Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Diễn Tinh Xuyên Vào Kịch Khổ Tình

Kịch khổ tình: Nữ chính trong những câu chuyện đau khổ chỉ cần đảm đương làm một đoá bạch liên hoa đón gió phấp phới, cái gì bắt nạt a, khinh nhục a, ức hiếp a.... Chỉ cần nữ chính khoan dung thiện lương, không ngừng nỗ lực, kiên nhẫn chịu đựng....thế nào cũng đạt được kết cục đại viên mãn... khi về già. Thuỷ Ngân xuyên vào các nữ chính của một đám kịch khổ tình... Nhẫn nhục hả? Phiiii. Nữ chính sắp toi đến nơi rồi, cô cần phải online ngay. *** Thuỷ Ngân bị giam cầm trong thân thể của một cô gái tên là Thẩm Thu Uyển trong ba ngày, “thứ” xen vào trong suy nghĩ của cô mà tự xưng là “Hệ thống uốn nắn thành phụ nữ tốt” đã chuyển nội dung cả một đời của Thẩm Thu Uyển dưới dạng văn bản cho cô xem, coi như để cô chuẩn bị sẵn sàng sắm cho tốt vai nữ chính Thẩm Thu Uyển này. Cái gọi là “Hệ thống uốn nắn thành phụ nữ tốt” rốt cuộc là thứ gì, nghe tên cũng biết, nó không phải là đồ vật gì tốt lành. 【 Bản hệ thống là Hệ thống uốn nắn những người phụ nữ không phù hợp với tiêu chuẩn trở thành những người phụ nữ tốt đúng với tiêu chuẩn, mức độ kiểm tra đo lường của Ký chủ không phù hợp với tiêu chuẩn phụ nữ tốt, vì thế đã được lựa chọn để cưỡng chế sắm vai các nhân vật dùng để uốn nắn 】 【 Tới khi nào Ký chủ thành một nữ chính khoan dung thuần hậu, dịu dàng mềm mại, trung hiếu thiện lương, dũng cảm hy sinh không oán thán không hối hận; trở thành con ngoan, vợ đảm, mẹ hiền, con dâu tốt, mẹ chồng tốt; nói chung coi như được uốn nắn thành công thì có thể thoát khỏi hệ thống quay về thế giới nguyên bản】 Nghe xong, Thuỷ Ngân dịu dàng hiền hậu cười cười, nói với Hệ thống ở trong ý thức kia: “Quên mẹ đi.” 【 Cảnh cáo, nếu Ký chủ không sắm vai nhân vật dựa theo nguyên tác của nội dung vở kịch thì sẽ không ngừng tiến vào các thế giới tương tự, vĩnh viễn không có cách nào thoát khỏi bản Hệ thống để quay trở về thế giới nguyên bản 】 Thuỷ Ngân không quan tâm, không thể quay về thì thế nào, ở nơi nào mà chẳng phải sống, đời này cô ghét nhất là bị người khác cưỡng ép làm chuyện gì. Muốn ấn đầu cô để cô phải sống nín nhịn cả một đời ấy à, cô lại càng thích khiến cho mọi người cùng nhau chết hết cho nhanh gọn. “Hệ thống uốn nắn thành phụ nữ tốt” tung ra vô số cảnh cáo ở trong ý thức của cô, Thuỷ Ngân đều làm như không thấy. Tạm thời cô bị nhốt ở trong thân thể “nữ chính” Thẩm Thu Uyển của thế giới này, không thể đi ra ngoài, giống như đang chờ thời điểm để sống lại, buồn chán đành phải lật đọc cuộc đời của “nữ chính”. Khi còn bé, Thẩm Thu Uyển sống trong một gia đình giàu có, đáng tiếc ba cô ham chơi bài bạc, cả sản nghiệp to như vậy tiêu xài không còn chút gì. Sau khi gia cảnh sa sút lại phải trải qua từng ngày khốn khổ, cả hai cha con đều dựa vào chút ít tiền Thẩm Thu Uyển tuổi nhỏ đi làm việc vặt kiếm được. Thẩm Thu Uyển từ mười tuổi đã phải dùng hai vai non nớt gánh vác cả một gia đình, đã vậy còn phải chăm sóc thêm một ông bố nát rượu. Năm Thẩm Thu Uyển được mười bảy tuổi, vì để trả nợ cờ bạc, ba cô gả cô vào nhà họ Chương xung hỉ. Thân thể Chương Đại thiếu gia gầy yếu không sống được bao lâu, Thẩm Thu Uyển mới gả vào nhà họ Chương được ba tháng, Chương Đại thiếu gia qua đời. Bởi vậy mẹ chồng cô, Chương lão phu cực kỳ không thích cô, cảm thấy mệnh của cô không tốt mới không thể giữ được tính mạng của con trai bà. Lúc này Thẩm Thu Uyển phát hiện ra mình có thai, nhưng lại bị con nuôi của nhà họ Chương là Chương Lâm bày mưu hãm hại, bôi nhọ cô có gian tình với con trai