Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bích Lạc

Truyện Phù Sinh Mộng Chi Bích Lạc của tác giả Trần Ấn/ Thiên Thương là một truyện đam mỹ cổ trang, ngược luyến. Y sinh ra, đã là sai lầm. Trời xanh còn cố tình ban cho y vẻ ngoài xinh đẹp, định sẵn y cả đời đều phải sống mơ mơ màng màng. Nếu nhân sinh có thể lựa chọn, y chỉ cầu một mảnh chân tình. Nhưng vận mệnh tàn nhẫn, một lần lại một lần phá tan giấc mộng mà y đang cố sức thêu dệt. Thượng cùng Bích Lạc, hạ Hoàng Tuyền, y vẫn cứ cô độc như cũ. Nếu đây là mệnh của y, y tuyệt đối không cam tâm! *** ~o0o~ Lần đầu tiên mình Edit truyện từ QT, tác phẩm đầu tiên mình chọn là Bích Lạc, một phần là vì thích giọng văn của Trần Ấn, phần còn lại là vì mình rất thích Bích Lạc. Dạo một vòng google, bộ này tuy đã có nhiều nhà edit, nhưng vẫn chưa hoàn. Mà mình lại muốn đọc hết tác phẩm bằng tiếng Việt, nên tự lăn vào bếp thôi ^^. Có thể bản edit không hay, chỉ giữ được khoảng 70% nguyên tác, nhưng mình vẫn mong mọi người góp ý và ủng hộ. ^^  Cảm ơn Ami – chan đã Beta giúp Chương 1 ^^ ~oOo~ [Văn Án] Y sinh ra, đã là sai lầm. Trời xanh còn cố tình ban cho y vẻ ngoài xinh đẹp, định sẵn y cả đời đều phải sống mơ mơ màng màng. Nếu nhân sinh có thể lựa chọn, y chỉ cầu một mảnh chân tình. Nhưng vận mệnh tàn nhẫn, một lần lại một lần phá tan giấc mộng mà y đang cố sức thêu dệt. Thượng cùng Bích Lạc, hạ Hoàng Tuyền, y vẫn cứ cô độc như cũ. Nếu đây là mệnh của y, y tuyệt đối không cam tâm! Chẳng sợ nghịch thiên giảm thọ, y muốn làm cho tất cả những kẻ đã phụ y phải trả giá tương xứng. Cung đình trong ngoài sát khí tứ phía, y dùng nụ cười của một nam kỹ thanh lâu trói buộc tâm tư kẻ làm hoàng đế. Mà khi thù đã báo, hận đã tan, yêu cũng như tro tàn bay theo gió, y lại vì cái gì mà sống? Nếu có thể ít chấp nhất một chút, liền có thể vui sướng nhiều một chút. Nhớ kỹ, ở nơi này, có thể sống mơ mơ màng màng, nhưng tuyệt đối không thể si tình. *** Đầu tháng ba, Huyên đế quay về kinh. Sau đó liền treo hoàng bảng khắp cả nước, tìm họ Quân cùng thần y họ Phong đến chữa trị cho Yến đế, nếu ai có tung tích của bọn họ, liền thưởng vạn lượng hoàng kim, phong làm Thiên Hộ hầu. Nhất thời người người đều hứng khởi đua nhau tìm kiếm, nhưng thời gian trôi qua đã mấy tháng vẫn bặt vô âm tín. Chớp mắt một cái đã là ngày hè nắng chói chang, các loại tin đồn về Yến đế đã sớm biến mất trong trí nhớ của bách tính. Chỉ còn lại vài người thích ngồi lê đôi mách, mỗi lúc rỗi rãi thường đem chuyện cũ về Huyên Yến hai người ra bàn luận. Tất nhiên đều có thêm mắm dặm muối, nói đến cả nước bọt đều tung bay, thậm chí có người bảo, Yến đế kỳ thực đang ẩn cư ở Thiên Sơn, bởi vì mỗi tháng