Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Truyện Không Yêu Sẽ Không Quay Lại của tác giả Gia Diệp Mạn, truyện kể về chuyện tình yêu của nhân vật chính là An Nhiên. Một người đàn ông bước vào cuộc đời đau đớn, hắn yêu cô bằng cách tàn nhẫn nhất, ngăn cản mọi mối quan hệ của cô. Bây giờ cô chỉ có một ước mong, mọi chuyện xảy ra chỉ là một cơn ác mộng, khi thức dậy kẻ thủ ác sẽ không còn nữa..... *** Nằm trong series 3 truyện Nam Tịch Tuyệt (Không yêu anh sẽ không quay lại) Cố Lãng (Nhà bên có sói) Lục Nhược (Khí người cũ, đón người mới) Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, hiểu nhầm, gương vỡ lại lành, nữ sạch, nam không sạch, HE *** Xe chầm chậm dừng ở cửa chính của tiểu khu, bác bảo vệ họ Vương thò đầu ra ngoài của sổ trạm gác, đưa ánh mắt cảnh giác nhìn chiếc xe sang trọng nhưng không có giấy tờ đang đi tới. "Dừng ở đây thôi." An Nhiên tháo dây an toàn rồi đẩy cửa xe ra. "An An." Tô Nam vươn tay giữ chặt bả vai cô, cánh tay còn lại trợt xuống nắm chặt lấy tay cô, đầu ngón tay vuốt ve chiếc nhẫn kim cương phát ra ánh sáng tên tay cô. Anh đột nhiên nghiêng người qua ôm cô vào trong ngực, gục đầu vào cổ cô, một trận đau nhói truyền đến, anh tham lam hôn lên chỗ da thịt mềm mại của cô. "Tô Nam, anh đừng như vậy!" Tô Nam buông cô ra, trong mắt hiện lên một tia chật vật. Anh không nói gì nữa, chỉ là ngăn An Nhiên rút chiếc nhẫn ở trên ngón tay ra, trong giọng nói mang theo khẩn cầu: "Giữ nó lại được không, coi như là một chút kỉ niệm đối với anh." Đôi mắt Tô Nam sau cặp kính trước sau đều luôn tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng, trong quá khứ điều đó khiến cho An Nhiên cảm thấy an lòng. Mặc dù, khi ở bên cạnh anh, không có thứ tình cảm mãnh liệt như lửa, nhưng cô lại được hưởng thụ bầu không khí dịu dàng mà anh đem đến. Nhưng hôm nay. . . . . . An Nhiên lắc đầu một cái, cho tới bây giờ, tất cả mọi chuyện đều đã muộn rồi. Điều duy nhất mà cô hối hận chính là, ban đầu đã đồng ý lời cầu hôn của Tô Nam. Cuộc hôn nhân này kéo dài không quá nửa năm giằng co trong sóng gió, hôm nay rốt cuộc cũng tuyên bố kết thúc. Sau khi Tô Nam lái xe rời đi, An Nhiên đứng lặng yên thật lâu trước cửa tiểu khu, cho đến trời bắt đầu mưa. Nhớ lại những kỉ niệm ngày cũ cùng sự dịu dàng của anh, mặc dù hai loại cảm giác mềm mại đó chưa bao giờ thuộc về cô, nhưng giờ phút này, cô vẫn không khỏi nhớ lại cảnh người thiếu niên đứng trong sân trường dưới ánh sáng rực rỡ, lúc mới gặp, hơi ngượng ngùng đưa tay về phía cô, cười nói: "Xin chào, tôi tên là Tô Nam. Tô trong Tô Hàng, Nam trong Nam Mộc." Bài tự giới thiệu thân thiện như vậy cũng không làm An Nhiên liếc anh một cái, cô nghiêng người đi qua, không thèm để ý chút nào đến một tay anh bởi vì lúng túng mà vẫn còn để giữa không trung . Ngược lại Tần Tiểu Mạn đi cùng cô lại không ngừng vội vàng giải thích với anh: "A, thật ngại quá, hôm nay tâm trạng cô ấy không được tốt lắm." Đoạn thời gian đó, An Nhiên vừa mới về nước học đại học, đối với mọi việc trong nước vẫn còn đang trong giai đoạn thích ứng, ngoại trừ cô bạn cùng phòng Tần Tiểu Mạn cả ngày dính bên người cô , thì cô không muốn nói chuyện nhiều với bất cứ ai. Cô còn thích trang điểm đậm, trang điểm thật dày để che dấu khuôn mặt thật của mình, như thế làm cho cô có cảm giác an toàn. Nhưng sau khi tẩy lớp hóa trang đó đi, Tần Tiểu Mạn sẽ giữ mặt cô mà hô to gọi nhỏ: "Chao ôi, An An, da mặt cậu thật là mịn màng, cậu thật sự hơn tớ một tuổi sao?" Nhớ tới Tần Tiểu Mạn, An Nhiên lại thở dài, nha đầu kia là một người có lòng dạ tốt, nhưng lại giữ không giữ được bí mật. . . . . . Đêm ở thành phố C mưa rất nhiều, vào thu lại càng thường xuyên hơn, chỉ mấy phút đồng hồ liền thay đổi thời tiết, mưa không ngớt. An Nhiên giơ hai tay lên che đầu chạy về phía nhà ở , bất chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc chỗ hành lang, nhất thời cô không chú ý trước mặt, dẫm phải một vũng bùn, thân thể nghiêng một cái ngã xuống đất. Công viên ở gần tiểu khu đang tu sửa lại, bùn đất đều chất đống đầy hai bên đường, lại thêm nước mưa xối xuống, bùn lầy lội không chịu nổi. Đau đớn từ khắp nơi trên cơ thể truyền đến, lòng bàn tay cùng đầu gối bị cát sỏi sắc nhọn cọ vào đau rát. Thân thể An Nhiên bị bùn đất bao quanh, từ từ bò dậy, phát hiện mình bị rớt một chiếc giày cao gót, một chiếc còn lại vẫn còn trên chân nhưng lại bị gãy mất gót. Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cứ như vậy trong nháy mắt, An Nhiên thật muốn giống như đà điểu, đem thân mình giấu đi, chỉ cần không nhìn thấy mặt anh, quay lưng về phía anh cũng tốt! Thời điểm cô chật vật không chịu nổi, anh sẽ luôn chướng mắt mà xuất hiện: năm cô năm tuổi bị bố túm cổ áo ném ra ngoài cửa, ở trên mặt cỏ mềm mại lăn mấy vòng cuối cùng đập đầu vào chân anh; mười năm tuổi ở trong hồ bơi thiếu chút nữa bị chết đuối, khi cô uống no nước, anh hô hấp nhân tạo suýt nữa trực tiếp dìm chết cô; mười tám tuổi cô ngồi một mình ở trên tòa án nghe quan toà tuyên án hành vi phạm tội của bố cô, tập đoàn An thị to lớn bị sụp đổ, còn anh đứng ở vị trí nguyên cáo, thờ ơ lạnh lùng. . . . . . Còn nữa, cô vừa mới ly hôn với Tô Nam, hiện tại cả người cô dính đầy bùn đất! Dường như từ lâu anh đã quen với đủ loại nhếch nhác của cô, nhìn cô cam chịu cúi đầu ngồi dưới đất, anh đem áo vest cởi xuống bọc lấy cô, sau đó lấy ra một chiếc khăn tay sạch, giúp cô lau sạch bùn đất bám trên mặt. "Tiểu Nhiên, chúng ta nói chuyện một chút đi." Người đàn ông mở miệng nói. "Nam Tịnh Tuyệt, anh tránh ra!" An Nhiên gạt áo khoác của anh vứt qua một bên, loạng choạng đứng lên, cởi giầy, nhặt lên chiếc túi ướt nhẹp trên mặt đất, chân không đi về hướng chỗ ở. Nam Tịnh Tuyệt nhìn theo bóng dáng lảo đảo của cô, lông mày nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt, đứng trong mưa một lát, sau đó liền đi theo cô. An Nhiên khập khiễng lấy chìa khóa dự phòng trên cửa sổ phòng chứa đồ, cái chìa khóa đặt ở phía dưới chậu hoa, động tác của cô gấp gáp, lại không cẩn thận làm đổ chậu hoa. "A, nguy rồi!" An Nhiên kêu khẽ một tiếng sợ hãi, đây là chậu hoa của con gái bảo bối Lâm Lâm ! Một bàn tay to đón được chậu hoa, chiếc vòng màu bạc trên cổ tay ở trong bóng tối càng tỏa ra ánh sáng rạng rỡ. Trong chậu hoa nhỏ bé bằng sứ, một gốc cây xanh yếu ớt vừa mới bị sợ hãi nở ra một bông hoa nhỏ, hết sức mỏng manh. Nam Tịch Tuyệt dùng bàn tay nâng nó lên, nhìn về phía An Nhiên, vẻ mặt kỳ lạ xoay xoay cổ tay: "Của quý thế này, là hắn tặng?" Trong lòng An Nhiên bỗng dưng nảy sinh vui thích nham hiểm, cô đem hai tay ôm lấy chậu hoa, lần nữa mở miệng, "Dĩ nhiên. Anh xem, " cô đem tay trái đưa đến trước mặt anh, cho anh nhìn rõ chiếc nhẫn trên ngón tay áp út, một viên kim cương nho nhỏ khảm trên chiếc nhẫn bạch kim, lóe ra ánh sáng, "Anh có thể ép Tô Nam cùng tôi ly hôn, nhưng sẽ không chia rẽ được chúng tôi. Không có quan hệ hôn nhân, chúng tôi vẫn sẽ ở chung một chỗ!" Để ý tới sắc mặt trắng xanh của Nam Tịch Tuyệt, cô hả hê liếm liếm đôi môi. Nam Tịch Tuyệt không có lên tiếng, An Nhiên cũng không muốn trêu trọc anh nữa. Xa nhau nhiều năm như vậy, cô phát hiện, cô vẫn còn sợ anh, ở trước mặt anh, cô sẽ không giả bộ được lâu. Vì vậy không có âm thanh vang lên, hành lang bỗng trở lên yên lặng. Hai người lâm vào trong bóng tối, chỉ có tiếng mưa rơi bên ngoài càng lúc càng lớn. Gió lạnh thổi qua, An Nhiên cảm thấy lạnh buốt, lại thấy Nam Tịnh Tuyệt không có ý định rời đi, cô liền muốn tìm cách đuổi anh đi. "Tiểu Nhiên." Nam Tịch Tuyệt khẽ gọi cô. An Nhiên dường như không nghe thấy, hai tay Nam Tinh Tuyệt từ phía sau vòng tới, đem cô ôm trọn vào lòng. Trên người anh sớm đã bị nước mưa xối ướt đẫm, quân áo dính trên người lạnh lẽo, An Nhiên không khỏi sợ run cả người. Thân thể cô run rẩy lại bị Nam Tịnh Tuyệt hiểu thành một loại ám hiệu ngầm, anh vén mái tóc dài của cô sang một bên vai , đôi môi lạnh lẽo hôn lên gáy cô. Đầu tiên chỉ chạm nhẹ dò xét, sau đó như đói khát mà mút vào cùng gặm cắn . Môi của anh ở trên cổ cô trằn trọc, giống như quỷ hút máu đang tìm chỗ đặt miệng tốt nhất, tìm nơi tập trung nhiều máu thơm ngọt. An Nhiên có chút đứng không vững, thân thể cô mềm nhũn lại càng cổ vũ người đàn ông phía sau, nụ hôn mang theo sự nóng bỏng lan tràn đến hai má. Anh hôn qua mặt của cô, tìm được đôi môi run rẩy, mang theo vài phần thô bạo, cắn xuống một cái. An Nhiên bị đau “ưmh” một tiếng, thân thể phía dưới lo lắng giãy dụa . Bàn tay Nam Tịnh Tuyệt đã kéo khóa váy đằng sau lưng cô xuống, tìm được nơi mềm mại trước ngực cô, cách một lớp áo ngực xoa nắn. Cảm giác ướt át hiển nhiên chưa làm anh đủ hài lòng, anh liếm cắn xương quai xanh của cô, hưởng thụ cô vì đè nén mà thở dốc gợi tình, ngón tay đặt lên nơi trắng trẻo cao ngất của cô, đẩy lên một bên áo lót trực tiếp vuốt ve. Anh nhẹ nhàng vân vê đỉnh mẫn cảm của cô, một tay kia thì vòng chắc hông cô đem hướng xuống phía dưới, để cho cô cảm nhận được dục vọng của anh vì cô mà trướng đau. Toàn thân An Nhiên bị anh giữ chặt, vùng vẫy không được. Lưỡi của anh vẫn còn quấn quýt lấy cô không tha, cắn mút khiến cô phát đau. Aó lót lỏng lẻo rủ xuống trước ngực, ngón tay anh vẫn còn đang tàn sát bừa bãi. An Nhiên nhíu chặt lông mày, anh thật là không chút che dấu dục vọng đối với cô. An Nhiên bắt đầu giãy dụa, mông ưỡn lên lui về phía sau đè ép anh. Cảm thấy hành động mờ ám của cô, Nam Tịch Tuyệt phát ra tiếng cười khẽ, phối hợp cùng cô, cũng không cản trở bàn tay cô đang tiến lại gần, tìm được khóa kéo quần anh, kéo ra, cầm nó, chỉ là mấy cái liền hung hăng dùng sức, nhất thời làm cho anh kêu lên một tiếng đau đớn. Chất lỏng