của quản gia, đứa bé trong bụng cũng không phải là của Đại thiếu gia. Lão phu nhân tin vào lời gièm pha của con nuôi, chán ghét Thẩm Thu Uyển không giữ trinh tiết, Thẩm Thu Uyển bất đắc dĩ buộc phải tự cắt một ngón tay, lấy máu thề rằng đứa bé là của Đại thiếu gia. Tuy rằng lão phu nhân không quá tin tưởng, nhưng cũng thật hy vọng đứa nhỏ trong bụng cô là huyết mạch của nhà mình, vì thế miễn cưỡng giữ lại Thẩm Thu Uyển. Thẩm Thu Uyển mang thai gần mười tháng sinh hạ một bé trai, đứa nhỏ càng lớn càng giống Đại thiếu gia. Lão phu nhân mừng rỡ vì huyết mạch nhà mình không bị đoạn tuyệt, ôm đứa bé đi tự tay chăm sóc.Thẩm Thu Uyển vẫn bị mẹ chồng ghét bỏ, ở nhà họ Chương sống không khác gì người hầu. Con trai của cô cũng bị lão phu nhân dạy dỗ đâm ra chán ghét mẹ ruột, coi cô như người ở mà nhục nhã. Con nuôi nhà họ Chương -Chương Lâm âm mưu chiếm đoạt gia sản, muốn mưu hại tiểu thiếu gia, Thẩm Thu Uyển liều chết bảo vệ. Trong quá trình đó trải qua một loạt những hành động không oán không hối bảo hộ con trai của Thẩm Thu Uyển, đồng thời muốn vạch trần bộ mặt thật của Chương Lâm, nhưng lại bị lão phu nhân cùng chính con ruột của mình hiểu lầm, càng thêm chán ghét, ngược thân ngược tâm. Cuối cùng, dưới sự trợ giúp của hai cha con quản gia, rốt cuộc Thẩm Thu Uyển cũng phơi bày được dã tâm của Chương Lâm, giành được sự cảm thông của mẹ chồng cũng như sự yêu thích của con trai, trải qua cuộc sống chân chính là Đại thiếu phu nhân. Tuy nhiên vẫn còn chưa hết, chờ tới lúc con trai của cô lớn lên, đối tượng kết hôn lại là con gái riêng lưu lạc bên ngoài của Chương Lâm. Cô ta trở về báo thù, quấy loạn nhà họ Chương đến rối tinh rối mù, ly gián tình cảm giữa Thẩm Thu Uyển và con trai, giả bộ mang thai sinh non, khiến cho con trai trong lúc tức giận đuổi cô ra khỏi nhà. Sau đó lại là quá trình Thẩm Thu Uyển ra sức giải thích cũng không có một ai tin tưởng. Tuy rằng thất vọng, nghèo túng nhưng không hề oán hận con trai. Sau khi con trai biết mình bị lừa, hoàn toàn tỉnh ngộ, cô lại trợ giúp con trai đoạt lại nhà họ Chương. Đối với kẻ đầu sỏ gây tội là con dâu, ở kết cục cô ta khóc rống tỉnh ngộ. Thẩm Thu Uyển ôm cháu trai, cuối cùng vẫn lựa chọn tha thứ, hơn nữa còn khuyên cô ta gạt bỏ hận thù, trở thành người một nhà cùng sống vui vẻ hạnh phúc. Người phụ nữ sống khổ sở hơn nửa đời, cũng khóc hết nước mắt suốt nửa đời, rốt cuộc ở cái tuổi tóc điểm bạc cũng đạt được kết cục coi như viên mãn. 【 Ba ngày quan sát sắp kết thúc, mời Ký chủ chuẩn bị sẵn sàng bắt đầu nhập vai 】 Thuỷ Ngân chợt cảm thấy choáng váng, còn chưa kịp hoàn hồn đã nghe thấy một tràng mắng mỏ chát chúa: “Con tiện nhân sao chổi đáng chết không tuân thủ nữ tắc kia. Đã hại chết con trai ta, lại còn làm ra việc không biết xấu hổ này. Thể diện của nhà họ Chương ta đều bị cô ném đi hết rồi. Rốt cuộc là cô có dây dưa với Phạm Bình An từ khi nào, còn không mau mau thú nhận. Chẳng lẽ phải đợi tới lúc ta sử dụng gia pháp mới chịu khai ra.” Thuỷ Ngân ngẩng đầu, nhìn đến linh đường trước mặt. Cờ trắng trên linh đường lay động, trong không khí có mùi đốt vàng mã cùng hương nhang khí nến, hun người ta đến ngột ngạt khó thở. Lão phu nhân biểu lộ căm thù đến tận xương tuỷ, tay vịn nha hoàn lạnh giọng quát mắng, bàn tay mang đầy vòng ngọc cùng nhẫn vàng run rẩy. Gọi là lão phu nhân nhưng thực ra dáng vẻ chỉ mới có bốn năm mươi tuổi, có điều khuôn mặt đầy vẻ tức giận cùng khắc nghiệt kia khiến bà ta nhìn qua trông già thêm vài tuổi. Thuỷ Ngân đảo qua vài người đang có mặt lúc này, nhìn lại bài