Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hờn Dỗi

Phó Ngôn Trí có tiếng lạnh lùng trong bệnh viện số 1, cao lãnh cấm dục, giống như tuyết trắng trên núi cao, không ai có thể lay động. Một ngày nọ, trong văn phòng của bác sĩ Phó có một người đẹp mặc sườn xám thường xuyên lui tới, người đẹp dáng người quyến rũ, môi hồng da trắng. Lúc đầu, các đồng nghiệp nhao nhao đặt cược, không quá một tháng, cô sẽ bị bác sĩ Phó từ chối, cũng sẽ không được bước vào khoa bọn họ nửa bước. Một tháng sau, cô vẫn còn ở đó. Ba tháng sau, có đồng nghiệp thật sự nhìn thấy cô kề tai nói nhỏ với bác sĩ Phó. Đợi đến khi đi ra, sau tai bác sĩ Phó dính son môi đỏ tươi, ái muội không thôi. Một năm sau, cô đăng ký kết hôn với bác sĩ Phó. ____ Khi Quý Thanh Ảnh theo đuổi Phó Ngôn Trí, cô thích nhất việc dùng các loại lời âu yếm trêu ghẹo anh, nhìn vành tai anh phiếm hồng, nhưng bộ dạng lại như không hề dao động. Sau này, Phó Ngôn Trí dùng hành động trả lại cho cô toàn bộ những lời âu yếm kia, trêu ghẹo cô mặt đỏ tới mang tai. ____ Mới đầu, Phó Ngôn Trí không thích nhất là những người thích làm nũng, nhưng cuối cùng, thứ anh yêu nhất lại là bộ dạng hờn dỗi của Quý Thanh Ảnh. Bất cứ lúc nào, chỉ cần liếc mắt một cái thì ngay lập tức đắm chìm. Bác sĩ (không) lạnh nhạt cấm dục x Nhà thiết kế sườn xám kiều diễm. Tóm tắt bằng một câu: Anh yêu em cả đời. *** Ánh nắng tháng ba vừa vặn, gió phất qua mầm xanh, xuân ý dạt dào. Trần Tân Ngữ đứng đón Quý Thanh Ảnh ở cửa ra vào của trạm tàu cao tốc. Những hành khách dáng vẻ vội vã khi đi ngang qua các cô cũng thả chậm bước chân, ánh mắt sáng lên. Đại mỹ nhân xinh đẹp, mà đại mỹ nhân cười khẽ lại càng là xinh đẹp trong xinh đẹp. Lúc chờ xe taxi, Trần Tân Ngữ sờ cằm đi một vòng quanh người Quý Thanh Ảnh. "Sao vậy?" Quý Thanh Ảnh nâng mắt, chịu đựng sự quan sát của cô nàng. Trần Tân Ngữ duỗi tay, chọc chọc má cô: "Tâm tình của cậu rất tốt nhỉ?" "Hả?" Quý Thanh Ảnh khó hiểu nhìn cô ấy. Trần Tân Ngữ lấy điện thoại, mở lịch sử trò chuyện ra: "Một giờ trước, cậu còn đang uể oải, vừa nghe đã biết là tính khí khó chịu khi rời giường của cậu, nhưng nhìn bây giờ xem..." Cô ấy dừng lại, cố ý xụ mặt, bày ra tư thế ép hỏi: "Nói! Cậu gặp trai đẹp đúng không?" Quý Thanh Ảnh để tờ rơi xuống, đột nhiên cười cười. Trần Tân Ngữ kinh hãi: "Thế mà lại thật sự có biến? Là ai là ai?" "Ở trên tàu gặp một người." Quý Thanh Ảnh mở cửa xe, "Lên xe rồi nói." Không thể không nói, cô ấy cực kỳ hiểu cô. Hai người là bạn học kiêm bạn cùng phòng đại học, tuy rằng ở hai thành phố khác nhau, thời gian tụ tập cũng không nhiều lắm, nhưng mỗi lần gặp đều không có cảm giác xa lạ, trước sau như một. Sau khi ổn định chỗ ngồi, không chờ Quý Thanh Ảnh mở miệng, Trần Tân Ngữ nhìn thấy một tin tức. "Vừa rồi có xe cứu thương đến là vì trên chuyến tàu kia có hành khách đột nhiên phát bệnh à?" Quý Thanh Ảnh gật đầu: "Ở toa tàu của bọn tớ." Trần Tân Ngữ kinh ngạc nhìn cô: "Cậu không bị dọa chứ?" Quý Thanh Ảnh bật cười, lườm cô ấy: "Tớ bao lớn rồi mà còn bị dọa?" Môi Trần Tân Ngữ giật giật, muốn nói cậu cũng không phải chưa từng bị dọa, nhưng lại nhịn xuống. Quý Thanh Ảnh chuyển đề tài: "Có phải mấy hôm trước tớ nói với cậu gần đây không có linh cảm, không vẽ ra được thiết kế mới không?" Cô vừa nói vừa cởi khẩu trang, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ: "Vừa rồi... Hình như đột nhiên có linh cảm." Cặp mắt quyến rũ kia sáng lên, tỏa ra sự vui mừng cùng trông đợi. "Vừa rồi ở trên tàu gặp một người, linh cảm cứ thế mà tới." Trần Tân Ngữ kinh ngạc nhìn cô: "Có ý gì?" Quý Thanh Ảnh trầm mặc một lát, nhìn thành phố vừa quen thuộc vừa xa lạ này, nghẹn ra một câu: "Tớ hình như nhất kiến chung tình với anh ấy rồi." "..." Trần Tân Ngữ một lúc lâu cũng chưa lấy lại được tinh thần: "Với ai?" "Bác sĩ cứu người kia." Trần Tân Ngữ không dám tin: "Cậu biết tên người ta không?" Nghe vậy, Quý Thanh Ảnh nở nụ cười, không nhanh không chậm nói: "Không biết, nhưng tớ có cảm giác, bọn tớ sẽ gặp lại." Nếu không có duyên phận, cũng sẽ có "ngẫu nhiên gặp được". Sau khi vào nhà, hai người đơn giản sửa soạn một chút, liền ngã xuống sofa nghỉ ngơi. "Tối nay đưa cậu đi kích thích một chút." "Đi đâu?" "Quán bar." Trần Tân Ngữ nói: "Chỗ này mới mở, khá đặc sắc." Quý Thanh Ảnh không cự tuyệt. Khi cô không có linh cảm thiết kế thì thích uống rượu. Cồn có thể kích thích đại não, ngẫu nhiên có thể làm cô nảy ra một ít ý tưởng đặc biệt. "Tớ đi tắm rửa trước đây, nhân tiện ngủ một lát." "Đi đi." Quý Thanh Ảnh cũng không khách khí với cô ấy, cởi áo ngủ ra tiến vào phòng tắm, rửa mặt nghỉ ngơi. Rèm trong phòng dành cho khách bị kéo lại kín mít, không có lấy một khe hở. Quý Thanh Ảnh đeo bịt mắt nằm trên giường, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cảnh tượng tái hiện. Sau khi lên tàu cao tốc, cô liền đeo tai nghe và bịt mắt để ngủ. Lúc đầu cũng không phát hiện có gì không thích hợp, cho tới khi âm thanh bên tai càng lúc càng lớn, Quý Thanh Ảnh mới tỉnh lại. Vừa mới tháo tai nghe xuống, toa tàu số 1 có hành khách đột nhiên phát bệnh, tiếng tìm kiếm bác sĩ trong toa tàu liền chui vào trong tai. Bên tai tất cả đều là âm thanh ồn ào ầm ĩ, Quý Thanh Ảnh mở mắt ra, lúc này mới phát hiện vị khách kia ở ngay phía trước, bên trái cô. Hành khách gần đó và hành khách phía trước đều là mấy cô gái trẻ, gặp phải tình huống này sốt ruột đến mức đôi mắt đỏ lên. Quý Thanh Ảnh lập tức đứng dậy, vừa muốn đi đến giúp đỡ, thì sau lưng truyền đến một âm thanh thanh lãnh lạnh lùng, so với nước suối ngày xuân còn lạnh hơn. Anh nói: "Xin chào, tôi là bác sĩ." Anh vừa xuất hiện, cảm xúc nôn nóng của những người xung quanh đều được xoa dịu. Cô giương mắt, trong tầm nhìn đột nhiên xuất hiện một người đàn ông. Trong tàu vốn là một mảnh hỗn loạn, nhưng anh vừa đến, xung quanh đều trở nên có trật tự. Khuôn mặt của anh anh tuấn, mặc áo sơ mi quần đen, trên mặt nhìn không ra một chút cảm xúc nôn nóng nào. Hành khách đột nhiên phát bệnh, hốc mắt đỏ, tim đột nhiên ngừng lại, không còn ý thức. Người đàn ông kiểm tra tình huống