Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Người Cưng Chiều Sư Muội Miệng Quạ Đen

Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Người Người Cưng Chiều Sư Muội Miệng Quạ Đen của tác giả Hùng Ngận Manh: Hoa Linh Cơ chưa bao giờ ngờ tới, kiếp trước mình là sữa độc (*), kiếp này lại thành quạ đen, thiên phú nguyền rủa level max. Có còn để nàng sống nữa không hả! (*) Sữa độc: ý chỉ người có lòng tốt giúp người khác nhưng cuối cùng lại hại người ta. "Sư tỷ, tỷ đẹp thật, chúc sư tỷ ngày càng xinh đẹp nha!" Ngày hôm sau, lần đầu tiên trong ba trăm năm qua, mặt sư tỷ nổi mụn. "Sư thúc phải ra ngoài à? Gần đây yêu ma hoành hành, ngài phải cẩn thận nha." Ngay ngày hôm đó, sư thúc được người ta khiêng về. "Nghe nói sư tôn muốn bế quan đột phá, hi vọng..." Cả môn phái đồng loạt gào: "Câm miệng!" "Huhu ——" Hoa Linh Cơ gào khóc nhào vào lòng Đại sư huynh: "Đại sư huynh, bây giờ toàn bộ tông môn không cho ta nói chuyện nữa! Lời ta nói nào có lợi hại như thế chứ, bọn họ thật quá đáng!" Đại sư huynh kiên nhẫn xoa đầu nàng: "Muội tha cho bọn họ đi, dù sao cũng không ai biết câu nào muội nói sẽ phát tác miệng quạ đen. Muội chăm chỉ tu luyện, chờ tu vi cao lên, có thể khống chế được miệng quạ là ổn thôi." Hoa Linh Cơ thút tha thút thít ngẩng đầu lên: "Đại sư huynh, huynh thật tốt, chắc chắn huynh sẽ đắc đạo thành tiên." Lòng bàn tay của Đại sư huynh lập tức cứng đờ. Một lúc sau mới nghẹn ra một câu: "Câm miệng!" Hoa Linh Cơ: QAQ Mặc dù Hoa Linh Cơ thường xuyên bị đồng môn cưỡng chế câm miệng, nhưng nàng vẫn trở thành người được toàn môn phái cưng chiều, bởi vì tông môn không thể thiếu nàng ~ hừ hừ. Mỗi khi chiến đấu với người ngoài, tất cả mọi người trong tông môn đều kêu gào: "Đại sư huynh, tiểu sư muội đáng yêu xinh đẹp đâu, mau mau mời tới đây, nói ra ắt ứng nghiệm!" Hoa Linh Cơ được toàn tông môn vây quanh, lên sân khấu. Kẻ địch kinh hãi: "Mau rút lui, Trình Tiên môn đã dùng đến vũ khí hủy diệt, Hoa Linh Cơ!" ... Ma tôn nghi ngờ: "Linh Kê, bản tôn sai ngươi đến tông môn của Nhân tộc nằm vùng, tìm con của ta, dẫn con ta quay về ma đạo. Sao ngươi lại biến thành con dâu của bản tôn rồi?" Hoa Linh Cơ giật mình: "Hả? Khi nào cơ!?" Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Hoa Linh Cơ, Sở Huyền Dịch ┃ Nhân vật phụ: Dịch Việt Thăng, Hà Minh Tước, Y Duyệt Giới thiệu vắn tắt: Tiểu sư muội là vũ khí hủy diệt tông môn, tiểu sư muội là cục vàng cục bạc tông môn. Lập ý: Nói năng cẩn thận, suy nghĩ kỹ trước khi hành động. *** Giữa những tán cây um tùm trong rừng, tiếng quạ kêu vang cả một góc trời. Một đám quạ với chất giọng gai óc tụ lại với nhau, quạ —— quạ —— quạ ——, thật là ồn đến xé trời. Hoa Linh Cơ đứng trên cành cây, cũng không nhịn được quạ quạ mấy tiếng: "Phiền chết đi được!"  