Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nữ Pháp Y Thân Ái

Là một nữ pháp y có chỉ số IQ hơn 150 nhưng EQ lại thấp hơn 50, Tô Nhiên Nhiên không sợ nhất chính là đối mặt với thi thể, nhưng sợ nhất lại là đối mặt với người sống, đặc biệt là cái loại phú nhị đại ăn chơi trác táng, lì lợm la liếm, miệng lưỡi trơn tru. Nhưng càng sợ cái gì thì cố tình cái đó càng xảy ra………… Nữ pháp y thiên tài VS Nam trung khuyển ăn chơi trác táng. Trinh thám phá án hướng tiểu ngọt văn. Biên tập đề cử: ◆ Báo thù cho người đã chết trong dàn nhạc, kẻ giết người báo trước thất tông tội (bảy mối tội đầu), người thao túng đứng phía sau bức màn. Tình tiết vụ án từng chút một đan chéo nhau, bí ẩn như hình với bóng. Chân tướng như kéo tơ lột kén, sau lưng đáp án còn có ẩn tình khác. ◆ Em rất may mắn, ở thế giới này ngoại trừ chứng cứ và pháp luật, còn có thân ái của em là anh. ♥Editor notes: -Lý do để t sa chân vào hố này chính là nam chính. Nam chính rất lưu manh, cực lưu manh, cực kỳ lưu manh =)))) (lời quan trọng phải nói ba lần) -Vì là truyện NỮ CHỦ, nên vui lòng không hỏi những câu như: “Sao chỉ tập trung mỗi nữ chính” hay “Vụ án nào cũng nhờ có nữ chính mới phá được, cảnh sát vô dụng”, vân vân và mây mây. -Team “sạch” vui lòng cẩn thận khi nhảy hố. Không trả lời các câu hỏi liên quan đến vấn đề này!!!!!!! *** Giữa lúc hoàng hôn, bầu trời giống như bị nhuộm lên màu mực, một nửa lại được rắc lên một ít bột vàng, trong màu xám nhạt ẩn hiện lộ ra màu vàng còn sót lại. Sân trường của Đại học T lúc này vừa lúc qua giờ cơm, hương vị ẩm ướt dầm dề ở khắp mọi người, mấy nhóm nữ sinh tốp năm tốp ba cầm theo bình nước nghỉ chân ở bên ngoài sân bóng, hò hét cổ vũ vì nam sinh mình quen biết. Trên sân bóng, một bóng hình chuyển động tràn đầy hormone, một nam sinh mặc một chiếc áo thun màu lam thoáng nhìn qua ánh mắt của các nữ sinh, cực kỳ đẹp trai mà ngẩng đầu vuốt tóc, làm cho những giọt mồ hôi trên cổ chảy xuống tạo ra một đường cong tuyệt đẹp. “Đệch!” Cậu ta nghe thấy đối diện có người lớn tiếng mắng một câu, “Lại đá ra ngoài nữa!” Nam sinh mặc áo thun màu lam nhìn đến chỗ ánh sáng còn sót lại phía chân trời chiếu qua thì phát hiện bóng đã bị đá vào bụi cỏ ở bên ngoài cánh đồng rồi, nơi đó gần phía sau núi, ngày thường ít người đi qua nên màu sắc của cỏ đã sớm bị khô vàng, còn có rất nhiều rác rưởi không biết ai tuỳ tiện vứt ở đó. “Hách Thành, cậu đi nhặt về đi.” Trong sân có người lớn tiếng nói, nam sinh kia nghiêng đầu, lại phát hiện bản thân xác thật đứng gần chỗ đường biên thẳng tắp kia nhất, chỉ đành miễn cưỡng mà chạy qua. Giờ phút này sắc trời đã cực kỳ tối tăm, cậu ta không đeo kính sát tròng, cứ nheo mắt lục lọi trong rễ xanh nhọn vàng ở bụi cỏ, cuối cùng cũng tìm được quả bóng tròn đen tuyền, vì thế cậu ta quay đầu lại hô lên một tiếng, “Tiếp lấy bóng này!” Sau đó giơ chân đá quả bóng về lại trong sân. Một cú đá ra thế nhưng cậu ta liền cảm thấy có gì đó sai sai, quả nhiên chỗ trái bóng vừa rơi xuống đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai hết đợt này đến đợt khác, “Cái đồ vậy quái quỷ gì thế này! A…….Cái đệch………” Hách Thành không nói rõ được mà rùng mình một cái, vội vàng quay