Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đại Tiểu Thư Phản Diện Thời Dân Quốc

Văn án 1:   Lâm Sáng Sáng vừa xuyên vào trong câu chuyện mà mình viết, trở thành một vai phụ râu ria, anh trai của cô còn là vai ác lớn nhất trong truyện! Quả thật là vận mệnh nhiều chông gai.   Lâm Sáng Sáng tỏ vẻ, vai phụ thì làm sao, vai ác thì lại thế nào, thân là người đặt ra câu chuyện này, cô tuỳ thời có thể nhẹ nhàng chơi đùa tình tiết truyện.    Chỉ là không nghĩ tới nam chính bản thân mình viết ra còn rất đẹp trai, làm cho cô không nhịn được ngứa ngáy trong lòng mà phải đi tán.   Văn án 2:   Giây phút Lâm Sáng Sáng phát hiện bản thân mình xuyên qua dân quốc, cô còn rất bình tĩnh, bởi vì cô phát hiện thế giới này chính là cuốn tiểu thuyết dân quốc mình đang viết, đối với bối cảnh thời đại này cùng giả thiết nhân vật, cô đều biết rất rõ, tất cả đều nằm trong bàn tay cô.    Mà khi cô nhận ra được thân phận của mình hiện giờ, cô không còn bình tĩnh được nữa, cô thế nhưng không phải xuyên vào vai nữ chính?? Mà chính là xuyên làm em gái ruột thịt của boss phản diện lớn nhất trong truyện…   Giả thiết của nhân vật đó chính là con bé đê tiện yêu diễm, thích làm trời làm đất mà!   Lâm Sáng Sáng muốn lẳng lặng…   Để tự cứu bản thân, cô quyết định phải nỗ lực tẩy trắng cho anh trai mình, ngăn cản tất cả hành động tội ác của anh trai,...   Tẩy, tẩy nữa, cuối cùng anh trai cô trắng rồi, cô lại thành đen!   Anh da đen dấu chấm hỏi???   Lâm Sáng Sáng: Quý thiếu soái, cậu nghe tôi giải thích!   Quý Du Hồng: Vậy để tôi lẳng lặng xem chuyện cô làm!    ***   Lâm Sáng Sáng đời trước chỉ là một tác giả bình thường, chuyên viết truyện trên mạng. Thế nhưng, cô không thể ngờ được vào một ngày khi tỉnh dậy thì chính mình lại xuyên đến cuốn tiểu thuyết dân quốc mà cô đã viết trước đó.   Lúc đầu, Lâm Sáng Sáng còn nghĩ rằng mình đã xuyên vào vai nữ chính đang trên đường du học trở về quê hương. Đáng tiếc, cô nhanh chóng bị hiện thực đánh thức một cách phũ phàng nhất. Bởi vì, thân thể mà cô xuyên đến chính là vai nữ phụ Lâm Vãn, em gái ruột duy nhất của đại vai ác trong truyện là Lâm Kính Đình.   Nhắc đến Lâm Kính Đình, thật đúng là một lời khó nói hết.   Theo như nguyên tác mà Lâm Sáng Sáng đã viết trong truyện thì Lâm Kính Đình đích thị là một vai phản diện vô cùng có công lực. Anh ta cùng nam chính Quý Du Hồng đấu đá nhau trên thương trường cũng như chính trường rất khốc liệt.    Sau này, Lâm Kính Đình lại mê mẩn nữ chính Tần Mộng và muốn cướp khỏi Quý Du Hồng, một hai đem về làm vợ bé cho mình. Lúc này, cuộc tranh đấu của vai ác và nam chính ngày càng gay gắt hơn bao giờ hết.   Lâm Kính Đình vì muốn giành phần thắng có được giang sơn lẫn mỹ nhân mà chạy theo người Nhật, phản bội đất nước. Chính vì vậy, cái giá mà anh ta phải trả cũng vô cùng đắt. Quý Du Hồng từng bước đưa anh ta đến đường chết, nhà tan cửa nát… mất đi tất cả.   Ngay đến vai ác có sức mạnh và ảnh hưởng nhất trong truyện cũng bị nam nữ chính đánh bại đến kết cục thê thảm như vậy thì những nhân vật phụ bé nhỏ như em gái của vai ác thì số phận cũng không tránh thoát được tai ương.   Lâm Sáng Sáng không may xuyên đến thân phận em gái Lâm Kính Đình, cho nên điều đầu tiên mà cô có thể làm là chấp nhận sự thật và cố gắng dùng tất cả những hiểu biết của mình về cốt truyện để thay đổi lại vận mệnh cho cả gia tộc họ Lâm. Điều thứ hai chính là nhanh chóng tẩy trắng cho anh trai vai ác, không để anh trai đi lên con đường hắc hoá như trong truyện. Điều thứ ba và cũng quan trọng nhất chính là đưa anh trai tránh xa nam nữ chính, càng xa càng tốt.   