Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai

Phụ mẫu đặt cho nàng cái tên Vũ Văn Lạc Trần, càng ngẫm càng thấy, cuộc đời nàng cũng chìm nổi vô định như hạt bụi giữa cõi trần ai. Cả tuổi ấu thơ, cả thời thiếu nữ, trong mắt, trong tim nàng chỉ có duy nhất hình bóng của người ấy. Y là trời, là đất, là cả quá khứ lẫn tương lai của nàng. Nàng yêu y mà không dám thổ lộ với y, chỉ đành tự giày vò trong niềm mong mỏi và nỗi nhớ thương da diết. Trớ trêu thay, khi nàng và y thừa nhận tình cảm của mình dành cho đối phương thì cũng là lúc tai họa giáng xuống, cả hai đều không thể vượt qua sự ngăn trở của hai chữ “thân phận”. Đến nước này, nàng chỉ còn cách quên đi tất cả, dù cái giá mà nàng phải trả là nỗi đau đớn thịt nát xương tan, gân cốt đứt lìa. Vậy mà tại sao, khi gặp lại y, dù không còn một sợi ký ức, nàng vẫn không kìm được lòng yêu y? Tình yêu này, cuộc trùng phùng này, là duyên phận hay lại thêm một kiếp nạn…? *** “Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai” là câu chuyện về những người đã đánh mất tình yêu của mình. Nổi tiếng là một cây viết biết cách khiến độc giả thổn thức, Diệp Lạc Vô Tâm có lẽ sẽ khiến bạn đọc “khóc như mưa” khi đọc tác phẩm mới - Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Được biết đến với tên gọi Hồng trần độ, trước khi xuất bản, cuốn sách này đã âm thầm khiến nhiều độc giả đau lòng. Bởi câu chuyện tình bi thương giữa hai nhân vật chính Lạc Trần và Sở Thiên - hai kẻ đơn côi chấp nhất giữa đời, chỉ dung nạp duy nhất bóng hình của đối phương trong tim. Tuy nhiên, sau khi cuốn sách được mua bản quyền xuất bản tại Việt Nam, nữ tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đã quyết định viết lại một kết cục khác và chỉnh sửa một số chi tiết để làm nên một Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai hạnh phúc hơn, say đắm hơn dành riêng cho bạn đọc Việt. Truyện bắt đầu khi tiểu thư Lan Hoán Sa của Lan Hầu Phủ tỉnh lại sau một thời gian dài hôn mê. Nàng mang vẻ đẹp mong manh như đóa phù dung trong sương mai. Khuôn mặt kiêu sa với nét buồn luôn thoảng trên khuôn mặt khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ tự hỏi: “điều gì đang vương trong đôi mắt nàng?”. Ngay cả vị vương gia Vũ Văn Sở Thiên của Tuyên quốc - chiến thần nổi tiếng máu lạnh khắp các chiến trường khiến mọi đội quân phải hãi hùng - cũng phải lặng mình khi lần đầu gặp nàng. Không giống như những lời đồn về người đàn ông có khuôn mặt khiến phái nữ phải e thẹn và có cái nhìn làm đàn ông khắp thiên hạ phải lạnh sống lưng, Vũ Văn Sở Thiên đứng trước mặt Lan Hoán Sa luôn chăm sóc tận tình và dịu dàng tựa dòng suối nước nóng giữa trời đông. Sở Thiên dù chỉ mới gặp lần đầu đã đoán được căn bệnh của Lan Hoán Sa, mới tiếp xúc đôi lần mà dường như đã quen thuộc hết thói quen của nàng. Dù mới ở trong Lan hầu Phủ vài ngày nhưng dường như đâu đâu cũng đều có bóng hình chàng. Chàng là người luôn nhìn nàng đắm say nhưng trong ánh nhìn nóng bỏng ấy lại như đang kiếm tìm một hình bóng nào đó khác... Đắm chìm trong sự dịu dàng nồng nàn của chàng giống như một giấc mơ dịu êm quen thuộc, Lan Hoán Sa không hề biết rằng, nàng trông giống hệt một người, người con gái mà Vũ Văn Sở Thiên yêu sâu đậm - Vũ Văn Lạc Trần… Liệu trên thế gian này, sẽ có thể có hai người con gái không-liên-quan-đến-nhau mà lại giống nhau từ tính tình đến ngoại hình như vậy? Sự tồn tại của Lan Hoán Sa không biết có liên quan gì đến Vũ Văn Lạc Trần hay không, nhưng chắc chắn đó là liều thuốc hy vọng, cứu sống trái tim tưởng như đã chết của Vũ Văn Sở Thiên. Ít ra, chàng có thể tin tưởng rằng người con gái đã từng quyết tuyệt lấy cái chết để hồi đáp tình yêu của chàng còn sống trên thế gian này. Ít ra chàng có thể