Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngân Hà Lặng Thinh (Ngân Hà Tĩnh Lặng)

Ở Đông Thành, không ai không biết đến dã tâm của đứa con thứ ba nhà họ Yến – Yến Bắc Thần, dựa vào sức lực của bản thân, anh đã tranh giành quyền thừa kế tập đoàn nhà họ Yến từ hai người anh trai. Khi An Hạ được chọn làm trợ lý riêng cho Yến Bắc Thần, người tiến cử nói cho cô biết, bảo cô nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng tùy tiện chọc giận anh. Bị màn giới thiệu của người tiến cử dọa sợ, An Hạ – Người chưa từng gặp Yến Bắc Thần cứ tưởng anh là một hung thần ác độc, tính tình nóng nảy, là ông vua Tu la tính cách khó đoán. Ai ngờ được, khi cô ngồi bên bàn ăn, lặng lẽ xử lý chút tỳ vết trên gạch lát nền, một người đàn ông cao lớn với nước da trắng trẻo lạnh lùng và vẻ ngoài tuấn tú ngồi trước mặt cô. Đôi mắt hoa đào của anh hấp háy, đảo mắt nhìn cô đầy hứng thú, hỏi cô: “Cô là em bảo mẫu bọn họ vừa tuyển cho tôi đó hả?” —- An Hạ không biết nói chuyện, cô được lựa chọn làm trợ lý cho Yến Bắc Thần cũng là vì cô không nói chuyện. Nhưng cô không biết vì sao, Yến Bắc Thần nói thích giọng nói của cô, bảo cô nhất định phải thốt ra âm thanh. Cô bé nữ chính dịu dàng điềm tĩnh không thể nói chuyện x Tổng giám đốc ngang tàng thâm độc phúc hắc. Nữ chính là một cô gái câm, nguyên nhân do tâm lý, sau này sẽ nói được. Ngọt văn, sủng văn, 1v1, SC. *** “Tôi ngang qua thế gian Đi qua đêm tối tăm Biển người dần vơi Em ở nơi pháo hoa bên ấy…” (*) “Cô nhóc giúp việc” An Hạ yên tĩnh bước vào cuộc đời Yến Bắc Thần như làn gió, nhẹ dịu mang theo hương hoa vỗ về trái tim anh. Còn với An Hạ, “cậu chủ” không chỉ là ân nhân, mà sau khi anh tới, cả đời của cô dường như mới chính thức bắt đầu. Ngay từ giây đầu gặp gỡ, cuộc sống của họ đã như dây tầm xuân xanh biếc buộc chặt cùng nhau. An Hạ chưa học xong cấp ba đã phải nghỉ học giữa chừng, sau đó cô được người giới thiệu vào làm giúp việc cho nhà họ Yến, cụ thể là giúp việc riêng cho cậu út, Yến Bắc Thần. Một cô gái không nói được như An Hạ làm công việc này quả là thách thức, chẳng ai nghĩ cô sẽ được cậu chủ chấp nhận. Thế nhưng, Yến Bắc Thần lại tỏ ra vô cùng hứng thú với cô. Lần đầu gặp gỡ, Yến Bắc Thần nhìn thấy “cô nhóc giúp việc” đang tỉ mỉ lau một vết bẩn nhỏ trên sàn. Cô gầy nhỏ và mỏng manh, cũng không biết nói, nhưng lại có đôi mắt trong sáng khó quên. “Cô chính là cô nhóc giúp việc mà họ tìm cho tôi?” An Hạ từng tưởng tượng vô số cảnh gặp mặt “cậu chủ” trong đầu, nhưng cô chưa từng nghĩ hình tượng “cậu chủ” là như thế. Đẹp trai đến nghịch thiên, làn da trắng quá mức và nụ cười luôn treo bên miệng, “cậu chủ” trông không giống một người dã tâm quyền lực cho lắm mà lại giống một thiếu gia vô công rỗi nghề hơn. Dù vậy, anh vẫn là người trả tiền lương cho cô, anh muốn cô làm gì cũng được. Sau khi làm giúp việc cho Yến Bắc Thần một thời gian, An Hạ phát hiện cậu chủ nhà mình vô cùng kỳ lạ. Anh không những không chê một người câm như cô, mà còn hiểu thủ ngữ, giao tiếp cùng cô như thể không có giới hạn gì. Anh thích làm những chuyện không hợp lẽ thường, thích nói đùa, thích trò chuyện với cô, dù An Hạ chẳng thể thốt ra bất cứ thanh âm nào. “An Hạ: Đây là lần đầu tiên em uống trà sữa.” “Vậy sao? Đi theo tôi, sau này tôi sẽ cho em trải qua thật nhiều lần đầu tiên hơn nữa.” Nói là làm, Yến Bắc Thần thực sự đưa An Hạ đi nhìn ngắm thế giới, thực hiện tất cả “lần đầu tiên” của cô. Anh đưa An Hạ đi dạo bờ biển, mua hoa mơ trân châu mà cô thích trồng quanh sân, đưa cô đi công viên giải trí. Anh mở ra những màu sắc mà An Hạ chưa từng nhìn thấy. An Hạ không biết vì sao “cậu chủ” lại dành cho cô dịu dàng và quan tâm nhường ấy, nhưng Yến Bắc Thần lại vô cùng hiểu những gì mình muốn. Bởi vì, anh nhìn thấy ánh sáng trên người An Hạ. Rõ ràng cô chỉ là một cô gái trẻ mười chín tuổi, nhưng cơ thể nhỏ nhắn mảnh khảnh ấy lại như đã gánh chịu nỗi bất hạnh của cả đời người. Nhưng không vì vậy mà An Hạ oán trách số phận, cô không nhắc đến khổ đau hay mong ước của mình, vĩnh viễn lặng lẽ đón nhận tất cả mọi điều dù là con người hay vận mệnh. Trong mắt An Hạ dường như chứa đựng ánh dương vô tận, khao khát được sống của cô giản dị mà ngoan cường. Đây là một loại sức mạnh tinh thần Yến Bắc Thần vẫn luôn tìm kiếm, bởi thứ thiếu khuyết duy nhất trong đời anh chính là niềm tin vào cuộc sống. Ở bên An Hạ, anh lây nhiễm niềm tin nơi cô, như cái cây đang chết dần được ánh sáng chiếu soi sau nhiều năm u uất, Yến Bắc Thần rốt cuộc cũng đã tìm lại được con đường để tiến về phía trước. An Hạ không biết