Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Văn án: Năm đó hai nhà bế nhầm con, Quỳnh nương của thương hộ Thôi gia trở thành thiên kim Liễu gia, vốn làm quan. Đầu óc hồ đồ háo thắng, dùng lực quá mạnh, rơi vào kết cục thê thảm cô độc một mình. Lần này trọng sinh, nàng dứt khoát trở nên hào phóng : Nữ phụ xin chào! Cái gì? Ngươi muốn đổi lại thân phận đích nữ quan gia quý giá đó? Cứ tự nhiên đổi! Muốn danh hiệu tài nữ quan lại Kinh Hoa của ta? Không cần khách khí! Thích phu quân hào phóng lại còn có tiền đồ tốt của ta? Mời cởi y phục chậm rãi dùng! Gì cơ... Mấu chốt là muốn cho ta vị vương gia tạo phản, âm ngoan nham hiểm mà kiếp trước ngươi hầu hạ? Này...ngươi thật sự không cần khách khí như vậy đâu... *** Reviewer: Lạc Hậu - lustaveland.com: “Hỏi thế gian phải trải qua biết bao năm tháng xoay vần? Mới có được một lần sát vai qua nhau. Trước gương sáng, bóng trăng soi đáy nước, lại gặp nhau dưới gốc bồ đề. Duyên phận khắc ghi nơi đầu ngón tay. Thiêu đốt năm tháng, khiến bụi trần cũng lay động tình ý. Chắc gì đã địch nổi dòng chảy của thời gian.” (*) Kiếp trước, Liễu Tương Quỳnh là quý nữ Liễu gia xuất chúng trong mắt thiên hạ. Nàng thông minh, xinh đẹp, tài năng hơn người. Nhưng vào năm nàng 16 tuổi, thân thế thật sự của nàng được tiết lộ. Thì ra, năm xưa do sự bất cẩn của người hầu mà nữ nhi Liễu gia Liễu Tương Quỳnh và nữ nhi của thương hộ Thôi gia Thôi Bình Nhi bị đánh tráo với nhau. Mọi thứ mà nàng có, đều là sự nhầm lẫn. Vì vậy, mặc dù thân phận không bị vạch trần ra ngoài thì nàng cũng nguyện gả cho Thượng Vân Thiên, một thư sinh nghèo hèn. Nàng khi ấy, mỗi một bước đi là từng bước gian nan khổ sở. Bởi vì, nàng luôn cảm thấy bản thân có lỗi khi vô tình lấy đi tất cả tốt đẹp những năm tháng qua của Thôi Bình Nhi. Mà nàng không hề hay biết rằng, chính sự lương thiện và mù quáng của bản thân đã đẩy nàng vào kết cục bi thảm. Nàng còn nhớ rõ ngày hôm ấy, đằng sau cánh cửa phòng của nàng là tiếng ân ái hoan lạc của phu quân Thượng Vân Thiên và Thôi Bình Nhi, người nàng vẫn luôn xem như tỷ muội mà hết lòng đối đãi. Hóa ra, trong tất cả mọi chuyện, nàng vẫn luôn là người sau cùng biết sự thật. Đau đớn, phẫn nộ và bi ai đến nhường nào kia chứ. Người phu quân từng thề non hẹn biển với nàng. Người phu quân kết tóc se duyên cùng nàng. Người phu quân đã vén khăn voan uống rượu giao bôi với nàng. Người phu quân đã nói sẽ một đời một kiếp yêu thương nàng… Cuối cùng, lại là người đâm một nhát thật sâu vào trái tim nàng.  Phút giây đó, mọi thứ như chết lặng. Âm thanh của gió thổi tung mái tóc nàng, vị mặn của nước mắt rơi vào đôi môi nàng… Cuối cùng, cũng lật mở tất cả. Phút giây nàng bị kẻ xấu đẩy xuống dòng nước lạnh giá nơi giếng sâu, nàng rốt cục cũng hiểu rõ, ngay từ khi bắt đầu nàng đã sai lầm rồi. Thì ra, những năm tháng qua, sự cố gắng của nàng, sự kiên trì của nàng và cả tình yêu của nàng... cũng chỉ như vậy mà thôi.  Nhắm mắt lại, tất cả liền biến mất… Máu hòa cùng nước mắt, tan vào hư vô. Chỉ là, Liễu Tương Quỳnh, nàng có biết hay không, ngày nàng an táng đã có một người đào mộ cướp xác nàng về. Hắn cứ thế ôm thân thể lạnh như băng của nàng vào lòng. Hắn đau đớn. Hắn tuyệt vọng. Hắn bất lực đến nhường nào? Hắn đợi nàng, đợi lâu như vậy. Cuối cùng lại là cái chết của nàng. Gió tuyết phủ qua trần thế cũng không giá lạnh và bi thương như lòng hắn. Vì thế hắn nguyện, “Nếu sinh mà vô duyên, đem nàng thiêu thành tro cốt, đặt bên cạnh bổn vương đi…” Cứ thế, năm tháng còn lại của cuộc đời, tâm hắn nhập ma, đem tất cả thiện duyên cùng thiên hạ để trả giá đại giới cho nàng kiếp sau an yên vui vẻ và hắn lại