Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Tình Mới Của Quan Ngoại Giao (Tân Hoan Quan Ngoại Giao)

Sở cảnh sát, phòng lấy khẩu cung Một tiểu Loli mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn người đàn ông nhàn nhã trước mặt, hận ý mỗi lúc một tăng, đôi tay bị còng không tự giác nắm chặt lại. Phía đối diện, một “ông chú” xinh đẹp vừa “thất thân” cách đây vài tiếng đồng hồ khoan thai bắt chéo chân, nhìn bộ dạng chật vật của cô đi tới, trên môi ẩn hiện nụ cười. Tô Noãn – “Anh rốt cuộc muốn thế nào, tôi rốt cuộc trộm cái gì đáng giá của anh, anh nói cho rõ ràng xem!” Lục Cảnh Hoằng – “Tim của anh có tính hay không?” ***   Bị cáo tên Tô Noãn, tuổi 24, nguyên là “vợ cũ” của Phó thị trưởng thành phố A – Cố Lăng Thành. Nghề nghiệp: Lao động tự do Mối quan hệ với nguyên cáo: Trước anh ta là ân nhân nhưng hiện giờ thì KHÔNG CÓ. Tô Noãn thật sự mong cô có thể đứng trước mọi người dõng dạc tuyên bố, cô cùng người đàn ông này không có chút quan hệ. Thế nhưng, đó đã là việc của vài tháng trước, còn hiện giờ, loại quan hệ mờ ám giữa cô và anh ta chỉ sợ đến kẻ mù cũng có thể nhìn ra được. Càng nghĩ, Tô Noãn càng cảm thấy mơ hồ, quan hệ của bọn họ từ khi nào lại thành như vậy? Lần đầu tiên gặp mặt, cô bị anh ta phi lễ, ngỡ anh ta là “cầm thú”, không chần chừ liền tặng một bạt tay. Lần thứ hai gặp mặt, người này khiến cô trượt chân rơi xuống biển, cô cũng tiện tay kéo anh ta xuống theo. Hôm sau, hai người cùng nhau xuất hiện trên bản tin lá cải với tiêu đề đôi uyên ương mệnh khổ, “tự tử vì tình”.  Lần thứ ba gặp mặt, người đàn ông này giễu cợt cô trình độ thấp kém, cô cũng không nhân nhượng liền phá nát danh dự của anh ta, biến Lục Cảnh Hoằng từ một người đàn ông có “mùi vị giống đực trưởng thành” thành một “tiểu bạch kiểm” (trai bao) không hơn không kém.  Tô Noãn cho rằng, cô và Lục Cảnh Hoằng là oan gia, chỉ cần lướt qua nhau là được. Nhưng oan gia cũng là một loại duyên, mà đã là duyên đâu ai có thể dự đoán trước điều gì. Lần duy nhất mượn rượu làm càn, cô biến thành “tửu quỷ háo sắc” cả gan “cướp” đi nụ hôn đầu của một ông chú thủ thân như ngọc hơn 30 năm trời. Chẳng thể nghĩ tới vị Quan ngoại giao nổi danh “không gần nữ sắc” lại hướng cô đòi nợ. Lục Cảnh Hoằng: “Không phải em nói thích anh sao? Nếu thích anh thì ở lại bên cạnh anh thôi, sau này vị trí của em chính là ở bên cạnh anh.” Tô Noãn: “Em nói thích anh khi nào chứ?” Lục Cảnh Hoằng: “Lần đầu tiên em uống say đã lớn tiếng thừa nhận, bây giờ còn muốn chống chế sao?” Tô Noãn: “Lời nói uống say cũng có thể xem là thật sao?” Lục Cảnh Hoằng: “Anh luôn tin chắc, rượu nói lời thật.” Đứng trước sự kiên quyết đến mức vô lý của Lục Cảnh Hoằng, Tô Noãn như lâm vào mê hồn trận, cứ như vậy chìm sâu vào tình yêu của anh. Anh nói, anh đối với cô là nghiêm túc, sẽ không để cô rời khỏi tầm mắt của mình, bất luận cô đi đâu anh cũng