình yêu khắc cốt ghi tâm của Đường Đại, mà giống Bạch Trường Sơn nàng luôn tâm niệm, chỉ đẹp khi nằm trong mộng ảo. Bồ Tùng Linh có bóng hình của Hàn Phong năm xưa, Đường Đại từ ngưỡng mộ văn chương giản dị mềm mại ấy, rồi đến tư cách cao thượng của chàng, nay người ấy lại đến trước mặt nàng, không tồn tại tì vết từ sự trêu đùa của số phận, không cần sợ hãi được mất, nàng rung động. Nhưng mình chợt nhớ, trước cả Hàn Phong, Đường Đại từng ngây người ngắm một Thẩm Dụ đại mã kim đao, ngồi trên bãi cỏ, trường bào nguyệt sắc được nắng tháng năm nhuộm thành màu vàng nhạt, một tổng biên tập Thẩm Dụ, đọc chín ngàn chữ nhanh như gió, hiểu biết thông thái, thẩm định từng tác phẩm thấu đáo, từng khiến Đường Đại một giây ngưỡng mộ. Người đó, vậy mà đọc tất cả tác phẩm của nàng, không sót một chữ nào. Nếu, dù chỉ một phần khả năng, nhưng nếu như Thẩm Dụ cứ mãi giữ cho mình là vị tổng biên tập hôm ấy, có lẽ Đường Đại sẽ yêu anh ta không biết chừng, Đường Đại cho dù không phải văn hào xuất chúng, nhưng trái tim nàng vẫn là trái tim một văn nhân, rung động trước những thứ văn nhã như thế đấy.  Thật đáng tiếc, Thẩm Dụ đã sinh ra để chọn con đường của quyền thế, có quyền lực thì càng bá đạo, càng không chịu nhún nhường, càng không thể buông bỏ thể diện, lợi ích cho một người, Đường Đại không thể yêu hắn nữa.  Đến cuối cùng, hắn cảm khái rằng, nếu có thể, kiếp sau muốn yêu nàng thuần thuần khiết khiết, không vướng bận hoàng thành, không có Trường An, không phải Vương gia cao cao tại thượng. Không có những thứ đó, hắn chỉ còn là một con người tính cách tuỳ hứng, trí tuệ sắc sảo, ngông nghênh cao ngạo, chẳng phải là một mặt của Bồ Tùng Linh đó sao.  Bởi vậy, Bồ Tùng Linh chính là Mr.right của Đường Đại, gồm hai mảnh ghép tốt đẹp nhất từ Hàn Phong và Thẩm Dụ, chàng ta là nhân vật có thật duy nhất trong những người đã đi qua cuộc đời nàng, nhưng dường như lại tồn tại giống như một giả định hơn là một người thực, để thành toàn cho phần tâm ý còn dang dở của nàng. Kết thúc bài review lê thê này, bạn biết đối với mình tác phẩm này hay hay dở rồi chứ đúng không. P/s: À quên, chống chỉ định người non nớt, không chịu đựng nổi những biến thái vặn vẹo của tính dục và tâm lý con người. :))) annalazyblog.wordpress.com Mời các bạn đón đọc Thủy Chử Đại Thần của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.