Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nghiện

Là ngọt văn! Văn án: Khương Nại được ca ngợi là nữ thần trong giới giải trí, năm đó nhờ vào một điệu múa mà nổi danh trên mạng. Trong video, người con gái mặc váy dài màu khói, lạnh lùng xinh đẹp như búp bê sứ quý giá nhưng cũng thật mong manh dễ vỡ. Gặp Tạ Lan Thâm vào mùa đông năm ấy, Khương Nại đã là một người vô gia cư, vừa ra khỏi bệnh viện thì trời đổ tuyết lớn. Người đàn ông ngồi trong xe với bộ vest chỉnh tề, hạ cửa sổ xuống một nửa, đầu ngón tay thon dài của anh kẹp điếu thuốc, nheo mắt lại, xuyên qua làn khói thuốc nhìn cô giống hệt như nai con lạc đường giữa trời tuyết trắng xông thẳng vào tâm anh. Lưu ý: Hai bên chữa lành cho nhau. Nam chính có bệnh rối loạn nhân cách nhưng không nặng, trời sinh đã có khiếm khuyết trong tâm lý, luôn muốn chiếm nữ chính làm của riêng mình. Nữ chính rất giống tiên, tác giả siêu ngọt. Tên đầy đủ ban đầu của truyện: Hạn Khi Ái Muội Tag: Nghiệp giới tinh anh – Ngọt văn Vai chính: Khương Nại – Tạ Lan Thâm    Một câu tóm tắt: Dạy anh không dám quên.    Giới thiệu trong một câu: Tiểu tiên nữ tinh quái X Ông trùm giới kinh doanh cấm dục.    Ý chính: Một câu chuyện đôi lứa chữa lành lẫn nhau. *** Khương Nại là một minh tinh rất “sạch”. Xuất thân từ diễn viên múa cổ điển, được người đại diện phát hiện và dìu dắt từng bước vào giới giải trí vừa phức tạp vừa xô bồ, thế nhưng từ đầu đến cuối Khương Nại đều chọn con đường thực lực, đi lên từ những vai diễn khó khăn vất vả nhất, không đóng cảnh hôn, chưa bao giờ vướng tin đồn, dù là tốt hay xấu. Ngay cả người đại diện cũng không thể hiểu nổi, cô giữ mình trong sạch như vậy, để cho ai? Từ lúc Khương Nại được đưa đến thành phố này học tập, đã ba năm rồi, sau đêm hôm đó. Cái đêm định mệnh vẫn thường xuất hiện trong mỗi giấc mơ của cô. Anh đứng đó, như một vị thần. Rất dịu dàng, nhưng không chạm vào cô. Khương Nại tự nhủ với lòng, lấy thân báo đáp cũng được, mà xuất phát từ tình yêu thầm kín cô cất giấu hai năm qua cũng được, anh nghĩ gì thì là cái đó. Nhưng, Tạ Lan Thâm không muốn. Không nói một lời, chỉ lặng lẽ sắp xếp tương lai cho cô. Khương Nại mang theo nỗi buồn vô hạn, đến thành phố này chuyên tâm học tập và phát triển, như anh mong muốn. Kể từ đêm tuyết rơi năm cô 16 tuổi được anh cứu rỗi, Khương Nại đã biết, trong lòng mình chỉ có duy nhất một chấp niệm mang tên Tạ Lan Thâm. Một khi lòng người có chấp niệm, tự nhiên sẽ biết mình nên đi con đường nào. Hỏi cô giữ trong sạch cho ai? Không là anh, thì sẽ chẳng là ai cả. Ở một thành phố khác, Tạ Lan Thâm nhấp vào từng tấm ảnh của Khương Nại, rất lâu không nói gì. Anh giống như một câu đố bí ẩn với tất cả mọi người ở tầng lớp thượng lưu, là gia chủ thừa kế của gia tộc lớn mạnh nhất, nhưng lại ăn chay dưỡng tính, ẩn mình nhiều năm như một tu sĩ không quan tâm bụi bặm nhân gian. Mà Khương Nại, chính là bí ẩn duy nhất trong lòng anh. Nếu như trần thế này có điều gì khiến anh thay đổi tâm tình một cách không kiểm soát, thì đó chỉ có thể là cô. Thời gian trôi qua nhanh thật, Khương Nại của anh, trưởng thành rồi. Cũng đã đến lúc tìm lại cô. Tạ Lan Thâm ẩn thân không có nghĩa là anh cho phép cục diện rơi khỏi tay mình. Kể từ lúc quyết định đẩy cô đi, tất cả mọi hoạt động từ trong ra ngoài của Khương Nại đều nằm trong tay anh. Tìm cô, chỉ là chuyện sớm muộn, có điều phải xem ý của cô gái nhỏ thế nào đã. Khương Nại thì có thể có ý gì chứ. Ở trong giới có ai mà không biết cô là minh tinh nổi tiếng với vẻ đẹp thần tiên nhưng lạnh lùng thoát tục, không một ai hay một lợi ích nào có thể khiến cô dao động. Nhưng đó là cái mà họ biết, còn cái mà họ không biết chính là, cô thờ ơ như vậy, chẳng qua là người khiến cô thất hồn lạc phách vẫn chưa chịu xuất hiện mà thôi. Đến lúc xuất hiện, lại có thể oanh oanh liệt liệt như vậy. Tạ Lan Thâm mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ lẫn ganh tỵ của tất cả mọi người, mang cô đi. Chuyện của anh và Khương Nại, hai người biết là đủ rồi. Giống như những giấc mơ lặp lại hằng đêm, rốt cuộc cô gặp lại chấp niệm của mình. Nhưng đứng trước một người lòng sâu khó dò như Tạ Lan Thâm, Khương Nại mãi mãi là cô bé con không dám ngẩng đầu. Sợ nhìn vào mắt anh, lại không kiềm chế được nỗi lòng, sợ nhìn kỹ anh rồi, lại chẳng muốn rời xa. Nỗi sợ này giống như ba năm trước, nhưng cũng không giống. Vì bây giờ cô đã trưởng thành, đã tự mình đứng vững. Sau khi rời khỏi Tạ Lan Thâm, Khương Nại từ chối tất cả sự tài trợ của anh, tự kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, để chờ đợi một ngày có thể đứng trước mặt anh ngẩng cao đầu: giữa chúng ta không có ràng buộc về tiền bạc, em chỉ muốn ràng buộc bằng tình cảm mà thôi. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland) Nhưng, phải thực hiện điều đó như thế nào? Khương Nại vẫn chưa kịp nghĩ kỹ thì anh đã đến rồi. Vẫn dịu dàng như vậy, quan tâm cô như vậy, như chưa từng xa cách. Khương Nại dồn hết dũng khí của nhiều năm, viết vội trên cổ tay áo anh một dãy số. Là cách duy nhất mà cô nghĩ ra để có thể bắt đầu mối liên hệ của hai người. Thật sự không cần thiết, nhưng Tạ Lan Thâm vẫn kiên nhẫn dành 2 phút cho cô. Em đừng vội. Anh ở đây. Chờ em. Vẫn luôn chờ em. Có cái gì về Khương Nại mà anh không biết đâu, nhưng khó khăn lắm mới nhìn thấy cô dũng cảm một lần, vậy tùy theo ý cô đi. Dãy số điện thoại trên tay áo, cũng đi vào lòng anh. Mối liên hệ giữa họ chính thức bắt đầu. Tình cảm cất giấu nhiều năm được khai thông như núi lửa phun trào, Tạ Lan Thâm cũng không phải là người thích che giấu. Tình cảm anh dành cho Khương Nại, ai cũng thấy được. Chỉ là trước giờ anh không thể hiện ra mà thôi. Cô trưởng thành rồi, anh không cần cố kỵ. Giống như một ngọn lửa ấm áp âm ỉ mãi suốt nhiều năm, đến bây giờ mới bùng cháy, thiêu đốt mọi thứ. Tạ Lan Thâm và Khương Nại vẫn hai người hai nơi, ai làm việc nấy, nhưng chỉ cần có thời gian, họ sẽ ở bên nhau, bình yên, thầm lặng. Nói không hoang mang là nói dối, Khương Nại hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân. Cô là một cô gái được anh nhặt về từ trong đau đớn và bi thương, có một người mẹ ham vinh hoa không chịu thừa nhận và một người cha tự sát vì phá sản. Cô vốn không có tư cách gì sánh đôi cùng với một người cao cao tại thượng như anh. Nhưng cô vốn không cần bất kỳ thứ gì khác, ngoài chính bản thân anh. Rất nhiều lời khuyên, thiện ý có, ác ý có. Họ đều cho rằng cô không xứng với anh, chỉ là một món đồ chơi, đợi chán sẽ bỏ. Họ còn nói với cô, anh có bệnh. Làm sao mà Khương Nại không biết chứ? Những hành động lạ lùng của anh mỗi khi hai người thân mật, những ẩn nhẫn giấu trong đôi mắt sâu không thấy đáy. Nhưng vậy thì đã sao? Bệnh của anh, cô chịu được, cũng sẵn sàng để bản thân làm một liều thuốc an thần. Cực đoan cũng có cái tốt của cực đoan. Nhận định ai rồi, sẽ sống chết không từ bỏ. Khương Nại cảm thấy may mắn, bởi vì sự cực đoan trong dòng máu Tạ gia đều dùng trên người cô. Một cô em gái Tạ Lan Tịch luôn sùng bái và ủng hộ hết mình cho sự nghiệp của chị dâu, một đứa em trai Tạ Lâm tuy ngoài mặt ghét bỏ nhưng bảo vệ gia đình đến mức gần như là biến thái. Có được sự đối đãi thật tâm như vậy, Khương Nại cảm thấy tất cả những khó khăn mà mình trải qua đều đáng giá. Tuy rằng, để đả thông tư tưởng của Tạ Lan Thâm đối với hôn nhân là một điều rất không dễ dàng, nhưng cuối cùng Khương Nại đã làm được. Không phải cô thay đổi được suy nghĩ của anh, mà bởi vì là cô, cho nên anh mới bằng lòng thử. Người đàn ông này, là người đã tự tay chọn cho cô một quẻ xăm thượng thượng. Người đàn ông này, là người sẽ che chắn tất cả gió mưa, cho cô một đời bình an hạnh phúc. Người đàn ông này, là người duy nhất mà cô không thể buông tay. Đây không phải bệnh, mà là nghiện. *** P/S: Thật ra, câu chuyện ngọt ngào đáng yêu này còn có “tặng kèm” phần ngoại truyện của hai cặp nhân vật phụ, tình yêu của họ trắc trở hơn Khương Nại và Tạ Lan Thâm, cũng mang nhiều khúc mắc hơn. Nếu như tình yêu của Khương Nại và Tạ Lan Thâm là chấp niệm không cách nào buông bỏ, thì tình yêu của hai cặp phụ lại hoàn toàn đối lập. Một Trì Châu phóng khoáng cởi mở, từ bỏ tình yêu đau đến xé lòng nhưng vẫn mạnh mẽ bước về hướng hạnh phúc mới. Bởi vì, giống như cô nói, quay lại với người cũ thì rất dễ dàng, nhưng rời khỏi người mới, cô không nỡ. Và một Tạ Lan Tịch, cô em gái được nâng niu từ nhỏ, cùng với tình yêu đầy mâu thuẫn của người đàn ông thâm sâu Bùi Tứ. Vấp ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, trải qua một vòng thật lớn dày vò lẫn nhau, cuối cùng nhận ra chẳng có cách nào thay đổi vận mệnh. Anh bằng lòng dùng cả quãng đời còn lại sửa chữa sai lầm, chỉ cần cô chấp nhận cho anh một cơ hội. Hỏi thế gian, tình là gì? Mà ai cũng muốn bỏ mình để yêu? ____ *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** Ánh đèn phòng