được gặp nàng. *** Có lẽ, bởi vì duyên nợ của Liễu Tương Quỳnh vẫn còn nên ông trời lại cho nàng thêm một cơ hội nữa để sửa lại vận mệnh bi thương của cuộc đời mình. Khi nàng tỉnh lại thì đã ở Thôi gia và chỉ mới 15 tuổi. Nếu như theo đúng kiếp trước thì đáng lẽ ra năm nàng 16 tuổi sự thật về thân thế mới bị vạch trần. Vậy thì, điều gì đã xảy ra? Qua tìm hiểu thì nàng mới biết được, Thôi Bình Nhi cũng đã trùng sinh đến thời gian trước nàng. Vì thế, nàng ta đã nhanh chóng lấy lại thân phận thật của mình và đưa nàng về vị trí cũ. Liễu Tương Quỳnh bây giờ chính là Thôi Tương Quỳnh và nàng cảm thấy may mắn vì điều này. Bởi vì, kiếp trước nàng từng xem Liễu gia như gia đình mà đối đãi nhưng cuối cùng đổi lại chính là tàn nhẫn và cái chết. Vì thế, kiếp này nàng chỉ muốn đối xử thật tốt với phụ mẫu và ca ca ruột thịt mà thôi. Một đời trôi qua nhẹ nhàng, bình thản mà sống. Nhưng cho dù nàng muốn bình yên thì có những người lại muốn tạo nên sóng gió. Đó chính là Liễu Bình Nhi (Thôi Bình Nhi đã đổi tên). Nàng ta luôn cảm thấy kiếp trước tất cả những bi thảm mà nàng ta trải qua đều do Thôi Tương Quỳnh mà ra. Thế nên, ngay sau khi trùng sinh quay về thì nàng ta liền độc ác và nhẫn tâm bằng mọi cách giẫm đạp tất cả mọi thứ tốt đẹp mà Tương Quỳnh có. Thế nhưng, nàng ta không biết rằng, Thôi Tương Quỳnh có được kiếp này chính là do một người đánh đổi vận mệnh của mình để giành lấy. Và một khi người ấy xuất hiện thì tất cả những chướng ngại vây quanh Tương Quỳnh chỉ là mây bay.  Hắn chính là Lang vương Sở Tà. *** “Ước nguyện xoay chuyển trăm ngàn lần. Tốt nhất vẫn là thành toàn. Mỉm cười nhìn ngắm dung nhan của nàng. Đất trời xa xăm biết mấy. Nhưng người lại ở ngay trước mắt. Sao nỡ phất đi sự quyến luyến.” (*) Lần đầu tiên khi Lang vương Sở Tà nhìn thấy tiểu cô nương Thôi Tương Quỳnh, trái tim liền rung động, giống như đã từng gặp từ kiếp trước, một cái chớp mắt liền lưu luyến không rời. Tiểu cô nương đó rất xinh đẹp, nàng có đôi mắt lấp lánh hơn cả sao trời và nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh dương. Nàng thông minh kiên cường lại nấu ăn rất ngon. Vì thế, lợi dụng xe ngựa vương phủ nhà mình đụng ca ca nàng gãy chân, hắn cứ thế mang cả nàng về nấu ăn cho mình luôn. Hắn biết ngay từ lần đầu gặp mặt, tiểu cô nương này có vẻ sợ và luôn muốn tránh hắn. Thế nhưng, hắn không kiềm lòng được mà muốn tiến đến bên nàng. Có lẽ, vào khoảnh khắc gió nhẹ thổi bên đình ngày ấy, sợi tóc nàng nhẹ rơi đã vô tình vướng luôn vào trái tim của hắn mất rồi. Vì thế, rõ ràng là chuyện đụng xe không phải lỗi của ca ca nàng, hắn lại cố tình đạp hư xe ngựa còn làm vỡ thêm miếng ngọc bội gắn trên xe chỉ để bắt đền nàng năm ngàn lượng. Và thế là, nàng trở thành tiểu trù của phủ hắn, cho đến khi trả xong nợ mới được rời đi. Cuộc sống của hắn, từ khi có nàng bỗng nhiên vui vẻ và bình yên đến lạ. Nàng tựa như cánh bướm, mỗi nơi nàng dừng chân đều lấp lánh sắc màu. Hắn muốn nàng thuộc về mình, thật sự thuộc về hắn mà thôi. *** “Số kiếp xoay chuyển trăm ngàn lần. Khó nhất chính là thành toàn. Cho dù phải đợi chờ suốt kiếp ta cũng cam lòng. Một đời xa xôi biết mấy. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc. Ôm trọn trái tim khắc cốt ghi xương.” (*) Nhưng hắn không biết là cuộc đời này của Thôi Tương Quỳnh, sẽ không muốn gả cho ai. Câu chuyện bi thương kiếp trước nàng không thể quên. Và hơn hết, nàng đã biết trước kết cục sau này của Lang vương Sở Tà, nàng không muốn cùng hắn đi vào con đường chết đó. Vì thế, nàng luôn tìm mọi cách rời xa hắn. Thế nhưng, có những mối duyên phận đã định trước là không thể tách rời. Vô tình nàng biết được, trong khoảnh khắc sinh tử kiếp trước, hắn đã không ngại hiểm nguy cứu nàng thoát chết. Lúc rời đi chỉ để lại cho nàng một chuỗi phật châu và bóng lưng đầy cô độc. Nàng thấy trái tim mình mềm lại. Hắn, thì ra cho dù luôn độc miệng lại thủ đoạn tàn nhẫn thì trong lúc nguy nan nhất vẫn nguyện xả thân bảo vệ cho một người xa lạ như nàng. Vì thế, vô tình hay hữu ý, Thôi Tương Quỳnh vẫn luôn nhắc nhở và giúp Sở Tà tránh các tai họa ập đến. Cứ như vậy, nàng đã đem bản thân mình đặt vào tim hắn rồi mà không hề hay biết. Có lẽ ban đầu, Sở Tà chỉ là động lòng một chút với nàng mà thôi. Nhưng chẳng biết từ khi nào, hắn đánh mất luôn lý trí và linh hồn mình cho nàng. Vì nàng, hắn nguyện đem hết thảy sóng to gió lớn ngoài kia gạt bỏ. Vì nàng, hắn điên cuồng muốn dung nạp nàng dưới đôi cánh của mình. Và vì nàng, thiên hạ này với hắn chẳng qua cũng chỉ là một nước cờ mà hắn muốn thay đổi hay không mà thôi? Thôi Bình Nhi muốn hãm hại nàng ư? Hắn cho nàng ta nếm từng chút mùi vị đau khổ, sống không bằng chết. Thượng Vân Thiên muốn đến gần nàng ư? Hắn sẽ không để hắn ta có chút cơ hội nào. Tất cả những kẻ muốn đem nàng rời khỏi hắn, đều phải chết. Vì nàng, hắn nguyện trả giá đại giới. Sự chân thành của hắn, sự điên cuồng của hắn và sự chấp niệm của hắn cuối cùng cũng khiến Thôi Tương Quỳnh rung động. Thì ra, trong mỗi khoảnh khắc cùng hắn trải qua mọi khó khăn thử thách, nàng đã yêu thương hắn mất rồi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland) Thế nhưng, mọi chuyện đang dần mất đi sự kiểm soát cân bằng của nó. Liên tiếp những biến cố lớn kéo đến, âm mưu kiếp này và bí mật kiếp trước dần được hé lộ. Mỗi một câu chuyện là một sự thật tàn nhẫn cùng đau xót. Liệu cả hai có thể vượt qua để đi đến tận cùng của hạnh phúc hay không? Kiếp trước - kiếp này, duyên nợ của nàng cùng hắn vốn đã trả đủ hay chưa? Nếu duyên chưa trọn, sao nỡ nói lời ly biệt? *** “Trọng sinh trở về vị trí cũ” thật sự là một bộ truyện trùng sinh, sủng, sắc, ngọt rất hay và đáng đọc của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng mà mn nên thử nghiệm trong thời gian này ạ. Truyện như một bức tranh đầy màu sắc cuốn hút mà bạn không nên bỏ lỡ chút nào. Ở đó, đã từng có những mảng màu đen tối và u ám cho bi kịch và bất hạnh mà kiếp trước từng nhân vật đã gánh chịu. Nhưng cũng có những mảng màu tươi sáng rực rỡ của kiếp này khi họ không ngừng nỗ lực vươn lên, cố gắng đổi thay vận mệnh của mình. Nữ chính Thôi Tương Quỳnh cả hai kiếp đều là một người thông minh xinh đẹp và hiểu chuyện. Đáng tiếc, cuộc đời nàng lại vì chính những điều ấy mà nhận lấy kết cục bi thương. Nhưng thật may khi ở kiếp này, nàng đã nhận ra sai lầm của bản thân, biết sửa chữa cũng như đứng dậy đấu tranh và bảo vệ cho những người yêu thương của mình.  Tình yêu của nàng dành cho nam chính ban đầu có thể là sự biết ơn, đau lòng nhưng dần dần lại là rung động từ trái tim. Nàng từng một lần vấp ngã, lại một lần kiên cường đứng lên, kiên trì đi về phía trước, dũng cảm thừa nhận tình cảm của mình. Nam chính Lang vương Sở Tà là một người không hoàn hảo. Trước khi gặp nữ chính hắn là một Lang vương phong lưu, ngang ngược và tàn nhẫn độc ác. Hắn xem tình cảm như một trò đùa mà bản thân có thể xoay vần. Vì thế, hết lần này đến lần khác trong kiếp trước hắn đã đánh mất tất cả cơ hội để có thể vãn hồi bi kịch dành cho nàng. Chỉ đến khi nghe tin nàng mất đi, hắn mới biết, trái tim của mình cũng chết theo rồi. Vì thế, ở những năm tháng còn lại của cuộc đời, hắn đem tâm lạc vào ma đạo, một đời chém giết, nhuốm máu thiên hạ. Điều duy nhất làm được chính là đem tất cả thiện duyên cùng ngai vị đánh đổi kiếp sau được gặp lại nàng, cho nàng một đời an yên vui vẻ. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland) Vậy nên, cho dù ở kiếp này rõ ràng không nhớ gì đến đoạn nhân duyên kiếp trước thì hắn vẫn mê luyến và yêu nàng tận xương tủy. Cuộc đời đầy khiếm khuyết của hắn, vì có nàng liền toàn vẹn. Tác giả đã xây dựng thành công cả hai nhân vật chính, đưa họ đi sâu vào lòng người đọc, cùng trải qua những giọt nước mắt hay nụ cười. Ngoài ra, các nhân vât phụ trong truyện cũng tạo được rất nhiều dấu ấn, bất kể là xấu hay tốt. Một quản gia Sở Thịnh nhiều muối, hài hước; một ca ca Thôi Truyền Bảo chân thật đáng yêu; một Liễu Bình Nhi mưu mô gian ác; một Thượng Vân Thiên đáng thương đáng hận… Tất cả góp phần tạo nên một câu chuyện với đầy đủ sắc màu từ gia đấu cung đấu đến cuộc chiến tranh đoạt quyền lực, vương vị… nhưng cũng không thiếu đi những cung bậc tình cảm đầy ngọt ngào ấm áp của các cặp đôi nhân vật trong truyện. Nội dung truyện hay, cuốn hút và đầy bất ngờ. Đặc biệt, văn phong tác giả rất chân thật, có những phân đoạn dù viết nhẹ nhàng nhưng đọc lại đau thấu tim, còn những phân đoạn sủng ngọt hạnh phúc thì muốn phát hờn theo. Vậy nên, nếu bạn yêu thích những bộ truyện với đầy đủ các yếu tố kể trên thì hãy nhảy nhé. Mình đã sụp hố và thật sự không muốn ngoi lên luôn nè ^^ __________ (*): Trích bản dịch lời bài hát Bồ đề kệ do Lưu Tích Quân thể hiện Ost Độc cô thiên hạ. “ “: Trích từ truyện, được rv-er chỉnh sửa lại cho phù hợp rv. *Hình ảnh minh hoạ là bản quyền thuộc về #LustAveland   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng .

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tận Kiếp Phù Du
Nội dung cốt truyện dựa theo Tận kiếp phù du trong Hoa Tư Dẫn của Đường Thất Công Tử. Giới thiệu nhân vật: Tống Ngưng, Thẩm Ngạn. Lời tác giả: À, trước tiên xin gửi lời xin lỗi đến tác giả Đường Thất Công Tử và các dịch giả, editor của Hoa Tư Dẫn, bởi vì câu chuyện mình sắp viết tới đây là câu chuyện chế biến lại của Tống Ngưng và Thẩm Ngạn, tất cả vì niềm đam mê, xin tất cả các fan của Hoa Tư Dẫn thông cảm, và bỏ qua cho. Hehehe Lưu ý: Ai muốn mang sang trang web khác đề nghị mọi người hỏi ý kiến tác giả rồi mới được mang đi, thông tin liên hệ với tác giả thì mọi người cứ nhấn vào link Zing Forum ở phía trên hỏi ý của nàng ấy. Tránh trường hợp mang truyện đi nơi khác mà không hỏi ý kiến của tác giả. Chân thành cảm ơn.  ^^ *** Một cô gái hiện đại đam mê tiểu thuyết ngôn tình, dạo này lại đắm chìm trong quyển Hoa Tư Dẫn của Đường Thất, cô đau đớn khóc sướt mướt sau cái chết của Tống Ngưng trong chuyện, khóc riết rồi ngủ thiếp đi, đến lúc tỉnh lại thì thấy mình đang sinh con mà đứa con đó lại chính là Thẩm Lạc con trai Thẩm Ngạn, còn mình trở thành một nhân vật trong sách Tống Ngưng. Liệu cuộc đời cô có giống như trong sách đã viết, cả đời đau thương chồng không yêu con chết yểu để rồi chết đi trong mộng ảo do Quân Phất dệt cho? Tất cả sẽ được giải đáp. *** “Phu quân, em trao Tống Ngưng cho chàng, trao hết cho chàng, chàng hãy trân trọng.” Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, dưới lớp khăn voan đỏ tôi đã mong chờ chàng đến dường nào, chỉ đợi chàng nhấc khăn voan tôi sẽ mỉm cười thật ngọt ngào nói với chàng “Phu quân, em trao Tống Ngưng cho chàng, trao hết cho chàng…” Ấy vậy mà tôi lại không có cơ hội đó, khi chàng nhắc chiếc khăn voan đỏ lên, tôi mỉm cười ngọt ngào với chàng để đổi lại là 1 ánh mắt lạnh lùng cùng giọng nói lạnh như băng : “Chắc cô biết người ngồi trên chiếc giường này đêm nay vốn là ai chứ?” Tôi ngỡ ngàng ngẩng đầu hỏi : “Sao?” Đôi