Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư

Bạn đang đọc truyện Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Nạp Lan Sát Nguyệt. Chi tiết giả thiết cốt lõi là đọc được tương lai của《 Ma Đạo Tổ Sư 》 Bổi cảnh là khi Vân Mộng song kiệt hẹn quyết chiến ở Di Lăng, lại chỉ chứng Ngụy Vô Tiện phản bội. Ngụy Vô Tiện đành lẩn trốn, đi dưỡng thương, còn có luyện hung thi Ôn Ninh, Cô Tô Song Bích, Vân Mộng Song Kiệt bắt đầu lên sân khấu, có CP Vong Tiện chính chủ, không có CP khác. *** Ma đạo tổ sư – Mặc Hương Đồng Khứu Huyền huyễn tu chân, hài hước ấm áp ngược đan xen, thanh lãnh công x lưu manh thụ Sau thời gian dài ngâm giấm, cộng với một bộ chủ công mười phần sủng công làm mồi, mình đã có can đảm nhảy cái hố Ma đạo tổ sư. Di Lăng lão tổ Ngụy Vô Tiện tội ác cùng cực bị tứ đại gia tộc vây đánh bỏ mình trên Loạn Táng Cương. Mười ba năm sau, một gã tu chân trẻ tuổi vì oán hận người nhà, quyết định hiến xá cho hắn nhập xác trọng sinh. Ngụy Vô Tiện trở thành thiếu niên Mạc Huyền Vũ, lần nữa bước vào tu chân giới, gặp lại những người quen cũ. Có kẻ thù, có bạn tốt và có cả một người vẫn luôn chờ đợi hắn… Tác phẩm 6 tỷ tích phân có khác, dù bản thân mình không thích nổi chuyện đất diễn của công chỉ nhỉnh hơn dàn nhân vật thứ một chút thì nội dung của Ma đạo tổ sư thật sự rất cuốn hút. Tác giả viết khá chặt chẽ, có bàn tay vàng nhưng không lộ liễu. Nhân vật xây dựng đa dạng, đủ thể loại, đủ bi kịch nhân sinh. Tình tiết hấp dẫn, có lớp lang, quá khứ - hiện tại đan xen hợp lý. Tất cả gói trong chưa đến 1000 trang word và hay, đúng là không dễ. Công yêu thụ sâu đậm. Thụ từ từ yêu nhưng rải hint từ đầu, quá khứ cho tới hiện tại, cuối cùng sâu đậm như nhau, sủng công đọc cũng không đến nỗi tức ói máu. Tác giả xây dựng hình tượng thụ quá hấp dẫn, cái này không bàn nữa rồi. Cơ mà là một con sủng công, dĩ nhiên mình thiên vị Hàm Quang Quân hơn Di Lăng lão tổ. Người đâu mà vừa đáng yêu vừa thấy thương như vậy, bạch y cô độc Lam Vong Cơ dễ làm liên tưởng đến Lục Tuyết Kỳ. Cũng là những kẻ nguyện hy sinh cho người mình yêu vậy mà không thắng nổi số mệnh, phải chịu đày đọa bao năm để tới HE. Nói chung, truyện này sủng thụ hỗ sủng thoải mái rồi, sủng công nhảy cũng được nhưng nhớ bồi thêm vài truyện chủ công trước đó cho an toàn, đỡ hụt hẫng với đất diễn ít (cơ mà ấn tượng) của Lam Vong Cơ. Ps : Nghe đồn Thiên quan mười mấy tỷ tích phân rồi nhỉ @@ Và công còn xuất hiện ít hơn Ma đạo. Huhu, bao giờ mới có chủ công tích phân cao như Thái giám chức nghiệp tố dưỡng nữa đây trời. Ps 2: Từ lúc huyết tẩy Bất Dạ Thiên đến lúc Loạn Táng Cương là bao lâu nhỉ? Mình đọc thấy mơ hồ đoạn đó quá ><
Edit: hoàn rồi mà mình không biết dẫn link dẫn nhà nào là gốc @@, tự tìm nha, dễ ẹc *** Từ sau khi bị Vân Mộng Giang thị tuyên bố phản bội và thoát ly gia tộc, tâm trạng của Nguỵ Vô Tiện vẫn luôn gắt gỏng, tuy nói chỉ là tuyên bố với bên ngoài, không đoạn tuyệt hoàn toàn với Giang Trừng, nhưng sau này nói chung không thể nào quang minh chính đại trở về Liên Hoa Ổ, nơi hắn lớn lên từ nhỏ, không hối hận nhưng dù sao cũng khó lòng buông bỏ, chỉ có thể dồn hết tâm tư vào việc luyện hoá Ôn Ninh, lấy lại tinh thần, suốt ngày đêm lăn lộn trong động Phục Ma, mất ăn mất ngủ, mà mọi người Ôn gia sống trên Loạn Tán Cương cũng không dám khuyên nhủ, cuối cùng vết thương trở nặng, ngất đi. Lúc Nguỵ Vô Tiện mở hai mắt có ý thức lần nữa, chỉ cảm thấy một