Chỉ là, Lâm Sáng Sáng không ngờ rằng, đằng sau một kẻ được cô phác hoạ và xây dựng là vai ác nhất truyện ấy, kì thực Lâm Kính Đình lại là một người anh trai vô cùng vô cùng “muội khống”.    Có thể là do khi Lâm Vãn được sinh ra mẹ cô tuổi đã cao, bố cô thì mất sớm, trước đó chỉ có duy nhất một mình Lâm Kính Đình. Sự ra đời của Lâm Vãn tựa như viên ngọc được ông trời ưu ái ban cho Lâm gia. Thế nên, tất cả mọi người đều dành toàn bộ tình yêu thương và sủng ái cho cô công chúa nhỏ này.   Lâm Kính Đình khi ấy đã là một người đàn ông trưởng thành, nắm trong tay quyền lực và tiền tài to lớn. Anh ta có tham vọng về một đế chế hùng mạnh trên thương trường, có sự lạnh lùng tàn nhẫn không ai bằng khi đứng trước những lựa chọn cho lợi ích bản thân hay gia tộc, có sự kiêu ngạo và độc ác cho vị thế của mình.   Thế nhưng, cô em gái nhỏ Lâm Vãn lại là sự mềm nhẹ ấm áp duy nhất trong trái tim đầy toan tính nhẫn tâm của Lâm Kính Đình. Bởi vì, với Lâm Vãn, anh ta vừa là cha vừa là anh. Cho nên, chỉ cần Lâm Vãn muốn, sao trên bầu trời này anh ta cũng nguyện hái đem về cho cô vui lòng.   Biết được tình cảm yêu thương chiều chuộng mà Lâm Kính Đình dành cho em gái nên Lâm Sáng Sáng ra sức dùng cách này đến cách khác để tạo dựng niềm tin, có thể giúp anh trai tẩy trắng, không đi vào con đường cũ.    Cô giúp anh trai nhận ra những kẻ xấu là người thân bên cạnh, muốn phá hoại sự nghiệp của anh. Cô giúp anh trai tạo dựng mối quan hệ tốt với những nhân vật đầy quyền lực sau này mà cô biết. Cô muốn đưa anh trai rời xa các nguy cơ khiến anh có thể lầm đường lạc lối mà hủy đi tiền đồ, sinh mạng cùng tương lai.    Tất cả các nước cờ ấy, Lâm Sáng Sáng đều đã đi rất đúng, rất đều, rất nhẹ mà không ai phát hiện ra, cho đến khi cô gặp được nam chính Quý Du Hồng, mọi thứ theo quy tắc đã bị phá vỡ hoàn toàn.   Lần đầu tiên Lâm Sáng Sáng gặp Quý Du Hồng là trong một hoàn cảnh vô cùng éo le. Anh bị người ta truy giết phải trốn vào phòng khách sạn cô đang ở. Cô lại giúp anh hóa trang rời đi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Cứ tưởng rằng nhân duyên của bọn họ đã hết. Thế nhưng, khi cô theo anh trai đến thành phố xa xôi bàn về chuyện làm ăn thì vô tình gặp lại hết lần này đến lần khác. Dường như, tơ duyên ông trời muốn se, muốn cắt đứt cũng không thể dễ dàng gạt bỏ.    Đứng trước Quý Du Hồng, nam chính mà mình đã viết, cảm xúc trong lòng Lâm Sáng Sáng rất phức tạp. Bởi vì, anh là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà cô đã tạo nên. Thế nhưng, bây giờ họ lại đứng trên hai chiến tuyến khác nhau.    Cô không còn là tác giả, muốn nhào nặn câu chuyện thế nào thì nhào nặn nữa. Cô đã là một phần trong câu chuyện này và anh trai vai ác của cô, sẽ đối đầu với nam chính. Cô phải bảo vệ bản thân, bảo vệ anh trai, bảo vệ gia tộc của mình. Cho nên, tốt nhất vẫn là không nên chọc đến nam nữ chính.   Thế nhưng, Lâm Sáng Sáng không biết, Quý Du Hồng đã luôn để ý đến cô. Cho nên, anh nhìn thấy sự thông minh, khôn khéo trong những lần nói chuyện cùng cô. Anh nhìn thấy sự bênh vực, bảo vệ anh trai hết mực của cô trong mọi tình huống. Anh nhìn thấy sự nghiền ngẫm thích thú trong đôi mắt cô khi đứng trước mình. Và anh nhìn thấy, tất cả những vẻ đẹp cô cố tình che dấu đi với mọi người xung quanh…    Hóa ra, cô gái nhỏ này hiểu rất nhiều, biết rất nhiều nhưng lại có lúc ngốc nghếch, ngây thơ đến đáng yêu, có lúc lại cố chấp kiên trì khiến người khác cảm động.    Thế nhưng, Quý Du Hồng phát hiện ra những thất thường trong lòng mình có lẽ là khi cùng cô cưỡi ngựa dạo chơi gần chùa thì bị đám người xấu đuổi theo truy sát gắt gao.    