Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tim Đập Không Nghe Lời

Phó Ấu Sanh xuất thân thư hương thế gia, nổi tiếng là mỹ nhân sườn xám, eo thon nhỏ, mắt long lanh nước, dung mạo vừa trong sáng lại vừa quyến rũ, thừa hưởng dương xuân bạch tuyết phong nhã(*) của tổ tiên. (*)Dương xuân bạch tuyết phong nhã: Dáng dấp cử chỉ ngôn ngữ thanh cao đẹp đẽ ấm áp như mùa xuân, khiến người khác kính mến. Điều khác thường duy nhất trong cuộc đời này của cô, chính là cam tâm tình nguyện theo Ân Mặc suốt 9 năm. Sau đó, cô hoàn toàn tỉnh ngộ, ném lại một tờ giấy thỏa thuận ly hôn và kéo vali rời khỏi chiếc lồng vàng mà Ân Mặc đã chế tạo cho cô. Hôm đó trời mưa tầm tã. Người đàn ông cầm ô đứng trên bậc thềm căn biệt thự, cúi đầu nhìn cô: "Phó Ấu Sanh, rời khỏi anh, em sống được sao?". Phó Ấu Sanh ngoảnh đầu nhìn lại, thấy ánh mắt anh vẫn dịu dàng trìu mến như trước: "Ân Mặc, em chán rồi." * Ân Mặc chờ Phó Ấu Sanh quay về tìm anh. 3 ngày, 5 ngày, 100 ngày. Mãi đến khi ―― Ân Mặc được mời tham gia tiệc trao giải, nhìn thấy ở ngay trung tâm thảm đỏ, người đẹp mặc bộ sườn xám làm từ lụa tơ tằm mỏng, eo nhỏ chân thon, môi đỏ da trắng. Phó Ấu Sanh thân mật kéo nam diễn viên trẻ mặc vest, đi giày da, nhìn về phía ống kính nở nụ cười phong tình vạn chủng(*). (*)Phong tình vạn chủng: dùng để miêu tả sắc đẹp của mỹ nhân cực kỳ gợi cảm và vô cùng quyến rũ, tràn đầy sức sống khiến cho người người say đắm u mê khi nhìn vào, sinh ra đã là khắc tinh của đàn ông, không cần phải bỏ tâm sức quá nhiều cũng khiến cho cánh mày râu "đổ rạp" dưới chân. Thần sắc bình tĩnh của Ân Mặc ngay lập tức tràn đầy lệ khí. Cô là của anh. 2. Trong giới đầu tư mạo hiểm(*) người người đều biết, Ân Mặc xưa nay không vui không buồn, là một quý công tử thanh lãnh như ngọc luôn khiêm tốn nhã nhặn. (*)风投圈 /Fēng tóu quān/ Đầu tư mạo hiểm (tiếng Anh: Venture capital/ VC) là việc cung cấp vốn tài chính cho các công ty ở giai đoạn khởi động tăng trưởng ban đầu. Anh đã cấm dục nhiều năm, cho đến nay vẫn chưa có người phụ nữ nào có thể khiến anh phá giới. Cho đến khi có người phát hiện, trên cổ Ân Mặc thường xuyên xuất hiện những vết cào và dấu răng kiều diễm. Người hiểu chuyện thử hỏi: "Dạo này nhà Ân tổng có nuôi tiểu dã miêu (mèo hoang) sao?" Ân Mặc thong dong trả lời: "Chê cười rồi." Mọi người: "Là có gì không thể nói sao?" Ân Mặc khẽ cười một tiếng, giọng nói kéo dài: "Là không dám nói, Ân mỗ sợ vợ." "!!!" 3. Trong làng giải trí, ai cũng biết nữ minh tinh Phó Ấu Sanh có ông lớn thần bí làm hậu thuẫn, nhưng từ khi dọn ra khỏi biệt thự hàng trăm triệu USD, tài nguyên và hợp đồng quảng cáo của cô giảm mạnh, thậm chí cô còn tham gia cả chương trình tìm kiếm tài năng mà trước giờ chưa từng nhận lời. Khi phe đối thủ chuẩn bị mở tiệc chúc mừng ánh mắt của ông lớn cuối cùng cũng được chữa khỏi, đá bay Phó Ấu Sanh thì —— Và sau khi anh đã vứt bỏ Phó Ấu Sanh ——– Ân Mặc, nam thần lạnh lùng đứng đầu trong