mảng sương trắng mênh mông trước mắt, sờ sờ lên cái đầu đang lơ mơ không nghĩ được tí gì, hắn không phải đang ở trong động Phục Ma sao. Lúc này bên tai truyền đến một giọng nói thanh lãnh: "Nguỵ Anh, tỉnh rồi sao?" Quay đầu nhìn lại, trước mắt là một gương mặt lạnh lùng trắng nõn, cực kỳ tao nhã: "Lam Trạm?! Tại sao ngươi ở đây? Đây là đâu?" Bật ngồi dậy, liền cảm thấy vết thương nơi bụng hơi đau, hoá ra vết thương trở nặng đã được băng bó thoả đáng, vết thương nghiêm trọng như vậy mà cũng chỉ cảm thấy hơi đau, có thể thấy được tác dụng kỳ diệu của linh dược, "Là ngươi giúp ta băng bó vết thương à? Cảm ơn cảm ơn! " Lam Vong Cơ mấp máy đôi môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ cẩn thận nâng Nguỵ Vô Tiện ngồi dậy, cái gì cũng không nói ra. Lúc này từ phía sau truyền đến tiếng mắng mỏ mười phần trào phúng ba phần tức giận: "Hừ, chỉ là vết thương do kiếm thôi, vậy mà cũng có thể để tới nỗi này, còn không biết chữa trị vết thương, Nguỵ Vô Tiện ngươi cmn là chán sống tìm chết phải không?!" "Giang Trừng?" Lần này Nguỵ Vô Tiện là thật sự giật mình, thằng nhãi này không phải là Giang Trừng Giang tông chủ cách đây hai ngày vừa mới thọc mình một kiếm hay sao, còn nghĩ rằng sẽ không gặp lại trong một thời gian ngắn chứ, "Ngươi tại sao cũng ở đây?" "Tại sao ta ở đây á?" Mặc dù đang bị treo cánh tay gãy, nhưng tính tình Giang tông chủ vẫn vô cùng nóng nảy như cũ, "Ta cmn còn đang muốn hỏi ngươi nè! Ngươi lại làm cái trò quỷ gì? Đây là cái nơi quái quỷ gì?!" "Mong Giang tông chủ tạm thời đừng nóng nảy," Lam Hi Thần Lam tông chủ cũng đang không hiểu chuyện gì bất đắc dĩ mỉm cười, "Nguỵ công tử còn đang bị thương, tình huống thế này chỉ sợ là cũng không phải Nguỵ công tử gây ra, chúng ta nên bình tĩnh lại bàn bạc mới được". Nguỵ Vô Tiện cảm thấy nhất định là cách tỉnh lại của mình không đúng, mấy hôm nay hắn vẫn luôn ở trong động Phục Ma mà, nơi này ngoại trừ chỗ dưới chân là có cảm giác thực tế, còn bốn phía đều là trắng xoá, làm như là một nơi quỷ dị tiên khí bay đầy vậy, nói chung cũng không đến nỗi cả bốn người bọn hắn đều đã phi thăng hoặc tất cả đều đã chết hồn lìa khỏi xác rồi đấy chứ, cũng không đúng, thân thể vẫn là thật, không có bay tới bay lui! "Có manh mối không?" Thấy Nguỵ Vô Tiện có vẻ yếu ớt xoa xoa trán, Lam Vong Cơ cho rằng hắn vẫn không thoải mái, lập tức muốn truyền linh lực cho hắn. Âm thầm lặng lẽ tránh cánh tay đang muốn truyền linh lực của Lam Vong Cơ, Nguỵ Vô Tiện rốt cuộc thu hồi lại dòng suy nghĩ đang bay xa vạn dặm, "Cảm ơn ngươi rất nhiều nha, Lam Trạm ngươi cũng nghĩ nguyên nhân là ta sao? Ta thật sự cái gì cũng không làm á". Lam Hi Thần nói: "Nguỵ công tử, Vong Cơ cũng không có ý này, mà thuật pháp quỷ mị tới cỡ này, ngươi có lẽ nhận biết chút ít, tìm ra được nguyên nhân từ đâu, mới có thể hoá giải". Đúng lúc này, khoảng không gian trống trải cách mọi người khoảng ba trượng (xấp xỉ 10m) dựng lên một vách tường, vách tường này giống đá mà không phải đá, ngọc cũng không phải ngọc, mà trên vách tường hình như có nước chảy lấp loáng, một lát sau dần dần hiện ra bốn chữ "Ma Đạo Tổ Sư" to tướng. 