Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Công Chúa Đại Liêu

VĂN ÁN Một lần xuyên qua, Lưu Sở trở thành công chúa Thái Bình của Liêu quốc. Sử sách ghi lại, công chúa Ngọc Đức công dung ngôn hạnh, trầm tĩnh dịu dàng, dung mạo như lan nở, chạm nhẹ thành hoa. Và có ba lý do tại sao nàng được hậu thế chú ý: cuộc sống của nàng, ngôi mộ của nàng, phu quân của nàng. Văn án khác: Công chúa xinh đẹp là có thật, được nuông chiều cũng là thật. Khi vui thì gọi ta là phu quân, còn khi tức giận thì gọi ta là cữu cữu. Ta đã thề trước Phật rằng Tiêu Thiệu Củ ta nửa đời tầm thường, chỉ có thể dùng mạng để bảo vệ tiểu công chúa của ta. Chú ý:  Truyện được viết ở ngôi thứ nhất. Là bộ đầu tay mà tác giả đã viết hồi còn trẻ lúc chưa biết viết truyện, nếu trong lúc đọc mà thấy giông giống truyện “Hoa Thiên Cốt”, xin vui lòng kiên nhẫn đọc lời giải thích của tác giả sau khi mở truyện. Tags nội dung: đặc biệt thích, ông trời tác hợp, xuyên không  Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Gia Luật Hoàn Cai, Tiêu Thiệu Củ ┃ vai phụ: ┃ Khác: Tóm tắt một câu: Chào mừng bạn đến với đại Khiết Đan, tiểu công chúa được cưng chiều. Ý định: Tự lực cánh sinh *** Ký ức cuối cùng của Lưu Sở dừng lại trong ánh lửa hừng hực ấy. Cô có một giấc mơ. Trong giấc mơ, trong phòng khói dày đặc, ngọn lửa càng lúc càng lớn, bên ngoài mơ hồ nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa, hơi thở của cô càng ngày càng dồn dập, cuối cùng mất đi ý thức… Lưu Sở cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng, chợt mở mắt ra, một bức màn có in hoa văn hiện ra trước mắt. Nàng sững người một lúc rồi mò mẫm vớ lấy tấm đệm bên cạnh, đứng dậy nhìn xung quanh. Phòng này trông giống lều nỉ[1], những bức tường bao quanh bằng nỉ và ván gỗ, bên cạnh có một cái bếp lò, bên trong ngọn lửa than đang cháy. Trong đầu Lưu Sở nhất thời trống rỗng, ngọn lửa lớn như vậy, nàng coi như đã chết rồi. Thế thì đây là đâu? Nàng vươn tay, dùng sức véo vào mặt. Lập tức cảm thấy cơn đau bỏng rát, và cơn đau rõ ràng cho nàng biết rằng nàng vẫn còn sống. Lưu Sở run lên một chút, từ trên giường nhảy lên, xông tới cửa, hít sâu một hơi, chậm rãi kéo rèm ra. Trước mắt là thảo nguyên mênh mông vô tận. Hai tay nàng nắm chặt hai tay thành nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch, trong đầu thoáng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ và hoang đường: nàng đã xuyên qua. Lưu Sở học chuyên ngành sân khấu, không liên quan gì đến lịch sử, căn bản không dính dáng gì đến lịch sử, giờ phút này nàng thật sự hâm mộ những nữ chính xuyên không trong tiểu thuyết, biết trước năm trăm năm, biết năm trăm năm sau sẽ như thế nào, thuận buồm xuôi gió ở cổ đại. “Công chúa tỉnh rồi!” Lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng kinh hô. Lưu Sở rất chắc chắn rằng người này không nói tiếng Hán, điều kỳ lạ là nàng có thể hiểu những gì nàng ấy nói. Nàng theo âm thanh nhìn lại, bất giác mở to mắt. Người nọ rất đẹp, mũi cao mắt sâu, tướng mạo ngoại quốc điển hình, nhưng lại mặc áo khoác và váy giống nữ tử Hán. Lưu Sở vẫn cho rằng cha mẹ thời cổ đại rất chú trọng đến hình thể, tóc tai, da thịt, nhưng nữ nhân này lại để tóc ngắn ngang tai, tóc ngắn ngang tai được cắt ngang để lộ lông mày, ở thời hiện đại có thể