Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lương Đa Giả Vờ Ngủ

Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Lương Đa Giả Vờ Ngủ của tác giả Tần Tam Kiến: Lương Đa, 28 tuổi, tự mở một phòng khám nhỏ, hàng ngày lướt mạng nhâm nhi trà, bệnh nhân đến thì bận rộn làm việc. Người ngọt ngào tâm lương thiện, trong phòng treo đầy cờ thưởng. Lương Đa gặp ai cũng tươi cười, tất cả mọi người đều thấy con người Lương Đa chắc hẳn rất dễ theo đuổi, mà đâu ai hay rằng nguyên tắc sống của Lương Đa là —— Đừng yêu tôi, không có kết quả đâu. Anh là một người theo chủ nghĩa độc thân tuyệt đối, tận hưởng cuộc sống đơn độc. Ấy thế mà Tưởng Hàn xuất hiện dạy cho anh một đạo lý: Trên đời này không có cái gọi là “tuyệt đối”. Tưởng Hàn, 23 tuổi, tự nhận là mẫu đàn ông tỏa nắng, đến phòng khám đối diện trường học chích một mũi xong chớm yêu, phải lòng anh bác sĩ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Để đối phó với anh bác sĩ cứng đầu cứng cổ thì chỉ có cách nhõng nhẽo ỉ ôi. Cậu thấy thật ra Lương Đa thích cậu, chẳng qua là mạnh miệng không thừa nhận thôi. Tưởng Hàn: Em đã hiểu vì sao người ta hay nói sẽ không bao giờ đánh thức được người giả vờ ngủ. Lương Đa: Ngại ghê, tôi không hề giả vờ ngủ, tôi ngủ thật, không tin cậu nghe đi, tôi còn ngáy khò khò đây này! Giới thiệu tóm tắt: Không một ai có thể kháng cự được bé chó săn! Dàn ý: Trên con đường trưởng thành giúp đỡ nhau cùng chín chắn, đôi bên đều trở thành người tốt hơn nữa! *** Tóm tắt: Lương Đa là một bác sĩ 28 tuổi, độc thân và theo chủ nghĩa độc thân. Anh sống một cuộc sống bình yên, êm đềm trong phòng khám nhỏ của mình. Một ngày nọ, Tưởng Hàn, một sinh viên đại học 23 tuổi, đến phòng khám của Lương Đa để chích thuốc. Tưởng Hàn ngay lập tức phải lòng Lương Đa và bắt đầu theo đuổi anh. Lương Đa ban đầu từ chối Tưởng Hàn nhưng dần dần anh bắt đầu rung động trước sự chân thành của Tưởng Hàn. Review: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, ngọt ngào. Nhân vật Lương Đa là một bác sĩ ấm áp, tốt bụng. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc của mình nhưng anh lại rất yêu thương và quan tâm đến Tưởng Hàn. Tưởng Hàn là một chàng trai trẻ trung, năng động và luôn tràn đầy sức sống. Anh không ngại ngần theo đuổi Lương Đa và giúp anh mở lòng đón nhận tình yêu. Câu chuyện xoay quanh hành trình theo đuổi và chinh phục của Tưởng Hàn. Tưởng Hàn không hề nản lòng trước sự từ chối của Lương Đa. Anh luôn ở bên cạnh Lương Đa, quan tâm và chăm sóc anh. Sự chân thành và kiên trì của Tưởng Hàn cuối cùng cũng đã khiến Lương Đa rung động. Ngoài câu chuyện tình yêu, "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" còn là câu chuyện về sự trưởng thành. Lương Đa từ một người theo chủ nghĩa độc thân đã dần mở lòng đón nhận tình yêu. Anh cũng học cách bày tỏ cảm xúc của mình và trân trọng những người thân yêu. Đánh giá chung: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, ngọt ngào và đáng yêu. Câu chuyện mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn và những suy ngẫm về tình yêu và cuộc sống. Ưu điểm: Câu chuyện nhẹ nhàng, ngọt ngào và đáng yêu. Nhân vật Lương Đa và Tưởng Hàn đều được xây dựng tốt, có tính cách và cá tính riêng biệt. Câu chuyện mang đến những thông điệp ý nghĩa về tình yêu và cuộc sống. Nhược điểm: Một số tình tiết trong câu chuyện hơi cường điệu. Kết luận: "Lương Đa Giả Vờ Ngủ" là một câu chuyện tình yêu đáng đọc. Câu chuyện sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và những suy ngẫm về tình yêu và cuộc sống. *** Sáng nay lúc Lương Đa xem tử vi, bên