quá khứ của “cậu chủ”, cô chỉ nghe người khác nói anh là con riêng của ông chủ nhà họ Yến, anh là một kẻ máu lạnh vô tình không kiêng nể bất cứ ai. Thế mà khi ở bên cô, Yến Bắc Thần lại chỉ như một cậu chàng lớn xác. Anh ngủ dậy sẽ hơi cáu kỉnh nhưng nếu được ăn đồ ngọt sẽ dịu lại ngay, tuy là chủ tịch một tập đoàn lớn nhưng anh không thích đi làm, thường xuyên trốn việc đưa An Hạ đi chơi, anh cũng rất thích đồ ăn cô nấu,... Vô lo vô nghĩ là vậy, nhưng An Hạ biết dưới vẻ ngoài nhẹ nhõm ấy là vô số vết sẹo vĩnh viễn không cách nào khép vảy. Ai cũng biết anh là một đứa con riêng của người phụ nữ câm điếc, chỉ vậy thôi đã đủ hiểu được tuổi thơ của Yến Bắc Thần khổ sở nhường nào. Nhưng không ai biết Yến Bắc Thần là đứa con riêng do bố anh đã cưỡng ép mẹ. Sau khi Yến Bắc Thần ra đời, mẹ anh chìm vào bệnh tật tinh thần, chịu đựng nhiều năm, ở với anh đến khi anh mười mấy tuổi thì bà nhảy lầu t ự s át ngay trước mặt anh. Hồi ức chậm rãi lăng trì Yến Bắc Thần đến tê dại mất tri giác. Mỗi phút mỗi giây, anh đều sẽ nhớ lại, trải qua loại cảm giác thống khổ ấy. Dù vẫn đang sống, nhưng dường như linh hồn Yến Bắc Thần vẫn kẹt lại trong quá khứ xám đen. “Giống như tôi tận mắt trông thấy một ly trà rơi vỡ ở ngay trước mặt mình, nước trà bắn khắp người, nhiệt độ bỏng rẫy của nó lưu lại trên da tôi, vị đắng dừng bên môi tôi. Tôi có thể nhìn rõ thân chén bị vỡ lộ ra sắc nhọn. Tất cả những giác quan như xúc giác, khứu giác, thị giác đều khắc sâu vào trong đầu tôi. Tôi không quên nổi, cũng không thoát ra được.” “Sẽ có người lau sạch cho cậu.” “Sẽ có người lau đi nhiệt độ nóng bỏng mà trà để lại, lau đi vị đắng của trà, sau đó, sẽ rót cho cậu một chén trà mà cậu thích.” Một vị đạo sĩ từng nói như vậy với Yến Bắc Thần, nên anh tin là ông trời đem An Hạ đến bên anh, xoa dịu và cứu rỗi anh. Cô như loài cỏ dại, không rực rỡ nhưng lại có sức sống bền bỉ, cắm rễ sâu vào lòng anh, khiến anh không cách nào rời xa cô được nữa. Người khác sẽ cho rằng An Hạ ở bên Yến Bắc Thần giống như nàng lọ lem cưới được hoàng tử, thế nào cũng đáng giá, thế nào cũng là cô được hời. Nhưng cả hai người trong cuộc đều hiểu, mối quan hệ này là bình đẳng. An Hạ và Yến Bắc Thần đã trải qua quá nhiều khổ sở tuyệt vọng nên tiền tài danh vọng không phải thứ cả hai mong cầu. Thứ họ muốn là những buổi chiều dạo quanh bờ biển, vị trà sữa ngọt thấu tim, đêm đêm ngắm trăng bên triền núi nhỏ, là cuộc sống đơn giản đạm mạc khi biết vẫn có người đang chờ đợi mình. Kết thúc câu chuyện tại đây, reviewer có khá nhiều điều muốn chia sẻ về “Ngân hà lặng thinh”. Trước tiên phải nói đến là cách tác giả xây dựng hình tượng Yến Bắc Thần và An Hạ vô cùng lý tưởng. Một cô bé yên tĩnh nhưng đầy nội lực, dưới bề ngoài mềm mại, nhu mì của cô là một trái tim mạnh mẽ khao khát tự do với sức sống ngoan cường. Một Yến Bắc Thần trải qua quá nhiều sóng gió, nhưng vẫn cố gắng tiến về phía trước không từ bỏ. Quả thực, cuộc đời cả hai đều đáng buồn, nhưng cách họ sống và chiến đấu với nỗi sợ của mình đều đáng quý theo những cách riêng. Tiếp theo phải nói đến không khí được Tây Phương Kinh Tế Học tạo nên trong “Ngân hà lặng thinh” phù hợp một cách hoàn hảo với cốt truyện và ý nghĩa mà tác giả muốn truyền tải. Yến Bắc Thần và An Hạ gặp nhau khi tất cả tổn thương của cả hai đã lùi về sau, cuộc hạnh ngộ này giúp họ tìm lại được dũng khí để chiến đấu với chính mình. Vậy nên, dường như không hề có sóng gió quá lớn nào xuyên suốt truyện ngoài những lật mở không vui về thân thế của Yến Bắc Thần hay quá khứ của An Hạ. Đến cách cả hai đến với nhau cũng nhẹ nhàng và tự nhiên như đã định sẵn từ lâu. Và dù trầm lặng và yên bình, nhưng “Ngân hà lặng thinh” vẫn được chấm phá bằng những cuộc đối thoại thú vị giữa Yến Bắc Thần và bạn thân, giữa Yến Bắc Thần và tình địch, giữa Yến Bắc Thần và đối thủ trên thương trường,... khiến câu chuyện không hề nhàm chán (nếu không muốn nói là hài hước vô cùng :v) Cuối cùng, cũng là điểm sáng nhất của “Ngân hà lặng thinh” chính là sự thiêng liêng của tình cảm gia đình. Người chị vì bảo vệ em mà đẩy bản thân vào vực thẳm, em gái vì bảo vệ chị mình mà nguyện câm lặng suốt đời, còn có người mẹ tuy chịu nhiều nỗi đau nhưng vẫn vô cùng dịu dàng yêu thương con. Tình cảm gia đình được tác giả khắc họa một cách chân thực và thực sự có chiều sâu, khiến độc giả vô thức cùng sống, cùng vui buồn hân hoan với nhân vật. “Ngân hà lặng thinh” là một câu chuyện ý nghĩa hiếm gặp, không chỉ vậy, truyện còn đẹp như một thước phim điện ảnh quay chậm qua cuộc sống yên bình và đầy niềm hy vọng