Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Muôn Hoa Trên Gấm

Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm kể về câu chuyện của Phó Minh Cẩm, một cô gái hiện đại xuyên không vào thân xác của Phó Minh Cẩm, con gái đầu lòng của một gia đình dòng dõi thư hương xuống dốc bị truất biếm về quê. Trong thân xác mới, Phó Minh Cẩm phải đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách. Cô phải cố gắng thích nghi với cuộc sống ở thời cổ đại, đồng thời tìm cách vực dậy gia đình đang suy tàn. Cuối cùng, Phó Minh Cẩm đã thành công trong việc vực dậy gia đình và trở thành một nữ doanh nhân thành đạt. Cô cũng tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Đánh giá nội dung Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm có nhiều điểm đáng chú ý, bao gồm: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ. Cốt truyện của truyện xoay quanh cuộc sống của Phó Minh Cẩm ở thời cổ đại, từ việc cô phải thích nghi với cuộc sống mới cho đến việc cô tìm cách vực dậy gia đình. Cốt truyện được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang sách. Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu. Các nhân vật trong truyện được xây dựng chân thực, có chiều sâu, từ nhân vật chính Phó Minh Cẩm đến các nhân vật phụ. Mỗi nhân vật đều có những nét tính cách riêng, khiến người đọc cảm nhận được sự sống động của họ. Giọng văn hài hước, dí dỏm. Tác giả Bỉnh Chúc Du Tất Viên có giọng văn hài hước, dí dỏm, giúp truyện trở nên nhẹ nhàng và dễ đọc hơn. Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc, với cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và giọng văn hài hước, dí dỏm. Truyện sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và giải trí tuyệt vời. Dưới đây là một số điểm cộng và điểm trừ của truyện: Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Giọng văn hài hước, dí dỏm Điểm trừ: Đôi khi có những tình tiết hơi phi logic Kết thúc truyện hơi nhanh và chưa được trọn vẹn *** Trời còn chưa sáng, bên ngoài một mảnh đen kịt, đúng là thời điểm u ám nhất trước bình minh. Minh Cẩm mở bừng mắt, Minh Lan bên cạnh ngủ thành hình chữ đại (大), đùi trắng nõn thò ra khỏi chăn, đè thật mạnh lên người nàng. "Đẹp mắt nhỉ!" Minh Cẩm chậc chậc vài tiếng tiếc nuối: "Đáng tiếc chị đây không thích nữ sắc." Giơ tay đẩy chân Minh Lan ra khỏi người, cảm giác lạnh lẽo khiến nàng nhíu mày, kéo chăn đắp cho Minh Lan. "Ưm." Minh Lan tựa hồ bị đánh thức, ậm ừ một tiếng phản đối, trở mình, tung chăn đè dưới người ngủ tiếp. Minh Cẩm bất đắc dĩ, nhiễm lạnh bị cảm không phải chuyện đùa, nhẹ nhàng vỗ vỗ em gái rồi lại kéo chăn ra đắp lên người Minh Lan, nhận được tiếng lầu bầu khó chịu còn lớn hơn nữa. Giằng co một hồi, trên người vốn hơi lạnh lại mướt mồ hôi, Minh Cẩm rón rén chui ra khỏi ổ chăn. Không khí ẩm ướt làm cánh tay nàng nổi da gà, nàng nhanh chóng cầm áo ngoài mặc vào. Dù là cuối xuân nhưng sáng sớm vẫn lạnh thấu xương, Minh Cẩm sửa soạn bản thân chỉnh tề rồi ra cửa. Chung quanh là một mảnh đen nhánh, chỉ có trong phòng nha hoàn truyền đến một chút động tĩnh khiến sân viện Phó gia có vẻ không quá vắng lặng. Ngoài sân hoa cỏ khẽ co lại, đọng sương mai giống như thiếu nữ cúi đầu, trông vừa tao nhã lại khiêm tốn. Đó là nơi mặt trời sắp mọc, Minh Cẩm ngắm nhìn từ xa như mọi ngày. Trước khi mặt trời mọc, thời gian luôn trôi qua thật chậm như đã chờ đợi rất lâu, bóng tối đối lập với ánh sáng, ngột ngạt và u ám, nhưng Minh Cẩm lại cảm thấy con tim an bình một cách kỳ lạ, dường như khoảnh khắc này của mỗi ngày đều là lúc nàng thoải mái nhất, dường như sau khi màn đêm qua đi là có thể trở lại lúc xưa. Khi đó... Minh Cẩm nhếch khóe môi, ánh mắt hơi ảm đạm. Đợi trong chốc lát chân trời mới miễn cưỡng lóe ra chút ánh sáng, từ đen nhánh biến thành xám đậm, bóng tối từ từ rút đi, xám nhạt, xám tro, trắng... Mặt trời không biết nhô lên từ lúc nào, không hề tạm dừng, không hề chần chờ, trong nháy mắt thắp sáng bầu trời bao la. "Một ngày mới." Minh Cẩm lẩm bẩm, cảm thụ thân thể được ánh mặt trời tắm gội, dường như sức sống khôi phục từng chút một trong vầng sáng ấm áp, nháy mắt lại tràn đầy năng lượng, đầu óc trở nên minh mẫn. Thiết nghĩ Phó Minh Cẩm nàng đây đúng là đang tuổi thanh xuân bừng bừng, sức sống dâng tràn bắn ra tứ phía, được coi là một thanh niên tốt, có đạo đức, biết kính trọng, biết liêm sỉ. Hiện tại đâu cần nàng cởi trần quấn khố lá lên núi bắt lợn rừng, cũng không cần nàng chui vào sơn động chơi trốn tìm với khủng long, cùng lắm là xuyên vào xã hội phong kiến, có cha có mẹ, không đói không rét, còn làm ra vẻ gì nữa, có gì mà không sống nổi? "Lại là một ngày lành." Minh Cẩm nheo mắt, cười vui vẻ. "Sao con biết là một ngày lành?" Tề thị từ phía sau nàng đi tới, giọng nói mang theo một tia ý cười. "Mẹ." Minh Cẩm quay đầu nhìn Tề thị, khóe môi càng nhếch cao hơn. "Minh Cẩm khỏe khoắng quá nhỉ, trước nay đều ngủ sớm thức sớm." Phó Duy An cũng đi ra thăm mấy chậu thược dược ông mới trồng. Ngoại trừ ở thư phòng đọc sách, ông dành phần lớn thời gian hầu hạ hoa cỏ. Minh Cẩm nghe cha khen bèn nghĩ thầm, đó chính vì nàng luôn là một cô gái tràn đầy năng lượng và không bao giờ mệt mỏi, lên mạng thâu đêm suốt sáng là chuyện bình thường. Đến nơi này mỗi khi mặt trời lặn thì chẳng còn gì làm khiến nàng nghẹn hỏng luôn