giới đầu tư mạo hiểm, đến đoàn phim thăm ban và trước mặt toàn thể nhân viên đoàn làm phim nói với Phó Ấu Sanh: "Bà Ân, em đã 1 giờ 5 phút 12 giây ngó lơ chồng của mình rồi." Quần chúng hóng hớt: What the fuuuuuuuck!!!!!! ———————– Mặt trời ban mai xé tan màn đêm, anh bước đến từ ánh sáng, khiến trái tim em đập, không nghe lời. - ---------------- Một câu tóm tắt: Mỹ nhân sườn xám X Văn nhã cấm dục. Lập ý: Người có tình sẽ thành thân thuộc *** "Trên thảm đỏ đêm qua, Triệu Thanh Âm đeo trang sức cao cấp của TN diễm áp toàn trường(*) , nghi án chính là người phát ngôn đầu tiên của TN tại khu vực châu Á – Thái Bình Dương." (*) Diễm áp toàn trường: Xinh đẹp, diễm lệ hơn hẳn người khác Văn Đình đọc xong tiêu đề hot search, đặt máy tính bảng xuống dưới mí mắt Phó Ấu Sanh: "Cô nhìn đi, cô nhìn đi! Rõ ràng nhãn hàng đã đồng ý để các cô cạnh tranh công bằng, nhưng kết quả, họ lại cho cô ta mượn nguyên một bộ trang sức(*) , còn đưa cô chỉ một đôi hoa tai, đã thế còn là hàng "hết mốt"." (*) Nguyên bộ trang sức thường gồm có: dây chuyền, nhẫn, hoa tai, lắc tay Văn Đình hít một hơi thật sâu, thân là một người đại diện chuyên nghiệp, anh ấy luôn phải giữ bình tĩnh. Ba giây sau. Con mẹ nó, anh ấy không thể giữ bình tĩnh được. Văn Đình không kìm được cơn tức: "Mẹ nó như này thì công bằng cái quái gì, e rằng chỉ là bàn đạp để Triệu Thanh Âm giẫm lên." Triệu Thanh Âm và Phó Ấu Sanh đều là người mới, đương nhiên có sự cạnh tranh tài nguyên. Nhưng năm đó, khi Phó Ấu Sanh đang là sinh viên năm cuối đã được đạo diễn Từ, người đến Học viện điện ảnh chọn diễn viên, lựa chọn đảm nhận vai nữ chính của bộ phim truyền hình đại IP(*) chủ đề dân quốc. Màn xuất đạo(**) của cô phải nói là đỉnh cao, dựa vào bộ phim này một đêm bạo hồng(***) , cũng nhờ bộ phim này mà hình ảnh mỹ nhân sườn xám của cô trở nên nổi tiếng, thậm chí còn được mệnh danh là "mỹ nữ mặc sườn xám đẹp nhất showbiz". Nếu để so sánh thì Triệu Thanh Âm, người đã nổi tiếng bằng cách hút fan từ một chương trình thực tế, quả thực có chút kém nổi tiếng hơn. (*) Đại IP: xuất phát từ thuật ngữ Intellectual Property (sở hữu trí tuệ) , chỉ những bộ phim chuyển thể từ truyện hay tiểu thuyết được đầu tư lớn, chế tác hoành tráng, thậm chí gây xôn xao trước cả khi quay và chiếu. (**) Bạo hồng: trở nên cực kỳ nổi tiếng, gây sốt diện rộng. (***) Xuất đạo: ra mắt công chúng với tư cách nghệ sĩ (debut). Vì vậy đoàn đội của Triệu Thanh Âm thường xuyên chơi xấu vu vạ cho Phó Ấu Sanh, trước kia chỉ gây ra một vài rắc rối nhỏ thì cũng thôi đi, nhưng hiện tại nếu như ngay cả đại ngôn của TN cũng bị cướp mất thì Phó Ấu Sanh sẽ hoàn toàn bị Triệu Thanh Âm áp đảo trong giới giải trí. Nghĩ đến tương lai Phó Ấu Sanh lại bị một ả bình hoa áp phiên không ngóc đầu lên được, Văn Đình liền tức đến khó thở. Phó Ấu Sanh ngồi trước gương trang điểm, lông mi hơi hơi rũ xuống, liếc nhìn hot search Weibo trên máy tính bảng. Lọt vào tầm mắt cô chính là