của An Hạ và Yến Bắc Thần. Thật hy vọng họ có thể sống mãi trong câu chuyện cổ tích ấy, sống mãi trong lòng độc giả, bình đạm mà hạnh phúc bên nhau. “Đồng hồ tíc tắc mãi chẳng ngừng Tôi cũng dựa vào bờ vai em Hai ta sẽ chẳng thể chia lìa … Bởi lẽ tôi tin rằng tôi đã yêu em rồi Chân tình sẽ tự nhiên nảy mầm Là tôi ở cạnh bên em Cùng em trải qua tháng năm đằng đẵng.” (*) _____ (*) Lời bài hát “Pháo hoa” - Châu Thâm (bản dịch của Ambrosia) “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Mâm Đa Quả *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Đầu tháng ba, Nam Thành đã vào xuân. Bảy giờ sáng, ánh nắng ban mai còn mờ nhạt, trong dinh thự nhà họ Yến đã bận rộn từ lâu. An Hạ đi trên hành lang kiểu Trung Quốc, bên tai là tiếng máy cắt cỏ, trong không khí mang theo chút ẩm ướt và hương cỏ tươi, phiêu đãng trong ánh ban mai. "Ở đây nhất định phải lanh lợi một chút, nghe lời, chịu khó, thành thật. Không nên hỏi thì đừng hỏi, không nên nói cũng đừng nói, biết chưa?" Trong hành lang kiểu Trung Quốc đằng trước, một người phụ nữ hơi mập, tóc búi cao, mặc quần áo người giúp việc chỉnh tề vừa đi vừa nói. Nói xong, bà quay đầu lại nhìn An Hạ. An Hạ đối diện với tầm mắt của bà, gật đầu. Thấy An Hạ gật đầu, trong mắt người phụ nữ lóe lên một tia cảm xúc không xác định. Bà không biết việc đưa An Hạ tới nhà họ Yến có được hay không, nhưng lại cảm thấy vẫn nên thử một chút. Nghĩ tới đây, người phụ nữ quay đầu đi tiếp, nói: "Theo kịp dì." Người phụ nữ nói xong, An Hạ đi theo sau. - Hai người đi dọc theo hành lang kiểu Trung Quốc một lát là tới nhà chính của dinh thự nhà họ Yến. Cổng lớn mở ra, bên trong phả ra chút mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt. Nhà chính là sự kết hợp điển hình của thiết kế Trung Quốc và phương Tây, với phong cách nặng nề và vững chãi cùng bầu không khí trầm lắng. Hiện giờ đang sáng sớm, là lúc dinh thự bắt đầu bận rộn, nhưng bởi vì không có chủ nhân ở đây, buổi sáng chỉ là những việc quét dọn nho nhỏ. Quản gia đang sắp xếp công việc, dì Vương đi đến bên cạnh ông, gọi một tiếng: "Quản gia Lâm." Quản gia Lâm là quản gia lâu đời của nhà họ Yến, đã làm việc ở đây hơn ba mươi năm, tới nay cũng sắp sáu mươi tuổi. Không giống với quản gia của những gia tộc lớn phổ thông, quản gia Lâm không hề nghiêm khắc, thậm chí có chút dễ gần. Sau khi dì Vương gọi ông, ông quay đầu lại nhìn bà hỏi: "Có chuyện gì?" "Lần trước có nói với ông, giúp việc riêng của cậu chủ, tôi đưa tới rồi đây." Dì Vương nói, ánh mắt nhìn về phía An Hạ. Quản gia Lâm theo ánh mắt của bà nhìn qua, thấy một cô gái đang đứng ở đó. Cô gái thoạt nhìn khoảng 18-19 tuổi, làn da trắng nõn, mái tóc đen như mực, đôi mắt đen nhánh. Dáng người cô nhỏ nhắn yếu ớt, mặc áo xanh lá ngắn tay và chiếc quần vải satanh dài sẫm màu, mắt cá chân lộ ra dưới ống quần trắng muốt, trông có vẻ bình thản và yên tĩnh. Dáng vẻ cô không tính là xinh đẹp, ngũ quan hơi tẻ nhạt, nhưng trên khuôn mặt tẻ nhạt là đôi mắt đen láy rất thu hút sự chú ý của người khác, đen như mực, trong suốt như hồ. Khi quản gia Lâm nhìn qua, cô gái lịch sự khom người. Quản gia Lâm gật đầu, hỏi dì Vương: "Bao nhiêu tuổi rồi?" "Hai mươi." Quản gia Lâm hỏi tuổi của An Hạ, có lẽ lần đầu tiên thấy đã vừa ý, dì Vương trả lời xong lại vội vàng nói hết ưu điểm của An Hạ ra. "Con bé tay chân rất nhanh nhẹn, làm việc nghiêm túc cẩn thận. Trước đây đã từng làm người giúp việc, còn từng chăm sóc mấy học sinh, làm rất tốt. Hơn nữa con bé có văn hóa, đã học đến cấp ba, bởi vì nhà không có tiền mới không thể học đại học..." Nói hết ưu điểm của An hạ xong, giọng điệu của dì Vương chậm lại, do dự một lúc, nhìn quản gia Lâm nói: "Chỉ có một điểm không tốt, con bé không thể nói chuyện." Dì Vương nói xong, hiển nhiên quản gia Lâm bị câu nói này của bà làm cho kinh sợ, ông nói: "Vậy chắc chắn không được." Quản gia Lâm lập tức từ chối, nét mặt của dì Vương lập tức nóng vội, bà vội vàng kéo quản gia Lâm nói: "Quản gia Lâm, ông châm chước đi. Mặc dù Tiểu Hạ không thể nói chuyện, nhưng con bé biết thủ ngữ(*), giao tiếp với người ta không vấn đề gì. Đứa bé này thực sự đáng thương, từ nhỏ đã không cha không mẹ, lớn lên cùng chị gái. Vốn muốn học hành thật tốt, kết quả con của chị gái bị bệnh nặng, hiện giờ không thể đi học được nữa, phải đi làm thuê. Nhưng bây giờ công việc khó tìm, con bé là một người câm lại càng khó hơn. Ông xem nếu không cứ giữ con bé lại trước, đợi cậu chủ trở về lại nói sau. Nếu quả thực không được thì tôi đưa con bé trở về, được không?" (*) Thủ ngữ: Ngôn ngữ của người