Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu

Thể loại: Nữ phụ, xuyên không, hệ thống, 1x1, cưới trước yêu sau, hài hước, ngôn tình, showbiz... Nhân vật chính: Hứa Tân Di | Dịch Dương Editor: ✰๖ۣۜTωĭηƙℓε (C1- c31), Gái già thích ngôn tình (C32 - hết) Tình trạng: 84 chương + 1 ngoại truyện Văn Án 1 Ngủ có một giấc thôi, tỉnh dậy Hứa Tân Di được khuyến mãi một cái hệ thống. Hơ hơ, chưa kịp tưởng tượng mình sẽ như những nữ chính trong truyện, có được bàn tay vàng, thì bị hệ thống chó má tạt nước lạnh. Đúng vậy, hệ thống nói cô chỉ là nữ phụ, mà kết cục của cô cũng cực kì thê thảm. Vì để tránh một kết cục này, Hứa Tân Di để hệ thống điều khiển, cẩn trọng làm lấy sự tình mà nữ phụ nên làm. Dịch Dương không thể nhịn được nữa, rốt cục đề ly hôn. Hứa Tân Di mang tâm tình vui thích, đem đơn ly hôn mà bản thân sớm đã chuẩn bị xong đưa cho lão công trước mặt, cực kỳ bi thương chờ hắn ký tên. - -"Ký nhanh ký nhanh! Tôi rốt cục có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này!" Đột nhiên có thể nghe được tiếng lòng của Hứa Tân Di, Dịch Dương liền đem bút quăng ra, "Không ký." *** Từ khi Dịch Dương có thể nghe được lời nói trong lòng của Hứa Tân Di thì mới biết, người vợ hay bám theo sau một mực luôn miệng nói yêu chồng của mình lại là mặt ngoài nói yêu, trong lòng lại âm thầm chửi rủa. "Lão công, anh thật tốt, em rất yêu anh a!" - - "Tôi sẽ không phải sống với cái nam nhân tự đại này đến hết đời a? Tôi thật sự là một nữ nhân thảm nhất trên đời này!" Dịch Dương khàn cả giọng: Anh có chỗ nào không được! Em mau nói! Anh đổi còn không được sao! Văn Án 2. Hứa Tân Di ngủ một giấc tỉnh dậy, đạt được một cái hệ thống, hệ thống nói cho cô biết cô là nữ phụ, kết cục vô cùng thê lương. Vì để tránh một cái kết cục này, Hứa Tân Di liền để hệ thống điều khiển, cẩn trọng làm sự tình mà nữ phụ nên làm. Dịch Dương đối với điều này không thể nhịn được nữa, rốt cục đề nghị ly hôn. Ngay tại thời điểm hai người ký đơn ly hôn, Dịch Dương nghe được lời mà Hứa Tân Di trong lòng nói. Thì ra trước giờ cô một mực luôn miệng nói yêu tha thiết hắn, nội tâm lại đối với hắn phiền chán đến cực điểm. Thế là Dịch Dương quyết định không ly hôn. Từ đây, hai cái oan gia bắt đầu "Gà bay chó chạy" ân ái thường ngày. Ngày qua ngày ở chung một nhà, tình cảm hai người dần dần ấm lên. Truyện này văn phong khôi hài lại hài hước. Motif mới lạ, tình tiết khiến người phình bụng cười to. Tính cách nhân vật chính tươi sáng đột xuất. Tình cảm nam nữ chính từ từ đi đến chỗ thích thú. Đáng để đọc thử. (*) Hào môn: Ý chỉ nhà giàu có, phú quý,... *** Dạo gần đây thể loại nữ phụ nghịch tập (phản kích) đang trở nên ưa chuộng vô cùng và cũng không ngoại lệ khi liêu xiêu say đắm thể loại đầy chất gây nghiện này. Tác phẩm gần nhất Ki đọc và thấy khá ưng trong thể loại này là "Hào môn nữ phụ không muốn có tình yêu" của Công Tử Văn Tranh. Tác giả cũng có rất nhiều tác phẩm gây thích thú cao như "Dạy nhân vật phản diện ba ba làm người", "Ta tuổi trẻ nghĩ thủ hoạt quả.." (Ki không hiểu lắm tên mấy tác phẩm này nữa) và đặt biệt là bộ "Ta mang thai nhân vật phản diện đứa bé" cũng đang khá hot mấy ngày nay. Trước khi đọc phần dưới thì mình có đôi lời vì phần dưới sẽ có spoil truyện nên bạn nào không thích thì có thể đọc truyện trước, link mình đã thả ở trên, rồi quay lại đọc phần review này để xem mình nói có hợp tình hợp lý chưa; còn bạn nào không ngại thì.. nhào vô thôi baby.. "Hào môn nữ phụ không muốn tình yêu" kể về truyện tình cưới trước yêu sau của cặp đôi Hứa Tân Di và Dịch Dương. Nữ chính - Hứa Tân Di, là người xuyên không đến từ thế giới khác (không có thông tin gì về con người trước kia của cô) có nhiệm vụ một là trở thành nữ thánh khiến mọi người yêu quý và hàn gắn tình cảm với Dịch Dương, hai là trở thành ác nữ và ly hôn với Dịch Dương. Nam chính - Dịch Dương, năm nay hai mươi tám tuổi, giàu ba đời, giá trị bản thân chục tỷ, thân cao 1m88, kích thước 18.8 cm, anh tuấn soái khí. Đến nay vẫn còn độc thân, là một phần ngàn tỉ kim cương Vương lão ngũ. Vâng đúng chuẩn kim quang chói lóa của nhân vật chính. Nữ chính của chúng ta chọn phương án hai nên cô luôn cố gắng hung hăng, ác độc, tỏ vẻ ta đây não tàn nhất có thể trước nam chính rồi tìm cách khiến nam chính chứng kiến để gia tăng ác cảm đổi với mình. Mọi chuyện trở nên náo nhiệt hẳn khi nam chính chuẩn bị ký đơn ly hôn thì bỗng nghe được tiếng lòng của nữ chính, phát hiện bộ mặt thật của cô vốn chẳng ưa gì mình đã vậy còn vô cùng muốn ly hôn. Theo l0-gic của ngôn tình thì vị tổng tài nổi lên hứng thú đổi với người phụ nữ kỳ lạ này "Cô đã làm tôi chú ý rồi đấy". Thế là cô muốn gì anh ta càng không muốn chiều cô, hủy đơn ly hôn, sau nhiều chuyện phát sinh bất ngờ mọi thứ lệch hẳn khỏi cốt truyện ban đầu. Hứa Tân Di và Dịch Dương giả bộ tỏ ra nồng nàn, tình cảm trước bậc phụ huynh nhà chồng (nhà vợ mất hết còn mình cô), ai ngờ làm giả mà thành thật luôn. Đọc được suy nghĩ của Hứa Tân Di nên Dịch Dương nhận ra có rất nhiều việc nhiều chuyện mà anh không ngờ tới như cô bạn thanh mai thích mình giở trò tiểu nhân hòng trở thành Dịch phu nhân, những người bạn tưởng như thân thiết lại đầy thủ đoạn.. Nhờ thế mà anh đã chắn cho Hứa Tân Di vô số tai họa, ai ngờ người phụ nữ này còn hả hê nữa chứ. Những lúc này đọc cực kỳ thích vừa hài mà vừa hả hê lũ người thủ đoạn này (sau này đều bị nam chính dạy dỗ hết). Ở lâu với nữ chính nam chính mới nhận ra cô gái này cũng không tệ đấy chính, bên ngoài gai góc nhưng đáng yêu khiến anh không dời mắt được và Dịch Dương quyết tâm hàn gắn cuộc hôn nhân này, cùng cô xây dựng một gia đình. Cách theo đuổi của Dịch Dương cũng rất truyền thống, thích cô thì ra sức đối tốt với cô, họa cô gây anh dọn, ai bắt nạt cô anh báo thù, cô muón gì anh cho nấy. Vì Dịch Dương chưa từng yêu ai, nói hay thì là đời tư trong sáng còn huỵch toẹt ra thì là lão xử nam nên những cách cư xử của anh đều vô cùng tương tự như những cậu trai đối đãi với người mình thích. Điểm ấn tượng khi tả về Dịch Dương đó là anh là một tổng tài nhưng không phải kiểu "bá đạo", mọi thứ anh có được ngày nay đều là thành quả của ngày đêm cố gắng, anh ngủ ít hơn, dậy sớm hơn và làm việc nhiều hơn người khác thế nên thành quả của anh không thể bàn cãi được (ừ thì là phú tam đại nên điểm xuất phát cao, vạch đích của xa hơn rồi). [​IMG] Nữ chính lúc đầu Ki nhận thấy đây là một người kiên định, có thủ đoạn. Khi cô đã đặt ra mục tiêu rồi thì sẽ thực hiện nó đến cùng, nên lúc cô giải quyết các vai phản diện hoặc tình huống khó khăn đều xử lí rất trơn tru vì thế lúc nhận được sự chăm sóc "đặc biệt" của Dịch Dương cô liền ngã theo hướng suy đoán nam chính có âm mưu gì với mình. Để