dẫn đầu xu hướng thời trang mới. “Công chúa đã ngủ hai ngày rồi, có muốn uống chút sữa vào bụng không?” Nữ tử ấy nói xong, đưa chiếc hũ bạc trong tay cho Lưu Sở. “Cám ơn.” Lưu Sở thốt lên, nhưng tiếng nàng nói không phải là tiếng Trung, nhưng lại thành thạo như tiếng mẹ đẻ. “Kỳ quái…” Nàng nhỏ giọng nói thầm, cầm bình cho vào miệng hớp một ngụm. Vừa mới nghe người nọ gọi nàng là công chúa, thân phận của mình hẳn là đã được xác nhận rồi, chỉ là mình bây giờ vẫn còn biết rất ít, Lưu Sở thưởng thức hương sữa êm dịu, suy nghĩ nên nói như thế nào. “Ngủ hai ngày, ta cảm thấy có chút hồ đồ, từng chút một quên rất nhiều thứ.” Lưu Sở làm bộ lơ đãng nói, “Có thể cần ngươi giúp ta giải quyết một vài chuyện. ” “Công chúa không nhớ ra chuyện gì sao?” Người nọ ngơ ngác một lát, sau đó lẩm bẩm oán giận, “Mãn Ca đã sớm nói hồ nước kia sẽ hại người, không được tới gần, nhưng chả ai cản công chúa lại hết, lần này thì hay rồi, rơi xuống nước bị bệnh không nói, mà còn không nhớ gì cả.” Nàng ấy còn đang lẩm bẩm, bên này Lưu Sở lại mẫn cảm bắt được một cái tên “Mãn Ca?” “Dạ, công chúa ngài gọi nô tỳ?” Người nọ đột nhiên ngẩng đầu nói. Lưu Sở hiểu ra, nói, “Mãn ca, ngươi chỉ cần nói cho ta biết tên của ta là gì, đây là triều đại gì là được.” Trong lòng Mãn Ca nhảy dựng lên, bệnh tình của công chúa… hơi bị nghiêm trọng rồi nha. Nghĩ vậy, nàng ấy vẫn thành thành thật thật đáp, “Tên ngài là Gia Luật Hoàn Cai, la2 đích nữ của quốc vương Tần Tấn, phong hào Thái Bình.” “Gia Luật Hoàn Cai…” Trong đầu Lưu Sở nhanh chóng lướt qua một lần “Khiết Đan?” “Công chúa ngài nhớ lại rồi!” Mãn Ca vui mừng kêu lên. Lưu Sở mím môi, triều đại duy nhất có họ Gia Luật thì chỉ có Liêu, vì vậy không quá khó để nàng biết. Chỉ là không ngờ rằng mình tránh được rồi xuyên qua đỉnh cao của Thanh triều, lại trực tiếp đi tới một ngàn năm trước. “Gia Luật Hoàn Cai…” Lưu Sở lặp đi lặp lại mấy lần, cái tên này tuy không dễ nghe, nhưng lại muốn đi theo nàng vượt qua những năm tháng ở đây. Mãn Ca thấy công chúa nhà mình lại thất thần, ân cần hỏi: “Công chúa còn muốn trở về nghỉ ngơi không?” Lưu Sở, Gia Luật Hoàn Cai lắc đầu, “Không được, ta ra ngoài đi dạo một mình.” Sau khi Mãn Ca phản ứng lại thì bóng dáng của Gia Luật Hoàn Cai đã sắp đi xa rồi. Mãn Ca biết mình luôn không chống lại được nàng, chỉ có thể ở phía sau phất tay gọi, “Công chúa tuyệt đối không được đến hồ kia nữa!” Gia Luật Hoàn Cai quả thật không đi đến hồ đó nữa, mà là đi tới một ngọn đồi. Lúc này trời đã về chiều, đồng cỏ mùa thu lộng gió khá mát mẻ, cỏ chưa úa vàng, khẽ đung đưa. Dường như có một người chăn cừu ở đằng xa, đang hát những bài hát dân ca Khiết Đan. Lưu Sở chưa bao giờ trải qua một môi trường nhàn nhã như vậy trước đây. “Kỳ thật nơi này cũng không tệ.” Nàng nhẹ giọng nói. Tuy rằng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình, tuy nhiên nàng rất ít khi không lo lắng cho ngày mai, tuy nói đến nay nàng vẫn chưa tin chuyện mình đã xuyên qua, nhưng đó là món quà mà ông trời đã cứu sống nàng khỏi đám cháy, chỉ cần có thể cảm nhận tia nắng cuối cùng, cho dù ngày mai trời lại tối thì còn quan trọng gì nữa đâu? Gia Luật Hoàn Cai ngồi xuống, nhìn quang cảnh xung quanh. Cơ thể nguyên chủ bệnh nặng mới khỏi nên vẫn còn rất yếu, nhưng đi được vài bước lại bắt đầu mất đi sức lực, một lúc sau thì cơn buồn ngủ ập đến, Gia Luật Hoàn Cai dần dần tiến vào mộng đẹp. Mời các bạn mượn đọc sách Công Chúa Đại Liêu của tác giả Như Mộng Lan Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Freud Thân Yêu - Cửu Nguyệt Hi
