Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lục gặp Ký Thu

Bạn đang đọc truyệnLục Gặp Ký Thu của tác giả Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang. [Anh thích cô, thể hiện vô cùng rõ ràng] Hai người tham gia chương trình thực tế, đóng giả thành cặp đôi yêu nhau, cùng sinh hoạt chung trong 30 ngày. Nắm tay, gọi tên thân mật (nickname), thậm chí là ôm ấp và hôn môi… Nhân viên công tác mỗi ngày khiêng camera, nhiều lần thắc mắc, “Chờ một chút, phân đoạn này của chúng ta có phát sóng không?” Lục Nhất Hành nói: “Không nên dối lừa mọi người, thật ra, tôi tham gia chương trình này là để nói chuyện yêu đương đấy.” ************ Lúc mới gặp nhau. Hai người cùng song ca một bài hát trên sân khấu. Khi biểu diễn được hai phần ba bài, tổng cộng cô đã nhìn anh mười hai lần. Mà anh, ánh mắt nhìn cô chưa bao giờ dời đi. *** Tác giả: Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang Team: A PIECE OF PEACE Designer: [L.A]_Cỏ Chiêu Nghi Tag: Hài hước, HE, Hiện đại, Ngọt, Nhẹ nhàng, Sạch, Showbiz, Song xử, Sủng, Thâm tình, Độ dài: 97 chương Tình trạng: Đã hoàn thành Review: 25/02/2021 Lộ Ký Thu là một ca sĩ mới ra mắt được hai năm, tuy cô là người nổi tiếng, nhưng trong lòng cô vẫn dành một chỗ cho idol - Lục Nhất Hành, anh là người duy nhất mà cô hâm mộ. Vốn nghĩ rằng mình có thể nhìn anh qua màn ảnh đã tuyệt lắm rồi, thế nhưng có một ngày, Lộ Ký Thu lại được đứng chung sân khấu với anh, hai người lại còn song ca nữa. Thật sự quá kích động luôn!   Quá trình song ca diễn ra rất thuận lợi, chỉ có điều, Lục Nhất Hành đột nhiên nắm tay cô, lại còn nắm rất tự nhiên khiến cô hoài nghi, phải chăng mình đã đọc thiếu kịch bản? Chưa hết, suốt quá trình hát, cô đã rất lo lắng mà nhìn anh tận chục lần, còn Lục Nhất Hành thì… chưa từng rời mắt khỏi cô một giây nào! Quả thực là đã tạo được hiệu ứng rất tốt cho chương trình! Lại còn cho khán giả cảm nhận được hương vị tình yêu ngập tràn nữa!   Sự hợp tác giữa hai người không chỉ dừng lại ở đây. Không lâu sau, Lộ Ký Thu nhận được lời mời tham gia chương trình thực tế “Gặp gỡ người yêu lý tưởng”, nội dung của chương trình là sẽ ghép cặp để một nam một nữ sống chung với nhau một tháng.    Đặc biệt hơn, chương trình này lại không có kịch bản cụ thể, mọi nhiệm vụ đều là tùy hứng, nội dung cũng do khách mời tự biên tự diễn luôn. Cô cũng định từ chối, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ba mẹ ở nhà thì đang thúc giục cô yêu đương, mà cô lại chưa có mảnh tình vắt vai nào nên đã đồng ý tham gia chương trình để trau dồi kinh nghiệm. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Và một lần nữa, món hời đã rơi xuống ngay người Lộ Ký Thu, bạn trai mà chương trình “sắp xếp” cho cô là Lục Nhất Hành. Cảm giác yêu đương với idol là trải nghiệm cực đã.    Lần đầu tiên, Lộ Ký Thu được thấy một Lục Nhất Hành ấm áp, chăm sóc cho cô từng chút một. Lại còn được mặc đồ đôi, đi chơi, đi trốn với idol. Dần dà, tình cảm ngưỡng mộ của cô đã dần chuyển thành thích, rồi thành yêu.    