tự nhủ lòng mình rằng họ vẫn còn gặp lại dù cho mối tình của họ chỉ mong manh tựa “sợi khói mỏng lạc giữa trần ai”. Ngay từ tên gọi, cuốn sách đã gợi nên trong người đọc một nỗi đơn côi man mác, giống như một sự báo trước, rằng câu chuyện này cũng sẽ khiến người đọc vấn vương trong một nỗi buồn mơ hồ. Không chỉ là mối tình của Lạc Trần hay Sở Thiên, mà trong Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai cũng có không ít những đoạn nhân duyên khiến người đọc tiếc nuối. Đó là mối tình của một vị thần y nổi tiếng giang hồ, người đã nhẫn tâm chế ra độc “Hoa dao chi thủy” không có cách nào trị nổi. Loại độc đã khiến cả vạn người chết trong đau đớn, và khiến chính vị thần y đó đánh mất đi tình yêu của đời mình. Cho tới tận lúc biết người vợ mình hằng yêu thương hạ độc mình, người đàn ông đó cũng bình thản uống hết chén rượu. Ông không hề nói lên sự thật đằng sau: “Dao hoa chi thủy” được chế ra chính là để đánh đổi mạng sống của vợ và con gái ông, nếu không chế nó, họ sẽ không thể sống… Đó cũng là mối tình oan nghiệt của đời trước, một vị vương gia quyền uy đã bỏ cả vương vị để dấn thân vào giang hồ, chỉ cần mỹ nhân, không cần giang sơn. Cuối cùng ngay cả tình yêu của đời mình, vị vương gia này cũng đành lòng buông tay. Và mối tình si đau đớn của của thánh nữ Lan Tộc, vì một người đàn ông ngoại tộc đã cả gan ăn cắp thánh vật hỏa liên để giúp người ấy hoàn thành tâm nguyện. Nàng cũng vì người ấy mà chạy trốn khỏi người đàn ông đã si mê, nâng niu nàng bấy lâu. Thế nhưng kết cục nhận lại chỉ là một nỗi mòn mỏi đợi chờ một hình bóng không bao giờ quay về. Thế đó, những mối tình qua câu chuyện mới của Diệp Lạc Vô Tâm cũng giống như chính chủ đề của cuốn sách, chỉ là “sợi khói” mong manh tựa những vạt nhớ thương mờ ảo, dễ dàng mất hút giữa trần gian mênh mang. *** Khi chuẩn bị đọc "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" mình đã bỏ qua hết những thói quen như xem thể loại, đọc giới thiệu và lướt comment… chỉ vì muốn giữ một trạng thái tốt nhất khi đọc truyện. Tại sao mình phải nghiêm khắc với bản như thế ư? Lý do rất đơn giản vì mình sợ bị ảnh hưởng cảm xúc bởi các yếu tố bên ngoài ạ. Các bạn còn nhớ lời giới thiệu của Amunbooks Đinh Tị không ạ? Rằng "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" sẽ có “PHIÊN BẢN HOÀN TOÀN KHÁC so với bất cứ ấn bản nào đã được edit trên mạng”, “nhằm giúp cho kết cấu truyện được chặt chẽ hơn, tình tiết truyện được mềm mại hơn và quan trọng nhất là để kết thúc truyện được rõ ràng, viên mãn hơn, phù hợp với bối cảnh văn hóa Việt Nam. ” (*) Vì thế, nếu bạn hỏi "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có ngược không? Đương nhiên là KHÔNG NGƯỢC mới là là lạ ý. Đáng lẽ phải hỏi là ngược ít hay ngược nhiều cơ nhưng điều quan trọng là truyện kết HE đó nha, không phải là OE hướng SE giống bản edit trên mạng đâu nhé! Mình vẫn luôn thắc mắc tại sao truyện lại có tên là "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai", và đến tận khi đọc hết truyện mình vẫn không biết nó có ý nghĩa thật sự là gì? "Lạc giữa trần ai" khiến mình nghĩ đến tên nữ chính - Vũ Văn Lạc Trần là “hạt bụi bay trên mặt đất, bất luận có bằng lòng hay không cũng chỉ có thể theo gió mà đến, cùng gió mà đi.” (**). Vậy còn sợi khói là gì đây? Về bìa truyện mình chỉ muốn nói rằng: Cảm thấy nó nhạt nhoà và không còn đặc biệt nữa rồi, nhìn cứ nhan nhãn những bìa cổ đại trước đó như “Trường hận” và “Tình đầu của tiểu yêu”... Nét khác biệt có lẽ sợi khói đấy, nói mới nhớ ban đầu mình xem bản demo tập 1 mình còn nghĩ đó là vạt áo bay trong gió nữa đấy, vài ngày sau nhìn thấy thập 2 mới thấy ngộ ngộ. Đọc cái tên xong tự cười một mình luôn: Hoá ra là vậy, không phải vạt áo bay mà là sợi