trở về, chỉ thấy cái đồ vật tròn màu đen kia đang lẻ loi một mình ở giữa sân bóng, người bên cạnh thì tự động lùi về sau mấy mét đứng thành một vòng tròn bên ngoài, rất nhiều nữ sinh bị doạ sợ khóc lóc, còn nam sinh thì cũng sợ tới mức mặt tráng bệch, căn bản không dám nhìn lần nữa. Lúc này, cuối cùng cậu ta cũng thấy rõ được cái “trái bóng” tròn mà mình đá về kia thế nhưng cũng có ngũ quan đầy đủ, trên làn da nhăn dúm khô đọng sự đau đớn đó còn dính một ít nước bùn màu vàng, nhãn cầu đã bị đá đến vỡ toang, đó là một cái đầu người đã bị chặt đứt….. 8 giờ sáng, tiếng còi xe cảnh sát chói tai như hú vang khắp cả trời cao, một đường vang dội đâm thẳng vào trong khu biệt thự xa hoa ở ven hồ vùng ngoại ô, ở khu dân cư cao cấp này hiếm khi có người tới đây làm phiền, thanh âm này làm nhiều người nghe được cảm thấy thấp thỏm trong lòng, may mà tiếng còi cảnh sát rất nhanh dừng ở cửa của một toà biệt thự, sau đó là tiếng chuông cửa chợt vang lên thay thế cho nó, tiếp theo, một loạt tiếng bước chân hỗn loạn, cửa phòng ngủ ở lầu hai bị người gõ tạo nên tiếng inh ỏi. Mặc kệ cho tiếng đập cửa kia có dữ dội thế nào thì bên trong vẫn không vang vọng lên tiếng trả lời, cuối cùng sau vài phút, từ bên trong truyền ra một tiếng trầm vang, hình như là tiếng gối đầu đập vào cánh cửa, sau đó một giọng nam lười biếng lại cáu kỉnh vang lên: “Cút!” Nghĩ đến tính khí dữ dội lúc rời giường của người bên trong thì người giúp việc đến gõ cửa do dự trong chốc lát, ánh mắt lại liếc đến mấy người mặc cảnh phục bên cạnh, thấy biểu tình của cả nam và nữ đều nghiêm túc thế nên vẫn lên tiếng gọi: “Thiếu gia, có mấy người cảnh sát nói muốn tới tìm cậu, cậu nên dậy trước đi.” Bên trong vẫn không hề có động tĩnh như cũ, giống như khối ván cửa kia là một lỗ đen không chút dấu vết hút hết tiếng vang. Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Lục Á Minh đứng bên cạnh không kiên nhẫn mà ra hiệu một ánh mắt cho bà ta, làm người giúp việc kia phải móc chìa khoá ra mở cửa. Vừa vào cửa, mấy người đều bị mùi rượu nồng nặc bốc lên làm nhíu cả mày, người giúp việc dẫn bọn họ vào cửa rồi nhanh chóng chuồn mất. Nghe thấy động tĩnh trong phòng càng lúc càng lớn, chiếc chăn màu xanh biển trên giường lớn cuối cùng cũng động đậy, cuối cùng có một người từ bên trong chui ra. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc áo ngủ màu đen, cổ áo lệch sang một bên lộ ra cơ ngực nhỏ, tóc ngắn lộn xộn rơi trên trán, con ngươi mê mang nửa mở nửa khép phảng phất như có một tầng sương mù, khoé mắt hơi nhếch lên, đôi mắt này cực kỳ đẹp đẽ, đặt trên người đàn ông này thì thậm chí có thể gọi là yêu nghiệt. Giờ phút này, đôi con ngươi kia chính là đang mê man nhìn mấy người đột nhiên nhảy ra trước mắt, sau đó, rất tự nhiên mà cố định trên người Lạc An Kỳ bên cạnh Lục Á Minh. Lạc An Kỳ, 25 tuổi, là một cảnh hoa * nổi tiếng gần xa trong đội, mặc cảnh phục ngay ngắn trên người cũng có thể lộ ra dáng người phập phồng quyến rũ. * Cảnh hoa: hoa khôi cảnh sát. Người nọ xoa mắt, khoé miệng cuối cùng nhếch lên, giọng nói còn có hơi khàn: “Đây là chơi cái gì thế? Chế phục ** dụ hoặc à?” ** Chế phục: Quần áo quy định theo một dạng thức nhất định, tức