Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Em Một Lời Khó Nói Hết

Hán việt: Ái ngươi trong lòng khó khai Tác giả: Tử Liễm Edit + Beta: Yin Yang's House Bìa: Lumière Thể loại: Nguyên sang, hiện đại, HE, Tình cảm, ngọt sủng, song hướng yêu thầm, cưới trước yêu sau, nhẹ nhàng, đô thị tình duyên, ấm áp, duyên trời tác hợp, 1v1,.. Văn án Lộ Phân Phân nghi ngờ chồng cô ấy là một con robot. Kết hôn nửa năm, cuộc sống vợ chồng vẫn luôn hoạt động theo lịch trình: —-7:30 sáng – moah moah. —-12:30 trưa – Đi ăn trưa. —-21:30 tối – Trong sáng đắp chăn bông ngủ. Mỗi tháng vào ngày 15 âm lịch – trong thẻ cô sẽ có thêm 100.000 nhân dân tệ(~352.229.000VNĐ). Người đàn ông cứng nhắc này, quý trọng lời nói hơn cả vàng, không hiểu phong tình, không bao giờ nổi giận với cô, chịu thương chịu khó, khả năng kiếm tiền số một, trông như một thành phẩm AI được bán ngoài thị trường. Lộ Phân Phân càng nhìn càng thấy ngũ quan của chồng mình giống như một nhân vật được điêu khắc nhân tạo, tinh xảo quá mức, hơn nữa tính cách cũng rất lãnh đạm không giống như con người. Mấy tháng sau… Lộ Phân Phân nhìn thấy kết quả của que thử thai rồi vô cùng sửng sốt: Người máy này thực sự đã làm cô mang thai!!! Minh Thì Tiết đỡ trán, khẽ nhíu mày: Anh thực sự nhạt nhẽo như vậy sao? Một câu tóm tắt: Chồng tôi chỉ biết nạp tiền vào thẻ tôi thì phải làm sao đây? Hàm ý: Gieo nhân nào gặt quả đấy. *** Reviewer: AI_Anh Đào Designer: AI_Trường Xuân Thể loại: Hiện đại, Cưới trước yêu sau, Sạch, Sủng Ngọt, Nhẹ nhàng, HE Độ dài: 37 Tình trạng: Hoàn edit Văn án: Lộ Phân Phân nghi ngờ chồng cô ấy là một con robot. Kết hôn nửa năm, cuộc sống vợ chồng vẫn luôn hoạt động theo lịch trình: —-7:30 sáng – moah moah. —-12:30 trưa – Đi ăn trưa. —-21:30 tối – Trong sáng đắp chăn bông ngủ. Mỗi tháng vào ngày 15 âm lịch – trong thẻ cô sẽ có thêm 100.000 nhân dân tệ (~352.229.000VNĐ). Người đàn ông cứng nhắc này, quý trọng lời nói hơn cả vàng, không hiểu phong tình, không bao giờ nổi giận với cô, chịu thương chịu khó, khả năng kiếm tiền số một, trông như một thành phẩm AI được bán ngoài thị trường. Lộ Phân Phân càng nhìn càng thấy ngũ quan của chồng mình giống như một nhân vật được điêu khắc nhân tạo, tinh xảo quá mức, hơn nữa tính cách cũng rất lãnh đạm không giống như con người. Mấy tháng sau… Lộ Phân Phân nhìn thấy kết quả của que thử thai rồi vô cùng sửng sốt: Người máy này thực sự đã làm cô mang thai!!! Minh Thì Tiết đỡ trán, khẽ nhíu mày: Anh thực sự nhạt nhẽo như vậy sao? *** Lộ Phân Phân không ngờ rằng, sẽ có một ngày miếng mồi béo bở như thế lại rơi trúng đầu mình. Sau bao nhiêu lần xem mắt thất bại, bỗng nhiên cô được một người đàn ông đẹp trai, giàu có ngỏ lời muốn kết hôn cùng cô. Trên đời không bao giờ có chuyện tình cờ nhận được miếng bánh ngon, lại còn là loại cực phẩm hiếm có khó tìm