trí xung quanh cùng cách ăn mặc của mọi người, cũng biết hiện tại cốt truyện đang diễn ra ở đoạn nào – đây là lúc Đại thiếu gia vừa chết chưa được bao lâu, Thẩm Thu Uyển có thai, lại bị con nuôi của nhà họ Chương - Chương Lâm hãm hại. Vở tuồng “Tam đường hội thẩm” này chuẩn bị bắt đầu rồi đây. Bên người cô còn có một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm, đây là con trai của quản gia Phạm Bình An - “gian phu” của cô. Người này trong cốt truyện là một thanh niên hiền hậu thật thà, bởi vì tâm địa thiện lương lặng lẽ giúp đỡ Thẩm Thu Uyển vài lần nên bị Chương Lâm lựa chọn bôi nhọ trở thành gian phu. Hay nhất chính là anh ta bị câm, muốn biện giải cũng thực khó khăn, bị Chương Lâm sai người đánh cho một trận rồi kéo đến, hiện tại thê thảm nằm đó yên lặng rơi lệ. Quản gia quỳ gối ở một bên, khuôn mặt tràn đầy lo lắng khổ sở, dập đầu với lão phu nhân: “Lão phu nhân, con trai tôi tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện này. Từ nhỏ nó được Đại thiếu gia dạy dỗ lớn lên, sao có thể dây dưa với Đại thiếu phu nhân chứ. Còn nữa Đại thiếu phu nhân gả vào nhà họ Chương được ba tháng, luôn tận tâm tận lực chăm sóc Đại thiếu gia, cũng không thể làm ra những việc như thông dâm này được. Xin lão phu nhân minh giám.” Lão phu nhân nghe xong lại càng thêm phẫn nộ: “Lúc trước cô ta giả bộ liệt nữ trinh tiết, ngay cả ta thiếu chút nữa cũng bị lừa gạt. Hiện tại nhân chứng vật chứng đầy đủ, há còn để cho ông giảo biện. Nếu hai người thật sự không có gì thì sao quần áo của Thẩm Thu Uyển lại có ở trong phòng của Bình An. Chưa kể Lâm Nhi tận mắt nhìn thấy chúng nó lén lút gặp nhau, chẳng lẽ Lâm Nhi còn đổ oan cho người khác. ” Con nuôi nhà họ Chương - Chương Lâm có chút họ hàng xa với lão phu nhân, ông nội của anh ta với Chương lão thái gia lúc còn sống là bạn tốt, do trong nhà sa sút được Chương lão gia thu dưỡng. Từ nhỏ đã sống bên cạnh lão phu nhân, rất được lão phu nhân yêu thích. Giống như trong cốt truyện miêu tả, tên Chương Lâm này nhìn qua cũng khá ra dáng, một thân tây trang phẳng phiu, đĩnh đạc lại có vài phần anh tuấn. Anh ta đứng bên cạnh lão phu nhân, đúng lúc mà nói: “Con cũng không tin chị dâu và Bình An lại là loại người đó, nhưng con đã tận mắt nhìn thấy, không thể giấu giếm mẹ được. Vốn dĩ không lâu trước đây đã định nói ra, chỉ có điều anh cả bệnh nặng, con không muốn sinh ra thêm chuyện. Hiện giờ mắt thấy chị dâu nói đã mang thai con của anh cả, con không thể không đưa ra nghi ngờ, đứa bé này thật sự là của anh cả sao?” Không đợi người tiếp lời, anh ta tiếp tục chậm rãi nói, “Lúc trước bác sĩ Phó đã nói, với sức khoẻ của anh cả rất khó có con, chị dâu vào nhà họ Chương mới được ba tháng, nhanh như vậy đã có thai được ư?” Nói xong một đống lời xảo trá lại ẩn ý nhìn Thẩm Thu Uyển đang quỳ bên kia không nói một lời, giọng điệu vờ vĩnh, “Chị dâu à, nếu chị không muốn mở miệng thì chúng ta đành phải hỏi Bình An, cho đến anh ta nguyện ý thừa nhận mới thôi.” Thủy Ngân vẫn luôn giữ im lặng, mắt lạnh nhìn đám người này nói tới nói lui, trong đầu còn có cái Hệ thống ngu ngốc đang không ngừng tìm kiếm cảm giác tồn tại. 【 Mời ký chủ dựa theo cốt truyện nhập vai. Lập tức cắt ngón tay, thề trong sạch! 