Trong những năm tháng tuổi trẻ bạn có từng yêu một người đến bất chấp sĩ diện, chỉ cần “anh ấy/cô ấy chấp nhận tình yêu của tôi”, vậy là đủ?! Có từng đến bên một người, chấp nhận ở bên người ấy dù người ấy không hoàn mỹ, dù trong mắt người đời người ấy chẳng khác nào một bóng ma cô độc, sống tách biệt trong thế giới của riêng mình?! Freud thân yêu là câu chuyện kể về tình yêu của cô gái dùng cách thức chân thành để theo đuổi tình yêu nghiêm khắc, cuốn tiểu thuyết trinh thám tình cảm có Chân Ý (sự chân thành), có Ngôn Cách (sự nghiêm ngặt, chặt chẽ)… Series tâm lý tội phạm  của tác giả Cửu Nguyệt Hi gồm có: - Archimedes thân yêu, - Freud thân yêu, - Socrates thân yêu. *** Một ngày tháng Tư tại thành phố K, trời đổ cơn mưa rả rích. Đang giờ lên lớp buổi chiều, các sinh viên giơ cao cặp sách và giáo trình che đầu, chạy như bay trên sân trường. Chân Ý giẫm lên vũng nước, rảo bước chạy tới trú dưới tán cây cao đầu ngõ, ngẩng đầu trông lên chồi non xanh mướt và bầu trời phương Bắc cao vời vợi. Cuối ngõ là một ngôi nhà nhỏ kiểu Dân quốc cuối triều Thanh, hoa anh đào trắng trong sân nở rộ, cánh hoa rơi lả tả. Nơi ấy yên ắng trang nhã tựa chốn đào nguyên, điểm tô hài hòa với những tòa giảng đường xung quanh. Gió xuân nhẹ lướt qua ngọn cây, những hạt mưa đọng trên lá tuôn rơi tí tách, chui vào trong cổ áo, lạnh buốt. Chân Ý thoáng rùng mình, chạy ù vào màn mưa, theo đà đó lao tới ngôi nhà nhỏ ở cuối ngõ. Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt, trong nhà phần lớn là đồ gỗ cổ xưa, ấm áp và dễ chịu. Trong chiếc radio kiểu xưa, phát thanh viên đang đọc bản tin thời sự: “Một tuần sau khi Đường Thường – nạn nhân trong vụ cưỡng hiếp của Lâm Tử Dực – tự sát, Tòa án Nhân dân quân Lan Đình cho rằng chứng cứ không đầy đủ, bác bỏ tố tụng Lâm Tử Dực và ba người khác về tội danh cưỡng hiếp. Ngày hôm qua, phía nạn nhân bày tỏ rằng sẽ tôn trọng phán quyết. Vụ án kéo dài ba tháng này...” ... Mời các bạn đón đọc ​Freud Thân Yêu của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Archimedes Thân Yêu - Cửu Nguyệt Hi
Sách Nói Archimedes Thân Yêu   Trong số những tiểu thuyết ngôn tình trinh thám đáng đọc hiện nay, không thể không nhắc đến tác phẩm Archimedes thân yêu của tác giả Cửu Nguyệt Hi. Về nội dung, truyện xoay quanh 2 nhân vật chính là nhà logic học có chỉ số thông minh cực cao Ngôn Tố và nữ sinh vật học Chân Ái. Hai người cùng bị cuốn vào những vụ án kỳ bí, hóc búa và dần bị thu hút bởi nhau. Tuy nhiên, mọi vấn đề không chỉ đơn giản như vậy khi Chân Ái còn dính líu đền một tổ chức tội ác đầy thần bí mà những người liên quan có khả năng là người thân của cô. Series tâm lý tội phạm  của tác giả Cửu Nguyệt Hi gồm có: - Archimedes thân yêu, - Freud thân yêu, - Socrates thân yêu. *** Tiết trời vào độ cuối đông đầu xuân, dù nhiệt độ vẫn còn rất thấp, nhưng bầu trời xanh thẳm tựa như đã được gột rửa sạch sẽ. Mấy hôm trước trời đổ trận tuyết lớn, núi rừng dưới bầu trời xanh nay được khoác lên một màu trắng bạc. Trước khung cảnh tĩnh