Kiếp trước làm người, nàng nổi tiếng là một sữa độc (*), cho nên kiếp này mới đầu thai thành quạ, lại còn vừa sinh ra đã thành tinh! Nàng thực sự muốn cảm tạ ông trời đã nâng đỡ luôn!  (*) Sữa độc ý chỉ người có lòng an ủi người khác nhưng cuối cùng đều xảy ra chuyện ngược lại với điều an ủi. Mặc dù, nàng là con quạ hai màu, lưng đen bụng trắng, trông cực kỳ giống chim khách. Tộc trưởng quạ hét lớn: "Quạ mới sinh từ một tháng tuổi trở lên, tập hợp! Tiến hành đánh giá thiên phú! Người nào biểu hiện xuất sắc sẽ được diện kiến Ma tôn, sau đó có cơ duyên hóa thành người!"  Tộc trưởng quạ vừa nói xong, Hoa Linh Cơ đã bị quạ cha, quạ mẹ song kiếm hợp bích đá bay khỏi cành cây. "Mau đi đi, con nhóc chết tiệt không biết phấn đấu này! Con chắc chắn sẽ giành được vị trí cuối cùng, làm chúng ta mất mặt!"  "Con chắc chắn không có chút thiên phú nào, trở thành nỗi sỉ nhục của chúng ta!"  Hoa Linh Cơ:...! Quay đầu nhìn lại, đôi mắt đầy phức tạp. Theo quan điểm của các tộc khác, miệng quạ đen không may mắn, chuyện tốt thì không linh, chuyện xấu lại linh. Tuy nhiên, trong nội bộ tộc quạ, do các thành viên miễn nhiễm với miệng quạ đen, cho nên đã lưu truyền hàng nghìn năm, ngược lại còn hình thành tập tục “Mắng đồng tộc càng ác, tức là chúc phúc càng sâu”. Gửi một câu nguyền rủa là gửi một lời chúc phúc!  Về phần nói tốt á hả? Quạ không có thói quen này. Mặc dù Hoa Linh Cơ đã hiểu rõ tập tục này, nhưng nghe quạ cha quạ mẹ nói như vậy, trái tim quạ bé con của nàng vẫn đau quá đi!  "Đi! Quá tổn thương lòng tự trọng!"  Giữa những tiếng nguyền rủa ồn ào ầm ĩ, tất cả những con quạ đen mới sinh đều tụ tập ở khoảng đất trống trong rừng. Tộc trưởng quạ vung cánh, tạo một kết giới cách ly chúng nó với thế giới bên ngoài. Trong kết giới sinh ra sương trắng, trong sương trắng xuất hiện một con sói và một con thỏ. Hàm răng sắc nhọn của con sói đang cắn vào gáy con thỏ, máu thỏ chảy ròng ròng, tứ chi vùng vẫy điên cuồng. Ảo giác quá chân thực, đám quạ con đồng thanh gào lên đầy kinh ngạc: "Quạ ——"  Tiếng của Tộc trưởng quạ vang lên giữa không trung: "Nhiệm vụ của các ngươi chính là nguyền rủa con sói này, thành công cứu con thỏ ra! Xếp hàng, từng người lên kiểm tra!"  Tộc trưởng quạ vừa dứt lời, đám quạ con vội vàng xếp thành hàng. Hoa Linh Cơ vừa định lên trước xếp hàng thì bị mấy con quạ con đen thui vỗ cánh xua đuổi. "Xuống xuống xuống, quạ đen mà có hai màu lông chỉ xứng đứng phía sau!"  “Quạ đen mà lông hai màu thì huyết thống không thuần khiết, thiên phú nguyền rủa thấp, các ngươi chen lên trước làm gì?"  Đám quạ con hai màu cùng bị khinh bỉ xua đuổi với Hoa Linh Cơ đều xấu hổ, tức giận lầm bầm: "Đen thùi lùi giỏi lắm hay gì? Ta muốn xem xem chúng nó lợi hại đến mức nào!"  Hoa Linh Cơ cũng không phục, nhưng nàng có cần phải giáo dục tư tưởng đạo đức cho một đám điểu yêu không?  Nàng chỉ vỗ vỗ cánh, to giọng quạ quạ với đám quạ con đen thui đang háo hức muốn thử sức trước mặt mình: "Cố lên, các ngươi giỏi nhất! Các ngươi nhất định sẽ thành công!"  Lời chúc phúc chân thành tha thiết của Hoa Linh Cơ có vẻ rất đột ngột giữa những câu nguyền rủa, dù sao thì quạ cũng không chúc phúc kiểu này. Đám quạ con đằng trước chỉ quay đầu lại nhìn nàng một cái, không thèm để ý. Con nào cũng cho là trong đám quạ hai màu lông xuất hiện một con quạ thiểu năng, vậy mà lại ngu ngốc đến độ nói sai cả lời chúc phúc. Hoa Linh Cơ tung tăng bay về cuối hàng, đầy mong chờ. Không biết đời này biến thành quạ đen, thiên phú không giúp được gì chỉ thêm phá hoại của nàng có còn hay không. Dù sao thì sữa độc và miệng quạ đen cũng khác nhau. Sữa độc biến lời tốt thành điều xấu, miệng quạ đen lại biến lời xấu thành sự thật. He he, để nàng xem xem. Bắt đầu kiểm tra. Quạ con đầu tiên tràn đầy tự tin: "Quạc! Con sói này lập tức chết đột ngột!"  Vừa dứt lời, con sói lại đảo mắt một cái đầy khinh bỉ, rồi cắn thật mạnh vào cổ họng thỏ con, con thỏ nhỏ chết ngay lập tức. Tộc trưởng quạ lên tiếng dạy dỗ: "Tu vi của bản thân và khả năng lời nguyền trở thành thật, quyết định lời nguyền có linh nghiệm hay không. Khiến một sinh linh đột tử, dù là con kiến nhỏ nhất yếu ớt nhất, cũng phải chờ các ngươi chính thức bắt đầu tu luyện mới được."  Đám quạ con hiểu ra, sau đó bắt đầu đưa ra lời nguyền mà chúng cho là nằm trong khả năng của mình. "Quạc quạc, con sói này lập tức rụng hết răng nanh và móng vuốt!"  "Đột nhiên có tảng đá bay tới đập ngất con sói này!"  ...! Theo tất cả các loại lời nguyền kỳ lạ cổ quái xuất hiện, mắt thấy đám quạ đen thui đều đã thử xong,thế nhưng chẳng có một con nào thành công!  Bầu không khí dần dần trở nên rất nghiêm túc. Đám quạ con vốn đang rất hào hứng đã yên tĩnh lại, từ nóng lòng muốn thử sức biến thành lo lắng chờ đợi. Tộc trưởng quạ đứng ở bên ngoài kết giới khá là im lặng, đám quạ khác cũng không kêu lung tung nữa, mà xì xào bàn tán. "Trời ơi, tư chất của đám quạ mới sinh này kém như vậy sao?"  