của người bệnh, làm cấp cứu khẩn cấp. Tim phổi đập trở lại. Anh rũ mắt, xắn tay áo sơ mi lên, lộ ra cánh tay. Mặt mày anh chuyên chú, vững vàng bình tĩnh, khi liên tục ấn lên ngực người bệnh, đường cong cơ bắp trên cánh tay theo động tác của anh như ẩn như hiện, hết sức mạnh mẽ. Dường như theo động tác của anh, trái tim của những người xung quanh đều yên ổn. Mồ hôi từ trên trán anh rơi xuống, một giọt lại một giọt, tốc độ trung bình nhưng mạnh mẽ, khiến cho người ta rung động. Hai phút rất ngắn, nhưng mọi người đều cảm thấy quá lâu. Không lâu sau, hô hấp của bệnh nhân thong thả rất nhiều, tỉnh lại. Anh ta mở mắt ra, đột nhiên nhìn người đàn ông. Ánh mắt người đàn ông nhàn nhạt, nói: "Tốt rồi, không sao." Chung quanh tất cả đều là tiếng vỗ tay. Biểu tình của anh lãnh đạm như cũ, không có nôn nóng cũng không có bất an, nhưng lại khiến lòng người an tâm. Dặn dò vài câu với hành khách vài câu, anh xoay người định đi. Quý Thanh Ảnh nhìn thẳng anh, không kịp chuẩn bị, anh đột nhiên quay đầu lại. Tóc rối giữa trán hơi ướt, ánh mắt đen nhánh sâu thẳm, bộ dáng rất lạnh nhạt. Một khoảnh khắc này, Quý Thanh Ảnh cảm giác được trái tim mình hẫng mất một nhịp. Khi đến trạm cao tốc, anh còn đi cùng với bệnh nhân kia đến bệnh viện. Quý Thanh Ảnh nghe được cô gái phía sau kinh ngạc nói: "Thì ra là anh ấy à." Cô tò mò, nhưng không hỏi. Ngược lại là một hành khách khác lúc đang xếp hàng đợi xuống tàu cùng cô ấy nói chuyện vài câu: "Sao vậy, bạn quen à?" "Không quen, biết thôi ạ." Cô gái nhỏ kích động nói: "Anh ấy là bác sĩ của bệnh viện số 1 Bắc Thành á! Anh ấy là học trưởng trường bên cạnh trường bọn em, vô cùng nổi tiếng. Trước kia em đi sang trường của bọn họ, trên bảng vàng của trường còn có tên của anh ấy đấy! Anh ấy ở khoa ngoại, vô cùng trâu bò! Hơn nữa dáng dấp còn vô cùng đẹp trai." Điểm đẹp trai này, mọi người đều tận mắt thấy. Về phần lợi hại hay không, dường như cũng đã được chứng minh. Ra khỏi tàu cao tốc, bên tai Quý Thanh Ảnh còn lưu lại âm thanh ngưỡng mộ của cô gái nhỏ. "Nếu không phải chênh lệch quá lớn, em cũng muốn xin phương thức liên hệ của học trưởng đấy." "Anh ấy thật sự rất trâu bò, lúc đi học mà đã có rất nhiều bài viết được đăng trên tạp chí của SCI*." *SCI (Science Citation Index): Một danh sách thuộc quyền sở hữu của Thomson Reuters bao gồm các tạp chí thuộc lĩnh vực khoa học tự nhiên, kĩ thuật, công nghệ,... uy tín hàng đầu thế giới. "Khi anh ấy vừa xuất hiện nói 'Tôi là bác sĩ.', em trong nháy mắt liền an lòng." ... Bên tai không ngừng xuất hiện thanh âm. Quý Thanh Ảnh trở mình, sau đó đem thanh âm trò chuyện ngăn cách bên ngoài, vậy mà trước mắt lại vẫn rõ ràng hiện lên bộ dáng của người đàn ông kia như cũ. —— Khi anh khom lưng, áo sơ mi hoàn toàn dán sát phác họa thân hình của anh, lưu lại hư ảnh, đẹp không nói nên lời. Ánh dương ngoài cửa sổ dừng trên người anh, phác họa sườn mặt anh tuấn cùng dung mạo thâm thúy, cũng trong tích tắc đó, hình ảnh này đọng lại trong con ngươi của cô. Cùng với lúc anh rời đi, biểu tình lúc anh nhìn thoáng qua toa tàu. Trong nháy mắt đó, tầm mắt hai người giống như cách dòng người giao nhau một giây. Một giây sau, anh liền dời đi. Đột nhiên, Quý Thanh Ảnh tỉnh lại. Cô kéo bịt mắt ra, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu, cầm điện thoại đang để bên cạnh qua gửi cho bạn một tin nhắn. Lần này Quý Thanh Ảnh đến đây là để gặp mặt một vị đạo diễn nổi tiếng. Vị đạo diễn này muốn quay một bộ phim về thời dân quốc, muốn mời cô làm chỉ đạo thiết kế trang phục. Nếu là trước kia, Quý Thanh Ảnh sẽ không đồng ý, nhưng bây giờ, cô cảm thấy có thể suy xét lại chuyện này một lần nữa. Nhìn địa chỉ của bệnh viện, Quý Thanh Ảnh nhướng mày, lúc này mới xốc chăn lên rời giường. Sau khi tỉnh ngủ, hai người định ra ngoài ăn cơm. Quý Thanh Ảnh cầm một bộ sườn xám màu vàng, trên sườn xám thêu hoa văn cánh hoa nhỏ, nhìn qua vừa ưu nhã vừa xinh đẹp. Lúc cô thay đồ xong đi ra, Trần Tân Ngữ cảm thấy đẹp đến ngỡ ngàng. Người khác mặc sườn xám để làm đẹp cho mình, còn Quý Thanh Ảnh lại có thể làm nổi bật vẻ đẹp của sườn xám. Sườn xám mặc ở trên người cô, ý vị sinh động, duy mĩ có ý cảnh. Quý Thanh Ảnh nhìn biểu tình khoa trương của cô nàng, hạ mi mắt, khuy lại nút thắt bên trên. "Sao cậu lại ăn mặc đơn giản thế?" Trần Tân Ngữ không phục, lôi kéo cô đến trước gương: "Cậu tự nhìn xem, dù đơn giản nhưng vẫn quá xinh đẹp." Quý Thanh Ảnh giương mắt, nhìn chính mình trong gương không nói chuyện. "Bình thường mà." Trần Tân Ngữ nói: "Người khác mà nghe được khẳng định tức chết." "Đi nào." Quý Thanh Ảnh tiện tay sửa soạn lại mái tóc, lôi kéo cô nàng đi ra ngoài. Hai người đi ăn một chút đồ lót bụng, sau đó mới đến quán bar. Trần Tân Ngữ nói quán bar này vừa mới mở không lâu, đang là thời điểm đông khách. Không khí quán bar không tệ, trước cửa ra vào đậu rất nhiều xe hơi sang trọng. Hai người vừa bước vào thì Trần Tân Ngữ gặp mấy người bạn của cô ấy. Sau khi thương lượng, một đoàn người quyết định ngồi cùng với nhau. Quý Thanh Ảnh không quá thích cùng người xa lạ nói chuyện, nhưng ai bảo do cô quá xinh đẹp, chưa ngồi được bao lâu, liền có mấy người tiến lên bắt chuyện. Sau khi đơn giản ứng phó, Quý Thanh Ảnh cảm thấy mệt mỏi. Cô nói muốn đổi vị trí với Trần Tân Ngữ, ngồi yên lặng trong góc, ánh đèn của quán bar rơi lên người cô, lúc sáng lúc tối, phác họa bộ dáng lười biếng của cô, mặt mày tinh xảo, da trắng nõn nà, khiến cho người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy xuân tâm rạo rực. Một người bạn ngồi cạnh Trần Tân Ngữ lơ đãng nhìn qua, lôi kéo cô ấy khẽ bàn luận: "Bạn của cậu dáng dấp tuyệt quá." Trần Tân Ngữ tự hào giương cằm lên: "Đó là đương nhiên." Cô ấy nở nụ cười: "Đừng có đánh chủ ý lên người cậu ấy, cậu ấy khác các cậu." Người bạn nở nụ cười: "Cô ấy cũng chẳng nói chuyện với ai." "Cậu ấy ở trong thế giới của chính mình, uống rượu của cậu ấy thôi." Đây là thói quen của Quý Thanh Ảnh, từ trước đến nay Trần Tân Ngữ luôn biết rõ. Cô là một người rất kì diệu, có đôi khi yêu cầu hoàn cảnh cực độ an tĩnh, có đôi