trên nói rằng: Thích hợp cưới gả, thích hợp trang trí giường, thích hợp kết thiện duyên. Tránh ra ngoài, tránh chuyển nhà, tránh nhận lời mời. Màu sắc may mắn: màu bạc. Hướng đi may mắn: hướng Nam. Vì thế nên trước khi ra ngoài, Lương Đa còn đặc biệt phối thêm cặp kính gọng bạc đã mua từ tám đời, anh cũng quyết định phải nói chuyện với bệnh nhân nhiều hơn nhưng sẽ từ chối tất cả lời mời. Trước đây Lương Đa không phải kiểu người xem tài hạn mỗi ngày. Với tư cách một bác sĩ, theo lý thì Lương Đa nên ngoan ngoãn thờ phụng khoa học mới đúng, nhưng đã là con người thì cũng có this có that, mặc dù là bác sĩ nhưng anh sợ ma, tự nhiên gần đây lại còn bắt đầu quan tâm tới vận may rủi dựa trên cung hoàng đạo, đương nhiên không tới mức mê tín, chẳng qua anh cảm thấy mấy thứ gọi là “siêu hình” này có thể khiến cuộc sống mình vui vẻ và thú vị hơn. Có điều nói tới nói lui, đối với Lương Đa thì dù bói bài tarot hay coi tử vi, xác suất bói chuẩn là cực nhỏ. Anh cũng chẳng mong cuộc đời mình bị người ta “tính toán” , “suy diễn” , chỉ coi cho vui, tìm cái giải trí mà thôi. Lương Đa ra ngoài, lúc xuống lầu còn đứng lại cảm thán về sắc trời mùa thu, người cũng rất có tinh thần. Một năm bốn mùa, anh thích nhất là mùa thu, vào khoảnh khắc mùa thì cả đất trời bỗng chốc như mát mẻ hẳn, không còn nóng bức oi ả như ngày hè nữa. Lương Đa đứng ở cửa lớn biếng nhác duỗi eo, hít thật sâu để bản thân hấp thu tinh hoa của đất trời, hít đủ “dương khí” , thần sắc sẽ trở lên sáng láng hơn. Thời tiết hôm nay thực sự rất tốt, anh quyết định sẽ không lái xe ô tô mà đi tới cổng khu chung cư, quét mã rồi tự đạp xe đến phòng khám. Giảm thiểu lượng cacbon là trách nhiệm của mọi nhà. Tám giờ sáng, bác sĩ Tiểu Lương mặc một chiếc áo khoác ngoài bằng len với quần bò mới mua, lưng đeo chiếc balo mà năm ngoái anh dùng một “số tiền lớn” để hốt về, đạp xe như bay trên con đường vào ngày đầu thu. Một phiến lá nhẹ nhàng rơi xuống giỏ xe, anh nhìn về phía nó huýt sáo, coi như chào buổi sáng tốt lành. Một người sắp ba mươi tuổi lại ăn mặc như sinh viên đại học. Lái xe mất một tiếng, đạp xe chỉ cần bốn mươi phút. Đừng hỏi tại sao lái xe đi làm lại tốn thời gian hơn đạp xe, lỗi tại tắc đường đó. Lương Đa tới phòng khám vào lúc tám giờ bốn mươi phút, trễ mười phút so với giờ mở cửa. Phòng khám là của anh, bác sĩ hay y tá đều là anh. Mặc dù thông báo với bên ngoài giờ mở cửa là tám rưỡi sáng đến tám rưỡi tối, vậy nhưng chẳng ngày nào đúng giờ cả, đến muộn về sớm là chuyện rất bình thường. Mở cửa, vào phòng, thay quần áo. Lương Đa cởi áo khoác len móc lên cây treo đồ trong phòng làm việc, cầm chiếc áo blouse được giặt sạch sẽ, khử khuẩn đàng hoàng lên phẩy mấy cái rồi đứng trước gương mặc vào. Anh nâng gọng kính trên sống mũi, nhìn bản thân trong gương nở nụ cười, hở ra tám cái răng trắng đều rang như bắp. “Đẹp trai ghia.” Lương Đa tự khen bản thân, sau đó xoay người chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc. Phòng khám này được mở bên ngoài khu chung cư khá cũ. Người ở khu này đều là gia đình thuộc tầng lớp tri thức, đa số là người có tuổi, hoặc cháu trai, cháu gái của họ. Mấy chú dì đó thường hay tới chỗ anh để khám vài ba bệnh lặt vặt, lúc không bị bệnh gì cũng thích tới, chủ yếu là để tặng cho bác sĩ Tiểu Lương vừa đẹp trai ngất trời vừa nhiệt tình này vài quả trứng gà, miếng bánh hoặc chút đồ ăn vặt. Tính cách của Lương Đa rất tốt, nhiệt tình với tất cả mọi người lại còn biết ăn nói, nên dỗ cho ai nấy đều vui vẻ. Tốt nghiệp xong anh có làm trong bệnh viện vài năm nhưng về sau cảm thấy không phù