Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Đường Tinh Khanh bước qua hàng người đang ngoái theo nhìn mình, cô biết rõ họ đang nghĩ gì trong đầu. Không phải ai cũng may mắn được trở thành bạn đời của Đông Phùng Lưu, có kẻ chỉ muốn làm nhân tình cũng không có cửa. Vậy mà Tinh Khanh cô vừa chớm hai mươi đã đường đường chính chính bước qua cửa Phùng gia. Nhưng những kẻ kia đâu biết được, làm phu nhân của tổng giám đốc vốn dĩ chẳng dễ dàng gì... *** Đường Tinh Khanh mới vừa tròn 20 tuổi lại đột nhiên phải gả cho Đông Phùng Lưu, đối với cô mà nói, hắn chỉ là một người hoàn toàn xa lạ. Từ một người nghèo túng trở thành phu nhân tổng giám đốc được người người hâm mộ! Nhưng phu nhân của tổng giám đốc đâu có dễ làm vậy chứ… Một bước lên mây là câu nói ám chỉ một ai đó từ nghèo khó trở nên giàu có chỉ trong nháy mắt. Và truyện Vợ Của Tổng Tài Không Dễ cũng là một trong số đó, Đường Tinh Khanh, một cô gái chỉ mới tròn 20 tuổi, còn đi học nhưng lại bị ép gả cho một người đàn ông giàu có. Tự nhiên được làm “phu nhân của tổng giám đốc”, một vị trí mà hàng ngàn cô gái đều mơ ước dù chỉ trong thời gian ngắn. Nhưng với cô gái Tinh Khanh còn quá trẻ này liệu có phải là chuột sa hũ nếp hay không? Chúng ta hãy cùng xem qua review Vợ Của Tổng Tài Không Dễ để biết được vị trí phu nhân này có dễ làm hay không? Mở đầu câu truyện là tình huống một cô gái con nhà nghèo, còn độ tuổi đi học bị mẹ kế là Tiết Bình Hương ép gả cho một người hoàn toàn xa lạ với lý do chính là có tiền chữa bệnh cho ba. Thật sự có phải đây là nguyên nhân lấy chồng chỉ sau khi biết tin trước có ba ngày hay không? Hay là một màn kịch của “mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng” của bà Tiết hay không? Câu trả lời sẽ dần hé mở khi chúng ta dần thời gian đi hết Truyện full. Oái oăm thay, trong lúc tâm trạng không tốt, Tinh Khanh đã đến quán bar uống rượu và đã bị cưỡng hiếp. Ngay cả ngọc bội gia truyền cũng bị đánh rơi. Đúng quả thật là làm Vợ Của Tổng Tài Không Dễ. Ngoài cái danh xưng là phu nhân, Đường Tinh Khanh không hề có gì cả, ngoài chịu đựng những cơn thịnh nộ và chà đạp từ người chồng có tên là Đông Phùng Lưu. Nữ nhân vật chính Đường Tinh Khanh trong truyện đúng là một cô gái đáng thương. Ngoài cái đẹp tâm hồn, vẻ ngoài xinh xắn, ưa nhìn thì không có cái gì để so sánh với các tiểu thư đài các khác. Nhưng tác giả đã tặng món quà hậu hĩnh, giúp cô “từ một người nghèo túng trở thành phu nhân tổng giám đốc được người người hâm mộ”. Nhưng phu nhân của tổng giám đốc có dễ hay không, hay là mở đầu cho chuỗi bi kịch của cô gái đáng thương này. Ngay “ngày đầu tiên bước vào nhà họ Đông đã bị nhốt lại”. Nhưng cô cũng không vì thế mà khuất phục. Cô vẫn luôn đấu tranh, giữ gìn phẩm chất “là học sinh giỏi, rất thuần khiết”. Xuyên suốt Truyện Ngôn Tình này thì nam nhân vật Đông Phùng Lưu luôn lạnh lùng, vô cảm với phụ nữ, nhất là cô vợ của mình. Khi bao người nhận định về Tinh Khanh là một “bé gái này không chỉ thuần khiết mà còn rất xinh đẹp, tao nhã, điềm tĩnh, ung dung, cũng rất xứng đôi với tiểu Lưu đấy chứ” thì anh lại cho rằng “trong mắt tôi, cô chính là con đàn bà dâm đãng không còn trinh trắng!”. Chính vì thế mà anh luôn thẳng tay chà đạp cô mọi lúc có thể ngay cả khi trên giường. Tác giả đã miêu tả vẻ đẹp hoàn hảo của Đông Phùng Lưu này có “gương mặt giống như tạc tượng trong thần thoại Hy Lạp vậy, ngũ quan như được điêu khắc rất tuấn tú, đôi mắt âm u sâu thẳm. Nhưng “cả người tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, khóe miệng cong lên một nụ cười, lộ ra vẻ không ngông cuồng không câu nệ, sức quyến rũ ma mị”. Cả người anh ta có khí chất của một vị vua uy phong chấn động thiên hạ, gian ác nhưng lại tuấn tú, khiến người ta không nhịn được mà cả người phải run lên. Và chính vì vậy mà nó là nỗi ám ảnh của Đường Tinh Khanh. Tại sao nam nữ chính trong Vợ Của Tổng Tài Không Dễ lại toàn là ngược từ đầu cho đến cuối? Phải chăng giữa họ đã có quá nhiều hiểu lầm và rào cản? “Nếu tiểu Lưu có thể buông bỏ được thù hận trong lòng” đã dấy lên phần nào câu trả lời cho thái độ của anh với phụ nữ, nhất là Tinh Khanh". Và hoàn toàn đúng khi anh cho rằng “Tiện nhân, ra vẻ trong trắng trinh tiết gì cơ chứ, cô cũng giống mẹ cô thôi, đều là loại đàn bà hèn hạ vô liêm sỉ!” mỗi khi trò chuyện với cô. Một tình tiết khác cũng gây nên sự tò mò của độc giả. Đó chính là miếng ngọc bội cổ mà Phùng Lưu luôn quý và giữ bên mình. Anh thường hay “cầm lấy miếng ngọc bội, khóe môi cong lên một nụ cười, không hề làm mất đồ vật của con mèo hoang nhỏ đó”. Nhằm lôi cuốn và giữ chân người đọc, tác giả Mộc Thất Thất đã tạo nên tình tiết chạm mặt rồi nhưng lại không phát hiện ra nhau. Cô hoàn toàn không biết đêm mà mình bị cưỡng hiếp là ai. Và anh phát hiện “miếng ngọc bội cổ dưới gối, màu xanh biếc, không chút tì vết, vừa nhìn là biết là hàng của Thượng Quai. Chỉ sợ đây là của cô gái đó để lại thôi!” của “con mèo hoang nhỏ”. Ngay ban đầu hai người đã nhận ra nhau, Phùng Lưu cũng không biết chủ nhân thật sự của miếng ngọc bội đó và sự hiểu lầm với mẹ của Tinh Khanh luôn sâu sắc giống như là một chiếc hộp bí ẩn mà câu trả lời nằm ở sự kiên nhẫn của độc giả. Sự xuất hiện của nhân vật nhí Đường Ngũ Tuấn sẽ làm giảm đi cuộc đời đầy nước mắt của Đường Tinh Khanh. Một cậu bé có “vóc dáng bé nhỏ, ăn mặc chỉnh tề, cặp kính râm che đi nửa khuôn mặt tạo ra cảm giác bí ẩn, cái miệng xinh xắn cùng vùng mặt hở ra đủ để thấy sự khôi ngô dưới cặp kính”. Điểm đặc biệt ở cậu bé này chính có tạo nên sự “kinh ngạc khi đôi mắt của cậu bé giống Đông Phùng Lưu đến như thế, rõ ràng là cùng một khuôn khắc ra”. Ngay khi còn nhỏ tuổi, “học cái gì mà chẳng được, ai lại đi học Đông Phùng Lưu, lạnh lùng và chẳng có chút tình người nào”. Đúng là một khuôn đổ ra nhưng cái khuôn này đã giúp cho nửa phần sau của Vợ Của Tổng Tài Không Dễ là sự thay da đổi thịt của nữ nhân vật chính. Sau 6 năm sang Mỹ, ngoài số tuổi tăng thì cô còn “có một cậu con bảo bối năm tuổi”. Rốt cuộc thì mơ ước học chuyên ngành thiết kế thời trang tại ngôi trường danh tiếng của Ý cũng đã thành hiện thực. Nếu nửa phần đầu của truyện là chuỗi dài sống trong ám ảnh và nước mắt thì ngay lúc cô quay trở về là một con người mới, không bị ai chi phối cuộc sống của mình. Tại Vợ Của Tổng Tài Không dễ chương 488 là khởi đầu mới cho cuộc sống tươi đẹp của nhân vật nữ chính Đường Tinh Khanh. Qua review Vợ Của Tổng Tài Không Dễ đã giúp các bhấy rõ các chi tiết sáng giá nhất của truyện. Đến khi nào Phùng Lưu mới biết được chủ nhân thật sự của miếng ngọc bội? Vì sao Đông Phùng Lưu lại hận mẹ của Tinh Khanh trong khi “trong ấn tượng của cô, mẹ cô là một người phụ nữ tao nhã lại dịu dàng khiêm tốn, mọi người bên cạnh đều rất kính trọng bà”? Hãy đến với Vietwriter.com để tìm câu trả lời cho mọi khúc mắc. *** “Kết hôn?!” Đường Tinh Khanh kinh ngạc, trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ trung tuổi mặc chiếc sườn xám lộng lẫy đang đứng trước mặt cô, mẹ kế của cô-Tiết Bình Hương! “Đúng vậy!” Tiết Bình Hương chán ngán đáp: “Bố con thấy con cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên kiếm nhà nào thích hợp cho con rồi!” “Tìm đối tượng cho con? Năm nay con mới 20 tuổi thôi mà?” Đường Tinh Khanh gào thét lên, không ngờ cô vừa về nhà, Tiết Bình Hương đã tặng cho cô một phần “lễ trọng” như thế. Bà ta rốt cuộc đang có rắp tâm gì chứ? Đường Tinh Khanh chế giễu: “Vậy dì Tiết dì nói thử xem bố con tìm cho con người thế nào rồi nào? Hay nên nói là dì Tiết giúp con chọn được đối tượng thế nào rồi?” Tiết Bình Hương cười lạnh nhạt đáp: “Dì cũng chẳng ngại mà nói với con, chồng sắp cưới của con là tổng tài của tập đoàn quốc tế Đông Phùng, Đông Phùng Lưu! Với thân phận của chúng ta, có thể gả vào dòng họ nhà Đông Phùng đã là trèo cao lắm rồi, bố con tốn bao nhiêu sức lực mới lấy được hôn sự này đấy, con phải biết trân trọng cơ hội này đấy!” Hừm, nếu thật sự có chuyện tốt như vậy thì Tiết Bình Hương đời nào chịu để cô được hời thế chứ? Chỉ sợ trong chuyện này còn có trò gì khác thôi! “Mặc kệ anh ta là ai, con không lấy!” “Con không lấy? Chỉ sợ bố con sẽ là người đầu tiên không đồng ý thôi! Dòng họ nhà Đông Phùng đâu phải dạng để con nói lấy là lấy, nói không lấy là không lấy đâu, hậu quả của việc hủy hôn không phải đứa nhóc như con có thể gánh được đâu!” “Nếu con đã không gánh nổi, vậy con sẽ tự đi nói với bố con!” Đường Tinh Khanh nói xong liền cất bước định rời đi. “Giờ bố con đang phải tiếp nhận điều trị, không nên quấy rầy ông ấy, huống hồ giờ sức khỏe bố con không còn như trước nữa, nếu con thực sự là đứa con có hiếu thì đừng có đi chọc giận ông ấy nữa, vậy ông ấy mới có thể sớm ngày khỏi bệnh được. Nhưng nếu con không gả đi, thì chẳng ai mà biết được ông ấy có bị tức đến phát bệnh nữa không, đến lúc đó hai bố con con âm dương cách biệt thì cũng đừng trách dì không nhắc nhở con nhé!” “Dì đang uy hiếp con sao?” Đường Tinh Khanh phẫn nộ. “Hư, dì uy hiếp con đấy thì đã sao? Nếu con không chịu gả đi, dì sẽ khiến con không bao giờ có thể gặp lại bố con nữa! Được rồi, dì cũng chẳng muốn nói chuyện với con nữa đâu, giờ còn cách ngày con được gả vào nhà Đông Phùng đó ba ngày nữa, con tự mình suy nghĩ cho kĩ đi!” Nói rồi, Tiết Bình Hương cứ thế rời đi. Đường Tinh Khanh vẫn đứng ngây người ra đó, chỉ còn ba ngày nữa là phải gả vào nhà Đông Phùng rồi? Gấp gáp như vậy, trong này chắc chắn còn có âm mưu khác! ...... Quán bar Phi Văn Nghĩ đến chuyện mình sắp bị gả cho một người lạ, tâm trạng Đường Tinh Khanh liền trở nên không tốt, một