Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Không Có Người Như Anh

Review: Rabbitlyn | Chỉnh ảnh: Aurora ------ Giới thiệu: Cuối năm 2010, trước khi ra nước ngoài Trần Ngật nhận được tin nhắn từ một dãy số xa lạ — “Yêu thầm thật khổ, tựa như gió mùa hạ, nghe thì có vẻ thích, nhưng mang đến toàn là gió nóng. Vì thế mùa hè đi qua, tôi cũng không thích cậu nữa.” “Trần Ngật, chúc cậu lên đường bình an, tiền đồ như gấm.” Khi ấy, Trần Ngật 17 tuổi, sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai ngang tàn, là nhân vật phong vân của trường Trung học số Tám, ở trường được vô số bạn nữ theo đuổi. Đối với tin nhắn này, anh chưa từng để tâm, chỉ coi như tin rác rồi tiện tay xoá đi. Mãi đến thật lâu về sau, Trần Ngật nhìn thấy tin nhắn này một lần nữa trong điện thoại cũ của vợ chưa cưới của mình. Anh mới nhận ra rằng, tin nhắn rác lúc trước mình tiện tay xoá bỏ ấy, đối với Nguyễn Miên năm 17 tuổi, chính là dấu chấm hết của một thời thanh xuân. “Không có người như anh / Một câu có thể mang đến / Thiên đường hay địa ngục.” – Thiếu nữ nhạy cảm x Con cưng của trời – CP: quân nhân x bác sĩ – Nội dung tin nhắn tham khảo trên internet, tên truyện và câu cuối cùng trong bài “Không có người như anh” của Lương Tịnh Như. – Chú ý: Không miêu tả hành động thân mật của nhân vật chính khi còn vị thành niên. ------ Review: Thời tuổi trẻ có lẽ ai cũng đã từng yêu thầm một người, yêu thầm chỉ riêng mình biết, chỉ riêng mình chua xót, chỉ riêng mình đau đớn, chỉ riêng mình hạnh phúc. Nữ chính Nguyễn Miên trong tác phẩm “Không có người như anh” cũng vậy. Cô trúng tiếng sét ái tình với Trần Ngật để rồi cứ dõi theo bóng hình anh suốt những năm tháng học cấp ba. Cô theo chân anh vào đội tuyển Vật lí của trường, đau khổ khi biết anh sẽ ra nước ngoài học nên chỉ giành được giải nhì mất tư cách được trường đại học tuyển thẳng, thậm chí với số điểm hơn 680 mà vì chọn sai nguyện vọng nên học lại một năm. Một lần gặp Trần Ngật đã định bóng dáng chàng trai ấy sẽ mãi khắc sâu trong tim cô. Cô đau khổ khi cô gái khác có được qq của anh, thất thần khi tưởng rằng anh chấp nhận tình cảm của cô gái khác, ghen tị vì mình không có dũng khí như cô gái ấy để tỏ tình với anh. Làm bạn cùng bạn với anh nhưng không dám thể hiện chút xíu nào thích anh. Cô vô cùng thích anh nhưng khi có khá nhiều cơ hội vẫn không dám tiến bước như là được thầy giáo đề nghị anh kèm Ngữ văn cho cô cũng chỉ dám chờ anh liên hệ trước mới đáp lại. Thích anh khiến cô đánh mất chính bản thân mình, vậy nên khi học lại và trở thành Trạng nguyên tự nhiên năm sau, cô đã quyết định sẽ buông bỏ mối tình ấy. Điều mình thích ở Nguyễn Miên đó là cô ấy suốt gần 10 năm sau ấy cũng đã từng hẹn hò với người khác và thực sự đã từ bỏ Trần Ngật chứ không như các nữ chính trong các bộ yêu thầm khác lòng cứ mãi hướng về một người. Nếu như Trần Ngật không phải con đẻ của tác giả thì mình tin rồi nữ chính cũng sẽ kết hôn với một người khác. Trần Ngật - con nhà người ta trong truyền thuyết nên có quá nhiều người thích anh, nhưng năm cấp ba anh lại chưa từng rung động với ai vì chỉ muốn chú tâm vào việc học. Vậy nên anh đã bỏ lỡ tình cảm của cô gái ấy. Tuy nhiên khi gặp lại và nhận ra mình có tình cảm với Nguyễn Miên, anh lập tức theo đuổi bằng nhiều cách. Đầu tiên thì xin Wechat người ta rồi đăng những dòng status chỉ cho mình người ta thấy; thấy người ta để cho người khác đào tường lập tức thể hiện lòng trung thành không cho số người lạ; lấy cớ bạn học để lái xe chở người ta về nhà; biết đối tượng đi xem mặt là người ta còn đào hố. Đặc biệt là nam chính cũng đã biết được nữ chính thích mình từ hồi cấp ba thông qua đầy đủ các ám hiệu và không ngừng xót xa vì hai người đã bỏ lỡ quá nhiều. Nhân vật mình khá thích trong tác phẩm là Lý Chấp - chàng trai gia đình sa sút phải chuyển đến khu phố nghèo. Anh là người chứng kiến đầy đủ quá trình Nguyễn Miên thầm mến bạn thân mình nhưng chưa bao giờ vạch trần mà chỉ đưa ra những lời khuyên nhủ thích hợp. Gia cảnh sa sút nhưng Lý Chấp luôn lạc quan, học không được cũng chả sao và sau này anh đã tìm được một công việc thích hợp với mình. Lý Chấp như một người anh dẫn dắt Nguyễn Miên vượt qua giai đoạn tình cảm không suôn sẻ và cũng là người sẵn sàng đánh bạn nếu cậu ta chỉ đơn giản là thương hại mà đáp lại tình cảm của Nguyễn Miên. Đây không phải là một tác phẩm yêu thầm quá xuất sắc với mình, nhưng là một tác phẩm khá vì bút lực và cách triển khai của tác giả hợp lí không làm người đọc bỏ dở giữa chừng. Thông điệp tác giả muốn gửi gắm có lẽ là cứ học cho giỏi thành đạt và tình yêu ắt sẽ gõ cửa. *** Hôm Nguyễn Miên theo mẹ chuyển đến ngõ Bình Giang Tây, đúng vào hôm thế vận hội Olympics năm 2008 khai mạc, cả nước hân hoan đón mừng. Nhà nhà mở tung cửa lớn cửa nhỏ, tiếng hát ca, tiếng hoan hô trên TV truyền ra hoà với bóng người lay động trong phòng. Ánh trăng luẩn quẩn đan xen qua dàn Ăng-ten, xuyên qua kẽ hở của dây treo quần áo trên gác các gia đình, chiếu sáng một mảnh trời đất chật hẹp này. Mẹ cô – Phương Như Thanh đang khẽ dặn dò những điều mà trước đó bà đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần, “Đến nhà chú Triệu rồi thì nhớ phải chào hỏi mọi người đấy, hiểu chuyện một chút nghe không?” Nguyễn Miên đang cúi đầu nghĩ ngợi ở đằng sau, quan sát vết bánh xe vali lăn trên mặt đường đá xanh, uể oải đáp, “Con biết rồi ạ.” Phương Như Thanh nghe ra sự miễn cưỡng trong giọng nói của con gái, quay đầu nhìn cô một cái rồi quay lại đi tiếp. Đôi giày cao gót