Mãi đến khi chỉ còn con quạ thiểu năng Hoa Linh Cơ thì tất cả quạ con đằng trước đều thất bại. Tộc trưởng quạ chịu không nổi nữa, vừa tức giận vừa bi thương hét lên: "Các ngươi thật sự là lứa tệ nhất mà ta từng thấy! Ta thật sự thẹn với liệt tổ liệt tông của tộc quạ mà!"  Tất cả đều im thin thít! Đám quạ con xấu hổ đến cúi gằm mặt xuống, không dám hó hé gì. Hoa Linh Cơ bất an giậm chân. Chuyện này… hẳn là không liên quan gì tới nàng đâu nhỉ?  "Hoa Linh Cơ, đến lượt ngươi!"  Hoa Linh Cơ căng thẳng nuốt nước bọt, đi tới trước mặt con sói và thỏ. Trong mắt con sói đầy vẻ khinh thường, như muốn nói: Hừ, không có tên nào biết đánh cả. Hoa Linh Cơ vắt óc suy nghĩ, đám quạ con trước mặt đã nói hết mấy lời xấu xa rồi, nàng còn có thể nói gì đây?  Một lúc sau, nàng giương cánh chỉ vào con sói, nghẹn ra một câu: "Ngươi! Quạc, ngươi, ngươi sẽ chuyển sang ăn chay, ngửi thấy mùi máu là buồn nôn! Không sát sinh!"  Bỗng chốc...!xung quanh lặng ngắt như tờ. Đàn quạ đều ngẩn ra, ngay cả Tộc trưởng quạ cũng thốt ra một câu kinh ngạc: "Hả?"  Đây mà tính là nguyền rủa á?  Thật là nói năng bậy bạ!  Ngay lúc Tộc trưởng quạ định nói kiểm tra thất bại thì đột nhiên nghe thấy một tiếng: "Ọe!"  Kỳ tích xảy ra!  Con sói nôn mửa!.   Mời các bạn mượn đọc sách Người Người Cưng Chiều Sư Muội Miệng Quạ Đen của tác giả Hùng Ngận Manh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mắt Bão - Sunness
“Mọi gia đình hạnh phúc đều có chung niềm hạnh phúc, nhưng mỗi gia đình bất hạnh lại mang một nỗi bất hạnh riêng” - "Mắt bão" chính là câu chuyện cảm động về cặp vợ chồng trẻ mang nỗi bất hạnh đặc biệt như thế. Trải qua bao khổ đau mất mát và ám ảnh tâm lý, họ vẫn bên nhau bền chặt, quyết không buông rời. Không chỉ là khúc ca cảm động về tình cảm gia đình, Mắt bão còn khiến người đọc trăn trở về ranh giới giữa Thiện và Ác, giữa Trắng và Đen, đồng thời đề cao chính nghĩa, sự khoan hồng thứ tha đối với những con người biết ăn năn hối cải, và lòng cảm thông nhân ái với những số phận khốn khổ bị đẩy vào bước đường cùng. Dù có những khoảnh khắc day dứt xót xa đến ám ảnh, nhưng câu chuyện vẫn đẹp nao lòng, bởi bao phủ lên tất thảy những đau thương kia chính là tình cảm con người thiêng liêng nhất. *** Trích dẫn nổi bật: "Lỡ như một ngày nào đó anh không tìm được em nữa, em mong anh hãy nhớ lấy câu này. Em yêu anh, em hi vọng anh vui vẻ. Nhưng nếu nỗi 'hi vọng' kia sẽ khiến anh đau khổ, em thà rằng anh buông tay đi." “Chúng ta thường nghĩ rằng nắm giữ mới khiến mình trở nên mạnh mẽ, nhưng đôi khi, mạnh mẽ lại là chính lúc ta buông tay.” Mời các bạn đón đọc Mắt Bão của tác giả Sunness.