hợp, bèn ra ngoài mở một phòng khám của riêng mình. Bây giờ vơ phải một mớ rắc rối, cụ thể là cứ lâu lâu lại có người muốn giới thiệu cho anh cô bạn gái. Bạn gái thì không cần, bởi vì Lương Đa là đồng tính. Nhưng bạn trai cũng không cần lắm, vì Lương Đa là người theo chủ nghĩa độc thân. Anh thích cảm giác tự do, một mình không bị gò bó, cũng chưa từng cảm thấy cô đơn lạnh lẽo. Những lúc có nhu cầu về vấn đề kia, anh còn có một ngăn tủ “dụng cụ” để giúp anh giải quyết, tự chơi một mình thích vãi loằn. Đi ra ngoài phòng nghỉ, bác sĩ Tiểu Lương bắt đầu duỗi thân vận động. Bình thường giờ này không có ai tới, anh sẽ tự nghĩ cách giết thời gian. Trong lúc vận động, Lương Đa tiện thể xem lại bảng tin buổi sáng trên điện thoại. Mặc dù anh chẳng mấy quan tâm đến việc trong nước, ngoài nước đang xảy ra chuyện to nhỏ gì, nhưng mấy thứ này đều là những chủ đề mà các chú dì tới chỗ anh hay nói chuyện, vì vậy anh bắt buộc phải có thông tin để tiếp lời. Lương Cao nhìn về phía cửa phòng khám, hướng này là hướng Nam, hướng may mắn của anh hôm nay. Đang khởi động thì cửa bị đẩy ra thật. Chín giờ sáng, có một anh đẹp trai bước vào. “Ấy? Ai đây ta?” Lương Đa nở nụ cười, “Mới sáng sớm đã đến phòng khám của tao, có gì chỉ bảo thế?” Người đến tên là Quản Tiêu, bạn tốt nhiều năm của Lương Đa. “Tối qua tao ở chỗ anh Trần của mày, nên tiện đường ghé qua thăm mày thôi.” Quản Tiêu đứng ở cửa, không hề có ý bước vào trong. “Buổi tối đi ăn không?” “Gì thế?” Trong lòng Lương Đa dấy lên một hồi chuông cảnh báo: “Sinh hoạt thầm kín của mày với anh Trần không hài hòa nên muốn để tao tư vấn hả?”   Mời các bạn mượn đọc sách Lương Đa Giả Vờ Ngủ của tác giả Tần Tam Kiến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ
Lần đầu tiên gặp mặt, cô thất tình chạy tới quán bar uống rượu giải sầu, bị anh cho là kẻ buôn bán ma túy bắt lại, giam giữ suốt một đêm. Lần thứ hai, cô thất nghiệp, tới KTV hát hò thì bị anh cho là gái gọi lại giam giữ suốt một ngày. Lần thứ ba, hai gia đình sắp xếp bữa cơm xem mắt, anh nhướn mày nhìn cô vẻ mặt châm chọc: “Sao thế này? Gà muốn hoàn lương à?” Rõ ràng là cô không cam tâm tình nguyện, hận không thể nhanh chóng thoát khỏi tên yêu ma này càng nhanh càng tốt. Cho đến một ngày, một người con gái tinh tế uyển chuyển xinh đẹp hơn cô xuất hiện; mỉm cười giúp anh chỉnh lại cà vạt, vẻ mặt dịu dàng nói: “Anh thật là, lúc nào cũng vậy, ngay cả cái cà vạt cũng đeo không xong.” Anh chỉ cười, trên khuôn mặt hiện rõ nét nhu hòa. Một thoáng đó, trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy đau đớn. *** Trong không khí tràn ngập mùi rượu và khói thuốc, âm nhạc mở ở mức lớn nhất, ầm ầm như đâm vào tai người nghe, trên sàn nhảy nam nữ điên cuồng giật lắc, những cô nàng ăn mặc thiếu vải đang ngả ngớn đong đưa khiêu khích đám đàn ông… Tả Phán Tình bị thứ âm nhạc đó làm cho choáng váng cả đầu óc . Từ trong ví rút ra một tờ tiền màu đỏ thả xuống bàn. Lắc lắc đầu, cố gắng làm cho chính mình tỉnh táo lại rồi lảo đảo bước ra khỏi nơi này. Mười một giờ đêm… Thời gian những kẻ thích sống về đêm chính thức bắt đầu cái mà bọn họ gọi là một ngày. Ánh mắt Tả Phán Tình có vài phần mơ hồ, miệng lẩm bẩm. “Đồ đê tiện. Đồ đê tiện ——” “Đàn ông các người đều chết hết đi. Đồ đê tiện. Đồ đàn ông thối tha, đàn bà hèn hạ ——” Tác dụng của cồn khiến cho cơ thể cô hơi nóng lên, thế nhưng ý thức vẫn còn rất rõ ràng. Hừm, tên khốn nào dám nói uống rượu có thể tiêu sầu hả? Vì sao cô càng uống lại càng tỉnh cơ chứ? Hình ảnh khuôn mặt tươi cười đắc ý của gã đàn ông đê tiện kia cứ lởn vởn phía trước mặt khiến