mắt chàng vẫn lạnh như băng : “Tôi nghe nói, đại huynh của cô thỉnh cầu Lê vương, muốn tôi cưới cô. Tại sao lại là tôi? Chỉ bởi một lần tôi từng thắng cô ở chiến trường ư? Tống Ngưng, lẽ nào trước đây cô chưa nghe nói, tôi đã có vị hôn thê?” Tôi lắp bắp không thành tiếng: “Nhưng chàng đã nói muốn lấy tôi.” Chàng cười lạnh lùng: “Rút cuộc tôi cũng chỉ là phận bề tôi, chủ lấy tính mạng ra để ép tôi. Sao tôi có thể không nghe. Có điều tôi không muốn được gì từ cô. Cũng phiền cô đừng yêu cầu gì ở tôi.” “Tôi không mong được gì từ chàng, chỉ là…” Chàng không nghe tôi nói, chàng ngắt lời tôi: “Vậy thì tốt.” Chàng nói rồi phảy tay áo bước khỏi phòng tân hôn, mắt đất trước giường đầy ánh trăng vỡ vụn. Mời các bạn đón đọc Tận Kiếp Phù Du của tác giả Chanh Ngọt.
Siêu Cấp Ác Bá Thái Tử Phi
Thể loại: Xuyên không Tình tiết: Xung đột tình yêu Bối cảnh: Quay về quá khứ Phong cách tác phẩm: Hài hước Nam chính: Bắc Thần Hàn – Sâu sắc khó hiểu ( cơ mà nam phụ ta cũng thích a) Nữ chính: Tô Duyệt Duyệt – Bạo lực Người dịch: Gấu + Hồng Trần + Lâm HiHi Khi vừa mới mở mắt ra thì phản ứng đầu tiên của cô là đây là đang quay phim cổ trang sao ta? Đã vậy diễn viên nam bên cạnh thật sự quá đẹp trai..ôi chết mất thôi. “Này soái ca, có hứng thú muốn gia nhập tổ chức của chúng tôi không? Tướng mạo anh như vậy, tôi dám khẳng định sẽ khiến mấy quí bà chết mê chết mệt cho coi.” “Bổn vương muốn nàng…” Nam nhân người bốc lên toàn một mùi rượu, cuống cuồng đè cô xuống. “Nhìn anh đẹp trai như vậy, không biết thể lực đến đâu ta? Nếu thể lực mà không tốt thì tôi cũng chẳng có cách nào tiến cử giúp anh đâu nhé” Mĩ nữ tinh nghịch cảnh cáo. *** Không khí buổi sớm thật trong lành, những tia nắng mặt trời tinh nghịch nhảy múa qua ô cửa sổ. Và trên chiếc giường êm ái rộng thênh thang, một dáng nữ nhỏ nhắn yêu kiều vẫn đang say giấc, chiếc ga trải giường trắng muốt cùng với những đốm đen khuất sáng rơi vung vãi trên bề mặt tạo nên một sự tương phản rõ rệt. Người trên giường thì vẫn ngủ, dáng vẻ mệt mỏi của cô khiến cho ngay cả ánh mắt trời ấm áp cũng không nỡ làm phiền hàng mi đang no giấc. Tiếc là mộng có đẹp đến mấy thì cuối cùng cũng phải tỉnh giấc để đón chào một ngày mới tới. Tiếng chuông của chiếc điện thoại đặt trên chiếc bàn cạnh giường bỗng vang lên ầm ĩ… Cô gái đang say giấc trên giường ngay lập tức nhăn mặt chau mày, nhanh như cắt chộp lấy cái điện thoại đang kêu inh ỏi, nóng nảy hét lên: “Đồ khùng, sớm thế này mà đã gọi điện đến làm phiền người ta!!!”. “Tô Duyệt Duyệt, nếu cô thật sự muốn rút khỏi tổ chức thì cứ việc ngủ, KHÔNG VẤN ĐỀ NHÁ!!!” – Đầu dây bên kia truyền tới một tràng âm thanh đầy nộ khí, đủ để con sâu ngủ trên người Tô Duyệt Duyệt giật mình chết giấc.:-s “Ô ô, thì ra là sư phụ ạ, hhehe, thất kính thất kính” Tô Duyệt Duyệt hoang mang ghé mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Ai da, hôm nay chính là ngày thi hành nhiệm vụ đầu tiên của cô. Tô Duyệt Duyệt đã tham gia Phi đội Đại Bàng trực thuộc tổ chức cảnh sát phòng chống và truy bắt tội phạm quốc tế Interpol được mấy năm. Những thành viên của tổ chức này đều đã phải thông qua nhiều năm huấn luyện chuyên nghiệp mới được chính thức phân công nhiệm vụ. Chỉ có điều là, những nhiệm vụ mà phi đội Đại bàng thực hiện phần lớn đều là truy lung và đánh cắp những báu vật quý giá. Nhờ được tôi luyện qua những khóa huấn luyện chuyên nghiệp, nên hầu như mỗi khi thi hành nhiệm vụ họ đều qua mặt được các đơn vị cảnh sát khác hết sức dễ dàng, tổ chức này đã trở thành vấn đề số một khiến Interpol hết sức đau đầu.   Mời các bạn đón đọc Siêu Cấp Ác Bá Thái Tử Phi của tác giả Bình Tử.