cao năm phân “cạch, cạch, cạch” tránh được những chỗ gập ghềnh trên đường một cách chuẩn xác, bóng dáng nhỏ gầy mà lão luyện, “Mẹ biết con còn trách mẹ ly hôn với ba con, nhưng Miên Miên à, hôn nhân không hề đơn giản như con nghĩ, có một số chuyện bây giờ con chưa hiểu được đâu.” Cha Nguyễn Miên – Nguyễn Minh Khoa là một nhà nghiên cứu khoa học, trước đây là bạn cùng trường đại học với Phương Như Thanh, rồi nhất kiến chung tình với bà trong buổi dạ tiệc chào đón tân sinh viên. Phương Như Thanh vừa tốt nghiệp đại học, hai người lập tức đăng ký kết hôn, trong vòng hai năm, Nguyễn Miên ra đời, một nhà ba người sống hạnh phúc trong khoảng bảy năm. Đến năm Nguyễn Miên lên tám, chắc là đã đến giai đoạn chán ngán của cuộc hôn nhân, cha mẹ bắt đầu cãi nhau như cơm bữa, không khí trong nhà lúc nào cũng ngột ngạt. Những cuộc tranh cãi chưa bao giờ dừng lại. Cho đến ba năm trước, Nguyễn Minh Khoa phải rời khỏi Bình Thành vì lý do công việc, trước khi đi nói chuyện thẳng thắn với Phương Như Thanh một lần, giữa hai vợ chồng có một khoảng thời gian hòa bình ngắn ngủi. Nhưng khoảng thời gian hòa bình này chỉ tồn tại được nửa năm. Tính chất công việc của Nguyễn Minh Khoa khiến ông quanh năm suốt tháng không ở nhà, những cuộc cãi vã thường xuyên trong những năm vừa qua đã bào mòn tình yêu giữa hai vợ chồng từ lâu. Giờ đây, thêm yếu tố thời gian và khoảng cách, cuộc hôn nhân này chỉ tồn tại trên danh nghĩa, và ly hôn là kết quả cuối cùng cũng là kết quả tốt nhất của hai người họ. Cuối tháng 10 năm ngoái, hai vợ chồng ly hôn trong hòa bình, nhà và xe thuộc về Nguyễn Minh Khoa, Phương Như Thanh chỉ cần quyền nuôi dưỡng Nguyễn Miên. Sau khi ly hôn, Phương Như Thanh – tổ trưởng phòng tài vụ một công ty nước ngoài có giá trị thị trường cao – nhanh chóng rơi vào cuộc tình mới cùng với Triệu Ứng Vĩ – quản lý bộ phận kinh doanh cùng công ty. Tết Âm lịch năm nay, Phương Như Thanh dẫn Nguyễn Miên đến gặp Triệu Ứng Vĩ. Chuyện sau đó cũng rất thuận lợi, Triệu Ứng Vĩ bắt đầu thường xuyên tham gia vào cuộc sống của Nguyễn Miên và mẹ cô. Một tuần trước, hai người họ đã đăng ký kết hôn rồi. Đối với quyết định của cha mẹ, từ trước đến nay Nguyễn Miên không tham dự vào cũng không bày tỏ ý kiến gì. Từ lần đầu tiên Nguyễn Minh Khoa và Phương Như Thanh cãi cọ trước mặt cô không hề cố kỵ, Nguyễn Miên đã đoán được tương lai sẽ có ngày này. Cô nhìn bóng lưng mẹ mình, một lúc lâu sau mới nói: “Con không trách mẹ.” Phương Như Thanh không nói tiếp nữa, lúc đi ngang qua một cửa hàng hoa quả trong ngõ nhỏ, bà dừng chân lại, bảo Nguyễn Miên đi chọn hai quả dưa hấu. Lúc ông chủ cân dưa, Triệu Ứng Vĩ dẫn con trai là Triệu Thư Dương đến. Người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, mặc áo sơ mi màu xám trắng và quần tây, dáng người cao và thẳng, thân hình chưa phát tướng, khí chất nho nhã. Ông đi đến cửa hàng hoa quả, rất tự nhiên đón lấy vali trong tay Phương Như Thanh, “Anh đã dặn em và Miên Miên chờ ở đầu ngõ đợi anh đến đón rồi mà.” “Cũng đâu có xa lắm.” Phương Như Thanh đưa tay cầm lấy cặp sách trên vai Nguyễn Miên, nhắc cô chào hỏi. “Cháu chào chú Triệu.” Trước khi Phương Như Thanh lên tiếng, Nguyễn Miên đã nhìn cậu bé nấp sau lưng Triệu Ứng Vĩ, lấy hai cái kẹo sữa hình thỏ trắng từ trong túi ra, “Ăn kẹo không?” Triệu Ứng Vĩ liếc nhìn Nguyễn Miên, có vẻ vui mừng ngoài ý muốn. Ông nắm lấy bả vai con trai, “Còn không mau cảm ơn chị đi.” Triệu Thư Dương nhận lấy kẹo, rụt rè đáp: “Cám ơn chị ạ.” “Không có gì.” Nguyễn Miên thuận tay sờ đầu thằng bé, nở một nụ cười nhàn nhạt. *** Căn nhà hai tầng của nhà họ Triệu nằm sâu trong ngõ nhỏ, là một căn nhà cũ tuổi đời vài chục năm, chỉ cách vạch phá dỡ và di dời đã được chính phủ phê duyệt trước đó vài chục mét. Trong nhà Triệu Ứng Vĩ, ngoài đứa con trai Triệu Thư Dương do người vợ quá cố để lại, còn có con gái Triệu Thư Đường và mẹ ruột Đoạn Anh của ông. Triệu Thư Đường bằng tuổi Nguyễn Miên. Nghe theo sắp xếp của Triệu Ứng Vĩ, sau khi khai giảng năm học mới, Nguyễn Miên sẽ chuyển đến lớp của cậu ta. Buổi tối, hai gia đình cùng ăn cơm với nhau xong, Triệu Ứng Vĩ và Phương Như Thanh dẫn Nguyễn Miên lên phòng ngủ trên tầng hai. Phòng không lớn, được cái nhiều ánh sáng, cách bài trí trông cũng ấm áp. Trên bàn học có mấy cái thùng giấy chưa mở, Phương Như Thanh giải thích: “Đây là mô hình chú Triệu con đặc biệt nhờ người mang từ nước ngoài về.” Nguyễn Miên bước tới mở một thùng ra, ngoảnh đầu nói cám ơn: “Làm phiền chú Triệu rồi ạ.” “Không phiền, cháu thích là được rồi.” Triệu Ứng Vĩ không ở trong phòng quá lâu, giải thích về cách bài trí trong phòng xong thì đi ra. Phương Như Thanh giúp Nguyễn Miên dọn giường, ngồi xuống bên giường, “Trình độ giảng dạy của trường Trung học số Tám khá tương đương với Trung học số Sáu, chú Triệu con đã liên hệ với giáo viên và lớp học xong xuôi rồi, ngày 30 tháng 8 tới báo danh. Lớp học thêm bên trường Trung học số Sáu của con học đến hôm nào?” “Ngày 16 ạ.” “Cách có vài ngày thôi à, hay mẹ gọi điện cho thầy Chu của con, con cũng đừng đi nữa, từ đây ngồi xe qua đó xa lắm.” Nguyễn Miên cụp mắt, “Không cần đâu ạ, con vẫn nên đi thì hơn, dù sao cũng chỉ còn bảy, tám ngày nữa, vả lại bài thi và tài liệu con vẫn để ở lớp bên kia.” “Cũng được.” Phương Như Thanh không ép cô nữa, đứng lên nói, “Vậy lát nữa con đi tắm rửa đi, tối ngủ sớm một chút, mai mẹ lên gọi con dậy ăn sáng.” “Vâng, mẹ ngủ ngon.” “Ừ.” Phương Như Thanh xoa xoa đầu cô, “Ngủ ngon.” Sau khi Phương Như Thanh ra ngoài, Nguyễn