Huyên đế đều sẽ rời kinh đến Thiên Sơn một lần… Trong thạch thất âm hàn, sương trắng phủ dày đặc, phải rất lâu sau mới có thể nhìn rõ có một cỗ quan tài lớn được bày trên mặt đất, toàn bộ đều sử dụng Huyền Băng chạm khắc thành, hàn khí không ngừng từ bên trong quan tài tràn ra ngoài. Phía trong, một bích sam thiếu niên lẳng lặng nằm ở đó, khuôn mặt diễm lệ nhìn sống động như thật, khóe mặt ẩn chứa ý cười, tựa như đang mỉm cười trong mộng. Sau khi đứng ngắm nhìn thật lâu, nam tử thân mặc hoa phục, đầu đội kim quan mới chậm rãi quỳ xuống bên cạnh quan tài, hắn vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của thiếu niên, tuy lạnh lẽo nhưng vẫn co giãn giống như trước — “… Bích Lạc, ta lại tới nhìn ngươi đây…” Tiếng nói trầm thấp ôn nhu không ngừng vang vọng lại trong thạch thất vắng vẻ. “… Trước khi lên núi, ta đã ghé qua sơn cốc, đám hạt giống trước kia ngươi gieo trồng đã nở thành một vườn hoa rất đẹp…” “Ta vẫn còn dán hoàng bảng, tuy rằng mấy tháng qua không có người đến yết bảng, cũng không có ai phát hiện tung tích Quân Vô Song hoặc Phong Kinh Lôi, nhưng mà ngươi không cần phải sốt ruột. Ta đã phái người ngày đêm tìm kiếm, chỉ cần tìm được một người bọn họ, chắc chắn có thể khiến ngươi tỉnh lại, Bích Lạc…” Hắn cúi đầu hôn lên trán thiếu niên: “Thời gian qua, mỗi ngày ta đều nghĩ đến ngươi a! Quên nói cho ngươi biết, ta rốt cuộc đã học được cách làm món cơm xào trứng, ha ha, chờ ngươi tỉnh lại, ta sẽ mang ngươi quay về sơn cốc, nhất định phải để ngươi nếm thử tay nghề của ta. Ta nấu ngon lắm đó…” “…” Tiếng thì thào không dứt bay ra khỏi thạch thất, toàn bộ đều tiến vào trong tai của ba người đang đứng ở bên ngoài. “Thất thiếu gia còn có thể sống lại sao?” Thiếu niên vận thanh y kinh ngạc nhìn nam tử tuấn nhã trước mặt: “Mạnh Thiên Dương, không phải ngươi thích y sao? Từ ngày ngươi cùng Long Diễn Diệu đưa y tới đây cũng đã mấy tháng trôi qua rồi, tại sao ngươi không đi vào nhìn y một cái?” Thế nhưng mỗi ngày đều ở ngoài động ngơ ngẩn xuất thần? Mạnh Thiên Dương cười chua chát, lắc đầu: “Bích Lạc thích thanh tịnh, ta cũng đã đáp ứng với y, sẽ không vô cớ tới quấy rối y…” Nhìn thấy vẻ mặt thanh y thiếu niên có chút ngẩn ra, hắn cười cười, hòa nhã nói: “Phi Tình, lúc ngươi còn ở Phong Nhã lâu, từng nói là ta thích y, quả thật không hề nói sai. A, chỉ tiếc, khi ta phát hiện ra thì đã là quá muộn.” Hắn thở một hơi thật dài, ngửa đầu nhìn bầu trời — đã quá muộn, Bích Lạc đã mất, ngay cả cơ hội tranh đoạt hắn cũng đã mất đi. “Nếu lúc đầu không phải bởi vì ta đẩy y ra, Bích Lạc hôm nay vẫn sẽ sống tốt ở Phong Nhã lâu, làm thất thiếu gia của y, sao có thể chết? … Xét đến cùng, là ta đã hại y…” Khuôn