Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trúc Mộc Lang Mã

Hai anh em ở với nhau, sinh hoạt thật bình dị. Mặc dù ca ca mong muốn mở một cửa hàng nhưng không thành, sinh hoạt vẫn cứ ấm áp và hạnh phúc trôi qua. Cha mẹ yêu thương, lão mẹ cũng giáo dục con cái rất rốt. Có một gia đình như vậy thật sự là rất hạnh phúc. "Nhất Kiệt à, con lớn lên tuấn tú thế này, tương lai cũng tìm con dâu xinh đẹp một chút nha." Phó Nhất Kiệt gật đầu đồng tình. Nhưng mà nên tìm vợ như thế nào nhỉ? Editor dò mìn: Công và thụ không phải anh em ruột, công là con nuôi. Em trai là công, anh trai là thụ. Phó Nhất Kiệt là công, Phó Khôn là thụ. *Gạch chân in đậm, nhầm công thụ editor vô can* Không phản công, không hỗ công. Truyện không ngược đâu, đừng sợ (>ω^) *** Vừa tan học cái tuyết đã rơi, liên tục mấy ngày rồi đều như vậy, Phó Khôn ngồi xổm giấu mình bên cạnh chiếc xe đạp, kéo khóa kéo áo khoác lông vũ lên trên cùng, cắn vào miệng, chống chọi với gió Bắc nãy giờ đang cố lọt vào trong cổ áo. Mấy đứa bé lớp dưới đều đã xếp hàng đi ra từ trong cổng trường, Phó Khôn học lớp bốn, không cần phải xếp hàng nữa, tuy năm ngoái cậu vẫn còn đứng trong hàng ngũ này, nhưng giờ lại đắc ý vô cùng, cảm giác nhoắng cái đã không cùng level với mấy đứa nhóc kia nữa. Đám nhóc con xếp hàng đi qua trước mặt Phó Khôn, cùng nhau nhìn lên cánh tay phải cậu, có một đứa còn hô: “Tay gẫy ề!” Phó Khôn trừng nó một cái, nhăn răng, mặt mày hung ác: “Nói thêm câu nữa bẻ đùi mày ra!” Cả đám nhóc đang xếp hàng đồng loạt im bặt, đứa nào đứa đấy dồn vào một chỗ cúi đầu rảo bước chân, Phó Khôn có thể coi là thành phần hay sinh sự trong Tam Tiểu của bọn nó, trong mắt mấy đứa nhóc lớp bé, là một kẻ đáng sợ. Phó Khôn cúi đầu gõ gõ lên cái nẹp trên cánh tay phải, thổi phù phù lên tay, không thèm nhìn đám trẻ con kia nữa, cậu đang đợi Tôn Vĩ, Tôn Vĩ tan học xong đã bị thầy Hồ xách vào văn phòng, lâu lắm rồi vẫn không thấy ra. Bọn xếp hàng đi hết sạch rồi, Phó Khôn mới nhìn thấy Tôn Vĩ vung vẩy cặp sách chạy từ trong trường ra, chạy nửa đường sách còn bị văng ra mấy quyển, nó vội vàng cúi người xuống nhặt. “Sao mà lâu thế!” Phó Khôn chậm rãi đứng dậy, ngồi xổm như vậy một lúc thôi cậu đã cảm thấy mình sắp đông cứng thành robot rồi, cứ cảm thấy chỉ hơi cử động thôi người sẽ vang lên tiếng cọt kẹt. “Lão Hạt tiêu còn đang dạy dỗ tao!” Tôn Vĩ nhét sách vào trong cặp chạy tới, “Với cả, thầy Dương lớp mày còn bảo tao đến nhà mày nữa.” “Đến nhà tao?” Phó Khôn cau mày, dậm dậm chân, “Tìm mẹ tao à?” “Ừ, bảo là nói mẹ mày mai đến trường, chắc lần này mày không thoát nổi đâu,” Tôn Vĩ treo cặp cả hai đứa lên tay lái, “Vẫn là tao đèo à?” “Đừng có để tao ngã xuống mương nữa đấy.” Phó Khôn vắt chân qua chỗ ngồi sau, Tôn Vĩ không có xe, ngày thường đều là Phó Khôn đạp xe chở nó, sau khi tay bị thương thì đổi thành Tôn Vĩ, mà tổng cộng bốn ngày, Tôn Vĩ đã ngày nào cũng ngã xuống mương một lần rồi, trình độ còn không bằng Phó Khôn đạp xe thả tay. Hôm nay cũng tàm tạm, tuyết rơi, Tôn Vĩ đạp chậm, tuy rằng tay lái vẫn run không ngừng nghỉ, nhưng ít nhất cũng không ngã. Lúc sắp về tới