mình ngồi rầu rĩ uống rượu ở quán rượu, trong lúc đang đợi hai người bạn thân là Sở Lương Ngư và Phương Minh đến, bỗng nhiên cô cảm thấy cả người bắt đầu mất hết sức lực... Không, cảm giác này không đúng! Đường Tinh Khanh ý thức được điều gì đó liền ra sức lắc đầu, lập tức nhớ lại li rượu để cạnh li rượu của cô lúc nãy, không phải li rượu của cô... là ai? Ai đã bỏ thuốc cô? Không kịp nghĩ nhiều nữa, Đường Tinh Khanh vội vàng trốn chạy khỏi chỗ đó, đi đến khách sạn bên trên quán bar, đặt một phòng. Vừa vào đến phòng, còn chưa kịp bật đèn, Đường Tinh Khanh liền cảm thấy toàn thân không ngừng nóng ran lên, đang nghĩ thì chỉ nghe thấy một tiếng “kẽo kẹt”, cửa phòng bỗng nhiên bị người ta mở ra từ bên ngoài, tiếp theo đó là một bóng đen lách mình chui vào. “Ai?!” Đường Tinh Khanh nghe thấy âm thanh đó liền giật bắn mình. Là ai xông vào phòng cô? “Cô gái...” Kèm theo giọng nói trầm mà gợi cảm ấy, người đó đột nhiên áp sát lại, kéo Đường Tinh Khanh vào lòng hắn ta. Mời các bạn đón đọc Vợ Của Tổng Tài Không Dễ của tác giả Mộc Thất Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đút Em Một Viên Kẹo Đường
Văn án:   “Lạc Đường của trường cấp ba An Thành, bề ngoài trắng trẻo như ánh mặt trời, tràn đầy thanh xuân tuổi trẻ, tuy tính cách lạnh nhạt nhưng đánh nhau lại rất giỏi.   Vì muốn chèn ép Lạc Đường, những thiếu niên bất lương của trường khác đặt cho cậu biệt danh Đường Đường. Tên này cũng thành công chọc tức Lạc Đường, ai gọi liền nổi giận.   Nhưng theo một vị bạn học khác chính tai nghe được có một nữ sinh không sợ chết gọi Lạc Đường là Đường Đường, mà Lạc Đường không những không tức giận, ngược lại còn ngoắc cái đuôi đi qua.   Bạn học A: Ngoắc cái đuôi? Cậu coi Lạc Đường là chó nhỏ sao?   Bạn học B: Chính là chó nhỏ, hoặc coi như chó to nhưng tính cách nhu thuận, giống như… chó Golden!   Vi Như Hạ : Cậu ta không phải chó Golden, cậu ta là chó săn nhỏ, là loại nguy hiểm nhất!”   “Không phải Đường Đường anh không đủ ngọt! Mà là trừ Vi Như Hạ ra, không ai đủ tư cách để thưởng thức.”     Khi Vi Như Hạ chuyển từ phương Bắc về thành phố phía Nam; ngoài việc được bà nội yêu thương hết mực, gặp mặt người bố lạnh nhạt thích buông lời cay nghiệt ra, còn gặp được hàng xóm Lạc Đường và chó cưng A Mang của cậu.   A Mang là giống chó chăn cừu Đức, dáng vẻ vừa to vừa đáng sợ, thế nhưng Vi Như Hạ lại chẳng sợ chút nào. Thậm chí còn vươn tay vuốt ve đầu nó.   ***   “Đây là chó của cậu sao? Nó thật là ngoan.”   Lạc Đường nhớ tới hình ảnh A Mang bị cô sờ đầu vừa rồi, ánh mắt trầm xuống, ngẩng đầu liếc nhìn người kia một cái, giọng lãnh đạm: “Nó không ngoan, rất hung dữ.”   [...]   Đối với câu trả lời của cậu, Vi Như Hạ tựa hồ không để ý, tầm mắt cô rũ xuống, hướng về phía A Mang đang ngồi bên cạnh Lạc Đường vẫy vẫy tay.   “A Mang.”   A Mang nghe Vi Như Hạ gọi, đứng dậy phe phẩy cái đuôi, nhảy nhót đi tới bên người cô.   Vi Như Hạ duỗi tay xoa đầu A Mang, nói với Lạc Đường: “Cậu xem, nó không phải rất ngoan sao?”   Thiếu nữ trước mặt cười đến mức khóe mắt cong lên, Lạc Đường cúi mắt nhìn A Mang đang vẫy đuôi, đột nhiên hỏi một câu.   “Cậu tên là gì?”   “Hả?” Không biết câu chuyện từ khi nào đã chuyển đến vấn đề này, Vi Như Hạ đuổi kịp dòng suy nghĩ của cậu, đáp: “Vi Như Hạ”   Nghe xong lời của cô, Lạc Đường chớp mắt, ngữ khí lãnh đạm nói: “Vi Như Hạ”   Âm thanh thiếu niên trong trẻo, như suối trong chảy qua khe núi, trong mát sạch sẽ.   “Hả?” Vi Như Hạ không biết đối phương muốn làm gì, cô cười không hiểu, hỏi: “Làm gì vậy?”   [...]   Ngón tay thon dài của Lạc Đường chạm vào mái tóc mềm mại của thiếu nữ, vỗ nhẹ 2 cái phía sau, sau đó vẻ mặt không đổi rút tay lại, trầm giọng nói.   “Cậu cũng khá ngoan.”   ***   Mười bảy, mười tám là độ tuổi dễ rung động nhất. Thiếu niên kiêu ngạo Lạc Đường không sợ trời không sợ đất kia, từng nhận được bao nhiêu thư tình của nữ sinh, vẫn có thể mặt không đổi sắc mà nói ra lời từ chối. Thế nhưng khi gặp Vi Như Hạ, dường như cậu đã ngay lập tức cảm thấy thích cô. Rung động ban đầu rất nhỏ, nhưng sau dần, ngày qua ngày, tích lại thành một hũ mật tình yêu ngọt ngào.   Lạc Đường và Vi Như Hạ gặp nhau vào mùa hạ nắng gắt ở phương Nam. Dường như ánh nắng mặt trời tươi sáng khi ấy, cũng khiến cho quãng thời gian thanh xuân của họ trở nên lấp lánh đến vô cùng. Lạc Đường lạnh lùng kiêu ngạo, Vi Như Hạ dịu dàng ôn hòa; ngay từ đầu mình đã cảm thấy rằng, hai người này vô cùng hợp nhau.   Lạc Đường có thể vì Vi Như Hạ mà kiên nhẫn giảng bài - điều mà trước đây cậu chưa từng làm với bất kì đồng học nào; cũng có thể vì Vi Như Hạ mà trong toa tàu đông đúc, cẩn thận che chắn cho cô, tránh để cô bị người khác va vào; cũng có thể vì Vi Như Hạ, mà ăn món ngó sen mùi vị thật ba chấm mà cô nấu, dù cho cậu là người khá kén ăn…   Cũng vì Vi Như Hạ, mà khi được hỏi lần thứ n rằng mẫu con gái cậu thích là mẫu con gái như thế nào, Lạc Đường bèn đáp, cậu thích con gái chân dài.   