Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật

Bạn đang đọc truyện Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật của tác giả Minh Quế Tái Tửu. Trước khi chương trình tình yêu bắt đầu, trong số các khách mời nữ thì chỉ có Thẩm Phất là có thâm niên thấp nhất bị netizen giễu cợt: “Bất kể là ảnh đế Ôn Tranh Hàn hay là ai đi chăng nữa thì cũng không muốn có quan hệ với loại bình hoa tuyến mười tám (*) này đâu”. (*) Tuyến 18: Ý chỉ những diễn viên không có tiếng tăm, thường đóng vai phụ hoặc đóng vai chính những bộ phim chế tác nhỏ hay phim rác,… Sau khi chương trình tình yêu bắt đầu, cư dân mạng đều đấm ngực dậm chân, ôm đầu khóc lóc. A a a a a, chuyện quái gì thế này!!! Toàn! Một! Đám! Ngu! Muội! *** Vào tháng 3, hoa anh đào nở rộ. Thẩm Phất kéo vali, xuống xe trước mấy căn biệt thự cổ kiểu Pháp. Phồn hoa bốn phía bị lu mờ, đẹp không sao tả xiết, cô vừa bước xuống đã lập tức ngửi thấy mùi hương hoa thấm vào lòng người. Biệt thự nằm gần hồ bơi, những bãi cỏ và tất cả các con đường rợp bóng cây đều được trang trí bằng những ngọn đèn đường ánh sao không thể tính giá, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và xa hoa. Xem ra tổ chương trình đã bỏ không ít vốn gốc cho mấy cà phê lớn (1) kia. 1. Cà phê lớn: (Phiên âm Hán Việt: đại già, tiếng Trung: 大咖) là từ chỉ người thành công, thành đạt ở phương diện, lĩnh vực nào đó. Ở đây tạm hiểu là một câu khen có thể là khen đểu, khiêu khích. Thẩm Phất rất ít khi được hít thở bầu không khí trong lành như vậy trong thành phố, không nhịn được thả chậm bước chân, đi từ từ theo bảng chỉ dẫn của tổ chương trình về phía căn nhà thứ hai trong khu biệt thự. Trong màn đạn (2) đã có người bắt đầu than phiền: 2. Màn đạn: Trong ứng dụng xem phát sóng chương trình trực tiếp nào đó, người xem sẽ vào đăng comment, các comment này sẽ bay trên màn hình của chương trình đang chiếu, và bay rất nhanh như đạn, nhiều comment tạo thành một màn che có khi che luôn cả mặt người đang nói trên chương trình nên được gọi là màn đạn. [Sao người đầu tiên xuất hiện lại là cô ta? Còn Ôn Tranh Hàn thì sao? Còn Tả Mân thì sao? Tôi bỏ tiền vào phòng livestream là để xem ảnh đế và ảnh hậu xa cách bấy lâu nay được gặp lại bên nhau, chứ không phải là đến xem bình hoa tuyến18 này chiếm sóng.] [Trong chương trình yêu đương lúc trước, hầu như tất cả các sao nữ đều có những phân cảnh quan trọng...!Tôi canh trong livestream lâu đến vậy rồi, cứ nghĩ sao nữ đầu tiên không phải là Tả Mân thì cũng là Hứa Điều Điều...!Ai ngờ người đầu tiên xuất hiện lại là Thẩm Phất, tôi thua.] "Thời hạn rung động" là chương trình giải trí được đầu tư lớn nhất hiện nay, họ đã tốn rất nhiều tiền để mời ảnh đế vốn là khách quen của Liên hoan phim Cannes, Ôn Tranh Hàn và ảnh hậu Tả Mân đã lui giới nhiều năm. Nếu một chương trình muốn hot thì phải có diễn viên được yêu thích, lúc đó mới mong có thể thành công, tổ sản xuất tiếp tục mời thêm Thẩm Phất ra mắt ba năm mới có được mười hai bộ phim bị ném cà chua thối để làm nền, tạo điểm nhấn cho khán giả xem. Chuyện này thì không nói, nhưng biết rõ phần lớn khán giả đang đau khổ chờ đợi trước livestream đều là fan của mấy nhà kia, nhưng hết lần này tới lần khác lại để cho Thẩm Phất xuất hiện đầu tiên. Hỏa lực lập tức tập trung lên người Thẩm Phất. [Lúc ở buổi công bố chính thức tôi đã