Phút giây đó, nhìn thấy sự sợ hãi nhưng vẫn không lùi bước của cô, anh bỗng nhiên đau lòng. Nếu như, nếu như, anh không thể bảo vệ cô bình an trở về… Nếu như, nếu như, một viên đạn lạc xuyên qua nơi này…   Chỉ vậy thôi, thế giới này liền trống rỗng bi thương đến cùng cực.    Bởi vì, trái tim Quý Du Hồng rung động rồi.   Vì vậy, sau ngày hôm ấy, Quý Du Hồng tự hứa với bản thân sẽ vì cô mà làm tất cả, biến mọi khó khăn ngăn cách giữa hai người biến mất. Tuy nhiên, mọi thứ không hề dễ dàng chút nào.    Lâm Sáng Sáng là em gái nhỏ duy nhất của Lâm Kính Đình, một người nắm trong tay quyền lực, tiền tài kinh người tại vùng đất phương Nam. Anh ta còn là người vô cùng yêu thương sủng ái, "muội khống" em gái hết mực. Anh ta sẽ không chấp nhận mối nhân duyên này.    Quý Du Hồng còn là con trai của đô đốc vùng đất ở phương Bắc, nhiều lần xảy ra tranh chấp đấu đá khắp nơi từ thương trường đến chính trường cùng anh ta. Bọn họ là hai rồng giao tranh, ai lại đem viên ngọc bảo vật của mình đưa cho đối thủ kia chứ.    Vậy nên, Quý Du Hồng và Lâm Sáng Sáng làm sao mới có thể bên nhau khi tình yêu đã đong đầy nhưng ngăn cách vẫn chưa thể nào tháo gỡ được. Liệu rằng tình yêu chân thành và sự kiên trì có thể đổi thay được vận mệnh hay không?    Khi mà, trong phân đoạn cuối của truyện sẽ là một biến cố tương đối lớn, khiến người đọc phải bất ngờ và vô cùng cảm động cho mối tình vượt qua thời gian không gian này. Mời mn đón đọc để tìm hiểu câu trả lời cho bản thân nhé. Mình đảm bảo là không khiến mn thất vọng đâu ạ.   ***   "Đại tiểu thư phản diện thời dân quốc" là bộ truyện thứ tư mình đọc của Tuyết Mặc. Vì đã có sự khảo nghiệm về nội dung cũng như văn phong của tác giả này rồi nên mình khá yên tâm khi nhảy hố.    Vẫn là motif nữ phụ văn, xuyên thư với nội dung thay đổi số phận và cuộc đời. Vẫn là sự hài hước nhẹ nhàng xen lẫn trong bầu trời sủng ngọt. Thế nhưng, bộ truyện đã có những nét bút rất ấn tượng và thu hút.    Đầu tiên, chính là về sự phác họa và mô tả các nhân vật của tác giả. Trong truyện, nam nữ chính đều được xây dựng khá tốt. Một nam chính Quý Du Hồng đẹp trai, tuổi trẻ nhiệt huyết, thông minh, tài giỏi. Một nữ chính Lâm Sáng Sáng xinh đẹp, khôn khéo, có cương có nhu. Tình cảm của cặp đôi được phát triển tự nhiên, nhẹ nhàng và ngọt ngào vô cùng. Đọc truyện mà như thể được ăn kẹo đường, dư âm mùi vị cứ vương vấn khắp nơi.    Thế nhưng, vai phụ giành được nhiều cảm xúc của mình nhất chính là anh trai phản diện Lâm Kính Đình. Có lẽ, vì bản thân mình rất thích những người có yếu tố "muội khống" nên đặc biệt ấn tượng về nhân vật này.    Lâm Kính Đình lớn hơn Lâm Sáng Sáng rất nhiều tuổi. Khi cô vừa ra đời thì anh đã là người đàn ông nổi tiếng, quyền khuynh tại thành phố này. Chính sự cách biệt về tuổi tác cũng như hoàn cảnh gia đình đã khiến cho Lâm Kính Đình khi còn bé đã gánh trên vai trọng trách lớn. Sau này, anh phải vì em gái, vì mẹ, vì gia tộc mà tạo nên một đế chế cho riêng mình.    Mn có thể nói anh là người độc ác tàn nhẫn, ăn chơi trác táng, không từ thủ đoạn dơ bẩn nào cho sự nghiệp hay lợi ích của bản thân. Thế nhưng, không ai có thể nói anh là người anh trai không tốt. Bởi vì, mình cảm nhận được, tất cả sự dịu dàng và mềm mại nhất của thế gian này, anh đều dành cho em gái của mình rồi.    Vì vậy, cho nên nữ chính Lâm Sáng Sáng mới có thể từng bước dùng tình yêu và sủng ái của anh trai để hướng anh vào con đường sống sót. Quả thật, đọc truyện mà mình vừa thích vừa ghen tị và cũng mong ước sẽ có một người anh yêu thương mình vô điều kiện như vậy.    