tắm chói mắt, người đàn ông đứng trước cái gương lớn, hơi nước mù mịt, chậm rãi ngưng tụ thành những giọt nước trong suốt từ trên mặt kính chảy xuống, phản chiếu hình ảnh một gương mặt với ngũ quan lập thể, sắc nét và rất đẹp trai. Xương mày mảnh và rõ ràng, mũi cao thẳng, môi mỏng, những đường nét rất tinh xảo như được chạm khắc một cách tỉ mỉ. Những giọt nước từ trên những lọn tóc của anh rơi xuống, trượt thẳng xuống chiếc cổ dài, quét qua hầu kết sắc lạnh. Khương Nại đứng yên không động đậy, lẳng lặng ngắm nhìn người đàn ông. Mãi đến lúc hơi nước sắp tan hết, anh đột nhiên xoay người lại, từ trong phòng tắm bước ra, bước từng bước đi đến bên cạnh cô. Một giây sau, hình ảnh như bị tạm dừng. Khương Nại bị anh áp sát vào trước cửa sổ sát đất, phía sau là cả thành phố đèn đóm sáng trưng, lòng bàn tay cô chạm đến lồng ngực rắn chắc của anh, có thể cảm nhận được rõ rệt nhiệt độ của làn da truyền đến qua lớp quần áo mỏng manh. Với khoảng cách gần như vậy, mùi sữa tắm của nam giới hòa với mùi hương nam tính, trong không khí tràn ngập sự quyến rũ nhè nhẹ. "Nếu như cô không tự nguyện thì hãy nói ngay với tôi." Giọng nói của anh hơi trầm xuống, có vẻ hơi mơ hồ, lúc nói xong câu này, anh đã cúi đầu xuống hôn cô. Khương Nại từ trong mơ giật mình tỉnh lại, đập vào mắt là cả căn phòng sáng trưng. Trên người Khương Nại mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng manh, cô yên lặng nằm trên ghế salon, mái tóc đen nhánh như dòng suối, nhẹ nhàng che đi đôi mắt, cánh tay mảnh khảnh khoát lên góc áo, bắp chân trắng nõn nhỏ nhắn cong lên, làn da trắng sứ hiếm có càng tôn lên vẻ yếu đuối của cô hơn. Khương Nại cũng không biết mình đã ngủ được bao lâu, loại hơi thở tình triều mờ ám khó thở trong đầu cô vẫn còn mơ hồ chưa tan hết đi. Cô lại nằm mơ thấy anh. Cô nằm một lúc nữa đợi cho tâm trạng hồi phục lại một chút. Cô mới chậm rãi ngồi dậy, bàn chân trần dẫm lên tấm thảm màu xám trắng. Bên cạnh bàn uống nước là một tập kịch bản rất dày nằm tán loạn, Khương Nại lôi từ trong đó ra điện thoại của mình, đầu ngón tay vuốt nhẹ, màn hình sáng lên. Trên đó hiện thời gian đã sáu giờ năm mươi phút tối. Trong điện thoại còn có vài cuộc gọi nhỡ của người đại diện Tần Thư Nhiễm. Khương Nại gọi lại. Yên lặng vài giây, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Tần Thư Nhiễm: "Alo? Nại Nại à, em còn ở nhà không?" Khương Nại dùng ngón tay cầm ly nước lên nhấp một ngụm, nhẹ nhàng trả lời: "Em không cần thận ngủ quên mất... Buổi hẹn thử vai với đạo diễn Đàm vào lúc 9 giờ phải không ạ? Vậy em..." Không đợi cô nói hết câu, Tần Thư Nhiễm đã cắt ngang lời cô: "Không cần nữa, 9 giờ tối nay đạo diễn Đàm đã hẹn Dư Nam Sương đến thử vai rồi." Trong đôi mắt đen láy của Khương Nại hiện lên vẻ khó hiểu: "Dư Nam Sương?" "Chính là cô ta! Hai năm nay Dư Nam Sương rất huênh hoang. Cô ta có người làm chỗ dựa nên mới ngồi được lên ghế nhất tỉ Thiên Ảnh, cô ta còn nổi tiếng là người thích chặn đường cướp đoạt tài nguyên của người cùng nghề." "Trong chương trình lần trước, em bị cho là bình hoa di động, cũng không biết cô ta đã "khen" những gì. Cháu gái của tổng giám đốc Nội Ngu đúng là không phải dạng vừa!" Khương Nại cúi đầu xoa giữa hai hàng lông mày, nói: "Đúng thật là không phải dạng vừa." Nhưng cái đó thì liên quan gì đến cô chứ. Thấy Khương Nại vẫn là kiểu tính cách không tranh giành, Tần Thư Nhiễm liền tức giận nói: "Bây giờ cô ta đã tranh giành tài nguyên trên đầu chúng ta rồi, cho nên chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua chuyện này được!" Khương Nại rất hiểu Tần Thư Nhiễm, cô biết người quản lý này của mình đã có cách: "Chị Thư Nhiễm, chị nói đi." (Truyện được edit bởi Diễm Sắc Cung.) Tần Thư Nhiễm chép miệng một cái, cũng không lòng vòng nữa, nhanh chóng nói rõ từng chữ một: "Được rồi, Nại Nại em nhanh trang điểm đi. Tối nay chị đã sắp xếp cho em một bữa tiệc quan trọng, nó liên quan đến chuyện thử vai! Hai mươi phút nữa... Chị đợi em ở dưới lầu." Ngắt điện thoại, trong căn phòng nhỏ trở nên yên tĩnh. Khương Nại để điện thoại xuống, nhẹ nhàng bước đến cạnh cửa sổ sát đất. Cô giơ tay ra vén rèm cửa sổ, bên ngoài vừa mới lên đèn, cảnh đêm cả thành phố rực rỡ vô hạn, nó giống như cảnh trong giấc mơ của cô vậy, đồng thời cũng làm nổi bật thêm sự tĩnh mịch của căn phòng. Một lúc sau. Khương Nại thu lại tâm trạng nhạt nhẽo của bản thân, xoay người đi vào phòng thay quần