câm điếc, dùng tay ra hiệu. Dì Vương dùng hai ba câu nói ra gia cảnh của An Hạ, quản gia Lâm nghe vậy thì liên tục nhíu mày. Thân thế của cô bé quả thực đáng thương, nhưng nhà họ Yến cũng không phải nơi cứu trợ. Thế nhưng sau khi nghe xong, quản gia Lâm cũng khó tránh nảy sinh ra lòng trắc ẩn. Ông ngẩng đầu nhìn An Hạ, trầm ngâm một lát, nói: "Tối nay cậu chủ về ăn cơm, để cậu chủ nhìn thử rồi quyết định đi." "Được được, cảm ơn quản gia Lâm." Dì Vương kích động nói. Mời các bạn mượn đọc sách Ngân Hà Lặng Thinh (Ngân Hà Tĩnh Lặng) của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Người đời thường nói "nhất quá tam", nếu thử một lần thất bại là do ngẫu nhiên, lần 2 vẫn thất bại là do kém may mắn, lần 3 mà còn thất bại thì nên tự hiểu là ông trời bắt không thể thay đổi được mãi mãi không thay đổi được. Thẩm Thiên Thiên đời trước ngưỡng mộ Ninh Ngọc, nguyện gả cho hắn nhưng đêm tân phòng, hắn bỏ nàng một mình thì thôi đi, còn xông ra từ đâu 18 vị tiểu thiếp - thật là TMD mà. Qua được đêm tân phòng hắn lập tức đẩy nàng vào nơi dành cho hạ nhân mà ở, nàng ngây ngây ngốc ngốc ở đó tròn cả năm, mỗi ngày phải thấy hắn ngọt ngọt ngào ngào với tiểu thiếp của hắn trước mặt nàng, chả lẽ hắn rảnh rỗi thế sao? Một lần có thích khách, nàng "vô tình" té xuống ao mà chết đi. Được sống lại, nàng nên làm gì? Tất nhiên là tránh xa hắn càng xa càng tốt. Nhưng ai ngờ... Lần từ chối hôn sự thứ nhất: Thiên Thiên đã bị sét đánh chết. :))) Lần từ chối hôn sự thứ hai: Rút kinh nghiệm lần trước, Thiên Thiên không trực tiếp từ chối nữa, chỉ là tối lại lén dọn đồ bỏ đi, ai ngờ ra đường lại bị ngựa đá chết. :))) Lần hôn sự thứ ba: Nàng cảm thấy không thể trốn thoát được nên đành âm thầm chấp nhận. :))) Và ngay đêm động phòng nàng đã tự giác, tự mình dọn dẹp đồ đạc đến nơi ở của hạ nhân mà ngủ, không cần ngây ngốc chờ đợi hắn cùng 18 vị tiểu thiếp của hắn đến mà chọc tức mình, ai ngờ.... ---------------------- :)) Đây là 1 truyện hài cực hài, nữ 9 vô sỉ nam chính siêu phúc hắc :))) mọi thứ sau khi trọng sinh đều đi ngược lại kết quả của kiếp trước, các nàng chuẩn bị đi nha sĩ đi :)) kiếp này anh sủng chị cực ngọt luôn đấy. À thêm 1 cái nữa là mọi người đừng nghĩ anh đã có 18 tiểu thiếp mà ghét anh nhé ☺️ anh là nam sạch sành sang từ đầu đấy ạ hí hí #Nguyệt_Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Cả đám người đi đường thấy vậy, rối rít sửng sốt, trong lòng rối rít suy nghĩ Thẩm Thiên Thiên này đến tột cùng đã dùng thủ đoạn quyến rũ gì, mà thoáng cái đã mê hoặc được Ninh Ngọc cưng chiều nàng lần nữa. Ninh Ngọc ôm Thiên Thiên, đang muốn bước vào một tiệm châu báu bên cạnh, nhưng không nghĩ tới, sau lưng một đạo chưởng phong đặc biệt kì lạ đánh tới. Ninh Ngọc nhanh tay lẹ mắt, trong nháy mắt ôm Thiên Thiên né người tránh đi, mà đạo chưởng phong kia liên tiếp đánh xuống vang dội, bụi bậm nổi lên bốn phía. Mọi người trên đường phố thấy thế, trong nháy mắt tan tác như chim muông, rối rít tránh ra, rất nhanh, một cái đường phố náo nhiệt, trong nháy mắt trở nên vắng vẻ. Thật vất vả bụi bậm tản đi, Ninh Ngọc và Thiên Thiên mới nhìn rõ, người đứng ở đối diện mình, lại là Mặc Phi. Có điều, Mặc Phi lúc này, đôi môi tím bầm, làn da trắng gần như trong suốt, tóc dài hết sức phong tình buộc thành một túm khoác ở một bên, hai tay hết sức nữ tính cầm lên một nhúm tóc, không ngừng dùng ngón tay đùa bỡn. Nhìn thấy bộ dáng này của Mặc Phi, Thiên Thiên chợt run rẩy, trong nháy mắt nhớ lại lúc ban đầu mình giao Tứ Ẩn cho hắn, mình đã xé mất trang đầu tiên. "Ninh Ngọc, ngươi đã để cho ta tìm rất lâu." Giọng nói cao thấp lẫn lộn của Mặc Phi từ từ truyền đến, lộ ra sự quỷ dị và ghê tởm không nói lên lời, lúc này hắn đang nhìn Thiên Thiên và Ninh Ngọc, mặt mày tràn đầy tự mãn. Ánh mắt Ninh Ngọc sắc bén nhìn hắn: "Ngươi tìm ta làm gì." "A ha ha. . . . . ." Mặc Phi phát ra một tiếng cười lớn quỷ dị, "Ngươi nói ta tìm ngươi làm cái gì, ta chẳng những muốn giết ngươi, còn phải lấy được Hoa Mãn Lâu! Năm đó để lấy được Tứ Ẩn, không tiếc sắp xếp để Nguyệt nhi ở bên cạnh ngươi, ngươi có biết cái cảm giác nhìn nữ nhân mình yêu mến ở lại bên cạnh kẻ địch là thế nào không, Ninh Ngọc, loại cảm giác đó đời này ngươi cũng sẽ không hiểu, vừa nghĩ tới Loan Nguyệt ở phía dưới của ngươi, ta liền hận đến muốn giết ngươi!" Hai mắt của hắn một mảnh đỏ ngầu, nhìn Ninh Ngọc, ánh mắt giống như có thể nhỏ ra máu, trong mắt đều là hận ý khắc cốt ghi tâm.   Mời các bạn đón đọc Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên của tác giả Khí Khanh Mộc Hữu Tiểu JJ.