thấy người này có ý đồ riêng khi vào tổ rồi, những khách mời khác tài giỏi bao nhiêu, còn vị trí của cô ta thì ở đâu hả, cô ta dựa vào cái gì mà đi lên? Dựa vào khuôn mặt bình hoa? Dựa vào tác phẩm "Dây dưa" tiêu biểu lúc ra mắt?] [Bình tĩnh, nghệ sĩ nào mà chẳng có ý đồ riêng khi vào tổ?] [Làm gì mà đi chậm vậy, chân gãy nên nặng quá à?] Màn đạn nổ ra khiến ai cũng phải chịu tổn hại, những vị khách khác còn chưa xuất hiện mà đã có Thẩm Phất đi ra, tất nhiên mọi người đều bình luận xoi mói. Tuy rằng công ty quản lý của Thẩm Phất nhỏ, nhưng lại rất quan tâm tới Thẩm Phất. Tạo hình xuất hiện hôm nay đã được chuẩn bị từ rất lâu. Dáng người Thẩm Phất rất đẹp, năng động hoạt bát, làn da như quét mỡ dê, chỉ cần mặc một chiếc váy dài đơn giản là có thể khiến cho người ta không thể rời mắt. Những khách mời nữ khác vừa là tiền bối, còn tài giỏi hơn Thẩm Phất gấp mấy lần ngọn núi cao trên Himalaya. Nếu ăn mặc huênh hoang thì chẳng phải là muốn bị mắng chết sao? Vì thế người đại diện Lương Hiểu Xuân đã làm việc rất cẩn thận, thay Thẩm Phất chọn một cái áo dệt kim màu đen cùng một cái quần ống rộng giản dị, vạt áo dệt kim buộc thành nút thắt, loáng thoáng lộ ra một chút vòng eo nhỏ trắng nõn, xinh đẹp lại khiêm tốn. Kiểu tóc cũng không chọn kiểu tóc xoăn dài thích hợp nhất với Thẩm Phất, mà là để cho cô đội mũ lưỡi trai, nửa khuôn mặt đều che dưới vành mũ. Có thể nói là ăn mặc cực kỳ cẩn thận không thể bắt lỗi. Trên màn hình có lẻ tẻ vài câu khen ngợi: “Không thể không nói, mặc dù danh tiếng Thẩm Phất không tốt, nhưng ngũ quan (3) tinh xảo đến mức không thể xoi mói được, tạo hình bình thường như vậy mà cô ta vẫn có thể mặc đẹp đến thế.” 3. Ngũ quan: tai, mắt, mũi, miệng và lông mày. Nhưng vẫn bị nhấn chìm trong một đám người bắt bẻ. [Bình thường? Tại sao tôi lại không nhìn thấy dáng vẻ này bình thường vậy? Bộ đồ này thật sự tâm cơ chết đi được.] [Nhiệt độ hôm nay lạnh mười mấy độ vậy mà còn nghĩ đủ mọi cách để khoe dáng người, chậc, biết cô ta có vòng eo A4 (4) rồi, chẳng lẽ không tạo dáng thì cô ta sẽ chết à?] 4. Vòng eo A4: Đặt dọc tờ giấy A4 sát vào mặt bụng hoặc lưng. Nếu bề rộng eo không lớn hơn tờ giấy, chứng tỏ người đó có vòng eo đẹp. Theo Tổ chức tiêu chuẩn quốc tế (ISO), một tờ giấy A4 có chiều rộng 21 cm, chiều dài 29,7 cm. [Cười chết mất, đẹp thì có lợi ích gì, cho dù là ảnh đế Ôn Tranh Hàn hay là ai đi chăng nữa thì cũng không muốn có quan hệ với loại bình hoa tuyến 18 này đâu.] Lương Hiểu Xuân cũng đang xem livestream, tức giận đến mức run rẩy: "Đám người trong màn đạn này có phải rảnh rỗi quá không có việc gì làm rồi đúng không? Trưng diện thì bọn họ nói có ý đồ xấu, không trưng diện thì bọn họ lại toàn mắng xấu xí thôi." Trợ lý xấu hổ nói: "Nghe bảo fan của Chử Vi với Hứa Điều Điều đều chia nhau tham gia vào nhóm tám chuyện." Ngay sau khi Thẩm Phất ra mắt chưa được bao lâu thì có qua lại với thực tập sinh Chử Vi lúc ấy vẫn còn chưa có danh tiếng gì, thời gian không dài, ước chừng ba tháng. Lúc ấy có thể nói là bắt đầu thành công, xem như Thẩm Phất đã dìu dắt Chử Vi. Nhưng sau khi mọi chuyện bị đem ra ánh sáng, công ty quản lý của Chử Vi nhiều lần ám chỉ phía cô đang có ác ý thổi phồng, dẫn đến chuyện fan của Chử Vi gây chiến cực lớn với Thẩm Phất, lúc ấy bọn họ nói rất nhiều câu khó nghe, gì mà tác phẩm "dây dưa" tiêu