Miên mở vali của mình ra, cất quần áo bên trong vào tủ quần áo. Đến khi bên ngoài không có tiếng nói chuyện nữa cô mới cầm đồ ngủ đi tắm. Căn nhà cũ ngoại trừ phòng ngủ chính có phòng vệ sinh riêng, cả tầng trên và tầng dưới chỉ có một phòng vệ sinh chung. Nguyễn Miên đang tắm thì nghe thấy Triệu Thư Dương ở bên ngoài gõ cửa nói muốn đi WC. Cô đáp ngay lập tức, ngay cả sữa tắm cũng không dùng, lấy khăn tắm lau qua nước trên người, mặc đồ ngủ bước ra để cho Triệu Thư Dương vào. Cửa đóng không chặt, Nguyễn Miên nghe thấy tiếng động bên trong, khẽ nhíu mày, xoay người bước lên tầng, lấy một cái máy sấy nhỏ trong vali ra để sấy tóc, sau đó tắt đèn nằm xuống giường. Có tiếng ai đó đi lại ngoài hành lang, Nguyễn Miên trở mình, ngửi thấy mùi bột giặt không quen thuộc trên gối, một lúc sau mới buông tiếng thở dài. *** Sáng hôm sau, Nguyễn Miên không ăn sáng cùng nhà họ Triệu. Từ ngõ Bình Giang Tây đến lớp học thêm mất nửa tiếng đi xe, cô không có thời gian ngồi xuống ăn sáng. Phương Như Thanh dẫn cô ra chỗ bắt xe. Ban ngày, ngõ Bình Giang Tây náo nhiệt hơn buổi tối nhiều, trong ngõ có đủ loại cửa hàng tạp hoá, tiệm làm tóc và cửa hàng bán hoa quả. Những tấm biển hiệu bằng nhựa khung nhôm đã nhạt màu vì phơi nắng dầm sương. Ánh nắng ban mai đẹp đến nỗi khiến cả con ngõ trở nên sáng rực. Khi đi đến biển hiệu điểm dừng xe bus, Phương Như Thanh dặn dò đầy lo lắng: “Nếu có bài kiểm tra phải tan học muộn thì nhớ gọi mẹ, mẹ đến đón con.” “Con biết rồi ạ.” Đến điểm dừng xe bus, Nguyễn Miên tay cầm bánh quẩy và sữa đậu nành ngồi lên xe. Ven đường, cửa hàng nối tiếp cửa hàng, hiện ra một góc Bình Giang công quán [3] chỉ cách ngõ Bình Giang Tây một con đường. [3] Công quán: thường dùng chỉ ly cung biệt quán hoặc cung thất chư hầu thời xưa, cũng chỉ nơi ở của nhà giàu, khá giống với khu biệt thự, dinh thự ngày nay. Chuyến xe cứ xa dần, rời xa mảnh đất phồn hoa xưa cũ này. *** Một tuần sau, hầu như ngày nào Nguyễn Miên cũng sáng chín giờ đi chiều năm giờ về, mãi đến hôm cuối cùng, lớp học thêm tổ chức buổi liên hoan, cô về muộn hơn bình thường bốn tiếng. Lúc xuống xe đã gần chín giờ, Nguyễn Miên cầm cặp sách, mua kem que ở quầy bán đồ ăn vặt bên đường, vừa ăn vừa đi về hướng ngõ nhỏ. Giờ này hàng xóm đã đóng cửa tắt đèn gần hết, chỉ có mấy nhà là có thể nhìn thấy ánh sáng TV hắt qua khung cửa sổ. Ánh trăng trở thành ánh sáng duy nhất nơi đây. Ngõ nhỏ lắt léo phức tạp, hơi thất thần một tí sẽ rẽ nhầm đường ngay. Nguyễn Miên dừng lại ở một con ngõ chéo xa lạ, đang lưỡng lự không biết đi lối nào, bỗng ngõ nhỏ bên phải có hai người đàn ông cười nói đi đến, ánh mắt dừng trên người cô vài giây. Nguyễn Miên vô thức siết chặt quai cặp, không đợi bọn họ đi qua đã xoay người đi đến một con ngõ có ánh sáng cách đó không xa. Phía sau yên tĩnh vài giây, nhưng ngay sau đó tiếng bước chân vang lên dồn dập, da đầu Nguyễn Miên tê rần, không dám quay đầu nhìn lại mà chỉ bước nhanh hơn. Cuối cùng thậm chí cô còn phải chạy, tiếng gió rít gào bên tai, mang theo hơi thở của mùa hè, khô nóng mà ngột ngạt. Ánh sáng trong con ngõ này phát ra từ một quán net bên đường, có mấy chàng trai đứng trên bậc cửa, bên cạnh còn có người bán đồ nướng. Nguyễn Miên chạy thẳng đến trước quán nướng. Lý Chấp đang quét gia vị lên xiên thịt dê nướng thì bị cô dọa giật mình, “Cô…” Cô thở hổn hển, “Ông chủ, tôi mua hai mươi xiên thịt dê nướng.” Nói xong, Nguyễn Miên giả vờ lơ đãng nhìn con đường vừa đi qua, nơi đó không một bóng người, như thể nỗi sợ bóng sợ gió vừa nãy là do cô tự biên tự diễn vậy. Cô thu lại tầm mắt, đối diện với ánh mắt khó hiểu của chàng trai, đưa tay lên sờ mặt mình, “Sao thế ạ?” Lý Chấp cười, “Không có gì. Muốn mua hai mươi xiên thịt dê đúng không? Xong ngay đây.” Trong thời gian chờ thịt nướng, Nguyễn Miên lấy điện thoại ra gọi cho Phương Như Thanh, không có ai nhấc máy, gọi ba cuộc vẫn không được. Điện thoại cô không lưu số Triệu Ứng Vĩ, cũng không lưu số máy bàn của nhà họ Triệu, chỉ có thể cách vài phút lại gọi cho Phương Như Thanh một cuộc. Nhưng đến tận khi hai mươi xiên thịt dê được nướng xong, Nguyễn Miên vẫn không gọi được cho bà. Nguyễn Miên cầm túi gói xiên thịt dê đứng bên lề đường, do dự không biết nên tiếp tục ở đây gọi điện thoại hay đánh bạo đi về một phen. Lý Chấp vừa bê xiên thịt dê đã được nướng thơm lừng lên bàn vừa hỏi mấy chàng trai đứng bên cạnh: “Mọi người ăn trước đi, cá nướng sắp xong rồi.” Nguyễn Miên nghe thấy thế thì quay đầu nhìn lại, ánh mắt lơ đãng lướt qua phía bên kia, vô tình nhìn thấy một chàng trai đang đứng trên bậc thang nhìn điện thoại. Dáng anh rất cao, dưới ánh đèn quán net, tóc anh vừa giống màu nâu lại vừa giống màu cà phê, tóm lại không phải là màu đen. Nhưng anh mặc một chiếc áo ngắn tay màu đen, bên dưới là chiếc quần thể thao cùng màu sọc trắng, chân đi đôi giày vải màu trắng, đôi mắt mang theo sự thâm thuý khắc cốt ghi tâm và lạnh lẽo thấu xương. Con người khá mẫn cảm với cái nhìn chăm chú của người khác, chàng trai ngẩng đầu lên như phát hiện ra điều gì, nhìn xung quanh một lượt. Nguyễn Miên vội cúi đầu trước khi tầm mắt anh lướt qua, tay chân cứng đờ như không phải của bản thân. Trần Ngật cũng không nhìn sang phía Nguyễn Miên. Anh tỏ vẻ không để ý nhìn sang hướng khác, nhấc chân bước xuống hai bậc, “Chị Lộ nói quán net hết thuốc rồi, em đến lấy hai điếu.” “Vừa hay anh với cậu qua đó chuyển rượu về đây luôn.” Lý Chấp đưa dụng cụ trong tay cho người khác, dặn dò một câu, “Đến canh cá nướng cho tôi.” Có người đáp: “Đến