đầu óc cô không ngừng quay cuồng . “Phán Tình em là người mới vào, nếu bản thiết kế của em không được cấp trên đánh giá tốt, chắc chắn em sẽ mất tất cả cơ hội để phát triển. Chi bằng cứ viết tên anh lên đó trước đã? Nếu chẳng may bản thiết kế này không được duyệt, cấp trên có hỏi đến thì anh sẽ nhận hết trách nhiệm về mình.” Khi vừa chuyển tới công ty mới chỉ vì một câu nói này cô đã ngu ngốc đem bản thiết kế của mình đưa cho hắn, trên đó còn ghi tên của hắn ta. “Phán Tình, em cũng biết là cơ hội này khó khăn lắm mới có được. Anh rất hy vọng sẽ giành được nó, thế nào em sẽ giúp anh chứ?” “Anh thành công, em là bạn gái của anh chẳng phải cũng sẽ được thơm lây sao.” Gương mặt nhã nhặn đó, cùng cái cúi đầu năn nỉ và thuyết phục: “Phán Tình, anh thật sự rất cần cơ hội này.” “Phán Tình ——” “Phán Tình ——” Cô thì cứ ngốc ngếch như vậy, chỉ cần là tên đó nói cô sẽ hoàn toàn tin tưởng. Thế nhưng kết quả thì thế nào? Hắn bám được con gái ông chủ liền lập tức đá cô. Tả Phán Tình chỉ cần tưởng tượng đến bộ dáng hai kẻ tiện nhân chung đụng với nhau là cô lại muốn bóp chết cái tên đàn ông thối tha đó. Điều mà cô hận nhất không phải vì chia tay với cái tên đê tiện đó. Mà cô hận bản mình thật quá ngu ngốc. “Tiện nhân. Tiện nhân ——” Tả Phán Tình dường như mắng hắn còn chưa đủ, ngay cả chính mình cũng lôi vào chửi: “Ngu ngốc. Mày thật là ngu ngốc ——” Dưới chân hình như đạp phải thứ gì đó khiến cho cô lảo đảo một cái, cảnh vật trước mắt cũng trở nên mông lung không rõ. Cố gắng giữ cho cơ thể mình trụ vững, lại bất ngờ bị người phía sau đụng phải. Không hề chuẩn bị Tả Phán Tình ngã sấp xuống mặt đất. Cánh tay chà xuống mặt đường truyền đến cơn đau nhức khiến cho ý thức của cô chợt tỉnh táo. Cô ngẩng đầu, cái người đụng phải cô hình như làm rớt cái đó trên mặt đất, anh ta vội nhặt lên rồi nhanh chóng rời đi. Này… chỉ nhặt đồ bị rơi rồi bỏ đi luôn hả. Tả Phán Tình nổi giận. Cánh tay bất chấp sự đau đớn vội tóm lấy người kia mượn lực đứng dậy. “Này. Anh không có mắt à? Anh đụng vào tôi rồi đấy có biết không?” Cánh tay thì đau, tâm trạng thì tồi tệ, khẩu khí của cô vô cùng gay gắt. “Cút ngay.” Người kia không chút nghĩ ngợi gạt tay Tả Phán Tình: “Bỏ ra.” “Còn lâu.” Tả Phán Tình lắc đầu: “Trừ phi anh xin lỗi, bằng không tôi sẽ không bỏ qua cho anh.” “Cái con điên này.” Ánh mắt người đàn ông nhìn về phía sau, mơ hồ nghe thấy một loạt những tiếng bước chân, hắn nôn nóng, không chút nghĩ ngợi dùng sức đẩy Tả Phán Tình ra rồi bỏ chạy. Tả Phán Tình bị hắn đẩy ngã đập cả người vào tường, khủy tay bị thương lại va chạm thêm một lần nữa. Sự đau nhức khó chịu khiến cho lửa giận trong lòng cô bốc lên ngùn ngụt. Không kịp nghĩ ngợi cô liền đuổi theo gã đàn ông kia. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . Lời tác giả: Các tình yêu thân mến, Tâm Nguyệt cưỡi chim xuất hiện. Hy vọng mọi người trước sau như một ủng hộ Tâm Nguyệt. Mỗi ngày chờ đợi. Vote. ment. Lưu lại dấu chân. Để cho Tâm Nguyệt biết là các bạn đã tới. Đây là một câu chuyện hoàn toàn mới, không hề giống như vậy những truyện trước. Tuyệt đối lật đổ mọi tiểu thuyết ngôn tình mà mọi người từng xem qua. Tình tiết hoàn toàn mới, cốt truyện hoàn toán mới Nam chính tuy rằng phúc hắc, nhưng nữ chính cũng không phải tiểu bạch thỏ. Chờ mong các tình yêu gia nhập. Hoan nghênh các tình yêu nhảy hố. Tâm Nguyệt xuất phẩm, cam đoan giữ hố. Không drop, không stop. Cố gắng viết những ảng văn, câu chuyện hay. Lăn lộn xin tài trợ, kêu gọi các loại ủng hộ. Cám ơn các bạn!!! Mời các bạn đón đọc Cô Dâu Bất Đắc Dĩ của tác giả Thiền Tâm Nguyệt.