biểu, gì mà đạp Chử Vi ngoan ngoãn xuống để bước lên cao. Lương Hiểu Xuân tức giận mắng Thẩm Phất một trận, sau đó bỏ tiền ra mua thủy quân để giải quyết chuyện này, cũng may mọi chuyện đã kết thúc. Ai ngờ hai năm sau Chử Vi bỗng nổi đình nổi đám nhờ một chương trình tuyển chọn nổi tiếng, lượng fan lập tức tăng chóng mặt từ hàng triệu lên đến hàng chục triệu chỉ sau một đêm. Chuyện năm đó của cậu ta với Thẩm Phất bị fan mới nhắc lại trong một đêm, Thẩm Phất lại bị đào thi thể rồi đem roi ra quất. Chuyện này coi như xong, chỉ xem là scandal nhỏ cũ rích mà thôi, nào có ai lăn lộn trong cái giới này mà lại không có chút tin đồn cũ nào quấn thân. Chết người nhất chính là, trong số khách mời ở buổi công bố chính thức của chương trình tạp kỹ lần này, không chỉ có Chử Vi, mà còn có cả Hứa Điều Điều. Nửa năm trước Chử Vi với Hứa Điều Điều vừa hợp tác trong một bộ phim cổ trang đình đám, đó là lúc fandom CP nhiều như lông trâu, cuồng nhiệt đến đỉnh điểm. Thẩm Phất lại lựa chọn tham gia vào cùng một chương trình giải trí vào thời điểm này, không phải có nghĩa là sẽ bị cộng đồng fan 1+1 lớn hơn 2 xé xác sao? Trước khi chương trình bắt đầu, Lương Hiểu Xuân đã khuyên Thẩm Phất dứt khoát từ chối lời mời tham gia chương trình giải trí lần này đi, ngay cả khi cô không làm gì trong chương trình giải trí thì cô cũng sẽ bị fan hai người kia bao vây tấn công đến máu chảy đầm đìa đó! Nhưng không biết Thẩm Phất nghĩ như thế nào, không thèm bàn bạc với anh ta mà đã thẳng tay ký hợp đồng. Lúc hỏi tới, Thẩm Phất còn cười tủm tỉm nói là vì tổ chương trình thật sự rất giàu. Thẩm Phất đương nhiên không thể nói cho Lương Hiểu Xuân biết, người khác tham gia vào chương trình giải trí là vì danh tiếng và lợi lộc, nhưng thứ cô muốn lại là mạng sống. "Cái đồ không thể bớt lo được." Lương Hiểu Xuân vừa mắng, vừa đi chuẩn bị tới tới lui lui. [Tôi tới là để Khái Chử Điều Đường (5), xin Thẩm Phất tha cho bé gà gặm đường bình thường không có gì là lạ của tôi, đừng có bám dính lấy nữa.] 5. 磕褚迢糖: Chơi chữ, gõ tên Chử Vi để tìm kẹo ngọt xa xôi. Càng xem càng tức, Lương Hiểu Xuân dứt khoát tắt màn hình máy tính. Livestream bên này vẫn còn tiếp tục. Thẩm Phất đã kéo vali tới dưới bậc thang biệt thự. Bậc thang ước chừng mười mấy bậc, mắt thường có thể thấy được khá tốn sức. Cô nhìn trái rồi ngó phải, để vali lại tại chỗ, một mình đi thẳng lên. [Cô ta không cần vali à?] [Emmmm, tự làm chuyện riêng của mình đi, còn định đợi nhân viên công tác giúp chuyển đồ hay là chờ khách nam đến chuyển cho hả?] Sau khi Thẩm Phất bước lên tầng, ở cuối sườn dốc thoai thoải tiếp tục xuất hiện khách mời thứ hai, cuối cùng đã chuyển hướng sự chú ý của khán giả. [Tả Mân tới rồi!] [A a a a a, lâu không gặp chị rồi, chị ơi đẹp quá.] [Ôn Tranh Hàn đâu, sao còn chưa tới!] Mười năm trước Tả Mân cực kỳ nổi tiếng, sau đó kết hôn rồi nửa lui về trạng thái ở ẩn, lúc ấy bạn học cũ của cô ta, tức Ôn Tranh Hàn bất ngờ xuất hiện trong buổi chia tay giải nghệ của cô gửi lời chúc phúc, khiến lượng tìm kiếm trên mạng của hai người lúc đó cực kì nhiều. Năm ngoái, tin tức Tả Mân ly hôn và quay trở lại xuất hiện cùng với thông tin cô sẽ tham gia vào một chương trình yêu đương với Ôn Tranh Hàn đã khiến dân mạng điên đảo. Mười năm qua Ôn Tranh Hàn chưa từng tham gia vào bất cứ chương trình giải trí nào, cuối