đây.” Lý Chấp tháo tạp dề trước ngực ra ném lên ghế, “Đi thôi.” Trần Ngật bước xuống bậc thang, Lý Chấp quàng vai anh. Đi được vài bước, Lý Chấp quay đầu lại nhìn Nguyễn Miên, “Em gái, muộn thế này sao chưa về nhà đi?” Nguyễn Miên nắm chặt túi nilon trong tay, liếc nhìn chàng trai bên cạnh anh, trong nháy máy hô hấp có phần khó khăn, “Giờ về ngay đây ạ.” “Gần đây em mới chuyển đến đây à, trước kia chưa từng gặp em.” Lý Chấp gãi gãi cổ, nhướng mày hỏi, “Em ở sống ở đâu?” Nguyễn Miên suy nghĩ một lúc, “Nhà họ Triệu trong ngõ nhỏ ạ.” “Triệu Ứng Vĩ?” “Vâng.” “Thế sao em lại chạy đến chỗ này? Đi lạc à?” Lý Chấp cười nhẹ, buông cánh tay quàng trên vai Trần Ngật xuống, nghiêng đầu trò chuyện với anh, “Có phải nhà họ Triệu ở ngõ bên kia không?” Trần Ngật giương mắt, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Nguyễn Miên, giọng nói sạch sẽ, rõ ràng, tựa như dòng suối nhỏ róc rách chảy qua thung lũng, “Không ấn tượng lắm.” “Anh nhớ hình như là vậy.” Lý Chấp nhìn Nguyễn Miên, “Siêu thị nhà họ Lý em biết không? Muốn về nhà họ Triệu phải đi qua đó, nhưng tám giờ siêu thị đã đóng cửa rồi, lúc em đi qua chắc không chú ý tới, đi thôi, bọn anh tiện đường đưa em về luôn.”  “Cám ơn ạ.” Nguyễn Miên cầm xiên thịt nướng đã nguội đi theo bọn họ, lòng bàn tay và lưng đã đổ một lớp mồ hôi. Đi được nửa đường, Nguyễn Miên nhận được điện thoại của Phương Như Thanh, nói vài câu, Triệu Ứng Vĩ đứng nghe bên cạnh đã hiểu đầu đuôi câu chuyện, bảo cô đứng chờ ở siêu thị, bọn họ sẽ đến đón cô. Lý Chấp quay đầu nhìn cô một cái rồi tiếp tục nói chuyện linh tinh với Trần Ngật. Đến cửa siêu thị, anh ta hỏi Nguyễn Miên: “Người nhà đến đón em à?” “Vâng, cảm ơn anh. Hôm sau sẽ đến nhà anh mua thịt dê nướng.” Lý Chấp bật cười, đáp: “Ok.” Trần Ngật bên cạnh cất điện thoại, khom lưng sờ soạng bên dưới cửa cuốn một hồi, sau đó dùng sức kéo cửa cuốn lên. Hoá ra siêu thị vẫn có người, đèn cũng sáng, chẳng qua cửa quá kín nên ánh sáng không lọt ra ngoài. Cánh cửa này vừa mở ra, chiếu sáng một vùng lớn. Lý Chấp không nói gì với Nguyễn Miên nữa mà xoay người theo Trần Ngật vào siêu thị. Nguyễn Miên đứng bên ngoài, thấy hai người họ đang nói chuyện cùng người ở trong siêu thị. *** “Đã nói với ông bao nhiêu lần rồi, cháu là Lý Chấp, cậu ta là Trần Ngật.” Lý Chấp gân cổ lên nói, giọng điệu có chút oán giận: “Sao đến cả cháu mình cũng nhầm được?” “Trần Ngật, Trần Ngật là ai thế?” Đây là giọng của cụ già. Còn có tiếng của người đàn ông trung niên, “Chính là cháu trai của ông Trần ở Bình Giang công quán, ông Trần Bình Hồng bạn của ba đấy ạ.” Ông cụ à ba tiếng, như hiểu như không, “Thế cháu là chữ Trần nào chữ Ngật nào?” Trong phòng yên tĩnh vài giây, Nguyễn Miên không nhịn được quay đầu lại, chàng trai nghiêng người với cánh cửa, trước mặt anh là ông cụ ngồi trên xe lăn, trông dáng vẻ đã già yếu. Anh hơi khom lưng, từ góc độ này sống mũi vô cùng cao và thẳng, giọng điệu biếng nhác rất êm tai, “Nhĩ Đông Trần, Ngật trong Tháp Phật sừng sững hái được sao ạ.” Mời các bạn mượn đọc sách Không Có Người Như Anh của tác giả Tuế Kiến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ác Ma Truyền Kỳ
Vào khoảng một năm trở lại đây,bỗng nhiên lại xuất hiện ra một Kỳ Lân Vương, ẩn sâu dưới vỏ bọc ấy là một tên thiếu niên trẻ tuổi tên gọi Đằng Tuấn, lại là người đứng đầu nhóm Ngũ Hành Kỳ Lân. Khi hắn xuất hiện, không ai có thể ngờ rằng hắn chỉ là một đứa “tiểu quỷ” trẻ nhất trong nhóm nhưng bản lĩnh không hề thua kém ai và lại càng không thể ngờ tới tên “ác ma thiếu niên” nổi tiếng năm xưa lại chính là hắn. Nhớ ngày ấy nổi tiếng khắp nơi Tên “ác ma” giết người không chớp mắt Khi ra tay không hề thương tiếc Làm người người thất hãi hồn kinh Đến một ngày không hiểu vì sao Tên “ác ma” bỗng nhiên biến mất Như sương như khói hòa vào không khí Chẳng ai biết hắn ở phương nao Câu chuyện đến đây ngỡ như kết thúc Nhưng mọi chuyện trên đời ác lai ác báo Đâu dễ dàng buông tha bất kỳ ai Người có thù đương nhiên sẽ đến báo Kìa nhìn xem “thiên sứ” đã tìm đến Đòi mạng ngươi để báo thù nhà “Ác ma” ngươi dù có chạy đằng trời Vẫn không thể thoát khỏi vòng nhân quả *** Trên đường nhân phốLos Angeles. Lại là một lần xảy ra hành động tập kích! Vài thiếu niên thân hắc y khoảng mười mấy tuổi, che mặt, xuyên qua một bức tường hoa hoa lệ vọt vào trong. Bọn họ hành động thuần thục mà tàn bạo, đối phó với người của đại trạch lý một chút cũng không lưu tình, gặp người liền sát, súng lục trong tay bọn họ giống như món đồ chơi, nhưng bên trong trang đều là đạn thật thương thực, càng có thể bị mất mạng. “A…” Lại một người chịu khổ bị trúng độc thủ. “Đi mau! Là ác ma thiếu niên!” Vài tên phó từ dãy hành lang dài chạy vội ra, không ngừng la hét. Trong đám thiếu niên này, có một thân hình cao gầy tựa hồ là thủ lĩnh bọn họ, từ chiếc mặt nạ bảo hộ lộ ra ánh mắt đặc biệt uy mãnh, bình tĩnh, rất bình tĩnh, kia không phải là ánh mắt của một đứa nhỏ nên có. Lần này tập kích bất ngờ là vì thay đầu lĩnh hắc đạo Biện Lâu Tiên ở Lạc thành diệt trừ đối thủ, tất cả đều là do đã đắc tội đến người ở Đường nhân phố gồm những phần tử Trung Quốc hỗn loạn. Đào Chấn Đông – chủ nhân gian hào trạch này cũng quá kiêu ngạo, hắn chiếu tử cũng không lượng sức mình, dám mạo phạm Đường nhân phố lão đại Biện Lâu Tiên. Quả nhiên là chán sống! Vì thế, Biện lão đại phán một câu công đạo xuống dưới: “Thiêu nhà hắn! Không để người nào sống sót!” Cứ như vậy, “ác ma thiếu niên” lại xuất động.   Mời các bạn đón đọc Ác Ma Truyền Kỳ của tác giả Bồng Vũ.