Bước Tiếp Theo, Thiên Đường
“Hạnh phúc giống như thiên đường, con đường đi tới thiên đường đâu chỉ có một, có thể không thiếu đường tắt, nhưng đa số mọi người lại phải đi vòng vèo, tìm tòi lăn lộn mới đến được nơi đó” Hầu hết các mối quan hệ yêu đương được chia thành hai loại: có thể cùng nhau đi đến cuối cuộc đời và... ngược lại. Tình đầu của Lộ Nghiên là một cuộc tình thanh xuân đầy mơ mộng, những tưởng người ấy sẽ là người nắm tay mình tới đích cuối cùng, thế nhưng tình yêu của họ lại chẳng kiên cường được đến thế. Sau khi chia tay bạn trai, Lộ Nghiên cảm thấy thế giới xung quanh như sụp đổ, nhưng rất nhanh cô đã tự vực dậy, chuyển nhà tới nơi khác, xin việc ở một địa điểm mới, tập làm quen với một môi trường hoàn toàn lạ lẫm mang tên “độc thân”.  Lộ Nghiên gặp Trần Mặc Đông tại khách sạn cô làm việc, vì sự mệt mỏi mà cô ngủ thiếp đi trong căn phòng anh ở. Sau cái ngày ngủ quên đầy ngượng ngùng ấy, không biết do cố ý hay cố tình mà tần suất họ gặp nhau ngày càng phủ sóng thường xuyên, hơn nữa, bằng một vài cách thần kỳ nào đó mà anh luôn nhìn thấy cô tại những khoảnh khắc cô xấu hổ muốn “độn thổ” nhất.  Mới trải qua một cuộc tình tan vỡ đầy đau khổ, Lộ Nghiên không muốn thừa nhận sự thật mình đã yêu Trần Mặc Đông, vì thế anh tiến một bước, cô lùi một bước; anh hôn cô, cô cố chấp nhắn tin “không xảy ra chuyện gì cả”; ngay cả khi họ đã bước vào mối quan hệ mờ ám, cô vẫn coi anh như một người bạn lâu năm. Nhưng không biết từ bao giờ, được anh quan tâm, cô bắt đầu làm nũng mà òa khóc lên như một đứa trẻ chỉ vì vết xước bé tí ti, khi anh “chỉ” hôn cô thì lại bày ra dáng vẻ chưa được thỏa mãn dục vọng… :v “Trần Mặc Đông, em phát hiện nếu anh tìm người con gái khác thì em cũng có chút luyến tiếc. Anh xem dáng vẻ mình đẹp đẽ thế kia, dáng người cũng không tệ, mà lại có tiền, em không cần anh đúng là tổn thất lớn rồi.”  ---- “Anh không biết rằng nhìn chằm chằm người khác là không lịch sự sao? Như vậy sẽ tổn hại hình tượng cao quý nho nhã của anh đấy.”  “Em không nhìn anh sao biết anh nhìn em?”  “Em mắt lé, anh quản được sao?”  “Mắt anh cũng lé.”  “Trần Mặc Đông, em mới phát hiện ra anh có tố chất vô lại.”  … Trần Mặc Đông chẳng hề vô lại, trình độ như anh mà không được vào hàng “cực kỳ-vô cùng-hết sức” vô lại thì thật là có lỗi với nhân dân. :v “Tối qua em làm loạn lắm sao?”  “Em nghĩ sao?” Trần Mặc Đông cúi đầu nhìn mấy vết cào trên ngực.  “Em uống say quá, không nhớ nổi.”  “Nói gì cũng không nhớ sao?” “Không nhớ. Em nói gì vậy?”  “Em nói em ghen.” Trần Mặc Đông nhìn Lộ Nghiên chằm chằm, kéo bàn tay nhỏ của cô đặt bên miệng, khẽ hôn một cái.  “Uống rượu vào nên nói linh tinh, chứ em làm gì hẹp hòi đến vậy.”  “Không phải người ta vẫn nói sau khi uống rượu thì rất thật lòng sao?”  “Em chưa từng nói những lời như vậy.” “Nói rồi còn không thừa nhận.” Trần Mặc Đông cố tình trêu chọc Lộ Nghiên.  “Có anh nói ấy. Em còn nhớ sau khi anh say rượu còn nói yêu em nữa cơ.” “Xem ra sau khi uống rượu quả là sẽ nói thật lòng.” … Bề ngoài Trần Mặc Đông là một người lạnh lùng nhưng nội tâm anh lại vô cùng cuồng nhiệt và biết cách quan tâm người khác, tất nhiên “người khác” chỉ có giới hạn trong gia đình, bạn bè và Lộ Nghiên. Lộ Nghiên không nhận ra anh, còn anh lại chưa bao giờ quên cô. Suốt những năm tháng niên thiếu, Trần Mặc Đông đã để lỡ cô vì sự chần chờ và thiếu quyết đoán, nhưng đến khi họ gặp lại nhau, dưới tay một cực phẩm vô sỉ như anh, cô “có mà chạy đằng trời”!   ---- Phải nói đây là một cuốn tiểu thuyết rất hay, có rất nhiều những chi tiết đặc sắc như khi Lộ Nghiên hiểu lầm Trần Mặc Đông đã có vợ và anh chỉ coi cô như một nhân tình bao nuôi bên ngoài, anh chẳng hề giải thích mà hành động luôn, trực tiếp dẫn cô về ra mắt gia đình. :v Nữ chính có những phát ngôn khiến bạn phải “sa mạc lời” còn nam chính vừa đáng yêu, vừa vô sỉ, lại còn mặt dày lắm lắm luôn, nhưng tôi sẽ không bật mí hết đâu, hãy tự khám phá để tìm hiểu những nét hấp dẫn của bộ truyện này nhé
Buổi Chiều Tình Yêu
Tuổi thanh xuân, anh cho em biết tình yêu là gì. Cùng nhau hoài niệm quãng thời gian tươi đẹp đã qua. Ở thời điểm thích hợp gặp được người tốt nhất (*) Tuổi thanh xuân vẫn luôn là khoảng thời gian tràn ngập bao kỷ niệm đáng nhớ đối với cuộc đời của mỗi người. Tuổi trẻ ấy, có người đã khóc đã cười, có người lại ôm ấp tất cả tình cảm với một người bạn cùng lớp. Đó là mối tình đầu non nớt chân thật lại khắc sâu.  Khi ấy, ta vẫn còn dại khờ và ngây ngô đối với mọi thứ, thật khó tìm được một người thích hợp có thể cùng nhau sánh bước đến trọn đời. Nhưng cho dù tìm được thì việc ở bên nhau dài lâu càng khó hơn. Nhưng cho dù có ra sao, khi bước qua quãng thời gian tươi đẹp ấy, mỗi lần nhớ lại ta đều có thể mỉm cười cảm thán rằng mình đã có một tuổi trẻ đáng ngưỡng mộ và thật tuyệt vời. Cũng giống như thanh xuân của Cố Lự và Mộc Đóa. Cố Lự chuyển đến lớp Mộc Đóa khi cả hai học năm cuối cấp 3. Cô và cậu có thể coi như quen biết, bởi cả hai từ nhỏ đã chung một nhà trẻ, sau đó học chung trường từ cấp 1 đến cấp 3, rồi lại học cùng các lớp luyện thi Olympic. Tuy vậy nhưng hai người chẳng nói với nhau được mấy câu, có thể xem như là xa lạ. Cố Lự là một chàng trai có thể gọi là xuất sắc, ngoại hình lẫn thành tích đều nổi bật hơn người. Việc cậu chuyển từ lớp chọn xuống lớp phổ thông của Mộc Đóa luôn khiến mọi người không khỏi thắc mắc. Mộc Đóa là một cô gái không mấy chú tâm vào việc học, tuy vậy nhưng thành tích vẫn khá tốt. Điều khiến Mộc Đóa đau đầu chính là chứng "học lệch" của mình.  