mặt tao nhã của Mạnh Thiên Dương lộ vẻ vô cùng hối tiếc, từ sau ngày theo Vân Thương đến sơn cốc thấy thi thể của Bích Lạc, nỗi hổ thẹn vẫn thủy chung quanh quẩn trong lòng hắn. Hao hết miệng lưỡi mới khiến Long Diễn Diệu đần độn tỉnh ngộ, cùng đưa Bích Lạc tới Lăng Tiêu thành, mượn hàn khí của Huyền Băng trong thạch thất để bảo vệ thi thể của Bích Lạc. Sau đó, hắn cùng Long Diễn Diệu chia nhau tìm kiếm hành tung của Phong Kinh Lôi cùng Quân Vô Song, nhất định phải cứu được Bích Lạc trở về, để chuộc lại tội lỗi lúc trước. Vậy mà hai người kia tựa như nê ngưu nhập hải, biến mất không dấu vết. Mắt thấy thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, sự thất vọng trong lòng hắn cũng càng lúc càng sâu thêm — Bích Lạc, chỉ sợ vĩnh viễn đều phải chờ đợi trong thạch thất băng lãnh này… *Nê ngưu nhập hải: Trâu đất xuống biển (ví với việc một đi không trở lại). “Ta không cứu được y…” Mạnh Thiên Dương buồn bã thì thầm. “… Có lẽ sẽ có kỳ tích a…” Đôi mắt trong vắt của Ti Phi Tình khẽ chuyển động: “Ta lúc trước cũng cho rằng bản thân mình chắn chắn phải chết, may mắn Lăng Tiêu dẫn theo vị dị nhân Miêu Cương kia chạy đến đúng lúc. Nếu ngươi thật sự thích một người, thì không nên từ bỏ đơn giản như vậy, trời xanh nhất định sẽ giúp ngươi… Cho dù kỳ tích không xảy ra, chí ít bản thân cũng đã nỗ lực, sẽ không cảm thấy hối hận.” Hắn quay đầu lại, kéo tay tuyết y nhân bên cạnh: “Lăng Tiêu, ta nói có đúng hay không?” “Không sai!” Tuyết y nhân thản nhiên cười, gương mặt tuấn mỹ sắc sảo khiến kẻ khác không thể đến gần, nhưng biểu tình lúc nhìn Ti Phi Tình thì cực kỳ dịu dàng: “Ngươi nghe y ở bên trong nói cái gì?” Ti Phi Tình sửng sốt, tập trung lắng nghe, mơ hồ nghe thấy tiếng khóc nức nở. “… Y lại bắt đầu khóc…” Ti Phi Tình rầu rĩ, mỗi lần Long Diễn Diệu tự mình lẩm bẩm, y nhất định sẽ khóc. “Đi thôi, chúng ta không nên đến quấy rối hai người bọn họ.” Tay áo phất lên, tuyết y nhân nắm lấy cánh tay của Ti Phi Tình, hai người họ biến mất trong làn băng tuyết mờ mịt. Mạnh Thiên Dương đứng lặng hồi lâu sau đó mới thở dài, chậm rãi rời đi. Trong thạch thất, tiếng khóc vẫn vang vọng như cũ. *Nàng nào muốn biết thêm chuyện về Lăng Tiêu và Ti Phi Tình thì tham khảo Phi Tình Quyển nhé. Mời các bạn đón đọc Bích Lạc của tác giả Trần Ấn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngày Em Đến - Tĩnh Phi Tuyết