Đoạn Niệm
Đây không phải là câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà bạn đã từng được nghe mà đây chỉ là một dị bản. Câu chuyện lại càng không đơn giản chỉ là chuyện cũ, và nó còn là những câu chuyện chưa bao giờ được biết đến. Tấm Cám - truyện chưa kể. Tất cả sẽ có trong Đoạn Niệm *** Thành phố H vào thu nổi tiếng với vẻ đẹp lãng mạn của những con đường tình yêu rợp bóng hoa bằng lăng. Sắc tím mộng mơ của những bông hoa như khảm vào nền trời xanh trong vắt không gợn mây, không khó tìm những cặp tình nhân tay trong tay dạo bước trên những con đường đẹp cổ kính. Tại nhà thờ Đức Bà tọa lạc giữa trung tâm thành phố đang diễn ra 1 hôn lễ khá ấm cúng. Khách mời cười nói ồn ào, mặt tươi rạng rỡ tranh thủ qua lại chào hỏi nhau. Trong phòng chờ, các cô gái tất bật trang điểm, sửa soạn cho nhân vật chính ngày hôm nay. Mọi người đang cười nói rôm rả thì có 1 chàng trai mặc vest đen thanh tú bước đến, các cô gái tản ra vội liếc mắt đưa tình với cậu. - Chị gái em hôm nay quá xinh đẹp. Anh rể thật có phúc mới được lấy chị làm vợ nha! Cô gái mặc chiếc váy cưới bồng bềnh xoay người lại hiện ra 1 gương mặt được trang điểm khá đẹp. Nụ cười e lệ đầy hạnh phúc làm khuôn mặt cô bừng sáng hơn.   Mời các bạn đón đọc Đoạn Niệm của tác gải Bích Hồng.
Cung Khuyết
Cho tới tận lúc đầu ta bị chém xuống, treo trên cổng thành thị chúng, ta vẫn không thể hiểu được tại sao mình lại rơi vào kết cục này.  Nguyên Quân Diệu ta vốn không có ý định làm vua, so thế nào cũng thua kém đám huynh đệ. Nhị ca dũng mãnh thiện chiến, cửu đệ thông minh âm hiểm, ai cũng đều xứng đáng ngồi trên cái ghế này hơn ta.  Lần đầu tiên ta gặp nàng, Sở Tư Nam, công chúa nhỏ tuổi của Sở liệt đế, cũng là ngày phụ hoàng đánh thắng Đại Sở quốc, tiến vào hoàng thành Kim Lăng. Nàng đứng lẫn sau đám cung nhân, không nhìn rõ mặt, ta cũng chẳng để tâm. Bởi vì lúc đó trong lòng ta đang mang mối tương tư một nữ nhân xinh đẹp khác.  Lần thứ hai gặp lại, nàng mang khuôn mặt xấu xí đứng trước huynh đệ chúng ta. Phụ hoàng muốn một người trong đám con của ngài cưới Sở Tư Nam, nhưng nhìn khuôn mặt đó, Nhị ca và Cửu đệ đã sớm quay đầu đi. Ta cảm thấy cô nương này có chút đáng thương, lại muốn kết thúc chuyện này thật nhanh, bèn đứng ra nhận lấy trách nhiệm.    Sau này ta mới biết, phụ hoàng đã sớm hứa với Sở Tư Nam, người cưới nàng sẽ được ngồi lên vương vị. Ta lại phát hiện ra, nàng dịch dung thành bộ dạng xấu xí để làm chướng mắt chúng ta. Khi nàng trở lại khuôn mặt thật, sự xinh đẹp cao quý của một công chúa, dù là đã vong quốc cũng khiến nỗi tự ti trong lòng ta càng lớn hơn. Nguyên Quân Diệu ta từ khi nào phải nhờ đến nữ nhân mới có được ngai vàng!  Ta càng không muốn thừa nhận, thực ra mình đã yêu nàng từ ngày đó rồi. Nàng không giống những nữ nhân nũng nịu bên người ta một chút nào. Nàng quá cứng rắn, đến nỗi ta phát cáu trước sự dửng dưng ấy của nàng. Yêu nhiều thì hận nhiều, ta bắt đầu xa lánh nàng, thậm chí còn ra tay khiến nàng bị thương, vĩnh viễn mang trên mặt vết sẹo gớm ghiếc. Trời sinh ta vốn thích mỹ nhân, thích những thứ yếu đuối mềm mại, vì ở bên cạnh họ ta mới có cảm giác thành tựu. Ta say đắm Phùng Yên Nhi cũng bởi vậy, hận không thể sủng nàng ta lên tận trời. Vì yêu, ta đem lí trí vứt bỏ, hết lòng nâng đỡ ngoại thích của Phùng Yên Nhi. Nghĩ lại, ta bỗng cảm thấy mình mê muội không ai bằng, vì một chút hư tình giả ý mà bị lừa mất cả ngai vàng.  Nhưng tất cả những điều này ta chỉ nhận ra khi đã đến bước đường cùng, phản tặc xông vào cung, Phùng Yên Nhi đưa tới bên miệng ta một chén rượu độc. Ta hận đám chuột chết nhát chỉ biết dùng ám chiêu sau lưng này, càng hận bản thân vì quá tin tưởng mà dễ dãi với người kề vai chung gối. Ta không phải là một hoàng đế tốt, cũng không thiếu người mắng ta là hôn quân, nhưng ta vẫn không thể nuốt mối hận mà chết đi như vậy.  Ta dùng hết chút sức lực còn lại, tự thắt cổ ở cây hòe phía sau vườn. Sau khi ta chết, đầu bị chặt xuống, treo trên cửa thành để dân chúng đi qua phỉ nhổ. Ta cũng không biết tại sao linh hồn của mình không đầu thai, có lẽ là do không cam lòng. Trong ngày đông tuyết phủ kín trời, ta lặng lẽ nằm ở đó, đau đớn đến tuyệt vọng.  Chính lúc ta thảm hại nhất ấy, Sở Tư Nam lại xuất hiện.  Nàng vẫn mang bộ dáng xấu xí do một tay ta gây ra, đứng nhìn ta dưới trời đầy tuyết bay, lại nhẹ nhàng mỉm cười. Nàng đến để chôn cất cho ta. Ta bỗng cảm thấy muốn khóc.  Ta nghĩ nếu được quay ngược thời gian, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ rơi nàng. Ta bẻ gãy cánh chim của nàng, giờ báo ứng của ta cũng đã đến, nhưng nàng lại thanh thản như thế, tiễn ta một đoạn đường cuối. Cổ ta rất đau, nhưng tâm ta khi nhìn thấy nàng càng đau hơn. Trước lúc rời đi, nàng rơi một giọt nước mắt. Khi Đại Sở quốc diệt vong, khi ta nghe lời gian thần giết con dân của nàng, cả khi kiếm của ta rạch một đường lên mặt, nàng vẫn không hề khóc. Vậy mà giờ đây nàng lại rơi nước mắt vì ta...  Cảm ơn, A Nam.  Đúng vào lúc ta nghĩ, đời này của mình thế là kết thúc, thì kì tích lại xảy ra. Ta trọng sinh, trở lại khi mới đăng cơ được hai năm, tất cả còn chưa bắt đầu. Chuyện đã qua tựa như một giấc mơ, nhưng lần này, ta lại biết rõ tâm của mình hướng về ai. A Nam, ta sẽ không bao giờ buông tay nàng một lần nữa.  ----------- Đó là một ngày hè nóng nực, ta bị Nguyên Quân Diệu ném cái chặn giấy vào đầu, máu chảy thấm ướt nền nhà. Ta đứng lặng bên cạnh bức tường cung Trường Tín, khóc đến khi nước mắt cạn khô, cũng cạn luôn cả phần tình nghĩa ít ỏi giữa ta và hắn.  Ta là Sở Tư Nam, một công chúa vong quốc, lí do duy nhất ta còn sống đến ngày hôm nay là để chờ đoàn tụ với tiểu đệ đệ. Vì vậy, Nguyên Quân Diệu ghét ta, xa lánh ta, thậm chí làm ta bị thương, ta cũng không ngại. Hắn muốn làm hôn quân, ta sẽ không bao giờ xen vào nữa. Nhưng buổi chiều hôm ấy, hắn lại ôm chặt ta mà gọi một câu, "A Nam".  Sau đó, tất cả mọi chuyện đều thay đổi. Hắn xa lánh sủng phi Phùng Yên Nhi, lại bám dính lấy ta như đứa trẻ. Ta không biết đầu óc hắn bị làm sao, nhưng sâu trong đáy lòng, ta vẫn rất vui vẻ.  Ta giúp hắn chống đỡ công kích của hậu cung, cùng hắn đi tuần phía Nam. Trách nhiệm của một công chúa hòa thân là như vậy, ta cũng không rõ hắn là vì lợi dụng ta hay thật tâm chuyển ý, nhưng ta vẫn sẽ làm vì con dân của mình.  Hắn ngày càng sủng ta, yêu chiều ta, hệt như trước đây từng đối xử với Phùng Yên Nhi, thậm chí còn tốt hơn. Ta thật sự không phải một nữ nhân dịu dàng, nhưng cũng không tránh khỏi bị ôn nhu của hắn lay động.  Rốt cuộc, khi ta đối đầu với Phùng Yên Nhi, hắn cũng lộ ra cái đuôi cáo. Hắn không bỏ được nàng ta, lại lạnh nhạt với ta. Ngày hắn vung kiếm lên với ta, tâm ta đã đóng thành băng.  Ta vốn muốn bỏ đi, nhưng không cam lòng chịu hãm hại của nữ nhân hậu cung. Ta quyết định vạch trần âm mưu của Phùng Yên Nhi, ngoài ý muốn phát hiện ra nàng ta cấu kết với người ngoài, muốn lật đổ ngai vàng.  Hóa ra, Nguyên Quân Diệu trông thì ngốc nghếch, nhưng cái gì cũng biết. Hắn muốn ta kiên nhẫn chờ, đến khi trong tay nắm lại hết quyền lực, một kiếm diệt hết đường lui của đám gian thần.  Hắn là một kẻ ngốc, một vị hoàng đế si tình, lại còn hay nóng nảy. Mà vị hoàng đế này kể từ ngày hè năm nào đó, đột nhiên ôm ta nói một câu, "A Nam đừng đi, tuyết rơi rất lạnh." Từ ấy, duyên phận giữa chúng ta đã định không bao giờ đứt được.  ------------- "Cung khuyết" là cuốn tự sự của một vị hôn quân, đã từng mất đi tất cả, lại được quay ngược thời gian, làm lại từ đầu.  Nguyên Quân Diệu có đủ phẩm chất để làm một hoàng đế tốt, nhưng hắn tự ti khi đứng giữa huynh đệ của mình. Thậm chí trước mặt người con gái mạnh mẽ như A Nam, hắn cũng cảm thấy thua kém. Và hắn có một cái sai trí mạng, chính là quá yêu, quá tin tưởng, quá nhân từ.  Trọng sinh sống lại, hắn thay đổi, trở nên đa nghi và nóng nảy. Hắn không muốn yêu thêm bất kì ai, nhưng lại nhớ rõ vì A Nam mà mình mới có cơ hội làm lại cuộc đời. Vì vậy hắn bắt đầu bảo vệ, kề cận bên nàng. Dần dần, nàng bước vào trái tim, khiến hắn không thể buông tay được nữa. Truyện là một hồi tranh đấu hỗn loạn trong cung cấm, giữa các vị phi tần, giữa gian thần và trọng thần, mà kết quả cuối cùng chính là phần thắng của hoàng đế Nguyên Quân Diệu và Sở Tư Nam. Hắn xóa bỏ hậu cung 3000, độc sủng một mình nàng, cũng coi như xứng đáng với cái giá phải trả kiếp trước.  Đây là một cuốn sách đặc biệt, khiến tôi đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Nhân vật nam chính trong truyện không hề hoàn hảo, hắn là hoàng đế mà mang trong mình quá nhiều khuyết điểm. Nhưng hắn vì trả nợ tiền kiếp mà chấp nhận A Nam, một lòng tin tưởng nàng, cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. Gặp đúng người, không bằng nói lựa chọn đúng người.  Truyện tưởng như là ngược nữ, nhưng thực chất lại là dằn vặt ngược nam. Nếu các độc giả muốn tìm một cuốn sách cung đấu theo góc nhìn khác, "Cung khuyết" sẽ là lựa chọn không tồi.  Cảm ơn đã theo dõi và đọc đến cuối cái review dài ngoằng này ạ ^^. Hi vọng qua rv các bạn sẽ tìm được truyện hợp ý.  __________ " ": Trích từ truyện Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mây đen phủ xuống tường thành, gió lạnh lộ ra từng hơi thở huyết sắc. Xuyên thấu qua bức màn vấy máu đó, ta nhìn xuống dân chúng đang đi lại dưới tường thành, phần lớn bọn họ đều mặc y phục đơn bạc, trên mặt mang theo một loại khí sắc tiêu điều cùng thời tiết hiện giờ không khác nhau là mấy. Bọn họ không một ai ngẩng đầu liếc mắt một cái xem đầu ta đang treo trên cao. Bọn họ không quan tâm, không mảy may quan tâm đến cái chết của ta. Ta là Nguyên Quân Diệu, là hoàng đế của Đại Triệu. Năm 22 tuổi ta đăng cơ, tính đến bây giờ đã là hơn 10 năm. Hơn 10 năm qua, ta vẫn cho rằng mình là một hoàng đế tốt, ít nhất, ta luôn luôn cố gắng để bảo hộ quốc gia, thống nhất 2 miền Nam Bắc. Cho đến khi đầu ta rơi xuống bởi địch nhân, ta mới phát hiện ra bi kịch bắt đầu từ trong nội bộ. Ta đã sớm chết đi, thân thể không vẹn toàn, thân một nơi, đầu một chỗ, nhưng lai không biết vì sao ta vẫn có thể nhìn thấy hết thảy tất cả mọi vật. Đầu mùa đông ở phương Bắc rét lạnh, nhưng so với cái lạnh cắt da cắt thịt của thời tiết thì lòng người còn lạnh hơn gấp trăm ngàn lần. Nơi đây rất tốt! Dõi mắt nhìn về hướng hoàng cung có thể nhìn thấy Trích Tinh Các, mái ngói cong cong ở phía cuối chân trời, là nơi gần với Vân Tiêu điện nhất. Hình ảnh bén nhọn đau thương