Đại Đế Cơ - Hi Hành
Nữ chủ Tiết Thanh từ hiện đại xuyên vào một thiếu niên 13 tuổi là nữ giả nam trang. Thân phận hiện tại của nữ chủ có thể là đế cơ, vì bị mưu hại vào 7 năm nên được các trung thần cứu và che giấu thân phận ở dân gian. Nói có thể là vì chưa chính thức xác định, Hi Hành lộ ra một số bí mật có thể làm chao đảo thân phận đế cơ của nữ chủ sau này. Kiếp trước của nữ chủ cũng chỉ được Hi Hành giới thiệu sơ sài. Là con nhà gái nhà giàu bình thường, đến năm 16 tuổi thì ông ngoại và cha mẹ lần lượt qua đời. Tiết Thanh phát hiện đây là âm mưu của người khác, nên học làm sát thủ để trả thù. Sau khi trả thù xong thì tiếp tục làm nghề sát thủ để mưu sinh, cho đến khi gặp tai nạn trên không rồi xuyên qua. Không biết kiếp trước nữ chủ đã trải qua cuộc sống như thế nào, chỉ biết là nữ chủ đã trải qua một đoạn thời gian 5 năm học làm sát thủ rất cực khổ, cực khổ đến nỗi nữ chủ không nguyện ý thử lại một lần nữa. Sau khi xuyên qua, nữ chủ bề ngoài có tính cách rất ôn hoà và thiện lương, hay cười, siêng năng chăm học, rất quí trọng cuộc sống hiện tại và quyết định tương lai sẽ làm một tiên sinh dạy học. Nhưng thực tế người đọc có thể cảm giác trong nội tâm của nữ chủ có hai loại tính cách bất đồng. Một loại tính cách rất hài hước và trẻ con, có cảm giác như đây là tính cách của nữ chủ trước 16 tuổi ở kiếp trước. Một loại tính cách khác là suy nghĩ và mưu tính rất sâu xa, quan sát kĩ lưỡng mọi chi tiết và suy tính rất cẩn thận trong mỗi bước đi, rất phù hợp với tính cách của một sát thủ. Nữ chủ có thể “nhất tâm nhị dụng” (có thể làm hay suy nghĩ 2 chuyện cùng một lúc) nên cho mình là Tiểu Long Nữ, khi biết mình nữ giả nam trang thì lại nói mình là Châu Bá Thông, đến khi nhém tàn tật một cánh tay thì lại cho mình là Dương Quá. Nữ chủ học tập rất siêng năng và nghiêm túc nên tiến bộ không ngừng, khi được tiên sinh khen thì nói mình là Văn Khúc Tinh hạ phàm. Nói chung nữ chủ đôi khi tính cách và hành động rất buồn cười, có thể vô sỉ không đổi sắc mặt tự khen mình, rồi nghiêm túc nói hưu nói vượn, nói dối không cần suy nghĩ. Tính cách thứ hai của nữ chủ được Hi Hành thể hiện rất tài tình. Hiện nay nữ chủ vẫn chưa biết về thân phận thật sự của mình, nhưng chỉ cần quan sát hành động của người xung quanh, nữ chủ đã có thể đưa ra suy đoán khá chuẩn. Đôi khi nữ chủ làm một số việc khiến người đọc cho rằng bốc đồng, xuất phát từ bản năng nhưng nếu đọc đi đọc lại các hành động từ ban đầu của nữ chủ sẽ nhận ra nữ chủ đã suy tính rất cẩn thận. Đây cũng là điểm độc đáo trong phong cách viết truyện lần này của Hi Hành. Trong truyện, tác giả thường chôn dấu một số gợi ý về các việc xảy ra tiếp theo chỉ bằng một câu văn ngắn, hay đôi khi là một số từ ngữ nhỏ. Tình tiết thay đổi bất ngờ không theo suy đoán của người đọc, nhưng khi đọc kĩ lại những chương trước, có thể nhận ra tác giả đã gợi ý ở đó. Điều này khiến cho dân tình xôn xao trên diễn đàn thảo luận truyện, nên mỗi khi phát hiện ra một chi tiết nhỏ khác thường, mọi người sẽ ào ào đi dự đoán tình huống tiếp theo sẽ là gì, vì sao Hi Hành viết như vậy. Đây là cảm giác khá mới lạ khi theo dõi một câu chuyện. Một điểm đặc biệt khác của truyện là công năng sao chép thơ của nữ chủ. Cũng giống như các nữ chủ xuyên không khác, Tiết Thanh cũng được Hi Hành dành cho hào quang tài làm thơ tuyệt đỉnh. Điều khác biệt là nữ chủ lần này mỗi lần làm thơ là vì có mục đích hoặc lí do đặc biệt. Và mỗi bài thơ được sử dụng trong truyện rất hợp với hoàn cảnh và rất có ý nghĩa, cho thấy Hi Hành rất dụng tâm trong việc này. Ví dụ như khi Tiết Thanh lần đầu đi học là ở một thảo đường đơn sơ rách nát, Hi Hành sử dụng bài thơ “Lậu thất minh” của Lưu Vũ Tích, là bài thơ nói về phòng ở đơn sơ. Trong hội đua thuyền, tác giả sẽ sử dụng Đua Thuyền Ca. Khi chửi Liêu Thừa là cẩu quan, hay khi nói về thiếu niên hiệp khí, hoặc là thơ đưa tiễn tù phạm  đều sử dụng thơ phù hợp với hoàn cảnh. Nếu các truyện trước đây của Hi Hành chỉ xoay quanh nữ chủ, thì truyện này được tác giả mở rộng cốt truyện xoay quanh về việc phe phái đấu tranh giành ngôi trong triều đình, mà quan trọng nhất đó là thân phận đế cơ của nữ chủ. Trong khi nữ chủ hoàn toàn vô tư không có tham vọng, Hi Hành lại khiến cho các nhân vật xung quanh nàng tạo thành một trận phong ba và từ từ lôi kéo nữ chủ vào tâm bão. Hiện nay có rất nhiều phe phái và nhân vật chủ chốt đã lên sàng, được tóm tắt như sau: Nữ chủ và các thiếu niên: thiếu niên vô tư, có hào khí nhưng không tham vọng, mọi người đều ra sức học tập cho tương lai, đôi khi có tranh cãi nhưng chỉ là trò chơi trẻ con. Nhưng khi có việc lớn thì nghĩa bất dung từ đi làm việc. Hiện tại chưa có ai liên quan về phe phái tranh đoạt trong triều đình. Đám người Ngũ Đố Quân: phe bảo hoàng, che chở đế cơ và muốn giúp nàng lên ngôi, nữ chủ hoàn toàn không biết về đám người này. Đám người Tần Đàm Công và Thái Hậu: phe phản nghịch, đã giết tiên hoàng và tiên hoàng hậu, đưa tiểu hoàng đế lên ngôi, hiện truy tìm giết đế cơ. Thái giám Tông Chu vào thái giám Liêu Thừa của phe này đã từng đối đầu với nữ chủ và bị đá xuống đài. Đám người Hoàng Sa Đạo: bị phe phản nghịch tàn sát vào 7 năm trước, đang tìm cách trả thù đám người Tần Đàm Công, chưa có liên hệ gì với nữ chủ. Phe còn lại trong triều đình: trung thành với tiên hoàng và triều đình, thường tranh chấp với đám người Tần Đàm Công, có lẽ chưa biết về việc đế cơ còn sống. Tây Lương quốc: từng có chiến tranh với Đại Chu, thua bởi Tần Đàm Công. Hiện nay có Thái Tử rất tài giỏi. Tác giả đến giờ chưa đề cập ảnh hưởng của Tây Lương quốc đối với ngôi vị đế cơ của Đại Chu. Tứ Hạt tiên sinh: dạy học tiên sinh của nữ chủ, thân phận có thể là Tứ Đại Sư của Hoàng Tự, mục đích dạy học cho người đăng cơ tiếp theo của Đại Chu. Nói tóm lại, truyện tuy chỉ mới đi được khoảng 1/3, 1/4 đoạn đường nhưng đã gây ấn tượng mạnh về nội dung, cốt truyện và phong cách hành văn. . Ngòi bút của Hi Hành đã tiến lên một tầm cao mới trong Đại Đế Cơ, vận dụng uyển chuyển sự hài hước, lém lỉnh trong đối thoại, tinh tế trong miêu tả nội tâm và âm mưu tính toán, ngòi bút miêu tả sống động khiến khiến người đọc cảm giác mình như đang xem phim hơn là đọc truyện. Đôi khi hài hước với các tình huống dở khóc dở cười, đôi khi lại hào khí khiến người rung động, ngưỡng mộ, đôi khi nguy hiểm khiến người giật mình, thót tim, đôi khi u ám khiến người lo sợ, rồi lại chính nghĩa luôn chiến thắng khiến người sảng khoái. Mời các bạn đón đọc Đại Đế Cơ của tác giả Hi Hành.