nhà, Phó Khôn nhìn thấy ven đường có mấy đứa lớp số bốn vừa đi vừa ầm ĩ, đột nhiên có đứa gọi cậu một tiếng: “Phó Khôn!” Phó Khôn không quay đầu lại, cậu nghe ra được đây là giọng của Hứa Giai Mỹ, nữ sinh xinh nhất Tam Tiểu bọn họ, nghe đâu trong nhà có người họ hàng ở Đài Loan, cho nên nhà mới đặt cho con bé cái tên vừa nghe cái là có thể phân biệt được với cái gì Lỵ cái gì Đan. Mời các bạn đón đọc Trúc Mộc Lang Mã của tác giả Vu Triết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Buông Tay Để Yêu - Nhã Mông
Do bận rộn với công việc làm ăn nên từ khi còn nhỏ, bố mẹ Lý Bối Nhĩ đã gửi anh em cô đến nhà bà nội ở vùng nông thôn. Lý Bối Nhĩ là một cô gái đầy cá tính và rất ương bướng. Cô luôn có cảm giác mọi người luôn yêu quý anh Lý Bối Lỗi hơn mình, kể cả bà nội nên cô luôn có cảm giác ghen tị và không muốn ai cướp mất người anh trai của mình. Lý Bối Lỗi rất mê chơi đàn dương cầm. Từ nhỏ, anh đã chơi dương cầm rất giỏi và ước mơ trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Năm lên chín tuổi, anh được đi biểu diễn ở Nhật Bản. Trong chuyến đi biểu diễn đó, anh đã gặp Khả Lam, một cô bé chơi đàn viôlông. Hai người đã quý mến nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trở về nước, họ vẫn tiếp tục chơi với nhau và trở thành một đôi thanh mai trúc mã. Tình yêu của họ lớn dần cùng với niềm đam mê âm nhạc. Cơ hội đi Anh học nhạc đã đến với họ nhưng Lý Bối Nhĩ chính là nguyên nhân khiến cho Lý Bối Lỗi không thể thực hiện ước mơ của mình. Anh đành ngậm ngùi để Khả Lam đi một mình. Cả ba người họ đều mang trong mình những tâm sự sâu kín, họ đều muốn hy sinh vì người mình yêu. Sau năm năm, cuộc sống của mọi người đều đã thay đổi. Lý Bối Nhĩ tốt nghiệp học viện điện ảnh khoa diễn xuất nhưng cô lại không theo nghiệp diễn viên vì mang trong mình vết thương lòng với anh bạn cùng lớp. Lý Bối Lỗi trở thành người dẫn chương trình ca nhạc của đài truyền hình. Còn Khả Lam thì hầu như bặt vô âm tín nơi đất khách quê người. Tỉnh Điền, bạn trai thời sinh viên của Lý Bối Nhĩ, tuy rất thành đạt nhưng cũng như Dã Tốt, người yêu Bối Nhĩ tha thiết và sẵn sàng hy sinh tương lai của mình vì cô, cả hai đều có nỗi khổ riêng không thể chia sẻ cùng ai. Sau năm năm, tất cả mọi người gặp lại nhau. Những kỷ niệm cũ ùa về nhưng cuộc sống hiện tại có rất nhiều thứ khiến họ không thể làm lại. Liệu đứng trước những sự lựa chọn, họ sẽ quyết định thế nào? Chuyện tình của họ rồi sẽ ra sao? Một kết thúc bất ngờ sẽ khiến độc giả hết sức ngạc nhiên và để lại nhiều xúc cảm trong lòng mỗi người. *** Mỗi người trong số họ có một cách cảm nhận tình yêu khác nhau, nhưng tất cả đều bắt đầu từ một suy nghĩ duy nhất, đó chính là luôn khao khát giành tất cả hạnh phúc và tình yêu thương cho người mà họ yêu. Chính điều đó đã dẫn đến những lối đi đau đớn và nhiều ngang trái trên con đường tình yêu và cuộc sống của họ. Lý Bối Nhĩ và Lý Bối Lỗi dù là hai anh em ruột thịt, nhưng ngay từ nhỏ tình cảm giữa họ đã có một sự gắn bó mơ hồ nào đó mà chỉ có hai người mới có thể cảm nhận được. Sự ghen tuông, ích kỉ, giận hờn trong tình anh em ấy đã buộc