cùng hiện tại lại nhận chương trình vì Tả Mân, còn là chương trình yêu đương nữa, đây không phải tình yêu đích thực thì là gì? Ánh trăng sáng (6) đặt trong lòng mười mấy năm, hôm nay đi lòng vòng cuối cùng cũng gặp lại, ai có thể không hăng máu không ship tên CP đến chết chứ? 6. Ánh trăng sáng: Crush, người trong lòng. Tả Mân cũng đến một mình, kéo vali và mặc một bộ váy đỏ, dọc đường đi cô ta luôn mỉm cười với máy quay, chào hỏi người hâm mộ ở trước màn hình livestream bằng những lời lẽ thân thiết. Màn đạn lại toàn lời khen ngợi. Cô ta đi tới trước bậc thang, xách cái vali nặng nề lên không chút do dự rồi bước lên bậc thang. [Chị gái không hổ là chị gái, còn mang giày cao gót...!Sau bao nhiêu năm ra mắt rồi mà vẫn không có vẻ gì là kiêu ngạo hết.] [Trái ngược hoàn toàn với người nào trước đó.] Giữa chừng còn xen lẫn vài câu tám chuyện: [Nghe nói gần đây có một tổ phim nào đó quay được cảnh một nữ nghệ sĩ đang đợi bên ngoài đoàn làm phim của Ôn Tranh Hàn, có người nói người trong ảnh là Thẩm Phất, thật hay giả vậy?] [Lại tới, lại tới rồi, Điện ảnh và truyền hình Xuân Thu đã thả bao nhiêu thủy quân vậy, vì muốn hot mà đến cả mặt mũi cũng không cần sao? Trước chương trình này, sợ là ảnh đế còn chưa từng nghe đến cái tên Thẩm Phất của mấy người đâu, dám nằm mơ ảnh đế ra đón cô ta? Thẩm Phất mà cũng xứng? Lấy Chử Vi ra xào CP mà chưa thấy đủ nên muốn kéo cả ảnh đế xuống nước? Chỉ sợ khách mời nam nào cũng sợ bị cô ta dán vào đấy!] Chẳng mấy chốc màn đạn lại bị fan của Tả Mân quét trở về: [Xin fan nhà nào đó học cách đi một mình.] [Hu hu hu chị Mân đừng để bị trật chân, sao nhân viên công tác không tới giúp một chút chứ?] Tả Mân mỉm cười. Lăn lộn trong giới giải trí hơn mười năm, mặc dù không nhìn thấy màn đạn, cô ta vẫn biết hiện tại trong màn đạn đang thảo luận chuyện gì. Trên mỗi vali đều có bảng tên, vali để dưới bậc thang có dán tên của Thẩm Phất. Thẩm Phất quả nhiên vẫn còn quá non nớt, không biết rằng dù chỉ là những hành động và biểu cảm nhỏ nhặt thì trong chương trình yêu đương này đều sẽ bị phóng đại lên, mặc cho khán giả phán xét thảo luận. Cô ta nghĩ đến chuyện gặp mặt với Ôn Tranh Hàn mấy ngày trước mà không thể bình tĩnh nổi, ý cười trên khóe miệng Tả Mân lại thoáng phai nhạt. Có một số thứ cô ta có thể mặc kệ ở đó cả mấy chục năm, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta cho phép người khác chạm vào nó. Tả Mân xách vali lên bậc thang cuối cùng, đang muốn đưa tay ra mở cửa. Cửa biệt thự đột nhiên bị kéo ra từ bên trong. Thẩm Phất đi ra. Tả Mân ngẩn người. Cô ta chưa bao giờ đánh trận nào mà không có chuẩn bị, tuy rằng trước khi tới đã xem qua một số bộ phim của Thẩm Phất, nhưng khi bản thân thật sự mặt đối mặt nhìn thấy, cô ta vẫn có một khoảnh khắc bị kinh động. Trẻ trung, trắng nõn và rạng rỡ. So với cô ta năm đó thì cô càng hấp dẫn ánh mắt người khác hơn. ...!Khó trách Ôn Tranh Hàn lại hơi để ý đến cô ta. "Cô Thẩm, hân hạnh được gặp." Tả Mân che dấu chút nghi ngờ vi diệu trong lòng, là người đầu tiên mỉm cười rồi đưa tay ra với Thẩm Phất. Đẹp hơn thì sao? Sở dĩ ánh trăng sáng có thể trở thành ánh trăng sáng, là bởi vì đã lắng đọng trong ký ức suốt mười mấy năm. Thẩm Phất trước tiên nhìn cái vali dưới bậc thang, xác nhận vali vẫn còn đó, sau đấy mới nhìn về phía Tả Mân: “Xin chào.” [Cười chết tôi