Diên Hi Công Lược Truyện - Chu Mạt
Lấy bối cảnh những năm đầu thời đại Càn Long, câu chuyện kể về thiếu nữ Ngụy Anh Lạc vào cung với mục đích ban đầu làm cung nữ để điều tra chân tướng về cái chết của người chị gái. Bằng sự dũng cảm, trí thông minh linh hoạt, ý chí rộng lớn bao la, cô đã hóa giải những khó khăn trùng điệp chốn cung đình, cuối cùng trở thành Hoàng Quý phi giúp đỡ hoàng đế Càn Long đạt được thời thái bình thịnh trị. P.s: Là fan bộ phim Diên Hy Công Lược, mục đích mình edit cuốn này để hiểu rõ tình tiết cũng như tâm lý của các nhân vật hơn. Vì đây là lần đầu mình edit nên chắc chắn còn nhiều sai sót, mong các hạ lượng thứ xin đừng nói lời cay đắng=)))   Dịch giả: KhanhLinhPham *** Nàng có một bí mật. Bí mật này khiến nàng càng lúc càng trở nên kỳ quái, khiến người khác càng lúc càng tránh xa... "Thật đáng thương." Một giọng nói ôn nhu ở sau lưng nàng vang lên, "Người người đều nói Chiêu Hoa công chúa điêu ngoa bá đạo, lãnh huyết vô tình, hóa ra nàng không phải sẽ không khóc, mà là người thích trốn đi khóc một mình." Chiêu Hoa đột nhiên quay đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đối phương: "Ngươi là ai?" Thân là trưởng nữ của Ngụy Anh Lạc, Chiêu Hoa công chúa kế thừa vẻ đẹp từ mẫu thân, nhưng khí chất trên người lại càng giống phụ thân của nàng —— trên cao nhìn xuống, vênh váo hung hăng, dường như nàng trời sinh chính là chủ nhân của thế giới này, tất cả mọi người phải quỳ rạp xuống dưới chân nàng. Nếu nàng là một a ca, tính tình như vậy cũng không phải không được, nhưng nàng là một công chúa, một nữ nhân có dáng vẻ thế này không khỏi quá mức vênh váo hung hăng. "Nếu ta là Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế, ta cũng sẽ không chọn một nữ nhân như khổng tước kiêu ngạo làm thê tử." Đối phương nở nụ cười, đó là một người mặc trang phục thị vệ, dung mạo thiếu niên tuấn dật, nụ cười có chút bất cần đời. Hắn vuốt ve ngực, đối với Chiêu Hoa hành lễ, "Ta là Phúc Khang An, ta tới giúp công chúa đây." "Giúp ta?" Chiêu Hoa nhíu mày, "Ngươi có thể giúp được gì cho ta?" "Giúp công chúa giành được trái tim của Lạp Vượng Đa Nhĩ Tế." Phúc Khang An cười tủm tỉm nói. "... Tại sao ngươi phải giúp ta?" Ánh mắt Chiêu Hoa nhìn hắn càng thêm hoài nghi. Nàng ở trong cung, từ trước đến nay đều không được hoan nghênh.   Mời các bạn đón đọc Diên Hi Công Lược Truyện của tác giả Chu Mạt.