Bởi vì khi trả lời câu ấy, cậu đứng trên tầng nhìn xuống, liền thấy Vi Như Hạ đang nói chuyện với bạn cùng lớp. Chân của thiếu nữ phương Bắc thon dài lại trắng trẻo, chọc cho trái tim thiếu niên rung động không thôi.   Mà Vi Như Hạ, sự dịu dàng và điềm tĩnh của cô, quả thực có thể khiến rất nhiều người yêu thích. Cô rất thích cười, như Lạc Đường cảm thấy, nụ cười của Vi Như Hạ vô cùng chói mắt, cứ khiến cậu muốn ngắm mãi không thôi. Cô quan tâm mọi người, là một người vô cũng phóng khoáng và nghĩa khí.   Lạc Đường hay đi đánh nhau, Vi Như Hạ không mấy khi động thủ, nhưng bởi vì một lần nọ, bạn nữ cùng bàn bị tra nam tìm tới cửa, Vi Như Hạ đã đánh hắn tới kêu cha gọi mẹ, cùng trút giận thay cho bạn mình. Có hoa khôi thích Lạc Đường, nên bạn cô ta gây khó dễ cho Vi Như Hạ, Vi Như Hạ bèn tìm tới tận nơi nói rõ ràng mọi chuyện, có thù tất báo. Thật sự Vi Như Hạ rất ngầu luôn ấy, đến mình đọc mà trái tim còn rung rinh rung rinh, muốn gả cho Vi Như Hạ chứ nói gì Đường Đường. :”>   “Đút em một viên kẹo đường” là câu chuyện vô cùng ấm áp và rất đỗi dịu dàng. Hành văn tác gỉa thong dong mềm mại, khiến mình đọc cảm thấy rất thoải mái. Tình cảm của Lạc Đường và Vi Như Hạ rất trong sáng và ngọt ngào, tiến triển tự nhiên, không thúc ép hay gò bó. Lạc Đường chăm sóc Vi Như Hạ, Vi Như Hạ ngược lại cũng rất quan tâm Lạc Đường.   “Đút em một viên kẹo đường” tràn ngập hơi thở thanh xuân tươi đẹp, khiến mình cũng vô cùng nhớ nhung hoài niệm quãng thời gian cấp ba của bản thân. Chỉ là cấp ba, cẩu độc thân như mình đây không gặp được soái ca như Lạc Đường, cũng không gặp được mỹ nữ dịu dàng như Vi Như Hạ, nên cho đến hiện tại khi đọc truyện, vẫn chỉ có thể là... vừa cắn gối vừa ngưỡng mộ mà thôi. :v   Lạc Đường vì Vi Như Hạ mà đã có rất nhiều những cái “lần đầu tiên”, lần đầu tiên kiên nhẫn giảng bài cho nữ sinh, lần đầu tiên bế nữ sinh chạy vào phòng y tế, lần đầu tiên vì chờ điện thoại của nữ sinh mà ngẩn ngơ cả buổi… cũng lần đầu tiên, vì Vi Như Hạ mà nguyện ý thổ lộ.   ***   “Bờ môi nóng ấm giống như đem theo dòng điện lưu, khiến cho hai thân thể đều run lên, vành tai cũng dần dần phiếm hồng, Lạc Đường đem môi rời đi, nói: “Đây là lần đầu tiên.”   Trước mặt Vi Như Hạ giống như còn chưa hoàn hồn, Lạc Đường đưa tay vuốt lên mặt cô, trán chạm nhẹ lên trán của cô.   “Vi Như Hạ, tớ muốn ở bên cậu suốt đời”.   Chàng trai nói: “Tớ thích cậu”   ***   Kì thực mình cảm thấy rằng, ngay từ lúc bắt đầu, không chỉ là Lạc Đường, mà Vi Như Hạ cũng đã có chút thích cậu rồi. Chỉ là hai người trước không ai chủ động nói ra trước mà thôi. Mối quan hệ của họ thường biểu thị bằng hành động hơn là lời nói, thế nhưng mà, khi Lạc Đường tự nhiên nói ra câu nói “tớ thích cậu” kia, trái tim của Vi Như Hạ vẫn không kìm được mà rung động.   Nhưng mà tình yêu, nào có chuyện dễ dàng như vậy. Ngay lúc Lạc Đường đang vô cùng hạnh phúc trong tình yêu, Vi Như Hạ lại phải đấu tranh với quyết định của mình, để rồi cuối cùng, dẫn tới hai người là gần mười năm cách biệt, trời Nam biển Bắc.   ***   “Bố em nửa năm nay không phải đi lưu diễn, ông bị bệnh nặng vẫn luôn ở nước ngoài trị bệnh. Dì Lâm nói ông muốn buông xuôi, rất có khả năng bên phải bị liệt. Bố cần phẫu thuật ngay, làm xong phẫu thuật cũng phải ở nước ngoài phục hồi. Thời gian phục hồi ít nhất cũng mười năm, mà mười năm sau chưa chắc đã khỏi hẳn… Em muốn ở cạnh bố.”   Thời gian mười năm không ngắn, quan trọng hơn là mười năm sau chưa chắc đã khỏi, cô đi Anh, căn bản là cùng bố định cư. Cô sẽ không để Lạc Đường đợi cô, càng không để cậu đi cùng cô. Năm nay lúc đón tết ở nhà bà nội cậu, mọi người đã nói qua rồi, Lạc Đường có thể đi nước ngoài học, nhưng sẽ không định cư ở nước ngoài. Lạc gia vốn gốc ở An Thành, ông bà và bố mẹ đều ở An Thành, Lạc Đường lại là con một, cậu cũng không thể đi cùng cô.   [...]   Lạc Đường nghĩ đến lần đầu gặp Vi Như Hạ, ánh mắt cô mang theo sự nhìn thấu hơn nữa còn cả sự lạnh nhạt. Vi Như Hạ rất quả quyết, từ trước đến nay cô luôn tự hiểu rõ, biết mình muốn làm gì, biết nên từ bỏ cái gì.   “Em bỏ rơi anh.” Lạc Đường cảm thấy quen biết Vi Như Hạ như là một giấc mơ. Bây giờ cô đập vỡ giấc mơ đó khiến cậu tỉnh lại, cuối cùng cô cũng biến mất.   Ánh mắt thiếu niên gắt gao khóa chặt cô, tim Vi Như Hạ như bị một đao cắt qua, cô lắc đầu nói: “Không phải vậy, Lạc Đường anh rất tốt, mọi người đều yêu thích anh, sẽ không có ai bỏ rơi anh cả.”   “Trừ em ra.” Lạc Đường nói.   [...]   “Nhưng anh tình nguyện bị cả thế giới vứt bỏ, chỉ cần mình em.”   ***   Nhưng mà duyên nợ giữa người với người, sao có thể nói dứt là dứt, huống như tình cảm đầu đời khó mà quên đi, chưa kể, hai người yêu nhau sâu đậm như vậy.    Trải qua năm tháng đằng đẵng, chúng ta một lần nữa tương ngộ. Anh trưởng thành rồi, mà em cũng vậy.   Chúng ta bắt đầu lại lần nữa, để em tốt đẹp nhất của tương lai, yêu anh bằng trái tim không đổi năm mười tám tuổi ấy.   “Không phải Đường Đường anh không đủ ngọt! Mà là trừ Vi Như Hạ ra, không ai đủ tư cách để thưởng thức.” ____________   " ": Trích từ truyện Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tư tưởng của trẻ con rất mạnh mẽ, nếu như Lạc Thập An có tư tưởng không muốn đến trường, Lạc Kim Ngô là một chàng trai nhỏ, nếu như Lạc Kim Ngô có ý niệm về một cô em gái, Lạc Kim Niệm là một bé gái. Vi Như Hạ đang viết bản thảo, liền nghe thấy tiếng gọi của Lạc Kim Ngô, suy nghĩ của Vi Như Hạ bị đảo lộn, bất đắc dĩ cười, quay đầu nhìn sau một cái, đem bàn phím đẩy vào, đứng dậy ra ngoài. Đi đến cửa phòng con, Vi Như Hạ mở cửa, sau khi mở cửa ra, thì thò đầu vào trong. Khuôn mặt mẹ vừa xuất hiện, cái miệng đang ngậm sữa của Lạc Kim Niệm “Oa” lên một tiếng, ném con khủng long nhỏ trong tay đi, lần này, Lạc Kim Ngô tránh ra. Đúng lúc tránh ra, quay đầu nhìn thấy Vi Như Hạ, Lạc KimNgô liền gọi một tiếng: “Ma Ma~” Lạc Kim Ngô năm tuổi đã trở thành một tiểu thiếu niên rồi, khí chất càng lớn càng cao quý, tướng mạo cũng càng ngày càng đẹp đẽ. Cùng ở với em gái, anh em hai người như hai đứa trẻ phấn điêu ngọc trác. “Kim Niệm lại ức hiếp con rồi à?” Vi Như Hạ vào trong, bỏ dép lê ra, lên đệm ngồi xuống. Lạc Kim Niệm nhìn thấy mẹ đến, nằm sấp xuống, tứ chi rất nhanh chuyển động, một chút liền leo lên trước mặt Vi Như Hạ. Cốt nhục của cô, bánh bao thịt nhỏ, tròn vo lăn qua, lòng Vi Như Hạ nhanh đã biến rồi, đem con ôm vào trong lòng. Lúc ôm Lạc Kim Niệm vào trong lòng, Vi Như Hạ cũng ôm Lạc Kim Ngô vào trong lòng, anh em nó mỗi đứa một bên, Vi Như Hạ ngồi trong đó, nghe Lạc Kim Ngô nói lúc nãy có chuyện gì. “Không có ức hiếp con, là con không cẩn thận, tay đập lên trên giường.” Lạc Kim Ngô đưa cho em một món đồ chơi, cười hì hì nói. Khi Lạc Kim Ngô nói xong, Lạc Kim Niệm cầm đồ chơi nhỏ “a a” gọi hai tiếng, sau đó vùng vẫy hướng dựa vào người Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô nhìn thấy, từ trên người Vi Như Hạ leo xuống, quỳ xuống bên cạnh Lạc Kim Niệm. Lạc Kim Niệm cắn núm vú cao su, cười lên, hai cánh tay mập mạp của đứa trẻ, chợt ôm chặt lấy Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô sợ con bé ngã, ôm lại nó, hôn phía sau Lạc Kim Niệm một cái, quay đầu nói với Vi Như Hạ: “Nhìn xem, Niệm Niệm rất thích con.” Tính cách của Lạc Kim Ngô khá ngốc bạch ngọt, Lạc Kim Niệm từ khi sinh ra đến bây giờ tính cách biểu hiện ra có chút bá đạo mạnh mẽ, anh em hai đứa, 80% là lấy nhầm kịch bản. Mà Lạc Kim Niệm tuy rằng mạnh mẽ bá đạo, nhưng đối với anh trai lại yêu thương thắm thiết. Con bé còn nhỏ, ra tay không biết nặng nhẹ, có lúc sẽ đánh Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô có lúc không chú ý, bị đánh liền vô thức gọi một tiếng, mỗi lần như vậy, Vi Như Hạ liền biết Lạc Kim Ngô lại bị Lạc Kim Niệm ức hiếp rồi. Nhưng cho dù là bị ức hiếp, Lạc Kim Ngô cũng chưa từng nói em gái cái gì, ngược lại vẫn luôn nhường con bé. Mời các bạn đón đọc Đút Em Một Viên Kẹo Đường của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.
Hôn Nhân Bí Mật Tình Yêu Thầm Kín
Trích dẫn hay trong truyện: "Vì em có anh nên mới bình an vô sự" ----------- "Tình yêu chỉ là chuyện trong khoảnh khắc, say mê trong chớp mắt rồi ấm áp trọn cuộc đời" ----------- "Thứ gọi là tình yêu trước giờ chẳng phải là việc bạn bỏ ra bao nhiêu sẽ nhận được bấy nhiêu" Chử Đồng là phóng viên giải trí, người chuyên đi nằm vùng khắp nơi để săn tin tức, tạo scandal. Nhưng không ai hay biết chồng cô chính là Giản Trì Hoài, một giáo sư vô cùng nổi tiếng. Cô gan dạ liều lĩnh đến mức dám giả dạng để chụp một bức ảnh riêng tư của chồng chỉ để mong thăng chức không làm bên giải trí nữa mà qua mảng xã hội. Nào ngờ, chọc trúng boss thần bí là chồng mình tại nơi đang làm việc mà cũng không biết. Lại còn múa máy trước mặt anh. Thế là anh phán sau lưng cô rằng:  “Cứ để cô ấy ngoan ngoãn ngồi ở vị trí cô ấy ghét nhất!” Thế đấy. Thật ra, thân phận của Giản Trì Hoài không hề đơn giản như cô vẫn thấy. Gia đình anh có quyền lực, tiền tài địa vị và có thể hô mưa gọi gió ở thành phố này. Cuộc hôn nhân giữa anh và cô cũng cất dấu một bí mật không ngờ đến. Thứ hạnh phúc cô đang có được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả yêu thương.  