rồi tác giả kết happy ending cả hai hạnh phúc sống bên nhau tạo nên cảm giác hơi khiên cưỡng, vì nút thắt trên vẫn còn đang bỏ ngõ chưa giải quyết được. Có điều này rất thú vị mà ít bạn nhận ra, hệ thống của nữ chính cho nữ chính hai lựa chọn nhưng hai lựa chọn đều xoay quanh nhân là Dịch Dương và tại sao lúc sắp kí đơn ly hôn thì Dịch Dương lại nghe được tiếng lòng của Hứa Tân Di? Mà kết thúc của lựa chọn thứ hai là gì, chẳng phải họ vẫn đến với nhau nên từ đây có thể suy ra hệ thống này mục đích cuối cùng chẳng phải là mang đến hạnh phúc cho nam chính hoặc có lẽ đúng hơn là mang đến hạnh phúc cho hai nhân hy sinh của thế giới này.. chậc.. Ki thông minh quá! Nhận xét chung về bộ này vẫn thuộc hàng đánh giá khá tốt, giữ được tính hài hước xuyên suốt truyện khiến việc cảm nhận trở nên rất thư giãn, nhiều pha ngộ nghĩnh tấu hài đến từ vị trí nữ chính. "Hào môn nữ phụ không muốn tình yêu" là một bộ ngôn tình đáng đọc với văn phong trong sáng, cốt truyện thú vị có thể nhai vài lần cũng không ngán. Đây là quan điểm mang tính khách quan của Ki nên bạn nào có ý kiến khác thì phản hồi cho Ki biết với nha! Reviewer: Kirara *** #REVIEW: NHÀ GIÀU NỮ PHỤ KHÔNG NGHĨ CÓ ĐƯỢC TÌNH YÊU Tác giả: Công Tử Văn Tranh Thể loại: Hiện đại, xuyên sách, hào môn thế gia, cưới trước yêu sau, hài hước, HE CP: Nữ phụ độc ác trong ngoài bất nhất × "Chồng hờ" nghe thấy tiếng lòng "vợ hờ" Tình trạng: Hoàn edit. Review bởi: Mai Chi Đoàn Chỉnh ảnh: TMM Văn án Hứa Tân Di tỉnh dậy sau một giấc ngủ, có được một hệ thống, hệ thống nói cho cô, cô là nữ phụ, kết cục thê lương. Vì tránh né cái kết cục thê thảm đó, Hứa Tân Di sử dụng cốt truyện từ hệ thống, cẩn trọng làm những gì một nữ phụ nên làm. Dịch Dương không thể nhịn được nữa, rốt cuộc lên tiếng ly hôn. Hứa Tân Di ôm tâm trạng sung sướng, ký xong giấy hiệp nghị ly hôn đặt trước mặt ông chồng nhà mình, cực kỳ bi thương chờ anh ký tên. -- "Mau ký mau ký! Mình rốt cuộc có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi!" Đột nhiên có thể nghe được tiếng lòng của Hứa Tân Di, Dịch Dương ném bút "Không ký." Từ sau khi Dịch Dương phát hiện bản thân có thể nghe được lời nói trong lòng Hứa Tân Di, người vợ vẫn luôn miệng nói yêu mình, trong lòng lại ha hả. "Chồng ơi, anh thật tốt, em thật yêu anh quá đi nha!" -- "Đừng có nói là mình sẽ ở với cái thứ đàn ông tự đại như vậy cả đời đi? Mình thật là người con gái thảm nhất trên cõi đời này mà!" Dịch Dương kiệt lực hét lên trong vô vọng: Anh chỗ nào không tốt! Em nói đi! Anh sửa còn không được sao! Vai chính: Hứa Tân Di x Dịch Dương - Vai phụ: rất nhiều. REVIEW by Mcd Chị em nào đang trong thời kì chán nản, cần tìm một bộ giải trí, hài hước thì tui xin đề cử bộ này nha. Tui ngồi đọc mà cười chảy hết cả nước mắt luôn ấy. Câu chuyện mở đầu bằng việc nam chính của chúng ta – Hứa Dịch Dương trở về nhà để ly hôn với người vợ trên danh nghĩa của mình – Hứa Tân Di, một cô nàng phiền toái, yêu anh điên cuồng, làm mọi thứ để được kết hôn với anh, tính khí thì khó ưa, độc ác, tự cao tự đại, luôn cho mình là đúng. Nhưng khi anh sắp đặt bút chấm dứt cuộc hôn nhân này thì trời cao lại ban cho anh một năng lực, đó là đọc suy nghĩ người khác. Chính từ đây, bao chuyện dở khóc dở cười xảy ra, cô vợ Hứa Tân Di ngoài mặt thì một kiểu, trong đầu lại một kiểu khiến anh phát điên Đoạn trích 1: “Dịch tiên sinh, mời ký tên ở chỗ này.” Dịch Dương cầm bút, đặt bút trên giấy, không lâu sau, một chữ ký phóng khoáng lưu loát sẽ xuất hiện ở vị trí này. Từ đây về sau, vận mệnh của anh và Hứa Tân Di sẽ một dao cắt đứt. Sau khi rời khỏi căn phòng này, cô sẽ chính thức làm chủ cuộc đời mình. --“Mau ký, mau ký nhanh đi! Rốt cuộc mình có thể thoát khỏi cái nơi quỷ quái này rồi!” Đang chuẩn bị ký tên lên giấy thỏa thuận ly hôn, Dịch Dương dừng lại, kỳ quái nhìn về phía Hứa Tân Di. Hứa Tân Di gió thảm mưa sầu nhìn anh. Vừa rồi... hình như anh nghe được một giọng nói? Là của Hứa Tân Di? Đôi mắt đầy hoài nghi của Dịch Dương miệt mài theo đuổi nhìn chằm chằm Hứa Tân Di. “Ông xã, anh... không ký sao ?” Trái tim Hứa Tân Di thình thịch một tiếng, đột nhiên run một chút, nín thở lấy hơi. --“A di đà phật, ông trời phù hộ, chúa Jesus, Thánh A La phù hộ con!” Nhìn Hứa Tân Di khóc như mưa rơi, một gương mặt cự kỳ bi thảm đáng thương, Dịch Dương nghi ngờ càng sâu. Ảo giác? Anh mệt mỏi xoa ấn đường, có lẽ gần đây mệt mỏi. Dich Dương tự an ủi bản thân, hít sâu một hơi, tiếp tục cúi người ký tên. -- "...... Làm mình sợ gần chết, nếu anh ta lật lọng không ký, chẳng phải là mình diễn không công" Dịch Dương tay khựng lại. -- "Ký xong giấy thỏa thuận ly hôn, không bằng đêm nay mở party chúc mừng, hai ngày trước đạo diễn Lý tìm tới cửa trao tận tay mình kịch bản phim mới, tìm thời gian bàn chuyện mới được. Nam chủ hình như là Hàn Kiều, nghe nói còn có cảnh giường chiếu cùng cảnh hôn hít ..." Dịch Dương nắm chặt bút. -- "Mango Tv hình như đang chuẩn bị chương trình tuyển chọn người mẫu nam, có hơn một trăm anh chàng đẹp trai mới vừa tốt nghiệp đại học, không biết có thiếu khách mời ..." Hứa Tân Di khát khao tương lai tốt đẹp, đắm chìm ở trong thế giới của chính mình, không hề chú ý tới sắc mặt càng ngày càng khó coi của Dịch Dương. -- "Lúc trước mình tiên đoán quá đúng, hai năm, nhiều nhất là hai năm anh ta sẽ ly hôn, quả thực để mình đoán đúng rồi." Dịch Dương viết chữ ' Fuck ' vào chỗ ký tên. Hứa Tân Di là một cô nàng xuyên sách, nhưng cô nàng không xuyên vào nữ chính xinh đẹp vạn người mê mà xuyên vào nữ phụ độc ác, tiếng tốt thì ít mà tiếng xấu thì vang xa. Ngay khi vừa xuyên, hệ thống đã đưa cho cô hai kịch bản, một là kịch bản lật ngược tình thế, cố gắng thay đổi hình tượng để chồng yêu, hai là bất chấp tất cả, đi theo con đường kịch bản gốc, đóng vai một người đàn bà chanh chua, độc ác, bị người phỉ nhổ đến khi chồng ly hôn mới thôi. Cô nàng nữ chính của chúng ta không ngần ngại lựa chọn ngay phương án hai. Quả không phụ lòng, chỉ sau hai năm, cô nàng đã thành công khiến Dịch Dương đòi ly hôn, mắt thấy ước mơ ôm số tài sản kếch xù đi chu du khắp nơi, hai tay ôm trai đẹp sắp thành sự thật thì ông chồng của cô lại dở chứng, không chịu ly hôn nữa khiến cô trợn tròn mắt. Còn nam chính của chúng ta thì sao, từ khi có năng lực đọc suy nghĩ của vợ mình, anh càng ngày càng nhận ra rằng Hứa Tân Di trước mặt anh và Hứa Tân Di thật sự quá khác xa nhau. Ngoài mặt cô nàng luôn miệng “Chồng yêu ơi, chồng yêu à” nhưng trong đầu lại là hàng vạn câu chửi, mỗi lần Dịch Dương nghe được đều tức đến đen mặt, chửi không chửi được, đánh cũng không xong, chỉ biết câm nín nghe những câu chửi bên tai. Đã thế, bà vợ này lại không bao giờ hỏi anh cái gì, luôn nghĩ mọi chuyện