phải tìm được cô. Vậy thì... “Sau này anh phải bảo vệ em thật tốt. Nếu có người khi dễ em, anh liền giúp em đánh nó, nếu mà em khi dễ người khác, anh cũng phải giúp em đánh người đó!” Lục Cảnh Hoằng, em thừa nhận là em thích anh. Chúng ta thử yêu đương đi. … Nguyên cáo tên Lục Cảnh Hoằng, tuổi 33 (THIẾU MỘT THÁNG – chi tiết quan trọng, ai đó làm ơn nhớ rõ) Chức vụ: Phó bộ trưởng Bộ ngoại giao Mối quan hệ với bị cáo: Suýt tí nữa thì trở thành chú - cháu dâu Đúng vậy, Tô Noãn – người phụ nữ đối diện anh lúc này chính là tình yêu duy nhất của Lục Thiếu Thần, người cháu mà anh yêu thương nhất. Để đổi lấy cuộc sống của Tô Noãn, ngay cả tính mạng Lục Thiếu Thần cũng không tiếc hy sinh. Trước khi rời khỏi trần thế, còn hướng anh cầu xin nhất định phải chăm sóc cô thật tốt. Nhưng hiện tại, anh lại yêu cô sâu sắc, chỉ muốn cô ở bên cạnh anh, làm người phụ nữ của anh. Lục Cảnh Hoằng… anh là muốn đoạt lấy phần tình yêu của cháu mình sao? Mỗi lần nghĩ đến vấn đề này, người lý trí như Lục Cảnh Hoằng cũng không giữ được bình tĩnh, chỉ có thể mượn rượu để tê liệt bản thân. Nhưng khi say, anh vẫn ngơ ngẩn chạy xe đến nhà Tô Noãn, cưỡng hôn cô, dẫu bị cô “đem rác đổ lên đầu”cũng mặt dày không chịu rời đi. Nếu đã yêu cô đến mức không có cách nào dừng lại, vậy thì yêu đi, chỉ có thể tiếp tục yêu thôi… Tô Noãn từng nói với anh rằng, anh xuất hiện quá muộn, nếu chín năm trước họ gặp nhau, có lẽ cô sẽ đồng ý kết hôn cùng anh. Đối với Lục Cảnh Hoằng anh mà nói, đó không phải là vấn đề. Xuất hiện muộn còn đỡ hơn không bao giờ xuất hiện, anh còn cho cô nhiều điều hơn chín năm trước đó. Tô Noãn không có tuổi thơ hạnh phúc, anh không quản ngại hóa thành “ba” cô, mua đầy thú bông chất trong nhà. Tô Noãn vì cái chết của Thiếu Thần mà dằn vặt, áy náy? Vậy thì thân phận này cũng không cần phải nói cho cô biết, tránh con rùa nhỏ lại rụt cổ vào mai khiến anh không tìm được. Tô Noãn từng trải qua một cuộc hôn nhân "hữu danh vô thực" với tra nam Cố Lăng Thành? Không quan trọng, hiện tại hay tương lai, người bên cạnh cô là anh. Bọn họ sẽ nắm tay đến chết, cùng sống đến già. Noãn Nhi... "Là anh một khắc cũng không muốn rời khỏi em. Để cho anh trở thành nơi nương tựa của em, giữ anh lại có được không?” ... Nếu như thật sự có một cuộc thi bầu chọn nam chính mình ấn tượng nhất, tôi chắc chắn không ngần ngại mà vote ngay một phiếu cho Lục Cảnh Hoằng. Tôi nghĩ, với một nam nhân ngót nghét 33, dùng từ “đáng yêu” hay “dễ thương” gì đó đều không thích hợp. Thế nhưng, ngoài những từ ấy ra, tôi quả thật “cạn” lời để nói về nhân vật này. Trong mắt chính giới, anh là người không biết nặng – nhẹ, sẵn sàng bỏ lại các vị quan chức cấp cao chỉ vì muốn đưa bạn gái đi… vệ sinh. Thê nô - Chính bởi vì thế mà luyện thành. Trong mắt thương giới, anh là người không biết xấu hổ. Rõ ràng giường là do anh làm hỏng lại hướng bọn họ đòi bồi thường, còn