đồng phục (ở đây là cảnh phục – đồng phục cảnh sát). Có thêm nghĩa bóng là dùng sức mạng ép người. “Anh!” Lạc An Kỳ vừa mới gia nhập cảnh đội không lâu, sao mà chịu được điều này nên tức thì tức giận đến nổi khuôn mặt đỏ bừng, đội viên Tiểu Tiếu đứng bên cạnh cô ấy cũng tức giận bất bình mà tiến lên một bước, quát lớn: “Này, anh nói chuyện tôn trọng một chút.” Lục Á Minh nhíu mày, duỗi tay ngăn hai người lại, vẻ mặt nghiêm túc lấy thẻ cảnh sát ra, nói: “Anh chính là Tần Duyệt đúng không? Chúng tôi là đội Cảnh sát Hình sự Thành phố, đây là lệnh khám xét, có một vụ án mưu sát muốn mời anh hợp tác điều tra.” Tần Duyệt nghe thấy mấy chữ vụ án mưu sát thì cuối cùng cũng thu lại vẻ ngả ngớn mà vén chăn lên xuống giường, sau đó bị căn phòng chưa mở máy sưởi làm anh lạnh đến mức “ôi” kêu lên thành tiếng, sau đó vội vàng lấy vài bộ quần áo dày quấn lên người. Anh dựa vào bàn châm điếu thuốc, nheo mắt hỏi: “Mưu sát? Mới sáng sớm mà mấy người cố ý tới đem xui xẻo cho tôi đúng không?” Lục Á Minh lấy một tấm hình ra giơ lên trước mặt anh: “Chu Văn Hải, anh chắc có quen biết! Anh ta đã bị giết chết vào tối hôm trước, căn cứ vào điều tra của chúng tôi thì lần cuối cùng anh ta xuất hiện chính là ở toà biệt thự này của anh. Mời anh về cùng chúng tôi một chuyến để tiếp nhận điều tra.” Ngón tay cầm điếu thuốc của Tần Duyệt hơi ngừng, sau đó lại khôi phục thái độ cà lơ phất phơ, “Rồi sao, anh ta chết…….Thì có liên quan gì với tôi?” Lúc này, khoé mắt anh lại thoáng nhìn thấy một bóng dáng đen tuyền xịt thứ gì khắp nơi trong phòng, còn một người khác cũng cầm camera chụp hình, vì thế anh lập tức hét lên: “Này, ai đó! Mấy người đang làm gì thế hả!” Người nọ cũng không quay đầu lại mà vẫn tiếp tục làm việc, phảng phất xem anh như không khí, vẫn là Lục Á Minh mở miệng giải thích: “Pháp y trong Cục đang kiểm tra hiện trường, hy vọng anh phối hợp một chút.” Tần Duyệt cực kỳ bực bội, cho dù là người nào mới sáng sớm bị kéo ra khỏi ổ chăn ấm áp, lại bị khép vào nhóm kẻ tình nghi giết người, nhìn cả đám người còn tuỳ tiện đi qua đi lại trong phòng thì tất nhiên sao mà vui vẻ cho nổi, thế mà mấy đám người kia còn không chịu buông tha mà vẫn chờ câu trả lời của anh, vì thế anh nâng cằm nói: “Không sai, người thì tôi có quen, cũng xác thật có tới nơi này, nhưng điều này thì sao có thể chứng minh tôi và cái chết của anh ta có liên quan chứ? Mấy người cảnh sát các anh phá án có phải quá dễ dàng rồi không?” Lạc An Kỳ vốn bất mãn vì chuyện vừa rồi, giờ phút này thấy thái độ của anh thì cuối cùng không nhịn được nữa mà mở miệng: “Căn cứ vào khẩu cung của nhân chứng thì người chết cùng ngày có cãi nhau với anh trong phòng, sau đó không ai nhìn thấy anh ta ra ngoài, cho nên, bây giờ anh chính là người bị nghi ngờ nhiều nhất, đây là do chúng tôi căn cứ vào sự thật mà phỏng đoán hợp lý.” Tần Duyệt nghiêng người liếc mắt nhìn cô ấy một cái, sau đó xoay sang bên kia nhả khói thuốc một hơi, chỉ vào áo ngủ mà cười ái muội: “Phỏng đoán hợp lý? Vậy không bằng mấy người bây giờ phỏng đoán hợp lý cho tôi tí đi, sáng sớm tôi bị mấy người lôi từ trong chăn ra, tôi về phương diện này có mặc quần lót không?” “Anh! Anh đừng có chơi mấy