áo. ----- Sắp đến giờ hẹn, Khương Nại đúng giờ đi xuống lầu, đi đôi giày cao gót chạy đến chỗ xe bảo mẫu màu đen đang đậu bên đường. Cô vừa khom lưng lên xe thì chợt nghe thấy trợ lý Đào Phong nói: "Dự báo thời tiết tối nay hình như sẽ có tuyết rơi..." Tần Thư Nhiễm ngồi ghế phụ bên cạnh tài xế, cô đã không còn tâm trạng nào để lo tuyết rơi nữa rồi, đưa máy tính bảng đang cầm trong tay cho Khương Nại, ánh mắt cũng vội vàng nhìn theo. Dáng người Khương Nại vốn đã gầy hơn so với những cô gái khác, cô chỉ mặc một chiếc váy dài màu xanh sẫm, gắn một chuỗi ngọc trai trên bờ vai gầy nhỏ, bên ngoài khoác một chiếc áo vest đen. Lúc Khương Nại đưa tay ra nhận, ngay đến cả những đường gân xanh cũng nổi lên trên làn da trắng như tuyết của cô, trông càng yếu ớt hơn. "Người này không tệ..." Trong mắt Tần Thư Nhiễm đầy sự tán thưởng, không quên nhấn mạnh căn dặn cô: "Đây là danh sách những người có địa vị cao mà em phải mời rượu, người đầu tư cho bộ phim lần này của đạo diễn Đàm cũng sẽ có mặt, tốt nhất là có thể tiếp cận được." Khương Nại chui vào ghế của mình, cúi đầu liếc nhìn trên danh sách những người có địa vị, lông mi của cô rất cong và dài, ở dưới ánh đèn vàng ấm áp, lông mi hiện lên những ánh sáng tinh xảo. Sau khi đã nhớ kĩ tất cả những cái tên này, Khương Nại cũng không còn hứng thú nhìn lại nữa. Bên phía Tần Thư Nhiễm vẫn còn chưa nguôi giận: "Dư Nam Sương là một tài nguyên cũ, đạo diễn Đàm chắc bị mù mắt mới bỏ qua em!" Khương Nại là do trước đây cô ký hợp đồng từ học viện múa Bắc Kinh, so với những nữ minh tinh khác trong giới giải trí, Khương Nại trời sinh có một khuôn mặt rất xinh đẹp nhưng lại không có tính công kích, trong xương lại ẩn chứa sự ngoan cường. Mấy năm qua, từ một người không có hậu thuẫn, Khương Nại đã dựa vào sự nỗ lực của bản thân trở thành nữ thần phim cổ trang với vô số người hâm mộ, hầu như một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều chăm chỉ ở trong đoàn phim khiêm tốn mà quay phim. Ngoài diễn phim ra thì Khương Nại cũng không có chuyện đời tư gì. Kiểu chăm chỉ chuyên nghiệp, kĩ thuật lại tốt như vậy thật xứng đáng là có số mệnh làm lưu lượng. Bây giờ Khương Nại chuẩn bị tiếp tục chiến đấu ở chiến trường màn ảnh rộng, đòi hỏi phải có một tác phẩm điện ảnh lớn tranh giải. Để được làm diễn viên chính trong phim của đạo diễn Đàm, cô đã từ chối vô số quảng cáo, để trống lịch trình nửa năm để điều chỉnh trạng thái, không dễ gì mới nắm được cơ hội này. Kết quả thì sao, Dư Nam Sương ỷ vào có núi dựa đã chặn ngang tài nguyên mà Khương Nại đã phải bàn bạc rất lâu. Chuyện này khiến cho Tần Thư Nhiễm từ trước đến nay vốn nóng nảy làm sao nhịn được chứ, cô ấy nghiến răng nói: "Đàm Cung cũng quá không đáng tin rồi" Khương Nại biết cô ấy giận không xuôi được, tốt bụng an ủi, giọng nói của Khương Nại rất truyền cảm, khiến cho người ta bất giác cảm thấy yên lòng: "Chị Thư nhiễm, trong giới giải trí nữ minh tinh có hậu thuẫn rất nhiều, nếu không có Dư Nam Sương thì cũng sẽ có Trương Nam Sương... Nếu như cứ phải để ý từng người đến tranh giành thì không phải người mệt mỏi sẽ là bản thân mình hay sao?" Sự tức giận của Tần Thư Nhiễm gặp phải Khương Nại cũng chỉ đành ngoan ngoãn đầu hàng. Rõ ràng tuổi tác Khương Nại còn trẻ nhưng suy nghĩ và tính tình lại sáng suốt bình tĩnh, sống giống như một tiên nữ không có thất tình lục dục. Nhìn khuôn mặt trắng nõn bằng bàn tay của Khương Nại, Tần Thư Nhiễm không nhịn được kéo trọng tâm câu chuyện quay lại: "Bữa tiệc tối nay có không ít người, em có thể kết thêm một vài người bạn. Một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như em đừng sống quá khép kín như vậy!" Lại nhắc đến chuyện này. Từ khi ra mắt đến nay, Khương Nại trước giờ không mấy mặn mà với chỗ mưu cầu danh lợi nơi các ông lớn có địa vị tụ tập, hầu hết thời gian ngoài đóng phim ở bên ngoài ra thì cô lại càng thích trốn trong nhà hơn, vì thế nên vòng xã giao của cô sạch sẽ giống như một tờ giấy trắng vậy. Đối diện với những người theo đuổi nhiệt tình, cô sẽ ngay lập tức dùng những lời cự tuyệt uyển chuyển khách sáo không một kẽ hở. Cô cũng không nói chuyện yêu đương, đối với chuyện tình cảm thì vẫn trung thành với tình cảm truyền thống. Tần Thư Nhiễm nhìn ra được, trong giới giải trí sẽ chẳng tìm đâu ra được nữ minh tinh sạch sẽ thuần túy giống như Khương Nại nữa. Môi Khương Nại hết đóng lại mở, nhưng cuối cùng cũng không nói gì. May mắn