Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tam Hỏa

Tống Hoài Quân kém Lâm Sân một tuổi, nhưng lại có cháu gái vừa mới tốt nghiệp đại học. Cô gái này yên tĩnh, mềm mại như nước, mỗi lần gặp mặt đều lễ phép chào anh: “Chào chú Lâm ạ.” Mỗi khi như vậy, Lâm Sân đều bảo cô không cần khách khí, cháu gái nhỏ liền lắc đầu, giọng nói nghiêm túc bất thường: “Chú Lâm là bạn của chú nhỏ, xưng hô bình thường cháu thấy không hợp lễ nghĩa.” Mặc dù Tống Hoài Quân cũng thường xuyên nói với cháu gái nhỏ nhà mình: “Chú Lâm của cháu đâu phải chú ruột, không cần khách khí với anh ta.” nhưng hiệu quả đạt được không mấy khả quan. Cho nên Tống Hoài Quân ngàn vạn lần cũng không nghĩ ra hai người này có thể ở bên nhau. Cho tới một đêm khuya nào đó, anh mang bia đến nhà bạn tốt chuẩn bị tâm sự chuyện cuộc đời, ở cửa lại phát hiện đôi giày vô cùng quen mắt. Đi vào trong, quần áo rơi lả tả trên đất, đặc sắc hơn là một cái áo khoác màu hồng nổi bật. Cửa phòng ngủ đóng chặt, Tống Hoài Quân tức sùi bọt mép, đập cửa đùng đùng hét lớn: “Ông nội nhà cậu, Lâm Sân! Đấy là cháu gái tôi!” *** Lâm Sân chỉ hơn Tống Tịnh Vãn 7 tuổi thôi, nhưng vẫn bị gọi là “chú”. Vì sao? Vì giữa hai người còn một tầng quan hệ khó nói, chính là chú nhỏ Tống Hoài Quân của Tống Tịnh Vãn. Một người là chú nhỏ sinh sau đẻ muộn, một người là bạn thân chí cốt của chú nhỏ, gọi một tiếng “chú Lâm” này, Tống Tịnh Vãn cảm thấy không có vấn đề gì. Ban đầu Lâm Sân cũng cảm thấy như vậy. Cô gái nhỏ này, cho dù trước đây chưa từng gặp mặt, anh cũng từ trong miệng bạn thân của mình biết khá nhiều về cô. Nếu chỉ dùng một từ để hình dung, thì chính là “rất ngoan”. Đến khi gặp mặt rồi, thì thêm một từ nữa, “rất xinh đẹp”. Lúc trước, Lâm Sân và Tống Hoài Quân cực khổ lập nghiệp, chính cô bé này đã bớt tiền tiêu vặt của chính mình để mua thức ăn cho mọi người. Lúc ấy cô bao nhiêu tuổi chứ? Đã hiểu chuyện như vậy rồi, chẳng trách chú nhỏ cưng chiều đến vậy. Lâm Sân cũng là bị lây cái sự cưng chiều thái quá này của bạn, đối với Tống Tịnh Vãn, anh có một sự chú ý đặc biệt. Bình thường Lâm Sân luôn là một người lạnh lùng, đôi khi khá là hờ hững, những thứ khiến anh cảm thấy thú vị không nhiều. Vừa hay, cô bé này nằm trong số ít ỏi đó. Dù đã từng nghe nói cô rất “tịnh”, yên lặng ít nói, chuẩn mực khuôn phép, cứng nhắc nguyên tắc, nhưng cho đến khi thật sự nhìn thấy, Lâm Sân cũng không khỏi ngỡ ngàng. Thật… đáng yêu. Cô gái nhỏ bé an tĩnh ấy, có thể bình tĩnh trước mọi sự việc, nghiêm túc nói ra suy nghĩ của bản thân, không giả tạo, không cố tình. Cô dùng cách thức của mình, lấy tĩnh chế động, khiến cho một đám nhân viên ngỗ nghịch của Lâm Sân không có cách nào phát tiết được nữa. Chuyện mà rất nhiều người không làm được, giao cho cô lại hiệu quả bất ngờ. Ai nói, khô khan tẻ nhạt khiến người ta chán ghét? Riêng đối với Lâm Sân, anh không cảm thấy vậy. Chẳng hiểu sao, càng tiếp xúc với Tống Tịnh Vãn, anh càng nhận ra mình đã vô tình bị cô cuốn hút. Nhìn cô ngoan ngoãn ăn cơm không nói chuyện, nhìn cô nghiêm túc nói với anh mình rất tẻ nhạt, nhìn cô âm thầm chịu đựng để vượt qua từng cơn sóng lòng, Lâm Sân không chịu nổi nữa. Từ giấc mộng xuân đầu tiên mà cô là nhân vật chính, Lâm Sân biết mình rất biến thái. Đó là cháu gái của bạn anh, gọi anh từng tiếng “chú Lâm” đầy kính trọng. Nhưng mà… Anh là đàn ông, dù chưa từng yêu đương nhưng cũng biết rung động. Mỗi lần gặp cô, tần số rung động ngày càng mãnh liệt. Cho tới một ngày, Lâm Sân quyết định. Không cố nữa. Không cố gắng để bỏ qua sự hiện diện của cô nữa, không cố gắng thuyết phục bản thân chuyện này không nên nữa, và không cố gắng xua đuổi những suy nghĩ “không dành cho trẻ em” đối với cô nữa. Lâm Sân xuất trận. Đầu tiên, anh chuyển đến sống cạnh nhà Tống Tịnh Vãn, là chiêu “nhất cự ly”. Sau đó, tình cờ rồi lại tình cờ, thật thật giả giả, là chiêu “mưa dầm thấm đất”. Nhưng, đất này khô cằn quá, mãi chẳng thấm được, y như một cái đầu gỗ vậy. Đánh trực diện không được, Lâm Sân chuyển sang đi đường vòng. Sau khi thả một quả bom nặng ký, anh nói, em không nhận ra là tôi đang theo đuổi em sao, rồi liền chạy mất. Mà thật ra, cái này là anh diễn cho Tống Tịnh Vãn xem mà thôi, dễ gì anh từ bỏ. Cái gọi là biến mất, chính là chạy từ tầng của hai người lên tầng trên ở nhờ nhà của bạn. Anh chỉ muốn xem, chiêu “lạt mềm” này có “buộc chặt” được cô hay không thôi. Chỉ tội cho cô gái nhỏ, đi từ hoang mang này đến ngỡ ngàng khác. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng biết cách cảm nhận tình yêu, cũng không biết phải đón nhận như thế nào. Mẹ của cô, vì cuộc sống tẻ nhạt mà rời khỏi gia đình, chàng trai theo đuổi cô thật lâu, cũng vì cô tẻ nhạt mà dừng lại. Nhàm chán như cô, sao xứng để anh thích đây? À, thì ra điểm G của cô chính là ở chỗ này. Cảm thấy bản thân mình không thú vị, cho nên không dám đáp lại tình cảm của anh. Cảm thấy từng bị bỏ rơi, cho nên không dám hy vọng quá nhiều. Lâm Sân biết được tất cả nguyên nhân, cuối cùng ra đòn quyết định, đánh sâu vào lòng địch. Nếu em từ chối, thì làm ơn đừng tốt với tôi nữa. Tôi sẽ không chịu nổi. Hầy, cũng chỉ có Tống Tịnh Vãn ngây thơ mới bị anh lừa thôi. Nhưng mà cũng không sao, dụ địch thành vợ, Lâm Sân anh mang tiếng chút cũng không thành vấn đề. Bởi vì vấn đề lớn hơn còn đang nằm phía sau cơ. Đương nhiên, nếu Tống Tịnh Vãn đã đồng ý, cô cũng sẽ hết lòng cho mối quan hệ mới này. Bởi vì vốn dĩ, cô cũng rất thích anh mà. Có điều, dù sao đây cũng là bạn của chú nhỏ nha… Tống Hoài Quân hồn nhiên không hề hay biết, những lần ăn chơi quên mình nhưng không quên gửi gắm cháu gái cho Lâm Sân của anh, bây giờ đã có hậu quả rồi. Anh gửi người anh yêu thương nhất cho người bạn thân nhất, ừm, họ… bên nhau rồi. Ngay sau lưng anh! Làm sao nuốt trôi được đây? Không hành hạ cho tên cầm thú Lâm Sân kia nửa sống nửa chín, anh sẽ không yên lòng. Nhưng đáng tiếc thay, cô cháu gái bé nhỏ của anh, thân thể lành lặn không có dị tật, cho nên… cùi chỏ hướng ra ngoài rồi! Tống Hoài Quân tức giận, nhưng cũng không thực sự tức giận. Bởi vì bản thân anh là người rõ nhất, Lâm Sân ưu tú như thế nào, Tống Tịnh Vãn đáng yêu ra làm sao. Hai người ở cùng một chỗ, không ai nỡ lòng phản đối. Điều khiến anh giận dỗi chính là, hai người, hai người đã làm đến “mức đó” sau lưng anh! Con heo xấu xa cướp mất cải trắng cũng thôi đi, còn ăn nó trước mặt anh, hỏi có tức không? Đương nhiên, hai đương sự bị chửi xối xả kia cũng biết mình gây chuyện, cho nên giữ chút mặt mũi cho ông chú nhỏ, kéo nhau đi đăng ký kết hôn, cho chú nhỏ một liều an thần cực mạnh. Mọi chuyện mới tạm lắng xuống. Từ đầu đến cuối, là quá trình chậm rãi đến với nhau của hai trái tim chung một nhịp đập. Tống Tịnh Vãn chậm nóng, cho nên Lâm Sân cần thật nhiều năng lượng mới có thể “đốt cháy” được cô gái nhỏ. Nhưng mọi việc mà anh làm đều đáng giá. Trong mắt người khác, Tống Tịnh Vãn có thể là nhàm chán và tẻ nhạt, nhưng đối với anh, đó lại là một sự dịu dàng tĩnh lặng, giống như mặt nước mùa thu, trong lành và mát mẻ. Mà anh chính là con thuyền lướt trên mặt nước, tạo ra từng đợt sóng nhỏ, lăn tăn mãi không ngừng, yêu cô mãi không ngừng. *** Dạo gần đây Lâm Sân rất bận nhưng không ngăn nổi việc Tống Hoài Quân làm phiền anh. Hôm nay họp đến tận giữa trưa, mọi người trong phòng mới bắt đầu lần lượt rời đi. Cậu trợ lý Tiểu Trịnh thì thầm nói muốn hôm nay ăn đồ bên ngoài nên lấy điện thoại chuẩn bị đặt cơm, đúng lúc Lâm Sân bảo cậu đặt cho mình một phần thì Tống Hoài Quân hùng hổ đi tới. Anh kéo cái ghế bên cạnh Lâm Sân ra rồi đặt mông ngồi xuống, cặp mắt đào hoa cười lấy lòng: “Làm xong chưa, tôi mời cậu đi ăn cơm.” Thời gian Lâm Sân quen biết Tống Hoài Quân không dài cũng không ngắn, mới mấy năm mà thôi, đủ để hiểu bản tính một người. Vừa họp xong, anh muốn nghỉ ngơi một chút nên ngả người ra sau ghế, nói thẳng vào vấn đề: “Chuyện gì?” Tiểu Trịnh yên lặng đặt điện thoại trong tay xuống, liếc mắt về phía hai người đàn ông xuất chúng kia, tự hỏi tỉ lệ được ăn chùa bữa cơm hôm nay khoảng bao nhiêu, ai ngờ Tống Hoài Quân đã phá vỡ ảo tưởng của cậu. “Không phải bạn cậu ở hoa viên Lâm Giang đang có mấy căn cho thuê à, đưa tôi đi xem với.” Xem nhà thì chắc chắn không cần đến trợ lý nhỏ này xen vào. Tiểu Trịnh lại lặng lẽ cầm điện thoại lên xoắn xuýt, còn đầu óc vẫn trì độn xoay quanh chuyện đồ ăn, đành thuận miệng hỏi: “Anh muốn chuyển nhà hả?” Tống Hoài Quân thở dài: “Không, là cháu gái tôi.” Cháu gái anh mới tìm được công việc ở thành phố An, qua mấy ngày nữa sẽ dọn lên đây, trước khi cô đến, người làm chú này nhất định phải đứng ra chuẩn bị kỹ càng. Vì chuyện đó nên anh đã đau đầu phiền não mất hai ngày nay. Con gái không thể so với đám