thoáng vụt qua trong đầu ta. Đó là nơi khiến lòng ta nhói đau – là minh chứng cho một thứ tình cảm mù quáng, ngu xuẩn. Hiện tại, ở trong đầu ta hiện lên đủ loại biểu tình, nhưng không có bất cứ một loại biểu tình nào trừ sự coi thường làm lòng ta cảm thấy vô hạn bi thương. Ta đã tỉnh ngộ, ta có ngày hôm nay cũng là do ta tự tạo nghiệt. Đối với một người cái gì cũng không làm được, chỉ có thể nhìn, ngay cả kì vọng duy nhất cũng không thể nói ra – ta hy vọng có thể nhìn thấy một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vì ta mà rơi. Hy vọng của một thế hệ đế vương, lập tức trở nên hèn mọn như thế. Bọn người đó nói muốn phơi thây ta 10 ngày nhưng hôm nay đã là ngày thứ 11, có lẽ bọn họ đã sớm quên ta rồi. Ta nghĩ sẽ không có người đến nhặt xác cho ta, càng sẽ không có người vì ta mà rơi lệ. Đây mới là bi ai lớn nhất của một đời người: bị mọi người xa lánh mà tới chính ta còn không biết. Mấy ngày nay ta đã suy nghĩ rất nhiều, bọn họ đã sớm quên ta nhưng ta lại không thể quên được bọn họ. Đến hiệ tại ta mới chính thức hiểu được nỗi thống khổ bị cả thên hạ vứt bỏ. Ta là một hôn quân không ai để ý. Bởi vì trong mắt mọi người, ta Nguyên Quân Diệu cũng chưa từng để bọn họ vào trong mắt. Trong mắt của ta chỉ có Thục phi Phùng Yên Nhi, vì nàng, ta thực xin lỗi người trong thiên hạ. Đương nhiên, Phùng Yên Nhi sẽ không vì ta mà rơi một giọt lệ. Bởi vì, tự tay nàng đem một ly câu hôn đến trước mặt ta. Câu hôn là một loại độc trí mạng khiến cho lục phủ ngũ tạng hoàn toàn bị phá hủy. Ta chỉ uống một ngụm liền đau đến cong thắt lưng. Thục phi cười, nụ cười của nàng giống như dĩ vãng. Nàng nói, rượu này rất thích hợp cho ta. Một khắc kia ta đau đến tê tâm liệt phế. Nàng biết ta đã không còn sức lực để nhấc kiếm lên cho nên nàng ở trước mặt ta không cần giả bộ nữa. Mời các bạn đón đọc Cung Khuyết của tác giả Trịnh Lương Tiêu.
Khát Hạ
Văn án: Ban đầu khi gặp cô, anh chỉ cảm thấy tâm trạng sẽ tốt, sau đó không gặp được cô, tâm trạng chả tốt chút nào. Lại đến sau đó, anh không kiểm soát nổi. "Khát hạ" là tác phẩm thứ hai trong series "Bốn mùa như ca" của Kim Bính, khác với tác phẩm đầu tiên "Xuân khởi" là về cuộc sống cơm áo gạo tiền thì "Khát hạ" là một tác phẩm khám phá quá khứ, tìm lại bản thân, hướng tới tương lai. Trước hết là ở mặt khám phá quá khứ, năm năm trước một sự cố lớn xảy ra trên tàu Tinh Hải cướp đi bao nhiêu sinh mạng, khiến cho những người ở lại mãi chìm đắm trong nỗi đau đớn không nguôi về người thân, bạn bè, vị hôn thê đã ra đi. Là Phùng Giai Bảo với chứng mất ngủ ngày hè kéo dài dai dẳng không thể trị khỏi. Là Nghiêm Nghiêm bị PTSD quá nặng không thể nói được nữa và cậu thu mình vào trong thế giới riêng. Là Ân Hồng đau đáu vì con trai ưu tú bạc mệnh. Là gia đình ông bà Chu với nỗi đau cho cậu cháu trai sống khổ mà chết cũng khổ. Là Lâm Đạo Hành vốn cho rằng mình lạnh nhạt nhưng cũng không thể nào đối mặt được với cái chết của ba cậu học trò. Là cha mẹ Phùng Giai Bảo quanh năm ở nước ngoài xa xôi không thể ở bên con trai chỉ có thể dồn hết mọi lo sợ cho cô con gái nhỏ. Là những tên tội phạm ghê tởm dẫm đạp lên máu của đồng nghiệp kiếm lời. Một số những con người ấy năm năm sau lại tập hợp một lần nữa trên chuyến hành trình trên đảo Galapagos và quá khứ ngủ yên lại bị mở ra.   Với tìm lại bản thân thì là dành cho Giai Bảo, Lâm Đạo Hành và Nghiêm Nghiêm. Bề ngoài ai cũng tưởng rằng Giai Bảo mạnh mẽ, nhưng thực lòng cô ấy vô cùng yếu đuối. Cô luôn nhớ về anh trai, nhớ nhung cha mẹ nhưng cô chưa từng bộc lộ ra ngoài. Cha mẹ không ở bên cạnh, anh trai vừa làm cha vừa làm mẹ chăm sóc, bảo ban cô, thậm chí anh nói làm MC vì để có thể có nhiều thời gian ở bên cô. Tuy nhiên tất cả đã thay đổi khi anh trai ra đi, cô phải học cách trưởng thành, học cách tự chăm lo cho chính mình. Giai Bảo luôn bị vây trong bóng ma quá khứ đến mức mất ngủ trường kì, cứ phải hoạt động thấm mệt mới ngủ nổi. Vốn dĩ đi đến Galapagos chỉ đơn thuần để nghỉ ngơi, nhưng ở đó Giai Bảo tìm lại được chính cô. Thậm chí đến Thi Khai Khai bạn thân cô cũng không dám tin cô gái phỏng vấn tự tin, nhạy bén như thế là Giai Bảo khi mà ở trường cô học đối phó, còn chả đặt nặng lên sự nghiệp. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Giai Bảo vốn có cha mẹ là phóng viên, anh trai học phát thanh, làm sao cô có thể không bị ảnh hưởng chứ, chỉ là cô chưa bước khỏi quá khứ nên chưa nhận ra tiềm năng vô hạn của mình, thậm chí khi mất giấy báo dự thi cô còn coi đó là ý trời để mình bỏ cuộc. Tuy nhiên trên du thuyền căng thẳng phải đánh đổi bằng mạng sống Giai Bảo đã bộc lộ hơn 100% khả năng của mình. Năm năm trước Lâm Đạo Hành là một MC nổi tiếng, chỉ vì bị đồng nghiệp thù ghét mà anh phải dời khỏi bục dẫn, số trời lại đưa anh quay lại vị trí lần nữa nhưng là để phỏng vấn đám tội phạm, những kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho học trò, đồng nghiệp của anh. Lâm Đạo Hành là người ngoài lạnh trong nóng, ai anh đã nhận định thì anh sẽ đối xử hết lòng với họ. Anh nghiêm khắc trong công việc, khắt khe với học trò chỉ là muốn tốt cho họ. Tuy nhiên những điều đó lại trở thành tiếc nuối cả đời của anh "Bọn họ thường xuyên rủ anh đi ăn uống, nhưng