Các môn Toán Lý Sinh Văn của cô đều tốt, chỉ có môn Hóa học và Tiếng Anh là mất căn bản trầm trọng. Mộc Đóa có thể vượt qua bao kỳ thi trước đều là do gian lận trong thi cử. Tuy vậy nhưng điểm số của cô vẫn không được cao. Giáo viên đã nhiều lần nhắc nhở nhưng cô vẫn không thể cải thiện được. Cố Lự chuyển lớp đến, ngồi ở phía sau Mộc Đóa. Không hiểu sao cậu lại luôn bất giác mà chú ý đến cô gái nhỏ này. Có lẽ là khi cả lớp đều đang chú ý vào bài học, chỉ có mình cô là nằm dài lên bàn học mà ngủ gật, bộ dáng ấy quá nổi bật chăng? Hay khi cậu nghe thầy giáo nói về cô rằng "Mộc Đóa lớp chúng ta là nữ sinh có khả năng tiếp thu tốt nhất, nhưng cũng là người lười nhất... " Khi ấy, có lẽ cậu đã âm thầm khắc ghi. Biết được Mộc Đóa yếu Hóa học và Tiếng Anh, cậu liền tình nguyện làm gia sư giúp cô học tốt hơn. Cố Lự kiên nhẫn dạy Hóa cho cô từ những kiến thức căn bản của cấp 2 cho đến hiện tại. Anh Văn cũng tỉ mỉ sửa lại các lỗi sai của Mộc Đóa, còn yêu cầu mỗi ngày cô phải dịch nội dung một câu chuyện Tiếng Anh rồi gửi lại cho cậu. Ngày ngày cứ như vậy mà cả hai tiếp xúc nhiều hơn, Cố Lự cũng dần dần động lòng với cô bạn Mộc Đóa. Cậu thích Mộc Đóa nên luôn quan tâm cô, luôn chú ý đến cô mọi lúc mọi nơi. Chẳng hạn như khi thấy buổi trưa cô ăn rất ít, ngay tiết học sau cậu liền mua cho cô rất nhiều đồ ăn vặt phòng khi cô đói bụng. Hay khi cô đứng nhất, Cố Lự tặng cô trọn bộ đồ chơi tặng kèm của KFC vì biết cô thích sưu tầm những thứ trẻ con này. Bởi thích một người, là ánh nhìn và sự chú ý luôn hướng về phía người đó, muốn làm người đó có thể luôn vui vẻ, có thể vì mình mà nở nụ cười. Cố Lự nhận ra Mộc Đóa đã dần quen với cuộc sống có sự hiện diện của cậu, lập tức liền không kìm được mà thổ lộ tình cảm của mình. Lần thứ nhất, Cố Lự viết dòng chữ "Mình thích cậu" lên vở của cô. Mộc Đóa bất ngờ chẳng biết làm sao mà chỉ biết trốn tránh rồi lại vờ như không có chuyện gì xảy ra. ... Trích đoạn nhỏ lần thứ hai tỏ tình của Cố Lự: Hai người một trước một sau, Mộc Đóa ngơ ngác nhìn tay hai người nắm lấy nhau, ngẩn ra một lúc rồi vội rút tay ra. Cố Lự lại mạnh mẽ nắm chặt, bất ngờ xoay người lại, nắm lấy tay kia của cô, dịu dàng nói, “Mộc Đóa, mình thích cậu.” “Mình, mình biết.” Hai má Mộc Đóa đỏ bừng, ánh mắt đảo khắp nơi, nhưng không dám nhìn thẳng vào người trước mặt, đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ, Mộc Đóa càng thêm bối rối. Cố Lự chỉ cười, vuốt vuốt mái tóc ngắn của cô, “Ừ, biết là tốt rồi.” ... Mộc Đóa cũng dần nhận ra trong lòng mình có bạn học Cố Lự. Giống như khi cậu gọi mình là Tiểu Đóa, Đóa Nhi, cô oán thán cậu cứ coi cô là chó mèo, nhưng ý cười trên môi lại xua mãi không tan. Và khi hiểu lầm rằng Cố Lự đã có bạn gái, Mộc Đóa thật sự rất khó chịu. Trong đầu cô nảy sinh vô số câu hỏi và thắc mắc. Tại sao cậu đã có bạn gái xinh đẹp, nhưng vẫn chăm sóc cô một cách dịu dàng như vậy? Sao cậu lại quan tâm cô trên cả mức bạn bè?  Và khi Cố Lự biết được những suy nghĩ trong đầu Mộc Đóa, cậu dở khóc dở cười giải thích cho cô hiểu để giải quyết hiểu lầm. Biết được trong lòng cô cũng có cậu, Cố Lự liền nắm chắc cơ hội mà tỏ tình lần nữa. Cả hai liền xác nhận mối quan hệ, chính thức hẹn hò. Thanh xuân của Cố Lự mang tên Mộc Đóa, tuổi trẻ của Mộc Đóa dành trọn cho Cố Lự. Thuở thiếu thời ấy, nhờ có sự hiện diện của cô và cậu mà rực rỡ khó quên. Họ đã ở bên nhau từ buổi chiều hôm ấy cho đến hết tuổi học trò, họ cùng nhau nắm tay bước về phía trước và mở ra một trang mới cho chuyện tình của cả hai.  Xuyên suốt câu chuyện là quá trình gặp nhau, nảy sinh tình cảm cho đến ở bên nhau của cặp đôi nhân vật chính Cố Lự và Mộc Đóa. Mạch truyện diễn biến chậm rãi nhưng không nhàm chán, chuyện tình của họ nhẹ nhàng và hầu như không có biến cố gì.  Tác giả Nhất Đóa Oản Đậu Hoàng đã viết lên thanh xuân của họ, nhưng cũng phần nào tái dựng được tuổi học trò của chúng ta năm ấy. Không chỉ là tình yêu mà tác giả còn tô vẽ những yếu tố như tình bạn, tình thầy trò và tình thân hết sức sinh động khiến mình có cảm giác như bắt gặp bản thân đâu đó trong câu chuyện. Cuối cùng khi khép lại "Buổi chiều tình yêu", mình hiểu được tác giả đã muốn truyền tải rằng hãy sống hết mình với tuổi trẻ, yêu một người cũng hãy yêu hết mình. Dù là đúng người sai thời điểm hay dù là người đó chẳng thể cùng đi với bạn đến khi trưởng thành thì bạn cũng có thể mỉm cười và nói rằng: "Tuổi thanh xuân, người ấy đã cho bạn biết tình yêu là gì." ________ (*): trích từ văn án " ": trích từ truyện Review by #Anh Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Tiểu Đóa tể: Mình không tức giận, chỉ vì cha mà cảm thấy giận dữ bất bình, cũng rất đau lòng." Cố Lự không khỏi nhíu mày. Trong phòng khách vẫn rộn rã tiếng cười đùa, Cố Lự lặng yên không một tiếng động đi ra ban công, gọi điện thoại cho Mộc Đóa.   "Sao cậu lại gọi?" Mộc Đóa bắt máy rất nhanh, hình như đang cầm điện thoại trong tay chờ. Thanh âm được ép xuống thấp, bốn bề tĩnh lặng. Vừa nói, Mộc Đóa khe khẽ đóng cửa gỗ nhà vệ sinh vào.   Nghe âm thanh mà bản thân luôn nhớ ở đầu dây bên kia, Cố Lự cảm thấy như được trấn an, "Mình về sớm một chút, nhé."   Anh len lén giấu tiền lì xì cho cô gái nhỏ, vốn sẽ kinh ngạc vui mừng nhưng lại bị hai gấu con gây phiền toái, bên trong bao tiền lì xì có chín mươi tám đồng, bị lấy mất chỉ còn lại mười tám đồng. Cha mẹ hai đứa chẳng những không lo lắng con mình dưỡng thành thói xấu, hết sức cưng chiều, lại còn nói Mộc Đóa chuyện bé xé ra to.   Mộc Đóa sờ hoa văn trên gạch men vách tường, thanh âm buồn bực, "Không phải nói mùng bảy về sao?"   "Nhớ cậu."   Hỏi một đằng, trả lời một nẻo, trong lòng Mộc Đóa giống như nụ hoa nở ngày xuân, cố gắng ép xuống cũng ép không được, khóe miệng nhếch lên, cuối cùng nhẹ nhàng đáp lại,  "Ừ, được rồi."   "Ngoan."   Cái mà Cố Lự gọi là "Sớm một chút" chính là chiều ngày hôm sau đã về tới thành phố T, một thân một mình hòa vào dòng người, một tay nắm hai túi đồ bước ra trung tâm vận chuyển hành khách. Quần áo trên người mới thay bị đủ mùi hỗn tạp trên xe buýt nhiễm phải, Cố Lự liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, vẫn quyết định về nhà tắm rửa trước. ... Mời các bạn đón đọc Buổi Chiều Tình Yêu của tác giả Nhất Đóa Oản Đậu Hoàng.