khi lại có thể ở trong hoàn cảnh ồn ào nhất tìm được linh cảm. Khá kì quái, nhưng lại rất đáng yêu. Quý Thanh Ảnh không để ý tới cuộc đối thoại của người bên cạnh, cô đang phát ngốc nhìn lên sân khấu. Trên sân khấu có cả trai gái trẻ tuổi đang khiêu vũ, hình ảnh rất nóng mắt. Cô nhìn một chút, cảm thấy không có ý gì. Vừa định thu hồi ánh mắt, lại lơ đãng thấy được sườn mặt của một người. Áo sơ mi trắng, quần tây đen dài, người đó vừa đứng lên, quán bar biến hóa dưới ánh đèn, bóng dáng của anh được phác họa thẳng tắp chói sáng, khí chất tuyệt trần. Người bạn ngồi đối diện chú ý tới ánh mắt của cô, nhìn theo, cười cười đáp lời với cô: "Bạn cũng để ý người đó à?" Quý Thanh Ảnh gật đầu. Người nọ tiếp tục nói: "Người đàn ông kia lớn lên đẹp trai như vậy, ngồi một tiếng, phụ nữ tiến đến làm quen rất nhiều, nhưng tất cả đều thất bại mà về." Trần Tân Ngữ nghe được hai người nghị luận, cũng tò mò đưa mắt nhìn. "Sao anh ta không chuyển động?" "Chắc là sợ bị chú ý á." Người bạn cười nói: "Vừa rồi có một cô nàng đi qua hỏi hai câu, nhưng cái gì cũng không hỏi được." "Không phải chứ?" Trần Tân Ngữ có chút ngoài ý muốn: "Không có thu hoạch gì luôn á?" "Không có." "Các cậu không phải nhìn người chuẩn nhất sao, không nhìn ra được anh ta làm gì à?" "Nhìn không ra." Quý Thanh Ảnh an an tĩnh tĩnh ở một bên đột nhiên nói: "Tớ biết." Vài người quay đầu nhìn cô, hơi kinh ngạc. Cô hơi hơi mỉm cười, quay đầu nhìn mấy người này: "Bác sĩ." "Cái gì?" Quý Thanh Ảnh không hề thấy phiền, từng chữ từng chữ nói: "Anh ấy là bác sĩ." Mời các bạn mượn đọc sách Hờn Dỗi của tác giả Thời Tinh Thảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Từng Nghe Giọng Nói Của Anh
Từ Gia Diễn có nghệ danh là Pot, một đại thần trong giới thi đấu eSport. Con đường sự nghiệp của anh bị gia đình phản đối, nhưng vì đam mê, anh vẫn cố gắng hết mình. Cống hiến cho sự nghiệp trong suốt 10 năm, danh tiếng của Pot đạt được chỗ đứng vững chắc trong lòng người hâm mộ, cũng như các tuyển thủ cùng giới. Đối với Từ Gia Diễn, eSport không chỉ là công việc, mà còn là tâm huyết của anh, các hậu bối trong đội không chỉ là đồng nghiệp, mà còn là những người anh em thân thiết. Thế nhưng cuộc đời của anh như một vòng tròn khuyết, nơi mà hàng ngày đều lặp lại những hành động một cách rập khuôn. Tô Trản chính là một điểm nhấn hoàn thiện cuộc sống tẻ nhạt của anh, cô như một món gia vị mà chỉ cần nêm nếm một chút thôi đã có thể khiến món ăn trở nên hoàn hảo tuyệt đối, có thể chinh phục cả những nhà phê bình khó tính nhất. Cô làm náo loạn thế giới nhỏ của anh, khi ở bên cô, Từ Gia Diễn chẳng thể suy nghĩ được gì, chỉ cảm nhận hơi thở của cô thôi, cảm xúc của anh đã chẳng thể điều khiển nổi. Tô Trản rất xinh đẹp, dáng người hay khuôn mặt đều để lại ấn tượng khó quên cho người khác. Nhưng những vẻ bề ngoài phù du, Từ Gia Diễn chẳng hề để ý, thứ đã khiến anh quay đầu lại nhìn cô, chính là vẻ đẹp nội tâm, chính là trái tim ấm áp của Tô Trản.    Từng chi tiết nhỏ, từng hành động anh làm đều có sức hấp dẫn chết người với cô. Một đại thần tài giỏi, đẹp trai, lạnh lùng, không vướng vào nữ nhi tình trường, đúng là thiếu điều tu thành chánh quả. Vậy nên để theo đuổi anh, Tô Trản cũng khá gian nan. Nhưng sau quá trình gieo trồng vất vả, mầm tình kết thành quả ngọt, cô mới càng thấy mọi công sức đều là đáng giá. Đại thần Pot uy phong lẫy lừng chưa từng một lần nếm trải vị của tình yêu, lúc theo đuổi thả thính anh khó biết bao nhiêu, thì nay anh càng chiều chuộng, sủng ái Tô Trản bấy nhiêu. Sự ga lăng, dịu dàng của Từ Gia Diễn dành cho cô dường như là vô bờ bến, khi anh rũ bỏ cái danh tuyển thủ đại thần, điều quan trọng nhất trong đời anh, tóm gọn lại bằng hai chữ Tô Trản. Tình yêu của hai người quá đỗi ngọt ngào, làm đám anh em cẩu FA xung quanh họ phải ăn bánh GATO tới mức sâu răng. Những tưởng tình yêu đẹp đến thế, đích đến của họ sẽ là một lễ đường đầy hoa, nhưng thứ Từ Gia Diễn nhận được lại là tin Tô Trản rời xa anh, không lưu lại một lời từ biệt. Tô Trản đi, ánh sáng duy nhất trong thế giới của anh biến mất, nếu không phải nơi lồng ngực vẫn còn vang lên từng tiếng đập máy móc, thì có lẽ trái tim anh cũng đi theo cô mất rồi. Anh mong chờ tình yêu, càng mong chờ cô trở về. Đây không còn là tình yêu nữa, mà là tín ngưỡng. Tín ngưỡng duy nhất chẳng thể nào xóa nhòa. Xa vòng tay anh, Tô Trản mang theo một quá khứ đau buồn, đi tới những nơi xa xôi, trải nghiệm những chuyến đi nguy hiểm. Khi ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết, cô chẳng cầu mình có thể sống sót, chỉ nhớ đến anh, mong anh được bình an. May mắn, Tô Trản vượt qua hiểm nguy, sinh ly tử biệt cho cô thấy rõ chấp niệm của mình là gì. Cô nhớ Từ Gia Diễn, cô muốn được gặp lại anh. "Trăm ngàn lần quay đầu cũng không nhìn đến người khác. Phong cảnh tuyệt đẹp cũng không lọt vào mắt. Quay đầu nhìn lại mới phát hiện, anh mới là người đẹp nhất thế gian." Còn Từ Gia Diễn, anh không cần chỉ bên cô nhất thời, anh muốn được gắn kết cùng cô trọn đời. "Ai cũng không muốn, chỉ muốn cùng em." "Vậy thì cũng nhau đi đến răng long đầu bạc đi!" -------------------- Mình cảm thấy rất may mắn vì trong một cộng đồng có quá nhiều những cuốn tiểu thuyết tạp nham thì lại tìm thấy một bộ truyện hay và sâu sắc như thế này. Tô Trản lựa chọn ra đi, cô không muốn oán trách Từ Gia Diễn, càng không muốn dày vò tình yêu của họ. Blog đại thần Pot chỉ cập nhật lịch trình làm việc, nay lại có hẳn một bài viết giải oan cho bảo bối của anh đồng thời công khai tình yêu của họ khiến không ít người phải đỏ mắt hâm mộ. Hai người luôn muốn hy sinh hết mình cho đối phương, tình yêu của họ chỉ âm thầm, nhưng lại khắc cốt ghi tâm. Dàn nhân vật phụ phối hợp diễn cũng đều dễ dàng chiếm được cảm tình của độc giả. Phải nói là tác giả đã xây dựng một hệ thống tuyến nhân vật hết sức thành công. Ngoài lề, văn phong edit rất mượt, đọc mà thích lắm luôn á. “Từng nghe giọng nói của anh” đã mang đến cho mình rất nhiều cung bậc cảm xúc, còn bạn thì sao? Hãy đi đọc truyện và chia sẻ cảm nhận của bạn tại đây nhé.