bài so sánh sự đối lập giữa Triệu Thanh Âm và cô trên thảm đỏ. Bức ảnh tập trung vào trang sức mà hai người đeo, thậm chí còn khoa trương khoanh tròn bằng bút đỏ. Top bình luận: —— Triệu Thanh Âm là hoa phú quý nhân gian, chiếc váy cắt xẻ màu vàng và full bộ trang sức của TN thật tuyệt vời, nữ minh tinh lạnh lùng xinh đẹp của tôi! Tôi chỉ muốn hỏi ai đã cho Phó Ấu Sanh can đảm để tranh giành đại ngôn với bông hoa quý giá của chúng ta, dựa vào đôi hoa tai đơn sơ "quý giá" kia sao? Phó Ấu Sanh thu hồi ánh mắt, không chút để ý tháo đôi hoa tai kim cương xuống, tùy ý để trên bàn trang điểm: "Ồ..." Ồ? ?? Thấy Phó Ấu Sanh không để tâm, Văn Đình thở dài: "Cô nói xem cô trông xinh đẹp hơn cô ta, dáng người chuẩn hơn cô ta, kỹ thuật diễn tốt hơn cô ta, tác phẩm tiêu biểu cũng nhiều hơn cô ta, không muốn biết vì sao nhãn hàng lại muốn chọn cô ta sao?" Phó Ấu Sanh hơi nhướng mi hơi cong lên, một đôi mắt quyến rũ cuối cùng cũng đưa mắt nhìn Văn Đình, nhưng ánh mắt lại như đang nhìn một kẻ ngốc: "Ngoại trừ tư bản, còn ai có năng lực này." "......" Văn Đình bị ánh mắt xem thường này của cô làm cho nghẹn một lát, càng hận sắt không thành thép(*) : (*) Hận thiết bất thành cương 恨铁不成钢: chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, (ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn) "Cô cũng biết đây là sức mạnh của tư bản à?" "Bình thường anh yêu cầu cô tham gia tiệc rượu, dự tiệc gặp mặt người ta, cô lại tỏ vẻ như anh đang muốn mạng của cô vậy." "Chỉ cần cô có chút ít chí tiến thủ, hiện tại có thể bị Triệu Thanh Âm đè đầu cưỡi cổ sao?" ............ Trong phòng nghỉ không có âm thanh nào khác ngoài tiếng lảm nhảm của Văn Đình. Phó Ấu Sanh bình tĩnh lắng nghe, lau đi son đỏ trên môi mà chuyên viên trang điểm đã tô cho cô để chụp ảnh bìa tạp chí. Dưới ánh đèn rực rỡ, đầu ngón tay trắng như sứ mảnh mai của người phụ nữ cầm một cây son màu vàng, hơi tô một lớp son mỏng màu hồng đậu(*) , dung mạo kiều diễm ban đầu tức khắc nhu hòa vài phần. (*) 玫瑰豆沙色 (mình không am hiểu về son cho lắm nên cũng không chắc đây là màu gì, thôi thì để ảnh cho mn dễ tưởng tượng nhé! ) (*) 玫瑰豆沙色 (mình không am hiểu về son cho lắm nên cũng không chắc đây là màu gì, thôi thì để ảnh cho mn dễ tưởng tượng nhé! ) Động tác đơn giản, nhưng cô lại làm ra được cảm giác vô cùng ưu nhã. Hài lòng nhìn lớp trang điểm trong gương, Phó Ấu Sanh nhàn nhạt đáp lại lời của người đại diện: "Em không tham gia tiệc rượu là vì em mắc chứng sợ xã hội." "......" Cái đù móe sợ xã hội. Thấy cô nói hươu nói vượn một cách nghiêm túc, Văn Đình mệt mỏi xua xua tay, ""Quên đi, đại ngôn bên kia, anh sẽ bàn bạc với công ty một lần nữa. Anh thật sự không thể để Triệu Thanh Nhiên giẫm lên cô mà thượng vị được." Văn Đình ngồi trên sô pha nhìn bóng dáng yêu kiều thướt tha của Phó Ấu Sanh, trong lòng càng cảm thấy đáng tiếc. Triệu Thanh Âm thì tính là hoa phú quý lãnh diễm cái quái gì, Phó Ấu Sanh nhà anh mới