Có lẽ, chính vì bộ truyện có những tag hợp gu của mình nên mình đọc nhanh và cũng muốn nhiệt liệt đề cử cho mn cùng xem chung. Mình nghĩ rằng, sau những ngày nghỉ tết thì truyện này rất thích hợp cho mn giải trí và bắt đầu công việc, học tập… trong năm mới ạ.    À, bản mình đọc là convert mà chưa có edit nhé. Bạn nào có tâm thì đào hố đi ạ ????   ____   Văn án được dịch bởi #Jenever thuộc #LustAveland   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sáng sớm, chân trời dần dần sáng lên một đạo ánh rạng đông, yên ba mênh mông Thái Hồ như một mặt vĩ đại gương, bình tĩnh an nhàn. Thái Hồ giữ Tô Thành đã ở này nắng sớm trung chậm rãi thức tỉnh, giống như một vị trắng ngần cô nương, chính tao nhã lãm kính tự chiếu. Tô Thành nội, sương mù chưa tan hết, đầu đường cuối ngõ đã bất chợt truyền đến tiểu thương thét to thanh, thanh thanh nhiễu nhân thanh mộng, tiểu thương phụ giúp xe kéo xuyên phố qua hẻm, một cái ngõ nhỏ thét to xuống dưới, cũng có thể kiếm thượng hơn mười mai đồng tiền. Xe đẩy tay phu lôi kéo của hắn xe kéo chạy chậm trải qua thạch cầu hình vòm, bánh xe nghiền quá đá lát lộ, phát ra ca ca tiếng vang, chỉ cần hắn chạy đến mau, có thể thừa dịp này bắt đầu làm việc đến trường cao phong kỳ nhiều kéo mấy tranh. Không biết nhà ai tân nàng dâu dẫn theo nhất thùng quần áo đi đến sông nhỏ một bên, nước sông trong suốt, làm cho nàng nhịn không được thăm dò nhìn nhìn bản thân ảnh ngược, lại không biết nhớ tới cái gì tâm sự, nháy mắt xấu hổ đỏ mặt, hà đạo hai bên liễu rủ thanh thanh, ô bùng thuyền vẫy nhẹ diêu quá, vén lên tầng tầng sóng nước. Lại không biết là nhà ai ngoan đồng, thức dậy quá sớm còn chưa có thanh tỉnh, khóc sướt mướt nháo cái không ngừng, đại nhân nghe phiền , nhấc lên đến bị đánh một trận vài cái mông, kết quả hào càng hăng hái. Thúy Bình cầm trong tay cái bao nhỏ khỏa, xuyên qua lâm trạch hậu hoa viên một đường đi cửa sau đi đến, trên người nàng vải bông đoản quái là lâm trạch nha hoàn thống nhất kiểu dáng quần áo, tóc tà biên thành một cỗ ma hoa biện, duy nhất làm đẹp chính là một căn hồng dây buộc tóc, trải qua hoa viên khi nàng thuận tay tháo xuống một chuỗi hoa quế, đừng bên tai sau, nháy mắt hương khí bốn phía. Đi ra cửa sau là đông tây hướng tư bình phố, này trên đường phân bố lớn lớn nhỏ nhỏ tòa nhà, đều là thu vào góc người tốt gia, cho nên bình thường đều tương đối yên tĩnh thái bình. Tư bình phố luôn luôn đi về phía đông, quẹo trái tiến tư thủy hạng, đó là một cái thật dài đá lát lộ, lộ không khoan, hai bên cũng là ở, nhưng phòng ở chiều cao so le, vừa thấy chỉ biết là thu vào độ chênh lệch nhân gia, đi ở tư thủy hạng lí còn phải ở lâu điểm thần, không chừng còn có một chậu nước theo mỗ hộ sưởng mở cửa lí hắt xuất ra, không hay ho liền chính hảo bị lâm một thân ẩm. Đi ra tư thủy hạng, lại vòng cái loan, chính là tương đối náo nhiệt tiền xem phố. Sắc trời thượng sớm, rất nhiều cửa hàng chưa mở cửa buôn bán, nhưng các loại sớm một chút cái ăn đương khẩu cũng đã là người đến người đi. Bánh bao, vằn thắn, lỗ vịt mặt, mùa xuân mặt... Mời các bạn đón đọc Đại Tiểu Thư Phản Diện Thời Dân Quốc  của tác giả Tuyết Mặc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Rể - Triệu Hi Chi