Lúc đầu cô không biết nhưng càng về sau lại càng phát hiện ra rất nhiều thứ đáng nghi. Tỷ như tại sao bố mẹ cô luôn vòi tiền anh nhưng anh lại chưa bao giờ từ chối. Tỷ như tại sao em gái anh lại uống thuốc chống tác dụng phụ của việc ghép thận. Cô lại kinh hãi phát hiện người chị đã mất của mình vẫn còn sống và bị giam cầm trong tòa nhà đó.... Mọi thứ như viên đá ném vào mặt hồ khiến nó dậy sóng không ngừng. Và thân phận thật sự của anh là gì? Tại sao lại có quá nhiều bí mật cô không thể biết cũng không được biết như vậy? Cô muốn tìm kiếm câu trả lời. Nhưng càng đến gần sự thật càng khiến cô bất an và lo sợ. Bởi nó như một đường hầm mà cô không thể tìm thấy ánh sáng. May mắn là những lúc như thế Trì Hoài vẫn luôn bên cạnh cô. Cho dù cô có gây ra họa lớn như thế nào thì anh vẫn ở đằng sau thu xếp không chút dấu vết như cô đã từng nói: " Vì em có anh nên mới bình an vô sự". Đúng thế, bởi thân phận và quyền lực trong bóng tối của anh đủ đễ dẫm nát bất kể kẻ nào hay điều gì dám làm thương tổn Chử Đồng. Cái vỏ bọc giáo sư kia chỉ để che đậy bản chất thật của anh mà thôi. Và bản chất đó sẽ bộc lộ rõ nét những lúc anh ở bên Chử Đồng. Nên bạn đừng mong anh là thanh niên nghiêm túc nhé. Không có đâu nha. Anh đúng kiểu siêu lưu manh, vô sỉ lại còn biến thái không ai bằng đấy. Anh lúc nào cũng giả vờ rồi dụ dỗ Chử Đồng "chà đạp" mình hoài luôn ý. Không tỉnh táo là mắc bẫy anh ngay :). Mà anh còn nói mấy câu như thế này nè: "Em muốn quan hệ với cái giường hay quan hệ với tôi?", rồi "Hôn tôi đi, tôi sẽ để em nghe điện thoại"... Nghe xong mắc nghẹn với độ mặt dày siêu cấp của anh luôn :v :v Nhưng mà đoạn này mới mắc cười lắm nè mn. Chả là anh đang thực hiện kế hoạch nên phải tạm thời xa Chử Đồng, rồi còn tìm một bạn gái mới nữa. Tất cả chỉ là giả vờ thôi, anh cũng nói trước với Chử Đồng rồi. Vậy mà, cô bạn gái này còn dám đi khắp nơi huênh hoang chọc giận Chử Đồng còn đẩy cô té xuống bể bơi. Chử Đồng cũng không kém, túm cô ta lăn vào luôn. Sau đó, đương nhiên là cảnh anh hùng cứu mỹ nhân. Cô bạn gái mới thấy Trì Hoài hoảng loạn nhảy xuống hồ bơi thì đắc ý lắm. Ai ngờ, anh rất tỉnh và đẹp trai bơi ngang qua cô rồi ôm lấy Chử Đồng.. Và cả hai lên bờ, biến mất như sao xẹt.... :v :v Đọc mà suýt phun nước luôn chứ không đùa đâu nhé. Anh đúng tỉnh nhất hệ mặt trời. Đoạn đó không thèm kế hoạch gì nữa sất... Ha ha  Nói chung truyện này có sủng có ngược nhưng mà yên tâm nhảy hố đi, ngược chút xíu thôi chứ nó sủng quá chừng. Xem cái cách yêu thương không bình thường của giáo sư Giản là biết rồi. Lại có nhiều đoạn vui vẻ hài hước nữa tha hồ cười. Chỉ tiếc, truyện hoàn cv rồi nhưng vẫn đang edit thôi. Bạn nào thích thì chịu khó chờ đợi nghen. Chúc mn nhảy hố vui nhé. #La_phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chử Nguyệt Tinh về đến nhà họ Chử, ba mẹ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Trông thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô, Lý Tịnh Hương đứng trước hành lang, lo âu bước đến: “Tinh Tinh, sao vậy?” Tài xế của Giản Trì Hoài xuống xe, nói với hai người: “Cô Chử, cô nghỉ ngơi trước, chuyện gì cũng đừng nghĩ đến. Ông chủ Giản sẽ sắp xếp cho hai người gặp mặt.” “Được, giúp tôi nói lời cám ơn.” Chử Nguyệt Tinh sau khi nói, cũng không ngoảnh đầu lại đi thẳng lên lầu. Lý Tịnh Hương sốt ruột theo sau cô: “Tinh Tinh, sao con lại về nhà? Không phải đang ở bệnh viện dưỡng thai sao?” “Mẹ, không cần nữa.” “Tại sao?” Lý Tịnh Hương trăm chiều khó hiểu, vừa rồi Chử Đồng gọi điện đến, nói rằng rất nhanh thôi Chử Nguyệt Tinh sẽ về đến nhà, dặn bà ở dưới lầu chờ đón, đưa con gái về lại có thể là tài xế: “Tinh Tinh, con đừng đi nhanh như vậy, cẩn thận đứa bé.” Chử Nguyệt Tinh đang đi trước bước chân bỗng khựng lại, cô nghiêng đầu đi chỗ khác, gằn từng tiếng một: “Mẹ, không có đứa con nào cả.” “Cái gì?” Lý Tịnh Hương tựa như bị giáng mạnh một đòn vào đầu: “Tinh Tinh, con nói bậy bạ gì đó?” “Đứa con mất rồi, còn có, con cũng sẽ không kết hôn, Thanh Hồi bị bắt, anh ta không những có tham gia vào chuyện lừa gạt bán thận, mà anh ta còn giết người.” Hai mắt Lý Tịnh Hương trợn tròn, trơ mắt nhìn Chử Nguyệt Tinh lên lầu, một hồi lâu sau, lúc này bà mới đuổi theo đến, đẩy cửa vào trong, Chử Nguyệt Tinh trông thấy Chử Cát Bằng đang ngồi trên ghế sô pha, cô lạnh nhạt chào: “Ba.” Lý Tịnh Hương vào sau, đẩy cánh cửa nặng nề ra: “Tinh Tinh, khi nãy con nói những lời đó là có ý gì, nói rõ ràng cho mẹ, đứa bé thế nào? Thanh Hồi làm gì?” “Mẹ, con nói còn chưa đủ rõ ràng à?” “Nhưng sao có thể được? Thanh Hồi là một người tốt như vậy...” Khóe miệng Chử Nguyệt Tinh cong nhẹ: “Đúng vậy, một người tốt như vậy, đến mẹ cũng không tin được đúng không?” “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, con nói cho rõ đi.” Lý Tịnh Hương gấp gáp đến mức bứt rứt, ánh mắt không ngừng rơi xuống bụng Chử Nguyệt Tinh: “Còn có, đứa bé đâu?” Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Bí Mật Tình Yêu Thầm Kín của tác giả Thánh Yêu.