rồi, trời tối mà cứ lục đục là muốn ăn đòn, vậy khi trời sáng còn không nhanh chóng chạy ra vui vẻ lăn lộn? "Đây là giống mẹ." Tề thị có chút đắc ý hơi hất cằm, kéo tay Minh Cẩm dặn dò: "Mới ấm hơn một chút, đừng vội đổi sang áo mỏng, xuân che thu lạnh." Minh Cẩm cười tủm tỉm nhìn Tề thị lo lắng cho mình, nắm tay bà trấn an: "Mẹ sờ tay con nè, ấm lắm mà!" Tề thị cũng cười, gật đầu dắt tay con gái đi về hướng phòng bếp. Minh Cẩm bưng bữa sáng, đi theo Tề thị tới phòng bà cụ Phó. Xuân Hương đang quét tước bên ngoài, thấy hai người tới bèn mỉm cười cúi chào: "Tối hôm qua lão thái thái đi tiểu đêm, lúc này vẫn còn ngủ ạ." Đang nói thì nghe trong phòng có động tĩnh, Xuân Hương vội vào hầu hạ bà cụ rời giường. Tề thị đưa Minh Cẩm vào hành lễ với bà cụ, hầu hạ rửa mặt chải đầu. Tuy rằng Phó gia đã thua xa lúc xưa, hiện tại dùng một bàn tay cũng có thể đếm hết số người làm trong nhà, nhưng bà cụ Phó vẫn cảm thấy có một đống lễ nghi cần phải giữ, hơn nữa nghiêm khắc tuân thủ -- Phó gia cho dù bần cùng, cho dù xuống dốc thì cũng là dòng dõi thư hương. Tề thị xuất thân thương hộ không cho là đúng, nhưng trứng chọi đá, thân là con dâu sao có thể thách thức mẹ chồng? Bà chỉ hy vọng tương lai tìm cho con trai Minh Thụy một cô vợ biết nghe lời, có thể trút hết nỗi nghẹn khuất và mệt nhọc bao nhiêu năm, đến lúc đó... "E hèm." Minh Cẩm thấp giọng đằng hắng, nhắc nhở mẫu thân hiển nhiên đang thất thần. Tề thị nhanh chóng hoàn hồn, vừa vặn chạm phải ánh mắt dò xét của mẹ chồng, vội vàng cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn. Trong mắt bà cụ hiện lên một tia bất mãn, chậm rãi hỏi: "Nghĩ cái gì vậy?" "À." Tề thị xấu hổ không thôi, thật không biết trả lời ra sao. "Bao lớn rồi, nói năng còn vụng về như vậy." Giọng nói của bà cụ hòa hoãn, nhưng mỗi chữ đều mang chỉ trích: "Trưởng nữ Minh Cẩm đã lớn thế rồi, cô cũng coi như là trưởng bối, ở trước mặt tiểu bối nên chú ý một chút, không thể tùy hứng như trước." Tề thị miễn cưỡng nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng, cố nặn ra nụ cười: "Ngài nói đúng rồi ạ." Bà cụ thấy con dâu không cãi lại, tựa hồ có chút hài lòng, lại nói: "Phó gia chúng ta không giống Tề gia, bốn chữ Dòng dõi thư hương đâu phải nói suông. Tuy đang ở trong phòng nhà mình, nhưng chính là chỗ không ai giám sát mới càng phải giữ gìn thật ổn thỏa." "Là con dâu sơ sót, xin ngài trách phạt." Tề thị bị răn dạy đến phát nghẹn, cười càng mất tự nhiên. "Trách phạt thì không cần, cô cũng lớn vậy rồi, dù sao cũng phải chừa cho cô chút thể diện trước mặt con cái." Bà cụ liếc một cái về phía Minh Cẩm. Trong lòng Tề thị thầm mắng, đã làm trò nói đến nước này trước mặt Minh Cẩm, còn chừa thể diện cái đinh gì nữa? Sắc mặt càng thêm khó coi. Minh Cẩm cung kính đứng cứng ngắt bên cạnh, mặc cho đôi mắt hình viên đạn của bà nội quét tới vẫn không nhúc nhích một tẹo nào. Bà cụ Phó coi như hài lòng với phản ứng của Minh Cẩm, quay đầu nhàn nhạt bảo: "Cô hãy phân phó phòng bếp, năm nay không cần làm bánh hoa hồng." Tề thị ngẩn ngơ, không nhịn được hỏi: "Chẳng lẽ làm không tốt ạ?" "Không phải." Vẻ mặt bà cụ càng lãnh đạm: "Hôm qua Minh Lan nói với tôi muốn ăn bánh hoa hồng." Tề thị nghiến răng, thay con gái cầu tình, "Tuổi con bé còn nhỏ..." "Đã bắt đầu học hành biết chữ, không còn nhỏ." Giọng bà cụ càng nghiêm hơn, ý cảnh cáo thật đậm: "Xem kiểu cô dạy con gái thế nào kìa!" Tề thị trầm mặc, bà biết nếu nói gì thêm, sợ là mẹ chồng càng muốn làm trầm trọng, hai năm không thể ăn bánh hoa hồng. "Con gái thì phải ra dáng con gái," bà cụ dường như bị khơi mào hứng thú, bắt đầu nhai đi nhai lại luận điệu cũ rích: "Người Phó gia dù có lạnh chết cũng đón gió mà đứng, đói chết cũng không khom lưng! Là cô nương mà có thể tùy tiện đòi ăn hay sao? Tương lai phải gả đi, nếu cứ như vậy làm Phó gia mất mặt, chi bằng đừng xuất giá!" Thấy Tề thị còn muốn nói gì đó, bà cụ cao giọng quát: "Nếu có ai lại tham ăn thì vả miệng cho ta!" Mắt Tề thị bắn ra hoả tinh, sắp phải cãi lại thì bị Minh Cẩm nhẹ nhàng kéo một cái mới ngồi xuống lại, cúi đầu hít thở sâu vài cái, dùng hết sức làm cho giọng nói thản nhiên: "Con dâu có một chuyện muốn bàn bạc với ngài." "Chuyện gì?" Bà cụ khôi phục bình tĩnh, thanh âm cũng hòa hoãn hơn. "Tuổi Minh Cẩm cũng lớn rồi," Tề thị ngăn chặn lửa giận, thật cẩn thận trình bày: "Con nghĩ đã đến lúc tìm một bà mối hỗ trợ chọn nhà chồng." Minh Cẩm chỉ cảm thấy da đầu tê dại, quả nhiên, mẫu thân nhà mình lại muốn đề cập tới vụ này, nhìn sang thấy bà nội bắt đầu đen mặt. "Minh Cẩm đã sớm định xong hôn sự." Bà cụ Phó xanh mặt gắt: "Cô không cần xen vào." "Con là mẹ ruột của Minh Cẩm." Tề thị rốt cuộc không nhịn nổi, nỗ lực ép mình không cần lớn giọng quá mức, "Việc hôn nhân này vẫn chưa ai nhắc tới, chẳng lẽ để Minh Cẩm chờ đợi mỏi mòn từng ngày?" "Cô đang cãi với tôi hay sao?" Bà cụ liếc xéo Tề thị, thanh âm trầm thấp, ánh mắt sắc bén, "Cô là mẹ ruột, chẳng lẽ tôi không phải tổ mẫu ruột?" "Con dâu không dám, là con nhất thời hồ đồ nói sai lời, ngài đừng chấp." Tề thị vội cúi đầu, lại mềm giọng cười làm lành: "Chỉ là Phó gia chúng ta cũng là nhà có uy tín có danh dự, nếu cứ nuôi khuê nữ trong nhà, mặt mũi cũng khó coi." "Cô không cần xen vào." Bà cụ nói một cách chém đinh chặt sắt: "Đến lúc đó tự nhiên tôi sẽ thu xếp." Tề thị lại thử mở miệng nhưng luôn bị bà cụ Phó đoán trước át giọng, uất nghẹn đến mức mắt đỏ hoe. Hai người khó khăn lắm mới thoát thân, Tề thị vội vàng đi về hướng thư phòng, Minh Cẩm thấy sắc mặt bà không ổn, cuống quít đuổi theo: "Mẹ." "Con đừng đi theo." Tề thị nổi giận đùng đùng, càng đi càng nhanh, giọng nói cất cao vài độ: "Về phòng chờ mẹ." Minh Cẩm hơi hé miệng, bất đắc dĩ dừng bước, nhưng lại lén lút rẽ vào một góc, đi vòng ra cửa sổ sau thư phòng cẩn thận lắng nghe..   Mời các bạn mượn đọc sách Muôn Hoa Trên Gấm của tác giả Bỉnh Chúc Du Tất Viên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phấn Đấu Cho Khoa Học