Tuy nhiên, có một điều mà Lộ Ký Thu không hề biết, đó là tất cả những việc cô gặp sau buổi song ca, đều do anh dày công sắp xếp. Cứ lấy chương trình thực tế làm ví dụ, lúc đầu người chơi chung với Lộ Ký Thu là Phạm Thước cơ, nhưng đã bị ảnh đế Lục đổi rồi :v   Mới ngày đầu tiên ghi hình, Lộ Ký Thu đã nhận được nhiệm vụ đánh thức bạn trai. Nhưng ai biết rằng, khi cô lên thì ngay lúc Lục Nhất Hành mới tắm xong :v Ngại quá ngại quá! Sau đó hai người cùng đi ăn sáng và ảnh đế Lục có cơ hội thừa nước đục thả câu, danh chính ngôn thuận mà tự tạo nhiệm vụ, nhiệm vụ nói rằng: Bạn trai và bạn gái phải nắm tay nhau cả ngày :v Đạo diễn chỉ biết cười trừ, đúng rồi, sân chơi đều là của anh, của anh hết!!   Vâng, quả thật đạo diễn của chương trình là nhân vật quan trọng để rút ngắn khoảng cách giữa Lục Nhất Hành và Lộ Ký Thu. Trước đây, xưng hô của cô với anh rất xa cách, cô chỉ gọi anh là thầy Lục, thế là Lục Nhất Hành đã trực tiếp nói đạo diễn tạo nhiệm vụ đổi xưng hô, ít nhất cũng phải để Ký Thu gọi tên anh, tốt nhất là phải gọi thân mật nhất có thể :v    Rồi sau đó còn tạo cơ hội cho Ký Thu đến phim trường - nơi Lục Nhất Hành đang quay phim. Cô cố tình cải trang thành nam đến đưa nước cho anh, mà anh lại khiến cô đỏ bừng cả mặt:   “Đưa nước, còn tặng người nữa sao?”   “Nếu như tặng người, thì anh ký nhận.”   Anh còn mặt dày bảo mình thiếu ngủ, nên kéo Ký Thu nằm ngủ chung với anh :v Đến đây thì đạo diễn phải thốt lên hai chữ “Cao tay!”. Chỉ mới quay chương trình có vài ngày mà đã ôm vợ ngủ rồi!    Tất nhiên, chương trình thực tế này không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Một lần khi đi cắm trại trong rừng, Lộ Ký Thu đã bị lạc. Hôm đó mưa to gió lớn, đã một lúc lâu rồi mà cameraman vẫn chưa tìm thấy cô. Đến khi Lục Nhất Hành biết được, anh lập tức chạy vào rừng. Chỉ khi nhìn thấy cô rồi, anh mới thở một hơi nhẹ nhõm. Ngay lúc này đây, anh không muốn đợi thêm chút nào nào, cứ nghĩ đến việc không thấy cô, anh đã không chịu nổi rồi, anh hỏi:   “Em thích Phạm Thước sao?”   “Không thích.”   “Vậy còn anh thì sao?”   Ban đầu Lộ Ký Thu còn e dè, ngay sau đó là tiếng ừ khe khẽ.    Thế nhưng, Lộ Ký Thu là người khá chậm chạp trong tình cảm, cô vẫn nghĩ Lục Nhất Hành vì hiệu quả của chương trình nên mới hỏi cô như vậy. Hơn nữa, anh còn chưa chính miệng nói thích cô mà, nên Ký Thu cũng không muốn tự mình đa tình. Vì vậy, Lục Nhất Hành phải đích thân đính chính lại với cô:   “Lục Ký Thu, anh thích em!”   “Anh cho rằng anh đã thể hiện đủ rõ ràng rồi.”   Đúng vậy, anh thích cô từ lâu rồi. Thích đến nỗi phải tự mình lên kế hoạch cưa đổ cô, đến cả quản lý cũng chỉ biết than:   “Người nào đó sốt ruột theo đuổi vợ, anh ngăn không được.”   Đến lúc này đây, Lộ Ký Thu đã rõ lòng mình rồi. Cô dùng tất cả can đảm để vụng về hôn anh. Nụ hôn này kèm với câu trả lời: “Vậy chúng ta yêu đương nhé.” của cô đã bắt đầu chuỗi ngày ngọt ngào của hai người.    ***   “Lục gặp Ký Thu” là câu truyện có yếu tố showbiz với motif khá quen thuộc, có lẽ trước đây mọi người từng đọc một số bộ truyện có nội dung na ná thế này rồi, nên có thể sẽ thấy nhàm.    Xuyên suốt câu chuyện là quá trình theo đuổi vợ của ảnh đế Lục, đảm bảo toàn phát đường chứ không có tý ngược hay cẩu huyết nào. Anh nam chính bảo vệ nữ chính rất chặt, ngay cả con nuôi anh cũng không cho bế hôn nữ chính nữa. Rồi có lần đi quay quảng cáo, anh cũng trách người thiết kế áo len kiểu gì, mà để lộ cả vai vợ anh ra.    