thế này, làm anh muốn hét lên “Cmn, con vợ điên này lại nghĩ gì thế kiaaaa!” Đoạn trích 2: "Hứa Tân Di, đừng cho là tôi không biết trong lòng cô nghĩ cái gì! Cô yên tâm, tôi không có hứng thú đối với cô, tôi tuyệt đối sẽ không chạm vào ngươi, một chút cũng không." Hứa Tân Di chớp chớp mắt. —— "Phải không? Anh còn có thể nghe được lòng tôi nghĩ cái gì? Vậy anh nghe được tôi đang chửi anh không? Tên khốn nạn, thứ lưu manh, đồ đàn ông chó, dám làm chậm trễ đời con gái của tôi, đồ con heo. Tôi chính là đóa hoa tươi cắm bãi cứt trâu, cắm ở trên người của anh đó, thứ bại liệt, đồ đàn ông liệt dương. Anh nghe được sao, đồ đàn ông liệt dương" Dịch Dương: "Hứa Tân Di .........." Đoạn trích 3: Không được, chuyện đứa trẻ đó nhất định phải biết rõ ràng. Là của Dịch Dương, cô sẽ nhân cơ hội ly hôn. Không phải của Dịch Dương, tìm cơ hội ly hôn sau. Quyết định xong, Hứa Tân Di lặng lẽ rời giường, tìm kiếm mò mẫm được một cây kéo trong hộc tủ để đồ, chân trần bước nhẹ như mèo, lặng yên không một tiếng động đi đến gần mép giường phía Dịch Dương nằm. Chỉ cần cắt hai ba sợi tóc, làm xét nghiệm ADN không phải chân tướng rõ ràng hết sao? Nghĩ, Hứa Tân Di cúi người, duỗi tay, mục tiêu là đỉnh đầu của Dịch Dương. Ánh đèn mờ đầu giường chiếu phía sau người cô, ngược sáng, bóng dáng của cô che một phần ở trên người Dịch Dương, tay còn cầm cây kéo, như một bóng ma âm trầm khủng bố. Cô ngừng thở, thật cẩn thận nắm một nhúm tóc của Dịch Dương, rắc. Xong. Tại sao làm giám định trong tiểu thuyết lại khó đến như vậy kia chứ? Một người hai người đều là nhân vật tay to mặt lớn, quyền cao chức trọng, đều thua trước một người phụ nữ bình thường. Thật là vô dụng! Đúng ngay giây phút Hứa Tân Di mừng thầm, vừa lúc chạm phải tầm mắt hoảng hốt của Dịch Dương. Hai người bốn mắt nhìn nhau. Chiếc kéo nằm trên tay cô, đang chĩa thẳng vào đầu anh. Dịch Dương vừa mở mắt đã thấy cảnh tượng đáng sợ đến lạnh người. Hai ngón tay của cô còn cầm một nắm tóc của Dịch Dương. Không khí yên lặng càng thêm yên lặng. Hứa Tân Di nuốt một ngụm nước miếng, cầm kéo cắt cắt mấy cái trong không khí, nhìn Dịch Dương cười, không hề tự tin hỏi: "Ông xã, nếu em nói em chỉ nghĩ giúp anh cắt tóc, anh ... tin không?" Dịch Dương hoàn toàn tỉnh ngủ. Ánh mắt vô cùng khiếp sợ mà nhìn Hứa Tân Di giơ chiếc kéo trên tay, múa múa mấy cái trước mắt anh, lấy một giọng nói khó có thể tin: "Hứa Tân Di, cô muốn giết tôi ...??!!!" Một người thì trăm phương ngàn kế tìm cách ly hôn, trong đầu luôn suy nghĩ hôm nay sẽ hành tên chồng hờ thế nào, châm ngôn “xem tên khốn anh chịu được tôi bao lâu”, một người thì mỗi ngày tìm đủ mọi cách đối phó với những chiêu trò của bà vợ, châm ngôn “xem cô diễn được tới khi nào”. Cô không thích uống cà phê đen chứ gì, tôi gọi cho cô một cốc không sữa, không đường, đen đặc cho cô tức chết. Anh dám cho tôi uống cà phê đen, tôi sẽ nhân việc sửa cà vạt mà thắt chết anh. Cô muốn đóng cảnh giường chiếu với ảnh đế chứ gì, không giúp. Anh dám không giúp, tôi đi méc ông nội. Ban đầu Dịch Dương chỉ tò mò về người vợ trên danh nghĩa của mình, anh còn hoài nghi những suy nghĩ của cô nhưng khi những dự đoán mà cô nghĩ thành hiện thực thì anh mới biết người bạn mười năm với mình thì ra lại có một bụng dạ đen tối như thế, những anh em chơi chung từ nhỏ lại hùa theo hãm hại anh, hóa ra những gì cô vợ anh đoán đều đúng cả. Dần dần, anh thấy cô vợ hờ của anh càng nhìn càng thuận mắt, càng nhìn càng thấy đáng yêu và thế là quá trình theo đuổi vợ bắt đầu =))) Truyện này khá hài hước, không bị đầu voi đuôi chuột, ed cũng ổn. Do tác giả viết được 10 chương đầu thì đổi tên nữ chính (trùng tên với truyện khác) nên bạn editor chưa kịp sửa lại, một số chỗ để Hứa Tân Di, một số chỗ để Hứa Mộc Lan nhưng nói chung chỉ mấy chương đầu thôi. Mời các bạn đón đọc Hào Môn Nữ Phụ Không Muốn Có Tình Yêu của tác giả Công Tử Văn Tranh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Công Tắc Tình Yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
“Em chỉ muốn lắp trong tim một cái công tắc, như vậy khi nào em muốn yêu anh thì yêu, không muốn yêu anh, thì sẽ không yêu nữa.” Chu Diễn Chiếu từng khắc cho Chu Tiểu Manh một đôi giày gỗ, dưới đế ghi bốn chữ “trọn đời bên nhau”. Anh đã ở bên cô suốt những năm tháng tuổi thơ, cùng cô trèo cây chuồn ra ngoài chơi, đèo cô phóng xe như bay trên những con đường ở thành Nam Duyệt, thậm chí, còn định theo cô trốn ra nước ngoài, thoát khỏi vòng kiềm tỏa của cha mẹ để `trọn đời bên nhau`. Anh cũng đã giữ cô bên mình, để cô giương mắt nhìn anh quen biết, yêu đương, chung sống, rồi đính hôn với người con gái khác. Là yêu thương hay căm hận, là che chở hay giày vò, là không nỡ rời xa hay là sống không bằng chết, có lẽ chính hai người cũng không phân rõ được. Tình cảm ấy vô vọng mà cố chấp, điên cuồng mà yếu đuối như đóa hoa bừng nở giữa đêm đen, sẽ tan tác theo gió, hay sẽ kết thành trái độc? *** Thể loại: Hiện đại, ngược, SE Review written by Ngón chân cái của Yoochun --- Trong tác phẩm Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh, nhân vật nữ chính Triệu Mai từng nói: “ Thời còn trẻ chúng ta không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không hề biết trên đời này còn tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi” Câu chuyện tình yêu của Chu Tiểu Manh và Chu Diễn Chiếu chính là như vậy, họ thắng được bản thân, lại không tài nào vượt qua số phận.. Chu Tiểu Manh và mẹ bước vào nhà họ Chu sau khi cha cô qua đời, mẹ cô đi bước nữa, người đàn ông ấy chính là cha của Chu Diễn Chiếu, lúc đó cô mới hai tuổi. Thời gian đầu, lúc nào Chu Diễn Chiếu cũng chán ghét cô em gái của mình, bảo cô là đồ con hoang. Nhưng rồi sau một lần mẹ Chu Tiểu Manh đỡ chiếc bình sứ từ tay ông Chu Bân Lễ ném về phía Chu Diễn Chiếu, khiến bà phải đi bệnh viện may mười mấy mũi, thái độ của Chu Diễn Chiếu đối với hai mẹ con cô bắt đầu đổi khác.. Năm tháng qua đi, cậu bé Chu Diễn Chiếu ngày nào giờ đã trở thành một người thiếu niên sáng sủa cao ráo, mà cô em gái Chu Tiểu Manh cũng trở thành một người thiếu nữ xinh đẹp. Và ở độ tuổi đẹp nhất ấy, hai con người sớm chiều bên nhau đã nảy sinh một tình yêu vượt ra ngoài mọi khuôn phép. Chu Diễn Chiếu yêu Chu Tiểu Manh bằng một tình yêu nồng nàn sâu đậm Chu Tiểu Manh yêu Chu Diễn Chiếu bằng một tình yêu thiết tha không màng lí lẽ. Khi người ta còn trẻ, trong lòng luôn ấp ủ bao ảo mộng về tình yêu, tưởng rằng chỉ cần tìm được người thật lòng yêu mình, mà bản thân cũng yêu người đó. Thì có thể đời đời kiếp kiếp ở bên nhau. Nhưng thời gian trôi qua, chúng ta mới có thể nhận ra một sự thật đau lòng, đôi khi số phận trêu ngươi, khắc trước còn tình nồng ý đậm, giây sau đã trở