Có người qua đường hỏi Thẩm Trường An: Cậu có sợ chuyện thần bí không? Thẩm Trường An: Không sợ. Người qua đường ngạc nhiên: Tại sao? Thẩm Trường An: Vì đã gặp bao giờ đâu. Người qua đường im lặng hồi lâu mở miệng lần nữa: Thế cậu có sợ ma không? Thẩm Trường An: Không sợ, là thanh niên của thế kỷ mới, chúng ta phải tin tưởng khoa học, khoa học mới là lực lượng sản xuất quan trọng nhất để phát triển, ma quỷ có thể phát minh sáng tạo hay làm cho mọi người có cuộc sống tốt không? Người qua đường: … Đây là câu chuyện tâm linh huyền bí ấm áp mà nhân vật chính cho rằng thế giới là khoa học, tình tiết hoàn toàn hư cấu, các địa danh xuất hiện trong truyện đều không tồn tại. Văn phong nhẹ nhàng thoải mái, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. o Cảnh báo nho nhỏ của Editor: 1. Truyện nhẹ nhàng không có nhiều cao trào, không dành cho những bạn thích kịch tính. 2. Chậm chậm chậm nhiệt (n), hơn 80 chương vẫn chưa xác định mối quan hệ, bạn nào thích yêu từ cái nhìn đầu tiên, yêu ngay và luôn, yêu trong chục chương đầu nên xem xét trước khi nhảy hố. *** Thể loại: linh dị thần quái, chủ thụ, nhẹ nhàng ấm áp văn, kiệm lời Thiên Đạo công x tin tưởng khoa học, thích giúp đỡ "người" khác 10 kiếp công đức thụ. Như tui nói ở trên, thụ có 10 kiếp công đức, ba mẹ nuôi hy sinh vì nhiệm vụ mất nên sống trong quân đội từ nhỏ nên vũ lực khá mạnh. Đáng lẽ 10 kiếp công đức của thụ rất thu hút quỷ quái, thụ tương đương với thuốc bổ cho tụi nó nhưng vì ở trong quân đội nên thành tụi nó sợ thụ như sợ cọp. Lúc đầu thụ không tin yêu quái, làm việc trong bộ Dân Phục, là cái bộ tuyên truyền không mê tín dị đoan, ai dè gặp quỷ, giúp quỷ còn nhiều hơn giúp người.  Thụ gặp công, thấy công bị bắt nạt nên giúp đỡ, từ đó hai người thành bạn bè, công cưng thụ như cưng trứng, quan tâm các kiểu, ổng là Thiên Đạo mà phụ thụ đi tuyên truyền không có thần tiên ( =)) ), lâu quá không biết yêu ai nên cứ ngu ngơ vcl ra, đọc cười xỉu. Có một con quỷ, nó cướp số mạng của 99 người tốt số, để họ sinh oán hận rồi làm cho nhân loại gặp thiên tai, ai dè, thụ phá giải hết.  Nói chung bộ nhẹ nhàng, chưa tới 1 dòng là gϊếŧ được con quỷ tội nghiệp không có tên này, vì thụ có 10 kiếp công đức, lời thụ nói như kiểu thánh chỉ í, có linh hồn người mẹ "lợi dụng" thụ, để thụ phá cái chỗ quỷ ở vì bọn quỷ chỗ này bắt cóc linh hồn con gái bà, khi thả ra thì cô con gái về âm phủ, bà quay lại xin lỗi với tạ ơn thụ, rồi chuẩn bị đi chuộc lỗi vì lợi dụng thụ, ai dè thụ chúc phúc một câu thôi mà cửa minh giới mở ra, bả được miễn 5 năm xám hối, rồi được gặp lại con gái mình nữa. Hay như con quỷ đi, thụ nói nó là mày không yêu thế giới thì không nên tồn tại nữa, cái con quỷ đó biến mất. Nói chung truyện siêu dễ thương luôn, vừa cưng vừa cute, đáng đọc, mà đọc QT ó, tại vì có nhà edit mà mới mấy chương à. Mời các bạn mượn đọc sách Phấn Đấu Cho Khoa Học của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Nghe Quân Về
Bạn đang đọc truyện Nghe Quân Về của tác giả Mễ Hoa. Sau này Thái tử mưu phản, hắn quyết tâm muốn lôi ta cùng chết.   Ta ôm eo hắn khóc rất to: "Thái tôn! Em không muốn chết! Người lấy oán trả ơn!"   Biển lửa hừng hực ánh vào vẻ mặt của hắn, trông lộng lẫy mà tàn khốc đến cực điểm: "Em là nữ nhân duy nhất của cô, cô ở đâu, đương nhiên em phải ở đó."   Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Nàng Tựa Mật Đào hay Ngọn Sóng Không Tên. *** Lần đầu tiên gặp hoàng thái tôn ta chỉ mới mười tuổi, khi ấy ta là một tiểu cung tỳ được lão ma ma trong lãnh cung nuôi lớn. Lãnh cung ở lối giữa của Tây Lục Viện, là một nơi hoang vu tràn đầy âm u và trầm lặng. Năm ấy ta vẫn đang múc nước giặt quần áo trong Nghi Môn Viện như thường lệ, chợt thấy trong hành lang mọc đầy cỏ dại kia có một vị tiểu công tử đang từ xa đi tới. Tuổi tác của tiểu công tử không lớn, người mặc áo gấm, thân như trúc xanh. Mà ở đằng sau hắn, có một con chó ngao to khổng lồ đang hung dữ đuổi theo. Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, nửa xô nước ta vất vả lắm mới kéo lên được lại đột nhiên rơi cái bịch vào đáy giếng theo chuyển động của chiếc trục cán bánh xe cũ kĩ. Sau đó ta quát to một tiếng, cầm chiếc gậy gỗ trong chậu ra rồi chạy qua đánh chó. Hôm đó là tết Thượng Tị. Dân gian có tục chơi xuân và tắm rửa trừ tà bên bờ sông, vị Trương quý phi trong cung kia còn cử hành thêm cả yến tiệc tế thần. Thái tôn bị chó cắn một phát, ta cũng xui xẻo bị nó cắn cho một miếng, sau đó nó đã bị thủ lĩnh của đội thị vệ tuần sát trong cung chạy đến bắn chết. Đó là một con chó ngao, nghe nói nó được tộc phiên ở phía bắc mang đến cống nạp, xưa nay vẫn luôn được nuôi dưỡng ở Khu Vạn Sinh. Con có ngao có bộ lông dài đen nhánh, ngoại hình dũng mãnh, hung ác hơn mấy con chó được nuôi trong kinh kỳ nhiều. Càng quan trọng hơn là răng nanh của nó có độc. Hoàng thái tôn không bị sao cả, bởi vì hắn mặc áo giáp phòng thân ở bên trong. Ta thì không được như thế, suýt chút nữa đã đi tong một cái mạng. Lúc sau mãi mới nhặt được một cái mạng về, ta vừa tĩnh dưỡng được hơn một tháng thì đã bị gọi đến Điện Trọng Hoa ở Đông Cung. Năm đó hoàng thái tôn mười hai tuổi, hắn ngồi ngay ngắn trên cao đường, mặt mày bén nhọn, khí thế khiếp người. Ta dựa theo lời ma ma đã dặn trước đó, hai tay xếp lại trên mặt đất, quỳ xuống dập đầu không dám nhìn hắn. Cung điện cao lớn, nguy nga túc mục, chỉ nghe thấy thiếu niên lạnh lùng đầy uy nghiêm kia trầm giọng hỏi ta: "Tại sao lại muốn cứu cô?" Ta vốn định dựa theo lời ma ma đã dặn, trả lời hắn một câu [Thái tôn điện hạ là chủ tử, nô tỳ hộ chủ là việc nên làm.] Nhưng hết lần này tới lần khác do lo lắng quá nên ta lỡ quên béng hết lời bà ấy dặn. Thái tôn thấy ta không đáp lời, giọng nói không khỏi lại nghiêm khắc vài phần: "Ngẩng đầu lên, cô đang tra hỏi ngươi đấy!" Ta vội vàng ngẩng đầu, bất chợt bắt gặp đôi mắt đen nhánh kia của hắn, cả người bỗng nhiên sửng sốt cực kỳ. Hoàng thái tôn là hậu duệ quý tộc, khí phách trên người sinh ra đã có. Trông hắn còn tuấn tú đẹp trai như thế, làn da trắng như tuyết, ngũ quan đoan chính, mặt mày sắc bén, sống mũi cao thắng, màu môi hơi nhạt. Ta nhìn hắn, đầu óc đột nhiên quay cuồng, chợt buột miệng nói: "Điện hạ trông xinh đẹp." "Cái gì cơ?" "Điện hạ trông xinh đẹp." Ta lặp lại một lần nữa, vô cùng nghiêm túc: "A Ôn cũng xinh đẹp, hồi còn bé mỗi lần tổ chức tế thần vào ngày lễ Thượng Tị, mẹ ta đều sẽ mặc cho ta bộ quần áo nhìn hệt như long nữ để đi hội chùa. Chính là long nữ và đồng tử ở dưới tòa của Bồ Tát đó, được rất nhiều người khiêng lên đi trên phố, mẹ ta nói chỉ có người nào xinh đẹp thì mới được ngồi ở trên đó thôi." Trong lời nói không dấu được vẻ đắc ý. Thái tôn nghe vậy thì lại mím môi, hồi lâu sau mới lên tiếng hỏi ta: "Ngươi là con gái út nhà quận trưởng của huyện Tiêu ở Dự Châu sao?" "Đúng vậy, cha ta tên là Văn Túc, ta tên là Văn Sênh, nhưng sau khi vào cung bọn họ nói ta không thể lại dùng tên cũ nữa, cho nên bây giờ ta tên là A Ôn." Ta thành thật trả lời. Văn Sênh vào cung năm sáu tuổi, trước đó cũng là tiểu thư cành vàng lá ngọc được nuông chiều của nhà quan lại nơi quê quán. Năm Cảnh Thọ thứ năm, Hoàng đế đi tuần ở phía nam, lúc đi ngang qua huyện Tiêu ngắm đèn thì bị ám sát dẫn đến việc Hiếu Văn hoàng hậu tạ thế. Hiếu Văn hoàng hậu là vợ cả của Cảnh đế, hai người tình cảm thâm hậu, khi ấy hoàng đế cực kỳ bi ai, huyện Tiêu máu chảy thành sông. Thích sử của Dự Châu và các quan viên địa phương đều bởi vì không kịp thời hộ chủ nên cả nhà đều bị lưu đày, duy chỉ có mấy cô bé còn nhỏ thì bị bắt vào cung làm nô. Ta từng tên là Văn Sênh, ngay từ ngày thơ bé đã không giống với người khác, đến ba tuổi rưỡi rồi mà còn không thể mở miệng nói chuyện. Cha ta thường gọi ta là bé ngốc. Ông ấy thờ phụng đạo Năm đấu gạo (*), từng mời một đạo sư tới đoán mệnh cho ta. (*) Thiên sư Đạo, còn gọi là Ngũ Đấu Mễ Đạo (đạo Năm đấu gạo), Chính Nhất Đạo, Chính Nhất Minh Uy Chi Đạo, là một giáo phái ra đời trong giai đoạn đầu của Đạo giáo, tức cuối đời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc, do Trương Lăng sáng lập. Ban đầu, tôn giáo này không có tên gọi chính thức, thường được gọi là Ngũ Đấu Mễ Đạo do khi các tín đồ nhập giáo đều phải nộp 5 đấu gạo, do đó mà thành tên. Đạo sư nói mệnh của ta là đồng nữ mạng quý, tuy rằng tâm trí trẻ con nhưng lại cao quý hơn người thường. Cái miệng lưỡi dẻo quẹo của ông ta dỗ dành đến nỗi cha ta lại giao thêm vài chục đấu gạo nữa. Tội nô thì có mạng quý gì chứ. Trên đường bị áp giải về kinh ta lại ngã bệnh một hồi, sau đó bọn họ phát hiện ra rằng ta chỉ là một kẻ ngốc nên vừa vào cung thì vú già quản sự đã lập tức ném ta cho mấy lão ma ma trong lối giữa của lãnh cung. Chỉ để lại một câu ---- "Có sống được hay không thì phải xem mệnh của nó, nếu chết thì thông báo cho Lưu Xuân một tiếng, cuốn vào cái chiếu rồi ném ra bên ngoài chôn đi." Các ma ma đều đã lớn tuổi, thiện tâm. Ta còn nhỏ tuổi, mạng cứng. Cứ như vậy, ta sống trong lãnh cung đến năm mười tuổi. Hoàng thái tôn hỏi ta có bằng lòng ở lại Cung Trọng Hoa không. Ta trả lời không hề do dự: "Bằng lòng." Ta nghĩ sở dĩ hắn lên tiếng để cho ta ở lại Cung Trọng Hoa thế này, một là bởi vì ta cầm gậy đánh chó, còn hai nhất định là bởi vì gương mặt ta trông giống đứa bé ở trên bức tranh tết bằng gỗ trong đào hoa ổ ở dân gian. Các ma ma luôn nói như vậy, họ còn nói do hoàng thái tôn thấy ta ngoan ngoãn, lại còn trông xinh đẹp đáng yêu nên mới cố gắng giữ ta lại. Quế Hoa ma ma nói: "Nếu thái tôn bằng lòng giữ con lại thì con phải đồng ý ngay." "Sao phải thế ạ?" "Tiểu A Ôn, con nhìn khu vực lối giữa này mà xem, trừ mấy bà lão như chúng ta thì chỉ toàn là những phi tần bị phế kia, người bị điên, kẻ bị bệnh, chết thì cũng chết cả rồi. Còn có cả cái loại dơ bẩn như Lưu Xuân ở đây, chúng ta có thể che chở con mấy năm nữa đâu, bị nhốt ở nơi này thì vĩnh viễn sẽ không có đường ra. Nếu có thể đến chỗ của thái tôn thì đó chính là mệnh của con." Mời các bạn mượn đọc sách Nghe Quân Về của tác giả Mễ Hoa.