trò lừa bịp đó ở đây!” Lạc An Kỳ nhất thời không đề phòng lại bị anh khiêu khích, lúc nói ra lời cảnh cáo cũng có hơi vô lực mềm yếu. Sắc mặt Lục Á Minh cũng không đẹp lắm, ông vừa rồi cũng bận tâm ít nhiều đến bối cảnh gia tộc sau lưng Tần Duyệt, không muốn làm cho trường hợp này quá căng thẳng, nhưng không thể tưởng tượng nỗi người này so với đồn đãi còn dữ dội hơn nữa, ở trước mặt cảnh sát mà cũng dám nói năng lỗ mãng. “Có mặc.” Lúc này, sau lưng mọi người truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng, lại nhanh chóng hấp dẫn ánh mắt của mọi người, ngay cả Tần Duyệt cũng cảm thấy giật mình đối với người nghiêm túc trả lời loại vấn đề vớ vẩn này. Anh thấy bóng dáng vẫn luôn bận rộn kia xoay người lại, thoạt nhìn cũng cỡ tuổi Lạc An Kỳ. Cô đỡ gọng kính, tự giới thiệu đơn giản: “Người phụ trách giám định pháp y, Tô Nhiên Nhiên.” Sau đó, biểu tình thản nhiên nói: “Nhiệt độ trong phòng dưới 10 độ, tinh hoàn của một người đàn ông bình thường nếu nhanh chóng để lộ trong không khí lạnh thì sẽ co lại vào trong cơ thể, vào lúc này cơ thể con người sẽ sinh ra phản ứng, nhưng vừa rồi lúc anh rời giường chỉ khoác áo trên, cũng không có bất kỳ động tác gì đối với phần dưới, có thể thấy là có quần bao phủ lại.” Tần Duyệt mở to mắt, một hơi thuốc trong miệng quên nhả ra làm anh bị sặc ho vài tiếng, lần đầu tiên trong đời anh nghe thấy phụ nữ nghiêm trang nói ra hai chữ tinh hoàn trước mặt, mấy người đàn ông khác trong phòng cũng có biểu tình quái dị, không ý thức được mà kẹp chặt hai chân lại. Tô Nhiên Nhiên thấy không khí trong phòng nhanh chóng trở nên căng thẳng thì giống như đã quen loại trường hợp này, vẫn bình tĩnh chỉ về phía tủ đầu giường: “Đây là suy đoán hợp lý, nếu cần chứng cứ thì trong đống quần áo kia cũng không có quần lót.” Những người khác thấy biểu tình như gặp ma của Tần Duyệt, nửa ngày mà vẫn không nói ra được lời nào thì đều âm thầm cảm thấy như trút được cơn giận. Mời các bạn đón đọc Nữ Pháp Y Thân Ái của tác giả Nhất Lịch Sa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cô Ấy Còn Ngọt Hơn Trái Cây
Tác giả: Nhất Nguyệt Tinh Độ dài: 15 chương + 3 phiên ngoại Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Thanh mai trúc mã, Oan gia hoan hỉ, HE Bìa: MMOC Editor: Sông Nhỏ Văn án Lúc 3 tuổi, có một người nguyện ý cùng bạn nắm tay đếm sao trời. Lúc 6 tuổi, có một người nguyện ý diễn một vở kịch ấu trĩ thực hiện ước mơ làm công chúa của bạn. Lúc 12 tuổi, có một người nguyện ý chờ bạn cùng về nhà. Lúc 15 tuổi, có một người nguyện ý cầm nước đứng ở điểm cuối 800 mét chờ bạn. Lúc 18 tuổi, có một người nguyện ý khêu đèn học bài đêm cùng bạn.  Lúc 23 tuổi, có một người nguyện ý nắm lấy tay bạn, dắt bạn về dinh. Những ký ức ở bên anh ấy, theo thời gian cũng đã trổ bông. Đôi tay ấy một khi đã nắm lấy thì chính là cả đời. Tag: Yêu sâu sắc, Oan gia hoan hỉ, Duyên trời tác hợp, Thanh mai trúc mã. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Hàn Tử An, Hạ Thanh Ninh | Vai phụ: Hạ Thanh Thần, Đường Vũ Miên | Khác: Giới thiệu chung: Trúc mã ôn nhu phúc hắc x Thanh mai lơ mơ ngốc manh. ***   Mời các bạn đón đọc Cô Ấy Còn Ngọt Hơn Trái Cây của tác giả Nhất Nguyệt Tinh.