Không Cần Đến Trêu Chọc Ta
Warning:  Nội dung truyện là cả 1 bầu trời hư cấu, có nhiều tình tiết nhạy cảm không hợp lẽ thường, độ sắc cũng nhiều kèm theo NP, SM, BT :v :v Vì vậy, truyện KHÔNG DÀNH cho trẻ em, FA và những thanh niên nghiêm túc. Rv chỉ mang tính chất tham khảo, không có bất kỳ mục đích nào hướng đến người đọc.  Lời khuyên chân thành là KHÔNG NÊN đọc rv cũng như đọc truyện khi chưa đủ 18+, tinh thần và lý trí chưa vững. Vì truyện có nhiều cảnh HOT, SO HOT và SO SO HOTTTT. Nói chung là đọc rv cho vui rồi nhấn like cho mình là được rồi. Còn truyện thì khó quá bỏ qua đi :) // Vì đọc mấy truyện này mà mình biến thành Sắc nữ luôn rồi :v :v . Nên mn đừng có đi theo vết xe của mình nhé, vẫn nên là thánh nữ đi ạ.                                                  Trong một lần bị thương thì Phượng Dạ Diễm bất ngờ gặp được hai cậu bé sinh đôi giống y chang mình và anh trai Phượng Dạ Hoàng. Rốt cục thì chuyện gì đã xảy ra? Không lẽ, người con gái mà cả hai cùng yêu thương cuối cùng cũng chịu xuất hiện sau những năm tháng chạy trốn kia. Vậy thì, được lắm, lần này cả hai sẽ không để cho "mèo hoang nhỏ" bỏ trốn nữa. Nếu cô muốn rời đi, họ cũng sẽ không thương tiếc mà bẻ chân cô để giam giữ cả đời bên mình. Chuyện xưa lật lại, đầy bi thương cùng nước mắt cho dẫu cũng đã có những phút giây ấm áp hạnh phúc. Tất cả cũng bởi vì chữ tình đã đến nhưng lòng người còn chưa nhận ra... Khi ấy, Tô Mộ Thu là một cô học sinh bình thường, còn là người giúp việc tại Phượng gia. Trong một lần tình cờ đưa nước lên cho cậu chủ Phượng Dạ Hoàng, cô bị người ta tính kế và hiểu nhầm. Cuối cùng, không thể tránh thoát là  trở thành "vật sủng" để hai cậu chủ trút giận và chơi đùa. Từ đó, cái giá phải trả của Mộ Thu chính là thỏa mãn tình ái của cả hai người. Họ như ác ma đeo bám cuộc đời cô, từng bước áp sát và hủy diệt tất cả. Sự say mê điên cuồng độc chiếm của họ khiến Mộ Thu sợ hãi nhưng không cách nào chạy trốn được. Bởi vì, số mệnh của cô ngay từ khi bắt đầu đã bị người ta nắm lấy. Càng muốn rời xa lại càng bị trừng phạt thật sâu. Nhưng cả 3 đều không hề hay biết mình đã bị cuốn vào trò chơi tình yêu đầy nguy hiểm chí mạng này. Phượng Dạ Hoàng và Phượng Dạ Diễm đều đã đem tim mình đặt vào Mộ Thu. Tuy vậy, sự điên cuồng biến thái và cách thể hiện của họ đã khiến cho cả ba bị ngăn cách.  Cả hai có thể vì Mộ Thu mà trừng phạt tất cả những ai dám thương tổn cô cho dù là nhỏ nhất. Cả hai có thể vì nụ cười cô dành cho người khác mà muốn phát điên phá hủy mọi thứ. Cả hai có thể vì cô mà không màng cả tiền tài địa vị cùng sinh mạng này.. . Tuy nhiên, vết thương cả hai gây ra cho cô quá sâu để họ có thể bước tiếp trên một con đường. Sự việc không may xảy ra khiến người ta sợ hãi. Cô chạy trốn với cái thai đang mang cùng nỗi oán hận và đau đớn cho người ở lại. Hóa ra, ác ma phải lòng thiên sứ, cuối cùng cũng bị duyên phận tách rời. Vậy mà, ông trời dường như trêu chọc khi một lần nữa họ tìm thấy Mộ Thu, tìm thấy yêu thương tưởng chừng đã đánh mất từ rất lâu rồi. Và thế giới, lại mở ra cánh cửa tàn nhẫn để giam giữ cô bên mình. Nhưng lần này, nhất định sẽ không để cô trốn thoát nữa. Mộ Thu, vĩnh viễn đừng mong có thể quay đầu. Vâng, đó là toàn bộ nội dung của truyện được mình viết một cách hoa mỹ. Còn chân thật hơn là câu chuyện về hai người đàn ông trong thế giới hắc đạo và công cuộc chinh phục một cô gái bé nhỏ với rất rất nhiều cảnh H xịt máu mũi người đọc :v :v  Vì vậy, mn hãy cân nhắc thật kỹ trước khi nhảy hố này. Bởi vì rv chỉ mang tính chất tham khảo và nói lên một số nội dung chính mà thôi. Tốt nhất, là đừng đọc truyện nếu vẫn chưa sẵn sàng cho những pha nóng bỏng cực độ, tuôn trào máu trong người như thế. Truyện chỉ thích hợp cho sắc nữ đã chinh chiến qua nhiều truyện H. Còn lại, mn cứ bỏ qua rv hôm nay đi cho bình yên ạ ????????????  #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sáng sớm, trời trong gió mát, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi khắp nơi mang đến một bầu không khí tràn đầy sức sống. Cây cối xanh tươi chìm đắm trong ánh mặt trời. Nơi này là một mộ viện lớn tọa lạc tại vùng ngoại ô. Ánh sáng nhu hòa nhẹ nhàng quét sạch bầu không khí lạnh lẽo, ánh mặt trời chiếu trên mặt đá hoa cương khúc xạ nên những tia sáng chói mắt, gió nhẹ thổi, mang theo hơi thở ôn hòa ôn nhu mơn trớn chữ viết khắc trên bia mộ. Tô Lam. Phượng Dạ Hoàng, Phượng Dạ Diễm, Tô Mộ Thu, Phượng Sở Mạc cùng với Phượng Sở Nhiên năm người đứng ở trước bia mộ, một thân trang phục màu đen, vẻ mặt nghiêm túc trang trọng, ngay cả hai đứa bé trai hoạt bát hiếu động an tĩnh hiếm có. Tô Mộ Thu nhìn gương mặt quen thuộc trên bia mộ đã lâu không gặp, trong nội tâm rung động, hốc mắt hơi nóng, cô tiến lên một bước, muốn quỳ xuống lại bị một tay của Phượng Dạ Hoàng giữ lại, Phượng Dạ Diễm ở một bên đem áo vest trên người cởi ra trải lên trên mặt đất. Cô cảm động vì sự quan tâm chăm sóc của họ, nghiêng đầu cười ôn nhu với bọn họ, sau đó quỳ xuống trước mộ bia, nhẹ nhàng đặt bó hoa trong tay xuống. “Mẹ, đây là hoa mẹ thích nhất, Tiểu Thu mang tới cho mẹ, thực xin lỗi, cho tới bây giờ mới đến gặp mẹ, mẹ có khỏe không?” Tay cô nhẹ nhàng vuốt ve ảnh chụp trên bia mộ. Trên ảnh chụp Tô Lam đang cười nhẹ nhàng đầy yêu thương. Bia mộ sạch sẽ không hề nhiễm một hạt bụi nhỏ, nhìn ra được là có người định kỳ lau chùi. “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên, đến đây chào bà ngoại đi con.” Cô quay đầu khẽ gọi hai đứa con trai. “Dạ.” Phượng Sở Nhiên cùng Phượng Sở Mạc nhu thuận ở bên trái cô quỳ xuống. “Mẹ, đây là hai đứa cháu ngoại của mẹ.” “Bà ngoại, con là Tiểu Mạc.” “Bà ngoại, con là Tiểu Nhiên, năm nay bốn tuổi, Tiểu Nhiên là con trai sẽ bảo vệ mẹ thật tốt.” Phượng Sở Nhiên nghiêm trang nói, thanh âm trẻ thơ vang vọng. Nghe vậy, Tô Mộ Thu trìu mến sờ sờ đầu nó, cười ôn nhu. Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm cũng quỳ xuống bên cạnh cô, người phía trước ôm cô vào ngực, “Mẹ, mẹ yên tâm giao Tiểu Thu cho chúng con, chúng con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.” Cô ngửa đầu nhìn anh cùng Phượng Dạ Diễm, trong nội tâm vô cùng hạnh phúc. Một số phụ nữ trên thế giới hy vọng một ngày kia bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, vì thế mà hao hết tâm tư dùng hết thủ đoạn, nhưng cô, chỉ cầu yên tĩnh bình dị sống hết một đời, ông trời lại cho cô gặp gỡ được hai người đàn ông bất phàm, cả đời nhất định vinh hoa phú quý cùng ngàn vạn sủng ái. Cô có tài đức gì mà ông trời yêu thương cô như thế? “Chúng ta trở về đi!” Cô nhẹ nói. “Ừ.” Phượng Dạ Hoàng gật đầu, nâng cô dậy. Hai người đàn ông đi bên cạnh cô, hai đứa con trai dẫn đầu đi ở đằng trước thỉnh thoảng quay đầu vẫy tay, cười rạng rỡ gọi, “Mẹ, đi nhanh lên một chút a!” Tô Mộ Thu vẻ mặt nhu hòa cười, “Đừng chạy nhanh quá, coi chừng ngã.” Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua ngôi mộ, vô thức nắm chặt tay hai người bên cạnh. Mẹ, Tiểu Thu sẽ thật hạnh phúc, nhất định hạnh phúc, nhất định như vậy. Mời các bạn đón đọc Không Cần Đến Trêu Chọc Ta của tác giả Vô Vị Bi Thương.