Giả Trai Lại Bị Nam Thần Coi Trọng
Văn án: Đại thiếu gia của Ôn gia bị người ta đánh thành người thực vật. Đứa em gái Ôn Noãn lâu nay vẫn trên núi học võ, nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, đó là giả trang anh trai, điều tra chân tướng. Bắt đầu từ ngày đó, mọi người đều phát hiện, "thiếu gia" Ôn gia ăn chơi trác táng, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Ngày đầu tiên đến trường học, soái khí của cô lấy một chọi năm, đem tên côn đồ đã từng khi dễ anh trai đạp dưới chân - "Tới, gọi Hàn gia." Từ đó về sau, lão đại trong trường đều trở thành tùy tùng của cô. Ngày lễ khai giảng, cô hướng đám nữ sinh câu môi một cái, vừa đẹp lại cao ngạo. Một loạt nữ sinh toàn trường rơi vào lưới tình. oOo Anh trai ở trường học có đối thủ một mất một còn, tên là Giang Trác. Xuất thân nhà cao cửa rộng, nhưng tính tình không tốt lắm, cả người u ám đầy âm khí. So với anh trai trưởng thành từ trong hũ mật, thiếu niên lãnh cảm bò từ địa ngục ra này căn bản không cùng một loại người. Xưa nay chưa từng nói với nhau nhiều hơn một câu. Nhưng lần gần nhất giả dạng anh trai, Ôn Noãn cảm giác.... Giang Trác moi hết đủ loại lý do, điều tra về cô. Đáng sợ nhất là, ánh mắt tên đó thường nhìn về phía cô, còn... không an phận. Ôn Noãn phải cẩn thận, từng li từng tí hầu hạ vị gia này. Rốt cuộc, một buổi hoàng hôn nào đó, Giang Trác đem Ôn Noãn ép lên tường, tức giận nắm lấy cằm của "cậu" mà vuốt, lạnh giọng nói- "Tôi làm công, cậu không có quyền lựa chọn." Ôn Noãn:??? Tôi xem cậu là đối thủ một mất một còn, cậu lại nghĩ tôi thành cái dạng gì? *** Ôn Noãn giãy dụa tỉnh dậy từ cảnh rơi tự do trong cơn mơ màng. Trong phòng ánh sáng đầy đủ, có thể mơ hồ nhìn thấy những hạt bụi li ti lượn lờ bên ngoài cửa sổ. Cô xỏ dép, chậm chạp đi đến trước gương nhìn dáng vẻ mệt mỏi của mình ở bên trong. Mái tóc ngắn đen nhánh làm tôn lên nước da trắng như tuyết, vài sợi tóc mái buông thõng xuống trước mắt, đuôi mắt thanh mảnh hướng lên một cách tự nhiên, nhìn vừa phong lưu vừa đa tình. Thiếu nữ trong gương nhìn không khác gì anh trai sinh đôi Ôn Hàn. Hôm nay là ngày thứ ba đóng giả thành anh trai, cô đã quen với kiểu ăn mặc thiên về nam tính lại vừa hơi hướm nữ tính này. … Nửa tháng trước, vì một sự cố ngoài ý muốn trong trường mà anh trai Ôn Hàn trở thành người thực vật. Vì chuyện này mà ông cụ bên nhà họ Ôn lo lắng tới mức bị xuất huyết não, phải đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt ICU, tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Nếu ông nội xảy ra chuyện thì mẹ sẽ mất đi chỗ dựa duy nhất ở nhà họ Ôn, e là sẽ bị đuổi ra khỏi nhà. Vì vậy, người em gái sinh đôi từ nhỏ học võ ở Nam Sơn – Ôn Noãn, bị mẹ gấp gáp gọi về, sửa lại vẻ ngoài cho giống anh trai nhằm trấn an ông nội. Mặc dù khí chất hai anh em hoàn toàn khác nhau, nhưng vẻ ngoài lại vô cùng giống. Ôn Noãn giả trai, ông ngoại đang lâm bệnh không hề phát hiện ra sự khác thường, nhìn chung bệnh tình đã trở nên ổn định. Cho nên, trước lúc Ôn Hàn tỉnh lại, Ôn Noãn chỉ có thể thay anh trai đến trường, nhân tiện… tìm ra hung thủ đã tấn công anh. * Ôn Noãn cẩn thận dán một nốt ruồi nhạt màu dưới khóe mắt trái trước gương. Đây là điểm khác biệt duy nhất giữa cô và anh trai. Anh trai Ôn Hàn nhìn giống con gái, đuôi mắt dài hẹp, khoé mắt điểm một nốt ruồi lệ tuyệt diễm, hơi hơi chếch lên, nghiêng nước nghiêng thành. Ôn Noãn đóng giả thành anh trai, luận về tướng mạo chẳng thể nhìn ra được sơ hở. Có điều, Ôn Noãn học võ từ nhỏ, giữa lông mày toả ra khí khái mạnh mẽ, đây là điều mà Ôn Hàn không có. Ôn Noãn giả trang xong xuôi, điện thoại kế bên bàn trang điểm kêu “đinh” một tiếng. Là bạn tốt nhất của anh trai – Phương Triết Hàn. Phương Triết Hàn: “Anh Hàn, sức khoẻ hồi phục thế nào rồi?” Ôn Noãn đang bôi kem chống nắng, tiện tay nhắn lại: “Ổn rồi, hôm nay đến trường.” Phương Triết Hàn: “Nhanh thế? Có cần nằm viện thêm mấy ngày để dưỡng bệnh không?” Ôn Noãn: “Không cần.” Phương Triết Hàn: “Chẹp…” Ôn Noãn thấy cậu ta muốn nói lại thôi, nhíu mày: “Có gì cứ nói thẳng.” Phương Triết Hàn: “Thì là… thế đó, bạn gái cậu đi theo mấy đứa anh em của cậu rồi, lần này đầu cậu mọc nguyên cái sừng, nếu không sợ mất mặt thì cứ việc đến.” Ôn Noãn: “…” Moá, sao anh cô thảm vậy? Cô chợt nhớ tới nửa tháng trước, nửa đêm nửa hôm anh trai chạy ra ngọn núi sau trường uống cho say khướt rồi bị tấn công. Sau đó anh ấy được người khác phát hiện lúc đang hấp hối, điện thoại còn phát đi phát lại bài nhạc “Thiếu tự trọng” của Từ Lương. Hoá ra là vì bị cắm sừng sao?! Cuộc sống cấp 3 của anh trai cô… sao nghe cứ như mấy chuyện máu chó ba xu vậy. * Buổi trưa, mẹ đích thân lái xe đưa Ôn Noãn đến trường, trên đường đi, bà dặn dò cô rất nhiều điều. “Bình thường điểm của anh con thấp lắm, con nhất định không được thi tốt quá, dễ bị lộ.” “Con biết rồi.” Cô từng học võ ở Nam Sơn, các anh em đồng môn đều là con nhà danh gia vọng tộc, ngoài việc học võ, mỗi ngày bọn họ còn được dạy bởi các giáo viên tư nhân tốt nhất. Với trình độ hiện tại của cô, nói không chừng tham gia thi đại học còn có thể trực tiếp đậu vào Thanh Hoa. “Còn nữa, anh trai con suốt ngày lêu lổng không lo học hành, đi theo một đám lưu manh phá phách, nhưng Noãn Noãn, dù gì con cũng là con gái, nhất định không được học theo chúng nó…” Ôn Noãn khẽ “dạ” một tiếng, giọng nói mang theo từ tính cùng chút