mặt thành thù. Chu Tiểu Manh và Chu Diễn Chiếu quyết định bỏ nhà ra đi, đến Canada làm lại từ đầu. Hai người đến Bắc Kinh, chuẩn bị bước lên chuyến bay cuộc đời. Ai ngờ đâu sóng gió ập đến. Chu Diễn Chiếu nhận được điện thoại từ Tiểu Quang, người anh em giang hồ của anh, thông báo rằng cha anh bị tai nạn giao thông nghiêm trọng, mong anh về gấp. Vì không muốn Chu Tiểu Manh lo lắng, Chu Diễn Chiếu giấu đi mọi chuyện, bảo cô hãy đến Canada trước, anh sẽ sang sau. Chu Tiểu Manh ở lại Bắc Kinh hai ngày, lòng lo lắng khôn nguôi, không biết gia đình đã xảy ra chuyện gì, thế rồi quyết định hoãn chuyến bay, chờ Chu Diễn Chiếu. Đúng lúc đó, cô nhận được điện thoại từ anh, anh bảo cô mau quay về. Tiểu Manh đâu biết, ngay lúc này đây, cô đã vĩnh viễn không thể nào nhìn thấy Chu Diễn Chiếu dịu dàng mà cô yêu như trước nữa.. Lúc trở về thành phố Nam Duyệt, trở về ngôi nhà thân yêu nơi anh và cô lớn lên, Chu Tiểu Manh mới biết cha dượng của cô giờ đây nửa mê nửa tỉnh, trí nhớ và hồi ức bị đình trệ, quãng đời còn lại sẽ sống trong trạng thái như một đứa trẻ. Còn mẹ cô, mãi mãi nằm trên giường bệnh, mạng sống nương nhờ vào máy thở oxi, không bao giờ tỉnh lại. Đớn đau hơn cả, người đàn ông mà cô yêu nhất, nhìn cô bằng ánh mắt dành cho kẻ thù, và anh ta cũng chính là người gây ra tất cả thương tổn cho mẹ cô, bởi vì mẹ cô chính là tội phạm khiến cha dượng cô thành ra như bây giờ. Bà Diệp Tư Dung đã mướn một sát thủ bắn tỉa, một phát bắn vào đầu ông Chu Bân Lễ, Chu Diễn Chiếu cũng dùng một phát đạn đấy, trả lại vào đầu mẹ của người mình yêu nhất. n ân oán oán, vì đâu nên nỗi. Từ đó về sau, hai con người yêu nhau tha thiết lại phải sống bên nhau trong dằn vặt giữa yêu thương sâu sắc và đớn đau thù hận. Anh bắt cô phải sống bên anh, không được rời đi, giày vò cô khiến cô đau khổ. Cả câu chuyện dài, rất ít khi nhìn thấy Chu Diễn Chiếu thể hiện hành động yêu thương dành cho Tiểu Manh. Cho dù là lúc ân ái, cũng chỉ nói lên sự tức giận của anh và sự đau thương của cô. Họ gây bao vết thương cho nhau, làm đối phương đớn đau về cả thể xác lẫn tinh thần. Dù vậy, lại cho người khác cảm giác họ đang dùng cách ấy để nói cho đối phương biết tình yêu sâu đậm của mình cùng với sự bất lực vì không thể đường đường chính chính ở bên nhau, cùng nhau xây dựng hạnh phúc trọn đời Nhưng có một chi tiết, là đoạn đối thoại của Chu Diễn Chiếu và Tiểu Quang, khi biết người mình yêu đang gặp nguy hiểm, đại ca phía Tây – Tưởng Khánh Thành đe dọa sẽ làm hại đến Tiểu Manh, Chu Diễn Chiếu bảo “ Nếu người ta gửi đến một ngón tay của cô ấy, chắc tôi chỉ còn cách tự bắn vào đầu mình thôi, cậu cũng không muốn sự thể thành ra như thế phải không?”. Mấy năm trước, cô bạn gái của Chu Diễn Chiếu, tên Tô Bắc Bắc cũng từng bị bắt cóc nhằm đe dọa buộc Chu Diễn Chiếu xuất hiện, nhưng anh không đến, lũ bắt cóc cứ một ngày thì chặt hai ngón tay của Bắc Bắc gửi đến cho anh, mãi đến ngày thứ ba anh mới ra mặt, rút súng bắn chết cô bạn gái của mình. Con người Chu Diễn Chiếu chính là như vậy, ngoài bản thân ra không màng gì cả, vậy mà có một thứ anh ấy còn yêu hơn bản thân, chính là Chu Tiểu Manh, anh thà rút súng bắn vào đầu mình, cũng không nỡ nhìn thấy Chu Tiểu Manh mất đi một ngón tay. Ngoài anh ra, không ai được phép làm thương tổn người anh yêu. Có lẽ ngay từ lúc bắt, số phận đã sớm định đoạt hai con người này mãi mãi không thể bước chung đường, dẫu cho trái tim đập cùng một nhịp. Chu Tiểu Manh lúc nào cũng luôn miệng hỏi Chu Diễn Chiếu có yêu cô không, chẳng lẽ trước giờ chưa từng thật lòng yêu cô sao. Nhưng chưa lần nào anh thừa nhận tình yêu của mình. Anh yêu cô, nhưng lại không thể nói ra, cho dù thời gian trôi đi, việc làm mà mẹ cô gây ra cho cha anh năm ấy, mãi mãi không thể nhạt nhòa. Và tội ác mà chính anh gây ra cho mẹ cô, cho dù dưới đạo nghĩa một người con trả thù cho cha đi nữa, Chu Tiểu Manh cũng không sao chấp nhận được. Dù cho cô cũng yêu anh tha thiết: “Chu Diễn Chiếu, điều em muốn nhất, kì thực là lắp một cái công tắc ở trong trái tim mình, có thể bật tắc bất cứ lúc nào. Như thế, khi nào em muốn yêu anh thì sẽ yêu anh, khi không muốn yêu anh, thì sẽ không muốn yêu anh nữa..” Thế rồi cô đã có một quyết định, nhất định phải khiến anh trả cho mẹ con cô tự do, phải khiến anh vào tù. Việc diễn ra sau đó như thế nào, uẩn khúc đằng sau hành động của mẹ Chu Tiểu Manh là gì, đọc giả có thể từ từ tìm hiểu. Chỉ biết là đến cuối cùng, hai con người yêu nhau sâu sắc đó, cũng không có được một hạnh phúc trọn vẹn. Đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Chu Diễn Chiếu cũng muốn dành để bảo vệ người anh yêu nhất ấy. Anh chết cũng được, chỉ cần cô có thể sống tiếp. Cái kết của chuyện tình này, có thể bạn đọc sẽ thấy đó là một cái kết đầy bi thương nước mắt khi cả hai nhân vật chính đều qua đời, nhưng biết đâu đối với Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh, đây là một khởi đầu hoàn toàn khác? “Nghĩa địa dưới ánh chiều tà không một bóng người, chỉ có từng hàng thông xanh lắc lư trong gió bầu bạn với những tấm bia mộ ngay ngắn thẳng hàng, sắc trời tối dần, lũ chim bay về, càng làm toát lên vẻ thê lương tịch mịch. Vị trí đặt mộ rất chật hẹp, mộ huyệt của Chu Diễn Chiếu và Chu Tiểu Manh đặt cạnh nhau, vì khoảng cách rất gần nên hai tấm bia mộ chừng như chập vào làm một. Trước bia mộ đặt một chậu hành, lá hành mọc rất dài, trên ngọn còn vương giọt nước như vừa được tưới tắm. Bên cạnh còn có hai mẩu gỗ, Tiêu Tư Trí cúi xuống cầm lên, nhìn một lúc lâu mới nhận ra đấy là một đôi giày gỗ, làm rất tinh xảo, không biết tại sao lại bị người ta dùng khoan điện chọc thủng lỗ chỗ khắp nơi, dưới đế hai chiếc giày đều có chữ, nhưng cũng bị mài đi gần hết, anh ta vất vả lắm mới đọc được, thì ra là “Suốt đời bên nhau.” Khi còn sống ở cạnh nhau, luôn phải dằn vặt giữa yêu thương và thù hận. Đến lúc có được hạnh phúc vẹn tròn, thì chỉ còn lại mộ tàn xương lạnh. Liệu thế gian này có tồn tại kiếp sau không? Nếu như có kiếp sau, biết đâu hai người sẽ quên hết mọi khổ đau kiếp này, có thể tiếp tục ở bên cạnh nhau, sống lại những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp ấy. Lúc mà Chu Diễn Chiếu còn là một cậu thiếu niên quậy phá nghịch ngợm, trong lòng chỉ thương nhớ duy nhất một bóng hình. Lúc mà Chu Tiểu Manh đơn giản ngây thơ nhất, khi yêu là sẽ yêu hết mình. Nếu có kiếp sau, hai người sẽ chỉ là những con người bình thường, không phải sống trong dằn vặt khổ đau mà đời trước để lại. Có thể cùng nhau xây dựng mái ấm, ở trong một căn nhà nhỏ, trồng một cái cây to, cao đến cửa sổ tầng hai. Thỉnh thoảng Diễn Chiếu sẽ giống như khi trước, trèo lên cái cây cao đó, để đến được căn phòng của Tiểu Manh, đưa cho cô bọc bánh cuốn mà cô yêu thích nhất. Kiếp sau ấy, chỉ còn vui vẻ hạnh phúc, đầm ấm đoàn viên. “Suốt đời bên nhau, cuối cùng vẫn làm được rồi.” ***   Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26 tháng 12 năm 1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh, một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc. Cô là tác giả của 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 11 tác phẩm đang được chuyển thể thành các dự án điện ảnh. Hiện nay, đã có 3 tiểu thuyết và một truyện ngắn của cô được dựng thành phim truyền hình. Năm 2005, tiểu thuyết đầu tay xuất bản mà tác giả lấy bút danh Tư Tồn và đã nhận được một khoản nhuận bút nhỏ. Các bút danh trước đây của cô là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn.   