ấm áp tràn đầy trên tay cô, giọng nói An Nhiên lại thêm ý cười nham hiểm: "Không gì hơn cái này. Không gì hơn cái này, không gì hơn cái này. . . . . . Giọng nói rất nhỏ nhưng lại giống như con rắn độc xinh đẹp, phun nọc độc vào trong tai anh, vừa đủ để hành hạ tra tấn trái tim anh. Cô khinh thường anh? Đem anh so sánh với người đàn ông khác? Hay là cô đang khoe khoang kinh nghiệm"phong phú" mà mình đã trải qua? ! Anh không thèm quan tâm, lật người đem cô ôm đối diện với mình, áp cô vào góc tường tối, một tay xé rách chiếc váy vẫn còn đang ướt sũng của cô."Xoẹt” tiếng vải vóc bị xé kinh hãi vang lên khiến chiếc đèn bắt tiếng bật sáng. Vừa vặn đúng lúc ông Vương ở lầu một đi lên, cảm thấy có sự khác thường, liền đi vài bước đến chỗ phòng chứa đồ, "Ai đấy?" "Cút!" Thanh âm lạnh lẽo kèm theo tức giận truyền đến, ông Vương sợ đến mức run rẩy, vội vàng trốn lên tầng trên. Nhờ ánh đèn, ông vừa rồi cũng nhìn thấy đại khái, một người đàn ông thân hình to lớn đang đè lên một người phụ nữ, trên mặt đất còn thấy những mảnh quần áo bị xé nát vụn, vừa nhìn là biết ngay chuyện tằng tịu!"Con người không chất phác, thói đời lùi bại a." Ông Vương thở dài liên tục lắc đầu. Nam Tịch Tuyệt tức giận nhìn thẳng vào mắt An Nhiên, con ngươi lại càng lạnh lẽo. "Anh náo loạn đủ chưa?." An Nhiên lạnh lùng nhìn anh, sắc mặt cô dưới ánh đèn càng hiện rõ, dường như biểu hiện thẹn thùng vừa rồi của cô chỉ là suy nghĩ chủ quan của anh. An Nhiên tránh khỏi vòng ôm của anh "Anh nhất định là không quen nhìn tôi quá thoải mái, anh đã thành công rồi!" Cô xoay người lại, nhặt chiếc váy bị xé nát, hành động này làm cho cái mông quyến rũ cùng hai chân dài nhẵn bóng hiện ngay trước mắt Nam Tịch Tuyệt, khiến cho động vật ăn thịt bị cấm dục lâu ngày như anh cảm thấy rất khó áp chế nội tâm dã thú của mình. Ở trên người xoay hai cái, phát hiện chiếc váy bị xé rách không còn hình dạng, vây quanh cũng không che được bao nhiêu, An Nhiên tức giận đem khối vải rách ném xuống đất, tức giận quát: "Anh đắc ý đi, tôi và Tô Nam đã ly hôn. Chúc mừng anh, trong mắt mọi người tôi trở thành người đàn bà không đứng đắn! Bởi vì vấn đề tác phong nên bị công ty tạm thời cách chức, anh hài lòng rồi chứ?" Nam Tịch Tuyệt trầm mặc không nói, anh biết mình đang ép cô. Nhưng là, anh buông tay, cô mặc kệ tất cả mà chạy trốn năm năm, còn gạt anh sinh con, càng không thể tha thứ chính là, cô còn ở sau lưng anh kết hôn với người đàn ông khác! Anh biết rõ An Nhiên giống như giã thú cứng đầu, từng bước ép sát, khả năng nhất định cho dù cô có đụng đầu chết, cũng sẽ không thèm thỏa hiệp. Nhưng chuyện cho tới bây giờ, trừ ép buộc cô, anh không tìm được biện pháp nào để buộc cô lại. An Nhiên bình phục lại hô hấp, mở cửa phòng chứa đồ, bật đèn, tìm khăn tắm của con gái đã dùng qua cuốn lên người. Phòng chứa đồ cũng không lớn, Nam Tịnh Tuyệt vào cửa phải khẽ cúi đầu. Bên trong tràn ngập mùi ghỉ sắt cùng mùi bùn đất là lạ. Trong góc phòng để một cái nôi nhỏ, có treo cái chuông gió, gió thổi vào làm nó lay động, phát ra âm thanh “leng keng”. Anh đi tới ngồi xổm xuống, mang theo vài phần cẩn thận xem xét. Trên nôi bám đầy bụi bặm, bên trong có một ít đồ chơi, anh cầm lên một cái trống nhỏ nhẹ nhàng lắc. "Tùng tùng tùng" tiếng động dọa An Nhiên giật mình. Nhìn nét mặt dịu dàng của Nam Tịnh Tuyệt ngồi xổm ở góc phòng, hốc mắt cô nóng lên, cúi đầu gắt gao cầm khăn tắm, "Đừng ở đây lộn xộn nữa, anh mau đi đi." An Nhiên không khách khí hạ lệnh đuổi khách, nhưng Nam Tịnh Tuyệt hiển nhiên không có ý nghe theo. Cô không khỏi chán nản, quay người đi tìm rượu thuốc trong tủ bát. "Tiểu Nhiên. . . . . ." Giong nói Nam Tịnh Tuyệt có chút bối rối, An Nhiên quay đầu lại, phát hiện cái trống trong tay anh không biết từ lúc nào bị gãy thành hai phần, anh giải thích, "Anh không có dùng sức, nó tự như vậy." Khóe miệng An Nhiên giật giật, cúi đầu dùng bông băng chấm rượu thuốc bôi vào cánh tay. Mới vừa rồi không cảm thấy đau, lúc này chấm rượu thuốc vào, lại làm cô đau đến nghiến răng. Nam Tịch Tuyệt chú ý đến đầu gối cô bị chảy máu, buông đồ trong tay xuống, không nói lời nào đoạt lấy bông băng và rượu thuốc trong tay cô, kéo cô đến góc phòng chỗ chất đống mấy cái thảm tập yo- ga cũ, "Ngồi xuống." An Nhiên liếc anh một cái, đặt mông ngồi xuống, lạnh nhạt nói: "Đằng nào cũng thế." Cô chủ động đưa ra chân, "Động tác nhẹ một chút." Nam Tịch Tuyệt cẩn thận xoa rượu thuốc lên đầu gối cô, có mấy viên đá nhỏ sắc nhọn khảm vào trong thịt, máu đang chảy ra, thời điểm rút ra, hai chân cô kịch liệt run rẩy. Anh ngẩng đầu nhìn cô một cái, An Nhiên vội vàng buông lỏng thân thể, nhưng hàm răng lại cắn chặt cánh môi. "Đau thì kêu ra đi, đừng chịu đựng." Vừa dứt lời, hai người đều có chút sửng sốt. An Nhiên nhấc chân muốn đá anh, lại bị anh nắm cổ chân, trách