thực sự là vưu vật nhân gian, khí chất mỹ nhân toát ra từ trong xương cốt, nếu như thật sự muốn battle thì chỉ cần cùng xuất hiện trong một khung hình, Phó Âu Sanh tuyệt đối sẽ hạ gục Triệu Thanh Âm chỉ trong vài giây. Chẳng qua...... Văn Đình thở dài, nhìn gương mặt xinh đẹp kia của Phó Ấu Sanh, đẹp thì đẹp đó, nhưng khi nói chuyện sẽ chọc người khác tức chết. Văn Đình từ bỏ việc du thuyết(*). (*) Du thuyết: Thời xưa gọi chính khách đi thuyết khách là du thuyết, đi đến các nước, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục vua các nước áp dụng chủ trương của mình. Nhìn lướt qua bức ảnh chụp đẹp sắc nét của Triệu Thanh Âm trên máy tính bảng, anh ấy như chợt nhớ ra điều gì đó, thấp giọng bát quái(*) cùng Phó Ấu Sanh: "Đúng rồi, cô có biết người chống lưng cho Triệu Thanh Âm là ai không? (*) Bát quái: chuyện phiếm trên trời dưới đất "Bruu...." Đúng lúc này, điện thoại của Phó Ấu Sanh đột nhiên rung lên. Cô cầm điện thoại di động trên bàn lên, vừa đọc tin nhắn WeChat, vừa thản nhiên trả lời Văn Đình: "Là ai?" Văn Đình có chút kích động: "Ân Mặc!" "Chính là lão đại trong giới đầu tư mạo hiểm, Ân Mặc! !" "Chậc, không ngờ ông chủ lớn lại thích kiểu như Triệu Thanh Âm." Lý lịch cuộc đời của Ân Mặc có thể khái quát bằng hai từ - Trâu bò! Hoàn hảo! Chỉ số IQ của anh rất cao, còn chưa tốt nghiệp đã nhận được thư mời của Học viện Thương mại thuộc Trường Đại học Stanford, bằng thời gian ngắn đã hoàn thành chương trình học, thành tích ưu việt, năng lực thực chiến xuất sắc. Đây chính là cơ sở đặt nền móng cho con đường đầu tư sau này mà không mắc phải sai lầm nào của anh. Thủ đoạn đầu tư chính xác đến tàn nhẫn, chỉ mấy năm ngắn ngủi, từ công ty truyền thông đến công ty công nghệ, có thể nói gần như một nửa các công ty lớn quốc tế, đều có hình ảnh của anh. Mà sau đó anh tự mình thành lập Tư bản Thắng Cảnh, đã bộc lộ tài năng ở trong nước. Mãi đến năm ngoái, Ân Mặc tham dự diễn đàn kinh doanh quốc tế, và sau khi bức ảnh chụp chung với các lãnh đạo doanh nghiệp khác bị lộ, hình ảnh của Ân Mặc cũng từ các tạp chí tài chính kinh tế dần dần chuyển sang các trang tin tức, truyền thông giải trí. Chỉ dựa vào giá trị nhan sắc, anh đã chiếm được trái tim của hàng loạt thiếu nữ, có thể gọi là giá trị nhan sắc hàng đầu của giới tư bản. Ngay khi lộ diện, anh lập tức trở thành người đàn ông kim cương hào môn mà bất kỳ nữ minh tinh nào cũng thèm khát muốn gả, không gì sánh nổi. Bên này, sau khi nghe được những lời nói của Văn Đình, lông mi của Phó Ấu Sanh đột nhiên run lên hai lần. Ánh mắt dừng lại trên ghi chú WeChat ở đầu màn hình - YM(*) (*) Tên Ân Mặc trong tiếng Trung là 殷墨 /pinyin: Yīn mò/ YM: [Tối nay về nhà] Ngón tay cô vô thức siết chặt khung viền mỏng của điện thoại, móng tay sáng bóng của cô gần như trắng bệch. Sau đó cô tắt máy, đứng dậy: "Nếu công việc hôm nay xong rồi, thì em về nhà đây." Văn Đình nhìn đồng hồ, bây giờ mới có bốn giờ chiều. "Cô về nhà