Tác phẩm: Gấm rách Sân không vắng vẻ tàn xuân (Tịch mịch không đình xuân dục vãn) Không kịp nói yêu em Nếu phút giây này anh không gặp em Hẹn đẹp như mơ (Giai kỳ như mộng) Trăng lạnh như sương Đương thời minh nguyệt tại Hương hàn Giai kỳ như mộng–Đời này kiếp này Giai kỳ như mộng–Hải thượng phồn hoa Hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân (Đào hoa y cựu tiếu xuân phong) Cảnh năm biết bao lâu Thiên sơn mộ tuyết Đông cung Hoa nhan Minh mị Tinh quang thôi xán Mê vụ vi thành Thời gian đẹp nhất là khi yêu em Công tắc tình yêu Cửa hàng đồ cổ Nợ em một đời hạnh phúc ĐỪNG NHẮC EM NHỚ LẠI Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần Mời các bạn đón đọc Công Tắc Tình Yêu của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.
Con Gái Gian Thần - Ngã Tưởng Cật Nhục
Văn án Trịnh Diễm cho rằng, xuyên không, sống một cuộc sống xa lạ, thật ra cũng không quá khó khăn. Từ khi phổ biến đến nay, các kiểu xuyên không nhiều vô kể, xem như là đủ thể loại. Xuyên không mang lại rất nhiều hạnh phúc, chỉ cần bạn có thể được xuyên không, thì hầu như đã sẵn kinh nghiệm để tham khảo của đàn anh đàn chị đi trước cả rồi – cứ làm theo là được. Nhưng mà đó chỉ là hầu như. Bạn nhỏ Trịnh vui vẻ đến bảy tuổi, mới phát hiện rằng – cha bé là một gian thần! Lại còn là một gian thần làm không ít chuyện xấu, đắc tội chẳng ít người. Đàn anh đàn chị nào có lời nào nói cho bạn nhỏ biết, nên làm gì bây giờ đây? *** Với một người lười như mình thì ‘đánh đu’ với một điền văn hơn 250 chương thì có lẽ cũng hơi quá sức. Tuy mình biết có bạn đã và đang làm, nhưng mình vẫn quyết định biên tập vì sở thích riêng. Xưng hô trong truyện, tuy là truyện cổ trang, nhưng mình vẫn không thể chuyển về ta – ngươi được, đây là sở thích riêng, (có lẽ bị ảnh hưởng nhiều do đọc Hoa Tư Dẫn  ( ´ ▽ ` )), đành tùy vào quan hệ giữa nhân vật mà điều chỉnh phù hợp. Hi vọng nhận được lời góp ý thẳng thắn của các bạn để tác phẩm được hoàn thiện hơn, rất cảm ơn các bạn. Thân, Nguyên. *Ghi chú: Như những truyện khác mình biên tập, trong truyện CHỈ CÓ những chữ in nghiêng có màu XÁM, đặt trong ngoặc thì là chú thích của mình trong quá trình biên tập, còn những chữ in nghiêng, đặt trong ngoặc còn lại đều là của tác giả. Không phải mình bình luận xen vào. Bản thân mình khi đọc truyện rất không thích truyện có quá nhiều chú thích, nên khi biên tập, sẽ hạn chế đến mức thấp nhất, như viết tắt, viết số, điển tích điển cố xa lạ hoặc không cần thiết… mình sẽ chuyển trực tiếp về tiếng Việt nhiều nhất có thể. Vì thế nên cũng có thể sẽ hơi thoát ý, mong các bạn thông cảm. *** Thể loại: Xuyên không, Điền văn, HE Tình trạng: Hoàn convert. Hoàn edit. Review bởi: Thu Thu từ Hội Nhiều Chữ ----- Đây là một bộ điền văn hơn 200 chương. Điền văn dĩ nhiên là tình tiết truyện từ từ thong thả, nhưng mà đọc hoài đọc mãi đang đọc dở phải đi xin pass không thể chần chừ (mình rất lười xin pass. Được cái chị Nguyên siu dễ, siu cute. Pass cũng rất dễ hahaa). Nói sơ vậy chắc mọi người cũng biết là mình rất thích bộ này. Nữ chính của chúng ta xuyên không từ khi còn bé xíu bế ngửa, có thể nói là bắt đầu thích nghi một cuộc sống mới hoàn toàn. Cuộc sống trôi qua êm đềm hạnh phúc, có một lô lốc các anh trai yêu thương em gái, thậm chí là các cháu trai hơn tuổi để trêu đùa. Sinh ra khi cả cha và mẹ đều đã nhiều tuổi, được cưng chiều lớn lên, còn có phong hàm huyện quân dù không phải vương tôn quý tộc. Vui vẻ hưởng thụ tới năm 7 tuổi thì cô nàng phát hiện ra cha mình là "gian thần", bị người người phỉ nhổ, viễn cảnh tương lai có thể bị tịch thu tài sản, chém đầu cả nhà. Nơm nớp lo sợ với điều đó, cô gái xuyên không của chúng ta dần lớn lên với những toan tính về một tương lai tốt đẹp cho mình. Nữ chính Trịnh Diễm: nữ chính xuyên không luôn có những tài cán nổi bật đó là lẽ dĩ nhiên, nhưng bộ này tác giả xây dựng nữ chính hoàn toàn hợp lý. Vì xuyên không vào một em bé bế ngửa, nên có rất nhiều cái ở cuộc sống hiện đại cô ấy không nhớ được. Cũng có lúc vì mang tư tưởng của người hiện đại mà xảy ra những sai lầm. Nhưng gia đình nhà này là gia đình có truyền thống bao che từ trên xuống dưới =)))). Trải qua cuộc sống êm ả, sống ở cổ đại mà gia đình không có thiếp thất phức tạp nhưng luôn luôn phòng bị cho những gập ghềnh trong tương lai. Dù thông minh và cực kỳ có tài cán chính trị, thậm chí là hơn cả các anh trai nhưng bạn nhỏ Trịnh Diễm trong mắt cha thì là đứa dễ chuốc rắc rối lại còn mềm lòng, trong mắt mẹ lại là đứa khó gả. Nhưng không, ngay từ bé đã lọt vào mắt xanh của nam chính nhà chúng ta. Nam chính Trì Tu Chi: nam chính trong truyện được miêu tả siêu đẹp trai, công chúa mê nằng nặc đòi cướp về làm chồng, thế tử hay vương gia gì đó (chi tiết này bạn hơi quên) xàm xỡ. Nhưng lại là người có số phận đáng thương. Gia tộc thịnh vượng trăm năm sau chiến tranh tiêu điều xơ xác, của cải cũng không còn bao nhiêu, thứ duy nhất còn nhiều là những bản sách cổ được truyền lại. Thế gia nửa đáng coi trọng nửa không, có người cha bất tài vô dụng, người mẹ đảm đang đoản mệnh, người thân duy nhất còn sống là bà ngoại cao tuổi. Mang trong mình trách nhiệm nặng nề chấn hưng gia tộc. Cuộc sống của chàng trai trẻ khó khăn là có thể hiểu được, nhưng không vì điều đó làm mất đi bản chất lưu manh của cậu =))). Nam chính truyện này được xây dựng khá hay, biết phấn đấu, nhưng nắm bắt cơ hội chuẩn xác, không hề ngại ngùng tự cao tự đại bỏ lỡ bất kỳ cú ngon ăn nào. Mà đặc biệt nhất đó là được kén làm rể của Tể tướng – tức chồng bạn Trịnh Diễm. Kiên định từ tình cảm tới phong cách làm việc. Tình cảm nam nữ chính được xác định từ tấm bé khá hay, rất dễ thương. Boss xuyên suốt câu truyện, gian thần trong miệng người đời, cha của nữ chính – tể tướng đương triều Trịnh Tĩnh Nghiệp. Ôi dồi ôi, đọc truyện này chỉ có thể nói là quá phục, boss của chúng ta đi từ anh thư sinh nghèo, cha mất sớm, mang mẹ vứt bỏ gia tộc tự mình mưu