mệt mỏi. Mẹ nhìn Ôn Noãn qua gương chiếu hậu-- Con gái có mái tóc đen nhánh, đôi môi đỏ mọng, ngũ quan hài hoà, đôi con ngươi nhạt màu nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt cao quý viết bốn chữ “người lạ chớ gần”. Mặc dù bề ngoài hai anh em giống nhau, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Có lẽ là vì từ nhỏ lớn lên ở nơi thanh tịnh, luyện võ tu thân, trên người Ôn Noãn toả ra khí chất như gió như mây đầy xa cách, tuyệt nhiên không giống với kiểu lưu manh hoa hoè hoa sói của Ôn Hàn. Bà biết, con trai Ôn Hàn luôn bị tẩy chay và coi thường ở trường, nhưng với tính cách của Ôn Noãn thì đố ai có thể bắt nạt được nó. …. Chiếc Mercedes Benz dừng dưới toà dạy học, chiếc ủng Martin màu đen vừa ló ra khỏi cửa xe, lập tức đã thu hút sự chú ý của các cô gái xung quanh-- Chiếc quần màu đen làm tôn lên đôi chân dài xinh đẹp của “thiếu niên”, vòng eo cân xứng, áo hoodie loè loẹt theo mốt phối với một chiếc kính râm sáng màu. Anh trai thường xuyên ăn mặc như vậy, trong vẻ tuấn tú lại lờ mờ mang theo một chút nữ tính. Bởi vì tập võ quanh năm nên cơ thể Ôn Noãn có sự rắn rỏi tự nhiên, khí chất tuyệt đỉnh, ánh mắt trong veo như nước, ngầu không chịu được. “Là Ôn Hàn hả?” “Má ơi, sao cậu ta giống như biến thành một người khác vậy?” “Tự nhiên nhìn đẹp trai ra!” Con gái là loài sinh vật vô cùng nhạy cảm, vừa nhìn đã cảm thấy… Ôn Hàn này, hình như có gì đó rất khác so với hồi trước. … Dựa theo thông tin mà mẹ đưa, Ôn Noãn tìm thấy phòng học lớp 11 của anh trai (lớp 7). Trên hành lang, cô có thể cảm nhận một cách rõ ràng ánh mắt các bạn học nhìn cô… hơi bất thường. Bọn họ tụm năm tụm ba xì xà xì xồ, bàn tán về những tin đồn bên lề của anh trai. Trước cửa lớp, một nam sinh thân hình cao to vạm vỡ đứng dựa vào tường, ngạo mạn nhìn cô. Cánh tay vạm vỡ của cậu ta khoác lấy một cô gái có dáng vẻ ngoan ngoãn. Ôn Noãn từng nhìn thấy người này trong một bức ảnh chụp chung của đội bóng rổ trong phòng Ôn Hàn – Từ Gia Nguyên, người “anh em tốt” đã nẫng tay trên bạn gái của anh trai. Người trong lòng cậu ta... chính là cô bạn gái cũ đã cắm cho Ôn Hàn một cái sừng, Kiều Vận Thi. Cô nàng nhìn rất xinh, trên người toát ra khí chất mềm yếu, cũng là mẫu người mà trai thẳng như anh cô sẽ thích. Cảm nhận được ánh mắt coi thường của Ôn Noãn, hai má Kiều Vận Thi chợt đỏ lên. Hình như… Ôn Hàn hơi khác so với lúc trước. Mặc dù vẻ ngoài vẫn như cũ, nhưng độ cong nơi khóe miệng, ánh mắt lạnh lùng hờ hững của “anh”, dường như hoàn toàn trở thành một người khác. Hồi trước Kiều Vận Thi rất coi thường anh ấy, cảm thấy anh ấy là kiểu cậu ấm nhà giàu ăn chơi trác táng, không có tiền đồ. Mà người anh em Từ Gia Nguyên của anh ấy, mặc dù gia đình bình thường, nhưng rất có chí cầu tiến, thành tích cũng tốt, có thể cho cô ta cảm giác an toàn. Sau đó Kiều Vận Thi đá Ôn Hàn để đến với Từ Gia Nguyên, không những thế còn nhận được sự khen ngợi từ bạn bè vì cảm thấy cô ta không phải kiểu con gái hám vật chất. Nhưng mà hiện tại, Kiều Vận Thi nhìn thiếu niên nhan sắc khuynh thành trước mặt, lại nhìn sang bạn trai hiện tại Từ Gia Nguyên đang ôm lấy mình, đột nhiên cảm thấy tiêng tiếc. Không so sánh thì sẽ không đau thương. Ôn Hàn trước mặt biết cách ăn mặc, có style, ngũ quan thanh tú, đẹp trai vô cùng. Đứng trước anh ấy, Từ Gia Nguyên nhìn tầm thường hẳn. Cơ bắp Từ Gia Nguyên vạm vỡ là thế, giờ nhìn chả khác gì một khối thịt thô kệch. Trong lòng Kiều Vận Thi hơi hối hận. Từ Gia Nguyên không phát giác ra suy nghĩ của cô gái bên cạnh, cậu ta cố ý ôm lấy Kiều Vận Thi đứng trước cửa, làm ra vẻ thân mật, chọc tức Ôn Hàn. Thực ra, Từ Gia Nguyên vốn luôn rất tự ti khi đứng trước người giàu có như Ôn Hàn, cậu ta luôn mong vượt mặt anh ấy ở một vài khía cạnh nhất định. Nhưng… cho dù cậu ta có nỗ lực thế nào cũng không thể vượt qua khoảng cách giai cấp, có lẽ trong tương lai chỉ có thể đi làm công cho loại người như Ôn Hàn. Vì vậy ngoài mặt cậu ta tỏ ra thân thiết với Ôn Hàn, nhưng thực ra trong lòng vẫn luôn so đo. Lần này hoành đao đoạt ái [1], coi như cậu ta thắng một ván. [1]: ý là cướp đoạt tình yêu Từ Gia Nguyên ôm chặt Kiều Vận Thi, cố tình cắn vào tai cô thầm thì to nhỏ, làm ra cử chỉ thân mật. Ôn Noãn chỉ cảm thấy buồn cười, không thèm nhìn bọn họ, đút tay vào túi quần rồi bỏ đi. Từ Gia Nguyên thấy “Ôn Hàn” không thèm đoái hoài, có hơi ngạc nhiên. Lúc đầu bị chơi một vố đau, Ôn Hàn đã vì chuyện này mà vô cùng tổn thương, tên này ngày ngày uống cho say khướt, đêm hôm còn gọi điện cầu xin Kiều Vận Thi quay lại. Sao hôm nay cứ như… biến thành một người khác. Từ Gia Nguyên nghĩ tên này hẳn đang giả vờ, cố tình gọi cô lại, nói: “Ôn Hàn, Vận Nhi đã là người của tôi rồi, hi vọng sau này cậu đừng làm phiền cô ấy nữa, có thể làm được không?” Ôn Noãn dừng bước, khóe miệng nở nụ cười biếng nhác: “Cậu đang nói chuyện với tôi à?” Ánh mắt đó… trìu mến như đang nhìn trẻ em thiểu năng trí tuệ. Mặt Từ Gia Nguyên sa sầm, lớn tiếng nói: “Tôi biết cậu vẫn chưa buông bỏ được, nhưng người Vận Nhi thích là tôi, nếu cậu cứ cố níu kéo thì người mất mặt chỉ có cậu thôi!” Cuối cùng, Ôn Noãn nghiêng người, ánh mắt lạnh nhạt, lẩm bẩm nói: “Đừng trách bố đây không cho mày cơ hội, là tự mày ngứa đòn.” Từ Gia Nguyên còn lâu mới sợ tên này, cậu ta ôm chặt Kiều Vận Thi, cười ngạo mạn: “Muốn đánh nhau à, tới đi.” Luận về đánh nhau, con gà luộc