sớm vậy làm gì?" Tối nay tạp chí đã chuẩn bị một bữa tiệc, mặc dù không phải là một trong Ngũ đại tạp chí(*) , nhưng đây được coi là tạp chí thời trang hạng nhất, cũng đã cho Phó Ấu Sanh hai trang bìa, nể tình ăn một bữa cơm cũng là phép xã giao bình thường. (*) Ngũ đại tạp chí: thường dùng để nói đến 5 tạp chí hàng đầu của nữ (ngũ đại nữ san) , xếp theo đẳng cấp giảm dần là Vogue, Elle, Harper"s Bazaar, Marie Claire và Cosmopolitan. Tiêu chí để một sao nữ lên được bìa Ngũ đại là phải có đẳng cấp và khí chất. Tuy nhiên, Phó Ấu Sanh từ khi mắt đến nay rất hiếm khi tham gia loại xã giao này, nữ minh tinh nhưng lại y như người mắc chứng sợ xã hội, vừa kết thúc công việc liền hận không thể lập tức về nhà. Phó Ấu Sanh mặt mày nhàn nhạt, như lẽ đương nhiên trả lời: "Về nhà còn có thể làm gì, đi ngủ thôi." Văn Đình phản xạ có điều kiện: "Ngủ với chồng cô?" Phó Ấu Sanh cạn lời nhìn anh ấy: "........" Từ lúc nào "đi ngủ" đã trở thành "phim hành động" rồi? Văn Đình kịp thời phản ứng, ho nhẹ một tiếng, sau đó than thở: "Cô nói xem đường đường là một nữ minh tinh nổi tiếng, thế mà tuổi còn trẻ đã tự mua quan tài nhập thổ vi an(*) cho mình rồi, trong đầu cô rốt cuộc nghĩ gì vậy?" (*) 入土为安 - Nhập thổ vi an: (một thành ngữ) nghĩa là được chôn cất và yên nghỉ Càng nghĩ đến, Văn Đình lại càng cảm thấy thương tâm! Anh ấy đã làm việc trong ngành này mười mấy năm, anh ấy cũng đã cho ra mắt một vài sao nam, còn sao nữ thì không mười cũng có tám, nhưng không ai trong số họ trở thành nghệ sĩ hàng đầu. Khi sắp bước sang tuổi 35, khó khăn lắm mới nhìn trúng Phó Ấu Sanh, một người muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn tài hoa có tài hoa, muốn kỹ thuật diễn có kỹ thuật diễn, muốn gì có đó. Rõ ràng vô cùng có tiền đồ trở thành nữ minh tinh hàng đầu, thế nhưng lại có một khuyết điểm trí mạng - kết hôn sớm. Phó Ấu Sanh cất bước: "Xuống mồ sớm, siêu sinh sớm." Văn Đình mí mắt giật giật, tức giận nói: "Nói mới nhớ, năm 3 đại học cô bắt đầu bước vào cái vòng này, anh cũng theo cô ba năm, đến tận bây giờ vẫn chưa bao giờ nhìn thấy gương mặt thật của chồng cô. Lúc cô đi đóng phim, cũng chưa từng thấy hắn ta đến thăm ban(*) , điện thoại video đều hiếm khi gọi, ông chồng như vậy cô còn giữ làm gì?"   Mời các bạn mượn đọc sách Tim Đập Không Nghe Lời của tác giả Thần Niên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu - Vô Xứ Khả Đào
Thời khắc đẹp nhất của tình yêu là tại nơi tình yêu bắt đầu. Thư Hoàn từng nói với Hoắc Vĩnh Ninh: “Nếu lúc nào em cũng mang đến cho anh cảm giác mới mẻ, có thể để em ở bên anh lâu hơn được không?” Lúc check in, Hoắc Vĩnh Ninh tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần: “Nếu lúc đó mình kiên trì, liệu hiện tại có thể khác đi không?” Thông thường, tất cả những chuyện xảy ra trước khi gặp nhau đều vì chờ đợi, sau khi gặp nhau, rõ ràng rất yêu nhưng lại khiến nhau tổn thương. Thế rồi sau khi biệt ly, mới hiểu hóa ra thực