Sơn Mộ Như Gió Mạnh
Văn án:   “Lý Mộ là người dân tộc Di. Trong một lần tổ chức hoạt động quyên góp, liền nhất kiến chung tình với Ngụy Tuần ôn nhu ấm áp. Cô không quản đường xa, từ trong núi tới thành phố tìm anh, chỉ vì muốn tặng cho anh Hoa Yêu Đái (*) biểu thị tình yêu của mình. Cô biết anh đã có cô gái mà mình thích, sẽ không nhận Hoa Yêu Đái của mình, nhưng dù có phải vượt ngàn dặm xa xôi, cô cũng chẳng hề hối hận.   Nhưng là, Ngụy Tuần nhận lấy Hoa Yêu Đái của cô, vì thế từ đây, nhân sinh của cô bắt đầu xuất hiện cảm giác hối hận.”(**) ***  Lý Mộ lớn lên ở trong núi, thế giới của cô nói nhỏ không nhỏ, lớn không lớn, chưa từng chân chính trải qua cái gọi là nhất kiến chung tình. Thế nhưng khi gặp Ngụy Tuần ngày hôm đó, có lẽ ngay lập tức, cô đã quyết định rằng, người đàn ông này chính là người đàn ông mà cô sẽ đem lòng yêu thương.   “Lúc đó Lý Mộ hai mươi tuổi, phảng phất như đang xâm nhập vào bí cảnh một phương, khi ấy, Ngụy Tuần cứ như vậy, lơ đãng bước vào sinh mệnh của cô.”(**)   Lý Mộ ngay từ đầu đã hiểu rõ, Ngụy Tuần và cô không phải là người ở cùng một thế giới. Sau khi hoạt động quyên góp hoàn tất, anh sẽ rời khỏi ngọn núi này, trở về với thành phố rộng mở của anh. Mà cô sẽ ở lại đây, có lẽ sẽ tiếp tục yêu anh, có lẽ sẽ dần dần quên đi anh.   Tình cảm thầm mến luôn dễ quyết định mà cũng thực đáng buồn như vậy. Giống như ai đó đã từng nói, thầm mến rất tốt, tốt ở chỗ sẽ không bao giờ bị từ chối, nhưng thầm mến cũng rất buồn, buồn bởi sẽ không bao giờ được chấp nhận.   Lý Mộ khi ấy, từng chút từng chút dõi theo Ngụy Tuần.   Lý Mộ khi ấy, từng chút từng chút phát hiện, hình như Ngụy Tuần đã có người mà mình thích.   Lý Mộ khi ấy, rốt cuộc cũng biết, hóa ra Ngụy Tuần cũng có một mối tình thầm mến mà không dám nói.   Vì thế cô thẳng thắn khuyên anh, hãy nói cho người mà anh thích rằng, anh thích cô ấy để sau này không phải hối hận.   Lời khuyên của Lý Mộ với Ngụy Tuần khi ấy, dường như cũng là khuyên chính bản thân cô. Vì thế, sau khi Ngụy Tuần rời khỏi núi cao, Lý Mộ tỉ mỉ làm một cái Hoa Yêu Đái thật đẹp. Cô đã quyết định, mang nó tới thành phố phương xa kia tìm anh, thổ lộ với anh. Cô không mong được anh chấp nhận, chỉ là muốn cho tình cảm trong lòng mình một kết quả. Cô sẽ không oán trách, cũng tuyệt nhiên chẳng hối hận.    Lý Mộ chính là một cô gái như vậy, thông minh, phóng khoáng, trầm ổn mà kiên định.   Cô chẳng ngại vượt ngàn dặm xa xôi, mang theo Hoa Yêu Đái biểu đạt cho tình cảm của bản thân, tới gặp Ngụy Tuần, chỉ để nói cho anh biết rằng, cô thích anh.   “Đây là Hoa Yêu Đái, trong phong tục của dân tộc Di chính là tín vật mà nữ hài dùng để biểu đạt tâm ý với nam hài. Ngụy tiên sinh, em thích anh, hy vọng anh biết.”(**)   Ngụy Tuần có lẽ chưa từng nghĩ rằng, có một cô gái nhất kiến chung tình với anh, hơn nữa còn thích anh vô cùng sâu đậm, vì anh mà một mình từ núi cao tới thành phố, để đưa cho anh tín vật của cô.   Khi tới nơi của Lý Mộ để tham gia hoạt động, Ngụy Tuần đã có ấn tượng không tồi về cô gái này. Cô xinh đẹp, tháo vát, thích đọc sách, còn biết y thuật, thậm chí chữa vết thương cho em trai anh vì bị trùng trong núi cắn.   Không chỉ vậy, cô chính là người đã khuyên anh, nếu đã thích một người, thì nên can đảm nói ra. Chỉ là không ngờ đó không phải là một lời khuyên chiếu lệ, mà chính một lời khuyên vô cùng chân thành của cô.   Mà Ngụy Tuần, thực ra cũng đã muốn nghe theo Lý Mộ, muốn bày tỏ với cô gái kia rằng anh thích cô. Thế nhưng khi trở về, lại hay tin cô đã có người yêu. Ngụy Tuần thực chất lại chẳng phải là một người mù quáng vì tình. Anh thật lòng chúc phúc cho cô, sau đó hạ quyết tâm, mình phải quên đi cô ấy.   Lý Mộ xuất hiện ở thành phố của anh vào ngày hôm đó, càng khiến anh cảm thấy, mình hẳn là nên tiến về phía trước.   “Lý Mộ, em biết rằng hiện tại, anh vẫn chưa thể quên được cô ấy. Nhưng anh muốn buông xuống đoạn tình cảm này, bắt đầu lại một lần nữa. Như vậy, liệu em còn nguyện ý đem đai lưng này tặng cho anh không?”(**)   __   Ngay từ đầu khi bắt đầu đọc “Sơn mộ như gió mạnh”, mình đã rất thích Lý Mộ. Cô rất kiên cường, cũng vô cùng thiện lương, nhưng không hề ngốc nghếch và dễ bắt nạt. Việc Ngụy Tuần nhận lấy Hoa Yêu Đái nằm ngoài dự liệu của cô, nhưng cô vẫn rất kiên trì với mối quan hệ này. Cô tin tưởng Ngụy Tuần, bởi vì anh nói muốn bắt đầu lại, vậy thì cô sẽ ở lại đây, cùng anh đi từ điểm xuất phát ấy.   