2. Nhìn mấy chữ to này được in rõ ràng trên vách đá trước mặt, ánh mắt ba người lập tức đều chuyển hướng về phía Nguỵ Vô Tiện, bao gồm cả ánh mắt của Lam Vong Cơ, đều mang theo vẻ kinh ngạc. Nguỵ Vô Tiện âm thầm cảm thấy mặt có chút đau, nói: "Tất cả đừng nhìn ta, ta cũng không biết mấy chữ này có ý nghĩa gì". Giang Trừng cười nhạt một tiếng, nói: "Bên trên viết rõ ràng Ma Đạo Tổ Sư, Nguỵ Vô Tiện ngươi dám nói mấy chữ này không liên quan đến ngươi?" Nguỵ Vô Tiện cảm thấy bản thân mình hẳn là phải nhảy tới hồ sen ở Liên Hoa Ổ 180 lần để chứng minh mình trong sạch, khổ hề hề nói: "Ta thật sự không biết, ta chưa từng gặp qua vách đá này, nghĩ cũng biết đây không phải là vật trên thế giới này rồi đúng không!" Mọi người lại đợi xem tiếp, một giọng nói như tụng kinh thong thả vang lên bên tai, đi vào phổi, vào tim: "Nơi này là thế giới trên trời, đây là Vô Tự Thiên Thư", trên thế gian ma đạo chính là chính đạo, chính đạo cũng là ma đạo, tất cả đều là con đường tu hành, trong hàng ngàn hàng vạn thế giới nhỏ bé, cả chính đạo và ma đạo đều ra sức tu hành để phi thăng. Nguỵ Vô Tiện, ngươi là tổ sư của ma đạo trong thế giới này, và tấm lòng son sắt không thẹn với trời đất, hiện giờ với sức mạnh đức tin của các đệ tử ma đạo đời sau, cấp cho ngươi quyền xem "Vô Tự Thiên Thư", biết được thiên mệnh, để cẩn thận lời nói và hành động! Sau khi xem xong Thiên Thư tự mình có thể rời đi!" ! !. "Ồ, thiệt hay giả?" Sau một hồi trố mắt, Nguỵ Vô Tiện lập tức hoạt bát lên, ngay cả trong giọng nói cũng lộ ra vài phần năng động trước đây, "Ta chính là sẽ trở thành tổ sư của một phái nha, Lam Trạm, ngươi có nghe hay không! Hắc hắc, Giang Trừng Giang tông chủ, còn không qua bái kiến bổn lão tổ!" "Ngươi cút, đó cũng chỉ là tổ sư lập phái được đời sau tôn thành", hiện giờ không phải ngươi còn đang bị mọi người đòi đánh phải trốn ở Loạn Tán Cương hay sao!" Khoé mắt Giang Trừng giựt giựt, không chút khách khí mắng mỏ. Lam Vong Cơ cũng cau mày nói: "Quỷ đạo tổn hại thân thể tổn hại tâm tính, cho dù sau này tự lập thành môn phái, hiện giờ mấy vấn đề này cũng không thể tránh khỏi". Lam Hi Thần cũng kinh ngạc không nhỏ đối với chuyện này, sau khi hoàn hồn vội nói, "Đời sau nhận xét tổ tiên có suy đoán như thế, không thể tranh luận, mới vừa rồi nói là cuốn Thiên Thư này có thể thấy được cả cuộc đời Nguỵ công tử, xem xong mới có thể rời đi? Vậy trước hết cứ xem cách sử dụng cuốn Thiên Thư này như thế nào, lúc nãy ta và Lam Vong Cơ đang bàn công việc chỗ thúc phụ, lâu không về sợ là có chuyện". Giang Trừng thân là một tông chủ cũng không phải rảnh rỗi không có việc gì, liền nói: "Nguỵ Vô Tiện, thu hồi bộ dạng ngu ngốc kia của ngươi lại, Vô Tự Thiên Thư này mở ra là vì ngươi, còn không nhanh một chút qua đây xem thử". Nguỵ Vô Tiện hiện giờ eo cũng không đau (?) đầu cũng không khó chịu nữa, nhanh nhẹn đứng lên đi tới gõ trái gõ phải vào Thiên Thư trên bức tường đá, vẫn không quên cãi lại, "Ngươi mới là bộ dạng ngu ngốc, bộ dạng treo cánh tay gãy ngu ngốc! Ê, hình như không tìm được chỗ nào để mở ra á, chẳng lẽ phải niệm thần chú gì đó hay sao?" Lúc này bốn chữ "Ma Đạo Tổ Sư" trên vách đá tan đi, mấy dòng chữ khác được viết ra: Một, người điều khiển ngắn hạn Thiên Thư là Nguỵ Vô Tiện; Hai: Điều khiển bằng tiếng nói, đọc hết từng chữ sẽ sang trang tiếp theo; Ba, sau khi người điều khiển ngắn hạn đồng ý thì có thể thay phiên nhau đọc; Bốn, thân ở chỗ này sẽ không lo đói nghèo; Năm: Nơi này khống chế linh lực nhưng không khống chế quỷ đạo, đọc xong lập tức rời khỏi. "Ơ, còn nhất định phải đọc ra tiếng mới được chứ", Nguỵ Vô Tiện sờ sờ cằm vô cùng hứng thú, ái chà chà Vô Tự Thiên Thư thần kỳ như vậy hiện giờ nghe ta điều khiển đó nha, tròng