】 Thủy Ngân chậm rãi ngẩng đầu, không quan tâm bất kể một ai, chỉ nhìn chăm chú vào kẻ một lòng muốn đẩy cô vào chỗ chết - Chương Lâm, đôi mắt từ từ đẫm lệ. Ánh mắt của cô mang theo thống khổ và bi ai, đủ loại cảm xúc phức tạp, những cảm xúc đó gần như cùng với nước mắt mà phá đê tràn ra. Chương Lâm bị cô nhìn thì bất giác giật mình, cảm thấy có chút không ổn, vừa định nói chuyện đã nghe thấy Thẩm Thu Uyển kêu một tiếng nghẹn ngào, hai hàng nước mắt chảy dài trên gương mặt, cô nói: “Sao anh có thể đối xử với em như vậy, lòng của anh sao nỡ tàn nhẫn đến thế … Anh Lâm.” Thủy Ngân chậm rãi đứng lên, dùng tay đỡ bụng, nhìn khuôn mặt kinh sợ của Chương Lâm, nói gằn từng chữ: “Em mang thai cốt nhục của anh mà, anh thực sự muốn dồn hai mẹ con em vào chỗ chết hay sao?” Lời này vừa thốt ra, tất cả đều ngỡ ngàng. Lão phu nhân đang vô cùng đau đớn, quản gia đang sầu khổ lo lắng, thậm chí ngay cả Phạm Bình An bị thương đến mức thần trí sắp không rõ, toàn bộ đều hết sức kinh ngạc mà nhìn về phía Chương Lâm. Chương Lâm cũng vô cùng khiếp sợ, anh ta lập tức thề thốt phủ nhận, “Chị nói bậy bạ gì đó, chị là chị dâu của tôi, sao chị và tôi có thể xảy ra chuyện gì được.” Đương nhiên là không có gì, nhưng hiện tại tôi nói cái gì thì chính là có cái đó. Thuỷ Ngân cười lạnh trong lòng. Cô vừa khống chế thân thể này run rẩy rơi lệ, vừa nói: “Từ khi tôi bước vào nhà họ Chương, chồng luôn ốm yếu, căn bản không thể cùng phòng với tôi. Mặt ngoài anh tỏ vẻ tình cảm thâm hậu với Đại thiếu gia, nhưng năm lần bảy lượt nói là đến thăm Đại thiếu gia, kỳ thật không ngừng ngấm ngầm trêu ghẹo tôi. Còn nói sớm hay muộn Đại thiếu gia cũng sẽ chết, đến lúc đó nhà họ Chương chính là thiên hạ của anh, hơn nữa anh thật lòng thích tôi, cảm thấy tôi gả cho một kẻ ốm yếu như anh cả là quá lãng phí. Hiện tại còn chưa qua bao lâu, sao anh có thể nói thay đổi là thay đổi. Anh thật quá đáng sợ.” Một cái nồi to từ trên trời giáng xuống đập vào đầu Chương Lâm, đập đến mức mặt anh ta cứng ngắc, cứng họng nghẹn lời, nhìn bộ dạng bi thương của Thẩm Thu Uyển không thốt nổi một tiếng. Khi nào thì anh ta nói và làm gì đó với người phụ nữ này? Sao anh ta có thể để ý tới loại phụ nữ như vậy? Hơn nữa không phải cô ta là dạng ngu xuẩn dễ bắt nạt hay sao, cớ gì đột nhiên lại có thể nói ra những lời nói đó?! Lão phu nhân chịu không nổi, ôm ngực ra sức thở dốc. Những lời nói vừa rồi của Thuỷ Ngân, so với tin tức Thẩm Thu Uyển và Bình An thông dâm còn làm bà khiếp sợ hơn. Bà ta không dám tin mà nhìn về phía Chương Lâm: “Mày, mày thực sự làm như vậy sao? Đúng là thứ đồ lòng lang dạ sói, sao mày có thể phụ lòng anh cả mày như vậy hả? Nhà họ Chương ta nuôi dưỡng mày bao nhiêu năm, mày báo đáp như thế đấy à?” Bà lão này vốn là lỗ tai mềm, cực kỳ dễ dàng bị người khác kích động, bằng không cũng sẽ không năm lần bảy lượt hiểu lầm Thẩm Thu Uyển, chán ghét cô đến cực điểm. Cũng bởi vì thế mà Chương Lâm đã từng kiếm được khá nhiều ích lợi, loại bỏ không ít người không thuận mắt anh ta. Rốt cuộc hiện giờ anh ta cũng phải nếm tới trái đắng rồi. Ánh mắt anh ta tối sầm lại, vội vàng biện giải: “Mẹ, con không làm, mẹ nuôi nấng con từ nhỏ, chẳng lẽ mẹ lại không hiểu con là hạng người gì hay sao? Chị ta tuỳ tiện châm ngòi hai ba câu mẹ đã tin rồi ư?” Vẻ mặt anh ta đau đớn, lại thật sự khiến lão phu nhân có chút do dự. Chương Lâm thấy thế liền nói: “Thẩm Thu Uyển cố ý bôi nhọ con, chẳng qua là để bảo vệ cho Phạm Bình An mà thôi. Chị ta không tiếc lôi con xuống chỉ nhằm cứu Phạm Bình An ra ngoài, như vậy đủ để chứng minh hai người bọn họ thực sự có tư tình.” Nhưng biểu lộ của Thuỷ Ngân còn đau đớn hơn cả anh ta, Thẩm Thu Uyển chẳng có gì khác ngoài một khuôn mặt khổ tình cùng đôi mắt nhu nhược đẫm lệ. Cô không ngừng lắc đầu, bộ dạng thương tâm đến tột cùng, “Bình An chẳng qua chỉ là một người làm, anh ta thậm chí còn bị