Thanh Âm Này Dành Riêng Em
Chân Tích là một cô gái độc thân sống tự lập tại thành phố Trương Thành.   Cô yêu thích công việc làm bánh ngọt, vô cùng có tài năng trong lĩnh vực này. Trước đây khi học đại học, cô làm thêm tại tiệm bánh, nhưng gần đây cô đang chuẩn bị khai trương một tiệm bánh ngọt của riêng mình.   Chân Tích khá nổi tiếng trên mạng xã hội, bánh ngọt cô làm rất được yêu thích, fan lên tới hàng nghìn.   Chân Tích là một người thanh khống, nhưng không phải giọng ai cũng thích. Từ trung học đến giờ, cô chỉ chung thủy với một thanh âm duy nhất.   Thanh âm của Mộ Dật.   Mộ Dật là một người lồng tiếng cho kịch truyền thanh khá có tiếng tăm. Nhưng người này hành tung bí ẩn, không phải là một người cởi mở trên mạng xã hội, ngay cả mặt thật thế nào cũng chẳng ai biết. Nhưng giọng nói của anh đặc biệt hay, thanh âm trong trẻo lạnh lùng, mang theo khí chất ít ai so được.   Mà Chân Tích chết mê chết mệt thanh âm trong trẻo lạnh lùng ấy. Cô là fan của anh đã lâu, trên tường nhà Weibo của cô ngoại trừ đăng bài về công việc làm bánh ngọt của mình, thì còn lại toàn bộ đều là bài viết về Mộ Dật.   Xét về một khía cạnh nào đó, Chân Tích điển hình là một fan cuồng của đại thần Mộ Dật.   Chân Tích khai trương tiệm bánh ngọt, công việc suôn sẻ thuận lợi.   Một ngày, có một em gái nhỏ đến tìm Chân Tích, tự xưng là fan của cô đã lâu. Em gái nhỏ này đi cùng anh trai của cô bé, cả hai đến để mua bánh ngọt. Chân Tích nhìn người anh trai kia, cảm thấy ngoại hình rất đẹp mắt. Hơn nữa, khi nghe giọng người này, cô lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.   Người anh trai này tên là Phó Dật Hạo.   Nghe giọng nói của Phó Dật Hạo, Chân Tích hoài nghi, liệu có phải anh là Mộ Dật?   Nhưng không có bằng chứng chứng minh, cô chỉ có thể nghi vấn trong lòng.   Nhưng rồi Chân Tích lại phát hiện ra, Phó Dật Hạo lại là hàng xóm đối diện căn hộ của mình.   Thế là quá trình thả thính nhau của hai anh chị Chân Tích và Phó Dật Hạo bắt đầu. Trở thành hàng xóm, sớm chiều chung đụng, tình cảm của cả hai thầm lặng phát sinh, âm thầm nảy nở.   Phó Dật Hạo đúng là Mộ Dật - thần tượng của Chân Tích. Anh là một luật sư ba mươi tuổi, nhưng đam mê của anh không nằm ở công việc này, chủ yếu kiếm tiền từ thương mại âm thanh. Từ lần đầu tiên đi cùng em gái lấy bánh ngọt và gặp Chân Tích, anh đã cảm thấy những cảm xúc bất thường trong lòng mình. Và rồi anh phát hiện Chân Tích là hàng xóm mới của mình, đồng thời là fan cuồng Mộ Dật. Vì vậy anh đã từng bước từng bước đến gần cô, tìm cách để cả hai chạm mặt, muốn được cùng cô nói chuyện yêu đương.   Quá trình này của Phó Dật Hạo không khó khăn cho lắm, bởi vì Chân Tích cũng dần có tình cảm với anh. Đây không phải là quá trình theo đuổi, mà là quá trình hai nhân vật chính thả thính nhau, thả thính từ ngoài đời cho đến trên mạng xã hội, công khai ngược chết cẩu FA _(:з」∠)_   Sau khi cả hai đều nhận ra tình cảm của bản thân đối với đối phương, hai người liền thuận nước đẩy thuyền mà xác định mối quan hệ và ở bên nhau, cùng trải qua quá trình yêu đương ngọt ngào. Thật ra ở đây tác giả hơi khiến tớ hơi hụt hẫng một chút. Bởi vì, ở phần đầu tác giả viết rất tốt, Chân Tích và Phó Dật Hạo phát triển tình cảm rất tự nhiên. Nhưng sau khi cả hai xác định quan hệ thì lại có phần vội vàng, kết thúc hơi nhanh.   "Thanh âm này dành riêng em" là một câu chuyện rất hài hòa, rất ngọt ngào, cũng rất đáng yêu. Truyện có độ dài khá ngắn, tình cảm của hai nhân vật chính nhẹ nhàng không hề có biến cố gì. Vì thể loại của truyện là mỹ thực văn, nên bạn nào thích ăn đồ ngọt thì tớ khuyến cáo không nên lọt hố vào ban đêm đâu :3 Theo tớ thì truyện thích hợp dùng để giải trí, nếu các bạn yêu thích thể loại hiện đại ngọt sủng thì không nên bỏ qua đâu nha!   ...   Trích đoạn:   Âm thanh trầm thấp lại vang lên bên tai, Chân Tích cảm giác như anh đã chôn mìn bên tai mình, vừa nói là nổ: “Em thích anh đúng không?”   Đây là đang trêu ghẹo cô sao?   Tim đập thật nhanh, trong lồng ngực đã tràn ngập đủ loại cảm xúc.   Hỗn loạn.   Chân Tích không biết tâm trạng ngay lúc đó của mình là gì, đầu óc trống rỗng, sau đó không biết như thế nào, cô nghe được âm thanh vô cùng bình tĩnh của chính mình chậm rãi vang lên: “Thích.”   Phó Dật Hạo sửng sốt.   “Cho nên hiện tại anh hỏi cái này là muốn đùa giỡn với em sao?”   Chân Tích không cảm thấy anh vì thích mình nên mới hỏi như vậy, nhưng mà ngay sau đó…   “Anh thích em, nên mới hỏi như vậy.”   Thích em, nên mới muốn chủ động đến gần em, nhưng lại không biết chủ động như thế nào, cho nên mới lôi kéo em gái đang chuẩn bị thi cử đi khai trương tiệm bánh của em, cho nên mới xem trực tiếp của em, muốn cho em biết anh có xem.   Mặc kệ em tin hay không tin, đôi khi thích chính là như vậy, tình yêu không biết bắt đầu từ đâu.   Nhất kiến chung tình. ____   Chú thích: Nội dung đoạn trích được chỉnh sửa để phù hợp với độ dài review   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sau khi Chân Tích hoàn thành công việc, tháo găng tay, đồng hồ đã điểm 12 giờ khuya. Cô làm lạnh hộp bánh đậu nành vừa làm, rồi thở ra một hơi. Trên điện thoại di động hiện lên thông báo mới nhất của Wechat, vào một tiếng trước, khi đó cô vội vàng bắt tay vào làm đơn đặt hàng ngày hôm qua, không có thời gian để trả lời. Là thư thoại của bạn thân Lý, Chân Tích lấy khăn lông lau tay, sau đó bấm nghe. Bên kia truyền đến âm thanh vui sướng của Lý Như, tin tức mang đến chắc hẳn rất tốt: “Tích Tích, tớ đã giúp cậu tìm được phòng trọ thích hợp, tiền thuê cũng ổn, điều kiện không khác lắm so với yêu cầu của cậu, tớ đã giúp cậu xem qua. Chờ cậu xong việc mấy ngày này, mình qua đó xem thử nhé?” Chân Tích mím môi, khóe miệng nhếch lên cười thản nhiên, sau đó lại mở tin nhắn thoại tiếp theo: “Cậu nhận được nhớ trả lời tớ, đúng rồi, cậu phải nhớ kỹ tháng này có trực tiếp, cuối tháng mau đến.” Chân Tích thở dài, vuốt