Nam chính tàn tật, giàu có. Nữ chính trí tuệ, có tiền. Ấm áp. Đại thúc – loli. Nhân vật chính: Vệ Cẩm Huyên , Trương Tư Ninh. Lảm nhảm của editor: Nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tàn tật, bị tai nạn giao thông mất cẳng chân trái. Nam chính thì chắc chắn cũng là boss lớn rồi, nữ chính cũng là người có tiền, xinh đẹp đáng yêu đặc biệt nhất là vô cùng hiểu chuyện. Thường khi đọc truyện sủng thì phần lớn thích nam chính nhiều hơn, nhưng truyện này nữ chính không lép vế đâu, đọc xong chắc cũng không ai ghét được nữ chính. Đặc biệt của truyện này, cái tàn tật của anh không phải là lý do để ngược mà còn là trợ thủ giúp anh thuận lợi lấy luôn được mấy cái “đầu tiên” của con gái nhà người ta. *** Vệ Ý, còn được gọi là Vệ khoai tây, biệt danh Vệ tiểu béo. Vệ tiểu béo năm nay sáu tuổi, hết mùa hè này chính thức vào lớp một. Nhóc con này trước mặt cha mẹ là cục cưng ngoan ngoãn, trước mặt thầy cô là thiên sứ bé bỏng, trong mắt các cô bạn nhỏ học chung là tiểu soái ca, còn trong mắt đám con trai cùng lớp chính là tiểu ác ma. Nếu truy cứu ngọn ngành vụ này, bạn nhỏ Vệ ra vẻ cu cậu cũng vô cùng bất đắc dĩ. Trước mặt ba mẹ đương nhiên phải ngoan ngoãn, nếu không nghe lời sẽ bị mẹ đánh đòn, trước mặt thầy cô cũng phải ngoan, không ngoan cũng sẽ bị mẹ đánh đòn, bạn gái học chung cảm thấy cậu đẹp trai như soái ca, cậu cũng hết cách, đây là vẻ đẹp trời sinh không thể nào chối bỏ được, còn mấy đứa con trai thấy cậu xấu xa, cái này hoàn toàn là do ghen tị mà ra! Cho nên Vệ tiểu béo tự cảm thấy, mình thật là ….hoàn mỹ! Không chút tì vết, vô cùng hoàn hảo! ... Mời các bạn đón đọc Ngày Em Đến của tác giả Tĩnh Phi Tuyết.
Lãnh Phi Sủng Phu - Nguyễn Thúy Quỳnh
Cả đời nàng là một chuỗi dài liên tiếp những sai lầm: sinh ra bản thân đã là một sai lầm, sai lầm tin người, sai lầm yêu người!  Chỉ có gả cho hắn là đúng đắn.  Nhưng nàng lựa chọn không yêu hắn, dối lừa hắn rồi rời xa hắn mãi mãi. Tất cả đều sai lầm! Một mảnh đỏ ối như hoàng hôn trước mặt sao lại khiến cho lòng nàng đau thế, trái tim nàng như bị hung hăng chà đạp đến ngàn lần, rồi lại lăng trì thành nhiều mảnh.  Người nằm trên vũng máu kia vốn dĩ là nàng mà, vậy mà lại là hắn, tử y tối thẫm vì máu nhuộm đỏ, khuôn mặt nhìn nàng vẫn ôn nhu không đổi, chỉ biết nói may mà hắn tới kịp, may mà nàng không sao.  Lần đầu tiên sau năm năm danh nghĩa phu thê, cũng là lần cuối cùng trong đời, nàng chủ động ôm hắn, hắn lại chỉ biết chôn hạnh phúc trong tâm, mở miệng ra thì toàn là chúc nàng bình an, không một câu trách mắng oán hận.  Nam nhân nàng từng yêu nhất kia, ở một bên che chở cho muội muội nàng, quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt chán ghét. Thế nàng mới biết ngoài hắn ra, kẻ đời toàn là lũ bạc tình, gian trá muôn mặt.  