Nửa Đời Sau Của Ta
Bạn đã chán với thể loại xuyên không nữ chính bàn tay vàng? Bạn quá ngán ngẩm với việc nữ chính phải tranh đấu với dàn hậu cung đông đảo để lọt vào mắt xanh hoàng đế? Bạn muốn tìm thứ gì đó mới mẻ? Vậy thì “Nửa đời sau của ta” sẽ là lựa chọn không tồi chút nào. Đầu tiên phải nói đây là một bộ truyện lạ, vì nó đi ngược lại những giá trị đạo đức mà bạn từng biết trong vô vàn cuốn sách cổ đại khác. Đúng như cái tên truyện, “nửa đời sau” của hai nhân vật chính mới là điều tác giả muốn hướng đến. Nàng là một linh hồn nhận được sự giúp đỡ của Quan Âm, xuyên không về cổ đại để nối tiếp đoạn tiền duyên dang dở. Nàng trở thành tiểu thư Trương Linh Tuyết đại hoạ không chết, “Phượng Hoàng ẩn hiện hào quang” – người người đồn rằng nàng mang mệnh mẫu nghi thiên hạ. Thái hậu và tân đế vội vã gả nàng làm Tín vương phi để dẹp yên mọi chuyện.   Linh Tuyết được chuyển tới ở trong phủ trưởng công chúa, chờ ngày lên kiệu hoa. Với sự láu lỉnh và tính cách thú vị của mình, nàng và trưởng công chúa dần trở thành bạn của nhau. Càng sống lâu bên cạnh người của hoàng gia, nàng mới phát hiện ra họ cũng có những nỗi khổ sở riêng. Như trưởng công chúa, tuy quyền cao chức trọng nhưng phò mã đoạn tụ, bản thân công chúa lại quá kiêu ngạo, không hề hứng thú với những quy củ của nữ nhi thông thường. Còn hoàng đế, tuy nắm trong tay quyền lực to lớn, lại là người lạnh lùng vô tình. Sự xuất hiện của Linh Tuyết đã làm xáo trộn cuộc sống của trưởng công chúa và cả Gia Tĩnh đế. Nàng giúp trưởng công chúa nhìn thấu trái tim mình, vượt qua thế tục, tự do yêu người mình muốn. Sự mới mẻ của nàng cũng dần hấp dẫn ánh mắt của Gia Tĩnh đế. Nhưng hoàng đế vẫn là hoàng đế, dù có hứng thú nhưng đại cục trên hết. Linh Tuyết rốt cuộc gả đến phủ Tín vương, bắt đầu cuộc sống vợ chồng với vương gia trẻ tuổi. Nhưng Tín vương ngựa non háu đá, lại vốn đã có trắc phi họ Lưu và một đứa con trai. Ngay từ đầu, Linh Tuyết không hi vọng gì vào cái gọi là tình yêu, chỉ cố gắng làm tốt bổn phận của mình, hi vọng được sống bình yên. Nhưng những tranh đấu hoàng quyền lại vô tình lôi nàng vào vòng xoáy khắc nghiệt của nó. Nàng phát hiện ra bí mật động trời của phủ Tín vương, cùng đó những tiểu thiếp của vương gia liên tục chèn ép, thậm chí hãm hại nàng, làm nàng “lên giường” với Gia Tĩnh đế. Kể từ đó, Linh Tuyết mất hết hi vọng với trượng phu. Cùng lúc, hoàng đế xác định được tình cảm đặc biệt của mình dành cho Linh Tuyết. Hắn hối hận muốn chết vì lúc trước đã tự tay đẩy nàng đến với người đàn ông khác và bắt đầu dùng mọi cách để lôi kéo nàng về phía mình. Gia Tĩnh đế và Linh Tuyết từ đó dây dưa không dứt. "Ngươi hối hận sao? Bất kể danh phận ở chung với hắn như vậy?" "Yêu, chính là không hỏi có đáng giá hay không." -------- Lúc đầu hoàng đế muốn dùng nàng để gài bẫy Tín vương, nhưng chẳng biết từ lúc nào, nàng đã trở thành người mà hắn yêu nhất. Đế vương vốn vô tình mà lại vì một người con gái buông tha tất cả cái gì là quy tắc, lễ nghĩa, thậm chí cả hậu cung hoa lệ… “Nhiều năm về sau, trẫm mới chợt hiểu: theo tính tình từ nhỏ của trẫm, nếu như biết người, chuyện, hay vật gì sẽ phá hủy trẫm, trẫm nhất định sẽ phá hủy nó trước. Vậy mà, kể từ một khắc đầu tiên trẫm gặp nàng, cư nhiên chưa bao giờ mảy may muốn thương tổn