lặng tuyệt đẹp ấy, lòng người trở nên thư thái biết bao. Chân Ái không rảnh chú ý đến. Vừa xuống xe, hơi lạnh lập tức ùa vào mặt, bắp chân lạnh đến tê cứng. Cô kéo kín áo khoác ni theo phản xạ, rảo bước đi về phía lâu đài cổ trước mặt. Giữa trời đất chỉ còn lại tiếng cuồng phong gào thét. Nổi bật trước màn tuyết trắng, tòa lâu đài kiểu Âu sạch sẽ lại trang nhã chẳng khác gì nơi ở của hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích. Nhưng cửa sổ trên lâu đài quá nhiều, tối om, thoạt nhìn như mắt người đang chằm chằm nhìn vào Chân Ái giữa màn tuyết trắng. Ai lại ở nơi kỳ dị này chứ? Chân Ái bỏ qua sự khác thường ấy trong đầu, lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp. Nền trắng chữ đen, không có bất kỳ trang trí hay màu sắc gì, chữ kiểu Spencer(*) viết tay cổ điển ... Mời các bạn đón đọc ​Archimedes Thân Yêu của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở - Tuyết Ảnh Sương Hồn
Cô gặp anh trong lúc đang túng quẫn, cùng đường. Từ đó, vận mệnh đã lặng lẽ thay đổi. Vốn liếng nguyên thủy nhất của thiếu nữ đang độ thanh xuân giống những đồng xèng trên canh bạc vận mệnh. Hiện thực muôn vàn khó khăn đã khiến cô quyết định dùng những đồng xèng này để đổi lấy cơ hội tiếp tục học hành. Đây vốn chỉ là một cuộc giao dịch vật chất nhưng một cách vô thức, trong trái tim cô đã dần chan chứa bóng hình anh. Cô không biết tại sao mình lại thích anh, mà thích một người, đâu cần lý do. Cảm giác rung động tinh tế này đơn giản chỉ là tình cảm không thể kìm nén. Trong lúc anh suy sụp, cuộc đời giống một trời đầy tuyết, cô đã nguyện làm lò sưởi ấm áp, làm tan chảy giá lạnh trong anh… Trong cuộc sống, có lẽ thực sự cần đến chữ “duyên”. Mặc dù ban đầu, anh chỉ là sự lựa chọn trong lúc túng quẫn cùng đường của cô, nhưng thực ra, số phận đã lặng lẽ an bài tất cả. “Số phận đã định” - Lam Tố Hinh vô cùng tin tưởng vào bốn chữ này. Ngoài điều này ra thì không gì có thể giải thích được cho sự gặp gỡ giữa cô và Anh Hạo Đông. *** Mẹ vừa qua đời, Lam Tố Hinh biết mình không thể ở lại Thân gia được nữa. Chỉ là cô không ngờ mọi việc lại đến nhanh như vậy. Đêm hè, trời tối đen như mực. Ngoài xa văng vẳng có tiếng sấm nhưng mưa vẫn chần chừ chưa rơi xuống, trong phòng càng oi bức, giống hệt chiếc lồng hấp. Lam Tố Hinh đóng chặt cửa sổ rồi lên giường đi ngủ. Nóng, rất nóng. Cảm giác nóng bức ép chặt cơ thể khiến mồ hôi túa ra nhớp nháp. Chiếc quạt điện cánh nhỏ lạch phạch, nhẹ nhàng thổi những làn gió mát dịu, sau khi trằn trọc hồi lâu trên chiếc chiếu cói, Lâm Tố Hinh dần chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ màng, dường như cô nghe thấy cánh cửa phòng phát ra tiếng cót két khe khẽ. Ngay sau đó, một luồng khí kỳ dị xộc thẳng vào mũi cô. Giây phút đó, Lam Tố Hinh bàng hoàng tỉnh giấc. Cô mở bừng mắt, ngay lập tức nhìn thấy một cơ thể béo lùn, bốc mùi nồng nặc đang chậm rãi tiến về phía đầu giường. Hắn ta có đôi mắt vàng vẩn đục, lóe sáng giống như dã thú trong bóng đêm. Lam Tố Hinh nhanh chóng thò tay xuống dưới gối, rút ra một con dao sắc, chuyên dùng để bổ dưa hấu. Lưỡi dao sáng loáng, quét một đường dài giống như sao băng, ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm. “Á!” Sau một tiếng kêu thảm thiết, ông bố dượng Thân Đông Lương của cô ôm lấy bả vai