như vậy. Cô buộc phải đi xem mắt vì lý do bất đắc dĩ, còn anh chàng kia vội vàng muốn kết hôn, chẳng phải cũng do có nguyên nhân sâu xa nào đó hay sao? Ví dụ như, xem cô là kẻ thế thân chẳng hạn? Lộ Phân Phân nhìn giấy chứng nhận kết hôn trong tay, không biết nên vui hay nên buồn. Kể từ ngày hôm nay cô chính thức theo chồng bỏ cuộc chơi, với một người đàn ông mà ngay cả chính cô cũng không hề biết rõ. Dẫu biết rằng anh xem cô là kẻ thế thân, nhưng chính anh đã cứu lấy cô trong lúc cô đang cùng đường bí lối. Một người đàn ông vừa có gia thế và ngoại hình, vừa hào phóng lại quân tử như anh, trên thế gian này có được mấy người đâu? Lộ Phân Phân tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng đối xử với anh thật tốt, đáp ứng những yêu cầu của anh, hai người sẽ sống một cuộc sống vợ chồng hòa hợp, dù rằng cô không phải là cô gái ấy. Câu chuyện này giống hệt như một giấc mơ, nhưng là giấc mơ đẹp mà cô chẳng bao giờ muốn tỉnh lại. … Minh Thì Tiết là một người chồng trông có cảm giác hơi giống “robot”, làm việc và nghỉ ngơi rất có kỷ luật. Lúc đầu Lộ Phân Phân không thể theo kịp đồng hồ sinh học của anh, nhưng dần dà lại bị anh tập cho thành thói quen từ lúc nào chẳng biết. Chẳng những vậy, sống với nhau lâu, cô còn phát hiện ra thêm nhiều điểm tốt của người chồng hoàn mỹ này. Anh quá đỗi dịu dàng, đối xử với cô quá tốt, khiến cô cứ ngỡ như anh thật sự yêu mình chứ không phải mình chỉ là một kẻ thế thân. Trái tim của Lộ Phân Phân đã đóng chặt, rất khó mở lòng ra với ai, nhưng người đàn ông này luôn có thể nhìn thấu được tất cả. Tuy biết anh không thực sự yêu cô mà chỉ xem cô như chỗ dựa tinh thần, nhưng đó giờ cô bị đối xử khắc nghiệt, đột nhiên xuất hiện một người chăm sóc tận tình cho mình, cho dù chỉ là thế thân thôi cô cũng vừa mừng vừa lo. Rồi theo thời gian trôi, cảm giác bất an ấy càng tăng lên, kèm theo một loại tình cảm khác không thể nói thành lời. Mỗi lần chạm vào anh, trái tim cô bắt đầu trở nên mất khống chế. Từ trước đến nay cô chưa từng yêu đương với ai, kết hôn với Minh Thì Tiết cũng là do bất đắc dĩ, cô chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân sẽ rung động trước một người nào đó. Trước đây cô vô cùng tự tin, là một nàng công chúa nhỏ thích gì làm nấy. Nhưng kể từ ngày công chúa bị mất đi lãnh thổ, cô đã không còn cảm giác an toàn nữa, không dám bộc lộ hết cảm xúc thật của bản thân, chậm rãi học được cách kiềm chế, cách nuốt cơn giận vào lòng. Lộ Phân Phân nhận ra, từ khi gặp Minh Thì Tiết, cuộc đời của cô đã bắt đầu thay đổi. Có anh bên cạnh khiến cô dần dần tự tin hơn, đôi lúc không tự chủ được bộc lộ ra cảm xúc thật của mình. Cô biết mình phải lòng anh mất rồi, nhưng chẳng rõ trong lòng anh thật sự có cô, hay cô vẫn chỉ là cái bóng của người khác? Nhưng Lộ Phân Phân không hay biết rằng, Minh Thì Tiết