Chỉ Muốn Thích Em
Tên truyện: Chỉ muốn thích em Tác giả: Tuế Kiến Số chương: 73 chính văn + 27 NT Tình trạng: Hoàn convert - Hoàn edit. Thể loại: Đô thị tình duyên, nghiệp giới tinh anh, ngọt văn. Edit: Bún Thịt Nướng Lịch đăng: Thứ 6 hàng tuần ... |Văn án| Cậu hai Trì Uyên ở Khê Thành có tính tình phóng đãng ngang ngạnh, vui chơi nhân gian bao nhiêu năm nhưng vẫn thuỷ chung giữa trăm hoa, dạo chơi thế gian không dính phiến lá trên người. Ai ngờ có một ngày, hai nhà Trì - Văn truyền ra thông tin đám cưới. Cậu hai Trì vì không chịu cưới mà quậy trời quậy đất, thà chết chứ không chịu khuất phục đã trở thành trò cười cho đám bạn trong giới. Mọi người đều cho rằng trên đời này không ai có thể giữ được trái tim của vị lãng tử này. Mãi cho đến một lần tụ họp với đám bạn, Trì Uyên chơi thua, yêu cầu giao điện thoại cho người khác xem. Trong lúc quần chúng tranh điện thoại, không biết là ai đã lỡ bấm nhầm vào chỗ gọi điện, có điều qua mấy giây sau thì trong ống nghe truyền ra một giọng nữ lạnh lùng. "Trì Uyên, anh có bệnh à?" Mọi người ở đó rơi vào yên tĩnh. Lúc đầu Trì Uyên còn mắt say lờ đờ, mông lung nằm nghiêng ngả một bên nhưng nghe thấy vậy, nhanh như chớp chìa tay lấy lại điện thoại, rủ mắt tủi thân nói, "Tưởng Tưởng, em nghe anh giải thích." Mọi người: "?" - Văn Tưởng lần đầu tiên gặp Trì Uyên là ở nhà cũ nhà họ Trì. Người đàn ông có dáng dấp anh tuấn làm trò trước mặt người lớn trong nhà, vẻ mặt ngả ngớn đùa cợt: "Trì Uyên con cho dù hôm nay có chết, chết ở bên ngoài, có nhảy xuống từ chỗ này cũng sẽ không kết hôn." Sau đó. Cái vị thích dạo chơi nhân gian nào đó một khi có chủ liền nhanh chóng biến thành tiểu chó săn: "Tưởng Tưởng, chừng nào thì em mới gả cho anh vậy?" "Hôm nay Uyên Uyên cũng đã cầu hôn rồi đó." Văn Tưởng: "........" "Thế gian này muôn vàn tốt đẹp nhưng anh chỉ muốn thích em." * Thiếu gia dạo chơi nhân gian x Đại tiểu thư xinh đẹp nhẹ nhàng. Chú thích: Có tham khảo thực tế với nghề nghiệp của nữ chính nhưng hầu hết trong đó chứa sự riêng tư, cho nên cũng có hơi chênh lệch với thực tế. Hy vọng các bạn bên y khoa thứ lỗi, cũng xin các bạn ngoài ngành y đừng bắt chước theo, nội dung cấp cứu cụ thể dựa trên thực tế. Tag: Đô thị tình duyên, nghiệp giới tinh anh, ngọt văn. Từ mấu chốt: Diễn viên: Văn Tưởng | Phối hợp diễn: Trì Uyên. Một câu giới thiệu vắn tắt: Kháng hôn thế nhưng lại kháng ra tình cảm!! ... |Có thể cậu đã biết| 1. Truyện được edit vì sở thích, phi thương mại và chưa được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác, tội mình :(( 2. Vì là edit nên độ chính xác chỉ tới 70 - 80%, nếu có gì không đúng các cậu góp ý nhẹ nhàng cho mình nha. 3. Nếu không hợp gu thì cậu không cần đọc đâu. Đọc truyện là để xả stress, cho vui chứ đừng rước bực vào người nha. Cuối cùng là Cảm ơn cậu đã ghé đọc. *** Hướng Thành Du ở lại một đêm. Nhưng cũng chỉ qua một đêm mà thôi, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn phải tránh hiềm nghi, nhưng lần này thì khác lúc trước. Mối quan hệ của cậu và Hứa Nam Tri đã thay đổi, đây cũng coi như là một chuyện khiến người ta hạnh phúc nhất trong khoảng thời gian này. Hôm nay là thứ 3, là ngày làm việc, đồng hồ sinh học của Hướng Thành Du đến bảy rưỡi là làm việc, kéo cậu tỉnh dậy từ trong mộng. Cậu xốc chăn xuống giường, đi chân trần giẫm lên sàn nhà, tiện tay lấy áo T-shirt đang vắt bên cạnh mặc vào che khuất dấu vết trước ngực. Buổi sáng Hứa Nam Tri dậy hơi sớm, đi ra ngoài mua bữa sáng. Lúc quay về, Hướng Thành Du mới vừa rửa mặt xong ra khỏi phòng tắm. Hai người chạm mặt, Hứa Nam Tri đặt bữa sáng trong tay xuống bàn, ngáp một cái đi vào trong phòng, "Mua bữa sáng cho anh, anh lái xe của anh về đi, mấy ngày nay tạm thời em không ra ngoài." Buổi sáng thứ 3 có cuộc họp thường kỳ, giáo sư Liễu Dật Sơn không thích người khác đến muộn, cộng thêm chỗ ở của Hứa Nam Tri cách Viện Kiến trúc một khoảng nên Hướng Thành Du không thể ngồi xuống ăn bữa sáng được. Cậu cài cúc cổ tay áo rồi đi theo vào trong phòng ngủ, hôn một nụ hôn chào buổi sáng mới coi như thôi. Hứa Nam Tri ngủ bù thêm một giấc ngắn, lúc tỉnh lại, ánh mặt trời bên ngoài đã lên rất cao, rèm cửa trong phòng ngủ rất dày nhưng cũng chỉ có thể che ánh nắng được bảy tám phần. Cô trở mình, chóp mũi cọ vào chiếc gối đầu khác bên cạnh, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, cùng với mùi hương trên người cô. Hoa hồng biển cả. Kiều diễm lại mát lạnh. Hứa Nam Tri nhớ đến hết thảy những gì đã xảy ra vào đêm qua, coi như tất cả bước ngoặt và thay đổi đều bắt đầu từ nụ hôn lúc vào cửa kia. Cô xoa xoa mặt, vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần. Sự thản nhiên và bình tĩnh trong phút chốc đối mặt với Hướng Thành Du vào sáng sớm kia đã không còn nữa. Đúng lúc này điện thoại vang lên một tiếng. Hứa Nam Tri duỗi tay cầm qua. Bạn nhỏ: [Dậy chưa, anh gọi đồ ăn bên ngoài cho em, đã đến cổng tiểu khu chỗ em rồi.] Hứa Nam Tri gửi câu 'biết rồi' lại cho cậu, sau đó nhìn ghi chú mà mình đặt cho cậu, suy nghĩ vài giây rồi bấm vào đổi thành tên khác. Hướng Thành Du lại gửi một tin nhắn đến. Bạn trai: [Vậy em nhớ ăn cơm đấy, anh đi làm việc đây.] Hứa Nam Tri nhìn ba chữ kia* vài giây. (Ba chữ kia là 'bạn trai': 男朋友) Cho dù bây giờ Hướng Thành Du không ở trước mặt, thậm chí sẽ có một khoảng thời gian rất dài không xuất hiện nhưng Hứa Nam Tri vẫn có cảm giác mất tự nhiên khi bị cậu nhìn thẳng vào. Cũng giống như mọi lần trước, đều khiến cho cô hoảng hốt nhưng lại cam tâm tình nguyện đắm chìm. - Sự ảnh hưởng của đơn tố cáo trước đó vẫn còn tiếp diễn, trong khoảng thời gian hai nhà Hướng - Hứa bị tổ giám sát điều tra, Hứa Nam Tri và Hướng Thành Du bắt đầu tránh hiềm nghi, bất kể là riêng tư hay là bên ngoài đều cố ý tránh gặp mặt. Ngày thứ hai hai người xác định quan hệ liền chuyển từ yêu cuồng nhiệt sang hẹn hò online, mỗi ngày ngoài chào hỏi trên Wechat và video call vào buổi tối ra thì không có liên lạc gì khác nữa. Dự án đài tưởng niệm của Đại học Kiến trúc đã tiến vào giai