vuốt mi mắt. Cô nhìn xung quanh, phòng rất nhỏ, nằm trong cửa hàng cô thuê, tuy rằng ấm áp, nhưng chỗ ở cũng có hạn, nhiều khi rất bất tiện. Thương Thành là thành phố lớn nhất cả nước, giá phòng cao đến đáng sợ. Bắt đầu từ khi học đại học, Chân Tích đã làm cho một tiệm bánh gần trường học, đến bây giờ rốt cục cô cũng có thể mở một tiệm bánh của riêng mình, sẽ khai trương trong thời gian tới. Tuy rằng tiệm bánh còn chưa khai trương chính thức, nhưng cô vẫn liên tục có đơn đặt hàng trên mạng. Muốn sống yên ổn trong thành thị thế này, cô không thể nào lười biếng được. Mặc dù gia đình không muốn cô làm việc ở bên ngoài, nhưng trường đại học của cô ở quê nhà, cô thật sự muốn tự mình lập nghiệp. Hơn nữa, trong nhà còn có người cô không muốn nhìn mặt. Tại sao lại nhớ đến việc này chứ… Cô đóng khung chat với Lý Như và mở nhóm trò chuyện của cha và mẹ. Ngoại trừ việc chia sẻ bí quyết nấu canh gà, không ăn đồ ăn có hại cho sức khỏe và bí quyết an toàn khi gặp sự cố, có rất nhiều thứ trong nhóm trò chuyện hôm nay. Chân Tích nhấn mở ảnh chụp nhìn thoáng qua, thấy ảnh chụp đàn ông, cộng thêm một đoạn giới thiệu vắn tắt. Trong lòng cô thầm cảm thán. Lại nữa rồi… Từ khi cô muốn đến Thương Thành mãi cho đến hiện tại, đã có một số lần như vậy. Giống như sợ không gả cô đi được. Chân Tích như nghĩ tới điều gì, ánh mắt bỗng buồn bã, thuận tay để điện thoại di động xuống, đi rửa mặt. Tình yêu gì chứ, cứ xem duyên phận đi. Mời các bạn đón đọc Thanh Âm Này Dành Riêng Em của tác giả Khương Thiên Trọng.
Cây Olive Màu Trắng
Tỷ lệ người với người có duyên gặp gỡ là một phần bảy tỷ. Trong tỷ lệ hiếm hoi ấy, trong vài tích tắc ngắn ngủi trước khi quả bom phát nổ, số phận của nữ phóng viên Tống Nhiễm và chuyên gia gỡ bom Lý Toản bỗng gắn chặt với nhau bằng một sợi dây chỉ đỏ. Trải qua những phút giây hiểm nguy cận kề, những thời khắc tưởng chừng tất cả có thể nổ tung trong chớp mắt, hay khi bóng ma tâm lý bủa vây, họ vẫn luôn lặng lẽ dìu đỡ, chở che cho đối phương. Trên mảnh đất bạc màu vì bom đạn anh chỉ cho cô thấy một cây olive trắng. Màu trắng đó tương trưng cho bi thương, mất mát, nhưng cũng chính là màu của dịu dàng, thuần khiết, như chính tình yêu của họ. “Cây olive trắng dưới bầu trời sa mạc xanh trong, còn họ ở bên nhau, chứng minh rằng mọi chuyện không phải một giấc mộng.” *** Có một tài liệu nào đó đã viết rằng, trong một cuộc thi giành quyền bảo vệ thành phố Attica cổ ở Hy Lạp, người chiến thắng là nữ thần Athena đã dùng cây giáo của mình để tạo ra cành olive, với mong muốn mang đến sự màu mỡ và bình an. Từ đó, cây olive được tượng trưng cho an bình và thịnh vượng. Nhưng dòng sông lịch sử bằng một cách chân thực nhất, cũng nói cho nhân loại biết rằng, muốn có hòa bình và thịnh vượng, nhất định phải trải qua chiến tranh, giữa cái cũ và cái mới, giữa bảo thủ và tiến bộ, giữa thiện và ác. Thế giới này, khi bạn sống trong yên ổn và hòa bình, không có nghĩa là những nơi khác cũng như vậy. Họ vẫn đang hằng ngày hằng giờ đấu tranh để sinh tồn, hay chỉ đơn giản chỉ là cố gắng sống để chờ đợi một cuộc đời tươi sáng hơn.   Làm sao chúng ta biết được nỗi đau của họ? Làm sao để giúp đỡ họ? Chính là nhờ những người như Lý Toản và Tống Nhiễm. Lý Toản thuộc lực lượng đặc biệt được cử đến hỗ trợ quân đội nước D chống lại quân p.hản c.hính phủ và bọn khủng bố. Tống Nhiễm là phóng viên chiến trường, ghi lại những khoảnh khắc đó để truyền tin tức đến khắp nơi trên thế giới, để mọi người biết rằng còn có một đất nước đang cần giúp đỡ như vậy. Tỷ lệ gặp gỡ giữa hai người trên hành tinh này là một phần bảy tỷ, tỷ lệ để lưu lại ấn tượng về nhau có lẽ còn thấp hơn như vậy nữa. Nhưng họ chỉ cần 5 giây đồng hồ. 5 giây, chỉ hơn thời gian chờ đợi đèn vàng chuyển sang đỏ một chút xíu, nhưng cũng có thể mãi mãi không thể chạm tới chiếc huy chương vàng danh giá trong một cuộc thi. 5 giây, không đủ để quay đầu khi lướt qua nhau trên phố, nhưng cũng có thể cứu được một mạng người. Lý Toản đã cứu Tống Nhiễm như vậy đấy. Giữa chiến trường đầy mưa bom bão đạn, anh đã cứu một phóng viên, cũng cứu lấy lý tưởng của một cô gái, cũng cứu lấy lý tưởng của chính mình, chỉ là điều đó sau này anh mới biết. Hết thời hạn biệt phái, Tống Nhiễm quay lại thành phố hòa bình phồn hoa, nhưng ánh mắt của người lính dũng cảm kia mãi vẫn không thể ra khỏi tâm trí cô. Có quan tâm nhất định sẽ tìm kiếm, cuối cùng cô cũng có được tin tức của anh. Thì ra anh thuộc lực lượng quân đội thành phố ngay bên cạnh cô thôi, rất gần. Nhưng biết rồi thì có thể làm sao? Chẳng làm sao cả, mình có ý chắc gì người ta đã có tình? Tống Nhiễm rất nặng lòng, nhưng cũng không cố chấp đến vậy. Vì hiểu lầm tình trạng độc thân của anh, cô lại một lần nữa xung phong đến nước D. Chỉ là không ngờ, duyên phận sẽ không vì sự bỏ cuộc của cô mà đứt đoạn, họ gặp lại nhau. Lý Toản ban đầu cảm thấy có chút lạ, vì sao cô gái này lại thay đổi thái độ với anh? Nhưng là một người lính trên chiến trường, nhiệm vụ vẫn quan trọng hơn tất thảy, may sao Tống Nhiễm cũng cảm thấy vậy. Cô cố gắng dằn những cảm xúc ngổn ngang trong lòng mình xuống, phối hợp với anh hoàn thành nhiệm vụ. Chính vì những va chạm hết sức đời thường như vậy, hai trái tim lần nữa đến gần nhau hơn. Cho đến lúc, cô xác định được mình đã hiểu lầm, trái tim lại lần nữa thổn thức mạnh mẽ vì anh. Trùng hợp thay, cả anh cũng vậy. Nhưng trước khi họ kịp nhận ra tình cảm của đối phương, biến cố ập đến. Họ đều trở về nhà, nhưng là với một sự hoang mang về lý tưởng. Thì ra, không chỉ nơi có tiếng s.úng rền vang mới là chiến trường. Thì ra, không chỉ có s.