yêu cầu phải bảo hành trọn đời. Trong mắt nữ giới, anh là người chanh chua. Chỉ cần ai can đảm đến gần đều bị anh một câu “Đừng vọng tưởng, tôi sẽ không lên giường với cô” đá văng ra xa. Trong mắt phụ huynh, anh là kẻ ngang ngược. Phàm những ai có ý định sai bảo bà xã Tô Noãn đều bị anh lạnh lùng cự tuyệt. Vợ của anh, anh ngày đêm lấy lòng còn chưa "dụ" được cô vào cửa, sao có thể để người khác chỉ đông chỉ tây, dẫu “người khác” đó có là cha anh đi nữa. Trong mắt các hộ vệ, anh chính là kẻ cậy quyền cậy thế, ức hiếp bá tính dân lành. Rõ ràng vé máy bay là của bọn họ, anh còn tìm cách lừa đi. Kết quả, anh vui vẻ bên người đẹp, họ tứ cố vô thân ở thành phố A xa lạ suốt mấy ngày liền. Còn trong mắt “bà xã” Tô Noãn, Lục Cảnh Hoằng chính là điển hình cho tầng lớp thượng lưu vô sỉ mặt dày. Cô không chịu nổi tính khí của anh liền bỏ nhà ra đi, ấy vậy mà anh còn yêu cầu phải biết chỗ để “anh sắp xếp hành lý dọn qua”. … Có lẽ một bản review quá dài dễ khiến nội dung truyện nhạt đi. Chung quy lại vài câu… Nếu bạn thích thể loại phúc hắc – tiểu bạch thỏ, cán bộ cấp cao, nam cường x nữ cường, siêu sủng siêu sạch, hài hước, ấm áp gia đình, tiểu tam tiểu tứ, mưu mô tình ái… phù… “Người tình mới của quan ngoại giao” – Chính là một bộ truyện như thế đấy! ------------------ Review by Âu Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Phản bội, đố kỵ, sợ hãi, tội ác ra sao mới có thể từ trong khối trái tim lạnh giá này gạt đi, hay phải chờ một ngày nào đó tận thế đến, mới có thể từ nơi thượng đế, có được sự cứu rỗi cuối cùng? — Tô Noãn Trong hành lang sâu thẳm, vang lên tiếng gót giày chạm đất, từng bước, từng bước, giống như mặt nước yên tĩnh, chìm vào từng viên thạch đá một, dần dần mà, biến mất nơi tối tăm cuối cùng tràn ngập hơi thở âm trầm kia. “Lạch cạch……..” Trên hàng rào lạnh lẽo, gông xiềng cũ kỹ mở ra, cửa sắt từ bên ngoài bị đẩy ra, ánh mặt trời lành lạnh chiếu vào trên sàn nhà, cũng đem thân hình cao lớn của giám ngục chiếu rọi thành bóng râm thật lớn, giống như ác ma khủng bố cắn nuốt ánh sáng thưa thớt. Góc âm u, từng chút u ám bị chiếu sáng, thân thể cuộn tròn chậm rãi mở ra, cô ngẩng đầu, mái tóc màu nâu che khuất ánh mắt của cô, phấn lót dày đặc không che giấu được máu ứ đọng trên khóe môi, dung nhan trang điểm hoa hồ nhếch nhác mà dữ tợn. “Có người tới bảo lãnh cô, ra ngoài đi!” ————————— Tình yêu là cái gì? Tôi không muốn biết, cũng không cần thiết phải biết, trong cuộc đời ba mươi hai năm của tôi, chưa bao giờ có cái đầu đề này, tôi nghĩ sau này cũng không cần; Học được một loại ngôn ngữ, tôi chỉ cần mất thời gian một năm, mà cái gọi là tình yêu, lại muốn dùng cả đời để thực hiện, mà, tôi không có cách nào nắm chắc được kết cục của nó; nếu như thế, tôi hà tất phải vì tình yêu hư vô lãng phí thời gian? Chỉ là khi tôi gặp được cô ấy, lòng tin giữ vững trước kia của tôi đã