đàn ông tùy tiện chọn bừa chỗ ở. Nhà phải gần nơi làm việc, tính an toàn đặt lên hàng đầu, chưa kể còn phải thoáng đãng, diện tích quá lớn hay quá nhỏ đều không ổn. Thích trong nhà có ban công để trồng cây, trồng hoa, tốt nhất có thêm cả cửa sổ lồi (1) treo rèm cửa trắng với dây đèn sao mơ mộng. Từ hôm qua đi xem rất nhiều nhưng đều không vừa ý, không phải vị trí không tốt, mà do anh cảm thấy chướng mắt, chọn lựa lâu la đến thế cũng không có nổi một căn. (1) Cửa sổ lồi: có hình chữ nhật hoặc hình thang, nhô ra bên ngoài và có kính 3 mặt. Có chức năng tăng thêm tính chiếu sáng và thông gió cho căn nhà. Tiểu Trịnh nghe xong thì tặc lưỡi, đúng là cháu ruột có khác. Lâm Sân bị Tống Hoài Quân dùng dáng vẻ làm nũng đến buồn nôn, hai chữ “đi mà” hiện rõ lên mặt. Anh chán ghét nhíu chặt mi, ngồi nghe người chú tốt này lải nhải mãi không xong, cuối cùng cũng hiểu tại sao lại cần mình dẫn đi. Cái điệu bộ này, chủ thuê có tốt tính đến đâu cũng không chịu được. Anh nhấc tay xem giờ, thấy vẫn còn chút thời gian liền thở dài đứng lên, “Đi thôi.” Nếu là nhà cho Tống Hoài Quân ở, Lâm Sân cũng chẳng thèm quan tâm, còn cô cháu gái kia lại khác, tuy anh chưa từng gặp nhưng đã từng ăn đồ ăn của người ta. Lúc bọn họ lập nghiệp là khoảng thời gian khó khăn nhất, mỗi ngày ngủ không đến bốn tiếng, bận rộn tới nỗi quên cả ăn, tất cả mọi người gầy đi trông thấy, sắc mặt cũng xanh xao, trong mắt người khác là cảnh tưởng thê thảm của mấy kẻ ăn không nổi cơm vì phải tiết kiệm tài chính. Khi đó cháu gái Tống Hoài Quân vẫn còn học cấp ba, có vẻ thấy chú nhỏ qua tấm ảnh chụp trông vất vả, không biết nghĩ thế nào lại gửi đồ ăn thức uống đến cho bọn họ. Nhờ dịch vụ giao hàng, thịt cá, đồ ăn kèm, hoa quả vô cùng phong phú không ngừng được chuyển đến, cái thùng nhỏ chất đầy được đặt ở góc phòng làm việc, mỗi khi mọi người làm xong việc đến khuya, ai nấy đói đến nỗi ngực dán vào lưng đều có thể tìm đến đồ ăn của cô cháu gái Tống Hoài Quân “yêu quý”. Lâm Sân thích ăn nhất là bánh quy của cô làm, vị ngọt dịu nhẹ, một chút cũng không ngán. Thế nên lần này anh giúp đỡ cũng là hợp tình hợp lý. Hai người một trước một sau rời đi, tiểu Trịnh cuối cùng đành phải tìm đến mấy nhãn hiệu thức ăn mình yêu thích. Lão đại không ở đây thì cậu phải ăn thật mặn, thật cay cho thỏa nỗi lòng. Tiểu Trịnh vừa ra khỏi phòng họp liền mồm năm miệng mười, không đến mười phút sau, tất cả mọi người đều biết chuyện cháu gái của phó tổng giám đốc Tống. Hoa viên Lâm Giang gần dòng sông, là con sông bảo vệ thành phố đã lâu đời. Đầu thu, hàng liễu xanh vàng bên bờ đung đưa, bóng người nhẹ nhàng trước gió cũng khiến không khí mang vài phần ý vị động lòng người. Nếu là xuân hạ, nói không chừng cũng “Lượn lờ cổ đê một bên, xanh xanh một cây khói” (2) , quả là một phong cảnh đẹp. (2) ý nói phong cảnh nên thơ hữu tình Tống Hoài Quân nhìn cảnh vật qua cửa sổ không khỏi gật đầu, vì hình ảnh rất tốt nên hiện tại lặng lẽ cho căn nhà này điểm số cao nhất. Ban công, cửa sổ đón gió, phòng ở sạch sẽ, lấy ánh sáng tốt, thoáng mát, diện tích tuy nhỏ nhưng nội thất đầy đủ, cách bảo tàng nơi cháu gái làm việc khá gần, cách bọn họ công ty cũng không xa, điều này bù vào việc tiểu khu này có hơi cổ xưa một chút, phương tiện đi lại hay bảo an miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, quan trọng rằng chủ nhà là người quen, không cần lo lắng sẽ phát sinh sự việc chủ thuê đồi bại quấy rối khách thuê nữ. “Căn này cách âm thế nào? Buổi tối bên ngoài có ồn ào không? Cháu gái nhà tôi đi ngủ sớm, nghỉ ngơi không tốt hôm sau sẽ không có tinh thần làm việc.” “Cũng coi như tạm được đi, trước đây chỗ này có một nữ ca sĩ ở, hàng xóm xung quanh cũng không khiếu nại ồn ào quá nhiều.” Nghiêm Tư mang dáng vẻ chưa ngủ đủ miễn cưỡng trả lời. Lâm Sân nhàn rỗi đứng một bên, trước mặt là Tống Hoài Quân hai mắt phát sáng tỏ vẻ đắc chí khiến anh đau cả đầu, đành phải quay qua hàn huyên cùng bạn cũ. Lâm Sân và Nghiêm Tư đã lâu không gặp, kể từ khi cậu ta say mê bài bạc cùng việc cho thuê nhà, mọi người đã lâu rồi không gặp nhau ở các bữa tiệc. Ba người đàn ông cao lớn đứng xem nhà cho một cô gái. Cũng may lúc Lâm Sân sắp hết kiên nhẫn, Tống Hoài Quân liền đồng ý quyết định, lập tức thanh toán tiền thế chấp cùng một năm tiền thuê nhà, còn từ chối Nghiêm Tư lấy giá hữu nghị, cười nói: “Ít nhiều là