mắng: "Bị thương còn không chịu đàng hoàng!" "Ai cần anh lo!" An Nhiên lớn tiếng nói, trong lòng lại cực kỳ sợ hãi. Cô không nghĩ sẽ lại cùng anh ở chung một chỗ, cửa đóng lại tạo thành một không gian tương đối khép kín, tất cả làm cô nhớ lại lúc còn trẻ, vừa chạm một cái là xương tủy đã cảm nhận được mùi vị của nhau, luôn quấn quýt lấy anh ở trong góc phòng kín đáo, cùng vành tai và tóc mai chạm vào nhau, liều mình dây dưa. Có đoạn thời gian cô quả thật bị mê luyến bởi hơi thở ấy, gian phòng tối tăm bị rèm cửa rất dày che khuất. Ở nơi nào có tình yêu cuồng nhiệt sẽ có hơi thở nóng bỏng ngọt ngào, khắp nơi đều là hai hương vị của hai bọn họ hòa trộn, khiến cho cô luôn chán ghét chảy nhiều mồ hôi, cũng thấy yêu từng giọt mồ hôi nhẽ nhại cả ban ngày ảm đạm cùng ban đêm yên tĩnh. . . . . . Tay Nam Tịch Tuyệt dò xét vào giữa hai chân cô, An Nhiên cả kinh, phản xạ có điều kiện khép hai chân lại, kẹp chặt tay anh. Quả thật, chỉ là vừa rồi khi anh nhấc chân cô lên, thấy trong đùi cô có vết máu, cho nên muốn cầm bông băng chấm rượu thuốc bôi cho cô. Lòng bàn tay anh rộng rãi, mười ngón tay khớp xương rõ ràng mà thon dài, cô đã từng vô số lần tự thử nghiệm sức lực cùng kỹ xảo hai bàn tay anh. Giờ phút này, bàn tay mảnh khảnh bị bắp đùi cô căng thẳng kẹp chặt lại, động tác như thế hiển nhiên lại trở thành một kiểu hấp dẫn đối với Nam Tịch Tuyệt . Vết thương dính rượu thuốc, lành lạnh, còn mang theo chút đau nhức. Cảm thấy được anh đích xác có dụng ý, An Nhiên bỗng dưng đỏ mặt, không được tự nhiên quay đầu đi, nhưng cô còn chưa kịp buông lỏng chân, Nam Tịch Tuyệt lại vô sỉ, tay của anh như con dao tách nhanh đùi cô ra, đụng đến quần lót đã ướt đẫm của cô. Anh bất ngờ rút tay về, vê tay mấy cái, trên ngón tay anh xuất hiện chút chất lỏng trắng nõn, trong phòng dưới ánh đèn lờ mờ không khí bỗng trở nên có chút mập mờ. Hô hấp của anh dần nặng nề, bàn tay di chuyển đến thắt lưng của cô, lại bị cô bực mình đẩy ra. Nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay cô, trong lòng anh lại càng tức giận, một phen nắm lấy tay cô, "Đã ly hôn rồi, em còn mang theo nó, cũng thật có ý nghĩa." An Nhiên trả lời lại một cách mỉa mai: "Chưa từng nghe qua ly hôn không rời nhà sao?" Nam Tịch Tuyệt giận giữ cười đáp, "Anh ta thật sự có thể thỏa mãn em sao, thế nào tôi vừa chạm vào liền ướt thành như vậy?" Mặt An Nhiên đỏ tới tận mang tai, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua, trong kẽ răng nặn ra bốn chữ: "Một giây nông nổi ." Nam Tịch Tuyệt bị cô chọc giận đến nỗi trên trán nổi đầy gân xanh, "Lúc trước là ai khóc đến chết đi sống lại cầu xin anh nhanh một chút?" An Nhiên liếc anh một cái, "Anh cũng biết là lúc trước?" Mới vừa rồi anh cởi đai lưng ra còn chưa cài lại, cô đưa tay kéo khóa của anh xuống, "Nam ca ca, muốn cùng tôi làm? Chỉ sợ anh tuổi tác đã lớn, thể lực không. . . . . ." Chạm đến vật nóng bỏng căng cứng kia, An Nhiên dừng lại, cô còn chưa kịp đứng lên liền bị Nam Tịch Tuyệt kéo xuống đặt ở phía dưới. An Nhiên trợn mắt nhìn anh: "Buông tôi ra!" Điều cô không nghĩ tới chính là, Nam Tịch Tuyệt không nói tiếng nào liền xé rách quần lót ướt đẫm của cô ném sang một bên, không cho cô một chút cơ hội giảm xóc nào liền tiến vào. "Anh ——!" An Nhiên đau đến mức không phát ra được tiếng nào, ra sức giãy giụa nâng thân thể lên, Nam Tịch Tuyệt vừa động, toàn thân cô liền không có hơi sức, nặng nề nằm trở lại. Nam Tịch Tuyệt đem một tay để ở sau đầu cô giúp giảm bớt lực va chạm. "Cút ra ngoài!" An Nhiên từ trong kẽ răng nặn ra ba chữ. Cô mới vừa rồi mặc dù có cảm giác, nhưng năm năm thân thể chưa làm qua, Nam Tịch Tuyệt vừa rồi mới xâm phạm làm cô đau không kém gì lần đầu tiên. Anh ở trong cơ thể cô trướng to, đụng chạm, An Nhiên khó nhịn khóc thút thít, Nam Tịch Tuyệt chính là cố ý làm cô đau. Nơi đó của cô nhỏ hẹp, năm đó anh nhiều lần dịu dàng, cẩn thận còn khiến cô khó có thể tiếp nhận, bây giờ cô chọc giận anh, anh lại cố tình giày vò cô, mỗi lần lại càng mạnh hơn, quả thực làm cho cô không thở nổi. An Nhiên cảm thấy có chút căm giận bản thân mình. Có lẽ trong tiềm thức của cô vẫn còn chưa hết hi vọng ham mê được anh ôm ấp . Nam Tịch Tuyệt kinh nghiệm phong phú, nhìn An Nhiên đau đến sắc mặt trắng bệch, còn có đủ loại phản ứng của cô, đã biết cô thật lâu chưa có làm, động tác không khỏi chậm lại, dùng đủ loại kỹ xảo khéo léo xâm nhập, cọ xát chỗ mẫn cảm của cô. Cọ xát va chạm, vết thương bên đùi không thể tránh khỏi bị đụng phải gây đau, còn có cô đã lâu chưa gần gũi, cảm giác ngưa ngứa đan xen cùng một chỗ. An Nhiên run rẩy giữ chặt vai anh, mắng: "Xấu xa!" Anh lại một chút cố tình thâm nhập, nước mắt cô liền rơi xuống, "Đau chết mất!" Nam Tịch Tuyệt hôn lên miệng mắng chửi của cô, nâng đùi phải bị thương của cô lên đặt ở cánh tay trái của mình. Thân thể như vậy lại càng bị mở ra lớn hơn. Bàn tay to che chở đầu cô trượt xuống, nâng đằng sau lưng cô lên để cô ngồi dậy. Hai cánh tay An Nhiên quấn lên cổ anh, rúc đầu vào hõm vai anh, một hồi lâu mới thở hổn hển nâng mặt tới nhìn thẳng vào anh, mặt mày đều ửng hồng, kèm theo nước mắt trong suốt. Nam Tịch Tuyệt cúi đầu nhìn cô, mặt của hai người sát lại gần như vậy, đôi môi sưng đỏ của cô theo thân thể nhấp nhô thỉnh thoảng lại lướt qua anh, như một loại khiêu khích đổ thêm dầu vào lửa Gió từ cửa sổ tiến vào, An Nhiên toàn thân run rẩy xụi lơ ở trong lòng Nam Tịch Tuyệt.   