chưa bao giờ xem cô là thế thân. Trong lòng anh từ trước đến nay chỉ yêu mỗi một người mà thôi, kể từ cái ngày anh được cô gái đó cứu giúp. Thật ra giữa hai người có một câu chuyện xưa. Chuyện một “chị đại” xinh đẹp giàu có đã dang tay ra cứu lấy một nam sinh mập mạp bị đánh đến bầm dập. Kể từ đó, hình bóng cô gái đã khắc sâu trong tim chàng trai kia, anh đã âm thầm dõi theo cô trên một quãng đường dài. Cuối cùng, ông trời cũng cho anh cơ hội đến gần người con gái anh yêu. Những chuyện đau lòng cô đã trải qua, anh sẽ cố gắng dùng tình yêu của mình bù đắp lại tất cả. “Em không cần cố tình lấy lòng bất cứ người nào, kể cả anh. Em muốn khóc cứ khóc, muốn cười cứ cười, hãy cứ là chính mình. Em chính là người tốt nhất.” “Anh không chỉ thích Lộ Phân Phân tuổi 16, cũng không chỉ thích mỗi Lộ Phân Phân tuổi 25. Người anh thích, là toàn bộ Lộ Phân Phân.” Anh yêu em, một lời khó nói hết! … “Yêu em một lời khó nói hết” là một bộ truyện tuy không quá dài nhưng có nội dung khá hay và sâu sắc. Lộ Phân Phân là một cô gái vì biến cố gia đình nên không có cảm giác an toàn, luôn thu mình lại trong một lớp vỏ bọc, nhờ tình yêu chân thành và sự thâm tình của Minh Thì Tiết khiến cô dần lấy lại tự tin, từ từ mở lòng mình và bước đến bên anh. Mặc dù ban đầu nam chính Minh Thì Tiết không khiến mình quá ấn tượng, nhưng càng về sau anh lại làm mình khá ưng ý. Anh thuộc trường phái hành động, dù không nói quá nhiều, nhưng những cử chỉ ân cần cùng sự dịu dàng của anh sẽ khiến tim bạn thực sự tan chảy đấy :3 Nếu bạn thích những câu chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào không quá sóng gió, nếu bạn thích truyện yêu thầm, vậy thì đây chính là bộ truyện mình nhiệt liệt đề cử đến bạn nhé :”> Lọt hố ngay thôi nào bạn ơi!!! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Yin Yang’s House *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Hôm nay ánh nắng mặt trời rất tốt, gió cũng rất tốt, tâm trạng cũng rất tốt. Lộ Phân Phân nhìn giấy chứng nhận kết hôn trong tay, ngược lại không biết đây là tốt hay không tốt? Cô đã kết hôn. Về đối tượng kết hôn cô không hiểu rõ. Chỉ biết tên đối phương qua hai ba lần đi xem mắt, cô và người đàn ông xa lạ kia đã nên duyên vợ chồng. Nó giống như một giấc mơ. Tuy nhiên, đây là một giấc mơ đẹp khiến cô không bao giờ muốn tỉnh mộng. Mười ba ngày trước, Mãn Hồng Ngọc đến đòi nợ Lộ Phân Phân, đe dọa sẽ phá nát cái cửa hàng của cô, vì vậy cô buộc phải đi xem mắt. Ngày đầu tiên, cô đã gặp “nam thần” mới nổi trong giới trò chơi, khinh thường cô trong livestream có hai mươi người hâm mộ, bởi vì anh ta có hai mươi vạn fan. Lộ Phân Phân mặc một chiếc sườn xám thêu màu xanh trắng, tóc đen dài ngang eo, khuôn mặt tuyệt đẹp, đuôi mắt lạnh lùng quyến rũ. Đối phương có vẻ rất thích thú với vẻ ngoài của cô, hỏi cô có chấp nhận anh