khói ???????? Lần này mình không thích cách dàn trang và căn lề cuốn "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai". Tại sao như thế? Vì lề căn lề eo hẹp, muốn đọc thì phải mở rộng cuốn truyện thêm, như thế sẽ tăng thêm tỷ lệ sách bị gãy gáy cao hơn. Mặc dù rất muốn thử chất lượng nhưng mà mình sẽ đau lòng. Truyện được dịch mượt, không có sai sót lỗi chính tả nhưng lỗi font chữ vẫn có. "Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai" có 3 phiên bản: (Các bạn lưu ý nhé). - Bản siêu đặc biệt: 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có lời chúc và chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ không có chữ ký - Bản đặc biệt: có 2 thẻ nguyệt ước, gồm: 1 thẻ có chữ ký viết tay của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm + 1 thẻ bình không có chữ ký - Bản thường: 2 thẻ nguyện ước không có chữ ký. Nói về tác phẩm lần này của Diệp Lạc Vô Tâm, mình cảm thấy câu chuyện này dẫn dắt mình rất nhiều cảm xúc. Nam chính Vũ Văn Sở Thiên lần này cũng rất khác với nam chính ở những tác phẩm trước đó của Diệp Lạc Vô Tâm. Nói sao ấy nhỉ, chàng không bá đạo, không dùng tất cả thủ đoạn để ép người chàng yêu giờ giờ khắc khắc ở bên cạnh. Khi yêu một người chàng sẽ toàn tâm toàn ý an bài cho nàng cuộc sống tốt nhất, dù khi ở bên cạnh hay rời xa, dù là lúc nàng không còn nhớ chàng là ai. Vũ Văn Sở Thiên có yêu Vũ Văn Lạc Trần không? Có, có yêu. Yêu sâu đậm. Nhưng tình yêu của chàng dành cho nàng sẽ không đem lại cuộc sống bình yên, cho nên chàng đẩy nàng ra khỏi mình, khiến nàng đau khổ, còn chính mình đầy vết thương. Đây rốt cuộc là lương duyên hay vẫn là nghiệt duyên! “...Muội không hận huynh ấy, muội chỉ hy vọng nếu kiếp sau còn gặp lại, muội và huynh ấy sẽ là những người xa lạ chưa từng quen biết.” (**) ___________ Lưu ý : (*): được trích từ thông báo trên Fanpage Amunbooks Đinh Tị (**): được trích từ truyện Sợi khói mỏng lạc giữa trần ai. Review by #Tâm_Thần - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Sợi Khói Mỏng Lạc Giữa Trần Ai của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh!
Bên trong căn phòng sang trọng, một cô gái thân thể trần truồng bị treo trên không trung, ngọn roi vô tình từng chập, từng chập rơi vào trên da thịt trắng nõn. Đôi mắt hắn bén nhọn sáng quắc, lời nói lạnh tanh từ môi mỏng phun ra: "Nói, nghiệt chủng trong bụng cô là của ai?" Ninh Tự Thủy suy yếu, không còn chút hơi sức, giọng điệu kiên quyết: "Nghiệt chủng là của anh!" "Nếu không chịu nói, thì cô mang theo nghiệt chủng của mình cùng nhau xuống Địa ngục". Hắn ở bên trong thư phòng thân mật với người khác, cô chân trần bước qua năm thước lửa than ra đi, mới phát hiện …… từ trước đến giờ, cô không có cách nào, không ngừng yêu thương hắn. Trong bệnh viện, cõi lòng cô đầy mong đợi hắn xuất hiện, cô cho rằng hắn sẽ quan tâm mình, nhưng cô không nghĩ đến, rốt cuộc ……… Đầu ngón tay của hắn xẹt qua da thịt non mềm của đứa trẻ, cười lạnh: "Cô nhìn xem, vóc dáng của nó rất giống cô ………… cũng hèn mọn như nhau". "Đừng . . . . . ." Thân thể nhỏ bé từ trời cao cấp tốc rơi xuống, máu tanh trào ra lạnh lẽo, so với pháo hoa càng lạnh lẽo hơn. Ba năm hôn nhân triền miên hoan ái, nổ lực hết mình, đổi lấy cũng chỉ là sự trả thù điên cuồng của hắn, tổn thương, đổ vỡ. Lễ đính hôn ngày đó, hắn trả lời phỏng vấn trên TV, tin tức truyền trực tiếp hình ảnh của hắn và cô dâu vô cùng ân ái mà ở trong phòng tắm, nơi nơi đầy máu tươi, cô dùng phương thức đoạn tuyệt ……..... dùng máu tươi của mình để rửa sạch, xóa hết ba năm tình cảm. . . . . . Hy Yên giới thiệu vắn tắt văn án, tên sách, nghe nói nội dung cũng không tệ lắm, hoan nghênh mọi người xem trước văn án, quyết định tiếp tục theo dõi hay tạm biệt! Lần