 Người ta hay nói "chuột chạy cùng sào" để nói về tuyệt cảnh, về bế tắc, về những lựa chọn ngắc ngoải không có lối ra, ở Hứa Tắc trong cuốn Con rể, mình thấy rõ điều đó. Hứa Tắc, nói không ngoa, khi lựa chọn kết hôn với Thiên Anh, làm rể nhà họ Vương, đã là "chuột chạy cùng sào". Dẫu nàng không cố ý lựa chọn, nhưng tại thời điểm ấy, cái danh con rể là cánh cửa cuối cùng nối dài thêm những hoài bão, những nguyện vọng, những trách nhiệm mà Hứa Tắc tự giao phó cho mình, đồng thời, cánh cửa đó cũng đóng đinh luôn thân phận nàng, khiến nàng mãi mãi không thể trở mình về làm nữ tử được nữa.  Câu chuyện mở ra với hoạt cảnh Hứa Tắc ngoại gia thì lận đận, nội gia thì lục đục, bị nhà vợ chế giễu, bị cha vợ đuổi đánh chạy té khói, còn bị ném cho u đầu chảy máu. Giữa lúc đó, người anh vợ Vương Phu Nam vừa trở về toả sáng như "bạch mã hoàng tử", thật là, anh vợ với em rể, khoảng cách không chỉ là con lừa non và con ngựa bạch mà họ cưỡi, khoảng cách đó hệt như so con phượng hoàng đỏ rực và con quạ đen cháy khét, mà đáng buồn nhất là chúng lại đứng cạnh nhau. Hứa Tắc làm việc ở Bỉ Bộ, cái chức trách còn chưa được gọi là "quan", việc nhiều mà lương lại nhẹ, tóc bạc sớm, một đường không thấy cơ hội thăng quan tiến chức. Cơ hội duy nhất nàng lựa chọn cho mình là thi "nâng bậc" thì trong phút chốc bị vỡ thành bọt nước khi chủ khảo thẳng tay đánh "đỗ" thành "trượt". Thật đúng là, tên nàng có chữ "Tắc", tắc mãi chẳng thấy thông. Con đường nàng phải đi tiếp theo, ngoài ý muốn của nàng, nằm trong mớ âm mưu dương mưu ở chốn quan trường. Nếu nói kỳ thi nàng bị cố ý đánh trượt là kỳ thi "nâng bậc", thì kỳ thi nàng bắt buộc phải đỗ, kỳ thi Chế khoa, cũng xem như kỳ thi "công chức" thời bây giờ. Phải làm sao để bước được những bước đi của riêng mình, mà bề ngoài lại có vẻ như mình đã hoàn toàn bị thao túng?  Phải làm sao để mục đích của mình đạt được, mà không phá vỡ cái bố cục của "cấp trên", để mình vẫn như một quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ đã được bày binh bố trận ?  Quan lộ như chiếc thuyền đi trong vũng lầy, khi bước vào ai cũng hy vọng rạng rỡ tổ tông, nhưng càng đi càng xa, trải qua sóng gió, cũng càng xa hoài bão ban đầu. Trên đời này, những việc bản thân có thể thay đổi bằng thực lực quá ít, nếu có bạn đồng hành, liệu có thể cầu mong có chút ít khả thi chăng? May mắn thay cho Hứa Tắc, nàng dù muốn dù không, nàng vẫn có Vương Phu Nam ở bên cạnh. Dẫu ban đầu chỉ là chìa tay bôi thuốc cho nàng, cho nàng cưỡi nhờ ngựa, cầm chân quan phủ cho nàng hoàn thành nốt bài thi, cho nàng thuê con ngựa già mà hắn hết lòng chăm sóc... hay về sau là những gợi ý, những chỉ điểm từ một tiền bối đã lăn lộn chốn quan trường, là ân tình bảo vệ nàng an toàn khi nàng gặp nguy hiểm... với Hứa Tắc, chỗ nào cũng như ẩn như hiện có bóng dáng Vương Phu Nam, như sương sớm mùa thu, như gió mát mùa hè, như trăng ấm đêm đông, như hoa cỏ mùa xuân.  Mà Vương Phu Nam cũng không mong cầu nhiều hơn thế, như chàng từng tha thiết thổ lộ: "ta cam nguyện trở thành sương sớm mùa thu của nàng". Nhưng dẫu bên này có lòng, bên kia có ý, Hứa Tắc cũng không dám bước thêm một bước. Nàng khao khát cái mảnh chân tình ấy như rét nàng Bân thiếu chăn, nhưng cũng chính nàng là kẻ co ro ngồi ngoài hiên chịu lạnh để chôn vùi cái mảnh tình vừa manh nha đâm mầm xanh biếc. Vương Phu Nam, cậu bé con 5 tuổi thuở xưa theo chân cha nàng đòi làm con rể, cậu bé con nhất quyết chăm sóc con ngựa để Vệ tướng quân có thể gả con gái cho hắn, cậu bé con "quách tỉnh" đòi tín vật vì sợ chẳng có gì làm tin, sau này đã thành cậu thanh niên 28 tuổi, dù cho Vệ tướng quân đã mất tích nhiều năm, dù cho con gái ông đã bặt vô âm tín, vẫn nguyện chờ đợi nàng cho đến khi hắn tròn 30 tuổi. Trời cao không phụ hắn, cuối cùng hắn cùng tìm được người hắn chờ. Nhưng tìm thấy thì sao? Không tìm thấy thì sao? "Giữa bọn họ không có hiểu lầm gì hết, nhưng khó đến được với nhau, hắn tiến từng bước thì nàng lui từng bước. Hắn nóng vội tiến lên, nàng đau lòng lùi lại. Hắn không thể ép buộc nàng, mặc dù biết trong lòng nàng