rồi, còn xác nhận trước xem cái vali có còn ở đó không, cô ta nghiêm túc đấy hả? Không phải chỉ số thông minh thấp thì chính là EQ thấp, chẳng lẽ ảnh hậu sẽ lấy mất cái vali của cô à?] [Emmmm, đây là cố tình bôi nhọ bới móc còn gì, xác nhận cái vali một chút không phải hành động là cực kỳ theo bản năng hả?] [Thấy ảnh hậu người ta tự xách vali lên không, cô ta còn chờ nhân viên công tác tới xách giúp, cô ta không biết xấu hổ sao?] Thẩm Phất nói với Tả Mân: "Hình như mới chỉ có hai người chúng ta tới, vừa rồi tôi đã xem qua, lầu ba là…" Tả Mân cười ngắt lời cô: “Hay là để tôi tự vào thăm thú đi, sau này sẽ phải ở đây tận ba mươi ngày, nếu không tự khám phá thì sẽ mất đi rất nhiều niềm vui, đúng không?” Thẩm Phất nhìn cô ta một cái, đành phải ngậm miệng lại. [Nói thật, hình như ảnh hậu có suy nghĩ phòng bị rất mạnh.] [Sao tâm phòng bị có thể không mạnh cho được? Ai như cô ta đâu, vừa lên tới nơi đã làm quen.] Thẩm Phất xoay người xuống bậc thang. Trong màn đạn lại trào phúng thành một tràng. [Cười chết mất, bây giờ mới nhớ tới chuyện xách vali, vừa rồi cô ta làm gì vậy?] [Chờ đã, cô ta đẩy vali đi đâu đấy?] Khán giả xem livestream buồn bực nhìn Thẩm Phất đẩy vali cách bậc thang càng ngày càng xa, hơn nữa còn vòng ra phía sau biệt thự. Toàn bộ khu vực ở nơi này đều có gắn camera, chằng chịt không góc chết, người xem cũng có thể đi theo góc nhìn của Thẩm Phất rất rõ ràng, nhìn thấy thang máy ngắm cảnh phía sau biệt thự. [...!Cho nên vừa rồi cô ta để vali ở bên dưới, là để đi khám phá địa hình? Cũng đúng, một nơi xa hoa như vậy thì chắc chắn không thể không có thang máy.] [Ha ha, giữ thể diện quá mức rồi đấy, nhất định phải tìm thang máy sao? Không phải chỉ có hơn mười bậc thang thôi hả, dù xách lên thì từ nãy đến giờ đã lên tới nơi từ lâu rồi, có đến mức vậy không?] Thẩm Phất đẩy vali, đi vào trong thang máy, ấn nút tầng ba. [Sao cô ta lại lên tầng ba?] [...!Hình như lúc nãy cô ta muốn nói tầng ba mới là tầng chung thì phải.] Mà Tả Mân bên này, vừa đẩy cửa biệt thự trước mặt ra, nụ cười ở khóe miệng lập tức chậm rãi cứng lại. Tầng một của căn biệt thự trống trơn, ngoại trừ một vài giá để rượu thì chính là bậc thang không nhìn thấy được điểm cuối ở trước mắt đang đợi cô ta tiếp tục xách hành lý nặng nề đi lên. [...] [...!Thật ra nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện chỉ có cửa sổ tầng ba treo rèm, rõ ràng tầng một với tầng hai không phải là chỗ ở.] [...!Phụt.] Antifan của Tả Mân không kiềm chế được mà nhô đầu ra: [Mới nãy là ai nói chỉ số thông minh thấp? Ra đây đi.] Từ buổi công bố chính thức đến giờ, fan của Thẩm Phất luôn đối mặt với sự trào phúng đầy trời, một mực trốn trong góc để sinh tồn, bọn họ quả thật không dám xem màn hình livestream vừa nãy, lúc này mới dám nhô đầu gật một cái. Làm bộ như người qua đường nói: “Dù sao thì, có thể ngừng chỉ trỏ Thẩm Phất đi có được hay không, người ta xúc phạm các người lúc nào?” Thế nhưng fan của Thẩm Phất thật sự yếu ớt hơn fan của những nhà khác rất nhiều, quyền nói chuyện trong màn đạn bị cướp lại rất nhanh. [Mới bắt đầu mà đã đòi khéo léo thì có ích lợi gì.] [Đây là chương trình yêu đương, chứ không phải là chương trình cần đầu óc nhanh nhạy.] [Nhìn bốn vị khách nam đi, có nhà nào gửi tin nhắn cho tuyến 18 của nhà các người không? Đến lúc đó thì đừng có mà khóc quá khó coi.] [Nhất là vị khách quý nặng ký ngoài giới kia, nghe nói trước đây có chút lục đục với Thẩm Phất đấy, cười chết mất, ngồi chờ xem kịch.]. Mời các bạn mượn đọc sách Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật của tác giả Minh Quế Tái Tửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình - Đồi