Trăng Lạnh Như Sương - Phỉ Ngã Tư Tồn
Mười bốn tuổi năm đó, ta vẫn chỉ là một tiểu cô nương, nhìn cuộc đời như một dải lụa hồng, biết bao nhiêu là mơ mộng! Sống chết ngàn xa Cùng người thề nguyện Chàng nói ta hãy chờ chàng. Ta vẫn một lòng ngây ngốc ôm kỷ vật của chúng ta đợi chờ. Chờ chàng đem kiệu hoa đến rước ta về, chờ đợi ngày hạnh phúc mà chàng nói. Thế nhưng, ta đợi mãi, đợi cả tuổi thanh xuân qua đi, đợi cả cuộc đời héo úa, tại sao chàng không đến? Thì ra, cây chủy thủ hẹn ước mà chàng trao ta, cũng chính nó đã chặt đứt dải lụa hồng của đời ta. Trở về trong đêm nguyên tiêu năm ấy Trở về trong cơn mưa tuyết năm ấy Trở về trong quán rượu nhỏ năm ấy Chàng có thấy chăng, có một người con gái ngốc nghếch là ta, vẫn ngồi chờ nơi đó? Định Thuần, ánh trăng tịch mịch làm sao, lạnh lẽo làm sao, trăng lạnh như sương, thấu tận tâm hồn, tận trái tim ta! Giới thiệu 2: Sống chết ngàn xa Cùng người thề nguyện Nắm tay trọn kiếp Bên nhau đến già *** Bước chân vào chốn hậu cung sâu hút tựa bể, được che đậy bởi những cung điện lầu dài xa hoa mỹ lệ, nàng dường như đã lầm lạc giữa dòng xoáy của tình yêu và nỗi thù hận, đã định trước cả cuộc đời này sẽ chỉ mãi âu sầu phiền muộn. Một hồi chuyện xưa này của Phỉ Ngã nơi đất cổ đại, vẫn luôn gắn liền với những tình tiết câu chuyện đẹp đẽ đến lạ thường như vậy, nhân vật vẫn luôn thanh lịch tao nhã là thế, còn có cả một bầu ưu thương đau xót nồng đậm vĩnh viễn không thể tan biến. (Thương Nguyệt) Ngắn ngủi mười tám vạn chữ, lại đã viết hết cuộc đời mọt con người khi còn sống. Tác giả là một cây bút hiện thực, hết thảy những “Nhân sinh nếu như ngày mới gặp, nào để gió thu biến u sầu?” cũng chỉ là cổ tích tươi đẹp. Một lần hiểu lầm, thế nhưng bỏ lỡ đâu chỉ một vài năm trôi qua? Chính là cả đời! Đáng thương thay nữ chính, rõ ràng là nàng, lại bởi vì hiểu nhầm, trở thành thế thân cho kẻ khác, nào biết có tình yêu cũng chẳng thể nhận ra. Nàng chỉ đành làm thế thân, thử hỏi nếu như chàng sớm biết ? Không phải người đó, chả nhẽ sẽ không yêu sao? Nhất kiến chung tình nào có được cái gì, có thể thắng nổi ngày đêm vành tai tóc mai kề cận bên nhau hay sao? Tình yêu sinh ra từ thời gian, năm tháng qua đi, ai cũng có thể thay thế được ai. Mười sáu tuổi, may mắn thoát khỏi kiếp nạn tru di tam tộc, hai mươi hai tuổi, trở thành mẫu nghi thiên hạ Hoàng thái hậu. Cuộc đời biến đổi bất ngờ, cứ ngỡ nàng từ địa ngục mà lên tới thiên đường. Thế nhưng, quanh co một vòng, nào có chốn nào gọi là thiên đường? (Vô danh) Bỏ lỡ cuối cùng vẫn là bỏ lỡ, lấy sinh mệnh cả cuộc đời cũng không thể cứu vãn nữa rồi! Ngày đầu gặp mặt, nàng thanh thuần như hạt sen, ngây thơ trong trắng. Tươi tắn dịu dàng, ngông cuồng ngạo nghễ.  Từng đã cho cuộc đời vĩnh viễn là thế, nào biết từ một khoảnh khắc kia, bọn họ rốt cuộc đều đã bước qua nhau. Đường đời trăm mối, cuối cùng vẫn nhận ra nhau, thế nhưng đã muộn mất rồi! Nàng, đã không còn là nàng của năm đó, mà chàng, cũng thế. Hóa ra là nàng, nhưng, đã sớm không phải là nàng. (Kỷ niên lưu quang) Mời các bạn đón đọc Trăng Lạnh Như Sương của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.