anh chưa bao giờ đi. Đến lễ truy điệu của bọn họ anh cũng không biết nói gì. Anh cũng phải chịu một phần trong cái chết của bọn họ. " Anh cứ dằn vặt, định tội cho mình suốt năm năm như thế, anh tưởng rằng mình có thể hờ hững với tất cả nhưng hoá ra hình ảnh họ đã luôn mãi in trong lòng anh rồi. Chuyến hành trình này chỉ đơn thuần là công tác, nhưng ai ngờ nó lại giúp anh tìm được tình yêu, tìm được sự thật dằn vặt anh bấy lâu nay. Nghiêm Nghiêm là một trong những nạn nhân được cứu sống năm năm về trước. Vì quá sốc mà cậu thu mình trong thế giới riêng. Chuyến đi này đã giúp cậu tìm lại chính mình, giúp cậu dần bước ra khỏi nỗi đau, giúp cậu tìm được cô gái quan trọng nhất trong đời. Chỉ một chuyến đi thậm chí suýt mất mạng nhưng tất cả đều dần có những bước tiến mới cho tương lai. Giai Bảo sau chuỗi ngày sống không mục đích đã thực sự có niềm tin sẽ làm một MC để mang lại ý nghĩa ẩn giấu đằng sau cho khán giả. Lâm Đạo Hành đã không còn tự trách và dám đối mặt với người đã khuất. Nghiêm Nghiêm đã đi học trở lại và sáng sủa hơn. Những tên tội phạm đều chịu sự trừng phạt. Bao vụ án đã bị lôi ra ánh sáng. Chất hiện thực trong "Khát hạ" không nhiều như các tác phẩm trước đó, nhưng chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp những nhân vật điển hình trong cuộc sống. Lê Uyển Nhân lợi dụng mọi cơ hội để thăng tiến cho bản thân. Vạn Khôn gian xảo, chèn ép cấp dưới, ăn cắp ý tưởng, thậm chí phạm tội ác tày trời vì chính bản thân gã. Phạm Lệ Na làm không dám nhận, luôn ngụy biện để chối bỏ sai lầm của mình. La Dũng Cần hèn nhát chỉ đâu đánh đấy. Thi Khai Khai bất hoà với mẹ kế, nhưng luôn khao khát tình thân. Triệu Lập Thành biết rõ sẽ khiến người khác gặp nguy hiểm nhưng vẫn làm vì lợi ích bản thân. Tần Sương sống trên những đồng tiền bẩn từ máu thịt người khác. Cố Hạo vô tâm nhưng đến khi mất đi người thân nhất thì hối hận đã muộn. Tóm lại "Khát hạ" có thể chưa xuất sắc bằng những tác phẩm trước đó của Kim Bính, nhưng với mình nó luôn có một ý nghĩa nào đó dành riêng cho từng người đọc. Có người có thể sẽ vượt qua được quá khứ như Giai Bảo, cũng có thể sẽ chắp cánh ước mơ làm MC cho ai đó, hoặc đơn giản chỉ là đừng vì lợi ích riêng mà dẫm đạp lên mạng sống của người khác. *** Bọn họ đã đi được mười lăm phút, trong cách nói khoảng cách "Băng qua đường đối diện" có lẽ còn có cách mấy con đường nữa. Lão Xá lau mồ hôi trên cổ, hỏi người bên tay trái: "Cậu không nóng sao?" Đối phương chỉ lá cây ven đường. Lão Xá liếc nhìn nói: "Ơ, lá cây cuốn lại này." Người môi giới bên phải nghe xong, ngượng ngùng giải thích: "Ở phía trước rồi, vợ chồng chủ nhà mở tiệm cơm, căn phòng kia ở ngay phía trên tiệm cơm, phía sau hướng Bắc phía cửa hướng Nam, ba phòng ngủ một phòng khách, chuyển đồ vào ở được ngay, rất hợp với yêu cầu của các anh." Người môi giới mới vào nghề, nhớ lầm vị trí, cho rằng mấy bước chân có thể đến, cho nên mới bảo bọn họ đỗ xe phía trước. Bình thường đi bộ nhiều hơn một chút không sao, năm nay nhiệt độ cao từ sáng sớm, hiện tại lại là lúc nóng nhất một giờ chiều, mặt trời gay gắt hơn 10 phút quả thực quá sức. Lão Xá nhìn tính tình coi như cũng được, người bạn kia của anh ta dáng vẻ cao to, toàn bộ hành trình không nói câu nào, khiến cho người ta không đoán được gì. "Nghe nói các anh còn chưa ăn cơm trưa, nếu không đến tiệm cơm, tôi mời các anh ăn cơm nhé." Người môi giới khách sáo nói. Lão Xá quả thực đã đói bụng đến mức ngực dán vào lưng, anh ta quay đầu hỏi bên tay trái: "Nếu không ăn cơm trước nhé?" Đối phương gật đầu. Lão Xá trả lời người môi giới: "Vậy ăn cơm trước đã, chúng tôi mời." Lúc băng qua đường ba người bị dòng người tách ra, người môi giới cuối cùng đã tìm được cơ hội nhỏ giọng hỏi: "Anh Lâm có thể nghe nhưng không thể cái kia sao?" Vừa nói vừa chỉ cổ họng của mình. Lão Xá quay đầu liếc Lâm Đạo Hành, nghiêm túc nói với người môi giới: "Đúng, cậu ta là người câm, nghe thì không có vấn đề." Ánh mắt người môi giới lộ ra sự đồng tình. Lâm Đạo Hành đi ở phía sau, anh thấy rõ ràng hai người mờ ám. Đầu tháng sáu, khí hậu bất thường, nhiệt độ cao đột ngột xuất hiện đánh cho người ta trở tay không kịp, không khí đã bị mặt trời nướng đến vặn vẹo. Tối hôm qua anh ngủ không ngon, hôm nay tinh thần không tốt, trạng thái cả người khó coi, nhìn lá cây ven đường cuốn lại, cũng lười so đo với Lão Xá. Đi qua làn dành cho người đi bộ, người môi giới chỉ vào một tiệm cơm sát đường: "Chính là nó!" Cuối cùng đã đến! Mặt tiền tiệm cơm rất nhỏ, người môi giới xốc lên tấm nhựa cách nhiệt để cho hai người tiến vào, Lão Xá hỏi: "Không bật điều hòa?" Lâm Đạo Hành theo vào, liếc thấy một cô gái mặc đồng phục học sinh buộc tóc đuôi ngựa dựa vào trước tủ điều hoà, bên cạnh là vỏ điều hoà bị dỡ xuống và tua-vít, trong tay cô gái còn cầm quyển sổ màu trắng hơi mỏng, hình như là bản hướng dẫn sử dụng. Nghe thấy tiếng động, đối phương quay lại, cùi chỏ thúc vào phần bụng anh, người không đứng vững, lập tức ngã lệch sang bên cạnh, Lâm Đạo Hành bắt được khuỷu tay cô, đỡ lấy người, khoảng cách quá gần, mặt của đối phương hoàn toàn xông vào trong mắt của anh, anh nheo mắt. "Giai Bảo?"   Mời các bạn đón đọc Khát Hạ của tác giả Kim Bính.