Nàng cầm chuôi kiếm lạnh lẽo còn cắm trên người hắn đâm thật mạnh về phía sau. Mặc cho máu nàng chảy xuống hòa cùng máu hắn, nàng thật nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, trân trọng như món trân bảo " Tử Phong, chàng quên nói kiếp sau sẽ cùng ta làm uyên ương liền cành. Hay là chàng cũng không cần ta nữa? Nhưng giờ ta lại cần chàng, rất cần, dù là cái chết cũng không thể chia lìa hai ta!" Nàng nhìn vào tất cả những khuôn mặt lạnh lùng xung quanh, giọng nói trở nên mơ hồ nhưng lại âm u như vọng lên từ âm ty " Nếu có kiếp sau, Hạ Ngưng Tuyết ta thà phụ tất cả người thiên hạ, quyết không phụ Hàn Tử Phong chàng!"  Một dòng điện xé toạc nền trời tăm tối, như lời đáp của thiên địa dành cho nàng. Chỉ là nàng không biết, nàng phải nhanh chóng đến cầu Nại Hà, ngăn cho hắn uống bát canh Mạnh Bà, để hắn không thể quên nàng được.  Hắn và nàng, còn nợ nhau khúc hát Bên người thiên trường địa cửu. *** Hạ Ngưng Tuyết quyết định bỏ qua ánh nhìn suồng sã đó, dáng người thướt tha như chim yến lướt qua những đôi mắt còn chăm chú nhìn nàng mà đến bên Hàn Tử Phong. Khi nàng đã an vị ngồi kế bên hắn, đôi tay muốn đưa ra cầm ly rượu trên bàn của nàng bị một bàn tay lạnh băng nắm lấy thật chặt, nàng chỉ theo bản năng muốn chống cự, không ngờ lại khiến Hàn Tử Phong thêm giận dữ, bàn tay kia hơi dùng lực một chút đã khiến cả thân hình yêu kiều rơi vào lồng ngực rộng rãi của hắn. Hạ Ngưng Tuyết lúc này mới hoàn hồn, nàng giữ nguyên tư thế ngượng ngùng này rồi ngẩng đầu nhìn hắn khó hiểu. Chỉ là nàng không biết, dáng hình mảnh mai uốn éo nằm trên đùi hắn cùng đôi mắt mở to ngơ ngác của nàng lúc này có bao nhiêu mị hoặc dụ người. Lửa giận cùng dục vọng bùng phát trong đôi mắt sâu thăm thẳm, hắn liền cúi xuống ngậm lấy hai cánh hoa hồng nhuận đang muốn thốt lên lời thắc mắc, khiến câu nói vừa đến miệng đã bị ép nuốt xuống, đồng thời thừa nhận ghen tuông và luyến tình của hắn. Một lúc sau hắn mới buông nàng ra, vươn tay chỉnh lại áo quần xộc xệch của nàng rồi đặt nàng xuống vị trí kế bên, trước sau toàn là ôn nhu, dịu dàng, tưởng chừng như lửa giận ban nãy chỉ là ảo giác. Hàn Tông Minh nãy giờ ngồi cạnh chứng kiến tất cả, khi đôi uyên ương đã ngồi lại ngay ngắn, hắn mới cười lớn chẳng hề kiêng dè. " Tử Phong, ta biết đệ cùng đệ muội tình cảm sâu đậm nhưng đừng có đi đến đâu cũng xuân ý bay loạn như thế, sẽ khiến nhiều người mặc cảm nha!" Hàn Tử Phong cười nhẹ một tiếng, giải thích thản nhiên như thể chuyện vừa rồi vốn rất bình thường. " Không có gì, chỉ là Tuyết Nhi còn để dành cho đệ một miếng bánh phù dung trên miệng, đệ giúp nàng ấy ăn nó, tránh cho nàng ấy mất hình tượng trước mọi người!" Hạ Ngưng Tuyết, Hàn Tông Minh "... ...... ........" Thật không nhìn ra hắn còn có tài nói dối đường đường chính chính như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Lãnh Phi Sủng Phu của tác giả Nguyễn Thúy Quỳnh.