đôi chân của họ không thể nào bay nhảy theo ý muốn của trái tim mình. Lý Bối Lỗi đáng lẽ đã có một mối tình tuyệt đẹp với cô gái thanh mai trúc mã Khả Lam. Nhưng rồi vì sợ làm đau lòng em gái, sợ em gái phải cô đơn mà anh chấp nhận từ bỏ Khả Lam, từ bỏ ước mơ học dương cầm ở Nhật để ở lại bên cạnh Bối Nhĩ. Sự đau đớn âm thầm ấy khiến Bối Lỗi lớn lên trong những day dứt, mệt mỏi và chán nản. Thế nhưng tình cảm yêu thương tha thiết của anh với người em gái Bối Nhĩ chưa bao giờ phai nhạt. Thời gian trôi đi, Bối Nhĩ cũng đã tìm được tình yêu thực sự trong lòng mình. Tình yêu của cô với Dã Tốt chính là tình yêu khiến trái tim cô phải thao thức, phải hạnh phúc, phải đau khổ nhiều nhất. Sự xuất hiện đầy u uất của người đàn ông với nhiều gấp khúc trong cuộc đời anh ta đã cuốn Bối Nhĩ vào một mối tình đẹp đến vô cùng nhưng cũng đau thương đến bất tận. Nhưng chính nhờ sự xuất hiện của người đàn ông ấy đã khiến cô trưởng thành hơn, để cô có thể đối diện với người anh trai vô cùng yêu quý của mình mà nói một lời xin lỗi, vì sự ích kỉ giữ chặt anh ở bên cạnh trước kia đã khiến cuộc đời anh phải chịu nhiều tổn thương, xót xa. Những câu chuyện về tình yêu, về cuộc sống của Khả Lam, Bối Nhĩ, Bối Lỗi, San San, Dã Tốt đã đem lại cho tôi những ngọt ngào cay đắng rất gần gũi của cuộc sống này. Ở họ, dù bằng cách này hay cách khác đều toát lên vẻ chân thành, yêu thương và tràn đầy năng lượng cho cuộc sống. Họ đã biết sống và hi sinh cho tình yêu thực sự mà họ cảm nhận được. Và điều quan trong hơn hết, đó chính là sự vị tha, bao dung trong tình yêu. Cũng như Bối Nhĩ cuối cùng đã hiểu ra rằng, yêu thương  một ai đó không phải là việc giữ chặt họ ở bên cạnh  mình mà hãy để họ được tự do bên cạnh những gì mà họ thực sự yêu. Bối Nhĩ đã biết tìm được hạnh phúc thực sự khi nhìn thấy người anh trai mà cô yêu quý hạnh phúc trong tình yêu với Khả Lam. Cũng giống như cách mà Dã Tốt đã làm với Bối Nhĩ. Anh chưa bao giờ ép buộc cô phải ở bên cạnh anh. Anh chỉ luôn luôn từng giây từng phút một âm thầm dõi theo cô, nhìn cô sống trong cuộc sống của chính cô với những mối quan hệ khác, tình yêu khác. Nhưng chính anh là người luôn xuất hiện mỗi khi cô gặp bất hạnh, hay khó khăn. Chỉ đến khi ấy, nước mắt cô đã rơi rất nhiều. Cho đến tận những giây phút cuối cùng, Bối Nhĩ mới cảm nhận sâu sắc tình yêu và những tâm sự thầm kín mà Dã Tốt đã trao cho cô. Từng câu, từng chữ trong “Buông tay để yêu” đều để lại cho tôi những cảm xúc đẹp vô cùng về tình yêu. Cảm xúc ngọt ngào dịu ngọt cứ lan dần trong trái tim. Tôi đã phải lặng người đi khi chứng kiến những ánh nhìn chia xa tuyệt vọng khi họ chia tay nhau trong câm lặng, rồi lại bật lên thành tiếng nấc hạnh phúc trong những giây phút cuối cùng họ gặp lại nhau. Câu chuyện này lại khiến tôi nhớ đến một câu nói vu vơ từ rất lâu rồi: "Tình yêu như những hạt cát. Khi bạn cố nắm nó trong tay lại là lúc nó dễ tan vỡ nhất. Còn khi bạn để tình yêu được tự do, nó sẽ hạnh phúc và ở bên cạnh mãi mãi". Buông tay để yêu, cũng chính là một trải nghiệm như thế.   Mời các bạn đón đọc Buông Tay Để Yêu của tác giả Nhã Mông.