Đỗ Trạch là một tên độc giả anti fan (rởm), chính vì cái lý luận trai không hư gái không thương, độc giả không ném đá tác giả không nhìn thấy. Tên độc giả ngốc nghếch cuồng tín vào chân lý “càng yêu càng chửi”, cứ thế theo dõi tiểu thuyết dài kỳ trong nỗi niềm đau đớn cứ tuần hoàn hết ném đá rồi lại bấm phiếu đề cử, bấm phiếu đề cử rồi lại ném đá… Mà hôm nay, một bình luận ném đá Đỗ Trạch gửi cho tác phẩm mới “Hỗn Huyết” của tác giả, không ngờ lại để tác giả đọc được! Kể từ đó, nhân vật chính tươi sáng ngời ngời - Tu - từ một thiếu niên thiên tài của học viện phép thuật tức khắc thức tỉnh dòng máu Undead, biến thành một bộ xương trắng một cách thần kỳ! Tên độc giả anti fan ngốc nghếch liền tức ói máu… Tác Giả! Anh Thắng Rồi! Bất ngờ hơn còn ở phía sau. Chủ hàng nơi Đỗ Trạch mua sách đã gửi nhầm cuốn đồng nhân cao H của “Hỗn Huyết” cho cậu, và thế là Đỗ Trạch - mắt đeo kính cận dày cộp, tai đeo máy trợ thính - cứ thế xuyên-không vào trong “Hỗn Huyết” một cách phản khoa học! Một cuốn tiểu thuyết của độc giả, nhưng lại là cả cuộc đời của nhân vật chính. Một fan trung thành mang theo tuyệt kĩ xuyên không tới, rốt cuộc người này là cứu tinh của nhân vật chính, hay là kẻ hủy diệt? *** Độc giả: Tôi là một ngụy anti-fan Đỗ Trạch là một ngụy anti-fan. .Ngụy anti-fan có thể giải thích như thế này: có một đám người đối xử với thần tượng của mình tàn bạo y chang như với kẻ thù, đủ kiểu soi mói đủ kiểu chửi bới, thể hiện triệt để tinh thần “Tương ái tương sát”(Yêu nhau giết nhau).. Đỗ Trạch lựa chọn trở thành một ngụy anti-fan cũng vì ba nguyên nhân. Thứ nhất đương nhiên là nguyên nhân xuất hiện của ngụy anti-fan: soi mói, chửi bới, thu hút sự chú ý cho người mình yêu thích từ một góc độ khác. Họ không thể khiến người ấy được vinh quang tột đỉnh thì phải phá rồi dựng, bôi đen người ấy để thu hút ánh mắt của quần chúng, khơi gợi sự chú ý và đồng cảm của người khác đối với người ấy. Sau khi đã thành công khiến người yêu thích nổi tiếng, họ cũng công thành lui thân.. Thứ hai, chuyện Đỗ Trạch thích làm nhất là post bài soi mói thần tượng của cậu, sau đó ngồi chờ những fan khác của người ta nhảy ra công khai ném đá lại mình. Nhìn những fan khác không ngừng post bài ở dưới để phản bác, Đỗ Trạch vô cùng thỏa mãn: tốt lắm, ý tôi là thế đó. Các anh em à, cứ tiếp tục phát huy tinh thần đó đi ~. Nguyên nhân cuối cùng là do một chút tâm tư nhộn nhạo của Đỗ Trạch. Tình cảm của fan dành cho thần tượng đương nhiên là vừa yêu vừa kính. Nhưng họ cũng ôm ấp một thứ tình cảm khác: muốn chủ động tiếp cận người ta, nhưng thứ nhất là sợ quấy rầy đối phương, thứ nhì là sợ người ta chả thèm để mắt tới. Vì thế họ chỉ có thể cố gắng lưu lại dấu ấn của mình để khiến người ta chú ý, giống như cô gái tim thì đen thui mà lại tỏ vẻ rụt rè ngượng ngùng ngồi chờ người yêu đến giở khăn voan lên. Đại nhân, đại nhân, mau tới đây nhận em đi ~ Em rất dễ nuôi đó! ... Mời các bạn đón đọc Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình của tác giả Đồi.