Nói chung, đây là bộ truyện thích hợp với những bạn thuộc team thích sủng ngọt và dễ tính. Nếu bạn tò mò quá trình truy thê của ảnh đế thì có thể đọc thử nha. Bye bye~ ___   “ “: Trích từ truyện.   *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre: Google/Huaban *** Chỉ còn khoảng hai tiếng nữa là chương trình dạ hội cuối năm chính thức bắt đầu.  Lúc này, Lộ Ký Thu đã trang điểm xong, ngồi trước bàn trang điểm nhẩm lại lời bài hát, chờ thông báo tập dợt.  Đây là phòng hóa trang số 7, có bốn nghệ sĩ nữ cùng sử dụng, ngoài ra còn có trợ lý và chuyên viên trang điểm ở chung trong một căn phòng không quá lớn, nên nhất thời cảm thấy hơi ngột ngạt.  Hôm nay, Lộ Ký Thu mặc một chiếc váy dài chấm đất, ngồi trên ghế, sống lưng thẳng tắp, rất sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng váy. Mấy nghệ sĩ bên cạnh đã lục đục đi tập dợt, chỉ có Lộ Ký Thu là không thấy ai đến thông báo hướng dẫn.  Người đại diện La Mẫn cầm đồ trang sức theo yêu cầu của nhãn hàng, vừa đeo cho Lộ Ký Thu vừa nói: “Đạo diễn sân khấu nói Lục Nhất Hành bị kẹt xe, không biết lúc nào mới có thể đến đây, chúng ta hãy đi làm quen với ánh sáng và sơ đồ sân khấu trước.” Lộ Ký Thu nghe thấy tên của anh, không khỏi cúi đầu mím chặt môi.  “Làm sao vậy, em vẫn còn xấu hổ à?” La Mẫn cười trêu ghẹo nói. “Mới không phải đấy.” Lộ Ký Thu vội vàng phủ nhận.  “Lục Nhất Hành có kinh nghiệm sân khấu rất phong phú, em đứng cùng sân khấu với cậu ta thì chị cũng yên tâm.”  La Mẫn nói xong thì dẫn Lộ Ký Thu ra khỏi phòng hóa trang.  Lộ Ký Thu đương nhiên biết anh sẽ không phạm bất kỳ sai lầm nào, dù sao anh ấy đã xuất đạo được 9 năm, mà cô thì mới vừa tròn 2 năm. Trước khi ra mắt, cô đã là fan hâm mộ của anh.  Khẩn trương không phải là vì lên sân khấu biểu diễn, mà là do cùng anh đứng trên một sân khấu nên mới như vậy.  La Mẫn đi phía trước dẫn đường, trợ lý Miêu Nhị ở phía sau giúp Lộ Ký Thu nâng tà váy, đi sát lại gần cô, nhỏ giọng nói: “Chị Ký Thu, em nghe nói đây là lần đầu tiên thầy Lục song ca cùng nghệ sĩ nữ đấy!”  Lộ Ký Thu ngay lập tức sửng sốt, nhưng sau đó nhanh chóng che dấu biểu cảm trên khuôn mặt, “Hình như là vậy…”  Ba người nối đuôi nhau đi đến hậu trường, lúc đi ngang qua bên hông sân khấu thì đụng phải một vũ đoàn.  Người người chen lấn phát ra tiếng động lớn cùng với âm thanh nói chuyện ồn ào.  “Theo sát chị…”  La Mẫn ở phía trước mở đường, không quên nhắc nhở hai người ở phía sau đi theo sát mình.  “Xin lỗi, cho đi nhờ một chút! Phiền nhường đường một chút!” Miêu Nhị ở phía trước che chắn cho Lộ Ký Thu, vừa nói vừa cố gắng chen qua đám đông.  Cuối cùng cũng thoát khỏi một phen giày vò.  Lộ Ký Thu đi qua đám người, quay đầu lại muốn tìm Miêu Nhị, đúng lúc đó, Miêu Nhị bị người ta đụng phải, thấy cô nàng chuẩn bị ngã, cô vô thức đưa tay đỡ, nhưng vẫn chậm một bước.  “Xẹt…”  Tiếng váy bị xé rách vang lên, Lộ Ký Thu cảm nhận được từng cơn mát lạnh ở đùi, cúi đầu nhìn xuống, thì tà váy dài đã bị xé rách.  Không để ý đến quá nhiều thứ như vậy, Lộ Ký Thu chỉ lo lắng Miêu Nhị bị người ta đạp phải, vô vàng hô một tiếng, “Xin tránh ra một chút!”  