bắt đầu lung lay sụp đổ……… — Lục Cảnh Hoằng Trên đường cao tốc, bên trong chiếc Ferrari màu xanh ngọc chạy băng băng, thanh niên cao quý lạnh lùng một thân âu phục màu đen cắt xén vừa vặn, cổ áo sơ mi màu trắng khẽ mở, lộ ra xương quai xanh trắng nõn đẹp mắt, một đôi mày rậm như mi bút họa ra xinh đẹp tuyệt trần mà không mất đi khí khái anh hùng. Bên trong tai phải là tai nghe lam nha chế tạo từ thủy tinh thuần khiết, chân mày đang nghe sau lời nói truyền ra từ tai nghe có chút che giấu, con ngươi màu hổ phách ẩn giấu sau mắt kính chỉ là yên tĩnh mà chăm chú nhìn đoạn đường phía trước. “Lục phó bộ, tôi đã dựa trên căn dặn của anh, làm xong công tác bảo lãnh, cô ta bây giờ ắt hẳn đã ra ngoài rồi.” Ánh mắt mạc sắc nhìn đường xe chạy phía trước, cổ tay tuyệt đẹp như thần khẽ chuyển động, chiếc xe thể thao vốn chạy nhanh trong nháy mắt đánh khúc cong, trực tiếp lái ra khỏi đầu đường cao tốc, hội tụ vào trong dòng xe cộ. Vòi nước tự động lệch dòng nước ào ra, giọt nước văng khắp nơi trên bồn rửa mặt dưới ánh mặt trời, phản xạ lóng lánh rực rỡ, chói lọi ánh mắt người. Đôi tay nhỏ gầy xuyên qua cột nước chảy xiết, hai tay bưng nước lạnh, tát tới mái tóc dài bị che dấu trên mặt, cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu da thịt đông tụ máu, nhưng cô không chút cảm giác nào, trên gương mặt gầy gò có vẻ tái nhợt, chỉ có bình tĩnh đạm mạc. Mời các bạn đón đọc Người Tình Mới Của Quan Ngoại Giao (Tân Hoan Quan Ngoại Giao) của tác giả Cẩm Tố Lưu Niên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thời Gian Như Hẹn - Tiểu Lộ
Trong đống đổ nát, nó đã đánh hơi ra cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày. – Anh gả cho em nhé! – Ừ. Thời gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả đời. Cận Thời Xuyên: Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện? Từ Lai: Muốn trở thành người xứng với anh. Cận Thời Xuyên:  Anh chỉ là một tên lính. Từ Lai: Không, anh là người hùng của em. Anh và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành phố. Anh là người hùng của cô, cô là cuộc đời của anh. Thời gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa nhòa. Một câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết! Lộ Bảo có chuyện muốn nói:  Mọi địa danh và tên người đều là hư cấu, xin miễn tham chiếu thực tế! (*hây hây gió thổi: nguyên văn là “thanh phong từ lai”, 1 vế của câu “Thanh phong từ lai, thủy ba bất hưng” trong bài phú Tiền Xích Bích của Tô Thức – Tô Đông Pha, được Phan Kế Bính dịch là “Hây hây gió mát, sóng lặng như tờ”. (Nguồn: thivien). Ở đây tác giả chơi chữ với tên nữ chính cũng là Từ Lai.) *** Tối trước hôm đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn, đáng lẽ Cận Thời Xuyên sẽ xin nghỉ phép để về nhưng lại bất ngờ có còi báo động, thế là anh liền đi theo xe cứu hỏa luôn. Trên đường đi, anh nhắn tin báo rõ lại tình hình