mắt xoay chuyển, lớn tiếng đọc mấy dòng chữ trên vách đá, sau đó lui vài bước về phía sau đến vị trí tốt nhất, thoải mái ngồi bệt xuống đất giống như đại gia, to giọng nói: "Giang Trừng, tới ngươi đọc!" Giang Trừng kháng nghị: "Tại sao người đầu tiên lại là ta?" Nhưng mà Thiên Thư hiện giờ nghe theo Lão tổ ma đạo, lại thấy hai vị Cô Tô Lam thị Song Bích đều đã ngồi, vì thế chỉ có thể trừng mắt nhìn thủ phạm một cái, tự tìm chỗ xếp bằng ngồi xuống, đọc nội dung mới hiện ra trên vách đá, [Chương 1: Trọng sinh] ["Nguỵ Vô Tiện chết rồi. Thật hả dạ lòng người!"] ! ! Cả một vùng không gian nơi đây rơi vào yên tĩnh, người nào đó mới vừa rồi còn đang đắc ý trố mắt lên, quay đầu hỏi Lam Vong Cơ ngồi bên cạnh, "Đây! là đãi ngộ đối với Lão tổ lập phái sao?". Mà trên gương mặt vô cùng tuấn nhã kia của Lam Vong Cơ hiếm khi có biến đổi thật lớn, tái nhợt đến doạ người. Mời các bạn mượn đọc sách Mọi Người Trong Ma Đạo Tổ Sư Cùng Đọc Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Nạp Lan Sát Nguyệt.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ta Là Đào Hoa Tinh - Thiên Lí Châu
Hoa đào rơi lẳng lặng trên mặt nước. Ta cùng chàng một bước thoảng qua nhau. Duyên phận của công chúa Nhiếp Trường Hoan và thừa tướng Ôn Nhược Cẩn có thể gói gọn trong hai câu nói trên. Bởi vì lúc gặp nhau, một người là công chúa bị lưu đày, còn một người đang bị đuổi cùng giết tận bởi chính đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình. Là Trường Hoan đã cứu Ôn Nhược Cẩn, nhưng nàng tuyệt nhiên không nhớ. Bởi vì khi ấy, nàng đang phát bệnh. Trường Hoan vốn là một nàng công chúa được cưng chiều từ nhỏ, thế nhưng bởi vì cữu cữu của nàng phạm phải tội danh hối lộ, kết quả ngoại trừ đương sự bị phán trảm, gia tộc của nàng từ già đến trẻ phải chịu kiếp lưu đày. Mà trước đó, mẫu phi của nàng không vượt qua được sự thâm hiểm của hậu cung, chết không rõ nguyên do. Còn nhỏ như vậy đã phải chịu quá nhiều biến cố, Trường Hoan liền mắc một chứng bệnh lạ trong người, khi phát bệnh, nàng thường ngồi ôm chân bó gối, nghĩ mình là một cây hoa đào thành tinh. Và trong một lần như thế, nàng gặp Ôn Nhược Cẩn. Ôn Nhược Cẩn bị truy sát, thân thể mang theo độc tố chạy trốn, đã rơi vào bẫy thú. Trường Hoan không hề biết rằng mình đã từng cứu hắn, bởi vì sau lần gặp ấy, Ôn Nhược Cẩn vẫn không hề quay lại tìm nàng. Hắn phải trị thương. Giống như số trời đã định, Ôn Nhược Cẩn bị chất độc trong người hành hạ đến sống dở chết dở, nhưng mỗi lần hắn chuẩn bị đi đến bờ vực ấy, hắn lại nhìn thấy Trường Hoan, rồi chẳng biết vì sao, hắn lại dần dần khỏe lên. Cho đến ngày, hắn hoàn toàn vượt ra khỏi cái chết, cũng là lúc hắn quyết định sẽ đi tìm nàng. Ôn Nhược Cẩn sắp xếp một chút, tạo ra một vài tình huống vô tình mà hữu ý để gặp Trường Hoan. Trường Hoan được trở về hoàng cung sau 5 năm lưu đày, đều là nhờ đến công lao của biểu ca nàng trên chiến trường. Nhưng sống ở môi trường khắc nghiệt quá lâu, Trường Hoan đã không còn là một công chúa hoạt bát khỏe mạnh nữa rồi. Nàng sợ lạnh và sợ cả lòng người. Cho nên khi quay về, nàng sống lặng lẽ ở Sương Thanh Điện. Đối với ai cũng đều là một biểu tình hiểu chuyện, nghe lời. Dù sao cũng từng là nữ nhi của một phi tần được sủng ái, hoàng hậu đương triều Trịnh thị đương nhiên cũng tỏ rõ mình là mẫu nghi thiên hạ, liền muốn sắp xếp hôn sự cho Trường Hoan. Chính ngay lúc đó, nàng không tìm được lý do thoái thác liền vận dụng cách cũ, giả vờ phát bệnh. Quả nhiên, tránh được một lần chỉ hôn. Thế nhưng, điều này lại khiến Ôn Nhược Cẩn được lợi. Mọi người thấy Trường Hoan có bệnh trong người, ai cũng tránh xa. Chỉ có hắn, nhân cơ hội một lần lập công liền khẩn cầu Hoàng đế Nhiếp Dục ban hôn cho mình cùng công chúa Trường Hoan.  