Biên Nhược Thủy - Sài Kê Đản
1. Biên Nhược Thủy (Tập 1) Biên Nhược Thủy, tên cũng như người, mẹ cậu những mong cậu trong sạch được như nước, và quả thật cậu trai ấy cũng đã sống cuộc đời mình như vậy. Trong sạch, bình đạm, dịu dàng như nước. Chỉ tiếc rằng dù có là suối nguồn chảy mãi, thì cũng có ngày phải băng thác vượt ghềnh, rồi cũng sẽ phải mài mình qua những khúc quanh gồ ghề đá sỏi. Trên con đường ra biển lớn ấy của Biên Nhược Thủy, lại tình cờ vấp phải một khúc ngoặt mang tên Tống Thiên Lộ, một con người gần như trái ngược hoàn toàn với cậu. Vậy mà chẳng hiểu sao lại như nam châm trái dấu hút chặt lấy nhau. Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không được. Là duyên là nghiệt chung quy cũng vẫn phải trải qua. Mang trong lòng tình cảm không sao phơi bày ra ánh sáng mà rời khỏi Tống Thiên Lộ, liệu Biên Nhược Thủy còn có thể quay trở lại những ngày tháng trước kia của mình được nữa không? 2. Biên Nhược Thủy (Tập 2) Mẹ mất, những nơi có thể coi là nhà cũng chẳng thể quay về, Biên Nhược Thủy bắt đầu sống cảnh chẳng còn biết ngày mai.  Những tưởng cuộc đời cứ mù mịt như vậy mà trôi đi, thì Tống Thiên Lộ lại một lần nữa xuất hiện. Hai năm cách xa, hai năm thương nhớ, ngày gặp lại thấy người mình yêu sống trong khổ sở và tủi nhục, Tống Thiên Lộ nào có chịu được, nhất quyết ép cậu quay về cùng mình. Thế nhưng cuộc đời đâu có dễ dàng đến thế, chưa nói đến ánh mắt người ngoài hay nỗi lòng của người làm cha mẹ, thì trong chính tình yêu này, Biên Nhược Thủy và Tống Thiên Lộ cũng đã có quá nhiều khúc mắc với nhau. “Pháo hoa chóng tàn, tình đời dễ tan, mà người lại hỏi ta có nguyện cùng người hồng trần phiêu bạt, một kiếp thanh cao…” Một người như suối nhỏ, một người như nước lũ, giữa dòng đời cuộn sóng này, liệu có bờ bến nào họ có thể dừng chân? *** Lớp ta sắp có học sinh mới chuyển tới đấy, nhìn coi thế nào?” “Ai thế?” Tôi cắn bánh mì khô, quay đầu nhìn khuôn mặt to bành của Lưu Duy đang nhăn nhở cười. Lưu Duy chỉ tay ra ngoài, “Đó đó! Cái thằng tiểu tử đằng kia kìa, cái đứa đầu bù, tóc thì như hành tây đó, thấy chứ?” Tôi huýt gió rồi chạy tới trước cửa phòng bảo vệ trường, quả nhiên, tiểu tử kia quay đầu lại nhìn thấy tôi, tôi trợn mắt vẫy tay với hắn, kêu to Dương Thông Đầu. Hắn cũng nhìn lại, thản nhiên cười, tôi sững người đôi chút, sau đó cười to lên, rất thú vị, nhìn như trẻ con thế thì trong lớp lại có người bị bắt nạt rồi. Đi, đi qua đó nào!” Tôi vỗ vai Lưu Duy, vài bước đã nhảy tới trước mặt Dương Thông Đầu. “Hắc hắc…Dương Thông Đầu, cậu là người ở đâu a?” Tôi chống tay lên cái bàn trước mặt, cúi đầu nhìn hắn. “Tên tớ không phải là Dương Thông Đầu, là Biên Nhược Thủy, mẹ tớ muốn tớ lớn lên cũng thanh thuần như nước.” Tôi xùy một tiếng, coi cái dáng bộ nho nhã đó, vừa nhìn qua đã đoán được là loại người tới cái rắm cũng không đánh được mà (*)! Biên Nhược Thủy thấy tôi cười cũng không đáp lại, cúi đầu lấy cái gì đó. Tôi cúi đầu nhìn theo, xem có gì hay không, đều là một đống chẳng ra gì, mà học tới cao trung rồi vẫn còn mang theo hộp bút sao, tôi tính cầm lên xem thì đã bị hắn giật lấy. “Cho tớ xem nào!” Tôi giật mạnh lại cái hộp, sao lại keo kiệt thế, hắn không cho tôi coi thì tôi càng muốn coi. “Đừng mở ra!” Biên Nhược Thủy đứng dậy muốn đoạt lại, nhưng tôi nhanh hơn, quay người lại, nhanh chóng mở hộp ra, hộp mở ra còn mang theo âm thanh rin rít, đúng là đồ cũ. Trong hộp bút chỉ có mấy cây bút, cả hai đều là bút máy, có một cái đã bị dùng tới mòn cả đầu bút. Trong thoáng chốc, tôi thấy trên đầu hộp bút có dính một mảnh giấy màu đỏ thẫm được cắt thành hình trái tim, trông tầm thường muốn khóc, lại còn dùng băng dính, dính chặt, gỡ không ra. ... Mời các bạn đón đọc Biên Nhược Thủy của tác giả Sài Kê Đản.