Mời các bạn đón đọc Không Yêu Sẽ Không Quay Lại của tác giả Gia Diệp Mạn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Thể Không Là Em! - Yến Ngữ Phỉ Phỉ
Quý Vân Khai xin thề, nhất định phải nắm cô gái tên Giang Phỉ mà đúng là "Giang phỉ" này trong tay, sau đó ngày ngày tra tấn giày vò hành hạ cô! * Quý Vân Khai chơi chữ, Phỉ trong tên Giang Phỉ mang nghĩa vừa đẹp vừa thơm, còn Phỉ kia chỉ cường đạo, thổ phỉ. Nhưng trên thực tế... Con đường theo đuổi vợ dài đằng đẵng, làm tôi phải dốc cả cuộc đời này! *** Giang Phỉ đang sắp xếp lại tài liệu của khách hàng, cô bạn thân thiết Đào Nhiên liền gọi đến, vừa bắt máy, lời kẻ say rượu liền lọt vào tai: "Phỉ, mau qua đây, tớ uống nhiều quá..." Đâu bên kia còn vang lên tiếng người mời rượu, Giang Phỉ nhíu mày, hỏi: "Cậu đang ở đâu?" Đào Nhiên ngấp ngứ mãi mới nói ra địa chỉ đầy đủ. Hóa ra hôm nay công ty cô ấy tổ chức liên hoan nghỉ phép mấy ngày, cả đám tiếp viên hàng không nam đẹp trai lẫn nữ xinh đẹp, khó tránh khỏi uống nhiều mấy ly. Với tửu lượng của Đào Nhiên, còn biết gọi điện thoại cầu cứu nghĩa là chưa say đến mức bất tỉnh nhân sự. Lần trước ở KTV, cô ấy say đến nỗi suýt bị lột quần, may mà Giang Phỉ đến kịp, đánh gục người kia. Bằng không, Đào Nhiên sẽ khóc đến chết! Chiếc Audi Q5 dừng lại trong bãi để xe của "Tiểu Giang Nam", Giang Phỉ mở cửa xe đi vào. "Tiểu Giang Nam" là một nhà hàng chế biến riêng món ăn Giang Nam, bên trong lắp đặt các thiết bị rất mang ý cảnh sông nước Giang Nam, nhân viên đón khách cũng là người đẹp Giang Nam, giọng điệu mang âm sắc êm ái mềm mại. Chẳng qua khi những người đẹp Giang Nam này trông thấy Giang Phỉ đều không hẹn mà cùng sững sờ. Vóc dáng thon cao, tóc đen mượt như gấm, khuôn mặt cỡ bàn tay lớn, ngũ quan xinh đẹp tinh tế. Nhất là cặp môi, không tô son mà vẫn hồng. Chiếc váy dài đến đầu gối, phần eo được thít lại, làm nổi bận bộ ngực no đủ, đôi chân vừa thẳng vừa dài. Là báu vật mà bao đàn ông mơ ước. Là yêu tinh trong suy nghĩ của phụ nữ. Giang Phỉ không thèm đếm xỉa đến những ánh mắt đó, lập tức đi vào phòng riêng có Đào Nhiên. Bên trong có cả trai lẫn gái, ai nấy đều lảo đảo. Đào Nhiên mắt say lờ đờ mông lung lại thấy rõ cô, mở hai tay ra chạy lại hờn dỗi: "Phỉ, cậu đã đến rồi. Cái lũ khốn kiếp, cứ rót cho tớ, mau tới báo thù giúp tớ!" Anh chàng tiếp viên nam tên Lượng Lượng bên cạnh cô vừa thấy Giang Phỉ, lập tức nở nụ cười, chỉ vào ba ly rượu trắng trên bàn nói: "Giang Phỉ cô tới rồi, đây đều là rượu mà Đào Nhiên trốn, cô giúp cô ấy uống. Vòng cuối, uống xong giải tán." ... Mời các bạn đón đọc Không Thể Không Là Em! của tác giả Yến Ngữ Phỉ Phỉ.
Hòa Lý Thanh - Nhuận Thất
Đã bốn năm Hòa Lý Thanh không về nhà, từ bỏ danh xưng bà Lâm đã mười năm. Sau khi về nhà, hai người mới nhận ra, đã bỏ lỡ cả thập kỷ. *** Ánh đèn từ xa rọi đến, chiếc xe việt dã xuyên qua đoạn đường mòn trong rừng, men theo con đường quanh co, động cơ gầm rú, lao về phía đỉnh núi. Sau khi tắt máy, Hòa Lý Thanh cúi người, tháo đai an toàn. Liếc mắt về phía ghế sau, Quy Sinh và thằng bé Phương Nha đã ngủ từ bao giờ. Cô lắc đầu cười, động tác cũng nhẹ nhàng hơn. Lúc này, nhân viên an ninh cũng đã đi tới, thấy cô lạ mặt, đang định hỏi tình huống thì một ông lão da ngăm đen, dáng người nhỏ bé, từ trong cửa lao ra. Ông chưa nói gì mà chỉ cười, khuôn mặt ngăm đen tươi như hoa, cười hở cả lợi, lộ ra hàm răng khấp khểnh, rồi la lớn: - Cuối cùng thì cô cũng đã về rồi! Hòa Lý Thanh bước xuống xe, bắt chước ông lão, chống tay ở thắt lưng, nhỏ giọng thầm thì: - Được rồi, ông lão à, nhỏ giọng một chút, Quy Sinh đang ngủ! Dứt lời liền đứng im tại chỗ, nhìn đối phương cười hì hì. Sau khi Hòa Lý Thanh mở cửa sau ra, ông lão tiến tới nhìn, mở to hai mắt ngạc nhiên, ngơ ngác hỏi: - Quy Sinh đã lớn thế này rồi sao? Còn đứa bé xấu xí kia là ai? Nói xong chợt nhớ ra cái gì đó, xoay người lại, trừng mắt nhìn Hòa Lý Thanh: - Tại cô đấy, mấy năm trời không thèm quay về, đến gác cổng cũng không còn nhận ra cô nữa rồi! Hòa Lý Thanh khẽ cười, ôm lấy Quy Sinh, thằng bé nằm trên vai cô, lầm bầm mấy câu nhưng cũng không tỉnh dậy. Phương Nha nghe thấy tiếng nói chuyện, cũng đã tỉnh dậy từ lâu, mắt vẫn nhắm, tay nắm lấy góc áo của Hòa Lý