úng ống đạn dược mới gây ra tổn thương cho người khác. Tống Nhiễm vì một bức ảnh đoạt giải thưởng mà bị chỉ trích là kiếm tiền bằng sự khổ nạn của người khác. Lý Toản vì một quyết định trong lúc cấp bách mà không thể tha thứ cho bản thân. Họ đều lạc lối trong lý tưởng ban đầu. Một người trầm cảm, một người ám ảnh tâm lý. Mẹ cô từng nói, cô và Lý Toản là hai con người thuần khiết và thiện lương hiếm có còn sót lại, chính vì như vậy, họ giống như hai hòn đảo cô đơn lạc lõng giữa dòng đời này. Cuối cùng, hai con người lạc lõng ấy, đi ngược lại dòng đời mà gặp được nhau. Họ đều từ nơi đó trở về, hiểu được tiếng lòng của nhau, có thể san sẻ nỗi đau cho nhau. Cuối cùng, “Nhiễm Nhiễm, anh thật sự thích em.” “Em cũng vậy.” Rất nhẹ nhàng và cũng rất nhanh chóng. Hôm qua thổ lộ, hôm nay về gặp bố, hôm sau ở cùng nhau. Có thể bạn thấy nhanh, nhưng thực tế không phải vậy. Từng đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, hơn ai hết họ quý trọng những giây phút yên bình bên nhau, không muốn lãng phí bất kỳ khoảng thời gian nào. Họ lặng lẽ ở bên nhau như vậy. Nhưng mà, nỗi ám ảnh trong lòng cần phải được cởi bỏ. Lý Toản muốn trở lại nước D, muốn chính mình giải quyết nỗi ám ảnh trong lòng và quay về toàn tâm toàn ý với Tống Nhiễm. Nhưng cách làm của anh lại là một cách vô cùng mạo hiểm, thế nên trước khi rời đi, giữa hai người đặt ba dấu chấm. Tống Nhiễm vừa đau lòng vừa xót xa, giận dỗi với anh, nhưng rồi cũng không thể chiến thắng sự nhung nhớ da diết. Cuối cùng, cô cũng quay lại nơi đó. Vì công việc, cũng là vì anh. Lần này gặp lại nơi chiến trường, mọi thứ đã được đẩy lên đỉnh điểm. Mặt trận, sống chết và cả tình yêu. Họ thăng hoa cảm xúc sau những lần an toàn hoàn thành nhiệm vụ. Họ bắt đầu mơ ước về một cuộc sống sau khi trở về. Thế nhưng, điều đó cũng giống như cây olive màu trắng mà họ đã từng nhìn thấy vậy. Chỉ là ảo ảnh. chiến tranh của đất nước đó đã dừng lại, tôi cũng muốn dừng lại. Tôi muốn mọi chuyện chấm dứt ở giây phút họ trở về từ cõi chết, ở thời khắc Tống Nhiễm không từ bỏ hy vọng, tìm được Lý Toản điên loạn trên đường phố. Tôi muốn mọi chuyện kết thúc vào lúc Tống Nhiễm đưa Lý Toản quay về nhà với câu nói “A Toản, không sao cả. chiến tranh kết thúc rồi.” Thế nhưng, mọi chuyện là không thể. chiến tranh kết thúc, người hy sinh được vinh danh, vậy người còn sống trở về thì sao? Họ mang trên người vết tích của từng trận chiến, mang trong đầu nỗi ám ảnh về cái chết của chiến hữu, của những người mà mình yêu thương, mãi không thể hồi phục. Con người có thiện ác, xã hội có trắng đen. Nhưng Tống Nhiễm và Lý Toản dùng trái tim không một vết xước của mình, bao dung đối phương. Nước D lấy đi của họ tuổi trẻ, nhiệt huyết và thân thể khỏe mạnh. Nhưng họ không hối hận. Họ luôn tin rằng, cây olive màu trắng mà họ nhìn thấy không phải là ảo ảnh, mà là một giấc mơ, giấc mơ một đời bình an. … Viết về chiến tranh không bao giờ là đề tài nhẹ nhàng, nhưng nếu không có ai viết, thì ai có thể hiểu được nỗi đau của những người lính? Ai có thể hiểu được nỗi ám ảnh của người sống sót? Ai có thể hiểu được tình yêu sâu sắc nở hoa giữa bom đạn? A Toản, nếu có kiếp sau, em chỉ muốn làm một con chim sẻ, không bay về phương Nam, chỉ ở mãi trên một đỉnh núi. Vậy thì anh sẽ là cây cổ thụ trên đỉnh núi đó. Nhiễm Nhiễm, anh không nợ nước, cũng không nợ nhà, nhưng lại nợ em. A Toản, anh vất vả rồi. Đợi em, chúng ta sẽ cùng đi. Con của họ, là Lý Tống Chi và Lý Tự Chi, một trai một gái. Hãy dành chút thời gian để đọc tâm sự của họ viết về bố Lý Toản và mẹ Tống Nhiễm, bạn nhé? ___ " ": Trích từ truyện. Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hiện đại, chiến tranh chống khủng bố, sĩ quan & phóng viên chiến trường, chưa rõ số chương. Nhất kiến chung tình. Năm giây, có thể làm được những gì? Uống một cốc nước, đi một quãng đường? Nói một câu, đọc một trang sách? Năm giây, có thể khiến em yêu anh. Ngày mà Tống Nhiễm gặp Lý Toản, là một ngày bình thường. Người đàn ông cầm khẩu súng tới gần, bên trên chiếc mặt nạ lộ rõ một đôi mắt đen nhánh, cảnh giác hệt như loài chim ưng. Tốc độ của anh ta chậm, không vội vàng, lúc cách cô hơn mười mét thì nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã che kín của cô một lát, mắt híp lại hỏi: “Người Trung Quốc?” Tống Nhiễm thiếu chút nữa đã khóc, hô lớn: “Đúng! Tôi là phóng viên!" Lúc này, các đồng đội của anh ta mới ào ào từ chướng ngại vật đi ra. Anh ta đến gần xem quả bom, lại nhìn chân cô đang giẫm lên mảnh kim loại, nói: "Cô đạp chuẩn đấy" "...." Trong giọng nói chứa đựng ba phần trêu chọc bảy phần ôn hòa, Tống Nhiễm không biết nên trả lời thế nào, nhưng cả người lại thoáng buông lỏng. Anh ta quỳ một chân trên đất, tháo bỏ hộp sắt, để lộ những sợi dây chằng chịt bên trong. Tống Nhiễm không khỏi hít vào một hơi. Người đàn ông nghe thấy, nhìn cô vẫn duy trì một chân chống đất nhẹ giọng hỏi: "Có thể chống đỡ nổi không?" Tống Nhiễm chỉ có thể gật đầu. Anh ta không tin, đứng lên nói: "Trước tiên cô xuống xe đã". Tống Nhiễm thấp giọng đáp: "Tôi không dám" “Không sao. Tôi đỡ.” Người đàn ông an ủi, tay trái đỡ lấy xe máy, trong nháy mắt cô cảm nhận được sức lực của anh. Tay phải anh cầm cánh tay cô, Tống Nhiễm theo bản năng nhanh chóng nắm lấy tay anh, cơ bắp trên cánh tay người đàn ông căng đầy rắn chắc. Anh hướng dẫn: “Đừng rời trọng tâm, chân phải bắt ngang qua rồi hạ xuống.” Tống Nhiễm nương theo sức lực từ cánh tay anh, thành công từ trên xe bước xuống. Trong chốc lát, hai chân cô vừa xót vừa tê, mồ hôi ướt đầm đìa dưới lớp quần áo. Một đồng đội của anh tiến lên dắt chiếc xe đi. Những người khác đẩy tới khu vực bãi bỏ gần đó tạo thành lớp che chắn. Anh nói: "Duy trì trọng tâm ở chân bên trái, không được nhúc nhích" “Được” , Tống Nhiễm liếc nhìn bộ đếm giờ... Anh một lần nữa ngồi xổm xuống, bắt đầu nghiên cứu sắp xếp đường dây. Sắp tới giữa trưa, mặt trời phả hơi nóng hừng hực. Vì ở vùng sa mạc nên cơ thể có thể cảm nhận được nhiệt độ lên đến gần 50°C. Mồ hôi dày đặc chảy xuống từ lông mày Tống Nhiễm tràn vào trong mắt làm cô khẽ run một trận. Một cái run này dọa chính cô sợ đến mức hồn bay phách lạc. “Cố gắng chống đỡ.” Anh cười nhạt nói: “Cô mà động một