ta có nhiều “nữ thần” trong game hay không? Lộ Phân Phân kêu anh ta cút đi. Ngày thứ hai, người đàn ông đến xem mắt là người có nghề nghiệp ổn định, một phú nhị đại, có nhà có xe, mắt cao hơn đầu, nói chuyện quanh co, là một bậc thầy khéo đưa đẩy. Sợ cô không tốt nghiệp từ một trường đại học hàng đầu thế giới, hỏi cô có thích làm việc nhà không. Lộ Phân Phân khuyên anh ta nên đi tìm bảo mẫu. Ngày thứ ba, người cô gặp là giám đốc điều hành của một công ty đa quốc gia. Mức lương trung bình hàng năm lên tới hàng triệu đô la, anh ta lái xe BMW, trên tay đeo chiếc đồng hồ Omega năm vạn. “Cô Lộ, cô đã hai mươi lăm tuổi rồi, không còn là một thiếu nữ mười tám tuổi, không phải là cô đang ảo tưởng tìm được một người đàn ông vừa đẹp trai lại giàu có chứ?” Vẻ ngoài của Lộ Phân Phân giống như một bình hoa di động không não, rất xinh đẹp nhưng lại vô cùng khó chiều. Người đàn ông đi BMW này từng qua lại với rất nhiều phụ nữ. Đối với loại phụ nữ như vậy, những đàn ông theo đuổi chắc chắn sẽ không tệ, lâu dần nhất định sẽ sinh ra vẻ đạo đức giả. Nhận thấy loại phụ nữ này đã quen bám víu đàn ông, anh ta liền thay đổi thái độ lạnh lùng, nói chuyện không khách khí. “Giống như ông chủ lớn của tôi. Anh ta mang dòng máu lai Trung Anh, hậu duệ của dòng dõi quý tộc, giàu có, đẹp trai. Có hàng tá tài sản đứng tên anh ta, còn sở hữu khu Phú Nghênh Đình Uyển. Nhưng mà người ta muốn kết hôn hay hẹn hò cũng phải tìm thiên kim tiểu thư ở các gia đình quý tộc hay là các cô gái môn đăng hộ đối, chắc cũng sẽ không tìm một cô gái bình thường như cô đúng không?” Đôi mắt đẹp của Lộ Phân Phân tỏ ra không nhiều cảm xúc: “Tôi có thể thanh toán không?” Người đàn ông BMW cho rằng mình đã nghe nhầm: “Cái gì?” Lô Phân Phân: “Đã hết mười phút rồi.” Người đàn ông BMW cảm thấy không thể tin được: “Như vậy là cô có việc cần đi sao?” Đôi mắt Lô Phân Phân biến đổi không ngừng. Ánh mắt toát lên vẻ nuối tiếc, khuôn mặt mỉm cười vô cùng nhẹ nhàng: “Là tôi cảm thấy không xứng với anh. Tôi chỉ lái chiếc Volkswagen Bora được trả trước 40.000 USD. Nhưng đối với chiếc BMW thì thật sự khác một trời một vực.” Người đàn ông BMW nghe vậy cười đắc ý, vẻ mặt tràn đầy sự tự tin trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài bình thường của anh ta. “Đại khái, tôi cũng rất thích kiểu phụ nữ đơn giản như cô Lộ. Nếu không có vấn đề gì, cô có thể chuyển đến nhà tôi sống. À khu tôi sống là Phú Nghênh Đình Uyển, bên đấy tương đối thuận tiện. ” Phú Nghênh Đình Uyển là một khu nhà giàu nổi tiếng. “Những chuyện khác, sau này chúng ta có thể từ từ tìm hiểu” Lô Phân Phân giật giật khóe miệng, thần sắc vô cùng mệt mỏi: “Cảm ơn, nhưng tôi sống ở phố cũ đã quen rồi.” Nhân viên phục vụ bước ra, dọn dẹp đồ ăn. “Người này trông có vẻ đàng hoàng nhưng thật ra lại rất đê tiện. Mới gặp mặt lần đầu đã muốn lên