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Editor: Ư Ư (1-290), Tinh Niệm (lolite2511) (còn lại) Thể loại: 【Bệnh kiều siêu ngọt sủng, 1VS1】 Mọi chuyện bắt đầu từ việc thần cách của Tô Yên bỗng một ngày bị rớt. Lại bị một hệ thống  bắt được và yêu cầu cô nếu muốn có lại được thần cách thì cần thực hiện những yêu cầu mong muốn của nam chủ. Kết quả là, cô bắt đầu đi trên con đường công lược nam chủ Thiếu niên kiệt ngạo cả mặt lệ khí: "Cậu chỉ có thể thích một mình tôi." Hoàng tử bệnh kiều ánh mắt sâu kín: "Em nói em sẽ ở bên cạnh tôi cả đời." Ảnh đế tà mị mắt đào hoa: "Tiểu Tô Yên, lại đây hôn cái nào." Tô Yên rối rắm, cô chỉ muốn tìm thần cách mà thôi, như thế nào còn bị quấn lên?....thấy người đàn ông trước mặt không thích hợp, lập tức sửa miệng, là là là, đều là vì anh, thích anh nhất! Nam chủ đầy tay là máu, từng bước tới gần, lẩm bẩm: "Em đã, nói, sẽ ở bên cạnh tôi, vĩnh viễn không rời." Tô Yên nhẹ nhàng dỗ dành: "Được được được, đều nghe anh, để em lau máu đi, đừng dọa người khác??" *** Mình là người theo dõi bộ truyện này xuyên suốt từ đầu tới cuối. Ấn tượng đầu tiên của mình là hình tượng nhân vật Tô Yên. Nói thật mình cực kì thích cách tạo hình nhân vật như vậy và mình chưa bao giờ đọc truyện có tính cách nhân vật như thế này dù mình đọc khá nhiều bộ xuyên nhanh, hệ thống. Về nội dung, lối hành văn khá mượt và có nhiiều tình tiết hài hước. Thế giới đầu thì chưa có gì nổi bật cả nhưng bắt đầu từ thế giới thứ 3 là mình thấy diễn biến bắt đầu lên cao rồi. Đặc biệt đọc bộ này mình cũng giống bạn thích ship cặp cổ trùng và tiểu hồng. Cặp này khá đáng iu nhen: 3. Nói chung là bộ này không đọc thì hơi phí! Đây là bộ truyện nằm trong danh sách top 1 thể loại xuyên nhanh hay nhất của mình. Thật sự là nếu người hệ xuyên nhanh thì không nên bỏ lỡ truyện này. Đọc khá thú vị *** Tô Yên là chủ thần đứng đầu trong 9 chủ thần của Cửu Trọng Thiên, cô phải xuyên vào các vị diện để tìm mảnh nhỏ chủ thần của mình. Đây là xuyên nhanh thể loại trưởng thành văn, ban đầu vì mất hết năng lực chủ thần, cả dung lượng não và giá trị thể lực của cô đều không còn nên Tô Yên rất yếu, hơi dùng lực một chút sẽ bị xỉu, suy nghĩ một chút sẽ bị đau đầu không chịu nổi. Nhưng yếu không có nghĩa là không hay, ngay từ vị diện đầu tiên truyện đã xây dựng các tình tiết, cách Tô Yên giải quyết vấn đề đều rất hay và hợp lý. Qua từng vị diện, khi hoàn thành nhiệm vụ công lược nam chủ cô sẽ có điểm tích lũy, nâng cao dần thể lực và dung lượng não, vì thế nên Tô Yên cũng dần mạnh hơn. Vì là thần nên tính cách đạm bạc, Tô Yên nói chậm, suy nghĩ chậm, không hiểu cách để giao lưu và bày tỏ, không lý giải được nhiều cảm xúc của con người. Tuy nhiên cô lại là một chủ thần rất ngoan, luôn chịu khó lắng nghe hệ thống và học hỏi. Chỉ số EQ thấp nên cái cách Tô Yên công lược cứ chậm rãi nhưng lại không hề hờ hững một chút nào, cô luôn cố gắng hết mức có thể của mình. Theo quá trình trưởng thành của Tô Yên tác giả cũng nâng dần mức độ khó của từng vị diện làm cho truyện luôn giữ được sự hấp dẫn. Lúc ban đầu yếu yếu héo héo thì Tô Yên chỉ cần công lược nam thần. Sau đó lên cấp rồi thì vừa công lược lại thực hiện di nguyện của nguyên chủ. Rồi sau nữa có địch nhân là các chủ thần còn lại muốn gϊếŧ chết cô tranh đoạt vị trí đứng đầu...  