câm, sao tôi có thể để ý đến anh ta cơ chứ.” “Được, nếu anh đã không chịu thừa nhận tình cảm giữa hai ta, còn muốn hại chết tôi, tôi cũng không cần che giấu nữa.” Thủy Ngân dứt khoát nhìn về phía lão phu nhân, “Thu Uyển tự biết mình đã sai, không nên bị tên tiểu nhân này lừa bịp có tư tình với anh ta, phản bội Đại thiếu gia. Nhưng hôm nay, con không thể để anh ta tiếp tục lừa gạt lão phu nhân nữa.” “Con và hắn lén lút gặp nhau nhiều lần cho nên con biết ở dưới mông hắn có một nốt ruồi đen, có phải hay không kiểm tra là biết. Nếu con và hắn không có tư tình thì làm sao có thể biết rõ việc cá nhân này.” 【 Cảnh cáo! Cảnh cáo! Phát triển tiếp theo không phù hợp với cốt truyện nguyên bản! 】 Thủy Ngân ở dưới đáy lòng cười lạnh, quên mẹ nó cốt truyện đi, ông đây khó chịu thì những người khiến cho tôi khó chịu cũng tuyệt đối không được sung sướng.   Mời các bạn đón đọc Diễn Tinh Xuyên Vào Kịch Khổ Tình của tác giả Phù Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Long Quyển - Tô Du Bính
Cuộc phỏng vấn giữa phóng viên và Taiya bắt đầu:  Phóng viên: Ngài được xem như ông hoàng tại sao lại thích đồng tình luyến ái. Taiya: tìm đàn bà cũng không sinh được con trai. Phóng viên : .... Phóng viên: Đoàn Thánh kỵ sĩ có rất nhiều anh chàng đẹp trai, sao ngài lại chọn người xấu nhất. Taiya đồng tình: … Thẩm mỹ của nhân loại quả là kỳ lạ và đáng buồn! Phóng viên: … Phóng viên: Nhân loại đông như vậy, sao lại đi làm gay với long? Kleist: Làm gay với người cũng sinh không ra thằng cu. Phóng viên: … *** Hệ liệt Mộng Đại Lục, gồm có:  - Thánh Viện - Đế Hỏa - Vong Tích - Long Quyển Hệ liệt gồm 4 bộ, có chút liên kết với nhau, đều diễn ra trong không gian khác, trên mảnh đất Mộng đại lục. Lấy ma pháp và cung đình phương Tây làm bối cảnh. *** Bộ này của chị Bơ Bính viết rất hay. Tình tiết hàm súc, gãy gọn, chuyển biến nhanh, cho đến phần cuối vẫn làm mình đọc không rời mắt, không có bị dài dài chán chán kiểu phần cuối như của Hủ mộc sung đống lương hay Bàng quan bá khí trắc lậu. :)) Nhân vật của chị Bính thì cute khỏi chê rồi. Nhất là bạn Thái Á, bạn công theo hướng ngạo kiều, manh manh và cố chấp. :)) Chỉ duy có chuyện truyện kết thúc hơi bị chưng hửng. Hệ liệt Mộng đại lục này càng về sau chị viết càng hay.   Mời các bạn đón đọc Long Quyển của tác giả Tô Du Bính.
Thanh Man - Hoa Lý Tầm Hoan
“Thanh Man” là một bộ truyện hài hước, nhẹ nhàng và pha chút linh dị thần quái. Nội dung khá ly kỳ và hấp dẫn, kết hợp với giọng văn có lúc nghiêm túc trầm lắng, có khi khôi hài thoải mái làm cho cảm xúc của người đọc cũng chuyển biến theo từng lời kể của tác giả.  Cặp đôi hoan hỉ oan gia Bạch Lê - Thanh Man sẽ mang lại cho người xem những phút giây vui vẻ thoải mái. Là những phân đoạn đấu khẩu hài hước của hai người, là những phát biểu rất ngây ngô và thật thà của Thanh Man nhưng có thể khiến Bạch Lê ngã ngửa, là quá trình phát triển tình cảm khá ngọt ngào giữa Bạch ca ca và A Man muội muội.  Bạch ca ca cứ hay trêu đùa A Man muội muội, nhưng ai là người lúc nào cũng quan tâm chăm sóc A Man, ai là người không màng tính mạng cứu A Man tận ba lần, chẳng phải là Bạch Lê ngốc nghếch hay sao?  Một Thanh Man khả ái, đáng yêu, tuy có những lúc rất ngô nghê và ngốc nghếch, nhưng luôn mang theo một trái tim chính nghĩa và tinh thần lạc quan đem lại niềm vui cho mọi người. Một Bạch Lê mang nhiều tâm sự được che dấu dưới lớp mặt nạ tươi cười và đó còn là Bạch ca ca phúc hắc, gian xảo, cứ thích trêu đùa A Man muội muội mỗi ngày. Và còn rất nhiều nhân vật phụ khác tạo nên một câu chuyện thú vị.  