Bến Bờ Hạnh Phúc - Tư Khấu
Buổi xem mắt lần này tôi vốn không muốn đến. Mấy năm nay, tôi chỉ lo thân mình không phải giống như món ăn để cho người khác kén chọn. Hơn nữa, tôi mới chỉ hai mươi lăm tuổi, cũng không phải trong tình trạng không thể gả đi được. Nhưng cô tôi nói, người kia họ Cố, tên là Cố Thần An. Dẫu chỉ là tên giống nhau nhưng tôi vẫn muốn đi xem. Cho đến bây giờ, tôi đã mất liên lạc với Cố Thần An đúng một năm. *** Một quãng thời gian khá dài tôi không gặp Lục Chân, sau đó tôi cũng dần dần quên mất chuyện đặt tên này. Cố Thần An đột nhiên lại thích xem các chương trình thiếu nhi, mỗi ngày sau khi tan làm, anh đều ngồi trước tivi cười đến mức kinh dị, nhìn anh mà tôi cũng thấy ngứa ngáy trong lòng. Có một ngày, Cố Thần An vừa xem Cừu vui vẻ vừa cười điên dại, sau đó còn chỉ vào Cừu vui vẻ, nói với tôi: “Thiên Tinh, em đến xem này, cái này có lợi cho giáo dục thai nhi.” Tôi nhếch mép: “Nếu mà sinh ra một đứa con gái giống vợ sói xám thì phải làm sao?” Cố Thần An nghĩ một lát: “Vậy thì gả cho con trai Phương Lỗi là xong chứ gì.” “…” Tôi phát hiện ra rồi, quả nhiên anh có thù với Phương Lỗi hả? Cố Thần An kéo tôi ngồi chéo cạnh anh: “Con gái họ Cố nhà ta tất nhiên sẽ xinh đẹp như Cừu xinh đẹp rồi.” Mời các bạn đón đọc Bến Bờ Hạnh Phúc của tác giả Tư Khấu.
Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc - Pum
Vương Ái Hy – thiếu nữ mang vẻ đẹp thuần khiết của một thiên sứ tuyệt mỹ, nhưng đằng sau lớp vỏ bọc mạnh mẽ hoàn hảo ấy là một trái tim trong suốt tựa pha lê dễ dàng thương tổn. Hàn Minh Vỹ – thiếu gia của tổ chức mafia Knight danh tiếng, cách cư xử ngạo mạn và lạnh lùng thường thấy được tạo nên nhờ chính cuộc sống khắc nghiệt trong thế giới ngầm, luôn đối diện với cuộc sống bằng sự tàn nhẫn và độc đoán đúng chất của một ác quỷ thực sự. Một thiên sứ toả sáng trong những vầng hào quang lấp lánh… Một ác quỷ cô độc trong thế giới bóng tối của chính mình… Truyền thuyết đồng hồ cát như một sợi dây liên kết vô hình, gắn liền số phận giữa hai hình bóng tưởng chừng như đối lập hoàn toàn lại với nhau. Song hành cùng hai hướng đi trong cả hiện tại và quá khứ, áp lực được đặt ra dành riêng hoàn toàn cho Hàn Minh Vỹ “Quyền lực và phụ nữ, con sẽ chọn thứ nào?” Một trong hai sự lựa chọn sinh tử, quyết định giữa quyền lực và tình yêu. Với thân phận là một người thừa kế hợp pháp của tổ chức mafia Knight, liệu quyền lực sẽ được Minh Vỹ đặt lên hàng đầu, gạt bỏ thứ tình cảm cá nhân để chấp nhận trở thành công cụ cho tổ chức tội ác? Bóng tối mang đến nỗi đau tưởng chừng vô hạn, nhưng liệu nó sẽ tồn tại vĩnh cữu? “Quyền lực! Phụ nữ chẳng là gì cả...” Một thế giới đẫm máu luôn hiện hữu những xung đột rắc rối nhưng lại không hề khó hiểu, những biến cố bi ai trong mối tình không lối thoát... ... liệu tia sáng sẽ lại một lần nữa tìm về bóng đêm, trả về sự sống vắng lặng và hạnh phúc? Bước đi cùng truyền thuyết đồng