Xuyên qua các vị diện cùng với cô ngoài hệ thống Tiểu Hoa dễ thương toàn vô tình hố ký chủ còn có 2 sủng vật cô nhặt được: một con rắn độc ngu ngốc, hay quên đường và một con cổ vương kiêu ngạo lại rất manh. Đây là truyện 1vs1 nên nam chủ cũng là một người, à nói đúng hơn là "một yêu vương" chứ. Ở trong các vị diện nam chủ đa phần là nam chính nhưng cũng có khi là nam phụ. Xuyên vào các vị diện, nam chủ sẽ không nhớ Tô Yên là ai, chỉ kế thừa ký ức của nhân vật, tuy nhiên cũng có khi chịu một số kíƈɦ ŧɦíƈɦ mà ý thức vốn có của nam chủ sẽ thức tỉnh. Sự thức tỉnh này không báo trước này góp phần làm cho hình ảnh nam chủ rõ nét hơn, cũng khiến cho tình cảm nam nữ chính và nội dung truyện thú vị hơn. Đối với mình đây là một truyện hay, rất đáng đọc. Nam nữ chính mạnh nhưng không quá nghịch thiên, mặc dù là thần, là yêu nhưng nam nữ chính cũng sẽ có điểm yếu, cũng sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng. Qua từng vị diện nữ chính lớn mạnh dần, cũng học được thế nào là thích, thế nào là yêu và tình yêu của nam nữ chính cũng đi theo từng cung bậc, chậm rãi mà lớn dần lên. Tình tiết được tác giả xây dựng tốt, phong phú. Tuy nhiên mặc dù là một truyện hay nhưng mình vẫn trừ một chút điểm vì cảm giác truyện đưa tới dù hay nhưng lại cứ bình bình, kiểu như cứ đi theo một đường ngang chứ chưa có sự cao trào và điểm nhấn. Nhưng thực sự cái trừ này nó chỉ là một tí tẹo thôi, xét về tổng thể đây vẫn là một cuốn truyện rất hay.   Mời các bạn đón đọc Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời của tác giả Tần Nguyên.
Tớ thích cậu hơn cả Harvard
Để tôi kể bạn nghe, câu chuyện về cô bé Tây Thu già trước tuổi, con gái nhà bác bán đậu phụ cuối chợ. Cô bé lên cấp ba thì được chuyển vào ngôi trường mới, học cùng với con trai nhà bác bán kim cương đá quý. Đây là một bộ truyện TEEN đích thực, chỉ thích hợp với teen thôi vì nó là một câu chuyện học đường, không quá cao trào, kịch tính, chỉ là vài chuyện linh tinh của một cô bé con, trường lớp bạn bè xung quanh cô. Mình viết bộ này vì mấy bộ kia làm mình stress và ám ảnh kinh khủng nên phải viết cái gì nhẹ nhàng tươi mới cho tâm trạng phấn chấn lên một chút. Là một câu chuyện ONGOING và viết theo cảm xúc và cho nên không có thời gian ra chap cụ thể, có thể ba ngày, một tuần, cũng có lúc bế tắc thì cả tháng. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. P/S: Lan Rua’s Story ~ Porcupine & Duck Family.   1. Giới thiệu sơ lược về “Tớ thích cậu hơn cả Harvard” “Tớ thích cậu hơn cả Harvard” là một cuốn tiểu thuyết thuộc thể loại văn tình của tác giả Lan Rùa – người được mệnh danh là nữ hoàng ngôn tình của Việt Nam. Từng trang sách viết về những tháng năm hồn nhiên nhất trong cuộc đời của mỗi người, cuốn sách sẽ cùng bạn đi tìm lại những dư vị ngọt ngào của mối tình thanh xuân năm nào qua mối tình gà bông của Thu và Khôi. 2. Nội dung quyển sách “Tớ thích cậu hơn cả Harvard” Nội dung sách xoay quanh những câu chuyện giản dị thường ngày nhưng lại không kém phần ngọt ngào của cặp đôi Thu và Khôi. Trong câu chuyện, nữ chính là cô bạn Thu có tên đầy đủ là Phạm Lệ Thu, xuất thân từ một gia đình nghèo bán đậu phụ, vì thế mà cô được bạn bè đặt cho biệt danh là “Tây Thu đậu phụ”. Tuy còn nhỏ và nhà nghèo nhưng với sự dạy dỗ rất tốt của cha mẹ, mà Thu lại là một cô bé hết sức dễ thương và dễ quý. Và Khôi tên đầy đủ là Nguyễn Hoàng Trọng Khôi là một cậu bé mắc bệnh tự kỹ bởi bị ám ảnh lúc còn nhỏ, tuy được mệnh danh là soái ca trong truyện ngôn tình, sinh ra đã ở vạch đích, gia đình giàu có nhưng gia đình của Khôi không mấy hạnh phúc. Ba của Khôi là một người hết sức đáng giận nhưng thay vào đó Khôi có một người mẹ yêu thương cậu hết mình, một người dì cứ tìm mọi cách để trêu cậu. Tưởng chừng cả hai người chẳng có chút liên hệ liên quan gì đến