Tóm lại, “Thanh Man” là một tập hợp nhiều câu chuyện ngắn của từng nhân vật phụ để viết nên câu chuyện chung của hai nhân vật chính. Mỗi nhân vật phụ đều có cuộc đời riêng, là buồn đau hay hạnh phúc, là viên mãn hay dang dở chung quy cũng tựu thành thiện ác có báo, nhân quả luân hồi. Nếu các bạn muốn tìm một bộ truyện hoan hỉ oan gia hài hước, có chút ngọt sủng kết hợp huyền huyễn thì đây sẽ là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn. *** “Qua đi nhìn xem, cẩn thận một chút.”   “Hảo.” Một người một con rồng nhìn như đạm nhiên, kỳ thật cảnh giác mà hướng cách đó không xa Tiểu Lâm Tử đi đến. Thần giới nhiều núi rừng, trên núi cỏ cây xanh um tươi tốt, thoạt nhìn hoang vắng lại mỹ lệ. Này phiến Tiểu Lâm Tử tuy nhỏ, nhưng cây cối sinh trưởng đến thập phần tươi tốt, tầng tầng lớp lớp cành lá cản trở tầm mắt, liếc mắt một cái vọng không thấy cuối. “Chủ nhân cẩn thận!” Tạch một tiếng Hồng Anh hiện, Thanh Man còn không có phản ứng lại đây, nó đã mang theo nàng hướng phía đông nam đánh tới. Chạm vào! Trước mắt rõ ràng trống rỗng một mảnh, cái gì hơi thở đều không có, nhưng Hồng Anh lại đột nhiên đụng vào thứ gì, bị hung hăng bắn ngược trở về. Đột nhiên không kịp phòng ngừa Thanh Man một cái lảo đảo sau này đảo đi, tiểu bạch long tay mắt lanh lẹ đỡ lấy nàng, cái đuôi mang theo lôi đình chi lực triều kia không biết là gì đó đồ vật đánh tới. Nó tốc độ phi thường mau, không có cấp đối thủ bất luận cái gì phản ứng thời gian, lực đạo càng là rất nặng, chỉ một chút liền kêu kia đồ vật kêu lên một tiếng, một đạo máu tươi phun ở trên mặt đất. “Dấu đầu lộ đuôi, thứ gì!” Thanh Man phản ứng lại đây, vừa kinh vừa giận, huy Hồng Anh thương liền vọt đi lên. Nhưng mà kia đồ vật vô hình không tiếng động, hướng bên cạnh một trốn bọn họ liền nhìn không thấy, căn bản là không thể nào xuống tay. Thanh Man híp mắt, sờ sờ trong tay Hồng Anh thương: “Dựa ngươi bảo bối nhi.” Hồng Anh vui mừng mà lên tiếng, mang theo nàng động lên. Hai người phối hợp ngay từ đầu còn có điểm mới lạ, không một lát liền quen thuộc lên. Nhân Hồng Anh cùng Lưu Vân là thấy được kia đồ vật, bởi vậy không trong chốc lát, kia đồ vật liền rốt cuộc kiên trì không được, ngã trên mặt đất lộ ra nguyên trạng. “Này…… Linh Sơn đạo trưởng?!” Thanh Man giật mình đến thiếu chút nữa đem Hồng Anh ném văng ra, Bạch Lê cũng là khó được mà kinh ngạc: “Như thế nào sẽ là hắn?” “Đúng vậy! Hắn, hắn một phàm nhân, sao có thể thượng đến tới Thần giới!” Thanh Man trừng mắt lẩm bẩm nói, “Lại còn có ẩn thân, còn một chút hơi thở đều không hiện, này…… Sao có thể đâu?” Hai cái tiểu quang cầu từ trên người nàng bay ra tới, ríu rít mà nói: “Người này xú xú, nhưng là hắn trên người có nơi này hơi thở!” “Đúng đúng, xú xú! Hơi thở!” “Ngu ngốc Lưu Vân, ngươi không cần học ta nói chuyện!” “Anh, hảo anh, làm ta học! Lưu Vân, thông minh!” “Không, ngươi đặc biệt bổn!” Mời các bạn đón đọc Thanh Man của tác giả Hoa Lý Tầm Hoan.
Kế Hoạch Tinh Cầu - Tô Du Bính
Câu chuyện Kế Hoạch Tinh Cầu kể về những con người sống trên những tinh cầu ở tương lai, cũng có những cuộc hôn nhân nhằm liên kết giữa các tinh cầu nhưng cũng là thôn tính lẫn nhau. Một Lục Lục tiểu thư phải thực hiện nhiệm vụ nặng nề gả đi qua  tình cầu Kanmuan để làm hoàng tử phi. Nhưng dường như mọi việc không như mong đợi của người đứng đâu tình cầu Ultra. Chuyện gì đã xảy ra??? Kế Hoạch Tinh Cầu gồm có: KẾ HOẠCH THÔNG GIA TINH CẦU KẾ HOẠCH DUY TRÌ HÒA BÌNH TINH CẦU Mời các bạn đón đọc Kế Hoạch Tinh Cầu của tác giả Tô Du Bính.
Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn - Túy Hậu Ngư Ca
Vết thương càng sâu, vết sẹo càng cứng.   Ngày Thẩm Hoài Cảnh gặp Ôn Đinh lần đầu tiên, toàn thân cô được bọc kỹ trong một lớp bảo vệ vừa dày vừa xấu xí như vậy. Nụ cười giả tạo, những câu nói sặc mùi tiền, toàn thân tỏa ra một loại cảm giác vừa hèn mọn vừa khiến người ta chán ghét không muốn đến gần. Không ai biết, đây chính là mục đích của Ôn Đinh, càng bị xa lánh càng tốt, càng an toàn cho chị em cô.    Người khác có thể sẽ rơi vào cái bẫy lừa này của cô, nhưng Thẩm Hoài Cảnh không phải là người khác. Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng đó, tuy rằng đối với trò khôn vặt của cô không có biểu hiện gì, nhưng khoảng thời gian lăn lộn dưới vũng bùn của xã hội đã khiến cho đôi mắt của Thẩm Hoài Cảnh vừa nhìn đã biết, cô gái này không đơn giản. Xinh đẹp, miệng lưỡi giảo hoạt không có lời nào là thật, nhưng đối với em trai là tuyệt đối ân cần chu đáo, ngay cả với hai đứa trẻ không thân thích nhà hàng xóm cô cũng thật lòng đối đãi. Người như vậy, không thể là người xấu.   Nhắc đến hai đứa trẻ hàng xóm này, thật ra chính là nguyên nhân dẫn đến cuộc gặp gỡ định mệnh giữa anh và cô. Vốn là Ôn Đinh cùng với em trai Ôn Dĩ Nam thuê nhà bà nội của hai đứa trẻ, nhưng vì bà ấy đột ngột bị bệnh mới đem bọn chúng đến cho người cậu nhiều năm không gặp chính là Thẩm Hoài Cảnh anh đây. Nói như vậy cũng đủ hiểu, thà rằng bọn trẻ muốn ăn nhờ ở đậu nhà người dưng như Ôn Đinh cũng không có cách nào ngay lập tức thân thiết với người cậu từ trên trời rơi xuống này. Bất đắc dĩ, Thẩm Hoài Cảnh đành phải đem “một nhà bốn người” bọn họ về cưu mang. *** Đương nhiên, để khiến cho Ôn Đinh gật đầu đồng ý, Thẩm Hoài Cảnh phải bỏ ra không ít điều kiện. Có thể lúc đầu anh cũng không cam tâm tình nguyện lắm, nhưng dần dần, cô gái bí ẩn này lại khiến anh cảm thấy tất cả đều xứng đáng. Lúc đầu, cô dùng thái độ hờ hững để đối đãi với tất cả mọi người và mọi thứ, nhưng sau đó Thẩm Hoài Cảnh nhận ra được, cô đã dần buông lỏng phòng bị đối với anh. Thỉnh thoảng vào lúc chính cô cũng không nhận ra, cô đã bộc lộ bản chất thật của mình. Thận trọng và vô cùng hoảng sợ.   Chẳng biết từ khi nào, Thẩm Hoài Cảnh lại để ý đến Ôn Đinh như vậy, những giấc ngủ không an ổn, những lúc xù lông trợn mắt giả vờ dữ dằn để bảo vệ mình và em trai, còn có những điều mà những cô gái nhỏ nhắn thường sẽ không làm được. Anh quyết định điều tra “con người thật sự" của cô. Tuy không thể tìm hiểu được ngọn ngành, nhưng ít nhất, “một vài" thân phận của cô đã hiện ra trước mắt.   Thẩm Hoài Cảnh muốn đặt cược. Anh cược bằng một dự án vô cùng lớn, rằng cô sẽ không vì tiền mà phản bội anh, rằng cô xứng đáng với sự mạo hiểm của anh. Cuối cùng, anh thắng.   Xuất phát từ nguyên nhân nào thì chính Ôn Đinh cũng không rõ, cô đã cố gắng giấu mình tốt nhất có thể, nhưng vẫn bị lôi vào thế giới trắng đen lẫn lộn của anh. Ôn Đinh chỉ biết rằng, mình không thể phản bội anh, nhưng để chấp nhận phần tình cảm mới lạ này, Ôn Đinh thật sự không dám mạo hiểm.   Thế nên, vào lúc Thẩm Hoài Cảnh đang hăng hái nhất bước chân vào mối quan hệ nam nữ đầu tiên sau 28 năm, Ôn Đinh bỏ đi. Không phải là trốn tránh anh, mà là trốn chạy khỏi sự truy bắt của những người kia.   Thẩm Hoài Cảnh vô cùng tức giận, điên cuồng đi tìm hai chị em cô, thề với lòng mình sẽ không cho cô bất cứ cơ hội nào để chạy trốn nữa và anh đã làm được. Lần này không những tìm được cô, anh còn bắt luôn trái tim của cô gái nhỏ mang về nhà.   Thật ra, cũng chính nhờ khoảng thời gian trốn chạy này, Ôn Đinh mới nhận ra, trong lần cược của anh, anh đã thắng luôn cả cô rồi. Thế nên, Ôn Đinh nhắm mắt mở lòng mình, thử mạo hiểm giao tương lai của mình và em trai mình cho anh.    Thẩm Hoài Cảnh ngoài mặt kìm nén không biểu hiện gì, nhưng trong lòng đã nhảy loạn rồi. Đừng nói là chỉ hai chị em cô, bảo anh chăm sóc cả gia phả nhà cô cũng còn được. Chỉ có điều anh mừng hơi sớm, gia phả nhà Ôn Đinh, lại đâu phải dạng vừa.   