ít nhiều, vấn đề này không thể chiếm tiện nghi của cậu, tôi nợ cậu một ân tình, đúng ra tôi nên mời một bữa.” Sau còn nói thêm: “Cháu gái nhà tôi còn nhỏ, làm phiền cậu giúp đỡ nó một chút.” Tống Hoài Quân bày ra cái bộ dáng ông bố già quan tâm, so với vẻ ngoài phong lưu đa tình quả thực không hợp chút nào. Ký xong hợp đồng, Tống Hoài Quân mời hai người ăn cơm. Trên đường trở về công ty, anh gọi điện cho cháu gái hỏi bao giờ thì tới thành phố An, cũng không hề kiêng dè Lâm Sân mà lải nhải căn dặn như một lão già. Trong không gian xe yên ắng, hiển nhiên Lâm Sân có thể nghe thấy giọng của cô gái qua điện thoại. Tiếng nói dịu dàng, mềm mại, thật dễ nghe. Quay về công ty thời gian không còn sớm, Tống Hoài Quân vội vàng chạy vào nhà vệ sinh giải quyết vấn đề, vô cùng bận rộn. Lâm Sân đi về phòng làm việc, ở hành lang lại bị một người va vào. Diệp Tử không muốn để cho người khác trông thấy dáng vẻ chật vật, rơi nước mắt nên mới cúi đầu, ai mà biết được đi quá nhanh nên va phải người ta. Cô vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu lên thấy đó là Lâm Sân thì càng cảm thấy bối rối, trong giọng nói không che giấu được sự nghẹn ngào: “Xin lỗi Lâm tổng, tôi không cố ý.” Cô vốn nhỏ gầy, vành mắt ửng đỏ trông càng đáng thương. Lâm Sân không trách cứ cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhàn nhạt nói không sao, nhường cô đi trước. Tiểu Trịnh không biết từ chỗ nào xuất hiện, cầm trong tay văn kiện đứng ở một bên chậc chậc thở dài: “Thật đáng thương, lại bị bắt nạt, lão đại không quản sao?” Nói xong, ánh mắt của cậu nhìn vào lối rẽ góc hành lang. Nơi đó như phảng phất cảm giác ẩn núp của thế lực tà ác nào đó, so với các văn phòng khác trong công ti đem lại cảm giác khác xa vạn dặm. Muốn nói tỉ mỉ chỗ nào không giống, đương nhiên là do đám người ở trong đó. Thực tập sinh Diệp Tử đáng thương vừa chạy ra, ai khiến cho người ta khóc, đáp án đã rõ rành rành. Lâm Sân không chọc thủng tâm tư của Tiểu Trịnh, thay đổi đường đi về cuối hành lang. Chờ cho bóng lưng anh biến mất tại góc rẽ, không biết từ chỗ nào xuất hiện mấy người hưng phấn muốn ăn dưa đi theo, lặng lẽ áp sát vào cửa nghe lén. Trên cửa treo bảng tên “Tổ 5 bộ phận kĩ thuật”. Trong công ty nhiều người không vừa mắt đám thanh niên đó, đếm ra có thể ôm trọn 2 vòng rưỡi công ty. Nghe lão đại giáo huấn bọn họ thì đây là chuyện vui cỡ nào chứ.   Mời các bạn mượn đọc sách Tam Hỏa của tác giả Trần Vị Mãn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Động Lòng Xuân (Động Xuân Tâm)
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Động Lòng Xuân (Động Xuân Tâm) của tác giả Cố Liễu Chi. Văn án bản nữ chính : Thời buổi hỗn loạn, quận chúa Vĩnh Doanh gặp phải sơn phỉ, xui xẻo bị đụng trúng đầu, ký ức trong đầu thành một mảnh mơ hồ, lại lầm tưởng bản thân trở thành nhân vật nữ chính trong một quyển thoại bản. Chuyện này vẫn chưa phải quan trọng, quan trọng chính là, nàng còn xem cái tên "Đối thủ một mất một còn" như nước với lửa của mình thành tình lang mà "nữ chính" nàng thường hay hẹn hò. Mắt thấy tình lang đánh giặc xong, sau khi hồi kinh vẫn chậm chạp không tới tìm mình, phảng phất như đã hoàn toàn quên mất mình, quận chúa vốn trước nay mắt cao hơn đỉnh đầu liền thở phì phì, bỏ hết tôn nghiêm, dọn một cái thang đến, trèo tường vào phủ tướng quân. Văn án bản nam chính: Sau khi ca ca sinh đôi uổng mạng ở biên quan, Nguyên Sách phong tỏa tin huynh trưởng đã chết, giả trang thành huynh trưởng "Đại nạn không chết", hồi triều rồi bắt đầu tính nợ. Không nghĩ tới sau khi tranh thủ được tín nhiệm của thiên tử, qua mắt được kẻ địch, lại tránh không khỏi có vị cô nương đêm hôm khuya khoắt trèo tường vào phủ hắn, đầy mặt ủy khuất mà gõ cửa sổ phòng hắn-- "A Sách ca ca, sao chàng lâu như vậy còn chưa đến tìm ta, đã xảy ra chuyện gì vậy......" "......"  