Thanh, mấy người cùng đi về phía cổng. Nhóm người gác cổng đang đứng nhìn nhau, ông lão bèn bảo họ lái xe vào trong. Thấy nhân viên an ninh kia vẫn lo lắng, đứng im một chỗ, ông lão quay đầu, quát: - Mau vào nói với quản gia, Lâm phu nhân đã về! Từ cổng vào nhà phải đi qua một khu vườn nhỏ, đủ loại cây cao thấp, có những loại cô cũng không biết tên. Bọn họ đi trên con đường trải đá cuội, bên cạnh là những bụi cây nhỏ, xa hơn một chút là mấy hàng cây ăn quả. Ông lão thao thao bất tuyệt, nói nếu như không phải lão ngẫu nhiên đi đám gác cổng để uống rượu thì cũng không gặp đúng lúc cô trở về, mấy năm trời cô không về, hoa cỏ trong vườn cao lớn thêm bao nhiêu cô cũng không biết. Lý Hòa Thanh mặc quần jean, đi bốt, giầy và ống quần đều lấm lem bùn đất. Ông lão đang cúi đầu đi, nhìn thấy, ánh mắt chua xót, không muốn nhắc lại chuyện cũ với Hòa Lý Thanh nữa, im lặng chẳng nói chẳng rằng. Hòa Lý Thanh biết lão mất hứng, cũng hiểu được nguyên nhân. Thấy trong nhà chính đèn đuốc sáng choang, có người đang chơi dương cầm, lại có tiếng phụ nữ cười nói, vì muốn rời sự chú ý của ông lão đi, cô đành hỏi: - Hôm nay ở đây có tổ chức tiệc sao? Lão Lâm có ở đây không? Nghe thấy câu hỏi này, ông lão bỗng nhiên nhớ tới cái gì, sắc mặt biến đổi, không trả lời mà lại tiếp tục câu chuyện cây cỏ vừa nãy. Hòa Lý Thanh đổi tay ôm Quy Sinh, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả, nhiều năm qua cũng đã sớm thành thói quen. Đi ra khỏi lâm viên, vòng qua hậu viện, tiếng cười nói càng thêm rõ ràng. Chén tạc chén thù, đám người cả nam lẫn nữ ăn mặc xa hoa, vui vẻ trò chuyện dưới giàn nho, bọn họ chú ý tới những người đang đi tới, lộ vẻ nghi hoặc. Hòa Lý Thanh không để ý tới bọn họ, đi thẳng tới căn nhà ba tầng phía sau. Bên trong căn nhà nhỏ, đối diện với cửa là cầu thang, bên cạnh là một phòng bếp nhỏ, đã có thức ăn đặt sẵn trên bàn. Một dì giúp việc từ cầu thang đi xuống, đón lấy Quy Sinh, Phương Nha cũng đã tỉnh táo, nói không muốn ăn, rồi đi theo dì giúp việc lên căn phòng trên tầng. Sau khi đẩy ông lão ra ngoài, Hòa Lý Thanh cũng đi lên tầng hai. Đối diện với cầu thang là một căn phòng thông thoáng, một chiếc giường lớn, bàn đọc sách, tủ quần áo, cùng với hai kệ sách làm bằng gỗ son, cao đến tận trần nhà, hàng nào cũng để đầy sách, đối diện là một cái cửa sổ sát đất(1). Ngoài những hoa văn trên rèm cửa, toàn bộ căn phòng dường như không có bất kỳ trang trí nào, phòng tắm và ban công đều ở bên ngoài cửa sổ. Không ai biết khi nào cô sẽ trở về, dì giúp việc chỉ kịp thay chăn gối và chuẩn bị đồ ngủ, bàn đọc sách và kệ sách vẫn phủ bụi, không khí tràn ngập mùi thời gian. ... Mời các bạn đón đọc Hòa Lý Thanh của tác giả Nhuận Thất.
Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu - Tiêu Tương Thập
Đây là câu chuyện kể về sói xám lớn phúc hắc dụ dỗ tiểu bạch thỏ đáng yêu, vừa sủng vừa yêu, vừa yêu vừa sủng sinh được một tiểu sói phúc hắc và tiểu bạch thỏ nhỏ bé đáng yêu. Hài cốt mẹ chưa lạnh, tiểu tam đã trèo vào, ba chỉ vào bạn thân của mẹ ngày trước nói với cô: “Mạch Mạch, đây là mẹ mới của con.” Rồi đưa con gái riêng mười ba tuổi và con trai riêng mười một tuổi của bọn họ tới trước mặt cô: “Đây là em gái và em trai con.” Vì muốn chiếm sự nghiệp mẹ mình vất vả mười mấy năm gầy dựng nên làm của riêng, người phụ nữ độc ác này thế mà lại muốn mạng của cô. Khi cô tìm được đường sống trong chỗ chết về đến nhà, lại nhìn thấy chồng chưa cưới và em gái còn vài ngày nữa thì kết hôn đang lăn lộn trên giường. *** Đêm tối đen, một chiếc xe tải lao như tên bắn rồi đột nhiên dừng lại, cửa xe mở ra, hai người đàn ông nhanh chóng xuống xe rồi túm cô gái trẻ tuổi đang kéo hành lý ven đường nhét vào trong xe, xong đóng cửa xe nghênh ngang rời đi. Từ đầu tới cuối chỉ mấy giấy, nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng. “Buông tôi ra! Các anh muốn làm gì?” Trong xe tải, hai người đàn ông đè cô gái trẻ xuống, một tên bịt chặt miệng cô, không để cô kêu ra tiếng. “Cô thành thật chút đi, tránh cho da thịt phải chịu đau, bằng không đừng trách bố mày không nhắc nhở cô!” “Các anh là ai? Muốn làm gì….” Giang Dĩ Mạch liều mạng giãy dụa. “Có người muốn mua mạng của cô!” Tên đàn ông trung niên mặc T-shirt màu đen lên tiếng. Giang Dĩ Mạch giật mình, cũng quên giãy dụa, miệng bị che không phát ra tiếng, cũng không hỏi được là ai muốn mua mạng của cô. “Cô rất tò mò là ai muốn mạng cô đúng không? Ha ha!” Gã đàn ông trung niên nở nụ cười, “Xem ra cô cũng sắp chết rồi, tôi sẽ nói cho cô biết, cho cô được chết rõ ràng.” Gã đàn ông trung niên nói, “Muốn mua mạng cô chính là mẹ kế của cô, chỉ có cô chết đi, tất cả sản nghiệp của nhà họ Giang mới là của bà ấy.” Giang Dĩ Mạch giật mình mở to mắt, là bạn thân ngày trước của mẹ mình, cũng là mẹ kế của mình, bây giờ là chủ nhân nhà