nhau, thế nhưng tình cảm chính là dựa vào duyên phận. Định mệnh vốn là thứ con nguooiwf không thể nào quyết định được, giữa họ đã nảy sinh tình cảm và có một mối tình biết bao bạn trẻ mơ ước. Trong một lần đi giao đậu phụ giúp ba, Thu đã gặp Khôi, nào ngờ có vẻ như Khôi đã để ý đến cô bé ngay lần gặp đầu tiên. Sau đó của Khôi và Thu cùng thi vào một trường, vì để nhường cho Thu mà Khôi đã giả vờ bị ốm, nhưng cuối cùng, cả hai lại học chung trường, chung lớp thậm chí còn là bạn thân nữa. Thu và Khôi ngồi cùng bàn với nhau trong lớp học, nhưng khổ tâm Khôi lại ít nói chuyện, đúng hơn là không nói chuyện, cứ ngồi im mộ chỗ học rồi vẽ, vẽ rồi học, cậu vẽ rất đẹp. Vì Khôi cũng đẹp trai nên được rất nhiều người để ý đến. Tây Thu biết được chuyện Khôi mắc bệnh tự kỉ, không phải là bẩm sinh mà là dô môi trường khiến cậu trở nên lầm lì như vậy. Và Thu đã quyết định rằng sẽ bảo vệ cậu, và xem Khôi là bạn thân nhất hệ Mặt Trời. Vì làn da đen và nhà nghèo nên Thu bị nhiều bạn trong lớp khinh thường, không chới với Thu. Nhưng Tây Thu cũng không cần, cô bé nghĩ rằng mình chỉ cần chơi với Khôi thôi là đủ bởi vì Khôi đã cho Thu rất nhiều thứ như socola, sách vở, bút thước,…Tây Thu vốn dĩ là một cô bé nhân hậu, nhưng cô bé lại ở trong một gia đình nghèo, mẹ thì bị bệnh tim, thế nên cô bé rất nhạy tiền, bởi vì tiền chính là thứ duy nhất có thể cứu mẹ cô, có thể làm ba đỡ đau lòng. Để rồi, có những tình huống nhỏ xảy ra như Thu “bán” Khôi để nhận tiền của Chi rồi cảm thấy ân hận có lỗi,… Về phần Khôi, cậu coi Tây Thu như bảo vật, nhưng mà mỗi tội cậu cứ ghen hoài, ghen suốt, ấy thế mà Thu lại không nhận ra. Cảnh buồn nhất chắc là khi Tây Thu bị nhốt trong phòng lạnh, Khôi không tìm được thì lại trở bệnh nặng hơn, phải đưa vào bệnh viện, Khôi hiểu nhầm là Thu đã bỏ sang nước ngoài. Tuy là một đoạn ngắn thôi, sau hai cô cậu lại trở về bên nhau, nhưng vẫn khiến cho người đọc cảm động mà rơi nước mắt. Khôi thích Thu, nhưng Thu ngây thơ không nhận ra điều ấy. Nhưng rồi thời gian cũng trôi qua, Thu cũng dần cảm nhận được tình cảm mà Khôi dành cho mình. Vì thế, hai cô cậu đã bước vào thế giới tình yêu gà bông, nhưng việc học hành vẫn còn đó, không thể ngăn cản được họ. Cả hai đã có những khoảng thời gian ngọt ngào bên nhau, những lời nói dỗ dành như dỗ một đứa con nít và họ đã ở bên nhau suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống, cùng xây dựng ước mơ đi du học, tương lai hạnh phúc của hai người. Họ đã cùng đỗ vào trường Harvard, ngôi trường mơ ước của Tây Thu cũng là mơ ước của biết bao nhiêu học sinh. Tưởng chừng đã có một kết cục viên mãn, nhưng rồi những biết cố bất ngờ đã xảy đến, Khôi – người mà Thu đã thích hơn cả Harvard ấy lại đột nhiên biến mất không để lại một dấu vết. Trải qua rất nhiều biến cố và thăng trầm trong cuộc sống, cuối cùng hai người đã gắp lại nhau tại nước Mỹ và cảm giác của Thu về Khôi vẫn còn nguyên vẹn như lúc ban đầu không hề thay đổi. 3. “Tớ thích cậu hơn cả Harvard” là một tác phẩm nên đọc “Tớ thích cậu hơn cả Harvard” là một cuốn sách ngôn tình của Việt Nam, dưới đôi bàn tay của nữ hoàng ngôn tình Việt Nam Lan Rùa, nói về quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp của tuổi trẻ, mối tình đầu nhút nhát của mình ngày ấy,…đã để lại không ít ấn tượng trong lòng độc giả. Cuốn sách đã phản ánh một sự thật rằng người bạn yêu năm 17 tuổi chưa chắc sẽ là người đi cùng bạn đến suốt cuộc đời. Tuy nhiên, nếu là duyên phận do ông trời sắp đặt, thì có cách xa nhau đến nửa vòng trái đất thì cũng sẽ gặp lại nhau. Dưới lời