Cẩm Tú Mỹ Nhân - Điền Tiểu Điền
Bức họa mỹ nhân của đệ nhất họa sĩ đương triều tiến cống bị trộm, khiến mọi người suy đoán đủ kiểu. Là tàng bảo đồ ư? Là bản đồ quân sự à? Hay ẩn chứa bí mật gì đó của hoàng đế? Tân khoa thám hoa phụng chỉ điều tra tung tích của bức họa, nhưng vì sao không làm việc đàng hoàng, mà đi dây dưa mập mờ với Tây thi đậu hũ? Đơn giản mà nói, chính là. Do một bức họa mỹ nhân mà ra… Nội dung thoải mái vui vẻ, giả võ hiệp, giả điền văn, miễn kiểm chứng. Truyện này thuộc hệ liệt Tú tài nương tử, mọi người xem để giải trí là tốt rồi, đừng tưởng thật. *** Nếu nói muốn tham gia đại hội võ lâm, thì đợi Hạ Tiểu Muội khỏe hẳn, bọn họ một nhóm ba người bèn trả phòng, tiến về phía trước đi Đồng Thành. Dọc đường đi có rất nhiều nhân sĩ võ lâm, còn có những khuôn mặt phi thường quen thuộc với Thẩm Gia Cẩm. Những người đó đều mua bức họa mỹ nhân trong tay hắn, đám người này thấy Thẩm Gia Cẩm không tránh khỏi tức đến vểnh râu trừng mắt, Thẩm Gia Cẩm ngượng ngùng vuốt mũi, cả đoạn đường đều cúi mặt mà đi. Càng gần Đồng Thành, nhân sĩ võ lâm càng nhiều, Liễu Thượng Huệ cũng hỏi thăm được đại hội võ lâm sẽ bày bảo vật gì. "Bức họa Cẩm Tú mỹ nhân?" Thẩm Gia Cẩm và Hạ Tiểu Muội đều kinh ngạc, "Sao lại là bức họa Cẩm Tú mỹ nhân chứ?" Liễu Thượng Huệ gật đầu, lần nữa khẳng định, "Đệ không nghe lầm, đúng là bức Cẩm Tú mỹ nhân, sẽ do đích thân minh chủ đương nhiệm giao cho Tân minh chủ võ lâm." Thẩm Gia Cẩm và Hạ Tiểu Muội liếc nhìn nhau, đều thấy sự hoài nghi của nhau. ... Mời các bạn đón đọc Cẩm Tú Mỹ Nhân của tác giả Điền Tiểu Điền.
Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong - Trừu Phong Đích Mạc Hề
Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong là câu chuyện ngôn tình lãng mạn có chút kỳ dị của tác giả người Trung Quốc có bút danh Trừu Phong Đích Mạc Hề. Vốn là một hủ nữ chính hiệu, Chu Tiểu Bạch không khỏi cứ thấy tình yêu nam - nam là đôi mắt cô nàng lại sáng ngời. Chính vì thế, cô mong ước được có một người chồng là song tính luyến để vừa lấy được chồng lại vừa được thỏa mãn sở thích đi soi tình yêu nam nam đó của mình. Còn Mặc Duy Chính trong mắt Tiểu Bạch là một tổng giám đốc chuẩn đàn ông đích thực, hoàn mỹ khoáng đạt, là ước mơ của bao cô gái, nhưng chàng trai thẳng nên chẳng hề mang đến cho Tiểu Bạch chút hứng thú nào. May thay, Duy Chính phải tuyển một trợ lý không thể nảy sinh tình cảm với anh, vậy là Chu Tiểu Bạch vừa bị đuổi việc, lại đã được nhận vào làm trợ lý tổng giám đốc. Dưới con mắt mê "trai đẹp yêu nhau" của Tiểu Bạch, còn gì vui thú hơn là việc bẻ cong ông chủ mình thành đồng tính? Thế là chuỗi ngày khốn khổ sắp chờ đợi Duy Chính ở trước mắt. Nếu có thể miêu tả Chu Tiểu Bạch, người đời chỉ có 8 chữ: Mặt-dày-siêu-hạng và Biến-thái-siêu-cấp. Đến nỗi mà Mặc Duy Chính - tổng giám đốc của cô phải nhìn cô bằng một ánh mắt kì quái: “Cô... có thể nói cho tôi biết làm sao cô lại thành ra như bây giờ không?” Lẽ nào là tình duyên trắc trở? Mặc Duy Chính tin chắc rằng một cô gái trở nên biến chất đến như vậy, hẳn phải có nguyên nhân vô cùng sâu xa. Và chính một Tiểu Bạch như thế đã làm nên một câu chuyện với đầy những tình huống hài hước và dí dỏm này đến với độc giả. *** Đàn ông chia làm ba loại: Gay là nam đồng tính luyến, bi là nam song tính luyến, straight là nam dị tính luyến, trong đó straight lại có cách giải thích khác là “thẳng”, cho nên mọi người thường gọi nam dị tính luyến là “giai thẳng”. Hủ nữ là tên gọi tắt của “hủ nữ tử”, chỉ phụ nữ đặc biệt yêu thích BL (tức Boy Love - thể loại nam - nam, nhất là truyện tranh BL). Thể loại tiểu thuyết viết về tình yêu nam - nam được gọi là Đam mỹ, trong đó một cặp gay sẽ được chia làm công và thụ, phía đóng vai chồng là “công”, phía đóng vai vợ là “thụ”. Trừu Phong Đích Mạc Hề *** Đôi nét về tác giả: Trừu Phong Đích Mạc Hề Tên thường gọi là Mạc Hề Sinh năm 1988, lúc nhỏ ở sa mạc Đôn Hoàng, hiện sống tại Kim Lăng, tính tình lạc quan. Châm ngôn sống: Chỉ cần không từ bỏ là đã thành công. Sách đã xuất bản: Lang kỵ trúc mã lai (Chàng cưỡi ngựa tre sang) Kim kê độc ly (Gà và cáo) Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng Em mới lười yêu anh *** Chuyện kể rằng... đó là sau khi Tiểu Bạch cùng tổng giám đốc bồi dưỡng gian tình được kha khá thời gian rồi... Ngày hôm đó, lúc Tiểu Bạch rót nước Mặc Duy Chính giả bộ xem văn kiện như vô tình như hữu ý nói một câu: “Tiểu Bạch, hôm nay em có muốn qua nhà anh không?” “Nhà anh?” Tiểu Bạch nói. “Đến nhà anh xem GV?” “...” Mặc Duy Chính lại nói: “Không, chỉ hỏi em có muốn đi hay không.” Tiểu Bạch đặt tách xuống: “Vậy anh muốn em đến nhà anh làm gì chứ?” “Là đi... đi xem...” Giọng của Mặc Duy Chính càng lúc càng thấp. Tiểu Bạch nhìn hắn một hồi: “Xem chẳng phải cũng xem rồi?” Nhà rất lớn, rất xa xỉ, lẽ nào tổng giám đốc còn muốn chọc tức bạn? “Xem rồi... Hỏi em có muốn ở lại không...” “Ở cũng ở rồi mà”, Tiểu Bạch đáp, đặt chiếc ấm xuống bàn. “Vậy ở cùng nhau có được không?!” Mặc Duy Chính rốt cuộc cũng rống lên. Tiểu Bạch tròn mắt, ngây người, cuối cùng hỏi một câu: “Tổng giám đốc, là anh đang muốn mời em với anh cùng H?” Đã quyết định H, việc tiếp theo là phải tìm mua “đồ bảo hiểm”. Thứ như vậy Tiểu Bạch không có, Mặc Duy Chính cũng không có. Hết giờ, Tiểu Bạch ngồi vào xe Mặc Duy Chính, bắt đầu chiến dịch săn “áo mưa”. Trung tâm thương mại? Không thể nào! Mặc Duy Chính xấu hổ lắm! ... Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong của tác giảTrừu Phong Đích Mạc Hề.