Thế Bất Khả Đáng - Sài Kê Đản
Nội dung truyện nói về hai anh em cực phẩm nhà họ Viên trên hành trình theo đuổi Hạ Diệu, một cảnh sát – thái tử gia đã cải tà quy chính ~(‾▿‾~) Anh công là một bộ đội đặc chủng đã giải ngũ, mở một công ty vệ sỹ, nhờ sự “mai mối” của cô em gái mà quen biết với em thụ. Từ ánh mắt đầu tiên anh đã để ý đến em và rồi bắt đầu bước lên con đường “đoạt ái” với em gái. *** Mỗi năm một lần giải thi đấu vật tự do dành cho cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ lại diễn ra ở sân vận động Bắc Kinh. "Ngày hôm qua chúng tôi đã tiến hành một cuộc thi dự tuyển, trải qua những trận đấu kịch liệt, đã tìm ra mười sáu tuyển thủ tiến vào trận chung kết. Người chủ trì lần lượt gọi to tên của mười sáu người này: "Joy, Brown, Đới Cao Cao, Hạ Diệu,..." Mười sáu tuyển thủ mặc đồng phục cảnh sát lần lượt lên đài biểu diễn, tám người Trung Quốc tám người Hoa Kỳ, mặt đối mặt xếp thành hai hàng, hướng về đối thủ cúi chào làm lễ một cái. Brown đứng ở vị trí thứ ba thuộc hàng ngũ Hoa Kỳ, cúi người chín mươi độ âm thầm đánh giá người đứng chếch phía đối diện là Hạ Diệu từ trên đầu xuống dưới đũng quần, khoé miệng kín đáo nhếch lên một nụ cười không mấy tử tế. Tiếng súng báo hiệu bắt đầu thi đấu khai hoả, lần lượt hai người đối kháng, người thắng sẽ được vào đấu vòng trong. Giải đấu vật tự do giữa cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ là sự giao thoa giữa hai nền văn hoá võ thuật khác nhau giữa Trung Hoa và Tây Phương. Cảnh sát Trung Quốc chú trọng vào các chiêu thức bằng chân, vô cùng ác liệt. Bên Hoa Kỳ lại lấy nấm đấm là đòn sát thủ, một chiêu hạ gục đối phương. Mà Brown người giỏi nhất trong đội hình cảnh sát Hoa Kỳ. ... Mời các bạn đón đọc Thế Bất Khả Đáng của tác giả Sài Kê Đản.
Thời Thượng Tiên Sinh - Ngữ Tiếu Lan San
Bạn người mẫu Tô Nặc vốn gắn liền với hình tượng đóa sen trắng thanh khiết chẳng vướng bụi trần. Nhưng chẳng ai biết, đằng sau hình tượng đó, bạn lại sợ nhất người khác phát hiện ra những bí mật to bự của mình. Chàng mẫu họ Tô thực sự là một kẻ thích ăn và tham ăn quá mức, có sở thích dùng nick ảo chửi loạn đối thủ chỉ vì hắn có thể hình sáu múi nam tính. Trong họa có phúc. Mà chẳng hiểu là phúc hay họa. Bạn Tô Nặc lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc Âu Dương quyền lực mà bụng toàn âm mưu. Thời buổi này, với dung mạo và trí thông minh của bạn Tô, rơi vào tay tổng giám đốc gian xảo, quả thực khó sống! *** Là một người mẫu nam thời thượng, Tô Nặc sợ nhất người khác nói mình giống con gái. Nhưng hắn lớn lên lại cố tình giống con gái, vì thế lúc truyền thông đưa tin đều thích dùng một số từ ngữ na ná nhau như “xinh đẹp”, “tinh xảo”, “yêu nghiệt”, cực kì không có khí phách! “《Người đẹp Tô Nặc diễm áp quần phương, yêu nghiệt vừa bước ra cả hội trường hết hồn!》Đây là cái tiêu đề chó má gì!” Sáng sớm trên bàn cơm, người mẫu Tô run rẩy kịch liệt, miệng phun ra một ngụm sữa đậu nành, tay phải vò nát bánh quẩy! *diễm áp quần phương: sắc đẹp vượt trội hơn người thường “Tô gia cậu bớt giận!” Người đại diện vội vàng dỗ dành, “Trước đó tôi thật sự có gọi điện thoại cho phía truyền thông, yêu cầu bọn họ đổi tên bản thảo thành《Anh Tô Nặc dục hỏa trùng sinh, cơ bụng tám múi lực lưỡng săn chắc!》” nhưng đều bị tổng biên tập cự tuyệt thẳng thừng thậm chí còn cho là tôi bị sốt đến đần độn, quả thật là tức muốn khóc! “Vậy tại sao vẫn còn y như cũ!” Tô Nặc tức giận, “Gần đây tin tức đưa lên càng lúc càng quá đáng!” “Cái này là tốt hơn nhiều rồi, lúc đầu bọn họ còn định viết là yêu tinh họ Tô lưỡng tính nữa cơ. . .” Người đại diện chưa kịp nói hết câu đã bị hộp khăn giấy đập trúng mặt, vì thế liền kêu thảm một tiếng, “Gương mặt mịn màng của tôi!” ... Mời các bạn đón đọc Thời Thượng Tiên Sinh của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.