sinh. Cầu học danh sư vì nghèo lại không có tiếng danh sư đâu chịu, ông dùng khổ nhục kế cuối cùng được như nguyện, dưới sự giúp đỡ của sư huynh, cuộc sống cuộc đời của ông xuôi chèo mát mái hơn một chút, tất cả là nhỡ sự nỗ lực của bản thân. Nhưng chưa bao giờ ông quên sự giúp đỡ đó. Là người trọng tình, trọng nghĩa nhưng cũng thù dai nhớ lâu hahaa. Là Tể tướng, lại còn là gian thần, nhưng hết lòng được vua tin yêu. Làm việc khôn khéo, luôn tính toán hết mọi nẻo khi tiến hành sự việc. Các con trai không được như ý cũng đều sắp xếp con đường sau khi mình nhắm mắt xuối tay. Phe phái bè cánh không quan trọng, lợi ích là số 1. Nhưng không vì thế mà ông thao túng triều chính bỏ mặc dân chúng đâu nhé. Mình rất thích nhân vật này, review tàm tạm thế thôi để mọi người đọc và cảm nhận. Tuyến nhân vật trong truyện rất nhiều, mà mình đọc cũng lâu rồi không nhớ hết. Truyện xây dựng hoàn toàn hợp lý, chị Nguyên edit xuất sắc, làm mình mần bộ này đâu có 20 ngày hoặc hơn 1 chút là xong, toàn đọc tới 3-4h sáng thôi ))). Nhân vật đáng thương nhất cả bộ truyện có lẽ là hoàng thượng, không hiểu sao mình ấn tượng với nhân vật này dã man. Con không nên nết, vợ luôn mưu toan quyền lợi, tuy là người đứng đầu nhưng luôn mang trong mình áy náy với trung thần bỏ mình vì những lý tưởng xây dựng đất nước. Người thật lòng thương xót khi ông ra đi có lẽ chỉ có Trịnh Diễm. Viết đã dài, cũng có lẽ hơi lung tung. Nhưng chốt một câu đây là một bộ đáng đọc. Điểm: 8.5/10 hehee. Cám ơn chị Nguyên đã hoàn thành bộ hay như này, tuy chị Nguyên nói có thể văn phong không hợp với nhiều người nhưng em rất thích. Cám ơn chị  *** Thể loại: Cổ đại, xuyên không, hài, triều đấu, điền văn, sạch sủng, HE Độ dài: 255 chương + 12 PN Tình trạng: Hoàn edit _________ Một sớm tỉnh dậy, nữ chính của chúng ta đã xuyên không đến gia đình nhà họ Trịnh, trở thành thất tiểu thư Trịnh Diễm. Nhưng khác với các nữ chính xuyên không khác, gia thế của Trịnh Diễm hơi “đặc biệt” một chút. Cha nàng là tể tướng, quyền khuynh thiên hạ, cũng chính là một gian thần hàng thật giá thật, còn là loại cao cấp nhất trong các loại cao cấp. Kéo bè kết phái, hãm hại trung thần, thao túng quyền lực, Trịnh tể tướng cái nào cũng có phần. Sống trong đống nước bọt khinh bỉ của nhân dân, cả nhà họ Trịnh mỗi ngày trôi qua đều vui vẻ sung sướng. Cũng vì vậy, nữ chính ngay từ lúc còn bé xíu đã toát mồ hôi hột mỗi khi nghe nói vị đại thần này bị giáng chức, vị kia bị lưu đày... Chính là do người cha đáng kính của nàng diệt trừ chứ sao. Cái việc hãm hại trung thần này Trịnh tể tướng càng làm càng thuận tay, mặc cho dân chúng thường xuyên chửi mắng khắp đường to ngõ nhỏ. Nhưng có đạo lí, leo càng cao ngã càng đau. Trịnh Diễm nhớ lại những tấm gương “gian thần” trong lịch sử, không một ai thoát khỏi kết cục nhà cửa tan nát, đến mạng cũng chẳng còn. Lo lắng cho tương lai của chính mình, nàng ngay lập tức xốc lại tinh thần, nhất quyết tìm cách kéo cha già Trịnh ra khỏi con đường tà đạo ngay trước khi quá muộn. Nàng không muốn chết sớm như vậy đâu! Khốn nỗi, lão hoàng đế đã già, thái tử đương tuổi tráng niên lại ghét phe Trịnh tể tướng ra mặt. Lý tưởng cao đẹp của Trịnh Diễm vỡ vụn khi nàng nhận ra: người không vì mình, trời tru đất diệt. Thù hận của thái tử với nhà họ Trịnh đã đến mức một mất một còn. Trịnh Diễm buông tha cho ý định trở thành “trung thần”, tiếp bước con đường của cha mình, giúp Trịnh tể tướng lên kế hoạch phế thái tử, với tôn chỉ "làm thì làm cho tới, diệt cỏ phải tận gốc". Cũng trong đoạn đường trưởng thành này, Trịnh Diễm đã gặp được nửa còn lại của mình - Trì Tu Chi. Ngày đó, Trịnh Diễm tiện tay cứu giúp một “cô gái” bị khinh bạc giữa đường, lại tình cờ tạo một mối nhân duyên. Trì Tu Chi vốn là hậu nhân duy nhất của một thế gia đã xuống dốc, có sắc đẹp kinh diễm, thường xuyên bị nhầm thành nữ nhân. Vì vậy chàng luôn ngưỡng mộ Trịnh Tĩnh Nghiệp, người ta cũng là thư sinh trắng trẻo, đi lên từ hai bàn tay trắng mà chẳng ai dám khinh nhờn! Trì Tu Chi định đến phủ tể tướng xin làm môn sinh, ai ngờ nửa đường nhảy ra con gái của tể tướng, mọi dự định của chàng thành ra hỏng bét. Lần đầu gặp mặt rồi sẽ có lần hai, lần ba…, chàng càng ngày càng lún sâu vào tình yêu đơn phương với tiểu cô nương nhà tể tướng. Nhưng Trịnh Diễm là ai chứ - nàng như hòn ngọc quý của Trịnh phủ, thông minh, đảm đang lại xinh đẹp, muốn có được nàng không phải đơn giản dạng thường. Trì Tu Chi biết rằng phải đi cửa sau mới thành, nên cắp sách đến học cùng với nữ chính, âm thầm gây dựng quan hệ, đánh dấu chủ quyền. Chờ đến khi cả nhà họ Trịnh ngớ người ra, thì hai đứa trẻ đã say đắm lắm rồi. Vậy là Trịnh Diễm đành phải gả. Truyện có tuyến nhân vật phải nói là rất đồ sộ. Nam chính Trì Tu Chi muốn tài có tài, muốn sắc có sắc, lại đội thê tử lên đầu, chỉ sợ nàng không chịu gả. Nam phúc hắc kết hợp với nữ gian xảo tạo thành một tổ hợp cực kì đáng sợ. Trịnh tể tướng vốn đã “gian”, con rể tương lai của ngài lại là “nịnh thần”. Đúng là cha truyền con nối! Đây là cuốn truyện đầu tiên tôi đọc mà nhân vật chính đứng ở vai “phản diện” nhưng không gây ác cảm. Thời đại trong truyện vốn coi trọng các thế gia lớn, kể cả hoàng gia cũng có địa vị không bằng. Trịnh tể tướng đi lên từ tầng lớp thấp kém, căm ghét sự giả dối của thế gia. Ông tuy là tham quan nhưng cũng rất có “đạo đức”, không hại dân và luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Còn đám quan lại “thanh liêm” nhưng thực chất chỉ bo bo giữ mình. Rốt cuộc, “gian” hay “không gian” cũng chẳng quá quan trọng nữa. Truyện mang hướng điền văn nhưng muốn đấu trí có đấu trí, muốn hài có hài nốt, cảnh nóng thì... xin lỗi không có gì nhiều đâu, đừng mong chờ, nữ chính là mầm non cơ mà! Tóm lại, đặt yếu tố giải trí có logic lên hàng đầu thì không thể bỏ qua "Con gái gian thần". Bạn không tin hả, thử đọc trích đoạn dưới đây xem: Tân Thái tử Tiêu Lệnh Tiên biết Trì Tu Chi muốn cưới Trịnh Diễm, cực kì lo lắng, tìm cơ hội nói chuyện với chàng: “Tuy Trịnh thị là con gái Tể tướng, nhưng cậu cũng là thần tử Thiên tử, nghìn vạn lần cũng phải nhớ đạo làm chồng, không được sợ vợ!” Trì Tu Chi tiều tụy đi nhiều, khẽ mỉm cười, Tiêu Lệnh Tiên nhìn thấy mà lòng khẽ run, ôi ôi, đập chai vđ! Giọng điệu của Tiêu Lệnh Tiên đã mềm mại đi tám trăm lần: “Phụ nữ thời nay ghen dữ lắm, cậu không được để bọn họ được tùy tiện. Nếu cô ta dám bày trò, cậu… cứ nói cho ta biết! Ta sẽ làm chủ giúp.” “Điện hạ.” “Hử?” “Vợ của thần rất ôn nhu đáng yêu.” “…” (*) _______ (*) Trích đoạn trong bản edit Review by #Huyên Tần Bìa: #Hy Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban   Mời các bạn đón đọc Con Gái Gian Thần của tác giả Ngã Tưởng Cật Nhục.