phát là tôi trở thành anh hùng ngay.” Tống Nhiễm nói: “Ừ” Chân sau của anh quỳ xuống đất, cúi đầu xem tiếp đường dây, thỉnh thoảng lại cắt đứt vài sợi. Có lẽ tính tình ôn hòa của anh có tác dụng giúp cho cô giữ được bình tĩnh, khiến tâm trạng Tống Nhiễm ổn định đôi chút. Nhưng thời gian trôi qua cực kỳ dài, đợi rất lâu, cô kìm không được nhìn thời gian còn lại. Mắt thấy bộ đếm giờ chỉ còn 0:03:00 phút, một lần nữa cô lại hoảng hốt. Anh vẫn như cũ mạch lạc phá bom. Lúc bộ đếm giờ còn 00:02:00 phút, anh khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói: Thời gian không còn kịp rồi" Tống Nhiễm giật mình Anh nói vậy, nhưng hai tay cũng không dừng lại. Đồng đội của anh nhận ra được tính nghiêm trọng, lại kêu lên: "A Toản" Nước mắt Tống Nhiễm ẩm ướt vành mắt, cùng mồ hôi chảy vào trong khăn che mặt, hai má thấm ướt, cô khẽ hít mũi. Lần này anh ngẩng đầu, đôi mắt phía dưới mũ bảo hộ cong cong mỉm cười với cô: "Đừng sợ, sẽ không bỏ mặc cô lại đâu" Ánh nắng rơi trên lông mi anh lấp lánh, giọng nói thanh tịnh* như suối trong. Tống Nhiễm ngừng khóc, lúng túng gật đầu. Anh lại cúi đầu, tiếp tục phá bom. Nhưng cô cảm nhận được tình hình ngày càng nghiêm trọng. “Anh đi đi.” Cô khẽ nói: “Anh là người tốt, tôi không muốn… kéo anh chết cùng.” Anh không ngẩng đầu lên, hỏi lại một câu: "Cô có thể chạy nhanh đến mức nào" “Hả...?” “Năm giây, có thể chạy được bao xa?” Giọng anh khá hời hợt, cau mày cắt dây, vẫn không ngẩng đầu. Tống Nhiễm không phản ứng kịp. Anh giải thích: “Còn lại một phút rưỡi, tôi chỉ có thể loại bỏ trọng lực của máy cảm biến trong vòng ba mươi giây, để khi cô dời chân nó sẽ không phát nổ ngay lập tức. Nhưng bộ đếm giờ sẽ tăng tốc lên mười lần, nghĩa là một phút còn lại sẽ rút ngắn còn 5 giây. Cô có thể chạy được bao xa?". Năm giây? Tống Nhiễm lờ mờ đáp: “10 mét 20 mét... tôi không biết nữa" “Chậc...” Anh bộ dạng tiếc nuối, nói: "Không đủ.” “Có lẽ 30 mét !” Cô vội nói, “Tôi chưa từng chạy hết sức mình.” Anh lại nói: “ Vậy thì hôm nay thử xem" “Được.” Cô gật đầu. “Mười giây. Chuẩn bị.” Anh nói, đôi mắt cố định trên đống dây, tay vẫn tiếp tục thao tác không ngừng Tống Nhiễm hít thật sâu một hơi. Anh thấp giọng: “5, 4, 3…..” Loại bỏ trùng điệp các cửa ải, rốt cuộc anh chọn ra một dây cuối cùng. Toàn thân Tống Nhiễm căng thẳng. “1.” Anh cắt đứt sợi dây kia, bộ đếm liền điên cuồng tăng tốc, anh đứng dậy nắm chặt tay cô, chạy vọt ra ngoài. Bên tai gió lớn nổi lên cuốn tung cát bụi. Cô không nghe, không nhìn thấy được, bị anh kéo tay liều mạng chạy. Tiếng gió, bụi bặm, mồ hôi nóng rãy, cả nhịp tim đập, tất cả đều không cảm giác được gì nữa. Trong nháy mắt dường như thời gian không gian không còn tồn tại, chỉ có ánh mặt trời mùa hè tựa như tấm thủy tinh thiêu đốt đôi mắt con người. Cô không biết năm giây đó là ngắn hay dài Cuối cùng anh kéo cô vào trong lồng ngực để bảo vệ, cùng ngã nhào xuống đất. Cơ thể của người đàn ông trở thành bức tường che chắn cho cô. Khoảnh khắc tiếp theo, trong tiếng nổ ầm ầm, cát đá và bùn đất, mảnh vụn như mưa từ trên trời ào ào trút uống. thanh tịnh*: trong sạch và yên tĩnh. Mời các bạn đón đọc Cây Olive Màu Trắng của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Có Dải Ngân Hà Trong Mắt Anh
Lúc bắt đầu viết bài review này, tớ đã ngồi bất động trước laptop tận 15 phút, rối rắm không biết bắt đầu từ đâu, thậm chí còn có chút kích động, muốn dùng một câu: “tình yêu ngọt ngào, ngược chết cẩu độc thân của nữ thần kênh nấu ăn trực tuyến với tiểu thịt tươi giới e-sport” viết đầy ba trang, vừa đảm bảo đội dài của một bài review, vừa thô bạo mà trực tiếp tóm gọn nội dung của “Có dải ngân hà trong mắt anh”.   Nhưng, tưởng tượng kết quả sau khi bài viết được gửi đi, tớ quyết định vẫn nên “an phận” một chút, không nên kích động, tự rước “ngược” vào thân. Vì thế, bài review ngày hôm nay, thay vì tóm tắt nội dung truyện, tớ sẽ trực tiếp nhảy vô đoạn giới thiệu nam, nữ chính của truyện nhé. Lục Thất Thất là bà chủ quán cafe, đồng thời sở hữu kênh nấu ăn trực tuyến có tới vài chục ngàn người theo dõi. Ngoại hình cô xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, kỹ thuật nấu ăn lại điêu luyện nên được người hâm mộ ưu ái tặng cho mỹ danh “nữ thần”. Nổi tiếng như thế, ắt sẽ có không ít chàng trai dòm ngó.    Thế nhưng đáng tiếc Lục cô nương là hoa đã có chủ, mà “chủ” của cô lại là một “fan” hâm mộ chân chính, mỗi lần cô mở kênh nấu ăn trực tuyến, sẽ luôn luôn có mặt, tặng hồng bao*, làm tức chết không biết bao nhiêu người, còn thuận tiện đánh dấu lãnh thổ.  Đối với hành động ngây thơ của “fan hâm mộ” nào đó, Thất Thất không những không tức giận, ngược lại còn có chút dung túng. Bởi vì cô yêu một người, sẽ dùng thấu hiểu để động viên, dùng bao dung để an ủi, dùng tin tưởng và chân thành để khích lệ chàng trai của cô.  Mặc kệ ngoài kia sóng to gió lớn, mặc kệ sự khinh thường cùng định kiến của người ngoài, bởi vì đó là người cô yêu, là chàng trai trong mắt chứa cả dải ngân hà, cô sẽ không ngần ngại nắm tay anh, che chở anh, dùng thân hình nhỏ bé để bảo vệ tình yêu của cô.  Cô là Lục Thất Thất, là nữ thần kênh nấu ăn trực tuyến, cũng là cô gái nhỏ giữ cả dải ngân hà trong tim.  Mạc Tinh Hà là tuyển thủ e-sport, là thành viên ưu tú của đội tuyển ACE. Nói một cách dễ hình dung thì công việc của Mạc Tinh Hà cũng giống như Pew Pew (nếu bạn không biết đây là ai, vui lòng search google để tìm hiểu nhé) nhưng được nâng cấp và chuyên môn hóa hơn, chủ yếu chỉ tập trung vào việc chơi game và tranh giải.  Tuyển thủ e-sport là một công việc khá mới mẻ và dường như không được đánh giá cao. Thế nhưng, bởi vì đam mê mà Mạc Tinh Hà hết lòng theo đuổi, bất chấp khó khăn cùng những định kiến của xã hội. Những tháng ngày tập luyện vất vả và tẻ nhạt ấy, bởi giọng nói ngọt ngào của cô trên kênh nấu ăn trực tuyến đã khiến cậu thiếu niên nào đó tìm thấy niềm vui, gạt đi những buồn phiền cùng mệt mỏi. Và thế là Mạc Tinh Hà trở thành “fan hâm mộ cô gái nhỏ Thất Thất”.    