Tần Thư Nhiễm cũng không tiếp tục nữa. Theo dự báo thời tiết, đột ngột có một trận tuyết lớn, làm cho xe cộ trên cầu cao tốc bị chặn lại, chỉ có thể nhích từng chút một về phía trước. Dưới bầu trời đêm, con đường nối thành một dòng đèn dài. Đào Phong rất sợ Tần Thư Nhiễm nổi giận, đúng lúc định tăng tốc băng qua giữa làn xe, đột nhiên cậu ta hưng phấn la lên: "Nhìn chiếc xe đằng trước kìa!" Khương Nại theo tiếng la của cậu nhìn theo. Là một chiếc xe xa hoa phiên bản giới hạn, biển số xe rõ ràng đập vào trong tầm mắt, nhìn giống như là hư ảo. Quá trình không đến hai giây, trái tim của Khương Nại đột nhiên nảy lên một cái, ngay cả ngón tay cũng co lại. Tần Thư Nhiễm theo ánh mắt của cô nhìn sang, cũng kinh ngạc nói: "Chiếc xe sang trọng này là phiên bản giới hạn đấy, rất hiếm gặp trong nước. Chị nhớ đợt trước trong tay cậu chủ nhỏ của tập đoàn Minh Thịnh có một chiếc, chắc là đã bỏ ra rất nhiều tiền để có được. Tiểu Phong, lái tránh xa ra một chút, nếu chẳng may đụng trúng thì... Chậc, chúng ta có tặng miễn phí Nại Nại cũng không đủ đền đâu." (Truyện được edit bởi Diễm Sắc Cung.) Nói đến đó, thân làm một người quản lý nhiều chuyện được rèn dũa mỗi ngày, Tần Thư Nhiễm móc điện thoại ra, dựa vào ánh đèn chụp lại một tấm ảnh biển số xe hơi mờ ảo, nhanh chóng gửi vào trong nhóm những phóng viên quen biết hỏi: Đây là nhân vật lớn nào đến Thân Thành vậy? Khương Nại không nghe thấy gì, bên tai cô tất cả âm thanh dường như đều bị ngăn cách bởi một lớp màng. Mãi đến khi chiếc xe sang trọng đằng trước chủ động giảm tốc độ, tránh khỏi dòng xe, không bao lâu sau đã bị tụt lại phía sau, không còn trông thấy gì nữa. Khương Nại ngẩng đầu nhìn, cô chỉ nhìn thấy... Tuyết đang rơi. Mời các bạn mượn đọc sách Nghiện của tác giả Kim Họa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)
Ngự yêu sư: những người sở hữu linh lực có khả năng thuần phục yêu quái. Kỷ Vân Hòa từ khi mới sinh ra đã mang trong mình ẩn mạch - một loại mạch tượng đặc biệt biểu trưng cho thân phận ngự yêu sư. Vì vậy mà nàng từ bé đã được đưa đến Ngự Yêu Cốc dạy dỗ. Kỷ Vân Hòa được Cốc chủ Lâm Thương Lan nhận làm nghĩa nữ, còn bố trí cho nàng làm Tả hộ pháp. Trong mắt mọi người, nàng được Lâm Thương Lan coi trọng, thậm chí còn có cơ hội trở thành người kế nhiệm vị trí Cốc chủ. Nhưng chỉ có Vân Hòa biết bộ mặt thật của Lâm Thương Lan, từ nhỏ nàng đã bị lão ta ép uống độc dược khiến nàng đau đớn đến chết đi sống lại, mỗi tháng sẽ sai người đưa thuốc giải cho nàng. Nàng biết, lão muốn làm như vậy để kìm hãm nàng, biến Vân Hòa thành một con cờ dưới tay lão, giúp lão âm thầm xử lý hết mọi chuyện trong tối không thể nói ra. Vân Hòa chán ghét Ngự yêu cốc đến cực điểm, đối với nàng nơi đây chẳng khác nào một lao tù. Nơi mà nàng hướng đến, là giang sơn như họa, là thiên hạ mênh mông. Nàng muốn đến vùng Giang Nam mỹ cảnh, sống một đời giàu sang phú quý, tự do tự tại, cứ thế cho đến hết đời. Lần đầu Kỷ Vân Hòa gặp giao nhân Trường Ý, là khi Thuận Đức Công chúa ở kinh thành sai người đem đến Ngự Yêu cốc một giao nhân sức mạnh kinh người. Công chúa muốn Ngự yêu cốc trong ba tháng phải thuần phục giao nhân này và phân phó ba việc: làm cho giao nhân nói được tiếng người, đuôi cá của hắn phải hóa thành đôi chân và trái tim một lòng, không bao giờ phản nghịch. Kỷ Vân Hòa ngày ngày nhìn thấy giao nhân Trường Ý bị người trong Ngự Yêu cốc đối đãi tàn nhẫn. Nàng chợt nảy sinh cảm giác đồng cảm với giao nhân này. Bởi Vân Hòa biết, tình cảnh của nàng và giao nhân này rất giống nhau. Sinh mệnh của bản thân bị kẻ khác nắm giữ quyền sinh sát, mạng sống của nàng và hắn nhỏ bé như loài kiến hôi mà chỉ cần bị kẻ khác dẫm mạnh, liền thịt nát xương tan. Cứ sau những khổ hình khắc nghiệt mà đám người trong cốc sử dụng với Trường Ý, Kỷ Vân Hòa lại đến địa lao chữa thương giúp hắn. Ở nơi này, chỉ có nàng quan tâm Trường Ý, chỉ có nàng bất chấp ánh mắt của mọi người mà dịu dàng bôi thuốc cho hắn. Trong những ngày tháng ngắn ngủi ấy đối với Trường Ý, trong mắt hắn dường như chỉ có Kỷ Vân Hòa, nàng giống như ngọn lửa hồng, sưởi ấm trái tim cô độc lạnh lẽo, soi sáng chốn ngục tù âm u. Khi Ngự Yêu cốc gặp hỗn loạn, nàng đáng lẽ đã có thể nhân cơ hội rời khỏi nơi đây, thực hiện giấc mộng tiêu dao tự tại mà nàng hằng mong ước. Nhưng Kỷ Vân Hòa bất chấp quay lại để giải cứu Trường Ý, muốn cùng hắn thoát khỏi Ngự Yêu cốc. Còn chưa thoát ra được thì nàng