Ai nói cho hắn xem, quan hệ của bọn họ là đối thủ một mất một còn mà ??? *** Tóm tắt Vĩnh Doanh là một quận chúa kiêu ngạo, luôn coi Nguyên Sách là kẻ thù. Nguyên Sách là một tướng quân tài giỏi, nhưng lại có mối quan hệ phức tạp với Vĩnh Doanh. Một ngày nọ, Vĩnh Doanh gặp phải tai nạn và mất đi ký ức. Cô lầm tưởng mình là nhân vật nữ chính trong một quyển thoại bản, và Nguyên Sách là tình lang của cô. Vĩnh Doanh bắt đầu theo đuổi Nguyên Sách, khiến anh vô cùng khó xử. Anh không muốn thừa nhận tình cảm của mình, nhưng cũng không thể từ chối sự quan tâm của Vĩnh Doanh. Dần dần, Nguyên Sách bắt đầu rung động trước Vĩnh Doanh. Anh nhận ra rằng cô không chỉ là một cô gái kiêu ngạo, mà còn là một người đáng yêu và tốt bụng. Review "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và đáng yêu. Tác giả Cố Liễu Chi đã xây dựng thành công hai nhân vật chính Vĩnh Doanh và Nguyên Sách. Vĩnh Doanh là một cô gái đáng yêu, với tính cách mạnh mẽ và độc lập. Nguyên Sách là một chàng trai tài giỏi, với trái tim ấm áp. Câu chuyện bắt đầu với sự hiểu lầm, nhưng dần dần phát triển thành tình yêu chân thành. Tình yêu của họ vượt qua mọi rào cản, để đến được với nhau. Đánh giá "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện đáng đọc. Tác phẩm có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và tình tiết được đan xen hợp lý. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, đáng yêu nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Ưu điểm Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Tình tiết được đan xen hợp lý Truyện có nhiều điểm hài hước Nhược điểm Có một số chi tiết không hợp lý Kết thúc hơi vội vàng Kết luận "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và đáng yêu. Tác phẩm sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và cảm động. Một số điểm đáng chú ý Tình huống hài hước: Tác giả đã khéo léo lồng ghép những tình huống hài hước trong câu chuyện, giúp câu chuyện trở nên thú vị và dễ chịu hơn. Sự phát triển của tình cảm nhân vật: Tình cảm của Vĩnh Doanh và Nguyên Sách phát triển một cách tự nhiên và chân thực. Thông điệp ý nghĩa: Câu chuyện mang đến thông điệp ý nghĩa về tình yêu, sự tha thứ và sự nỗ lực thay đổi bản thân. Lời khuyên Nếu bạn là một fan của thể loại ngôn tình, thì "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện đáng để bạn đọc. Mời các bạn mượn đọc sách Động Lòng Xuân (Động Xuân Tâm) của tác giả Cố Liễu Chi.
Chó Hoang Và Xương
GIỚI THIỆU Trần Dị như con chó hoang vong ơn bội nghĩa.  Còn Miêu Tĩnh là cục xương ương ngạnh.  — CHÚ Ý TRƯỚC KHI ĐỌC: NAM NỮ CHÍNH TỪNG CÓ NGƯỜI KHÁC TRONG KHOẢNG THỜI GIAN XA NHAU VÀ ĐƯƠNG NHIÊN CŨNG TỪNG XẢY RA QUAN HỆ VỚI NGƯỜI KIA, CÓ BẠO LÔI, TÁC GIẢ VIẾT BỪA, NHẢY HỐ CẨN THẬN! *** Tóm tắt Trần Dị và Miêu Tĩnh là hai con người hoàn toàn trái ngược nhau. Trần Dị là một cậu bé mồ côi, lớn lên trong cảnh bạo lực gia đình, trở nên ương bướng, bất cần. Miêu Tĩnh là một cô bé ngoan ngoãn, hiền lành, luôn cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Hai người gặp nhau khi mẹ của Miêu Tĩnh tái hôn với bố của Trần Dị. Họ trở thành anh em cùng một nhà, nhưng mối quan hệ giữa họ lại vô cùng phức tạp. Trần Dị luôn tỏ ra ghét bỏ Miêu Tĩnh, coi cô như một kẻ cản đường. Miêu Tĩnh cũng không ưa Trần Dị, cho rằng anh ta là một kẻ vô ơn, bội bạc. Sau khi Miêu Tĩnh rời khỏi Đằng Thành, Trần Dị bắt đầu thay đổi. Anh nhận ra rằng Miêu Tĩnh là người duy nhất luôn ở bên cạnh mình, yêu thương và chăm sóc anh. Anh quyết tâm tìm lại Miêu Tĩnh và thay đổi bản thân để xứng đáng với cô. Review "Chó hoang và Xương" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Tác giả Hưu Đồ Thành đã khắc họa thành công hai nhân vật chính Trần Dị và Miêu Tĩnh. Trần Dị là một nhân vật có chiều sâu, với những tổn thương và khiếm khuyết trong quá khứ. Miêu Tĩnh là một nhân vật đáng yêu, với tình yêu thương và sự kiên nhẫn vô bờ bến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, mà còn là một bài học về cuộc sống. Tác giả muốn gửi gắm đến người đọc thông điệp về giá trị của tình yêu thương, sự tha thứ và sự nỗ lực thay đổi bản thân. Đánh giá "Chó hoang và Xương" là một câu chuyện đáng đọc. Tác phẩm có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và tình tiết được đan xen hợp lý. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, đáng yêu nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Ưu điểm Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Tình tiết được đan xen hợp lý Truyện có nhiều điểm hài hước Nhược điểm Có một số chi tiết không hợp lý Kết thúc hơi vội vàng Kết luận "Chó hoang và Xương" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và đáng yêu. Tác phẩm sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và cảm động. Mời các bạn mượn đọc sách Chó Hoang Và Xương của tác giả Hưu Đồ Thành.