Có lẽ ban đầu Ngụy Tuần đến với Lý Mộ, là bởi vì thương cảm và áy náy nhiều hơn là yêu. Nhưng không thể phủ nhận rằng, anh đối với Lý Mộ rất tốt. Mà sau đó, thương cảm và áy náy của Ngụy Tuần với Lý Mộ, cũng dần dần chuyển hóa thành yêu thích và quyến luyến. Thậm chí anh cũng không có ý trốn tránh khi nghe tin Lý Mộ có thai. Ngụy Tuần đưa Lý Mộ về Ngụy gia, muốn Ngụy gia chấp nhận cô, để anh kết hôn với cô, trao cho cô một danh phận.   Đọc tới đây, chắc bạn đang thắc mắc, vậy tại sao lại có tag “cẩu huyết” và “tra nam” ở thể loại phải không?    Lý Mộ rất tốt, Ngụy Tuần cũng tốt. Thế nhưng thế giới này không suôn sẻ và tốt đẹp như vậy. Chưa nói tới việc Lý Mộ phải chịu áp lực từ người nhà của Ngụy Tuần; mà chỉ nói tới việc mối tình đầu của Ngụy Tuần cứ liên tục quấy rầy hai người, mà mình đã thương Lý Mộ vô cùng. Lý Mộ biết rằng Ngụy Tuần không thể một sớm một chiều quên đi cô ta, cho nên cô bao dung với anh.   Thế nhưng ai cũng có giới hạn, chỉ với việc khi Lý Mộ đang mang thai, mà Ngụy Tuần bất chấp can ngăn của cô, chạy tới bệnh viện chỉ vì một cú điện thoại của cô gái kia, đã khiến mình vô cùng ức chế và ác cảm với cả anh lẫn cô ta. Mà cũng bởi vì chuyến đi ấy của Ngụy Tuần, Lý Mộ mới bị sảy thai, dẫn tới rạn nứt tưởng như không thể nào hàn gắn giữa hai người.   Ngụy Tuần rất tốt, nhưng lại cũng quá dễ mềm lòng. Thực ra ngày hôm ấy tới bệnh viện, anh đã nói rõ với cô gái kia, sau này không cần tìm anh nữa. Thế nhưng anh nói ra những lời ấy quá muộn. Để rồi khi trở về, anh không chỉ mất đi đứa con trong bụng Lý Mộ, mà còn suýt nữa còn không giữ được cô. Con người là vậy, khi có trong tay, luôn đặt ít tâm tư và không mấy trân trọng, tới khi mất rồi mới điên cuồng muốn tìm lại.   Ngụy Tuần muốn tìm lại trái tim của Lý Mộ, thế nhưng cũng chính anh đã làm cho nó trở nên nguội lạnh. Thực ra Lý Mộ khi từ nơi núi cao kia tới thành phố phồn hoa này, cô đã trao cho anh tài sản quý giá nhất của mình rồi, giờ nào còn thứ gì để cho anh nữa chứ.   Vậy là Ngụy Tuần một mình bước lên con đường tìm lại tình yêu, chỉ khác là nếu khi xưa bên cạnh có Lý Mộ, thì hiện tại con đường này, anh buộc phải đi một mình. Ngụy Tuần tin tưởng, chỉ cần anh dốc lòng, ắt sẽ được hạnh phúc.   Còn về việc Lý Mộ và Ngụy Tuần cuối cùng vì sao mà trở về với nhau, mời bạn đọc truyện để rõ hơn nè. ^^   “Sơn mộ như gió mạnh” dù gắn tag cẩu huyết nhưng thực ra mình thấy cũng không cẩu huyết lắm, hành văn tác giả ổn, nội dung khá độc đáo, xây dựng nhân vật khá chắc tay và cách giải quyết vấn đề về cơ bản là ổn thỏa, mình không có lấn cấn gì. Nếu bạn là một người yêu thích thể loại nữ truy hay nữ cường, thì hãy thử “Sơn mộ như gió mạnh” xem sao nha. ^^   __   (*) Hoa yêu đái: thắt lưng thêu hoa (**) Trích từ truyện, reviewer edit. Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Ngụy Diễn ôm song song đi lấy đồ ngọt, thật dài bàn ăn trước đứng một cái ôn ôn nhu nhu nữ nhân, còn có một cái gầy gầy cao cao tiểu thiếu niên cùng một cái sáu bảy tuổi tiểu nam hài, tiểu thiếu niên nhiệt tình mà cùng Ngụy Diễn chào hỏi: “Ngụy thúc thúc, ngươi còn nhớ rõ ta sao? Ta là trình tễ minh.” “Tiểu gia hỏa trường như vậy cao, gầy rất nhiều sao.” Trình tễ minh vuốt cái ót cười: “Không giảm phì không có biện pháp nha.” Bên cạnh đứng dịu dàng nữ nhân hắn cũng nhận được, là Thẩm giá trị thê tử, mấy năm nay bởi vì hợp tác nhiều có lui tới, gặp qua rất nhiều lần. Bọn họ chào hỏi qua, du âm nhìn hắn trong lòng ngực song song, cười đến ôn nhu: “Đây là ngươi hài tử sao? Thật đáng yêu.” “Không phải, là ta ca hài tử, song song, kêu du a di.” “Du a di hảo.” Song song ngoan ngoãn mà kêu một tiếng, ngọt ngào thanh âm kêu đắc nhân tâm ngọt tư tư. “Thật ngoan.” Du âm sờ sờ nàng lông xù xù đầu nhỏ. Ngụy Diễn cấp song song cầm một khối điểm tâm ngọt, Ngụy Tuần tìm lại đây. Hắn ôm song song cùng Thẩm giá trị một nhà ngồi ở cùng nhau, các đại nhân hàn huyên, tiểu hài tử nhóm liền ngồi ở bên nhau ăn điểm tâm ngọt. Song song bên cạnh là Thẩm thừa quang, nàng nhìn thoáng qua tiểu ca ca, tiểu ca ca cũng nhìn nàng một cái. Thẩm thừa quang không nói gì, song song cũng không nói gì. Song song chuyên tâm mà ăn điểm tâm ngọt, ngoài miệng dính vào bơ, các đại nhân đang nói chuyện không có chú ý, Thẩm thừa quang nhìn nàng vai hề, trảo quá trên bàn khăn giấy tiểu tâm giúp nàng sát miệng. ... Mời các bạn đón đọc Sơn Mộ Như Gió Mạnh của tác giả Trần Vị Mãn.