đầu edit truyện ngược, mong mọi người ủng hộ  *** Giữa không trung, ánh đèn thủy tinh màu vàng nhạt, ấm áp tỏa ra; trong căn phòng nhỏ được thiết kế sang trọng, xa hoa, sàn nhà gỗ Italy thủ công được phủ lên thảm lông cừu cao cấp, mềm mại khó tin. Chỉ nhìn cũng làm người ta cảm thấy ấm áp. Cô gái bị treo trên không trung, cả người trần truồng, ánh sáng mờ mờ trực tiếp chiếu thẳng trên da thịt của cô; hai chân bị kéo ra nhục nhã, dùng dây thừng kéo ra, chỗ kín đáo cũng hiện ra. Roi da trong tay từng chập, từng chập vô tình rơi vào trên thân thể cô, roi da và da thịt tiếp xúc phát ra âm thanh giống như miếng thịt bị đặt trên lò nướng nóng rực, phát ra âm thanh chát, chát. Đôi con ngươi sắc bén của hắn nhìn chằm chằm, lời nói lạnh tanh từ môi mỏng phun ra: "Nói, trong bụng cô là nghiệt chủng của ai?" Ninh Tự Thủy ngẩng mặt lên, đôi mắt ảm đạm không có ánh sáng, nước mắt trên gương mặt đã khô cạn không biết bao nhiêu lần, đau đớn nói: "Cái này là nghiệt chủng của anh!" “Chát …..” Roi da lại vô tình rơi vào trên da thịt của cô, sợi roi buộc chặt người cô phát ra âm thanh lạnh lẽo, con ngươi sắc bén, cô quật cường như vậy làm cho hắn càng thêm khẳng định, trong bụng của cô là con hoang của người khác. "Ninh Tự Thủy, cô cho rằng tôi không nở động đến cô sao?" Ninh Tự Thủy nhếch môi nở nụ cười thê lương: "Trên thế giới này, còn có cái gì mà anh không dám làm sao?" Con ngươi lạnh lùng của hắn nheo lại. Vứt roi da trong tay trên mặt đất, không nhìn những vết thương trên người cô. "Nếu không chịu nói, vậy thì cô hãy mang theo nghiệt chủng của mình cùng nhau xuống địa ngục". Có tiếng chân xoay người rời phòng. Ánh đèn đã lên rực rỡ, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhà nhà đốt đèn, đầu ngón tay thon dài kẹp mẩu thuốc lá chợt lóe sáng, mái tóc rũ xuống, vóc người cao gầy của hắn, làn khói trắng lượn lờ, khiến người ta cảm thấy hắn cũng không tồn tại chân thật. "Kỷ thiếu gia, chị dâu đã hôn mê. Vết thương đã xử lý, chỉ là cô ấy có dấu hiệu sinh non, nếu còn tiếp tục như vậy một lần nữa, đứa bé sẽ không giữ được". Đường Diệc Nghiêu đứng sau lưng hắn, hắn quay qua, quét ánh mắt tức giận làm cho lòng người sinh ra sợ hãi. "Ừ". Kỷ Trà Thần môi mỏng cuối cùng chỉ phun ra một chữ. Mắt phượng thâm trầm sâu thẳm, cất giấu quá nhiều thứ. Mặc dù đã đi theo hắn mười năm,Đường Diệc Nghiêu cũng chưa bao giờ hiểu rõ hắn. "Thật ra thì. . . . . . Chuyện này có hiểu lầm gì không? Ba năm nay, chị dâu đối với anh ngoan ngoãn phục tùng, nói chuyện với anh cũng không dám lớn tiếng. Làm sao có thể làm ra chuyện có lỗi với anh? Kỷ thiếu gia, Ninh Tự Thủy không phải. . . . . .như những người phụ nữ khác. . . . . . "Đường Diệc Nghiêu". Kỷ Trà Thần không nhẹ không nặng kêu tên hắn, xoay người lại, ánh mắt bén nhọn rơi trên người Đường Diệc Nghiêu, trong giọng nói tràn đầy ý tứ cảnh cáo. Đường Diệc Nghiêu âm thầm thở dài một cái, đi theo hắn nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng hiểu một chút tính tình của hắn. Giờ phút này vẫn không muốn ngồi trên mông cọp nhổ lông đít. "Tạm thời giữ lại đứa bé". Đường Diệc Nghiêu xoay người, trong nháy mắt đó nghe hắn hạ giọng nói, không nghe ra buồn vui. Không khỏi cười một tiếng, Kỷ thiếu gia chính là như thế, trong nóng ngoài lạnh, đối với Ninh Tự Thủy vĩnh viễn không hạ được quyết tâm. Ninh Tự Thủy mở mắt ra nhìn hoàn cảnh quen thuộc, ngón tay không khỏi vuốt ve trên bụng khô quắt; nước mắt lặng lẽ không tiếng động rơi ra, bên tai cô tất cả đều là giọng nói lạnh lẽo vô tình của hắn, "Nghiệt chủng. . . . . . Nghiệt chủng. . . . . ." Yêu thương Kỷ Trà Thần, nhất định là thất bại thảm hại của cô. Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh! của tác giả Kỷ Hy.