nàng. Thậm chí… Thậm chí trong tiềm thức vẫn hi vọng nàng có thể vĩnh viễn vui vẻ, bình an.” Truyện hơi ngược chút xíu đoạn đầu, còn từ khi Linh Tuyết và Gia Tĩnh đế ở bên nhau lại rất sủng và ngọt ngào. Cả nam nữ chính đều là người thông minh, lúc đầu lợi dụng lẫn nhau, lâu ngày mới sinh tình. Nữ chính cũng cực kỳ lí trí và đáng thương khi hết lần này đến lần khác rơi vào sự tính kế của người khác. Kết cục của bộ ba Tín vương, Linh Tuyết và Gia Tĩnh đế cũng rất hợp lí, ai cũng phải trả giá cho sai lầm của mình. Nhân vật nam phụ đáng tiếc nhất trong truyện chính là Tín vương. Hắn ta có tham vọng lớn, nhưng lại hiếu thắng, sẵn sàng hi sinh người bên cạnh mình cho “việc lớn”. Chính sự thiếu chín chắn đó đã khiến Linh Tuyết rời xa hắn. Và đến giây phút cuối cùng, hắn mới chợt nhận ra mình đã thích nàng. Nhưng tất cả đã muộn, Gia Tĩnh đế đã chiếm mất nàng. Cả hai đều không muốn buông tay, đành phải đấu một trận đến ngươi chết ta sống. Gia Tĩnh đế là một người lạnh lùng, không có tình cảm. Nhưng duyên phận đã cho hắn gặp Linh Tuyết. Hắn bị hấp dẫn bởi linh hồn nàng, rồi không tự chủ được, trầm luân vĩnh viễn. Hắn yêu nàng, sủng nàng, đem ám vệ tặng nàng, cũng tặng cả trái tim mình. Thậm chí hắn để nàng bỏ đi, chỉ muốn lòng nàng được bình yên. Người như hắn, một khi đã yêu là không thể quay đầu. Và sự si tình của hắn cuối cùng cũng đem lại cái kết hạnh phúc cho cả hai người. Cả câu chuyện cứ nhẹ nhàng như nước chảy, nhưng có những đoạn lại đau nhói con tim. “Nửa đời sau của ta” đã mang đến cho tôi rất nhiều cảm xúc trái ngược, và tôi muốn giới thiệu nó đến cho các bạn, còn chờ gì nữa mà không nhảy hố đi mọi người! -------- Hắn nắm tay của ta trịnh trọng thề: "Nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già. Trẫm không bao giờ phụ nàng." Vào giờ phút này, tình cảnh này, ta nên cảm động. Vậy mà, ta bỗng nhiên nhớ tới mấy câu Trương Ái Linh từng nói: Sống chết xa cách - cùng chết cùng vui vẻ, nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già, là bài thơ bi ai nhất… Sống chết xa cách, đều là chuyện lớn, không do chúng ta chi phối. So với lực lượng bên ngoài, con người chúng ta rất nhỏ! Nhưng chúng ta càng muốn nói: ‘ Ta vĩnh viễn ở đây với ngươi, chúng ta một đời một thế cũng không rời xa ’. Có lẽ... Hắn là Thiên Tử, hắn làm chủ được. Hắn ôm chặt ta, thật lâu: "Trẫm sẽ không cho nàng rời đi, vĩnh viễn." ____ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** "Tín nữ Diễm Lâm, sinh ngày 14 tháng tư năm Canh Thân (1980), hiện thành tâm lễ bái Quan Âm Đại Sĩ, nguyện Bồ Tát phù hộ tín nữ nửa đời sau áo cơm không lo, mọi chuyện như ý, khỏe mạnh vui vẻ." Trong lòng lặp lại mấy lần xong, lại giơ bó nhang lên trịnh trọng quỳ lạy, cắm nhang vào trong lư hương, rồi ta chậm rãi đi ra đại điện Nam Nhạc. Vừa qua mùa hè, vào đầu thu Nam Nhạc hơi lạnh lẽo. Đứng ở cửa, cảm khái ngàn vạn. Nhìn những người vội vã qua lại bên cạnh. Khách thành kính dâng hương, du khách tùy ý, người bán hàng rong rao hàng dọc theo con phố, mỗi người đều có vị trí của mình, đều thoải mái vui vẻ, đan vào thành một bức tranh mùa thu dạo chơi Nam Nhạc. Chỉ có ta, một người qua đường Ất bị quên lãng ở một bên giống như một vai phụ do đạo diễn an bài. Tay chân luống cuống đứng ở trên bậc thang trước điện, nhìn