Điên Cuồng Độc Chiếm
Trích đoạn nhỏ: Đột nhiên một ngôi mộ lớn không tên xuất hiện trước mặt cô, cô dừng bước, ngẩn người nhìn hồi lâu, sau đó vẫn nhịn không được hỏi: “Vì sao ngôi mộ này không có tên?”  Không ngờ Lãnh Ngạo lại chợt ôm chặt lấy cô, bước đến gần ngôi mộ kia bình tĩnh nói: “Đây là mộ chuẩn bị cho chúng ta, sau này chúng ta sẽ cùng chôn ở đây.” Từ từ tới gần, anh vỗ vỗ tay lên ngôi mộ, nói: “Khả Nhi, ở bên cạnh tôi vĩnh viễn, đây là số phận của em!” Lãnh Ngạo - chính là hình dung của một nam thần "KINH", người cũng như tên lãnh khốc, tàn nhẫn, cuồng ngạo, lạnh lùng và cô độc. Khi còn nhỏ do gặp một BIẾN CỐ đã khiến tâm lý anh trở nên không-bình-thường. Lần đầu tiên anh gặp Thước Tiểu Khả, cô mới 5 tháng tuổi, vì thấy đôi chân nhỏ xinh đẹp của cô mà "nhất kiến chung tình". Từ đó về sau, cuộc đời cô bị ác ma là anh nắm trong lòng bàn tay. Tiểu Khả trở thành con dâu nuôi từ bé và sống trên giang đảo - một nơi không tự do. Lãnh Ngạo cho cô tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời, nhưng lại giam cầm cô bên mình, đi đâu cũng không rời. Năm 16 tuổi, cô vì thỏa mãn khao khát tự do đã lái canô đi xa hơn vị trí cho phép. Và cái giá phải trả là đôi chân xinh đẹp. Lãnh Ngạo tàn nhẫn muốn bẻ gẫy nó, nhưng vì anh có một sự say mê điên cuồng với chân cô nên giảm hình phạt xuống thành đứt gân và đem đi chữa trị. Đây là cảnh cáo cho cô nếu có ý định chạy trốn khỏi anh. Sự điên cuồng độc chiếm trong anh gần như là biến thái vặn vẹo. Cũng do "bóng ma tâm lý" khi còn thơ bé ám ảnh nên anh luôn lo sợ cô rời bỏ mình. Những ai lại gần hay vô tình hữu ý với cô đều bị anh triệt tiêu. Anh không cho phép bất cứ ai bất cứ thứ gì có thể ảnh hưởng và làm cô xao động. Tình yêu của anh dường như là một sự cố chấp đến tàn nhẫn. Anh càng muốn giam cầm thì cô càng sợ hãi và muốn chạy trốn. Nội dung truyện chính là một cuộc truy đuổi của Lãnh Ngạo với Thước Tiểu Khả. Một người muốn giam giữ người mình yêu bên cạnh, một người lại muốn phá bỏ chiếc lồng giam hoa lệ đó rời đi. Cuối cùng, trong cuộc chiến tình yêu này ai là người chiến thắng? Liệu Tiểu Khả có thể thoát khỏi ác ma này hay không? Khi mà sự cố chấp yêu thương đến điên cuồng của anh đã không còn có thể khống chế. Truyện có bối cảnh đen tối phức tạp do nam chính sinh ra trong gia tộc hắc đạo nên có nhiều phân đoạn bạo lực, lại dính líu đến buôn bán vũ khí, thế giới ngầm, tranh giành địa bàn quyền lực. Anh lại bị bệnh "chân khống" khá nặng nên có cái nhìn gần như say mê vặn vẹo với chân cô, lúc nào cũng liếm mút tỉ mỉ, kỹ càng, nâng niu như báu vật vô giá nhất. Cũng vì đôi chân nhỏ xinh đẹp này mà anh mới để ý đến cô khi còn thơ bé luôn đấy ạ. Còn muốn biết vì sao anh lại điên cuồng độc chiếm và khác thường như vậy thì xin mời đọc truyện sẽ rõ. Nói chung, truyện chỉ mang yếu tố đọc giải trí là chính, thích hợp dành cho những bạn thích khẩu vị lạ, có trái tim mạnh mẽ chịu được kích thích và tâm lý vững vàng. Nên những bạn yếu mềm nhạy cảm với những vấn đề mình đã kể trên thì không nên nhảy hố đâu ạ. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đêm. Mưa nhỏ lất phất, gió thổi cành cây phát ra tiếng động kỳ lạ. Tòa nhà nhỏ hai tầng được màn đêm bao phủ. Cách đó khoảng trăm mét là mấy chiếc ô tô màu đen, người ngồi trên chiếc xe đầu tiên có khí thế đặc biệt lớn. Mười mấy phút đồng hồ sau, từ căn nhà nhỏ một người đàn ông trung niên đi ra. Ông ta một tay che dù, một tay ôm bé gái sơ sinh vừa được mấy tháng, vẻ mặt cứng ngắc, chân bước đi vô cùng khó khăn. Người đàn ông mất rất nhiều sức lực mới đi đến được trước chiếc xe đứng đầu kia, đồng thời đằng sau nhảy ra mấy hộ vệ mặc âu phục đen, bao vây xung quanh người đàn ông. Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, một gương mặt già nua hiện ra. Mặc dù là một ông lão hơn năm mươi tuổi nhưng trên người vẫn toát ra phong phạm vương giả. “Lão gia, tôi giao con gái cho ngài.” Người đàn ông trung niên khẽ cúi đầu, giọng nói lộ vẻ bất đắc dĩ. Ông lão vươn tay vẫy, một hộ vệ đi tới mở cửa xe, ôm bé gái sơ sinh trong ngực người đàn ông trung niên tới cho ông chủ. Vẻ mặt ông lão lạnh đến đáng sợ, cũng không liếc mắt nhìn người đàn ông một cái đã đóng cửa xe lại, sau đó kéo cửa sổ lên. Bé gái sơ sinh rời khỏi vòng ôm quen thuộc, vừa vào trong xe đã khóc lên. Một bé trai mười tuổi ngồi cạnh ông lão thấy em bé khóc nháo liền vươn tay ôm đứa bé vào ngực mình. Mời các bạn đón đọc Điên Cuồng Độc Chiếm của tác giả Hữu Phượng Linh Nhi.