Một khi đã trao gửi bản thân cho anh, đương nhiên cô cũng sẽ nói rõ tình huống của mình, Chính vì vậy, Thẩm Hoài Cảnh mới có thể vạch ra kế hoạch từng bước giải cứu cô gái của mình khỏi sự ràng buộc của một gia đình hào môn coi tiền hơn mạng.   Những ngày tháng sau đó, là sự ăn ý của hai người trong từng bước nhỏ của cuộc sống, từ chuyện giải quyết tâm sinh lý cho hai bạn nhỏ muốn yêu sớm trong nhà, cho đến những vết thương từ quá khứ. Sẽ không hề quá lời khi nói hai người họ chính là bác sĩ của đối phương. Những vết thương cho dù bản thân đã cố chôn vùi thật sâu nhưng vẫn âm ỉ đau mỗi khi nhớ đến, những luyến tiếc đối với sinh mệnh đã không còn, họ cùng nhau mở ra từng thứ một, và rửa sạch quá khứ đau buồn ấy.   Có thể bạn cho rằng, đây là một câu chuyện cổ tích, kết thúc bằng sự trả giá của những người xấu xa và sự viên mãn hạnh phúc của những người đã từng cố gắng. Nói như vậy cũng không sai, nhưng bạn có công nhận một điều rằng, đọc được một kết cục như thế này cảm giác rất thoả mãn không? Cho dù cuộc sống thật sự sẽ không có công bằng tốt đẹp như vậy, nhưng ít ra chúng ta cũng đã từng cố gắng hướng đến những điều tương tự.    Tình yêu của Thẩm Hoài Cảnh và Ôn Đinh là vượt qua trắc trở mới có thể đến được hạnh phúc, cũng sẽ khiến một vài người đứng bên cạnh đau lòng, giống như thanh mai trúc mã của Ôn Đinh vậy. Nhưng biết sao được, là anh từ đầu tới cuối đều ở bên cạnh cô nhưng lại không có mặt vào lúc cô cần che chở nhất. Còn có tình cảm lệch thời gian của hai con người cá tính Vi Thiến và Liên Hiên, phát triển tình yêu bằng một hy vọng nhỏ nhoi mà họ chưa từng từ bỏ. Còn có, hai cô cậu nhóc sống cạnh lâu hiểu lòng nhau đầy hứa hẹn Khương Hoài Nhân và Ôn Dĩ Nam. Và còn rất nhiều mảnh đời đầy tâm sự của những người làm cha mẹ, tất cả bọn họ đều vì một cuộc sống tốt đẹp ở phía trước mà buông nhẹ gánh lòng.   Có người hỏi, Ôn Đinh yêu Thẩm Hoài Cảnh nhiều bao nhiêu?   Ôn Đinh không biết, chỉ biết rằng trước khi gặp anh, cô cảm thấy chết là một sự giải thoát. Nhưng sau khi gặp anh rồi, điều cô sợ nhất lại là cái chết. Chết rồi, ai sẽ xoa dịu nỗi đau cho anh? Ai sẽ cùng anh trải qua những ngày tháng còn lại?   Bởi vì Thẩm Hoài Cảnh từng nói, anh đã cược một ván trên người Ôn Đinh, chính là tính mạng và cuộc đời sau này của anh. *** ***NÓI SƠ SƠ VỀ TRUYỆN*** Trước khi edit truyện này thì mình đã đọc qua truyện "Hôn Nhân Ấm Áp" của Túy Hậu Ngư Ca. Mình thật sự thích cách viết truyện của tác giả. Lối viết truyện gần gũi, ngọt ngào, không quá cầu kì phóng đại, đặc biệt rất HÀI HƯỚC. Truyện này nói về hai người bị tổn thương tình cảm gia đình, vì một số lí do bất đắt dĩ nên sống chung dưới một mái nhà (motip cũ, nhưng câu chuyện không cũ), sau đó...(đọc rồi sẽ biết ^^). Truyện gần gũi, ngọt ngào, hài hước, cảm động. Đặc biệt là những câu chuyện đầy xúc động của các cặp chị em trong truyện. Tính cách nhân vật: Thẩm Hoài Cảnh: đẹp như tranh, lạnh như băng, cấm dục, thích dùng ánh mắt để nói chuyện (nói hơn 2 chữ là nhiều rồi), thường dùng hành động để chứng minh. Ôn Đinh: xinh đẹp, thông minh, nói nhiều (nói rất là nhiều), lời nói cay độc, chuyên đi đốt nhà người khác. Nhân vật phụ: các nhân vật phụ đều hài hước, đáng yêu. Nội dung thế nào thì mời các bạn đọc truyện nhé. Chứ nói hết mất vui. AHiHi. _____________________ ***ĐÔI DÒNG CHIA SẺ VỚI ĐỌC GIẢ*** Đây là truyện đầu tiên mình edit, hẳn sẽ có nhiều thiếu sót, mong các bạn thông cảm nhé. Lúc đọc truyện, nếu các bạn phát hiện ra có chổ sai lỗi chính tả hay câu từ không hợp lí thì các bạn vui lòng bình luận bên cạnh để mình xem và sửa lại nha. Đọc truyện xong nhớ cho mình ý kiến nha. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. KHÔNG THÍCH THÌ LẶNG LẼ BƯỚC QUA ĐỜI NHAU, XIN ĐỪNG DỪNG LẠI RỒI BUÔNG LỜI CAY ĐẮNG, LÀM TỔN THƯƠNG NHAU. CÁM ƠN CÁC BẠN. __________________________ Ở mỗi chương Hi có chèn một bài hát tiếng Trung (vì Hi rất thích nghe nhạc Trung). Ai có bài hát nào hay thì bình luận lại để Hi đăng ở các chương sau nhé (nếu bài đó không trùng với bài Hi đã đăng rồi.)   Mời các bạn đón đọc Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn của tác giả Túy Hậu Ngư Ca.