Đương nhiên lần này Trường Hoan không còn cách gì để từ chối. Nhưng quả thật, nàng vốn cũng không muốn từ chối. Bởi vì, qua một vài lần gặp gỡ tiếp xúc, nàng cảm giác được, con người này là thật sự có ý với nàng. Có ý, cho nên mới quan tâm đến cảm nhận của nàng, sợ nàng lạnh, sợ nàng không vui, sợ nàng xa lánh. Thế nên mới có chuyện, đã bái đường rồi mà hắn vẫn không hề động đến nàng. Cùng lắm không nhịn được thì cũng chỉ là nắm tay một cái, hôn hôn một chút. Trường Hoan thực sự cảm động. Thời gian ở cạnh hắn, nàng luôn cảm thấy vui vẻ, cũng hiểu được những khó khăn mà hắn đã từng trải qua. Thì ra, một Ôn thừa tướng tuổi trẻ tài cao của ngày hôm nay thật sự chẳng hề dễ dàng. Một người bị hoàn cảnh khó khăn mài giũa, còn một người bị nhân tình thế thái dạy dỗ. Cả hai nguyện ý ở bên cạnh, cùng nhau an ủi, cùng nhau trải qua chặng đường còn lại yên bình an ổn. Sau khi giúp Hoàng đế diệt trừ mầm mống phản nghịch, đồng thời trả được mối thù giết mẫu thân cho Trường Hoan, Ôn Nhược Cẩn từ quan, mang theo thê tử về quê sinh sống. Hai người lúc này mới chính thức bái đường, vui hưởng hạnh phúc của một cặp phu thê thật sự. Không màng thế sự, chỉ cầu yên vui. Mời các bạn đón đọc Ta Là Đào Hoa Tinh của tác giả Thiên Lí Châu.
Siêu Mẫu - Hồ Ly Xù Lông
“Khi mặc quần áo, cài sai nút áo có thể cài lại, nhưng trong tình cảm, nói sai làm sai, thì không có cơ hội sửa đổi, càng không có khả năng bắt đầu lại lần nữa.” Cũng như câu chuyện của Đan Ninh và Tiêu Mạc Phàm vậy. Đan Ninh là một cô gái lạc quan, giàu tình cảm và rất nhiệt huyết với công việc. Cô bước chân vào giới người mẫu khi mới 18 tuổi. Ở cái tuổi chập chững bước vào đời, cô vẫn chưa thể lột bỏ hết sự ngây thơ trong sáng của một cô gái trẻ. Tình yêu đầu đời rất đẹp, rất thơ mộng như một cây kẹo ngọt ngậy mùi hương nên chẳng ai có thể tránh được sự hấp dẫn của nó. Đan Ninh cũng không ngoại lệ, vì tình yêu cô đã đánh đổi quá nhiều thứ. Cô gặp Tiêu Mạc Phàm khi sự nghiệp đang lên đến đỉnh cao. Vì yêu anh, cô đã hy sinh tuổi trẻ, lựa chọn từ bỏ sự nghiệp người mẫu và phấn đấu trở thành diễn viên. Cô làm tất cả những điều đó chỉ vì muốn được sánh vai cùng anh. Nhưng hóa ra, tình yêu 5 năm của cô lại bắt đầu từ một lời nói dối, để rồi cuối cùng, cô qua đời trong một tai nạn xe cộ khi tuổi đời còn quá trẻ. Khi Đan Ninh những tưởng tất cả đã kết thúc với cô thì một phép màu lại xảy đến. Cô được sống lại trong thân xác của Tĩnh An, một cô gái 18 tuổi.  Đan Ninh nhận ra cô và Tĩnh An có rất nhiều nét tương đồng, hai người cùng có một đôi mắt biết nói thu hút người đối diện, cùng đam mê công việc người mẫu và cùng đem lòng mến mộ một người đàn ông. Một lần nữa sống lại ở tuổi 18, Đan Ninh tập trung phấn đấu vì sự nghiệp mà cô đã bỏ lỡ ở đời trước và cố gắng nắm bắt được nhiều cơ hội hơn. Chính nhờ đôi mắt và thần thái quá giống Đan Ninh, Tĩnh An đã vô tình khiến Đường Dự bị thu hút. Nhiếp ảnh gia quỷ tài Mr. Tang lừng danh được công chúng sùng bái vì tài hoa xuất chúng, giữ địa vị có một không hai trong giới nhiếp ảnh. Nhưng ít ai biết rằng Mr. Tang tên thật là Đường Dự.  