Cảnh Năm Biết Bao Lâu - Phỉ Ngã Tư Tồn
Khát vọng cả đời ấy tôi sẽ giữ kín thật sâu, cất giấu thật kỹ càng,bảo vệ thật cẩn thận. Giải thoát nỗi sợ, giải thoát nỗi đau, giải thoát sự lênh đênh, giải thoát nơi bám víu cuối cùng của tôi. Chỉ riêng người ấy, tôi biết, tôi vẫn luôn biết, anh vĩnh viễn sẽ không đến. Hao hết tâm tư mới có thể ở bên người từng là chồng của chị gái đã mất. Diệp Cảnh Tri dù có mạnh mẽ cũng làm sao chịu được kẻ miệng lưỡi như thuốc độc là “anh rể” – người mà luôn luôn phụ lòng cô ? Khó khăn lắm mới có thể ly hôn, nhưng vẫn bị “anh rể” dịu dàng kia quan tâm chú ý tới. Để bảo vệ tốt đứa bé trong bụng mình, Diệp Cảnh Tri đành phải chiến đấu một trận lâu dài với “anh rể”. Tình yêu khó có thể nhận ra, hiểu lầm lại không ngừng tăng lên theo cấp số nhân, vận mệnh cũng đột nhiên ập tới một cách đầy bất ngờ với Diệp Cảnh Tri. Người hết lòng tin vào sức mạnh tình yêu có thể tạo ra kỳ tích như Diệp Cảnh Tri, cuối cùng có thể đoàn tụ với “chân mệnh thiên tử” hạnh phúc đoàn viên được không? Mong rằng các bạn độc giả cũng sẽ tin sức mạnh tình yêu có thể tạo ra kỳ tích… Truyện chỉ được đăng tải tại Hiệp Hội xếp chữ SCB và Quyên Cún Wodrpress Mọi việc sao chép mà chưa có sự đồng ý của SCB đều là sai phạm. Đôi lời của editor: Đây là một bộ truyện đề cao tình thân nên bộ truyện này xin được gửi đến những người thân của mình: Tiểu Phong, Kiều Kiều, Tiểu Quyên mặt béo, Chị Zunn, Chị Sio, Chị Be, Tiểu Thiên Hồ tỷ tỷ, Nữ Hoàng tỷ tỷ, Mỳ Mều, Chị Cả, Chị Hai, Đậu Béo, Lạc Du, Hằng Béo (Dung gia) Động Cầu và những bạn đọc thân thiết của SCB Mong mọi người luôn thật hạnh phúc. *** Phỉ Ngã Tư Tồn (sinh ngày 26 tháng 12 năm 1978) tên thật là Ngải Tinh Tinh, một nhà văn nữ thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc. Cô là tác giả của 20 cuốn tiểu thuyết, trong đó có 11 tác phẩm đang được chuyển thể thành các dự án điện ảnh. Hiện nay, đã có 3 tiểu thuyết và một truyện ngắn của cô được dựng thành phim truyền hình. Năm 2005, tiểu thuyết đầu tay xuất bản mà tác giả lấy bút danh Tư Tồn và đã nhận được một khoản nhuận bút nhỏ. Các bút danh trước đây của cô là Tư Tồn và Phí Tiểu Tồn.   Tác phẩm: Gấm rách Sân không vắng vẻ tàn xuân (Tịch mịch không đình xuân dục vãn) Không kịp nói yêu em Nếu phút giây này anh không gặp em Hẹn đẹp như mơ (Giai kỳ như mộng) Trăng lạnh như sương Đương thời minh nguyệt tại Hương hàn Giai kỳ như mộng–Đời này kiếp này Giai kỳ như mộng–Hải thượng phồn hoa Hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân (Đào hoa y cựu tiếu xuân phong) Cảnh năm biết bao lâu Thiên sơn mộ tuyết Đông cung Hoa nhan Minh mị Tinh quang thôi xán Mê vụ vi thành Thời gian đẹp nhất là khi yêu em Công tắc tình yêu Cửa hàng đồ cổ Nợ em một đời hạnh phúc ĐỪNG NHẮC EM NHỚ LẠI Sao trên trời rất xa, sao của anh thật gần Mời các bạn đón đọc Cảnh Năm Biết Bao Lâu của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn.