Dựa Vào Hơi Ấm Của Em
Truyện Dựa Vào Hơi Ấm Của Em của tác giả Cúc Tử là truyện ngôn tình xoay quanh cuộc sống của các nhân vật như Chu Lạc.  Cuộc sống xung quanh biết bao nhiêu người, ai ai cũng có đôi có cặp, vậy mà nhìn lại Cô nàng Chu Lạc vẫn chưa có ai bên cạnh. Có phải do bản thân nàng quá thông minh khiến không chàng trai nào dám đến gần chăng? Nhưng rồi một hôm, có hai chàng trai tới với nàng, nàng bối rối không biết bản thân nên làm gì, nên chọn ai bây giờ?? *** Trong khi, các bạn nữ học cùng với cô, các nữ đồng nghiệp của cô, dù có dáng người cao hay thấp, gầy hay béo, hoặc không cân xứng như thế nào, cũng đều tìm được một nửa phù hợp với mình rồi, vậy mà Chu Lạc thì. Cảm ơn sự hợp tác của cô , ngày mai gặp lại. Cảm ơn sự hợp tác của cô , ngày mai gặp lại. Cảm ơn sự hợp tác của cô , ngày mai gặp lại Nguyên nhân của chuyện này cũng chỉ đơn giản vì Chu Lạc là một thần đồng, cô đã học vượt cấp, vào đại học từ năm 14 tuổi. Tôi đã nghĩ đến điều đó! Không có bạn bè cùng trang lứa, không có người có cùng suy nghĩ, đến khi ra trường, đi làm, lại trở thành một kẻ cuồng việc, tới lúc nhận ra cần tìm ý trung nhân, lo chuyện chung thân đại sự thì lại đã Chu Lạc cũng đã trở thành thành viên của “Hiệp hội những người muộn chồng” nói thẳng ra là “Hội Ế”. Tôi đã nghĩ đến điều đó!. Tôi đã nghĩ đến điều đó! Mua cuốn sách này lúc đang được giảm giá, giá trên tiki khá tốt so với giá bìa. Cá nhân mình rất thích bìa sách này, màu xanh lá cây nhẹ nhàng, với lại giấy in cũng dày dặn nữa. Tình tiết câu chuyện nhẹ nhàng, lời văn mạch lạc. Truyện không có quá nhiều nhân vật phụ mà thay vào đó tập trung chủ yếu vào hai nhân vật nam nữ chính, Chu Lạc và Đại Đổng. Mặc dù vậy nhưng mình vẫn thích nhân vật nam phụ Diệp Minh Lỗi hơn, chỉ tiếc là phân đoạn dành cho anh này hơi ít. *** Và rồi, ngay trong thời điểm “đỉnh cao” của cái sự ế, cuộc sống của Chu Lạc đột nhiên bị xâm nhập bởi 2 đối tượng vô cùng “khả nghi”. Cái gì cũng có cái giá của nó! Một người thông minh, láu lỉnh nhưng kém tuổi cô, một người đẹp trai, giàu có nhưng ngạo mạn. Cái gì cũng có cái giá của nó! Cả hai người khiến cho mọi chuyện đến với Chu Lạc đều rối như một mớ bòng bong. Nói gì thì cũng phải nói cho có lí. Rốt cục thì ai trong hai người này sẽ là người thành công trong việc giải cứu Chu Lạc khỏi “Hiệp hội những người muộn chồng”?. Nói gì thì cũng phải nói cho có lí. Một điểm cho thiết kế bì vì nhìn là có cảm giác lãng mạn tuy nhiên hình thực tế của trang bìa không sắc nét. Nội dung thì có vẻ mới mẻ vì nam chính vẫn đẹp trai, tài giỏi nhưng không giàu có như những truyện khác, thêm vào đó nam phụ thì hội tụ cả đẹp trai, tài giỏi và giàu có nhưng không ỷ thế, cậy quyền làm khó người khác, còn nữ chính thì do được gọi là thần đồng nên vì thế mà thể chất không theo kịp tài trí nên mới bị liệt vào hàng ế. Tuy nhiên tình huống để hai nhân vật chính xa nhau thì không hợp lý nên chỉ được bốn sao thôi. *** Rất nhiều người, bao gồm cả chính bản thân Chu Lạc, đều không hiểu tại sao cô lại cũng gia nhập vào “Hiệp hội những người muộn chồng”. Cô không xấu, không nghèo, không cường quyền, không có những thói quen sinh hoạt hay sở thích xấu, tính cách mặc dù không dịu dàng lắm nhưng cũng tuyệt đối không khó tiếp xúc. Nói tóm lại, vẫn là một cô gái thích hợp làm dâu với mọi gia đình, mọi hoàn cảnh. Không những thế, từ khuôn viên trường đại học cho tới đơn vị công tác hiện nay, những người xung quanh cô, động vật giống đực đều chiếm đa số. Các bạn nữ cùng học với cô, các nữ đồng nghiệp của cô, dù có dáng người cao hay thấp, gầy hay béo, hoặc không cân xứng như thế nào, cũng đều tìm