Một tiếng này thật sự đã làm cho mọi người xung quanh dừng lại, không còn xô đẩy nhau nữa.  Lộ Ký Thu vội vàng khom người, đỡ Miêu Nhị vừa bị người ta xô ngã, quan tâm hỏi: “Không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?” Miêu Nhị vừa vỗ bụi dính trên quần áo, vừa lắc đầu nói không sao.  “Chị Ký Thu, lễ phục bị hỏng rồi!” Miêu Nhị nhìn thấy váy của Lộ Ký Thu bị rách, rồi nhìn nửa mảnh vải còn lại nằm dưới chân, trong thời gian ngắn liền cảm thấy rối loạn.  Lộ Ký Thu cẩn thận nắm lấy tà váy, khom người nói: “Em đi tìm chị Mẫn, chị đi về phòng hóa trang trước.”  Cô phải đổi bộ lễ phục mới ngay lập tức.    Mời các bạn đón đọc Lục gặp Ký Thu của tác giả Thâm Hải Dữ Nguyệt Quang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Provence Đợi Chờ - Mạch Tàn Hề
Thầy đang nói gì vậy? Tôi nghe chẳng nghe lọt tai lấy một chữ. Buồn chán tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy ô cửa rất nhỏ nhưng cũng không thể ngăn được nhiệt lượng mặt trời vô cùng nhiệt tình lan tỏa khắp chốn, khiến bầu trời trở nên lớn hơn, ngắm nhìn l'u có thể khiến người ta muốn bay lên không trung. Tôi rất thích. Điều này khiến tôi nghĩ đến mảnh đất Provence bát ngát ấy, không khí trong xanh, yên bình, ánh mặt trời trải dài khắp chốn, nào có sự ngăn cách của song cửa nhỏ. Khắp cánh đồng oải hương được khoác lên mình lớp áo nắng mặt trời dệt nên, rực sáng lên đến lạ kì, màu vàng của ánh dương khảm lên màu tím của oải hương. *** Lăng Hạo Cẩn nhẫn tâm nói đi là đi, Hạ Lam Thường tôi cũng sẽ không vì thế mà suy sụp. Cái bàn trống trong lớp học cũng được chuyển đi rất nhanh chóng, dù mất đi một đồng minh tôi vẫn không hề làm gì kỳ lạ, bình tĩnh như thể chưa từng xảy ra chuyện gì. Tôi vẫn tiếp tục trưởng thành ở nơi đây, tuy bầu không khí hơi ngột ngạt nhưng dần dần tôi cũng có thể thích nghi với thói quen cũ. Ba năm cấp ba trôi qua rất nhanh, giống như đại đa số những học sinh khác, tôi cũng đi thi Đại học, trúng tuyển vào một trường Đại học bình thường, sau khi lên đại học lại tiếp tục học tập… Trong quãng thời gian này, mọi ước mơ của tôi có vẻ rất bình thường. Dẫu hiện tại tôi đã có đủ tiền, thời gian cũng không hề thiếu, thế nhưng tôi không còn cố chấp bướng bỉnh muốn hoàn thành giấc mơ liên quan đến Provence nữa. Tôi dành hầu hết thời gian cho máy tính, suốt ngày xem phim thần tượng Âu Mĩ; còn tiền, tôi dùng để mua rất nhiều đồ ăn vặt phục vụ nhu cầu giải trí của mình. ... Mời các bạn đón đọc Provence Đợi Chờ của tác giả Mạch Tàn Hề.
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng
Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ bạn sẽ nói lời từ chối. Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút...Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa? Mình biết, mình đã biết rõ, nhưng bạn có thể hiểu được không? Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh, vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn Quay trở về! *** Hai nhân vật chính trong tác phẩm là Doãn Đa Lâm và Hàn Thừa Tầm - đôi bạn thanh mai trúc mã. Hai người từ nhỏ đã rất thân thiết, đi đâu cũng có nhau. Cả hai đã sớm nảy sinh tình cảm yêu đương nam nữ nhưng đều một mực che giấu vì chỉ sợ đối phương từ chối. Thừa Tầm tuy trong lòng rất quan tâm đến Đa Lâm nhưng bên ngoài lại luôn tỏ ra lạnh nhạt, đôi khi chọc ghẹo khiến cô phát khóc. Cậu còn giả vờ tỏ ra thân thiện với cô bạn gái học giỏi, xinh đẹp tên Thành Vũ Tuyết trước mặt Đa Lâm, khiến cô đau lòng muốn chết.  Còn Đa Lâm tưởng Thừa Tầm chẳng để ý gì đến mình nên cũng cố kìm chế tình cảm, có đôi lần muốn chọc tức Thừa Tầm còn nói bừa là muốn qua lại với tiền bối Khương Tải Hoán - học sinh trên cô một khóa. Cứ thế, hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm dẫn đến hai người phải xa nhau ba năm trời. Ba năm sau, Đa Lâm đã hiểu ra tất cả, những gì Thừa Tầm làm đều là vì cô, vì yêu cô, vì muốn bảo vệ cho cô. Mễ Đồng là tác giả nổi danh trên mạng với các tác phẩm: Sự lãng mạn của hậu duệ quý tộc; Hôn cái nào! Cô nàng xấu tính; Nụ hôn đầu của công chúa thất tình.. *** Có lẽ mọi chuyện đã sớm được an bài, Giống như anh, Sẽ chỉ thích mình em. Tình yêu, quả thật là chuyện phiền phức, Giống như anh, Sẽ mê đắm mình em thôi. Năm ấy anh năm tuổi, em bốn tuổi. Lần đầu nhìn thấy em, anh vẫn chỉ là một chú nấm lùn bé tí, đương nhiên, em cũng thế. Hôm ấy, em lạc đường trong khu chung cư, khóc rất thương tâm rất thương tâm. Nhìn thấy em đang khóc lóc, anh không hề thấy hiếu kỳ, tuy trong lòng vẫn phập phồng không yên nhưng vẫn quyết định bỏ qua, chạy đến cầu trượt bên cạnh em, chuẩn bị chơi đùa thỏa thích. Nhưng, đúng vào lúc ấy, bàn tay nhỏ nhắn của em túm chặt lấy mép áo của anh. Không hiểu do đâu, tim anh đột nhiên run rẩy và vui sướng, giống như đã chờ đợi em làm như thế từ lâu rồi vậy. Em bấu chặt lấy anh, ngẩng gương mặt đẫm nước mắt lên, liên tục van nài: Xin anh… xin anh dẫn em về nhà… em muốn tìm mẹ em… Gương mặt đầy ngấn nước mắt ấy, long lanh như thế, anh suýt nữa đã nhầm lẫn, tưởng rằng mình đã gặp được thiên sứ. Anh nghĩ, bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, mình đã trượt trên con đường tìm kiếm em, trong lúc không hay biết vẫn luôn tìm kiếm em không mệt mỏi. ... Mời các bạn đón đọc Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! của tác giả Mễ Đồng.
Gió Thổi Mùa Hè - Lâm Địch Nhi
Khi đọc xong “Gió thổi mùa hè”, tôi đã ngồi rất lâu mới có thể quyết định mình sẽ bắt đầu như thế nào. Bởi vì lâu lắm rồi tôi mới đọc một câu chuyện nhẹ nhàng mà buồn bã đậm sâu như vậy cho nên không khỏi dè dặt, sợ rằng sẽ làm hỏng cảm xúc hiện đang có đối với Ngôn Mặc và Liễu Liễu. Chuyện tình của họ rất đẹp, nhưng cũng rất đau lòng. Ngôn Mặc, tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu với người này. Ngôn Mặc vừa là một DJ cho đài phát thanh, vừa là thầy giáo dạy nhạc jazz của trường Kĩ thuật, cũng là một tay trống trong ban nhạc rock. Anh thường hát những bài hát có giai điệu cuồng nhiệt, nhưng thực chất Ngôn Mặc lại là người rất trầm lặng và hay suy nghĩ nhiều... Tôi thích điểm này ở Ngôn Mặc. Anh là kiểu người rất quyết đoán, nếu không thích thì tuyệt đối không dây dưa, kể cả ca sĩ đang nổi được anh sáng tác bài hát cho có tình ý với anh, hay là học trò bướng bỉnh luôn bám theo anh cũng thế. Ngôn Mặc giải quyết rất rõ ràng, bởi vì anh không