kể ngây ngô, dễ thương của nữ chính Thu, tất cả mọi thứ đều trở nên rất ngộ nghĩnh và nhí nhảnh. Đôi lúc, giọng văn ấy bỗng trở nên rất hài hước, đôi lúc cũng rất tình cảm, đôi lúc cũng rất buồn tủi. Từng cảm giác một, người đọc có thể hoàn toàn nhập tâm, thả hồn vào trong cuốn truyện. Những tình tiết trong truyện được tác giả Lan Rùa sắp xếp một cách rất hợp lí. Đôi lúc có chỗ gây bất ngờ không thể lường trước được điều này. Truyện rất có tố chất gây sốc tới độc giả. Những gian khổ, trắc trở trong tình yêu của Khôi và thu cũng được Lan Rùa miêu tả một cách rất khổ tâm, chi tiết, khiến độc giả cũng cảm thấy xót thương và tiếc nuối theo cho tình yêu đó. Truyện đã truyền đạt được rất nhiều cảm xúc tới người đọc. Một mối tình thanh xuân của tuổi trẻ tưởng như chẳng có gì hay ho lại trở nên thật đẹp đẽ theo một màu sắc rất riêng biệt, không giống như bất kỳ tình yêu nào khác. Những rung động ngọt ngào, những cảm xúc đơn giản, những khoảnh khắc tuổi trẻ đáng mến ấy, suy cho cùng ai cũng chỉ có một lần trong đời này mà thôi. Thanh xuân trôi đi thật lặng lẽ, để lại biết bao nhiêu kỉ niệm khó quên nhất đời người, khiến chúng ta chỉ muốn dừng lại ở tuổi đôi mươi mãi mãi, không muốn quên đi bóng hình người ấy thêm một lần nào nữa. Giọng văn đậm chất Lan Rùa đã trở nên vô cùng hài hước, hóm hỉnh và dễ thương, rất phù hợp với thế hệ 9x, 10x. Nếu các bạn trẻ nào vẫn đang trên đường tìm kiếm thêm một nửa đích thực của cuộc đời mình thì đừng nên bỏ lỡ cuốn sách “Tớ thích cậu hơn cả Harvard” này. Biết đâu, sau khi đọc sách vào một ngày đẹp trời nào đó, bạn sẽ gặp được người mà mình muốn gặp cả đời này. Một cuốn sách cho thanh xuân, cho tuổi trẻ rất đáng để đọc thử và cảm nhận. Người đăng: doduc12306
Ngoan, Dỗ Anh
Gốc Trung: 乖,哄我. Hán Việt: Ngoan, hống ta. Tác phẩm: NGOAN, DỖ ANH (do editor đặt). Raw: Tấn Giang  Convert: Tàng Thư viện  Thể loại: vườn trường đến áo cưới, đô thị tình duyên, ngọt-sủng, HE. Độ dài: 50 chương + 20 phiên ngoại. Trạng thái: đang edit. Văn án 1: Có người hỏi Cố Ngôn Thanh rằng, nếu cậu thích một cô gái, cậu sẽ làm gì... Câu trả lời của cậu ngoài dự đoán của mọi người. "Tôi sẽ nghĩ tất cả mọi cách tạo cơ hội... để cô ấy theo đuổi tôi." Văn án 2: Tần Noãn viết thư tình cho Cố Ngôn Thanh, không đợi được trả lời từ anh. Kết quả không qua mấy ngày, cô chợt thấy Cố Ngôn Thanh tới làm khách nhà mình. Tần Noãn quyết định kéo anh vào phòng sách, "Em viết thư tình cho anh, tại sao anh không hồi âm?" Cố Ngôn Thanh: "Nhiều lắm, anh không thấy của em." Tần Noãn ấp úng: "Chuyện này... Hai nhà đều biết cả rồi, anh dàn xếp một chút đi, cho em đi cửa sau làm bạn gái của anh, nhá?" Cố Ngôn Thanh bị cô đè lên cửa, hai tai ửng hồng nhưng ngữ khí lại mang theo ý cười nhàn nhạt: "Được." Văn án 3: Tần Noãn cảm thấy bạn trai của mình rất nghèo, trong lúc học Đại học không biết anh đã làm bao nhiêu là việc bên ngoài. Cô an ủi Cố Ngôn Thanh: "Thật ra anh không cần cố gắng như vậy, tương lai để em nuôi anh là được." Cho đến một ngày, cô bị anh dẫn về ra mắt người nhà. Nhìn căn biệt thự sang trọng toạ lạc giữa sườn núi và nhóm người giúp việc ra đón bọn họ, Tần Noãn cảm thấy như đang nằm mộng. Tần Noãn: "Thái tử gia của tập đoàn Đằng Thuỵ, mỗi ngày làm việc ở công ty còn nói với em là thiếu tiền?" Cố Ngôn Thanh tựa người trước cửa sổ, có chút phiền muộn đáp: "Anh lập nghiệp không thành công nên mới thừa kế gia sản, áp lực tâm lý lớn lắm." Tần Noãn: "..." Em tức giận, anh dỗ em cho tốt vào!!!!!!! ***   Mời các bạn đón đọc Ngoan, Dỗ Anh của tác giả Dạ Tử Tân.