Anh yêu một người, sẽ không ngại nói cho cả thế giới biết anh yêu người ấy như thế nào. Trong mắt người ngoài, Mạc Tinh Hà là đại thần lãnh khốc, thế nhưng trước mặt Lục Thất Thất, anh chỉ là một cậu thiếu niên mới biết yêu, một chú chó nhỏ thích làm nũng. Bởi vì có một người luôn nguyện ý ở bên, che chở, tin tưởng anh, vậy nên, anh sẽ dùng hết sức mình, chứng minh cho cả thế giới thấy, dù chỉ là tuyển thủ e-sport, Mạc Tinh Hà cũng đủ khả năng để bảo vệ nữ thần của mình. Bởi vì anh là Mạc Tinh Hà, là đại thần e-sport, là chàng trai trong mắt chứa cả dải ngân hà, mà vì tinh tú đẹp đẽ nhất, mang tên Lục Thất Thất. *** “Có dải ngân hà trong mắt anh” mặc dù chỉ là một đoản văn, nội dung cũng không có nhiều, cũng không có gì mới lạ, nhưng lại có một sự thu hút riêng, tựa như một cốc trà sữa trân châu, càng uống càng nghiện. Tình yêu của nam nữ chính rất tự nhiên, giống như tháng ba xuân về, hoa nở, gió Nam thổi qua khắp chốn, khiến con tim nhỏ bé của tớ ngất ngây, rung động.  Tình yêu của Mạc Tinh Hà và Lục Thất Thất không có gì lớn lao, cũng không có xung động mạnh mẽ, chủ yếu là chuyện thường ngày, bình bình thản thản nắm tay, nấu vài món ăn ngon, nói vài câu chuyện phiếm, cổ vũ thi đấu thể thao lại ở trên kênh trực tuyến phát đường. Ngẫu nhiên sẽ có chút không vui, có một vài kẻ đáng ghét thích chen chân phá đám. Thế nhưng bằng sự chân thành cùng tin tưởng, họ vẫn có thể cùng nhau vượt qua, chứng minh tình yêu của họ là xứng đáng. Nếu bạn là thanh niên thích ăn “cẩu lương”*, hay một thanh niên độc thân thích tự ngược (như tớ) hoặc chỉ đơn giản là cuối tuần rảnh rỗi muốn uống trà và thư giãn, thì bạn có thể cân nhắc nhảy hố này, để được ngâm trong hũ đường của nữ thần Lục Thất Thất và tiểu thịt tươi Mạc Tinh Hà nhé. ____________ Chú thích:  "tặng hồng bao": thuật ngữ của weibo, nói đến việc tặng tiền hoặc đồ vật trực tuyến (giố ng như livestream bán hàng, nhận order trực tiếp ấy) "cẩu lương": thức ăn cho chó, chủ yếu để ám chỉ mấy thứ ngọt ngào, sến sụa của bọn yêu nhau ngược chết bọn FA. Tất cả các thắc mắc khác hoặc những thông tin chi tiết hơn, vui lòng tìm chị Google để được giải đáp.  Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Quán cà phê vào xế chiều đã không còn vị khách nào nữa, nhân viên phục vụ cũng đã tan làm. Lục Thất Thất dọn dẹp sơ qua trong tiệm thì phát hiện trong bếp còn dư lại một ít nguyên liệu nấu ăn nên cô nhanh chóng quyết định mở chương trình phát sóng trực tiếp. Không sai, ngoại trừ việc kinh doanh quán cà phê này thì Lục Thất Thất còn là một người chủ trì kênh nấu ăn ngon nổi tiếng. Nửa giờ sau, món sườn xào chua ngọt vô cùng ngon miệng được ra lò, Lục Thất Thất giới thiệu sơ lược các bước làm sau đó nở nụ cười yêu kiều hướng về phía những người theo dõi vẫy tay chào tạm biệt, nói: “Thật ra món này làm vô cùng đơn giản lại đặc biệt ăn rất ngon, có thời gian các bạn có thể làm thử. Hôm nay trực tiếp đến đây thôi, tạm biệt mọi người”. Lúc này, đột nhiên trên màn hình hiện ra một chuỗi quà tặng vô cùng hào phóng, hệ thống hiển thị tên người tặng quà là người hâm mộ cũ ID là Fan hâm mộ của cô gái nhỏ Thất Thất. Đột nhiên trên màn hình như muốn nổ tung, một chuỗi bình luận xuất hiện. Cách Cách: Lầu trênđiên rồi sao, tặng quà nhưvậy thìđập vào bao nhiêu tiền chứ? Giày nhỏcủa Vi Vi: Tôi mới vừa vào xem tài khoản của ngườiđóthì phát hiện có rất nhiềuđại thần followanh ta, Thất Thất thật khéo lừa mà, rốt cuộc thì ngườiđólà thần thánh phương nào? Năng lực tìm kiếm của những người trên mạng vô cùng ghê gớm, Lục Thất Thất sợ hết hồn vội vã tắt chương trình trực tiếp, cô sợ thông tin riêng tư gì cũng bị đào ra mất thôi. Sau đó cô gửi tin nhắn riêng. Thất Thất: Này đừng tặng quà lộ liễu cho em như vậy. Không nghe lời có phải không? Fan hâm mộ của cô gái nhỏ Thất Thất: Anh nghe lời mà. Ở đây quá nhàm chán, em đến đây với anh được không? Cách màn hình Lục Thất Thất cũng có thể hình dung được dáng vẻ đôi mắt nhỏ đầy đáng thương của Mạc Tinh Hà, đang định an ủi anh đôi câu chợt bạn thân Giản Hân Nghiên gọi điện đến. “Thất bảo bối, Tinh Hà của cậu đang bị mấy cô gái nhỏ vây quanh kìa! Tớ phải đi trước rồi nên cậu mau đến canh chừng đi!” Lục Thất Thất cảm thấy dở khóc dở cười. Từ khi cô nói cho cô ấy biết cô và đại thần Mạc Tinh Hà ở cạnh nhau, bạn thân nhà cô liền biến thành đội trưởng đội hình sự luôn theo dõi nhất cử nhất động của anh, dựa vào thân phận là Game Master*, cô ấy luôn giúp cô nhìn chằm chằm vào Mạc Tinh Hà. (*Game Master (GM)-quản lý game online: là người giám sát, thực thi và đảm bảo sự công bằng cho tất cả thành viên tham gia chơi. Công việc chính của các GM là sử dụng thành thạo các kỹ năng chơi game để có thể tư vấn cho người chơi, đồng thời theo dõi, ngăn chặn kịp thời mọi hành vi gian lận có thể xảy ra trong các server. Nói một cách dễ hiểu thì đây là một nghề nghiệp như một quản lý. Nguồn: Google) Ở trung tâm thể dục thể thao diễn ra cuộc thi đấu Anh Hùng Liên Minh toàn cầu, vào nữa cuối trận chiến, trong chiến đội ACE, Mạc Tinh Hà thành công đột phá vòng vây của địch, thuận lợi đưa chiến đội tiến thẳng vào trận chung kết. Vì thế nên câu lạc bộ mở tiệc ăn mừng tại hội sở Lam Thiên, có rất nhiều người đến. Loại trường hợp như thế này Lục Thất Thất luôn không thích có mặt, nhưng Giản Hân Nghiên ở bên kia đầu điện thoại không thuận theo ý cô, không hề buông tha cho cô, Lục Thất Thất không có biện pháp nào chỉ có thể đồng ý mà thôi. Nửa giờ sau Lục Thất Thất đến hội sở Lam Thiên, trong phòng bao quả nhiên có rất nhiều người, Chung Ngôn Khải tập trung ôm micro hát bài Tình yêu Quảng đảo, đường đường là đội trưởng chiến đội ACE vào lúc này được người đẹp vây quanh mà nụ cười trên miệng anh ta cũng sắp cứng đờ rồi. Mời các bạn đón đọc Có Dải Ngân Hà Trong Mắt Anh của tác giả Khương Yểu.