như Ôn Hàn đời nào là đối thủ của cậu ta. Khoé miệng Ôn Noãn cong lên. Đánh nhau? Không không, cô là học trò mẫu mực mà sư phụ cưng nhất, xưa nay chưa từng dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Có rất nhiều cách khiến đối phương phải khóc lóc kêu cha gọi mẹ. Ôn Noãn ung dung lấy điện thoại từ trong ba lô ra, bật chức năng chụp ảnh, sau đó điên cuồng chụp Từ Gia Nguyên và Kiều Vận Thi. Từ Gia Nguyên bối rối: “Ôn Hàn, cậu làm gì đó!” Ôn Noãn cầm điện thoại, 360 độ, chụp rõ nét động tác thân mật của hai người. “Cho cậu biết, bố đây sẽ mãi là bố của cậu.” Ôn Noãn mỉm cười cất điện thoại, đi bộ về lớp. Mấy đứa con gái nhìn thiếu niên vừa biếng nhác vừa tuấn tú này, cảm thấy sắp không thở nổi nữa, đẹp trai quáaa! Từ Gia Nguyên vẫn chưa hiểu Ôn Hàn đang giở trò gì. Chính vào lúc này, điện thoại của các bạn học đồng thời vang lên tiếng “ding ding”. Bọn họ mở điện thoại ra, nhìn thấy “Ôn Hàn” vừa gửi một đoạn video vào trong nhóm, trực tiếp tag giáo viên chủ nhiệm và chủ nhiệm phòng giáo vụ. “Yêu sớm một cách trắng trợn giữa thanh thiên bạch nhật ngay tại tòa dạy học, thầy cô có xử lý không, không xử lý ngày mai em cũng mở một dàn harem luôn.” Trong video, Từ Gia Nguyên ôm lấy Kiều Vận Thi chim chuột, động tác vô cùng thân mật. Mọi người: ….. Ra chiêu độc thôi rồi, móa nó thế này chỉ có nước đi ăn cớt thôi. Video được gửi chưa đầy hai phút, Từ Gia Nguyên và Kiều Vận Thi đã được mời lên văn phòng “uống trà”. Trường Trung học Thập Tam là trường trung học trọng điểm của cả nước, các giáo viên quyết sống mái với vấn nạn yêu sớm, nghiêm túc tuân thủ theo tôn chỉ “thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót”. Các học sinh thường ngày lén lút yêu đương đều phải giấu như mèo giấu phân, Từ Gia Nguyên lại cả gan chim chuột ngoài lớp học, quan trọng là còn bị “Ôn Hàn” quay lại! Lần này hai người kia không chết thì cũng bị lột da. * “Ôn Hàn” lành bệnh, vừa đến trường đã bóc phốt đôi tra nam tiện nữ, nổi tiếng khắp trường, qua một đêm đã có cả đống người hâm mộ, thư tình của các bạn nữ thi nhau chất đầy ngăn kéo của cô. Thậm chí còn có nữ sinh chặn cửa toilet, tỏ tình với Ôn Noãn. Một chân của Ôn Noãn vốn đã bước vào nhà vệ sinh nữ, nhìn thấy nụ cười dần héo đi của cô gái trước mặt, chỉ đành ngượng ngùng rút chân về, khó khăn đi vào nhà vệ sinh nam. “Ôn Hàn, em thật sự thích anh.” Khóe miệng cô giật giật: “Thích, thích cỡ nào thì cũng phải đợi anh giải quyết nhu cầu đã.” “Ừa ừa! Em đợi anh Hàn nhoa!” Ôn Noãn đóng cửa nhà vệ sinh nam lại, đồng thời nói với nữ sinh kia: “Giúp anh canh cửa, đừng để mấy thằng con trai khác đi vào!” Nữ sinh vui vẻ nói: “Tuân lệnh anh Hàn! Em nhất định sẽ canh giữ dung nhan của anh!” Ôn Noãn đóng sập cửa lại, liếc nhìn nhà vệ sinh nam trống trải, sau đó đi thẳng vào phòng trong. Không ngờ vừa quẹo vào góc đã nhìn thấy một thiếu niên xinh đẹp ngồi bên bệ cửa sổ. Thiếu niên chốc chốc lại nhìn trời, nhìn mây, đầu ngón tay thon dài rũ xuống một cách tự nhiên, giữ lấy đầu lọc đang lượn lờ khói thuốc. Cậu nhuộm tóc trắng, hơn nữa còn rất rối. Kiểu tóc phá cách như vầy rất khó chinh phục, nhưng thiếu niên này đã hoàn toàn làm chủ được nó. Cậu mặc một bộ đồng phục rộng rãi sạch sẽ, làn da trắng như giấy, ngũ quan toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, dường như không để thế giới này vào mắt. Ở sư môn, Ôn Noãn cũng coi như đã nhìn thấy không ít trai đẹp, nhưng người này, thực sự nhìn rất điển trai. Ôn Noãn đứng nghệt ra tại chỗ, trong lúc cô quan sát, cậu cũng quay lại liếc Ôn Noãn một cái. Đường cong nơi đôi môi cậu thật mỏng, là kiểu nhếch miệng cười thì sẽ vô cùng quyến rũ. Ôn Noãn nghĩ… có cần mời ông nội này ra ngoài trước không nhỉ. Ai ngờ, trong khoảnh khắc ánh mắt lướt qua, thiếu niên đột nhiên hất đầu thuốc về phía cô. Ôn Noãn không kịp đề phòng, ngả người về phía sau, tránh được đầu thuốc. Xém nữa bỏng cả mặt. Nứ** hả! Thiếu niên thấy “cậu” né được, đáy mắt tẻ nhạt chợt lóe lên một tia kinh ngạc, khẽ “chậc” một tiếng. Né được à, thôi bỏ đi. Cậu ta nhảy xuống bệ cửa sổ, uể oải đi tới, bước ngang qua người cô. Trong lòng Ôn Noãn thầm chửi cả trăm lần cái đầu cha mày, nhưng vẫn nhặt đầu thuốc lên, sau khi dập thì vứt vào thùng rác. Cô luyện võ từ nhỏ, tu thân dưỡng tính, tính cách cũng tương đối ôn hoà. Chỉ cần đừng quá đáng quá, cô sẽ không tự tiện làm tổn hại bất kì ai. Sau khi giải quyết xong “nhu cầu lớn lao của đời người”, Ôn Noãn ra ngoài, hỏi nữ sinh giúp mình canh cửa: “Người vừa nãy là ai thế, tóc tai trắng hếu, lại còn ngạo mạn.” Cô gái kinh ngạc nói: “Anh mất trí nhớ à? Giang Trác mà cũng không nhớ!” Ôn Noãn dĩ nhiên hoàn toàn xa lạ với cái tên này, cô hỏi: “Cậu ta có thù gì với tôi à? Tự nhiên đi hất đầu thuốc vào mặt tôi, xém nữa thì bị bỏng.” “Thế là khách sáo lắm rồi đấy!” Em gái này vừa nhìn là biết kiểu chuyên đi chim lợn trong trường, cô nàng bày ra dáng vẻ hít drama, hào hứng nói: “Tháng trước anh viết một bức thư níu kéo đầy mùi mẫn cho bạn gái, chả biết thế nào lại nhét thư tình vào hộc bàn của Giang Trác, chọc mù mắt cậu ta, vừa nãy không tẩn cho anh một trận là hoà nhã lắm rồi.” Ôn Noãn: …. Má nó, “tôi” viết thư níu kéo người khác? Lại còn gửi nhầm người? “Tôi” có phải đầu heo không vậy? Mời các bạn mượn đọc sách Giả Trai Lại Bị Nam Thần Coi Trọng của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.