hứng thú, cho nên không hề cho họ cơ hội nào. Nhưng Ngôn Mặc cũng là một người sống rất tình cảm. Nếu nói đến người có thể khiến Ngôn Mặc lưu luyến không thể rời xa, có lẽ chỉ một mình Liễu Liễu mà thôi. Liễu Liễu, Liễu Liễu. Tên cô gái này gợi cho người ta cảm giác yếu đuối, nhưng thực ra lại là một người rất mạnh mẽ. Một người phụ nữ như vậy, có thể tự quyết định mình nên dừng chân hay bước đi. Liễu Liễu không vương vấn người cũ, vì anh ta đã từng phản bội cô, cho nên dù có trở lại, cầu xin thế nào Liễu Liễu cũng không chấp nhận. Cô rất dứt khoát. Ở điểm này, Liễu Liễu và Ngôn Mặc giống nhau. Liễu Liễu có thể nhất thời tức giận vì những cô gái khác cố tình gần gũi Ngôn Mặc, nhưng cô vẫn kiên nhẫn nghe anh giải thích. Ngôn Mặc có thể ghen tị với người cũ của Liễu Liễu, nhưng anh vẫn tin tưởng cô, bởi vì “Tôi yêu Liễu Liễu, Liễu Liễu yêu tôi, không mang theo bất kì tia tạp chất nào, cảm giác tựa như mối tình đầu.” Bởi vì họ yêu nhau đậm sâu như vậy. Chỉ tiếc là, cuối cùng vẫn không vượt qua được thử thách. Liễu Liễu rời đi, bởi vì tình cũ của Ngôn Mặc, lúc đó là ca sĩ nổi tiếng, nói rằng Ngôn Mặc từng có con với cô ấy. Tự tôn của Liễu Liễu rất lớn, cô cũng chán ghét cảm giác bị phản bội. Mà Ngôn Mặc lại không hề biết việc này. Liễu Liễu cứ như vậy bỏ đi. Cô nghe anh nói rất nhiều điều, giải thích rất nhiều thứ, nhưng lại không cho anh một cơ hội tạm biệt cuối cùng. Cũng không thể chờ những bài hát mà Ngôn Mặc hứa sẽ sáng tác tặng cô vào ngày sinh nhật. Đó là tâm ý của anh. Liễu Liễu, đáng tiếc không đợi được rồi. “Vì sao anh nhìn qua lại đau buồn như vậy Trong mắt ánh lệ Đến đây đi, hiện tại đã đến với anh Không cần phải sợ, không cần phải khóc Để anh nhìn rõ em Anh cũng đã trải qua buồn bã, đau lòng Khi màn đêm buông xuống Em không biết làm sao Cho dù oán hận của em Cũng sẽ không thể làm giảm tình yêu của anh đối với em.” Lần sau họ gặp nhau, Liễu Liễu đã vì tai nạn mất trí nhớ. Cô không còn nhớ Ngôn Mặc là ai. Tất cả tựa như chưa từng xảy ra. Vậy thì tốt. Liễu Liễu không còn đau lòng nữa rồi. Nhưng còn Ngôn Mặc? Anh vẫn dịu dàng như vậy, chờ cô ấy hồi phục, nhìn cô ấy trong tay với người đàn ông khác, thật lòng chúc phúc cho cô ấy. Thú thực, tình yêu của Ngôn Mặc dành cho Liễu Liễu khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Bởi vì đẹp đẽ đến thế, mà lại thật đau lòng. Kết cục của câu truyện này, nhiều người vẫn cho là SE. Ngôn Mặc rời đi, Liễu Liễu bước vào lễ đường với một người đàn ông khác. Cô có lẽ vĩnh viễn không nhớ ra mình từng yêu sâu sắc một người đàn ông tên là Ngôn Mặc trên đời. Nhưng mà, tôi nghĩ rằng, đây lại là OE. Vì cuối cùng, có thể Liễu Liễu đã nhớ ra mọi chuyện. Trích chương cuối: “Tôi rất muốn nói, anh sẽ mang em bỏ trốn, đi đến một nơi không có ai biết chúng ta, làm một đôi vợ chồng bình thường, nắm tay nhau sống đến già. Nhưng cuối cùng tôi cũng không nói ra, chỉ rót cho em một chén nước thấm giọng. Sau đó tôi đưa em đến dưới lầu nhà trọ, cùng em đi đến đầu cầu thang. Nhưng khi em bước lên lầu, lại đột nhiên vịn lấy lan can, vẻ mặt mờ mịt như không biết mình đang ở chỗ nào. Tôi nghĩ có lẽ em thấy khó chịu nên bước lại đỡ em. Em chậm rãi xoay