được một nửa phù hợp với mình rồi. Dường như trước đây không lâu, bản thân cô vẫn là một cô bé vô lo vô nghĩ, vui mừng hồ hởi tham dự tiệc cưới của các anh, các chị. Chỉ hai năm gần đây, Chu Lạc phát hiện tần số tham dự tiệc cưới của mình bỗng trở nên ít hơn, sau đó, khi cô bắt đầu tới tấp nhận được thiệp mời dự tiệc đầy tháng, tiệc tròn một trăm ngày tuổi, tiệc sinh nhật... thì Chu Lạc thực sự cảm thấy có điều gì bất thường – tất cả bọn họ đều đã bỏ rơi cô! Cho dù là thành tích học tập hay thành tích công tác, mà ngay cả thi chạy một trăm mét trên sân vận động, Chu Lạc chưa từng bị rớt lại phía sau như vậy, thật đáng buồn, đáng than thở, đáng xấu hổ! Tại sao cô lại chậm chạp ngốc nghếch như vậy? Tại sao không sớm phát hiện ra sự ngắn ngủi của tuổi xuân và sự quý báu của thời gian? Sau khi vận dụng bộ óc với chỉ số IQ hơn người của mình để tiến hành suy nghĩ thấu đáo một hồi, cuối cùng Chu Lạc đã tìm ra được kẻ cầm đầu gây tội ác – thầy giáo tiểu học của cô. Đó là một anh chàng cắt đầu đinh ngốc nghếch, vừa mới tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm, chắc rằng năm đó cũng là một chàng trai trẻ bừng bừng khí thế, cái đó gọi là rung đùi tự đắc. Sau khi phát hiện ra trong lứa học sinh đầu tiên của mình, có cô bé “thần đồng” Chu Lạc với năng lực nhận thức và học tập vượt xa các bạn cùng độ tuổi khác, anh chàng liền mừng vui phấn khởi như bắt được vàng, chạy nhảy luồn lách khắp nơi cổ động cô vượt cấp. Bố và mẹ với lòng hư vinh cực cao của cô cũng trở thành trợ thủ đắc lực của anh ta, với mưu trí của mấy người hợp lại, bọn họ đã rút ngắn gần một nửa nhiệm vụ học tập vui vẻ của cô nhanh như một cộng một bằng hai. Từ đó, đưa cô vào một chặng đường đau thương, khác biệt hẳn so với mọi người. Sau khi học vượt cấp, Chu Lạc luôn được mọi người ca tụng là “thần đồng”. Thực ra, khi thi đại học, đã có mầm mống ca tụng rồi, bởi bì, tuy trường đại học mà cô thi đỗ cũng là “211”[1], cũng là “985”[2], nhưng lại không phải là hai trường thuộc hàng những trường đầu bảng. Mặc dù vậy, vì tuổi còn nhỏ, mới chỉ mười bốn, nên cô vẫn được đông đảo mọi người ca tụng một thời gian, các báo đài địa phương cũng đua nhau đưa tin, đăng ảnh. Mời các bạn đón đọc Dựa Vào Hơi Ấm Của Em của tác giả Cúc Tử.
Anh Em (Thủ Túc)
Nhân vật chính: Hách Tịnh, Đan Nhĩ Tín, Đan Nhĩ Nhã, Vu Hạo Dương, Vu Tĩnh Hàm. Phối hợp diễn: Hách Kính, Lương Thanh, Đan Dũng, Vu Tự Cường, Lí Băng.   Vì nguyên nhân gì mà một thiếu nữ có thể học cách bình thản đến lạnh lùng đối mặt với mọi việc ...Sau đó lại sống dậy lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ? Phải trải qua những gian khổ và thử thách khó khăn ra sao mới biên một thiếu niên vốn cá tính bướng bỉnh, lại cực kì phản nghịch ...Trở thành một thanh niên vĩ ngạn, đủ sức đảm đương tứ phía?   Những chuyện đã trôi qua, những khi nhớ lại, thật khiến con người cảm thấy bồi hồi, ca thán Khi đó mới phát hiện những trải qua bao nhiêu bất trắc, bao chuyện không như ý, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu bât công Cuối cùng mới cùng nhau đi được đến ngày nay Đây là câu chuyện về tình yêu và tình thân, có thêm lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhân sinh và giá trị con người cần một ít gì đó để lên men. *** Ánh hoàng hôn trong ngày hè tươi sáng, trên mặt cỏ của hoa viên Nhai Tâm ở trung tâm thành phố C, vài thiếu niên có dáng vẻ học sinh hoặc ngồi hoặc đứng, có người vừa cười vừa tán gẫu, có người đùa giỡn, còn có người tràn đầy hăng hái quan sát người đi đường tới lui, nhìn như thoải mái thư giản, lại tràn đầy sức sống. “Đan Nhĩ Nhã, khoa kiến trúc đại học A không phải