phải, ngã xuống đất. Máu bắn tung tóe lên tường và sàn nhà. “Mày... Con nha đầu chết tiệt... Con chó cái thối tha...” Mò được vào phòng Lam Tố Hinh nhưng Thân Đông Lương không thể nghĩ được cô lại giấu dao ở dưới gối. Hơn thế, cô thiếu nữ thoạt nhìn có vẻ mảnh mai, yếu ớt này lại có thể chém với lực lớn đến vậy. E là xương bả vai của hắn cũng bị thương, hắn đau đến mức ngã nhào xuống sàn, lăn lộn. ... Mời các bạn đón đọc Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở của tác giả Tuyết Ảnh Sương Hồn
Nở Rộ - Sói Xám Mọc Cánh
Đối với Lương Phi Phàm, không có điều gì anh không làm được, không có thứ gì anh không thể nắm trong lòng bàn tay. Nếu nói mỗi người đều có gót chân Asin thì Cố Yên cô chính là điểm yếu duy nhất của anh. Họ bên nhau bảy năm, cũng là bảy năm anh thấp thỏm lo âu. Người con gái đang ở bên anh nhưng linh hồn lại mãi mắc kẹt ở miền kí ức xa xôi nào đó, dù anh có cố gắng cách mấy cũng không thể hoàn toàn có được cô, chỉ có thể cố chấp không buông. Cố Yên thừa nhận không có một ai yêu chiều cô hơn Lương Phi Phàm. Mọi thứ cô muốn anh đều có thể cho: tiền bạc, địa vị, tình yêu, an toàn… chỉ trừ sự tin tưởng. Cô hiểu nỗi lo lắng của anh, cũng hiểu khúc mắc giữa họ, nhưng khi niềm tin quá mong manh dễ vỡ thì dường như mỗi bước đi của họ đều phải thận trọng và dè chừng. Cho đến khi người đàn ông trong quá khứ ấy xuất hiện, phá vỡ sự bình yên giả tạo giữa hai người. Đóa hoa tình yêu của họ đã đến lúc lụi tàn… hay đã đợi được đến ngày nở rộ? *** “Cậu chủ đã về!” Mấy người giúp việc của nhà họ Lương đều dừng tay, vui vẻ chào. Lão quản gia vội vàng chạy từ trong nhà ra đón: “Cậu chủ về sớm vậy?” Lương Phi Phàm gật đầu, sắc mặt còn chút mệt mỏi: “Yên tiểu thư đâu?” “Dạ, tiểu thư đang ngủ trên lầu. Có cần đi mời tiểu thư xuống không, thưa cậu chủ?” Lương Phi Phàm gạt tay: “Không cần đâu! Để tôi lên đấy.” Tính gắt ngủ của cô chủ lúc mới tỉnh dậy thì thật không ai chịu nổi. Lương Phi Phàm cười rồi đi thẳng lên lầu. Được một đoạn, anh ta dừng lại, nói với quản gia: “Lấy cái hộp trong va li màu đen mang lại đây cho tôi!” Lão quản gia vội mở chiếc va li màu đen ra, lấy chiếc hộp làm bằng ngọc mà chỉ nhìn thôi cũng biết giá của nó không phải thấp, rồi cẩn thận đưa tận tay cậu chủ, miệng cười tủm tỉm, hỏi: “Cậu chủ lại mang món quà quý giá gì về làm vui lòng cô chủ thế?” Lương Phi Phàm một tay cầm lấy chiếc hộp, tay kia vỗ vai quản gia, cười nói: “Mặt trăng trên trời.” Trong phòng, Cố Yên đang ngon giấc. Đang là cuối hè, trong phòng không bật điều hòa, không khí có phần ngột ngạt. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô gái thấy người mình lấm tấm mồ hôi, dường như mùa hè oi ả ấy lại hiện về trong giấc mơ. Trong mơ, cô đứng ở sảnh lớn của tập đoàn Vi Bác, cảnh lần đầu tiên gặp người cha thân sinh, chiếc nơ màu trắng cài trên mái tóc dài đến ngang lưng, lặng lẽ đứng ở đó. Cô gái nhỏ bé so với căn phòng rộng lớn lại càng trở nên yếu đuối. Cố Bác Vân nhìn chăm chăm vào cô gái nhỏ bé đứng trước mặt, tình cha con xa cách đã mười sáu năm bỗng ùa về, nghẹn ngào không nói thành lời, một người vốn lạnh lùng như ông cũng cảm thấy bối rối, rất lâu sau mới vẫy tay ra hiệu: “Diệc Thành, sắp xếp phòng cho Cố Yên.” ... Mời các bạn đón đọc Nở Rộ của tác giả Sói Xám Mọc Cánh.