cho Từ Lai biết. Từ Lai dặn anh đừng phân tâm, chú ý an toàn, chuyện đi lĩnh giấy không có gì phải vội. Sáng hôm sau, xong nhiệm vụ quay về đơn vị, xe vừa mới vào ga-ra, còn chưa kịp xuống, nhìn qua kính chắn gió đã trông thấy cụ Cận Học Nghĩa đứng chờ sẵn, đứng bên cạnh cụ là Văn Khánh Quốc và Lục Phương Kỳ không biết đã chờ từ lúc nào. Lục Phương Kỳ ra sức nháy mắt ra hiệu cho anh ta nhưng Cận Thời Xuyên không đoán được ý, nhảy xuống xe, chạy đến chỗ cụ Cận Học Nghĩa chào hỏi: “Ông nội sao lại đến đây thế ạ?” Cụ Cận Học Nghĩa trông thấy Cận Thời Xuyên bụi bặm đen sì từ đầu đến chân thì tức mình không biết nói sao cho bớt tức, vung luôn cái gậy chống lên đánh, vừa đánh vừa quát: “Đi cứu hỏa này, cứu hỏa này, làm như đội phòng cháy chữa cháy thiếu mày thì không làm được gì không bằng. Mày không đi thì không ai dám đi cứu hỏa có phải không hả? Cái ngày này rồi mà còn muốn người ta phải lo lắng cho mày hả, thằng quỷ, mày làm ông tức chết mất…” ... Mời các bạn đón đọc Thời Gian Như Hẹn của tác giả Tiểu Lộ.
Khước Lục - Giá Oản Chúc
Khi Diệp Kiều Lục chín tuổi đã gặp được Diệp Kính. Đây cũng là câu chuyện xưa của hai bạn nhỏ vì giấc mộng cùng nhau trưởng thành. Thận thận thận, các loại thận. *** Thầy giáo thể dục tuyên bố, vào đợt kiểm tra bơi lội vào 2 tuần sau, bạn học nào có thể bơi được 25 mét là đạt yêu cầu. Thế nhưng, đối với nữ sinh mà nói thì đạt hay không đạt không quan trọng, điều đầu tiên bọn họ nghĩ đến chính là mặc áo tắm làm sao cho tôn lên dáng người nhất. Vì tiết bơi lội mà mỗi nữ sinh lại có một biện pháp thần kỳ khác nhau, chỉ vì để cho gầy bớt đi. ... Mời các bạn đón đọc Khước Lục của tác giả Giá Oản Chúc.
Bí Mật Thức Tỉnh - Tùy Hầu Châu
Bạn đang đọc truyện Bí Mật Thức Tỉnh của tác giả Tùy Hầu Châu, truyện ngôn tình hiện đại kể về Tạ Uẩn Ninh: Học sinh ngày nay, thiếu chút nữa là có thể leo lên trời! Lê Lạc: Giáo Sư ngày nay, thật sự là đức hạnh gì cũng có! Trí nhớ thức tỉnh, bí mật chôn giấu cực hạn …Truyện cô gái Trẻ mãi không già VS giáo sư Bá đạo. *** Rất nhiều năm trước, Phương Tử Văn cũng là một người đàn ông trẻ giàu có, tài hoa, lãng mạn, nhất là lúc anh theo đuổi Lâm Hi Âm, dáng vẻ lúc nào cũng nho nhã, lịch thiệp. Chỉ là khi tuổi tác tăng lên, bao nhiêu nho nhã, lịch thiệp đều chậm rãi hòa vào tửu sắc, hòa vào cao lương mỹ vị, không còn sót lại chút gì nữa. Tuy nhiên Phương Tử Văn vẫn rất vui vẻ với sự thay đổi của bản thân, thậm chí lúc say khướt trên bàn rượu, anh vẫn còn trích một câu nói của một nữ tác giả để khoe khoang về cuộc sống hiện tại của mình: "Trong cuộc đời này, cuộc sống hạnh phúc, mỹ mãn nhất chính là: bảy phần no bụng, ba phần say, mười phần thu hoạch, sống trong giai cấp thượng đẳng, thuê những người lao động trung đẳng, có một cuộc tình với một người ở giai cấp hạ đẳng." ... Mời các bạn đón đọc Bí Mật Thức Tỉnh của tác giả Tùy Hầu Châu.
Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Phóng Ngựa Tới Đây - Lăng Thanh Điểu
Bốn năm trước, cô trao cái quý giá nhất của mình cho người cô thầm mến nhưng kết quả lại bị lăng mạ là một người đàn bà sống buông thả.  "Phong! Em chịu không nổi. . . . . . Phong!" Trên giường, Bạch Tuyết trợn to hai mắt, cầu xin Nhiếp Phong."Bảo bối! Hãy gọi tên anh, gọi tên anh" Nhiếp Phong trực tiếp đi thẳng vào trong cô. Mà hai từ “Bảo bối" từ miệng anh thốt ra cũng không phải gọi cô. "Người đàn bà không biết xấu hổ này" Bạn gái của anh tát cô một cái. "Đùa chút cho vui thôi mà, cô cần gì phải nghiêm túc như vậy chứ?" Cô thờ ơ nói. Đây chính là nội dung cuộc đối thoại đầy dạ mị mà anh vô tình nghe được. Trong khi đó cô vẫn không hề nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của anh.  *** "Tôi hi vọng cô hãy rời khỏi Nhiếp Phong." Phùng Lan nhìn Bạch Tuyết lạnh giọng nói. "Cô vô liêm sỉ cũng nên có giới hạn thôi." Bạch Tuyết cũng cười nói "Phùng Lan, cô coi mình là ai? Là vua chúa phương nào có thể điều khiển người khác sao?" Phùng Lan tự mình đơn độc hẹn Bạch Tuyết ra gặp mặt, mà sau khi gặp mặt lại không khách khí yêu cầu Bạch Tuyết rời khỏi Nhiếp Phong. Xem ra ắt hẳn cô ta đang muốn trực tiếp khiêu khích Bạch Tuyết đây. "Bạch Tuyết, lẽ nào cô không nhìn ra được sao? Nhiếp Phong vẫn quan tâm chị tôi." Phùng Lan cười mỉa mai nói: "Đối với đàn ông, điều họ khó quên nhất chính là mối tình đầu. Anh ấy đã đồng ý giúp chị tôi khôi phục ký ức để sức khỏe chị tốt hơn thì cũng chứng minh anh không cách nào quên được chị Tân Nhu xinh đẹp hiền dịu vốn ngự trị trong lòng anh ta đã lâu." "Vậy thì sao?" Bạch Tuyết thấy thái độ của Phùng Lan như thế thì cô cũng tức không chịu nổi. Cô không hiểu sao thế gian lại xuất hiện loại người vô liêm sỉ như vậy? Đứng trước mặt vợ của người khác mà có thể thẳng thừng nói ra những lời nói kia, quả thật chỉ có mình cô ta làm được. "Ý của cô là tôi nên lui ra, sau đó để Nhiếp Phong cưới chị của cô sao? Vậy dù cho mẹ anh ấy quyết tâm không bỏ qua cho anh ấy thì chị cô cũng muốn theo anh ấy sao?" ... Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Phóng Ngựa Tới Đây của tác giả Lăng Thanh Điểu.