Áo Mũ Chỉnh Tề - Độc Độc
Thương Tịnh gặp cố Thùy Vũ lần đầu tiên tại hiện trường khu mộ cổ mới khai quật ở vùng ngoại ô. Cô đi cùng thủ trưởng tiểu binh. Anh là một trong các thủ trưởng đó. Cô mới 23 cái xuân xanh. Còn anh đã ngoài 30 Cô chưa kết hôn. Còn anh đã lập gia đình. *** Thể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, nam lớn hơn nữ nhiều tuổi, sủng, sắc, có chút xíu ngược, HE. Số chương: 105c + 5 NT Tình trạng: Hoàn ----------- ***Trích đoạn khi “trọng sắc khinh bạn”: -“ Này, trên danh thiếp ghi là Thương Tịnh, Thương trong thương nghiệp, Tịnh trong sạch sẽ” -“ …Cô ấy là người của tôi.”_ anh lạnh lùng thốt lên -“Hả? Hóa ra đụng phải miếu thờ rồi, vậy chuyện này tôi không xía vào nữa, cậu nói cô ấy một tiếng, cũng đừng mắng gì cô ấy” -“Sao tôi phải mắng cô ấy” _Cố Thùy Vũ nghĩ có phải anh chàng này bị teo não không nữa, khó khăn lắm anh mới dỗ được cô, bị điên sao tự dưng vô duyên vô cớ đi mắng cô một trận. -“Xem ra cô nàng kia tươi ngon hợp khẩu vị của cậu nhỉ?” -“Cút mẹ cậu đi, ngày mai nhớ đàng hoàng lễ độ mà đi tiếp nhận phỏng vấn của cô ấy” -“… Đại ca à, anh tới là để bóc lột tôi à? “ -“Uh thì sao? … Chỉ vì chút tiền cỏn con mà cậu đuổi người ta ra ngoài? Cái khách sạn rách của cậu, nếu cô ấy bị thương cậu đền nổi không?” _Cố Thùy Vũ khỏi nghĩ cũng biết quá trình bọn họ đuổi người, anh cực kỳ không vui quát, Tịnh Tịnh của anh mềm mại như thế. -“Con mẹ nó, tôi gọi điện thoại sai địa chỉ rồi à???” -“ Cứ thế mà làm, không thì đừng trách ông đây tự mình xuất chinh chỉnh khách sạn các cậu làm ăn bất hợp pháp nhé!”_ Nói xong cúp máy luôn ............... ***Trích đoạn khi nam chính dặn dò anh trai: -“Em sẽ đi nhanh về nhanh, nếu cô ấy dậy thì anh phải lập tức gọi cho em, đừng để cô ấy lộn xộn. Thỉnh thoảng cô ấy giống hệt trẻ con, rất tùy hứng, anh phải dỗ dành cô ấy, đừng dùng giọng ra lệnh với cô ấy” Anh trai nghĩ: …. Con gái riêng của chú đấy à??? .......... ***Trích đoạn khi gia đình ép chia tay Cố Thùy Vũ rủa thầm, vừa ôm lấy Thương Tịch, cọ xát lên cổ cô, vừa đau khổ nhận điện: “ Alo?” “Thằng ranh con! Mày lừa bố phải không?” “Không, con đâu có lừa bố, tối qua chia tay, hôm nay quay lại mà” ............. Nếu bạn đã từng đọc “Phù Hiểu, em là của anh” hay “Không gặp không nên duyên” thì chắc chắn không lạ gì với tác giả Độc Độc này. Lần này, Độc Độc lại mang đến cho chúng ta một bộ sắc – cán bộ cao cấp cũng chất lượng lắm đấy. Cố Thùy Vũ lần đầu gặp Thương Tịnh là do một lần đi khảo sát ở khu mộ cổ, lúc đó cô đang phục vụ trong quân đội, còn anh thì đang là thủ trưởng. Lần tiếp theo gặp nhau lại là lần cô cùng bạn hẹn xem mắt với “em vợ” của mình. Cũng từ đây anh mới biết rằng thì ra con nhóc này coi vậy mà có sở thích là mấy cậu em nhỏ tuổi hơn :v. Có thể nói, Cố Thùy Vũ là một người có dã tâm trên chính trường, anh sẵn sàng lăn xả vào những nơi có thiên tai, bão lũ để hoàn thành xuất sắc trách nhiệm của mình, cũng chính vì nhờ những lần lăn xả như vậy, anh mới có thời gian tiếp xúc với cô gái tên Thương Tịnh đó. Chính tính cách mạnh mẽ, luôn sẳn lòng giúp người, vui vẻ và hòa đồng của Thương Tịnh đã làm tan chảy cũng như đánh đổ thành trì trong tâm của Cố Thùy Vũ. Và với một kẻ để đạt mục đích mà bất chấp thủ đoạn như Cố Thùy Vũ, một khi đã thích thì sẽ nhích thôi :v Nhưng nếu chỉ cần “anh cưa tôi đổ” đơn giản như thế, thì Thương Tịnh cần gì phải đắn đo trước tình yêu này. Thương Tịnh cô không thể chấp nhận được việc mình là kẻ thứ ba, mình là người xen vào khiến cho Cố Thùy Vũ quyết định li dị vợ. Hoàn cảnh giáo dục từ gia đình cũng như môi trường cô lớn lên không cho phép cô làm như thế. Thương Tịnh ra sức trốn chạy, muốn tránh Cố Thùy Vũ càng xa càng tốt, nhưng có lẽ ông trời không ưa thích cô, lại khiến cho anh hết lần này đến lần khác cứ thể xuất hiện trước mặt cô, xuất hiện chính những lúc cô yếu mềm nhất để cuối cùng phải… gục ngã trước sự đấu tranh trong lòng. Rồi tình yêu này sẽ đi đến đâu? Thương Tịnh sẽ làm gì để vượt qua rào cản từ gia đình anh? Cố Thùy Vũ liệu sẽ vì mỹ nhân mà bỏ qua giang sơn, bỏ qua dã tâm mà chục năm qua anh phấn đấu để giành được? Bỏ qua con đường hôn nhân chính trị và giải quyết những rắc rối đó như thế nào đây? Nam chính truyện này không sạch, anh có vợ nhưng không yêu, cũng từng bao nuôi tình nhân bên ngoài… vì đó là nhu cầu sinh lý. Nhiều người đọc có lẽ sẽ không thích, nhưng cá nhân mình cảm thấy anh cư xử khá đúng với bối cảnh mà tác giả xây dựng cho anh. Biết vợ ngoại tình, chỉ âm thầm li dị, khi quyết định cắt đứt việc “hôn nhân chính trị” anh vẫn phải đối diện với khó khăn tứ phía, vẫn vã mồ hôi để giải quyết chứ không phải kiểu tổng tài bá đạo, một tay che trời, vung tay là giải quyết được tất cả. Và quan trọng, anh đã không yêu thì vô tình và giải quyết rất gọn gàng. Nữ chính truyện này vẫn là hình mẫu điển hình mà Độc Độc xây dựng. Mạnh mẽ, yêu ghét rõ ràng, không bánh bèo, lằng nhằng gì cả. Khi mà lý trí không thể thắng được tình yêu, khi mà cô quyết định ở bên cạnh ạnh, cô sẵn sàng cùng anh đương đầu với tất cả. Nói chung mình rất thích nữ chính của Độc Độc. Truyện này chỉ khuyết mỗi chữ “sạch”, còn độ sắc sủng thì khỏi phải bàn. Có một vài chương ngược, hay gây ức chế nhẹ, nhưng nó là cần thiết cho câu chuyện. Lời văn hay, khá hài hước và thực tế, đảm bảo nhảy hố sẽ không hối hận đâu. Review by #Hôn_Quân - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Hoạ gian phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** “... Bố đừng đùa nữa, con chỉ vừa mới từ chỗ cô ấy về đây, giờ lại gọi điện chia tay thì ai mà tin nổi, đợi con về rồi tính sau” Cố Thùy Vũ phát hiện từ khi ở bên Thương Tịnh, sự kiên nhẫn và công lực dỗ dành người khác của anh tăng lên hẳn một bậc. “Không phải nói khéo với bố anh! Hôm nay thì lời ngon tiếng ngọt rằng mai sẽ chia tay, chuyện này anh làm còn ít đấy phỏng?” ... Mẹ nó, sao trước đây anh lại khốn nạn thế nhỉ. Cố Thùy Vũ tự vấn, sau đó lấy điện thoại ra, “Được rồi, con gọi, nhưng con chỉ nói đúng lời chia tay thôi đấy, nếu bố còn đòi hỏi gì nữa thì con mặc kệ” Ngày mai anh còn phải đi làm, thôi thì tranh thủ nhanh nhanh cho xong việc. “Gọi đi, nếu anh dám lừa tôi thì cứ xem xem tôi có chỉnh chết anh không” Cố Thùy Vũ hít một hơi thật sâu, tự nhắc nhở bản thân rằng với bệnh tình ông già bây giờ, anh không thể khiến ông ấy kích động được, đả thông tư tưởng xong, anh mở máy bấm số điện thoại của Thương Tịnh. “Alô?” Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói ngạc nhiên của Thương Tịnh, vừa rồi không phải anh vừa mới gọi cho cô khi ở trên taxi à? Sao giờ lại gọi nữa? “Thương Tịnh, bố anh cảm thấy hai ta không hợp, anh cũng nghĩ kỹ rồi, chúng ta vẫn nên chia tay thôi” Cố Thùy Vũ bình tĩnh nói Đầu dây bên kia trầm mặc, “Vậy thì chia tay” Giọng cô đều đều, không chút gợi sóng Trái tim Cố Thùy Vũ thắt lại, cô nói thật hay giả? “... Trong ngăn kéo tủ có tấm thẻ, coi như phí chia tay” “Ừm... Bao nhiêu tiền?” “...1 triệu NDT, đủ không?” “Ít quá, 2 triệu đi” Cô mặc cả “Được, anh chuyển khoản cho em sau” Cố Thùy Vũ buồn bực cúp máy Anh chỉ đáng giá 2 triệu thôi ư? Còn chẳng đáng giá bằng cái ấm trà nhà cô. “Anh nhìn xem, người ta sòng phẳng dứt khoát thế nào!!” Cố Vệ Quân hừ một tiếng, “Chỉ có anh tự mình đa tình” “Thế giờ bố vui chưa? Bố dậy thay quần áo đi, sáng mai con còn phải đi làm sớm” Cố Thùy Vũ nói bằng giọng không còn kiên nhẫn Cố Vệ Quân đạt được mục đích nên không buồn tính toán với thằng con xấc láo nữa, ông khoát khoát tay, “Sáng mai tôi đi, giờ anh ngủ đi” “Bố thế sao được, làm sao con biết được bố có lừa con không, nhanh, bố dậy nhanh lên” Để qua đêm nay, bố già lại suy nghĩ thông suốt thì không phải anh càng mệt hơn à “Đi thì đi” Cố Vệ Quân lườm thằng con một cái Mời các bạn đón đọc Áo Mũ Chỉnh Tề của tác giả Độc Độc.