và hắn lại bị rơi vào Thập phương trận. Ở không gian tối tăm ấy chỉ có hai người họ, là Trường Ý lấy thân mình đỡ cho Vân Hòa một đạo kim quang. Trường Ý cuối cùng cũng chịu mở miệng nói chuyện với Vân Hòa. Hắn kể cho Vân Hòa nghe cuộc sống trước kia của mình nơi đại dương bao la xanh thẳm, về quy tắc cả đời giao nhân chỉ được phép có một bạn tình,... Vân Hòa một lần nữa cảm nhận được, nàng và hắn có cùng chí hướng. Hắn khao khát tự do vùng vẫy giữa biển rộng và trời cao, được phiêu lãng cùng giấc mộng hải hồ nơi đại dương sóng cả. Chứ không phải là cuộc sống tù túng bị người khác thao túng như một trò mua vui, một sủng vật không hơn không kém. Đại dương, mới là nơi mà hắn thuộc về. Tưởng chừng ra khỏi Thập phương trận, Vân Hòa và Trường Ý có thể tự do. Nhưng nàng và hắn phải quay về Ngự Yêu cốc một lần nữa. Kỷ Vân Hòa quay lại cuộc sống ngột ngạt trước kia, Trường Ý cũng phải quay lại địa lao chịu đủ loại khổ hình. Nhưng lần này, Trường Ý lại vì nàng mà tình nguyện bị chém đi chiếc đuôi cá vốn xinh đẹp để hóa thành đôi chân của loài người.  *** Buổi tối của mùa đông luôn đến sớm, hoàng hôn lưu lại vệt sáng màu cam bên ngoài cửa sổ, khung giấy đặc chế giống như phát ra kim quang, nhưng trong phòng lại hoàn toàn trái ngược, nếu không nhờ ngọn nến lớn cỡ hạt đậu đang le lói, trong ngôi nhà này cơ hồ không có ánh sáng. Người bên trong tấm chăn mỏng khẽ động, "hừ hừ" một tiếng rồi thức dậy. Nàng híp mắt, liếc nhìn cửa sổ: "Ồ, trời tối rồi, nên dậy thôi.". Dứt lời, uể oải ngáp một cái rồi ngồi dậy. Khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, nàng đưa mắt nhìn theo chuỗi ánh sáng đang khuất dạng. Chân mày hơi nhíu lại, nàng dùng những ngón tay nhợt nhạt, "két" một tiếng, đẩy thanh ngang chặn cửa ra. Đứng nép mình bên vách tường, nhẹ nhàng vươn tay chạm vào tàn lửa của mặt trời đang lui bước góc trời phía tây. Trong khoảnh khắc, đôi tay gầy gò khác thường của nàng giống như bị ánh mặt trời thiêu cháy da thịt, chỉ để lại xương trắng. Mà khi ánh sáng tắt, lại nguyên vẹn như lúc đầu. Kỷ Vân Hòa xoa xoa bàn tay, nhìn bộ xương khô của mình bại lộ dưới ánh mặt trời, nắm chặt tay thành nắm đấm, không cất tiếng âm thầm mắng: "Dọa chết lão nương rồi!". Vừa dứt lời, liền thấy dưới lầu bên ngoài tiểu viện, một nha đầu chậm rãi xách hộp thức ăn đi tới. Kỷ Vân Hòa thu tay về, nhưng không hề đóng cửa sổ lại. Hôm nay trời nắng, nhưng vẫn lạnh và có gió, gió rít gào ngang ngược thổi vào phòng, nhưng nàng không cảm thấy lạnh, chỉ núp sau bức tường nhìn ngắm núi xa sông rộng, thở dài mang theo hàn khí: "Tối nay xem chừng có tuyết, nên ủ một bầu rượu uống thôi." "Bang" một tiếng, cửa phòng thô lỗ bị đẩy ra. Hoàng hôn bên ngoài cũng đã chìm vào đường chân trời. Căn phòng rất nhanh hoàn toàn một là một mảnh tăm tối. Nha đầu Giang Vi Nghiên vừa xách hộp thức ăn tới, thập phần tức giận: "Còn muốn uống rượu? Cái cơ thể bệnh tật ốm yếu của cô, không sợ uống đến chết à?", lông mày Giang Vi Nghiên nhướn cao, có mấy phần xảo quyệt hống hách: "Đóng chặt cửa sổ lại, đừng để ngã chết, nếu cô chết thì không sao, rủi mà bệnh nặng, lại phiền đến ta chăm sóc cho cô.". Nàng ta vừa nói, vừa đặt hộp thức ăn lên bàn, giọng điệu đầy bực dọc. Kỷ Vân Hòa chống đầu dựa vào cửa sổ, chăm chú nhìn Giang Vi Nghiên, lắng nghe nàng ta mắng mình, nhưng không hề tức giận, còn có ý cười như có như không. "Ngày tuyết rơi lớn như vậy, ai nấy đều an an ổn ổn ở trong nhà, vậy mà ta còn phải đến đưa cơm cho cô." Giang Vi Nghiên ngồi xổm vừa lẩm bẩm oán thán vừa đem cơm bày xong, quay đầu lại, thấy Kỷ Vân Hòa vẫn đang thất thần bên cửa sổ mở toang, nhất thời lông mày dựng ngược lên: "Ta nói chuyện cô cũng không thèm nghe sao?" "Nghe rồi." Kỷ Vân Hòa cúi xuống nhìn nàng, không giống như đang đối mặt với một tiểu nha đầu tính khí nóng nảy liên tục quở trách, mà giống như một khung cảnh đẹp đẽ hiếm có, "Ngươi tiếp tục." Thấy Kỷ Vân Hòa phản ứng như vậy, Giang Vi Nghiên nhất thời nộ khí xung thiên*, đặt cái bát trên tay xuống, hai bước dài đến bên cửa sổ, đưa tay muốn đóng cửa sổ lại, ngay khi nàng ta sắp đem cái cửa sổ chết tiệt này đóng lại được, một cánh tay từ phía dưới đưa lên, khó khăn lắm mới chống đỡ được khung cửa giấy. Lại là kẻ có bệnh Kỷ Vân Hòa, chặn tay ở cửa sổ, không cho nàng ta đóng lại. Mời các bạn đón đọc Ngự Yêu (Ngự Giao Ký) của tác giả Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương.
Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em - Kim Tinh
Khi nhận được một chút quan tâm từ đàn ông phụ nữ thường ngây thơ nghĩ rằng anh ta đã yêu họ. Khi nhận được một tình yêu từ người phụ nữ thì anh ta cao ngạo nghĩ rằng cô ấy chỉ nên thích một mình anh ta. Kiều Y Y Y là một cô gái xinh đẹp mà còn là người ngay thẳng rõ ràng. Cô đi tìm Sóc Phong bởi yêu cầu của công việc nhưng người đàn ông này lại vô liêm sỉ hỏi cô rằng: Cô yêu hắn phải không? Thật sự là đồ tự kỷ mà, nếu không vì giữ miếng cơm thì bản thân cô đã cho hắn  một cái tát từ lâu rồi. Nhưng người đàn ông này lại thật sự hấp dẫn cô, vào một ngày trăng thanh gió mát hắn đã đưa được cô lên giường. Trực tiếp ăn tươi nuốt sống cô, thế nhưng, người đàn ông mạnh mẽ như hắn có thể lực quá dồi dào Cô gái nhỏ bị giày vò đến vừa khóc vừa cầu xin suốt cả đêm, người đàn ông này  vẫn nói không đủ . . . . . . Lần đầu tiên Sóc Phong nhìn thấy Kiều Y Y Y, chỉ cảm thấy cô gái này giống như những người hắn từng gặp, không có gì đặc biệt mà lại yêu cô gái này, hơn nữa không chỉ là như vậy. Mà hắn lại cố tình có khẩu vị đặc biệt, nhiều phụ nữ như vậy, hắn lại vừa ý cô, Dồn hết tâm trí muốn giữ ở bên cạnh để yêu thương, ai ngờ, cô gái này lại dám nói chia tay!  *** Cậu tên là Sóc Tề, cậu có một người chị bằng tuổi, có một ba ba, có một mẹ, nhưng khổ nỗi, cậu là một người chỉ yêu mẹ của mình. Ở trong lòng ba ba, mẹ xếp vị trí thứ nhất, chị xếp vị trí thứ hai, cậu, chỉ xếp vị trí thứ ba! Ô! Tại sao vậy chứ? Bởi vì chị lớn lên rất giống mẹ, cho nên ba ba yêu ai là yêu cả đường đi. Nhưng nhà cậu không giống với nhà người ta, từ thứ hai đến thứ sáu, cậu ở cùng mẹ, chị ở cùng ba ba, đến Chủ nhật, bọn họ sẽ ở cùng nhau, sau đó ba, mẹ sẽ làm một số chuyện mà chỉ có người lớn mới có thể làm, sẽ phát ra tiếng "Ừhm a a". Thật ra thì, Sóc Tề biết không phải là như vậy, từ thứ hai đến thứ sáu, cứ nửa đêm canh ba ba ba đều thích "Lén qua" chỗ của mẹ, ân ân ái ái với mẹ. Bí mật này, chỉ có ba ba, mẹ biết, trời biết, đất biết, còn có cậu biết nữa, ha ha. Chị biết không? Dĩ nhiên là không biết..., chị ngốc nhất! Ngủ như chết ấy! Sau này, Sóc Tề đi học, cậu biết cái này, nó gọi là ở riêng, cái gì gọi là ở riêng đây? Tiểu Hoàng ngồi cùng bàn nói, ở riêng chính là do không yêu nên phải ở riêng, nhưng ba ba rất thích mẹ, mà mẹ cũng rất yêu ba ba, bọn họ cũng hay làm một vài chuyện mắc cỡ, bậy tình huống của bọn họ là cái gì? Cậu nghi ngờ, vì vậy có một ngày cậu hỏi mẹ, mẹ nói, bởi vì ba ba đã từng làm sai một chuyện, cho nên mẹ phải trừng phạt ba ba. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em của tác giả Kim Tinh.
Mèo Yêu - Hà Thư
Trình Tân chết rồi, Trình Tân lại sống rồi. Cô biến thành một con mèo nhỏ rất moe, rất ấm áp hiểu lòng người. Văn hư cấu, không phải mèo bình thường, nên cái gì cũng ăn được. *** Trình Sân là một cô gái kiên cường, tốt bụng, không may chết khi còn rất trẻ. Không biết là may mắn hay bất hạnh, linh hồn cô nhập vào một em mèo con xinh đẹp lông trắng muốt, được một cửa hàng thú cưng nhặt về nuôi. Sau đó, cô được một cô gái mua tặng bạn mình là tiểu thư nhà họ Liêm, Liêm Tiếu. Do mẹ Liêm Tiếu nói rằng cô là một con mèo không rõ nguồn gốc, xuất thân thấp kém nên Liêm Tiếu đâm ra ghét bỏ cô, bỏ mặc cô cho người giúp việc chăm sóc. Những tưởng từ đó cô sẽ sống một kiếp mèo cô đơn và buồn tẻ, nhưng kể từ khi anh trai của Liêm Tiếu là Liêm Đường về nước, cuộc sống của cô tràn ngập màu hồng. Người đâu mà vừa đẹp trai vừa dịu dàng, lại còn yêu chiều dung túng cô hết mực! Nhờ có anh mà cô không còn chán ghét cuộc sống làm mèo nữa. Nếu ngày nào cũng được ngắm giai đẹp, được giai đẹp chăm sóc cưng nựng như một công chúa nhỏ thì làm mèo cả đời cũng được! ???? Về sau Trình Sân hóa thành hình người, hai người bắt đầu nảy sinh tình cảm với nhau, nhưng họ chưa kịp nhận ra tình cảm của mình thì cha mẹ ruột của cô – một cặp vợ chồng miêu yêu – đã đến nhận cô về. Khi họ nhận ra tình cảm của mình và quyết định đến với nhau thì Trình Sân lại bị bố mẹ ngăn cấm, bởi miêu yêu và con người lấy nhau thường không có kết cục tốt. Cũng may bố mẹ Trình Sân rất thương cô nên khi cô quyết tâm lấy Liêm Đường thì họ cũng không ngăn cấm nữa. Hai người lấy nhau, sinh con và (chắc là) hạnh phúc đến đầu bạc răng long. ???? Trình Sân là một cô gái vô cùng nghị lực, kiên cường. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô vừa phải cố gắng học tập để sau này xin được công việc tốt, vừa phải đi làm thêm hết nơi này đến nơi khác để nuôi sống bản thân và trang trải học phí. Sau khi biến thành mèo, cô lại phải giành giật miếng ăn với những con mèo khác trong cửa hàng thú cưng, phải cẩn thận lấy lòng chủ nhân. Sau khi được Liêm Đường nhận nuôi, Trình Sân vẫn chưa hết xui xẻo - cô bị một thằng bé hư hỏng bắt trộm đem bán cho người khác, phải lặn lội mưa gió đường xa trở về với anh, lúc về đến nơi thì chỉ còn hấp hối. Chỉ đến khi hóa được thành người cô mới thật sự hết khổ. Tuy gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng Trình Sân luôn lạc quan, yêu đời. Lúc làm mèo, Trình Sân còn thể hiện một mặt tính cách khác của mình – tinh nghịch, ngốc nghếch, có sắc tâm có cả sắc đảm (nhưng tiếc là thiên thời địa lợi nhưng nhân không hòa nên mãi không được ngắm bo-đì nude của Liêm Đường. Liêm Đường là tuýp đàn ông hoàn hảo trong mắt phụ nữ – trẻ tuổi, đẹp trai, có tài, có tiền, cử chỉ lễ độ, tính cách dịu dàng. Có lẽ do hoàn cảnh gia đình nên từ bé đến lớn anh chỉ tập trung học hành và phát triển sự nghiệp, gần 30 tuổi mà không có lấy một mảnh tình vắt vai. Không hiểu sao một người tính tình lạnh nhạt như anh lại dễ mềm lòng trước con mèo nhỏ ngây thơ ngốc ngếch đáng yêu là Trình Sân. Đoạn đầu truyện khá hài, vì Liêm Đường có bo-đì đẹp, mà Trình Sân cậy mình là mèo nên suốt ngày canh lúc anh tắm hoặc thay quần áo để ngắm trộm bo-đì anh, thậm chí có lần thấy anh sexy quá không chịu nổi xịt cả máu mũi. ???? Liêm Đường nói đùa gọi cô là cô vợ nhỏ, cô cũng sung sướng tự nhận mình là vợ anh luôn, suốt ngày chồng ơi chồng à (bằng tiếng mèo). ???? Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, có chút hài, ngọt ê răng, hợp đọc giải trí. Tuy nhiên truyện có kha khá bug, nữ chính đôi khi ngây ngô một cách thái quá, mình thấy hơi giả tạo, thế nên ai tự thấy mình khó tính thì nên cân nhắc trước khi đọc. *** Chuyện lần này gây phong thanh lớn như vậy, Trình Tân biết có giấu tiếp cũng chỉ vô ích. Nên ngay sau khi Liêm Đường vừa mới xuất viện, cô đã quyết đoán bảo anh cùng về ra mặt người nhà của mình. Đương nhiên là Liêm Đường không định từ chối. Chỉ là, suy xét đến tình hình của Trình Tân hiện tại, hẳn người nhà cô sẽ chẳng có ấn tượng tốt gì với anh đâu. Bây giờ, trong mắt ba mẹ Trình Tân, chắc hình dung về anh đã là "gã lừa con gái mình chạy mất" không chừng... Nhưng mọi người đều là người biết suy nghĩ, loại chuyện như người đã tới tận cửa mà còn sập cửa nhà không cho vào đó hẳn sẽ không làm được. Thấy ba mẹ và cả anh trai vẫn còn nể mặt, không sập cửa nhốt Liêm Đường bên ngoài, Trình Tân thầm cảm động trong lòng. Đây chính là một sự nhượng bộ đối với quyết định của cô đó. Phù Khanh và Cổ Sênh quét mắt nhìn Liêm Đường, người con gái mình thích, kể cũng không quá bất mãn. Ngoại trừ mấy vấn đề như tuổi thọ là khiến họ không hài lòng ra, thì trong thế giới con người, Liêm Đường đã là một cá thể vô cùng xuất chúng, có nói là rồng phượng trong loài người cũng chẳng ngoa. Tiếc nuối duy nhất chính là hai đứa cách biệt giống loài, vì vậy khi bên nhau sẽ nảy sinh mối nguy về sau. Nhưng yêu chính là yêu, dù cho là họ hay là bản thân loài người, đều không cách nào đưa ra những quyết định khách quan nhất được. Hôm qua, sau khi nạt nộ Cổ Ý một chập, Trình Tân lại về rủ rỉ với anh một hồi. Anh đã xin lỗi Trình Tân, Trình Tân cũng tỏ ý hối hận vì thái độ hơi quá khích của mình lúc đó. Hai người hòa giải, nhưng Cổ Ý vẫn không tươi tỉnh nổi khi gặp Liêm Đường tìm tới nhà. Chẳng qua, vì muốn em gái vui nên anh mới đành hậm hực ngồi vào chỗ. Lần ra mắt gia đình này của Liêm Đường xem như trải qua một cách thuận lợi không sóng gió. Nghỉ ngơi một thời gian, ba ngày sau, Liêm Đường dẫn Trình Tân về gặp bà ngoại và các cậu. ... Mời các bạn đón đọc Mèo Yêu của tác giả Hà Thư.
Thả Thính Phi Phi - Tô Tiền Tiền
Hạ Thừa Nam nổi danh ở thành phố C vì độ ngông cuồng bành trướng, tàn độc ác liệt, bất kể là nam hay nữ hắn chưa bao giờ nương tay. Ai chọc phải hắn, nhất định hắn sẽ dồn vào chỗ chết. Kiều Phi không cẩn thận chọc hắn, sợ đến mức từ chức chạy trốn luôn, tuy nhiên chỉ 3 giây là bị bắt lại. Cô khóc lóc tưởng tượng ra một vạn cách bị trả thù, mãi cho đến lúc... "Bà Hạ, đến giờ đi ngủ rồi." *** Đồng hồ báo thức vang lên. Sáng sớm đệ nhất lũ ánh mặt trời xuyên thấu qua ôn nhu màu trắng bức màn chiếu tiến vào, chiếu vào trên giường ôm nhau nằm ở bên nhau nhân thân thượng. Kiều Phi nhíu nhíu mày, xoay người, hướng bên người nam nhân trong lòng ngực toản thâm chút, qua vài giây, nàng nhắm mắt lại hỏi: “Lão công, vài giờ?” Hạ Thừa Nam cũng nhắm mắt lại, từ trong ổ chăn vươn cánh tay dài ấn hạ đồng hồ báo thức: “Không biết.” Sau đó thu hồi tay, đem nữ nhân ôm đến càng khẩn, sủng ái mà nói: “Ngươi ngủ nhiều một hồi.” Kiều Phi mơ mơ màng màng, đang muốn liền Hạ Thừa Nam ấm áp yên ổn ôm ấp lại trộm sẽ lười, nhưng bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nàng đột nhiên mở mắt ra: “Không được.” Hôm nay như thế nào đều không thể ngủ nướng! ... Mời các bạn đón đọc Thả Thính Phi Phi của tác giả Tô Tiền Tiền.