họ Giang. Mười mấy năm trước, mẹ ruột chết thảm, hài cốt chưa lạnh, người phụ nữ vô liêm sỉ này đã tiến dần từng bước trở thành mẹ kế của mình. “Mạch Mạch, đây là mẹ mới của con.” Ba chỉ vào người bạn thân của mẹ ngày trước nói với cô, rồi đưa con gái riêng mười ba tuổi và con trai riêng mười một tuổi của bọn tới trước mặt cô, “Đây là em gái và em trai con.” Khi mẹ còn sống, đối đãi với người phụ nữ này như chị em ruột, nhưng người phụ nữ lại lén lút dụ dỗ chồng mình, còn sinh một trai một gái. Bây giờ, vì muốn chiếm sự nghiệp mẹ mình vất vả mười mấy năm gầy dựng nên làm của riêng, người phụ nữ độc ác này thế mà lại muốn mạng của cô. “Ô ô…..” Giang Dĩ Mạch ra sức lắc đầu, muốn gạt tay trên miệng ra, tựa như có chuyện muốn nói. Gã đàn ông trung niên đưa mắt nhìn đàn em, gã đàn em buông lỏng tay ra, Giang Dĩ Mạch thở hổn hển lớn tiếng nói hai câu, “Chỉ cần anh thả tôi ra, tôi có thể cho anh gấp hai lần tiền.” “Ha ha ha!” Gã đàn ông trung niên nở nụ cười, “Cô cho tôi nhiều tiền cũng không bằng tài sản của nhà họ Giang.” “Anh có ý gì?” Gã đàn ông trung niên lấy ra một ống tiêm có chất lỏng đưa ngay trước mắt nhìn, đầu kim phun ra một ít chất lỏng trong suốt, “Dù sao cô cũng sắp chết, để cô biết cũng không có gì đáng ngại, tôi với mẹ kế cô là tình nhân mười mấy năm rồi, chờ cô vừa chết, tài sản của nhà họ Giang chính là của bà ấy, cũng chẳng khác nào là của tôi, bọn tôi đã bàn bạc xong rồi. Còn về phần ba cô suốt ngày chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt (Tình cảm nam nữ; tình yêu trai gái – theo QT) hoàn toàn không đáng để nhắc tới.” “Nếu ông giết chết tôi, nhất định cảnh sát sẽ điều tra ra, đến lúc đó các ông đừng hòng chiếm được gì.” Giang Dĩ Mạch lớn tiếng nói. “Đây là nước thủy ngân, tiêm vào trong cơ thể cô sau đó tạo một vụ tai nạn xe thảm thiết, hài cốt không còn, đến lúc đó cảnh sát bắt đầu tra xét, cũng nghĩ cô xảy ra tai nạn xe cộ.” Gã đàn ông trung niên nói rồi tới gần, “Đè cô ta lại!” Bắt lấy một cánh tay của Giang Dĩ Mạch, cầm ống tiêm có thủy ngân đưa qua. Giang Dĩ Mạch giãy dụa kịch liệt, nhưng làm thế nào cũng không phải là đối thủ của hai tên đàn ông. Cô đột nhiên ngừng giãy dụa, nhìn phía sau gã đàn ông, “Mẹ? Sao mẹ lại tới đây? Cái gì? Năm đó mẹ bị người ta hại chết? Bây giờ mẹ tới là tìm hung thủ để đòi mạng?” Gã đàn ông trung niên liền hoảng sợ, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội nhìn ra phía sau, ánh mắt Giang Dĩ Mạch đột nhiên biến đổi, bỗng đưa tay túm ống tiêm trong tay gã đàn ông trung niên hung hăng đâm trên cánh tay của kẻ bắt cóc đang đè cô xuống, kẻ bắt cóc đau quá lập tức buông lỏng tay. ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu của tác giả Tiêu Tương Thập.
Giam Cầm - Mê Huyễn Cây Thuốc Phiện
Khuynh Tâm là một cô gái không cha, mọi người thường coi cô là dã chủng, mà thực ra cô cũng không biết cha mình là ai. Cho đến năm Khuynh Tâm 10 tuổi, thì mẹ cô mất, cô đến nhà cậu mợ sống. Mợ lại đem cô bán cho người đàn ông khác làm vợ bé lấy tiền. Khuynh Tâm đành liều mạng bỏ trốn. Trên đường đi, cô cứu được một con chó nhỏ bị thương, nhưng cô lại không biết cô đã đem chính mình đẩy vào địa ngục sâu thẳm, là thượng đế muốn vui đùa, hay cái này hết thảy chỉ là một hồi ác mộng. Nhiếp Nhân Khải: “ Toàn, đoán xem, cô ấy có thể để cho chúng ta chơi bao lâu?” Nhiếp Nhân Toàn: “ Một tháng? Hai tháng? Rất khó nói, bộ dạng thật nhu nhược, liệu có thể đáp ứng cả hai người chúng ta đồng thời công kích bao lâu, thật sự rất khó nói! ” “ Từ bỏ, van cầu các anh…… Không…! ” Khuynh Tâm thật hy vọng mình cứ như vậy chết đi, chỉ là hạ thể truyền đến từng cơn đau đớn nó như nhắc nhở cô, cô còn sống, còn đang bị Nhiếp Nhân Khải, Nhiếp Nhân Toàn hai tên cầm thú này xâm phạm. “ Tôi muốn em……” Lạp Phi Nhĩ ngẩng đầu, trong ánh mắt đầy bắt buộc nói: “ Bọn họ trước kia đối với em đã làm cái gì, tôi mặc kệ! Nhưng bắt đầu từ hôm nay, người đàn ông của em chỉ được có thể là một mình tôi." *** Cô tên Lãnh Khuynh Tâm, sinh ra tại Đài Loan trong một làng chài nhỏ. Cô từ khi sinh ra liền chưa thấy qua ba ba bao giờ. Người khác đều mắng cô là dã loại, bởi vì mẹ đã từng đến Đài Bắc công tác, trở lại làng chài khi đó không có kết hôn liền sinh ra cô, lại không chịu nói ba ba của cô là ai, cho nên người khác đều nói mẹ cô không biết xấu hổ là người đàn bà thấp hèn, cho rằng bà ở bên ngoài là vợ bé của người khác, đối phương không cần bà nữa, bà mới trở lại làng chài sinh đứa nhỏ. Vì thế, bọn họ luôn khinh thường Khuynh Tâm. Cô ăn học đều do một tay mẹ dạy, trong trí nhớ của Khuynh Tâm mẹ là một người vừa dịu dàng lại xinh đẹp như tiên nữ, bà nói cho cô biết, cô không phải không có ba ba, chỉ là ba ba rất bận, ông không rảnh đến thăm cô cùng mẹ. Kỳ thật Khuynh Tâm cũng không thương tâm khi biết chính mình không