sự đó là chữ “yêu” nhưng tất cả đều không cách nào trở lại như xưa được nữa. Sau khi tất cả yêu hận tình thù được giấu sau bức màn “thân thế” được vén lên, sự hổ thẹn và tự trách của Hoắc Vĩnh Ninh ngày càng nhiều hơn là vì cả hai lần, anh không cách nào bảo vệ người mà mình yêu thương nhất, vì thế anh đã lựa chọn một cách yêu khác… Thời gian tiến về phía trước, em nguyện lùi lại phía sau, chỉ để được bình yên nắm tay anh lần nữa. *** Đôi lời người dịch: Truyện không dài không ngắn, tầm tầm như các truyện đã xuất bản bình thường, mình không hứa trước bất cứ điều gì nhưng sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành nhanh nhất có thể. Mình cũng đã dịch một vài truyện trước đây nhưng thực sự đây là cuốn mình rất tâm đắc, ấp ủ từ khi truyện mới được xuất bản bên Trung (nếu mình nhớ không nhầm thì đầu năm 2014) nhưng đến giờ mới quyết định dịch và đăng cho mọi người đọc. Truyện không kể về một nữ chính Tiểu Bạch hay hoàn hảo, vị tha gì đó... mà ngược lại, nữ chính có lẽ những chương đầu sẽ bị ném đá rất nhiều, nhưng sau khi đọc phần sau các bạn sẽ hiểu và thông cảm. Nói chung là nói trước mất hay nhưng đảm bảo hãy nhảy hố đi, các bạn sẽ không hối hận đâu! Thật đấy! Trust me! *** Lời cuối sách: Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc Tôi viết câu chuyện này vào lúc cuối thu, qua một mùa đông rồi đến tận mùa xuân năm sau. Ấn tượng sâu nhất là một lần đi học buổi sáng, ngồi trên xe bus, đột nhiên nghĩ đến kết cục này… nghĩ đến hai người trong câu chuyện chia lìa nhau trước ranh giới sinh tử, càng ngày càng rời xa và cuối cùng không thể gặp lại nữa. Tôi bị kết thúc đó ám ảnh. Mải mê suy nghĩ đến mức ngồi quá trạm xe bus cần xuống, lần đầu tiên trong đời. Khoảnh khắc ấy, tôi biết câu chuyện sẽ kết thúc như vậy. Mặc dù lúc đó lòng tôi nặng trĩu. Nhiều lần sau đó tôi muốn đổi sang một kết thúc khác, cảm thấy nếu như vậy thì cuộc đời quá tàn nhẫn với Thư Hoàn, một kết thúc có hậu cũng không tệ. Nhưng đắn đo suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không thay đổi. Dù lúc mới chắp bút, tôi chưa nghĩ gì đến kết thúc của các nhân vật, nhưng tôi hiểu rõ sự cố chấp của Thư Hoàn, từng bước dẫn dắt cô ấy đến điểm cuối cùng. Sau khi trải qua tuổi thơ đó, cho dù có gặp lại Hoắc Vĩnh Ninh một lần nữa thì anh cũng không còn mang lại cảm giác an toàn đầy đủ cho cô ấy nữa. Cả đời này cô không cách nào đặt niềm tin vào anh hay bất cứ người nào khác được nữa. Cơ hội xoay chuyển duy nhất của họ có lẽ là câu chuyện “mang thai”. Đáng tiếc vận mệnh vẫn không mỉm cười với họ. Đứa bé đó không xuất hiện. Nếu không, cuộc đời cô đã tươi đẹp hơn nhiều. Còn Hoắc Vĩnh Ninh, từ sự bất lực khi còn nhỏ đến sự bỏ lỡ khi trưởng thành… Từ đầu đến cuối, anh chỉ thiếu đúng mấy chục giây chờ đèn đỏ mà thôi. Nhưng lại vì thiếu sót đó mà chịu đau khổ cả đời. Lúc viết câu chuyện này, tôi nghe đi nghe lại một bài hát: Người của hai thế giới vương vấn không