Ấn tượng của Tĩnh An về Đường Dự là vẻ ngoài anh tuấn, phong thái và lịch sự nhưng cũng rất lạnh lùng. Khi được nghe kể về một người mẫu trẻ có thần thái rất giống với Đan Ninh, anh lập tức sắp xếp một buổi chụp ảnh để có cơ hội được gặp cô.  Vừa mới nhìn thấy Tĩnh An, anh đã lập tức bị cô hấp dẫn. Khi bắt đầu chụp hình, Đường Dự nhận ra Tĩnh An mới là người khống chế ống kính trong tay anh, từ ánh mắt hút hồn, thần thái đến từng bước đi để tạo dáng của cô làm cho Đường Dự bị vây hãm trong đó. Nhìn Tĩnh An qua ống kính, hình ảnh của Đan Ninh lại ùa về trong tâm trí anh.  Tĩnh An quá giống Đan Ninh, hình bóng hai người con gái cứ mơ hồ đan xen khiến Đường Dự vừa hoang mang lại vừa bối rối. Nhưng dần dần anh nhận ra rằng, Tĩnh An không phải Đan Ninh.  Đan Ninh vừa là nút thắt khó buông bỏ trong anh vừa là tiếc nuối của anh, còn Tĩnh An là người một lần nữa mở cánh cửa trái tim tưởng như đã khép chặt của anh. Đường Dự muốn giúp cô tỏa sáng, muốn vì cô mà loại bỏ chướng ngại vật. Vì một lời nói của cô, anh sẵn sàng công bố thân phận giấu kín của mình – nhiếp ảnh gia Mr. Tang. “Có lẽ, đã động lòng rồi” Ngày cô tỏa sáng trên sàn catwalk của tuần lễ thời trang, anh lặng lẽ đến, mang theo chiếc máy ảnh yêu thích, đứng trong góc nhỏ bên sân khấu dùng ống kính trong tay lưu giữ từng khoảnh khắc rực rỡ nhất của cô. Hào quang của cô là ánh sáng chiếu rọi góc tối của anh. Từ động lòng cho đến động tình, tình yêu làm cho trái tim của người đàn ông lạnh lùng ấy tan chảy. Tình yêu khiến cho Đường Dự sẵn sàng giải nghệ, chấp nhận quay về tiếp quản công ty của gia đình chỉ vì muốn giúp người con gái anh yêu thực hiện khát vọng vươn ra thế giới. Đến lúc này, Tĩnh An mới nhận ra tình cảm của anh dành cho mình, nhưng những tổn thương trong quá khứ đã khiến trái tim cô đóng băng và chằng chịt những vết sẹo. Tĩnh An từ chối anh, từ chối yêu và được anh yêu. Cô nói với anh: “Trở về đi” Xin anh hãy trở về để cô có thể tiếp tục trốn tránh, tiếp tục bảo vệ trái tim mang nặng vết thương ấy. Nhưng đến cùng, nó lại chẳng nghe theo sự điều khiển của cô nữa rồi. Cô đã chạy đến nơi anh đã hẹn. Có ai đó từng nói: “Khi tình yêu mới bắt đầu, chúng ta không hề hay biết đó là tình yêu.”(**) Thực ra, Tĩnh An đã động lòng. Một người đàn ông luôn tôn trọng cô, săn sóc, bảo vệ và trân trọng cô, sao cô có thể không động lòng? Làm sao cô có thể lạnh nhạt với người đàn ông đã từng bước lặng lẽ xâm nhập vào cuộc sống của cô từ lúc nào không hay? Ngày đó cô vội vã rời khỏi kinh đô thời trang nước Pháp để trở về bên anh. Ngày đó, cô nhận ra rằng cô yêu anh. *** 18 tuổi, Đan Ninh vì một bữa trưa miễn phí mà tham gia cuộc thi người mẫu Tinh Quang, từ đó trở thành người mẫu mới. 21 tuổi, Đan Ninh vì nóng lòng trong sự nghiệp, cố gắng từ người mẫu hạng C thành công tiến lên vị trí người mẫu hạng A. 22 tuổi, Đan Ninh vì Tiêu Mạc Phàm, không tiếc nuối dứt khoát từ bỏ cuộc đời người mẫu, trở thành một diễn viên mới. 26 tuổi, Đan Ninh vì muốn làm cho trái tim năm năm cố chấp chết đi hoàn toàn, đi ô tô trên đường đến hôn lễ của Tiêu Mạc Phàm và người mẫu Lý Na bị tai nạn xe cộ lao xuống vực. ... 26 tuổi, cô mở mắt ra, lại...trở thành thiếu nữ 18 tuổi, Tĩnh An. Nửa đời làm người, tim Đan Ninh nguội lạnh, thầm nghĩ: Đời này, cô không muốn yêu, thế giới của cô chỉ có trên sân khấu, cô sống vì nghề người mẫu   Mời các bạn đón đọc Siêu Mẫu của tác giả Hồ Ly Xù Lông.