có ba ba, bởi vì cô đã có được toàn thế giới tốt nhất của mẹ dành cho. Cuộc sống sinh hoạt của hai mẹ con cô rất khổ, ở làng chài nhỏ này không một ai nguyện ý cho mẹ cô một công việc, rơi vào đường cùng, mẹ chỉ có thể gửi cô cho bà hàng xóm cách vách, còn mẹ thì đi làm công kiếm tiền nuôi cô. Khuynh Tâm đã lâu không thấy mẹ dù chỉ một lần, mỗi lần bà trở về thăm cô, cô đều rất vui vẻ. Nhưng là, bởi vì làm việc quá độ, cho nên năm Khuynh Tâm 10 tuổi thì bà sinh bệnh mà chết... Mẹ có một người anh trai, kỳ thật cậu là người tốt, chỉ là mợ thực hung dữ, cậu không để ý tới sự phản đối của mợ mà vẫn mang cô về nuôi, điều này làm cho gia đình cậu mợ cãi nhau rất nhiều. Tuy rằng Khuynh Tâm cuối cùng cũng được ở lại nhưng thái độ của mợ đối với cô chẳng khác nào người hầu, mợ có cái gì không hài lòng sẽ lôi cô ra đánh, suốt ngày Khuynh Tâm đều cặm cụi làm nhưng không xong việc, đều sẽ bị mợ mắng mỏ, khi đó cô cũng chỉ là đứa nhỏ mới 10 tuổi. Cậu vì cô mà đã cùng mợ cãi nhau to, nhưng Khuynh Tâm không hy vọng cậu khó xử, vì thế cô phải nhẫn nhịn! Cứ như vậy, cô ở nhà cậu vượt qua 6 năm. Cô vốn nghĩ cả đời này ở nhà cậu, chỉ là khi đó lại xảy ra một chuyện, khiến Khuynh Tâm không thể không rời khỏi làng chài... Đêm hôm đó, cậu, mợ còn có chị họ đều đi ra ngoài, trong nhà chỉ còn anh họ và cô, trong lòng cô rất sợ hãi, bởi vì bình thường anh họ luôn luôn động tay động chân với cô, nhưng mà có cậu ở nhà nên hắn không dám làm càn. Thế nhưng hôm nay cô lại cùng hắn hai người... Khuynh Tâm nhanh chóng làm xong việc, sau đó liền trốn vào gian phòng của mình, phòng của cô không có khóa, Khuynh Tâm chỉ có thể lấy ghế cùng cái bàn để đè cửa phòng. Khuynh Tâm trốn ở góc phòng, sợ anh họ sẽ xông tới, qua hơn một giờ, không thấy động tĩnh gì, trái tim của cô cũng dịu xuống. Thật mệt, vì thế cô đành đi đến bên giường, không lâu liền đi vào giấc ngủ. Nửa đêm, Khuynh Tâm bị một tiếng vang thật lớn đánh thức, cô mở mắt, liền thấy anh họ đã đứng trước giường, cô muốn kêu cứu, hắn lại bưng kín miệng cô lại. “ Ô... Ô...” Khuynh Tâm hoảng sợ hai mắt mở lớn trừng hắn “ Ha ha, em cho rằng bằng mấy cái ghế mà cũng muốn ngăn cản anh sao, em họ, em cũng quá ngây thơ rồi! “ Hắn cười dâm đãng vạch quần áo của cô ra, Khuynh Tâm không ngừng giãy dụa, chỉ là anh họ hắn nặng tới gần 100 kg, cô căn bản ngay cả lay động cũng không được. “ Em thật trắng, thật mềm! “ Tay hắn cầm lấy bộ ngực của cô vuốt ve, Khuynh Tâm sợ tới nước mắt lăn dài trên má “ Không cần, không cần!” Cô dùng ánh mắt cầu xin nhìn hắn, hắn liền buông miệng cô ra, cô vừa định kêu, hắn liền lấy áo gối nhét chặt miệng cô lại Hai bàn tay Khuynh Tâm nắm chặt không ngừng đánh hắn, hắn một cái liền bắt lấy tay cô, tay kia ở trên đùi cô bắt đầu vuốt ve. Thật ghê tởm, Khuynh Tâm có cảm giác như dạ dày muốn bốc lên, hắn nhanh tay kéo quần cô xuống, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hạ thể cô. “ .....” Cô khóc, hôm nay có lẽ cô khó có thể thoát được ma chưởng của anh họ mình . Nhưng mà, tại thời điểm Khuynh Tâm tuyệt vọng thì cậu, mợ trở lại. “ Thằng nhóc này, mày đang làm cái gì?” Nghe được thanh âm của cậu, hắn liền buông Khuynh Tâm ra, cô nhanh chóng kéo quần, lấy chăn che đi toàn bộ thân thể trần trụi của mình. “ Ba, con thích em họ, người thành toàn cho chúng con đi!” “ Con trai a, không phải ba mẹ không thành toàn cho con, nhưng em họ con hiện tại đã là người của thôn trưởng” Cậu còn không mở miệng nói, mợ liền giành trước. Nghe xong lời mợ nói Khuynh Tâm khiếp sợ không thôi. Cô trừng mắt nhìn mợ, có ý tứ gì? Khuynh Tâm nghĩ muốn hỏi, chỉ là khóc quá nhiều nên nhất thời không nói ra tiếng “ Mẹ, em họ tại sao lại là người của thôn trưởng ?” Biểu tình của hắn như không thể tin được hỏi. “ Hừ, con bé kia liền cùng mẹ của nó giống nhau, chỉ là đồ hồ ly tinh, thôn trưởng mới thấy qua nó một lần thôi đã nói muốn kết hôn, muốn cưới nó làm vợ bé thứ 10.” Vẻ mặt mợ đầy khinh thường nhìn Khuynh Tâm. Khuynh Tâm nghe vậy cả người cứng đờ. Ông ta so với cậu còn lớn tuổi hơn, hơn nữa nghe đồn hắn rất thích ngược đãi, muốn cô gả cho một lão già ngang tuổi ông nội cô để làm vợ bé ư? “ Mợ, người đùa giỡn con sao?” Khuynh Tâm mạnh dạn hỏi “ Ai rảnh cùng mày nói giỡn, hôm nay tao cùng cậu của mày ngay cả sính lễ đều đã nhận.” Ngữ khí đầy bén nhọn nói. Hoá ra hôm nay bọn họ đi thu đồ cưới sao . “ Không... Không... Cậu, đây không phải là sự thật, có phải hay không, mợ muốn cùng con nói giỡn, có phải hay không? Người cũng sẽ không như vậy đối với con, có phải hay không?” Khuynh Tâm nhìn cậu mình, hy vọng cậu có thể nói cho cô biết đó không phải là sự thật. Thế nhưng, cậu lại cúi đầu, động tác đó hoàn toàn đánh vỡ đi hy vọng nhỏ nhoi trong lòng Khuynh Tâm. ... Mời các bạn đón đọc Giam Cầm của tác giả Mê Huyễn Cây Thuốc Phiện.