thôi Ban đầu chắc hẳn là sự dối trá thiện ý của số phận Nỗi nhớ của anh dành cho người đó Trở thành nỗi đau dai dẳng trong em Em đau lòng cho chúng ta Tạm biệt Nhưng không hẹn ngày gặp lại Chia ly làm anh lưu luyến Cái chết đừng cướp đi nỗi nhớ của anh Lời bài hát có lẽ là tâm trạng người vợ của Hoắc Vĩnh Ninh trong ngoại truyện. Hoắc Vĩnh Ninh sẽ đối tốt với Phó Đình suốt đời. Cũng có thể cô ấy sẽ biết đến câu chuyện này hoặc là mãi mãi không. Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc. Cuối cùng cảm ơn các bạn đã đọc đến những dòng này của tôi. Cảm ơn sự đồng hành và ủng hộ của các bạn trong mấy năm viết sách của tôi. Cảm ơn sự tâm huyết của tổng biên tập và biên tập Khang Khang. Hẹn gặp lại ^_^ By Vô Xứ Khả Đào. Mời các bạn đón đọc Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu của tác giả Vô Xứ Khả Đào.
Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) - Lạc Hi
Phong Luyến Vãn và Nhan Mạc Oa là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ. Bỗng 1 ngày thiên địa chấn động, Ma vương xuất thế quấy nhiễu người dân. Thiên Sơn tiên nhân thấy Nhan Mạc Oa người tỏa thần khí xuất chúng hiếm có nên đưa đi tu tiên, mong một ngày nào đó thành đạo giúp dân lành. 10 năm sau, Phong Luyến Vãn đi tìm lại người bạn ngày xưa của mình trên Lam Uyên Đại Lục rộng lớn này..... *** Ta nói nha, sau khi được tên Nhan đại thần kia khao một bữa, nghĩ lại bụng vẫn còn rất no, hôm nay Lục viện huyên náo hơn hẵn, ta bước vào sảnh kiếm đại một chỗ ngồi chờ Tiêu Tiêu đến, vô tình nghe được một số chuyện rất thú vị, phía trước mọi người đang bàn tán về người sẽ khảo sát sức mạnh của từng người để xếp loại kia là ai, còn nghe người sẽ khảo sát có thể là Huyền Linh chân nhân gì đó, nghe nói người đó có thể là Viện trưởng của Lục viện lắm a ! - Haizzzzz~~~~ Tiêu Tiêu sao giờ này còn chưa đến nữa ?!! Không lẽ lại bị mấy tên đáng ghét kia bắt nạt nữa ? Vừa nghĩ đến chuyện đó ta liền đứng dậy, định bước ra tìm Tiêu Tiêu thì đã thấy cô ấy đi vào, mấy người đang bàn tán về Huyền Linh chân nhân kia bỗng nhiên đổi chuyện, một tên nam nhân có vẻ là một thiếu gia nói mỉa với một tên khác có thể là người hầu của hắn . - Chẳng phải là con bé cửu phẩm đây sao ? Ta tưởng ngươi đã biết điều cuốn gối về quê rồi chứ ? Ngươi xem có phải không ? Hahahahahahhh!!!!! - Thiếu gia, người nói hơi quá rồi, chắc cô ta ở lại để xin làm người hầu của chúng ta đấy . À mà, rác phẩm như cô ta thì chắc không có ai nhận cô ta làm người hầu đâu. Ta thấy vậy liền bước đến phía Tiêu Tiêu đỡ lời. - Cái gì mà cửu phẩm, rác phẩm không bằng người hầu ? Ta thấy nó còn hợp hơn ngươi nhiều đó, đồ công tử bột ! -Ngươi ! được lắm, bạn của rác phẩm cũng chỉ là rác phẩm mà thôi, trước khi chết ngươi khôn hồn mà phun tên ra để thiếu gia ta đây còn làm một cái bia cho ngươi nữa ! - Phong Luyến Vãn ! ... Mời các bạn đón đọc Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) của tác giả Lạc Hi.
Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát - Lạc Mạc Chi Vũ
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi, dù bạn gấp gáp, nó cũng không vì bạn mà nhanh hơn, dù bạn hoài niệm, nó cũng không vì bạn mà dừng lại thêm một khoảnh khắc nào. Trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, đã bao lần ta chậm lại cảm nhận nhịp đập của thời gian, đã bao lần ta tĩnh lặng lắng nghe thời gian đang hát? Tình yêu và tình bạn chân thành, liệu chúng ta có từng bỏ lỡ điều gì trong quãng thời gian hữu hạn của mỗi người? “Tình yêu cũng giống như lon cola, có khi rất ngọt, có khi rất kích thích; song nếu để lâu sẽ bị mất gas, cảm giác kích thích cũng không còn nhưng vẫn lưu lại dư vị ngọt ngào.” *** Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết. Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị. Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị. Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy. Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ. Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên. Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó. Hạnh phúc là gì? Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.   Mời các bạn đón đọc Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát của tác giả Lạc Mạc Chi Vũ.
Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ - Hy Nguyễn
"Lần đầu tiên có một tiểu thuyết đồng tính nữ mà xem lại nhẹ nhàng đến như vậy! Tác giả chứng tỏ bản lĩnh khi không vấp phải hai lối mòn của việc khai thác đề tài đồng tính: một là "gân cổ" lên chống đối thế giới và hai là mong muốn được cảm thông một cách không cần thiết. Tình yêu trong "Khu vườn giữa hai khung cửa sổ" trong lành, an yên, và tự nhiên như hơi thở. Tình yêu bình dị, ngọt ngào giữa hai tâm hồn thuộc về nhau trọn vẹn. Yêu nhau bình thường như nhân thế bao đời vẫn vậy!" (Hamlet Trương) *** Đó là một ngày vào đầu tháng Ba. Khi tiếng chim hót vang khắp khu vườn chào đón bình minh lên cũng là lúc Tú chập chờn tỉnh giấc. Tú dụi mắt, vươn vai, nhìn qua bên phải tìm một gương mặt quen thuộc. Con Sam đang ngủ lè lưỡi ngay cạnh Tú. Tú thở dài, rồi bật cười. Dạo này sáng nào cũng thấy cảnh này. Tú khe khẽ chồm người dậy, khuỷu tay phải chống xuống giường và lấy tay chống dưới mặt. Nhìn đằng sau Sam, Nhi vẫn còn đang say giấc. Con Sam được Nhi ôm cứng ngắc. Tú nghĩ chắc vậy mà nó ngủ ngon. Nhẹ nhàng xuống giường và xỏ dép vào, Tú lại bàn học cầm điện thoại lên xem. Chỉ mới 5 giờ 53 phút. Tú ra phía ban công và vén màn lên, làm nắng sớm đua nhau chạy vào phòng. Mở cửa đi ra ngoài hít thở không khí trong lành của buổi sáng, Tú đứng nhìn chim chóc bay qua lại từ tán cây này sang tán cây kia. Gió sớm thổi thoáng qua, làm Tú chợt cảm thấy cơn buồn ngủ quay lại. Nhìn sang Nhi và Sam thấy cả hai vẫn còn ngủ say, Tú ngáp nhẹ một cái rồi quyết định quay lại giường. Dù sao vẫn còn sớm. Leo lên phía của mình và nằm xuống, Tú nhắm mắt tìm lại giấc ngủ, nhưng rồi cảm thấy thiếu gì đó. Mở mắt ra nhìn con Sam nằm chễm chệ ngay giữa và Tú biết ngay nguyên nhân. Tú muốn ôm một người. Tú lại ngồi dậy nhìn Nhi và Sam, rồi cẩn thận kéo Sam qua một bên. Sự chao động làm cả Nhi và Sam đều động đậy, nhưng rồi ai cũng chìm lại vào giấc ngủ. Tú dùng thêm tí sức để kéo Sam hẳn qua chỗ Tú vừa nằm, chừa phần giữa vừa đủ để Tú nằm vào. Hài lòng với kết quả, Tú cúi xuống đặt một nụ hôn lên má Nhi rồi trùm mền ôm Nhi ngủ qua bình minh. ... Mời các bạn đón đọc Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ của tác giả Hy Nguyễn.