Phượng Nghi Thiên Hạ - Tâm Doanh Cốc
Liễu Khinh Vũ, xuất thân từ danh gia vọng tộc, kì tuyển tú năm ấy đến miếu Nguyệt Lão, một lòng mong muốn được gả cho nam tử tốt nhất trong thiên hạ - Hoàng đế. Nàng không ngờ ở chính miếu Nguyệt Lão ấy, nàng gặp được nam tử cướp đi trái tim mình - Lý Hy. Chàng nhặt khăn tay nàng đánh rơi, cùng nàng hứa hẹn sẽ đem khăn đến phủ trả lại cho nàng. Nhưng chưa đợi được, xe ngựa tuyển tú đã đưa nàng vào cung. Nàng không ngờ, ở vườn hoa trước đại điện, nàng không gặp hoàng đế mà lại gặp Lý Hy. Chàng mặc triều phục đội mũ quan... Thời khắc ấy, ước nguyện của Khinh Vũ đã thay đổi, một lòng hi vọng không được chọn, cũng Lý Hy hẹn ước bên nhau. Nàng đến tạ ý chỉ của Thái hậu, không ngờ lại gặp Hoàng đế. Tiểu muội muội của Hoàng đế một mực đòi Hoàng huynh đi thả diều, còn kéo theo nàng. Hắn phát hiện ra miếng ngọc bội trên cổ nàng - miếng ngọc trước đây rất lâu, khi còn bé trong lúc bị sốt cao được nàng bên cạnh chăm sóc hắn đã tặng cho nàng. Hoàng đế ép buộc nàng bên mình, hôn sự với Lý Hy bỗng chốc hóa hư không. Nàng căm phẫn nhưng không thể kháng chỉ, đau thương nhìn nam tử mình yêu bị Hoàng đế điều ra biên ải đánh giặc. Nàng là nữ nhân của Hoàng đế nhưng ngày đêm mong nhớ nam tử khác, hỏi thăm tin tức về Lý Hy. Nàng mang thai, ngày Lý Hy trở về, nàng đang ở cữ vội vàng chạy đến đài gác, ngắm Lý Hy từ xa, khóc đến thương tâm. Nàng được phong hậu, Lý Hy được Thái hậu tứ hôn... Từ ngày đó, nàng tự chôn vùi hết tình cảm dành cho Lý Hy. Nàng ở Hậu cung càn quấy, dùng thủ đoạn lộ liễu bao nhiêu cũng chưa từng thấy ai trách cứ, phát giác. Đám phi tần nhìn nàng căm phẫn. Hoàng đế dung túng yêu thương nàng, nàng không càn quấy nữa, luôn bồi hắn uống thuốc bổ. Hoàng đế uống thuốc, uống suốt 6 năm, cuối cùng sắc mặt nhợt nhạt nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Đến giây phút cuối cùng ấy, Liễu Khinh Vũ bật khóc. Đến cuối cùng, nàng cũng trả được thù, nhưng nhận lại được gì? Nàng không nhận ra người nàng hận nhất cũng từ từ ăn sâu vào tâm gan trở thành người nàng yêu nhất... -----[ Trích đoạn 1 ]----- Ta chưa từng biết, chỉ cần ta tùy ý cười là có thể khiến hoàng đế điên đảo thần hồn. Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, nội giám đến gọi hoàng đế lâm triều, hắn vừa định đứng dậy, cánh tay ta đột nhiên ôm lấy thắt lưng cường tráng, dịu dàng cười nói: “Hoàng thượng, ở lại với nô tỳ một lát được không…” Vì thế quân vương không vào triều sớm. Ta không thích kiến trúc cổ xưa của Đông cung, hắn liền sai người thu thập hoa cỏ của cả kinh thành và ngoại ô, ủ thành nước hoa, pha thuốc màu quét lại vôi cho ta, lập tức khắp kinh thành không ngửi thấy hương hoa, bướm chỉ bay lượn dập dờn trong Đông cung. Nửa đêm ta đột nhiên muốn ngắm tuyết, hắn không ngại tối trời đưa ta lên Ly Sơn. Ta nóng lòng nhớ nhà, hắn thuận theo ý ta xuống tuần