cũng cất giấu tình ý. Chặn giữa hai người là dòng sông lớn cuồn cuộn, không chỉ là Thiên Anh mà còn có lý tưởng và hoài bão của mỗi người. Chỉ vì tình nghĩa riêng tư mà vứt bỏ tất cả, dường như là không thể nào". *** Thiên Anh hung hăng ném ánh mắt coi thường về phía Vương Phu Nam, Hứa Tắc cũng hùa với Thiên Anh để hắn thấy rằng, với họ, lòng tốt của hẳn chẳng qua cũng chỉ là cáo chúc tết gà mà thôi. Thế nhưng, với Vương Phu Nam mà nói, những hành động đó của phu phụ Hứa Tắc không đáng để tâm. Thiên Anh nắm chặt tay Hứa Tắc. Vương Phu Nam lại không mảy may để ý, mở hộp thuốc của mình ra, dùng tay chấm chấm một ít thuốc, thoa lên vên thương trên trán Hứa Tắc. Hứa Tắc khẽ cau mày. Vương Phu Nam chỉ mải chăm chút cho vết thương trên trán Hứa Tắc, nhưng cũng không quên mở miệng: "Thiên Anh kia, nhiều lúc mạnh miệng nhưng ngoài việc giữ được chút thể diện không cần thiết, thì chẳng còn gì. Thừa nhận sự thật thì có gì khó khăn, thuốc của muội tốt hay không tốt, vết sẹo trên trán muội là minh chứng rõ nhất." Vương Phu Nam thoa thuốc xong thì thản nhiên thu tay về, vẻ mặt rất bình thản, không tỏ ý khiêu khích nhưng lời nói ra lại trái ngược hoàn toàn: "Thuốc của Thiên Anh vừa đưa là thuốc từ mười năm trước, muội phu nếu thấy còn dùng được thì cứ dùng, nếu thấy không được thì dùng cái này." Vương Phu Nam vừa nói vừa kín đáo đưa hộp thuốc của mình cho Hứa Tắc, cũng không nói thêm lời nào với Thiên Anh, liền đi vòng qua cửa ngách vào nhà, cái túi hình cá màu bạc lắc lư bên hông. "Hắn ta như vậy là có ý gì!" Thiên Anh tức giận đóng sầm cửa lại, lại cau mày quay về phía Hứa Tắc, giằng lấy hộp thuốc trong tay nàng: "Không được phép dùng!" Trên đường chợt có mấy tiếng chó sủa. Hứa Tắc cúi đầu ho nhẹ một tiếng, nhìn hộp thuốc Thiên Anh cầm tới: "Thuốc này chắc đúng là từ mười năm trước." ... Mời các bạn đón đọc Con Rể của tác giả Triệu Hi Chi.
Anh Ấy Thả Siêu Nhiều Thính - Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang
Cô được mệnh danh là bà chị đanh đá ghê gớm cả con phố quán bar, Tần Cần. Sở thích có ba thứ: Mặc đồ da, đi xe máy, chém gió. Nếu đứng ở quầy bar nhìn thấy cô đội tóc giả, mặc váy, mở miệng ra là nũng nịu: “Ghét ghê, váy của người ta nhăn hết cả rồi nè ~”. Vậy thì chứng tỏ rằng bác sĩ Hứa không ở trong quán bar, mà là đang trên đường đến quán bar. ----- Hứa Trì thường nói, răng khôn ấy mà, nhổ sớm một chút là “giải thoát”, nhổ muộn một chút là “thỏa hiệp.” Nhưng có một chiếc răng khôn khác mọc ngay trong tim, không nhổ được. Chiếc răng khôn này tên là “Tần Cần.” *** Hứa Trì vỗ bóng rổ, nhìn đã thua hơn mười phần Tần Phóng, nhịn không được cười nói: “Như thế nào hôm nay không ở trạng thái?” Tần Phóng vẫy vẫy ngọn tóc thượng mồ hôi, tức giận thở dài: “Mấy ngày nay ta thức khuya dậy sớm, khổ a ——” Hứa Trì đem cầu ném cho hắn, trêu chọc mà nói: “Có khoa trương như vậy sao? Còn thức khuya dậy sớm.” Tần Phóng vỗ bóng rổ vòng hồi khởi điểm tuyến ngoại, thảm hề hề oán giận nói: “Nhưng còn không phải là sao, buổi sáng đưa cái kia tiểu tổ tông đi học, buổi tối còn phải cho nàng học bù, trời biết tiểu thăng sơ đề như thế nào như vậy khó!” Hứa Trì lau mồ hôi, khom lưng chuẩn bị sẵn sàng động tác, sấn Tần Phóng một cái không lưu ý, lại lần nữa đoạt lấy cầu, ba bước thượng rổ. “Tóm lại là cái tiểu hài nhi, ngươi cái này đương ca, mệt điểm nhi cũng nên.” Ai ngờ Hứa Trì nói âm rơi xuống, liền nghe được cách đó không xa truyền đến một đạo thanh âm. “Tần Phóng! Nhanh lên về nhà ăn cơm!” ... Mời các bạn đón đọc Anh Ấy Thả Siêu Nhiều Thính của tác giả Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang.
Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh - Hàn Mạch Mạch
“Đại thần, em muốn sinh “khỉ con” cho anh!”. Đây chính là câu nói vô cùng phổ biến của các nữ sinh trên mạng xã hội. Là con gái, ai cũng có một thời cuồng si như thế. Đường Viên cũng không ngoại lệ. Nhưng cô khác với những cô gái kia ở chỗ, cô đã từng học chung lớp với đại thần, cho dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Rồi sau đó lại học cùng một trường đại học với anh, cho dù anh chẳng hề nhận ra cô. Không sao cả, Đường Viên không buồn, bởi vì con đường mà cô lựa chọn, là thầm mến. Đường Viên nhìn thấy Dung Giản lần đầu tiên chính là buổi khai giảng vào năm lớp 10. Được xếp vào cùng một lớp là ngẫu nhiên, nhưng vào cùng một trường đại học thì đã không còn là trùng hợp nữa rồi. Kể từ giây phút nhìn thấy anh phát biểu trên bục, Đường Viên đã không ngừng cố gắng để khoảng cách giữa anh và cô ngày càng ngắn lại. Nhưng mà cũng chỉ là như vậy thôi, Đường Viên không hề có thêm một ý nghĩ nào xa vời hơn, bởi vì cô mập. Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn, Đường Viên luôn có thân hình tròn trịa mũm mĩm, nhưng bù lại khuôn mặt cô rất xinh đẹp. Điểm đáng quý của Đường Viên chính là, cô chưa bao giờ cảm thấy thiếu tự tin với vóc dáng của mình, tuy rằng có đôi lúc tâm hồn con gái trỗi dậy cũng sẽ muốn giảm cân. Mà suy nghĩ này thường chỉ xuất hiện mỗi khi cô vô tình gặp được nam thần Dung Giản mà thôi. Thế nên đương nhiên cân nặng không tự nhiên tăng lên cũng không tự nhiên mất đi, mà nó sẽ tồn tại từ ngày này qua ngày khác một cách vô cùng bền vững. Tuy rằng Đường Viên luôn không thừa nhận, nhưng có lẽ vóc dáng cũng là một phần nguyên nhân khiến cho cô lựa chọn đoạn tình cảm đối với Dung Giản là thầm mến chứ không phải là theo đuổi. Một lần gặp gỡ, lại có thể kéo dài tình cảm này thật nhiều năm. Không nói ra, có thể là vì sợ lời từ chối, cũng có thể là vì muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, cũng có thể chỉ đơn giản là chờ đợi, chờ đến một ngày tình cảm này không còn đủ sức để tồn tại nữa. Thế nhưng, Đường Viên lại không thể đợi được đến ngày đó. Bởi vì, một cách vô tình hay cố ý của số phận, mà cô và Dung Giản lại cùng tham gia một vài dự án, một vài hoạt động của trường. Rồi cứ như vậy, thời gian tiếp xúc nhiều lên, dũng khí kìm nén bấy lâu nay của Đường Viên cũng nhiều lên, cô quyết định tỏ tình. Giống như dự đoán, câu trả lời của Dung Giản chính là: “Hiện tại, yêu đương và kết hôn không nằm trong kế hoạch của anh.” *** Các cô ấy đều nói em là người không có kiên nhẫn. Nhưng có hai việc em vẫn luôn kiên trì cho tới tận bây giờ, một là béo, còn một điều nữa, đó là em thích anh. —— Đường Viên Khi Đường Viên dùng nick đi càn quét Weibo của nam thần cùng mấy cô gái với nội dung ‘Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh’, cô chưa từng ngờ rằng, có một ngày cô thực sẽ sinh khỉ con, à không, đứa con cho anh. Khi đại thần Dung Giản nhận nội dung kịch bản mới, anh phát hiện ra tên của nam chính trong tiểu thuyết giống như của mình.... Được ăn cả, ngã về không: Sinh.//Thịt viên chua ngọt: Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh! P/s: 1. Cùng hệ liệt với Em có bệnh, phải trị 2. Truyện ngọt, đơn phương thầm mến, là mối tình đầu của nhau, HE 3. Hiện thực mới là chính, chỉ có một chút chút xíu là trên mạng. Câu chuyện về cô gái tròn trắng mập cùng với nam thần lạnh lùng tinh anh. Truyện này còn có tên "Tôi viết một câu chuyện, nam chính là nam thần trong lòng tôi", "Cô có kỹ năng thầm mến đặc biệt" Nhân vật chính: Đường Viên, Dung Giản | Nhân vật phụ: Đường Bao (con khỉ nhỏ), Hà Khánh Nguyên, Nguyễn Tâm, Nam An An, Cố Ly, An Ngưng, An Nại (An Nại trong truyện Nại Hà)   Mời các bạn đón đọc Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh của tác giả Hàn Mạch Mạch.
Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh - Dư Lạc Thuần
Hôn ước giữa cô và hắn được định sẵn từ nhỏ nhưng lại chưa từng gặp nhau. Cô xinh đẹp , đáng yêu hệt như bông hoa vừa nở rộ trong sắc xuân của tuổi mười tám , còn hắn , theo như cô nghĩ thì có thể xem là một ông chú (biến thái) ba mươi tuổi. Cô thật sự không hiểu nổi ngày xưa cha mẹ nàng ăn nhầm cái gì mà lại đi đồng ý kết thông gia với nhà hắn ! Chết tiệt.....cô không thể chịu thua được , có chết cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân "biến thái" này. Mà cho dù có chấp nhận , cô thề sẽ khiến cho ông chú kia phải hối hận.     "Cưới phải tôi là một điều rất vinh dự cho chú ! Chú nên thấy thật may mắn vì tôi đã đồng ý !" – Du Huân Huân đập màn cất giọng nói.     Người đàn ông ngồi đối diện cười khẩy "Là bất hạnh mới đúng !"     Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn "Nếu là bất hạnh thì tôi quả thực đã bất hạnh khi làm vợ một ông già như chú !"        Ngô Vũ Thần điềm đạm từ tốn trả lời "Phải lấy một con ngựa hoang tự cao như cô thì tôi...quả thật xui tận mạng."  --- ------ ---     "Động phòng hoa chúc đó là điều tuyệt vời nhất của đôi vợ chồng vừa cưới nhưng tôi....thà chết cũng không cho ông chú đó chạm vào người..." - Du Huân Huân ngồi trong phòng hùng hồn tuyên bố , chai xịt cay , gậy , đồ chích điện.....cô đã chuẩn bị tất cả , chỉ cần hắn làm càn thì cô sẽ cho hắn...tuyệt tử tuyệt tôn !!!  --- --------  19 tuổi , hắn đột nhiên tuyên bố yêu cô làm mọi cách khiến cô vui…..     "Nếu tôi nói tôi thích em...thì em sẽ làm gì ?" – Ngô Vũ Thần điềm đạm hỏi.        "Thì tôi sẽ tự tử !" - Du Huân Huân lập tức trả lời.        "Vậy tôi sẽ giúp em !" - Người đàn ông nọ , tư thế cao ngạo , nhếch miệng cười hời hợt như có như không.     "Chuyện gì ?" - Nàng ngây ngô nhìn hắn.     "Tự tử !"     "Tại sao ?"     "Vì tôi đã thật sự yêu em rồi ! Nhưng tôi nghĩ em...sẽ không thể chết nếu như tôi chưa cho phép !" - Hắn híp mắt cười , một nụ cười đầy thích thú , để lộ hàm răng trắng đều...  --- ------ -----     20 tuổi , sóng gió ập đến gia đình cô , cô mất tất cả người thân , chỉ còn duy nhất người chị là Du Ái My . Cú sốc quá lớn khiến Du Huân Huân mất trí nhớ , cả hắn cũng quên , trong trí nhớ cô là một khoảng trống vô định…    “Em không cần nhớ tất cả , chỉ cần em nhớ rằng , trên thế giới này người yêu em nhất…chỉ có tôi !” – Hắn ôm nhẹ cô vào lòng , dù đau đến mấy cũng cố gắng điềm tĩnh , người phụ nữ hắn yêu suốt ba năm qua , ngay cả một chút kí ức nhỏ về hắn cũng không còn…. ______________________________________________________________________    “Nếu kiếp này không thể cùng em sống đến răng long đầu bạc hay cùng đi đến cuối đoạn đường thì kiếp này với anh...thật vô vị” *** Ngày đầu năm không khí khá lạnh nên Du Huân Huân rất lười dậy , nàng rúc đầu trong tấm chăn bông ấm cúng say giấc. Người đàn ông nằm bên cạnh vẫn im lặng ngắm nhìn nữ nhân xinh đẹp , đột nhiên nàng đưa tay kéo tấm chăn lên cao , rúc đầu vào chăn , cả cơ thể cuộn tròn . Nhìn hành động của nàng , Ngô Vũ Thần bật cười , đưa tay kéo chăn ra , cố gắng mãi mới lôi được thân hình kiều nhỏ ra ngoài , cất tiếng “Bà xã , sáng rồi , mau dậy đi anh đưa em đi chơi.” “Huân Huân !” Hắn đưa tay nâng mặt nàng lên. Du Huân Huân xoay người vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn , lí nhí nói “Ưm…không dậy , ngủ thêm chút nữa….” Ngô Vũ Thần đưa mắt nhìn nàng , có lẽ do hôm qua thức khuya nên nàng còn mệt , hắn cưng chiều ôm lấy nàng nằm xuống “Được rồi , ngủ thêm chút nữa.” Gần trưa Du Huân Huân cũng không chịu dậy , Ngô Vũ Thần dọn sẵn cơm ra khay rồi đem lên phòng . Nhìn nàng vẫn say ngủ hắn cất tiếng “Huân Huân , trưa rồi. Em mau dậy ăn sáng đi.” Du Huân Huân nhíu mày tỉnh dậy , gục đầu vào lồng ngực rắn chắc , dụi dụi đầu “Ưm…ông xã…” Ngô Vũ Thần vuốt tóc nàng , cất tiếng “Hử ?” *Chụt…- Du Huân Huân nhướn đầu dậy hôn lên môi hắn , cười hì hì “Chào buổi sáng.” Hắn mỉm cười , đưa tay nhéo bên má phúng phính “Bây giờ mà là buổi sáng sao ?” Nàng không trả lời đi vào toilet rửa mặt , thay đồ . Một lát sau mới bước ra ngồi trên giường chờ hắn đưa cơm. “Em ăn đi.” – Ngô Vũ Thần đưa chén cho nàng , rồi cùng nàng ăn cơm. “Một lát nữa anh sẽ đưa em đến nhà ba mẹ anh.” ... Mời các bạn đón đọc Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh của tác giả Dư Lạc Thuần.