mọi người nhốn nha nhốn nháo, trái tim cũng không biết đã lạc ở nơi nào. Đột nhiên bị người ta đụng mạnh, lảo đảo mấy cái, thật vất vả mới đứng vững, cám ơn trời đất, tim lại trở về vị trí cũ. Đang hồi hồn, một đôi mắt to xinh đẹp xoay tròn trước mắt ta, nhìn ta phục hồi tinh thần lại, mở mắt to lên tiếng: "Chị xinh đẹp, thật xin lỗi, có đau không?" Nguyên lai là một bé trai sáu bảy tuổi. Nghe được nó gọi ta "chị xinh đẹp", không khỏi cười, nhìn gương mặt nghiêm túc chờ trả lời của nó. Nói: "Người bạn nhỏ, chị không sao, không sao." Nhìn bốn phía một chút, không thấy người lớn. Thích thú hỏi: "Người nhà của em đâu?" Nó chỉ chỉ trong điện, vừa chạy vừa nói: "Em đi, hẹn gặp lại chị!" Trong lòng ta cười thầm: lập tức liền đón xe trở về Trường Sa, thế giới lớn như vậy, sao có thể nói gặp là gặp? Quay đầu lại nhìn đường về, thoải mái cười một tiếng: tâm tình u buồn này không hợp với ta, ở nơi này nhiều năm vậy, còn sợ sống không nổi hay sao? Vẫy vẫy đầu dứt khoát xuống núi ngồi xe mấy ngày liên tiếp trở lại Trường Sa. Trở lại tiệm bán quần áo mở chung với bạn, buôn bán vẫn không đắt. Người bạn Hướng Lâm bưng trà đến hỏi: "Cầu nguyện chưa? Bồ Tát nghe được không?" Ta chán nản đáp: "Cầu thì cầu rồi, nhưng cả điện đều là khách hành hương. Phần lớn cầu thăng quan, phát tài, sinh con, cầu đông người, mọi người đều thật lòng thành ý, tâm nguyện nhỏ của mình, không biết Bồ Tát có nghe được không? Nghe rồi có thể để ở trong lòng hay không?" Hai người đều im lặng. Mời các bạn đón đọc Nửa Đời Sau Của Ta của tác giả Ta Không Phải Thiên Sứ Của Ngươi.
Người Tình Giấu Mặt
Truyện Người Tình Giấu Mặt của tác giả Sơ Thần xoay quanh một cô gái có món nợ ân tình cần phải trả. Lúc cô lên năm tuổi hắn đã từng cứu mạng cô, hắn như người hồi sinh cô ra một lần nữa. Năm cô lên mười bảy tuổi cô đã có một quyết định táo bạo là cô sẽ đền ơn anh bằng một đêm triền miên và nhiệt tình với anh. Sau đêm đó coi như cô đã trả xong mọi món nợ ân tình với anh. Năm hai mươi mốt tuổi cô lại gặp anh, và lần này anh như chưa từng quen biết cô? Chẳng lẽ đêm đó công sức của cô không có ý nghĩa gì với anh? Cùng đón đọc để biết kết thúc sẽ như thế nào nhé!!! *** Bên ngoài phòng sinh, một người đàn ông lo lắng, bước chân càng không ngừng đi lại mong muốn trong lòng mình bình tĩnh hơn một chút, vợ anh đã vào trong đó rất lâu rồi nhưng đứa nhỏ vẫn chưa được sinh. “Gia Tĩnh, con đừng có đi đi lại lại nữa, mẹ chóng hết cả mặt rồi.” Một vị phu nhân lớn tuổi khuôn mặt trang điểm tinh xảo khẩu khí có chút không kiên nhẫn, có vẻ thờ ơ với người phụ nữ trong phòng sinh. “Xin hỏi anh là người nhà của bệnh nhân?” Hộ sĩ cầm một bản cam kết đi tới. “Đúng vậy, đúng vậy tôi là chồng của bệnh nhân.” Tề Gia Tĩnh lo lắng chạy đến trước mặt hộ sĩ nói. “Bệnh nhân bị băng huyết hiện tại rất nguy hiểm, ở đây có bản cam kết cần người nhà ký tên nội dung là cứu con hay cứu mẹ.” Hộ sĩ đem bản cam kết đến trước mặt anh ta nói bổ sung: “Cứu mẹ ký tên bên mục A, cứu con ký tên bên mục B.” “Gia Tĩnh, ký mục B đó là cốt nhục của Tề gia.” Vị phu nhân kia nghiêm sắc mặt khẩu khí không để cho người khác có thể thương lượng. “Mẹ, hay là cứu mẹ đi!” Tề Gia Tĩnh có ý đồ thương lượng với mẹ mình.   Mời các bạn đón đọc Người Tình Giấu Mặt của tác giả Sơ Thần.