hồ cát, một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ và thuộc về quá khứ riêng biệt của Vương Ái Hy. “Truyền thuyết nói rằng, chỉ cần em lật ngược đồng hồ cát lại mỗi khi em buồn, thì cuộc đời đầy rẫy phiền muộn của em sẽ được bước qua một trang mới, trắng tinh không chút đau thương! Cũng như gạt bỏ quá khứ làm lại từ đầu.” Liệu mối tình giữa thiên sứ và ác quỷ có thể trở nên bất tử? *** Đôi bàn tay Ái Hy siết từ từ lấy Minh Vỹ, cô ôm anh một cách thận trọng, như thể không muốn để anh tổn thương kể cả linh hồn và thể xác. Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến Hạo Thần sững người, anh đứng yên không cử động, không hề có bất kỳ hành động nào khác cả. Mưa vẫn rơi… Ái Hy bắt đầu cảm nhận được thân nhiệt lạnh buốt của cơ thể Minh Vỹ. Tại sao cô lại không tin anh? Là do cô không tìm hiểu rõ mọi chuyện và kết luận vội vàng, nên đã khiến anh tổn thương. Cô đã gần như mất hết khả năng suy nghĩ sau khi dùng chính đôi tay mình dìm anh xuống bể bơi, nhưng cô lại không đành lòng để mặc anh như thế… Cô hận anh, nhưng không có nghĩa là cô muốn anh chết!! Cũng vì một phút mềm lòng, vì cô vẫn còn rất yêu anh, mà đôi chân lại vô thức quay về điểm xuất phát… để cứu anh. Cảm ơn trời!! Nhờ quyết định đúng đắn này của cô… khi quay lại, sự thật đã được phơi bày, và sinh mạng của Minh Vỹ cũng được cứu sống. Thì ra hơn ba năm qua, người luôn chăm sóc và dồn cho cô những thứ tư tưởng không tốt về Minh Vỹ mới thực sự là kẻ *** hại anh. Anh Triết Dạ và gia đình cô là do Điền Huân giết, nhưng hắn đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Còn Hạo Thần là người biết rõ mọi chuyện, nhưng lại cố tình nói dối cô, khiến cô và Minh Vỹ đi đến bờ vực đoạn tuyệt. Nước mắt cô lăn dài, nhưng cô lại mạnh mẽ gạt nó đi một cách dứt khoát… Vì cô không muốn cho kẻ ******** như Hạo Thần trông thấy mình khóc! Ái Hy cúi đầu xuống quan sát Minh Vỹ, đôi mắt anh anh khép hờ, nhưng một bàn tay của anh đang nắm chặt lấy cổ tay của cô. Anh tự cắn môi mình đến mức bật máu, để có thể tỉnh táo trong lúc này… vì anh biết đây là thời khắc quan trọng đánh dấu cho sự khởi đầu mới giữa anh và cô. Cơn buồn ngủ do viên thuốc của cô mang đến khiến mi mắt anh nặng trĩu, nhưng lý trí và giác quan của anh vẫn còn hoạt động. Anh biết… cô gái đang che chở và ôm anh, cũng là người anh yêu nhất. Cô quay lại là để cứu anh, và lúc này dù không thể chắc chắn được, nhưng cô đang sắp quay về bên anh, anh biết điều đó. Lý do anh không hề mở miệng giải thích với cô dù là nửa lời… vì anh biết rõ, cô sẽ không hề tin anh khi chính bản thân và tâm trí cô đã xác định anh là một kẻ sát nhân. Dù sao anh cũng đã từng trải qua tất cả mùi vị cay đắng của cuộc đời rồi. Vào lúc cô có ý định giết anh, anh đã từng nghĩ có lẽ cái chết sẽ khiến anh nhẹ nhõm và thanh thoát hơn! ... Mời các bạn đón đọc Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc của tác giả Pum.