đoạn sau, hơn nữa cũng gần đến cửa ải cuối năm nên Hướng Thành Du khó tránh khỏi bận rộn. Có lúc còn phải đi công tác cùng giáo sư Liễu Dật Sơn đến một số ngôi làng cổ ở miền núi, thường xuyên mười ngày nửa tháng không thấy người. Hứa Nam Tri không phải lần đầu tiên yêu đương nên cũng không quá để ý đến tình huống không nhìn thấy người này, đã phát huy sự thấu hiểu và quan tâm tới cực hạn với tư cách là một người bạn gái. Trung tuần tháng 12, Hứa Nam Tri nhận được cuộc gọi của bạn tốt Đỗ Nham lúc học đại học, đối phương sau khi tốt nghiệp đại học liền ra nước ngoài du học, sau đó tốt nghiệp tiến sĩ liền làm kiến trúc sư trong công ty xây dựng bên đó. Bây giờ định về nước gây dựng sự nghiệp, anh ta biết được tình hình gần đây của Hứa Nam Tri trong nhóm lớp, nên đặc biệt gọi điện hỏi cô có muốn trở thành đối tác với anh ta không. Toàn bộ đoàn đội đều vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị, ngoài Đỗ Nham ra còn có bảy tám người khác, lần lượt phụ trách công việc của từng bộ phận trong công ty. Ba lời hai câu nói trong điện thoại không rõ nên Đỗ Nham nói ba ngày sau mình về nước, Hứa Nam Tri hẹn anh ta hôm sau ra ngoài bàn bạc. Hôm đó, Hứa Nam Tri thấy Đỗ Nham cũng thấy những người khác của công ty anh ta. Bởi vì phần lớn đều là bạn học trong Đại học Kiến trúc nên nói chuyện cũng hoà hợp hơn. Đỗ Nham nói: "Tôi cũng nghe nói một chút về chuyện của cậu, tôi cũng không phải có ý giúp cậu mà đơn thuần là thưởng thức năng lực của cậu. Công ty của bọn tôi bây giờ còn chưa khởi sắc, đang là lúc cần nhân tài, tôi hy vọng cậu có thể suy nghĩ kỹ một chút." "Được, tôi hiểu được ý của cậu, sẽ suy nghĩ kỹ." Tuy Hứa Nam Tri không có đồng ý ngay nhưng thực ra trong lòng đã có tính toán. So với làm công ở công ty nhỏ cho người ta thì cô vẫn nghiêng về phía Đỗ Nham hơn. Chẳng qua bây giờ tất cả mọi người đều trưởng thành rồi, không còn đơn giản như tham gia một trận đấu ở trường nữa, rất nhiều chuyện đều cần phải suy nghĩ một cách toàn diện. Nhóm người ăn cơm xong, một mình Hứa Nam Tri lái xe về nhà. Lúc đi ngang qua siêu thị bèn dừng lại mua chút trái cây và rau. Về đến nhà đã gần 9 giờ, cô sờ soạng để bật điện, cúi đầu nhìn thấy trên tủ giày có đôi giày da của nam giới bèn ngẩng đầu nhìn về phía phòng khách. Không bất ngờ khi nhìn thấy vali màu đen được để ở trong góc. Hứa Nam Tri đổi giày, đặt chìa khoá và đồ trong tay lên trên bàn trong phòng ăn rồi nhẹ tay nhẹ chân đi đến phòng ngủ. Trong phòng không quá rộng rãi, mờ tối nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ sự phồng lên của chiếc chăn. Hứa Nam Tri không bật điện mà dựa theo trí nhớ tìm được bộ đồ ngủ đã thay trước khi ra ngoài vào ban ngày rồi đi đến phòng tắm tắm một cái. Sau đó mang theo hơi ẩm xốc chăn phía bên kia lên rồi nằm vào, giường hơi lõm xuống gây ra tiếng động rất nhỏ. Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Thích Em của tác giả Tuế Kiến.
Chậm Rãi Động Lòng
CHẬM RÃI ĐỘNG LÒNG Cảnh Kỳ Tâm dtv-ebook.com Văn Án