người lại, thở dài một tiếng, rồi đột nhiên ôm lấy thắt lưng tôi, kiễng chân hôn lên đôi môi hơi lạnh của tôi, nhẹ nhàng day cắn, bằng độ mạnh yếu mềm nhẹ quen thuộc. “Ngôn Mặc, hẹn gặp lại!” Còn bạn, kết quả của hai người họ mà bạn nghĩ sau khi đọc xong câu chuyện này sẽ là gì? Review by Ám dung hoa *** Cuối tháng năm, có một buổi biểu diễn âm nhạc tổ chức ở Hải Nam, dàn nhạc chúng tôi cũng được mời đi biểu diễn. Liễu Liễu tiễn tôi đến ga tàu, trong mắt tràn đầy lưu luyến. Buổi biểu diễn này chỉ mất ba bốn ngày, nhưng sau khi tôi trở về, Liễu Liễu phải dẫn học trò đi Giang Tô thực tập nửa tháng, như vậy là chúng tôi sẽ phải xa nhau tận hai mươi ngày. Lưu luyến dâng lên từ tận đáy lòng. Từ khi yêu nhau đến nay, chúng tôi chưa bao giờ xa nhau lâu như vậy. Tôi nắm tay Liễu Liễu đứng trên đài ngắm trăng, nhìn đoàn tàu không ngừng di chuyển, không biết tại sao đột nhiên cảm thấy toàn thân mệt mỏi. “Nhớ gửi tin nhắn, gọi điện hằng ngày cho em đấy.” Liễu Liễu nghiêng đầu, vẻ mặt hờn dỗi, quả thật hoàn toàn khác xa với hình tượng nghiêm túc khi lên lớp của em. Tôi hôn lên môi em: “Anh biết rồi, chỉ cần rảnh rỗi nhất định sẽ nhắn tin, gọi điện thoại cho em.” “Buổi biểu diễn chắc có không ít người đẹp, bầu không khí cũng nóng bỏng, anh… Không thể để người khác hôn anh. Chỗ này là độc quyền của em.” Liễu Liễu nhón chân, cắn lên môi tôi một cái, cảm giác hơi đau ngứa. “Tuyệt đối không có chuyện đó.” Tôi biết Liễu Liễu nhớ kỹ chuyện của tôi và Lưu Lộ trong quán bar lần trước. Đoàn tàu vào ga, lão Đỗ đứng trên đài giục tôi. Tôi đành buông tay Liễu Liễu ra, lên tàu. Đoàn tàu rời khỏi ga, tôi vẫn nhìn qua cửa sổ, nhìn bóng dáng càng ngày càng nhỏ của Liễu Liễu, chợt cảm thấy trong lòng trống vắng đến lạ. Chúng tôi dừng lại ở Thẩm Quyết mười lăm phút, tụ họp với dàn nhạc rồi mới ngồi thuyền đi Hải Nam. Buổi biểu diễn diễn ra ở thành phố Tam Á xinh đẹp. Ánh mặt trời, bãi cát, sóng biển, người đẹp, âm nhạc, toàn bộ Tam Á đều sôi trào. Đây là một nơi vô cùng vô cùng HOT vào thời gian này. Mạc Tri Văn là khách mời đặc biệt của buổi biểu diễn nên cũng đi tới Hải Nam. Bây giờ cô ta là ca sĩ nổi tiếng, ra vào đều có một đám fan hâm mộ đi theo. Chúng tôi gặp nhau lúc chiều tối trên bờ cát, mấy người lão Đỗ muốn đi bơi, nhưng tôi mệt mỏi, chỉ nằm phơi nắng chiều trên bờ cát, nắm một nắm cát, từ từ thả rơi theo chiều gió. Hôm nay tôi đã nhắn cho Liễu Liễu mấy tin nhắn, nhưng đến giờ em vẫn chưa trả lời, khiến tôi có chút lo lắng, bất an. Trước mắt đột nhiên tối sầm, một bóng người che khuất ánh sáng mờ nhạt của nắng chiều tiến lại gần. Tôi ngẩng đầu, là Mạc Tri Văn, lúc này cô ấy mặc một bộ đồ bơi vô cùng quyến rũ, trên mặt mang kính râm, hấp dẫn không ít ánh mắt trên bờ cát. “Hi!” Tôi giơ tay chào hỏi, tin tức cô ta tới đây đã sớm được truyền ra, tôi cũng không cảm thấy kinh ngạc lắm. Cô ta cười cười, nằm xuống bên cạnh tôi, thoải mái thở dài một tiếng. “Lâu rồi không được thả lỏng như vậy, khó khăn thật.” Cô ta nói. “Làm người nổi tiếng đúng là không dễ dàng, tất nhiên phải vất vả hơn người bình thường rồi.” Tôi đưa cho cô ta một chai nước. ... Mời các bạn đón đọc Gió Thổi Mùa Hè của tác giả Lâm Địch Nhi.
Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường - Thất Nhật Minh
“Chuyện đêm Vong Xuyên đường” là tác phẩm kỳ ảo, lạ lùng, dành tặng cho những bạn đọc say mê những thứ độc đáo, kỳ dị. Sự hài hước và giản dị trong văn phong của Thất Nhật Minh đem đến một câu chuyện ly kỳ và hấp dẫn. Bạn sẽ trả lời thế nào khi có mỹ nam số một, vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết vừa mới gặp bạn lần đầu đã thì thầm: “Em, hãy ở lại bên tôi nhé!”? Trong lúc bạn vẫn đang hí hửng vì tưởng sắp thoát được kiếp FA thì chàng nói với mỹ nam số hai: “Tôi chỉ nói muốn giữ cô ấy ở lại làm việc thôi mà!”. Làm việc? Chính xác là làm tạp vụ. Tạp vụ trong một cửa hàng bụi bặm, cổ quái bán toàn đồ cũ. Đồ cũ nhưng lại rất đắt đỏ. Đắt đỏ nhưng vẫn đông khách mua. Mà khách hàng thì đều là những người kỳ dị.  Nếu là bạn, bạn có vì hai mỹ nam mà nhận lời để rồi phải gặp một anh chàng luôn đeo chiếc mặt nạ bằng ngọc để che đi khuôn mặt đã bị lột da; một con ma xó anh tuấn chuyên hút sinh khí của người sống, khiến họ trở thành oan hồn; một con ngạ quỷ trong lốt bác sỹ tài năng... hay không? Hạ Chí đã nhận lời. Những chuyện kỳ quái vẫn liên tiếp xảy ra, thậm chí cô còn gặp nhiều nguy hiểm hơn lúc trước. Nhưng giờ đây ở bên cô đã có Thanh Minh và Dao. *** Nhận xét của độc giả: “Thoạt tiên tôi cứ nghĩ rằng “Chuyện đêm Vong Xuyên đường” là tập hợp các câu chuyện kỳ lạ riêng lẻ. Nhưng khi đọc xong câu chuyện thứ nhất, rồi câu chuyện thứ hai, thứ ba... tôi mới thấy rằng kỳ thực các câu chuyện này đều liên quan đến nhau. Mỗi câu chuyện giống như một mắt xích quan trọng giúp làm sáng mối duyên tiền kiếp của bộ ba Thanh Minh - Hạ Chí - Dao. Sức cuốn hút của truyện tỏa ra từ cốt truyện ly kỳ, tình tiết gay cấn, không gian ma quái và văn phong giản dị, hài hước”. (- Độc giả Bảo Trang) “Tôi thích Dao, một anh chàng lúc nào cũng tỏ ra yêu bản thân, thích được người khác khen là đẹp trai, ham ăn, ham ngủ và thích mỹ nữ. Dao rất thích trêu chọc Hạ Chí khiến cho cô nổi cáu. Kỳ thực anh rất quan tâm, lo lắng và yêu thương cô. Từ thuở còn ở Thiên Đô - Côn Luân cho đến khi xuống nhân gian, anh luôn ở bên cô, bảo vệ cô trước mọi hiểm nguy. Tình cảm của anh dành cho cô không chỉ là tình yêu, mà còn giống như tình thân vậy”. (- Độc giả Huyền Tú)  *** Trong cơn gió lốc, cửa sổ nhà ai không đóng chặt, đập vào tường kêu rầm rầm. Nửa đêm canh ba, không có chuyện gì chứ? Mặc dù có chút lo lắng, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn ngồi trong quầy không dám đi ra ngoài. Trong cửa hàng lặng phắt như tờ, nói ra cũng thấy kỳ, rõ ràng là cùng một nơi, chỉ có điều vắng đi hai người, sao cảm giác lại khác nhau đến vậy? Bình thường tôi không hề cảm thấy tĩnh lặng đến mức khó chịu như thế này, những đồ vật cũ kỹ nấp trong xó xỉnh dường như đều có sinh mệnh, trong bóng tối dường như có muôn vàn ánh mắt, chúng lén lút thì thầm. Tôi hơi thấp thỏm, co người lại, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Bình thường những lúc Thanh Minh có ở đây, tôi không bao giờ đi vào trong quầy. Một là vì không gian bên trong chật hẹp, hai là vì như tôi thấy, cái tủ quầy này giống như thuộc về Thanh Minh, khắp nơi đều đánh dấu mấy chữ “Đồ riêng của Thanh Minh”. Lúc này nép mình trong địa bàn của anh, khắp nơi đều lưu dấu tích của Thanh Minh, tự nhiên tôi lại có cảm giác an toàn hơn một chút. Cảm giác căng thẳng ban nãy đã bay biến đi đâu mất, tôi định thần lại, sợ cái gì, tôi còn có dấu ấn bảo vệ cực mạnh nữa cơ mà. Hơn nữa Dao nói rồi, anh sẽ quay trở lại ngay. Anh chàng đó tuy có lúc mồm mép, nhưng lúc then chốt vẫn rất đáng tin cậy. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, cánh cửa “kẹt” một tiếng rồi mở ra, một luồng gió lạnh từ ngoài xộc thẳng vào trong. ... Mời các bạn đón đọc Chuyện Đêm Vong Xuyên Đường của tác giả Thất Nhật Minh.