Bà Mối Vương Phi - Ngải Lâm
Lúc trước chỉ là hi vọng hắn có thể quên nữ nhân vô sinh là nàng mà sống thật tốt, Nàng mới xin người bạn tốt là hồ ly một loại phù chú có tác dụng vong tình, Hơn nữa, vì để hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của hắn, không gợi lại trí nhớ của hắn, Nàng còn cố sửa lại tên, trốn đến Trường An mà trở thành một bà mối ở kinh thành, Mình không thể hạnh phúc, ít nhất cũng phải nhìn thấy người khác được hạnh phúc, Nhưng vì sao ngay cả trốn đến nơi này hắn vẫn tìm được nàng? Bốn năm trôi qua, bên cạnh hắn nên có một nữ nhân, có con hầu hạ dưới gối, Nhưng kết quả hắn vẫn cô đơn, luôn chấp nhất một đoạn trí nhớ đã mất đi, Thậm chí vì nhớ lại mình đã quên đi chuyện quan trọng gì, Không tiết sử dụng Khấp huyết thảo có tác dụng phục hồi trí nhớ nhưng mang theo độc tính, Nàng không thể nhìn hắn tổn thương chính mình như vậy, cộng thêm không cưỡng lại được khát vọng trong nội tâm mình, Đành phải hứa hẹn là tạm thời sẽ ở lại bên cạnh hắn, cho đến lúc hắn cưới Vương phi, Nhưng mà mẫu thân hắn đã đến bức nàng, nàng không thể không chủ đông xem xét đối tượng thay hắn, Cho dù nàng không phải muốn chết oan uổng thì cũng không muốn liên lụy đến người bên cạnh… *** Notes: Nữ là con của 1 vũ nương trong tố vương phụ, sinh ra thân phận thấp bé được đào tạo làm vũ nương, bị coi là kẻ hạ nhân. 1 lần nam chính đến, chặt dây trói lẻn mang về thái y nói “tịt” rồi. Áp lực của lão vương phi nàng lựa chọn xóa đi trí nhớ nam chính vì không thể chia sẻ chồng, cũng bị áp lực do không có con nối dõi. Sự điên cuồng của nam chính khi gặp lại => cường đoạt dân phụ đã có chồng…. Nhược điểm: truyện nội dung hay thế mà không phăng nó dài ra . Ta nghĩ truyện này phăng ra gấp 5,6 lần mới thấm được cốt truyện Nếu bạn từng bực bội khi nhai cuốn truyện dài mấy trăm ngàn chữ mà nội dung chẳng có gì thì xin hãy thử để được bực bội với một cốt truyện hay mà tức tối vì tác giả viết ngắn ngủn. *** “Nàng có biết hay không, nếu nàng quay đầu bước đi, ta cũng sẽ một mình sống cô độc ở nơi khác suốt quãng đời còn lại.” Xe ngựa đi vào thành, trong thành Trường An cây hạnh vàng tươi tiến vào trong tầm mắt, tay hắn nắm chặt tay của nàng đang nhìn chốn phồn hoa hồng trần này. Hơi hơi cúi đầu, trong lòng Cô Sương đầy chua xót. Làm cho đối phương mở ra một đoạn nhân duyên khác đều là không có khả năng. Nhân duyên của bọn họ bắt đầu từ ngày đó đã liên quan với nhau, không người nào có thể tham gia, bọn họ trong mắt chỉ có lẫn nhau. “Có thể giú thiếp đi xuống một chút không?” Di chuyển một vòng lớn lại nhớ tới Trường An, Cô Sương không phải không có xúc động. “Được! Theo nàng.” Nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng, hắn đỡ nàng xuống xe ngựa, chậm rãi xâm nhập vào dòng người như dệt vải ở ngã tư đường. “Ở trong này những bốn năm.” “Vì sao lại lựa chọn Trường An?” “Bởi vì trong lòng nghĩ, một ngày nào đó, chàng sẽ đi qua nơi này, có lẽ thiếp có thể từ xa nhìn chàng một cái.” Nàng cúi đầu âm thầm mỉm cười. Gió xuân đánh úp lại, Thuần Vu Thiên Hải ôm môi, ho lên. Tiến gần sát người hắn, Cô Sương cười, vì hắn mà khép nhanh áo khoác, “Có khỏe không? Có muốn về Hưng Khánh cung trước hay không?” “Không cần.” Ôn nhu săn sóc làm cho hắn chăm chú nhìn thật sâu nàng. Nàng cười trong suốt, trong lòng đâu đâu cũng đều là bóng dáng của hắn. Vẫn không thỏa mãn sao? Đã không có, bọn họ là một nửa của nhau, đã tìm về được toàn vẹn. “Bình thường, thời điểm một mình đi trên phố này, vừa nhìn thấy bóng dáng tương tự như chàng, sẽ lại rơi lệ.” Phóng tầm mắt nhìn mọi người, Cô Sương sâu kín nói. Nắm lấy bàn tay nhu mềm của nàng để lên trên môi, môi hắn hôn vào lưng bàn tay, “Nàng có biết ta ở nơi nào không? Thời điểm nào cũng luôn chờ đợi tuy rằng trí nhớ không có nhưng vẫn chờ đợi.” ... Mời các bạn đón đọc Bà Mối Vương Phi của tác giả Ngải Lâm.