phía Nam. Sử quan ghi chép: Đương kim thánh thượng và hoàng hậu yêu thương lẫn nhau, tình cảm gắn bó, nguyện làm uyên ương không làm tiên. -----[ Trích đoạn 2 ]----- Rốt cuộc ta đã trả được thù, nào những thống khổ ngày xưa hắn trút lên người ta, nào những cưỡng bức tù túng hai năm trong mù mịt tăm tốt, ta đã trả lại hết. Hắn hít một hơi sâu, khó khăn nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Ta thảng thốt không nói lên lời. Hắn quả thực biết hết… trao hết quyền lực cho ta để ta có thể giữ được tính mạng, thậm chí sau khi ngôi vua thay đổi vẫn hưởng phồn hoa! Ta cứ cho là hắn hồ đồ, đầu óc bị sắc đẹp của ta làm mê muội, hóa ra hắn vẫn tỉnh táo, chỉ có một mình ta chìm đắm trong thù hận, không tài nào thoát ra… Nước mắt của ta lăn xuống, ta thấy ánh mắt hắn dần dần tản mát, sinh khí từ từ rút khỏi thân thể, trong lòng chợt len lỏi một tia hối hận, mà hắn lại nở nụ cười, “Có phải chung quy nàng cũng không hận được trẫm phải không… Thế nhưng trẫm chưa bao giờ hối hận cả! Ha ha…” Bàn tay nắm lấy tay ta bỗng chốc siết chặt, ánh mắt tỏa ra sự tinh nhuệ rực rỡ như sao băng, cuối cùng lụi tắt trong bóng tối khôn cùng, “Khinh Vũ, trẫm cảm thấy rất may mắn vì kiếp này trẫm là hoàng đế… nhờ vậy mới có quyền lực cưỡng ép giữ nàng lại bên cạnh!”   Mời các bạn đón đọc Phượng Nghi Thiên Hạ của tác giả Tâm Doanh Cốc.
Vương Phủ Hỗ Xuyên Hàng Ngày - Hoa Lý Tầm Hoan
Trấn Bắc Vương thế tử Việt Dung là “thần tiên sống” trong mắt của mọi người, còn nhớ ngày thế tử ra đời trên trời giáng xuống cam lộ, giải đại nạn hạn hán ở Tây Bắc, có vị cao nhân từng nói thế tử mệnh cách bất phàm, là Tiên Quân trên trời chuyển thế.  Quả nhiên như lời cao nhân đã nói, thế tử từ nhỏ vấn đạo tu tiên, lớn lên lại thanh lãnh bất phàm, cả người tiên khí phiêu phiêu như trích tiên lạc vào trần gian. Thật khiến cho người ta chỉ dám đứng từ xa mà tôn kính, ngưỡng mộ mà chẳng không dám lại gần vì sợ làm ngại mắt tiên nhân. Mà thế tử phu nhân Tô Cấm là người vô cùng ôn nhu đoan trang, tính tình hiền huệ nhã nhặn, chính là hình mẫu thê tử lý tưởng của vô số nam nhân, càng là hình mẫu dâu hiền mà các mẹ chồng mong ước.  Thế tử Việt Dung và thế tử phu nhân Tô Cấm đã thành thân hơn ba năm, cùng nhau dưỡng dục một nhi tử, tuy tình cảm không nồng nàn đến khắc cốt ghi tâm nhưng cũng tương kính như tân, là đôi phu thê mẫu mực trong mắt của mọi người. Chính Việt Dung và Tô Cấm cũng cảm thấy như vậy. Mãi cho đến một ngày, vì một tai nạn nhỏ, hai người đột nhiên tráo đổi thân phận, mới phát hiện... Phu quân cao lãnh ưu nhã đại thần tiên ư? Phu nhân ôn nhu đoan trang, kiều kiều nhược nhược tiểu đáng thương à? Không, tất cả đều không tồn tại. Tồn tại chỉ có hai người kỹ thuật diễn siêu cấp, ngụy trang bao nhiêu năm cũng không bị vạch trần mà thôi. Mời các bạn đón đọc Vương Phủ Hỗ Xuyên Hàng Ngày của tác giả Hoa Lý Tầm Hoan.