Làm Càn
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Làm Càn của tác giả Huyền Tiên: [REVIEW]   Làm Càn (放肆) – Huyền Tiên (玄笺) Độ dài: 226 chương Tình trạng: Edit hoàn Nhân vật chính: Đường Nhược Dao, Tần Ý Nùng Thể loại: Giới giải trí, hiện đại, ảnh hậu x ảnh hậu, HE _______________ Bài viết mang tính chất cá nhân, dựa trên cảm nhận của bản thân. Vì dân tự nhiên liệt văn nên văn phong cũng không xuất sắc, có gì sai xót mong mọi người góp ý. _______________ Nội dung:   Đường Nhược Dao chỉ mới 22 tuổi đã giành được giải thưởng Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, tiền đồ vô hạn. Ngày hôm sau truyền thông kéo nhau đưa tin, gọi cô bằng cái tên mĩ miều “Tiểu Tần Ý Nùng.” Fan của Đường Nhược Dao vô cùng tức giận, khuôn mặt Tần Ý Nùng hại nước hại dân, danh tiếng trong giới giải trí vô cùng tệ hại, bất luận trai gái chay mặn đều không buông tha, nghe đồn nửa giới giải trí đều là nhân tình của cô ta, cô ta còn chưa kết hôn đã sinh con, con những mấy tuổi rồi. Truyền thông vô lương tâm, chà đạp thần tượng của chúng tôi! Fan của Tần Ý Nùng cũng đáp trả, danh hiệu Ảnh hậu nhà tôi trong nước ngoài nước cầm nhũn tay rồi, Đường Nhược Dao còn không xứng xách dép cho Tần Ý Nùng, chỉ là diễn viên vô danh tiểu tốt! Vài ngày sau, tin tức đáng tin cậy nổ ra: Tần Ý Nùng và Đường Nhược Dao bắt tay diễn phim về đề tài đồng tính. Quần chúng hóng hớt vốn muốn xem náo nhiệt, nhưng ai ngờ sau khi bộ phim đóng máy hai người lại không có bất kì điểm giao cắt nào. Người hâm mộ hai nhà đánh nhau túi bụi, khí thế như nước với lửa, Tần Đường hai người đơn giản giống như Vương không thể gặp Vương. Sau đó, Tần Ý Nùng dẫn con gái cùng tham gia tiết mục, người dẫn chương trình hỏi: “Nghe nói cô và cô Đường lục đục đúng không?” Trêи màn hình hiện lên một bức ảnh lớn của Đường Nhược Dao. Tần Ý Nùng khẽ mỉm cười, vừa định mở lời. Cô con gái trong lòng cô ấy mắt long lanh, chỉ lên bức ảnh của Đường Nhược Dao, con ngươi lấp lánh, vui vẻ hô lên một tiếng: “Mommy!” Người dẫn chương trình và khán giả hiện trường: “!!!” Giới giải trí… sôi sục. … ( Văn án trích từ bản dịch của Editor, bản thân mk thấy văn án khá hay mà không spoil nội dung truyện nên mk lấy vào luôn) -------Đây là bộ truyện bách có tích phân cao nhất bên Tấn Giang, chính vì thế nên trong truyện có khá là nhiều nút thắt, nội dung tuy không được đẩy lên quá cao trào nhưng tác giả lại khá chăm chú đến từng chi tiết nhỏ, tất cả đều liên kết với nhau tạo được tính logic cho câu chuyện. Truyện khá chậm nhiệt, mọi thứ đều được tác giải miêu tả tỉ mỉ nên dễ dàng cảm nhận đươc tình yêu sâu sắc của Đường Nhược Dao dành cho Tần Ý Nùng Văn phong của Huyền Tiên thì không có gì phải bàn cãi rồi, viết rất chắc tay từ đầu đến cuối, vì nhân vật mang tính cách khá hướng nội, nhưng tác giả vẫn xây dựng các tình tiết phù hợp với tính cách nhân vật, miêu tả tâm lý và hành động rất tốt, mình đọc truyện nhưng không cảm nhận được sự nghịch lý giữa suy nghĩ và hành đồng. Nói chung, bộ này dài cũng vì tác giả rất đầu tư cho câu chữ, nhân vật, diền biến tuy chậm nhưng đủ để lôi cuốn người đọc, tất cả các câu chuyện đều xoay quanh hai nhân vật chính, cp phụ tuy có nhưng cũng chiếm khá ít trong đây. Tổng kết: tác giả viết chắc, nội dung hay, diễn biến hợp lý, tình yêu cảm nhận được sâu sắc. Đây là một bộ truyện mình thấy nên thử, vì nó hay về cả tình tiết lần nội dung. ----Điểm trừ: Có một số chỗ mk tưởng như tác giả dùng để tạo drama cho truyện nhưng không có, làm mình đọc hơi hụt hẫng một tý. Vì truyện quá hợp lý hoặc nhân vật quá thông minh, nên hầu như không có mấy cái đoạn ngược tâm lấy nước mắt người đọc, chắc do tác giả xây dựng một Đường Nhược Dao quá hiểu Tần Ý Nùng, một Đường Nhược Dao trưởng thành, thông minh và đủ quyết tâm theo đuổi Tần Ý Nùng dù có bị ngược đến cỡ nào. Đọc mà mình cảm thán trước quyết tâm của Đường Nhược Dao luôn á, tuy bị muối khá nhiều nhưng vẫn mặt dày theo đuổi được, còn viết hẳn mấy thùng luận văn về tình yêu dành cho Tần Ý Nùng thì mình cũng đến chịu, chỉ thắc mắc là chị là ảnh hậu thì thời gian đâu mà viết, chắc người chơi hệ ‘’ gõ máy tính mười ngón’’ Cá nhân mình cảm thấy bộ này xứng với hai từ “ siêu phẩm “ mà ít người biết đến quá, chắc do bản Edit mới hoàn thành xong, bản QT thì khá khó đọc, đọc mà mất cái hay luôn của truyện. Mời các bạn mượn đọc sách Làm Càn của tác giả Huyền Tiên.
Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi của tác giả Cửu Lộ Hà: Một thiên kim tiểu thư ngậm muỗng vàng sinh ra nhưng vị sự cố ôm nhầm mà phải trải qua cuộc sống khốn khổ. Cô gái bình thường lại nhân đó được hưởng thụ cuộc sống giàu sang phú quý. Nhưng khi Hàn Băng Nhi, thiên kim chân chính trở về gia đình ruột thịt của mình, cha mẹ cô lại muốn cô thay cho cô thiên kim giả kết hôn với một người thực vật tên Lục Hạo Thiên Thiên kim giả là người trọng sinh, cô ta biết Lục Hạo Thiên sẽ không tỉnh lại, hơn nữa không bao lâu sau nhà họ Lục sẽ phá sản. Thế là cô ta thiết kế để đẩy hôn ước với Lục gia cho Hàn Băng Nhi. Không có ai biết được, Lục Hạo Thiên trong suốt năm năm hôn mê vì tai nạn xe đã xuyên qua vô số thế giới. Ở mạt thế tàn khốc chém giết, làm nên cơ nghiệp ở thời cổ đại khắc nghiệt. Cuối cùng luyện thành một thân đầy kỹ năng. Khi trở về thế giới hiện thực, lại được tin anh có một người vợ. Hàn Băng Nhi ban đầu gả cho Lục Hạo Thiên là vì trả ơn. Đợi khi anh tỉnh lại, nhìn thấy anh càng lúc càng lớn mạnh, cô cảm thấy đã đến lúc phải rời đi rồi. Kết quả, một đêm kia Lục Hạo Thiên lại tìm đến cô, hèn mọn bắt lấy cô không buông, khàn khàn giọng: ".. Đừng rời xa anh." *** Tóm tắt Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn giữa Hàn Băng Nhi, một cô gái bình thường, và Lục Hạo Thiên, một tổng giám đốc giàu có nhưng bị hôn mê. Hàn Băng Nhi là một cô gái bình thường, sống trong một gia đình nghèo khó. Một ngày nọ, cô được cha mẹ cho biết mình là thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có. Tuy nhiên, cô cũng được biết rằng mình đã bị tráo đổi với một cô gái khác khi còn nhỏ. Cô gái được cho là thiên kim tiểu thư thực sự, tên là Hàn Tuyết Nhi, đã sống trong gia đình giàu có suốt 20 năm qua. Cô ta là một người kiêu ngạo và ích kỷ, và cô ta đã lợi dụng vị thế của mình để đối xử tàn nhẫn với Hàn Băng Nhi. Khi Hàn Băng Nhi trở về nhà họ Hàn, cô được cha mẹ ép buộc kết hôn với Lục Hạo Thiên, một tổng giám đốc giàu có nhưng bị hôn mê sau một tai nạn xe. Hàn Băng Nhi ban đầu chỉ đồng ý kết hôn với Lục Hạo Thiên vì muốn trả ơn cha mẹ. Tuy nhiên, khi cô ở bên Lục Hạo Thiên, cô dần dần nảy sinh tình cảm với anh. Lục Hạo Thiên, trong suốt năm năm hôn mê, đã xuyên qua vô số thế giới. Ở mạt thế tàn khốc, anh đã rèn luyện thành một chiến binh mạnh mẽ. Ở thời cổ đại, anh đã trở thành một thương nhân thành đạt. Khi trở về thế giới hiện thực, anh đã trở thành một tổng giám đốc thành đạt. Lục Hạo Thiên cũng đã yêu Hàn Băng Nhi. Anh ghen tị với Hàn Tuyết Nhi khi cô ta được ở bên Hàn Băng Nhi. Anh cũng biết rằng Hàn Băng Nhi sẽ rời xa anh khi anh tỉnh lại. Cuối cùng, Lục Hạo Thiên đã tỉnh lại. Anh đã cầu hôn Hàn Băng Nhi, và cô đã đồng ý. Review Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Câu chuyện có những tình tiết thú vị và hấp dẫn, và các nhân vật được xây dựng khá tốt. Hàn Băng Nhi là một cô gái mạnh mẽ và độc lập. Cô không ngại đứng lên bảo vệ chính mình và những người cô yêu thương. Lục Hạo Thiên là một người đàn ông mạnh mẽ và ấm áp. Anh yêu thương Hàn Băng Nhi vô điều kiện. Câu chuyện có một kết thúc có hậu, với Hàn Băng Nhi và Lục Hạo Thiên hạnh phúc bên nhau. Dưới đây là một số điểm cộng của câu chuyện: Câu chuyện có cốt truyện hấp dẫn và lôi cuốn. Các nhân vật được xây dựng khá tốt, với những tính cách và hoàn cảnh riêng biệt. Câu chuyện có nhiều tình tiết lãng mạn và ngọt ngào. Dưới đây là một số điểm trừ của câu chuyện: Một số tình tiết trong câu chuyện có phần hơi phi logic. Một số nhân vật phụ được xây dựng khá mờ nhạt. Nhìn chung, Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Câu chuyện sẽ là một lựa chọn giải trí thú vị cho những ai yêu thích thể loại này. *** Khi Hàn Băng Nhi tỉnh lại, ý thức của cô vẫn