Con Mồi Nguy Hiểm
"Ding Dong...!Ding Dong..." Tiếng chuông cửa vang lên trong căn hộ yên tĩnh. Lục Ninh Thần vốn đang tắm ngay lập tức tắt nước, mặc áo choàng tắm chạy ra ngoài. Tiếng chuông càng lúc càng reo nhanh biểu thị sự nóng nảy của người bên ngoài. "Tới liền, tới liền đây." Không biết ai lại đến vào giờ này nhỉ. Ninh Thần vừa mở cửa liền nhìn thấy Tô An bên ngoài cửa. "Chị, sao chị lại đến đây?" Đứng bên ngoài là người phụ nữ chạc chừng ba mươi. "Chị có tin vui muốn báo cho em đây." Tô An nhìn thấy cô thì không kiềm nổi sự hào hứng. Cô nhíu mày hiếu kỳ. "Là tin vui gì?" "Chúng ta vào nhà trước đi rồi chị sẽ nói cho em biết." Chị ta chủ động đóng cửa lại, đẩy cô vào trong phòng khách, kéo cô ngồi xuống sofa với mình. Trong khi Ninh Thuần còn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra. "Rốt cuộc là chuyện gì mà chị vui đến như vậy?" Cô tò mò đến chết đi được. "Em biết Liêu Thần Duệ chứ?" Tô An hỏi cô. Lục Ninh Thuần ngu ngơ lắc đầu. "Không biết, ai vậy chị?" Người bên cạnh không hề vui với câu trả lời của cô liền phàn nàn. "Cô bé à, Liêu Thần Duệ mà em cũng không biết sao? Em nên xem nhiều tin tức và đọc báo đi. Làm nhà văn như em thì chết rồi." Từ trong túi xách của mình, Tô An lôi ra một cuốn tạp chí kinh tế thời đại, lật nhanh ra một trang chính giữa, đặt ra trước mặt cô. Lục Ninh Thuần nhìn thấy trêи báo là hình ảnh của một người đàn ông anh tuấn, ngũ qua như được điêu khắc qua, sắc xảo góc cạnh. Bộ âu phục đắt tiền trêи người khiến cho hắn càng thêm uy quyền. Cặp môi mỏng không nở lấy một nụ cười nhưng lại thu hút ánh mắt của người khác. "Anh ta chính là Liêu Thần Duệ, là một trong những tỷ phú trẻ nhất Châu Á, là tài phiệt đời thứ ba. Hiện nay đang nắm giữ chiếc ghế tổng giám đốc của Liêu thị. Và là người sáng lập thương hiệu xe hơi điện Puissant." Thân thế nghe qua đã khiến người ta nặng tai. "Nhưng mà anh ta thì có liên quan gì đến tin vui chị muốn nói với em?" Cô vẫn chưa hiểu lắm. "Trợ lý của anh ấy đã liên lạc với chị nói rằng muốn mời nhà văn Violet chấp bút cho cuốn tự truyện sắp tới của Liêu tổng." Tô An là người quản lý mà cô đã thuê cách đây hai tháng. "Tự truyện? Nhưng em chưa viết bao giờ cả." Đôi lông mày xinh đẹp lại cau lại. "Em chưa viết thì bây giờ hãy viết. Ninh Thuần à, đây là một cơ hội cực tốt đó, số tiền em thu được từ công việc này có khi còn nhiều hơn khi em viết tiểu thuyết nữa đó." Tô An hào hứng giảng giải cho cô. Trêи gương mặt xinh đẹp của Lục Ninh Thuần hiện lên vẻ e dè, chưa muốn chấp thuận. "Nhưng mà viết tự truyện sẽ dễ làm mất cảm hứng viết tiểu thuyết lắm, em nghe nói thế." Thấy cô không hề hào hứng với tin vui này, Tô An ngay lập tức cau có. "Con bé này, em nhìn xem một năm qua em có viết được cuốn sách nên hồn không, nhà xuất bản còn mặt nặng mày nhẹ kìa, em còn làm giá? Nghệ thuật thì cũng cần cơm ăn chứ?" Lần đầu tiên cô mới thấy Tô An thẳng thắn mắng cô như vậy. Nhưng mà chị ta cũng có ý đúng của mình. Nhà văn Violet nổi lên nhờ hai quyển tiểu thuyết ăn khách, Mây Trôi Bên Gió và Đỉnh Cao Danh Vọng, đã làm mưa làm gió khắp mạng xã hội, phá vỡ kỷ lục doanh thu gần hai năm trước. Nhưng một năm trở lại đây, cô không ra được một quyển tiểu thuyết nào ra hồn cả. Lục Ninh Thuần đành hạ giọng. "Thì ít nhất chị cũng nên cho em thời gian suy nghĩ đã chứ?" Tô An nghe cô nói cũng không muốn thúc ép cô quá nên liền thuận theo Ninh Thuần. ***************** Lục Ninh Thuần ghét nhất là ngày đầu tuần. Càng ghét phải ra đường vào sáng thứ hai. Vậy mà sáng sớm hôm nay, Tô An đã đến và dựng đầu cô dậy, còn nói. "Hôm nay là thứ hai sẽ kẹt xe chúng ta phải đi sớm." Và rất nhanh cô đã bị bưng lên xe. Một tiếng sau, Lục Ninh Thuần đứng trước một toà khổng lồ có biển hiệu phía trước. Liêu thị. Đúng vậy cô đã đồng ý chấp bút viết tự truyện cho người đàn ông quyền lực kia. Tuy Tô An nói là sẽ để cô suy nghĩ nhưng cứ thử cô không đồng ý xem. Còn lâu mới yên thân với chị ta. Trợ lý của Liêu tổng trực tiếp xuống cổng đón hai người lên. Hai người được dẫn vào một phòng họp loại nhỏ. Sau khi ba người ngồi xuống, trợ lý Trương Luân đem đến cho người bản hợp đồng. "Trong bản hợp đồng này đã ghi rõ các điều khoản, hai người hãy đọc kỹ lần nữa. Có gì thắc mắc cứ hỏi tôi. Sau khi xuất bản ngoài tiền thù lao tác giả Violet nhận được sẽ có 15% tiền hoa hồng trêи doanh số bán ra." Trương Luân thấp giọng nói. Đừng nói đến tiền hoa hồng, chỉ cần nhìn số tiền thù lao trêи giấy thôi cũng đủ làm người ta quỳ xuống tạ ơn đức mẹ, thiên chúa, đức phật rồi. "Mỗi tuần, Liêu tổng sẽ dành cho cô sáng chủ nhật để trò chuyện cùng ngài ấy ngay tại văn phòng làm việc và sẽ có hai ngày bất kỳ trong tuần, cô phải đi làm cùng Liêu tổng." Anh ta lại hướng về cô nói. Lục Ninh Thuần có hơi kinh ngạc. "Tôi phải đi làm cùng Liêu tổng?" Trương Luân cẩn thận giải thích. "Liêu tổng muốn cô có một trải nghiệm thực tế. Để viết được một cuốn tự truyện hay thì tác giả phải đồng cảm với nhân vật chính mà phải không? Tận mắt chứng kiến những gì mà nhân vật chính trải qua thường ngày sẽ tốt hơn cho việc viết sách của cô. Đó sẽ là một trải nghiệm tốt." Lời của người trợ lý quả thực rất thuyết phục cô. Anh ta nói cũng rất đúng mà. Cô lại cúi xuống đọc lại bản hợp đồng một lần nữa. "Nhưng mà, hôm nay Liêu tổng không đến gặp chúng tôi sao?" Tô An bất chợt thấy lạ hỏi. "À...! Xin thứ lỗi, sáng hôm nay Liêu tổng có lịch trình quan trọng nên không thể đến gặp nhà văn Violet đây. Mong hai người thông cảm." Trương Luân nhẹ giọng nói. "À vậy à." Tô An có chút thất vọng. Hợp đồng rất nhanh được ký kết, cô giữ một bản bên kia sẽ giữ một bản. ****************** Sau khi ký hợp đồng, Lục Ninh Thuần tách ra khỏi Tô An đi tới một nhà sách gần đó. Đi qua một loạt quầy sách, cô liền nhìn thấy những tiểu thuyết của mình đang được bày bán trêи kệ. Đúng lúc có hai nữ sinh đang đứng gần đó, họ cũng đang lựa sách của nhà văn Violet. "Nè, cậu đọc cuốn này chưa? Đây là quyển sách yêu thích của mình đó." Một trong hai nữ sinh vừa nói vừa cầm lấy cuốn Mây Trôi Bên Gió. "Của nhà văn Violet phải không? Nghe nói quyển này hay lắm." Lục Ninh Thuần đứng ngay bên cạnh gõ gõ ngón tay lên kệ sách. Hai nữ sinh bàn luận sôi nổi về nội dung của quyển sách mà không hề hay biết tác giả đang đứng ở bên cạnh họ. Vốn dĩ Lục Ninh Thuần chưa từng xuất hiện trước truyền thông, ngay cả fansign cũng không có tổ chức. Đột nhiên điện thoại trong túi của cô rung lên. Lục Ninh Thuần nhìn màn hình điện thoại nhấp nháy, chậm chạp trượt điện thoại. "Tôi nghe đây." "Rảnh không?" "Có chuyện gì vậy?" Cô hỏi. "Muốn chơi cờ với tôi không?" Giọng bên kia đầy khiêu khích. "Rất sẵn lòng.". Mời các bạn mượn đọc sách Con Mồi Nguy Hiểm của tác giả Biến Kỷ.