đã chọn mày sao, còn chăm chỉ như vậy làm gì?” Một thiếu niên mày rậm nhanh nhẹn chui đầu vào nhìn bức vẽ của bạn học, bất mãn gây ầm ĩ, sau khi tới gần xem lại la to lên:“Vẫn đang vẽ về căn phòng rách nát đó à! Bên kia có một mỹ nữ, mày vẽ lại được không?” “Mỹ nữ, ở đâu?” Có người hấp tấp như ra-đa dò sóng. “Trong mắt Lão Tân ngoại trừ hóa học ra bà lão đều thành mỹ nữ, mày cũng tin!” “Mày còn nói nữa, liền phía trước cái kia, nếu người đó quay đầu lại không xấu, tao khẳng định sẽ theo đuổi cô ấy!” Người nói lời này rõ ràng có danh dự khá cao, mọi người đều bị lời nói của cậu thiếu niên đó hấp dẫn, một đám người đều xúm lại đây. Nhìn theo hướng chỉ của người đó, vài thiếu niên đem ánh mắt ngắm nhìn bóng lưng của hai cô bé ở con đường đối diện. Trong hai người có một cô bé tròn tròn mập mạp, dáng người giống trẻ con, đương nhiên không có khả năng là mục tiêu nhiệm vụ, chờ nhìn đến người cao kia, nháy mắt nhóm người này đã im lặng không ít. Cô bé có thân hình cao gầy thon thả, tóc đen tuyền được cột thành kiểu đuôi ngựa, hơi gợn ở phía sau cổ, tạo nên một độ cong đẹp. Người mặc chiếc áo T- shirt xanh thẫm không tay, chiếc quần ngắn màu trắng, quần áo mộc mạc mà lại đeo lên lưng một cái balô màu hồng chói mắt, cho dù màu sắc đậm nhạt, đều không thể đoạt được ánh sáng rực rỡ trên người cô bé, tay chân cô bé thon dài cân xứng, không quá đầy đặn, gầy không thấy xương, làn da lại trắng như ngọc, óng ánh trong suốt. Vòng eo cô bé rất nhỏ, cặp mông no đủ dưới chiếc quần ngắn màu trắng, một đôi chân thon dài, đường cong rất đẹp nhất là từ bắp chân đến mắt cá chân, đẹp đến độ như đi ra từ tranh. Xuống chút nữa, dưới đôi chân nhỏ nhắn mang một đôi giày xăng đan bằng da màu nâu, đi lại nhẹ nhàng trên các bậc thang, tóc đuôi ngựa đung qua đung lại, kéo theo một nhóm người ở phía sau nhìn chằm chằm cô bé khiến trong lòng của các thiếu niên theo đó mà đung đưa. Có người nuốt một ngụm nước miếng, cười gượng một tiếng nói:“Nói không chừng là chỉ diễn trò ở phía sau thôi, không phải có câu nói này sao? Nữ sinh đại học C vừa quay đầu lại, núi lở đất rung nước chảy ngược......” Mời các bạn đón đọc Anh Em (Thủ Túc) của tác giả Cúc Tử.
Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ
Đó là một cô gái xinh đẹp, một vẻ đẹp có thể khiến bất cứ người phụ nữ khó tính và nhiều chuyện nhất cũng phải gật đầu công nhận. Nhưng đó lại là một người đẹp “trống rỗng” – ít ra là trong con mắt của nhiều người là vậy. Tại sao lại “trống rỗng” bởi vì cô gái ấy không thuộc dạng con gái thông minh sắc sảo, cũng không không có tài năng đặc biệt, thậm chí đôi khi còn gặp vấn đề về ngôn ngữ khi gặp người lạ hoặc đứng trước đám đông. Nhiều người chỉ để ý đến vẻ đẹp của cô gái ấy rồi tự áp đặt những suy nghĩ của họ vào cô để cuối cùng họ nói rằng “cô chỉ là một con búp bê” và bỏ đi mà không thèm đếm xỉa đến những điều ngay từ đầu cô đã nói “tôi xin lỗi, tôi không làm được”. Cô gái “búp bê” đó chính là Vệ Tử. Là một người đơn giản, Vệ Tử chỉ muốn bình yên sống, không thông minh nhưng cô chăm chỉ cần mẫn, không sắc sảo nhưng cô hiền lành lương thiện, không màu mè như những cô gái năng động mà cô chân chất tự nhiên. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình cô đều cố gắng, cố gắng hết sức để đạt được. Với bản tính trầm lặng nên Vệ Tử luôn cố gắng để thu mình lại trong một thế giới nho nhỏ của riêng cô nhưng chính khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng bóc cũng vóc dáng thanh tú của cô đã khiến Vệ Tử luôn trở thành mục tiêu của nhiều ánh nhìn, nhiều sự việc và cả nhiều đau khổ. Người con trai đầu tiên khiến cô rung động lại chỉ coi cô là mục tiêu theo đuổi để chứng minh cho sức hút của anh ta. Người con trai thứ hai theo đuổi cô lại vì cô mà gây chuyện với cả thành viên ủy ban thành phố khi ông ta định sàm sỡ cô. Và rồi, người con trai cuối cùng – một người mà cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh có tình cảm với cô – lại là người phải vì cô mà trả giá nhiều nhất. Từ bỏ học vị thạc sĩ đang học tại Mỹ, bán cả cổ phần tại công ty do chính anh thành lập vài năm trước, liên hệ với xã hội đen và lăn lộn trong giới casino Mỹ để tìm cho được người có thể cứu cô. Một người đã vì cô mà làm rất nhiều chuyện, thậm chí đã phải trả một cái giá rất đắt nhưng… anh vẫn không giữ được bước chân cô rời khỏi thành phố Bắc Kinh – chốn không bao giờ bình yên với cô… *** Vệ Tử là một người đẹp, thuộc diện người đẹp mà dù là các bà hay soi mói khi nhìn thấy, dù có bĩu môi cũng phải nói một câu “mặt mũi cũng xinh xắn”. Nhưng người đẹp nếu như ít trí tuệ, tính cách lại hơi đặc biệt thì bạn đoán xem sẽ như thế nào? Dương Sương vừa đếm số tiền học bổng mới nhận về, mí mắt chẳng buồn nâng lên, nói: “A Tử không thích tiền, thì cả đời này cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu”. Lấy chiếc tai nghe ra khỏi tai, soi gương nhìn lại hiệu quả của chiếc mặt nạ mới đắp, Vũ Di ngẩng đầu lên một cách điệu đà: “Lại còn cái miệng của cậu ấy nữa chứ, không biết câu nào thì nên nói, câu nào cần phải để ý đến trường hợp và đối tượng”. Lưu Hiểu Tinh, người đang sa vào bể tình, cuối cùng cũng kết thúc cuộc nói chuyện qua điện thoại với bạn trai, trước khi mở sách vở ra, bổ sung một câu: “Mình thì lại thấy Vệ Tử tuy có chút ngơ ngác ngờ nghệch, nhưng cũng là một người rất đáng yêu, hơn nữa hình thức lại khá, cho nên nói không chừng cậu ấy sẽ là người lấy chồng sớm nhất và lấy được người tốt nhất”. “Chị cả đúng là người rộng lượng, nhưng chúng tớ cũng đâu phải là kẻ xấu. Nếu cậu ấy có thể nhanh chóng rời phòng tự học trở về ký túc xá, tiện thể mang một ít nước sôi về đây, thì tớ cũng sẽ chúc mừng cho cậu ấy.” Dương Sương nhanh chóng cất chỗ tiền đi, bổ sung tiếp một câu: “Ngoài cậu ấy ra, tất cả chúng ta đều được học bổng. Không biết có nên mời vị khách ấy không?”. Vũ Di liếc xéo Dương Sương: “Cậu được loại một, mình và chị cả loại ba, làm sao có thể như nhau được? Hơn nữa, xét đến việc hằng ngày xách nước làm vệ sinh, thì việc mời Vệ Tử một bữa cơm cũng chẳng đáng gì”. Dương Sương trợn mắt đang định nói câu gì đó, thì thấy cửa kêu “cộc” một tiếng rồi bật mở ra, Vệ Tử vai đeo cặp sách, hai tay xách một phích nước nóng bốn lít rưỡi, oai phong lẫm liệt ở cửa: “Cuối cùng cũng làm xong bài tập rồi. Hôm nay hơi muộn một chút, mọi người đi rửa ráy đi!”. Tiếp đó là rút khăn mặt, lấy quần áo, tiếng xô chậu, hộp xà phòng va vào nhau loảng xoảng, trong khoảng thời gian nửa tiếng đồng hồ từ lúc đó đến khi đi ngủ, giữa phòng ở và nhà tắm vang lên tiếng cười nói rôm rả, thấp thoáng những bóng hồng qua lại, khiến người ta cảm giác như đang đứng giữa khu chợ sầm uất. “Vệ Tử, cái ông chú họ trông có vẻ giàu có đến đón cậu lần trước ấy, rút cục đã xảy ra chuyện gì rồi?” Sau khi tắt đèn, Lưu Hiểu Tinh thu dọn sách vở, nằm xuống giường nhưng chưa ngủ ngay được, mở miệng lên tiếng bắt đầu chủ đề câu chuyện trước lúc đi ngủ. “Đúng vậy, sau khi về sao cậu không nói gì thế.” Vũ Di cũng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, vì từ trước tới giờ Vệ Tử không phải là người có thể giấu được điều gì lâu trong lòng, chuyện dù vặt vãnh đến đâu cũng đem ra xin ý kiến mọi người.   Mời các bạn đón đọc Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ của tác giả Cúc Tử.