còn mơ hồ, vừa quay đầu liền nhìn thấy một người đàn ông mặt mày tái nhợt nằm ở bên cạnh mình. Chuông báo thức trên điện thoại không ngừng reo vang, mà người chồng trên danh nghĩa đang nằm bên cạnh cô vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy. Trong phút chốc, cô tỉnh táo lại. Cô vội vàng tắt chuông điện thoại, căn phòng cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh. Đêm qua là đêm tân hôn của cô, cô nhìn người đàn ông tuy rằng đã ngủ say nhưng vẫn có thể nhìn ra được khí độ bề ngoài của anh không giống người thường. Cô thất thần, nhớ tới một sự kiện hồi cô còn học đại học. Khi đó bạn thân của cô bận rộn yêu đương, trốn học lại gặp giáo viên điểm danh, bạn cô đã năn nỉ cô thay mình lên lớp. Cô thật sự đã chạy đến khoa kinh tế quản lý nghe giảng.. Khi buổi học sắp kết thúc cô giáo đã đưa ra một đoạn video ngắn. Trong đoạn video đó, nam thanh niên mặc đồ vest đi giày tây, khí phách hăng hái khiến tất cả sinh viên trong khán phòng đều khao khát. Đó là Lục Hạo Thiên, người thừa kế của tập đoàn Lục Thị. Khi còn du học ở nước ngoài anh đã cùng với bạn hợp tác hoàn thành một dự án lớn. Trên các tạp chí kinh tế tài chính cũng đưa tin về sự tích của anh. Giới truyền thông đã đánh giá rất cao về anh, thậm chí còn nói rằng một khi anh tiếp quản quyền lực từ tay cha mình, anh sẽ đưa Lục Thị lên một tầm cao mới, nói anh sẽ làm thay đổi toàn bộ hướng gió trên thương trường. Năm mười tám tuổi, anh tốt nghiệp đại học, sau đó tiếp tục học lên cao. Hai mươi tuổi tự thân thành lập nên một công ty có tương lai vô cùng triển vọng. Một người như vậy, nói anh là con cưng của ông trời cũng không quá lời. Anh là niềm tự hào của Lục Thị, cũng là đối thủ của rất nhiều người. Thậm chí trên thương trường lúc bấy giờ, một ông trùm trong giới sắp nghỉ hưu cũng coi anh là mối đe dọa lớn nhất đối với sự phát triển của tập đoàn. Thế nhưng trên đời vạn sự biến hóa vô thường. Vào năm Lục Hạo Thiên hai mươi hai tuổi, chiếc xe mà anh và anh cả đang đi gặp tai nạn trên đường cao tốc. Anh cả của anh chết ngay tại chỗ, mà anh thì bất tỉnh nhân sự suốt năm năm. Năm đó ba Hàn chính là dựa vào ba Lục đã qua đời mà làm giàu, ba Lục có ơn với ba cô, hai nhà nói là thế giao cũng không quá. Trước khi Lục Hạo Thiên xảy ra chuyện, hai nhà Lục Hàn đã định ra hôn ước tạo nên thế liên thủ. Sau này nhà họ Lục xảy ra chuyện, họ Hàn liền có ý nghĩ muốn hủy bỏ hôn ước này nhưng cũng sợ bị người khác nhìn vào mà mắng. Càng đừng nói mẹ Lục là một con người đanh đá, ai ở trong tay bà giở trò cũng đừng mong được yên ổn. Ba Hàn là người rất sĩ diện, để ý đến thanh danh. Mặc dù bây giờ Lục Hạo Thiên đã trở thành người thực vật vẫn một mực đem con gái gả qua. Mọi người đều nghĩ Hàn Băng Nhi nhất định sẽ phải lấy nước mắt rửa mặt. Hàn Băng Nhi lại cảm thấy như thế này cũng rất tốt. Cô rửa mặt xong rồi liền kéo ra màn cửa, để Lục Hạo Thiên có thể tắm nắng. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, bước chân nhẹ nhàng, không muốn làm mẹ chồng và cháu trai thức giấc. Phòng bếp vốn đã nhỏ, đồ đạc lại còn bày bừa lộn xộn khiến cho căn phòng càng trở nên chật chội hơn. Nhà họ Lục nay đã khác xưa, không còn ánh hào quang năm nào. Kể từ khi xảy ra sự việc lớn vào năm năm trước, ba Lục mất đi người con trai yêu quý của mình bỗng chốc đã già đi hẳn, chưa đến hai năm thân thể ông đã suy yếu. Ba Lục không có người thừa kế, trong tập đoàn cũng dần mất đi quyền lực, Lục Thị bắt đầu suy tàn. Sau này càng lúc càng xuất hiện những thiếu hụt lớn hơn. Sau hai năm cố gắng tồn tại, cuối cùng Lục Thị phải tuyên bố phá sản, tập đoàn đổi chủ. Ba Lục năm ngoái được chuẩn đoán mắc ung thư gan, qua đời cách đây vài tháng.   Mời các bạn mượn đọc sách Tổng Giám Đốc Giàu Có Là Chồng Tôi của tác giả Cửu Lộ Hà.