giường với con gái nhà người ta. Phi! Anh ta cũng không biết một chiếc túi của chị đã mua đủ 10 chiếc xe của anh ta!” Lộ Phân Phân không tiếp lời. Ba phút sau. Người đàn ông BMW quay lại, bước chân có vẻ vội vàng, ánh mắt nhìn cô tỏ ra vô cùng sợ hãi. Anh ta tiến đến một cách vội vã, hỏi: “Xin lỗi, cô có thời gian không?” Lộ Phân Phân cảm thấy bối rối với vẻ mặt hoảng sợ của anh ta, nhưng cô cũng quá lười để ứng phó: “Xin lỗi, tôi đang vội.” Giọng nói của người đàn ông BMW xen lẫn những âm thanh run rẩy: “Cô Lộ, vừa rồi tôi nói những lời hơi quá khích, mong cô đừng để trong lòng.” Lộ Phân Phân chống khuỷu tay lên mặt bàn, tự hỏi tại sao người đàn ông trung niên cao béo lúc nào cũng tỏ vẻ cao thượng này lại trở nên khiêm nhường như vậy. Cô không tin trên thế giới này lại có liếm cẩu*. Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Hai vệ sĩ áo đen đứng ngoài cửa, một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest giày da đi vào. Người đàn ông này rất cao, nhìn cũng gần một mét chín, ngũ quan lập thể, đường nét tinh xảo. Đó là một khuôn mặt lai vô cùng hoàn hảo. Anh đứng ngược sáng nên cơ thể cao lớn được bao phủ bởi ánh sáng. Lộ Phân Phân có chút thất thần. Người đàn ông BMW nhìn thấy người đàn ông đó tiến lên nghênh đón giống như một con ngựa chờ chủ: “Tổng giám đốc Minh, cô Lộ hình như không có thời gian …”. “Tôi rảnh.” Lộ Phân Phân chống cằm quay đầu, cố ý làm trái ý người đàn ông BMW kia: “Có việc gì?” “Xin chào.” Giọng nói của người đàn ông này rất dễ nhận biết, giọng nam trầm, âm trầm rất đặc biệt. “Xin chào.” Người đàn ông khẽ hỏi: “Tôi có thể ngồi đây không?” Hình như không quá lưu loát tiếng phổ thông Trung Quốc. Tuy rằng là anh chủ động bắt chuyện, nhưng lại không có tỏ vẻ tùy tiện, cử chỉ cũng rất chững chạc. Lộ Phân Phân rút tay lại rồi ngồi xuống: “Xin mời.” Nhân viên đứng bên cạnh cũng nhìn đến ngơ ngác, thiếu chút nữa đã quên đưa menu đồ ăn. Bởi vì cô ấy chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy mà còn chạy đi xem mắt. “Xin chào, tiên sinh cần gọi món gì?” Người đàn ông giơ tay lên, ra hiệu cho nhân viên đưa menu thức ăn cho Lộ Phân Phân. Lộ Phân Phân gọi món, tuy đã ngồi cả một buổi chiều nhưng cô vẫn chưa ăn gì. Món ăn ở đây rất đắt tiền, cho dù theo lễ nghĩa đã chia AA nhưng vẫn rất đắt, xem như thử thách một chút, Lộ Phân Phân gọi món cơm chiên rẻ nhất, sau đó đưa menu cho người đàn ông đối diện. Hy vọng anh có thể trò chuyện với cô lâu một chút, cùng nhau ăn cơm chiên. Người đàn ông cúi đầu nhìn vài lần trên menu sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lộ Phân Phân. Lộ Phân Phân ngước mặt tiếp nhận ánh mắt của anh. Đôi mắt anh thâm trầm, đáy mắt sâu thẳm khiến cô không nhìn ra được anh đang nghĩ gì. Cho nên cô không có cách nào xác định được bên trong anh có đang che giấu điều gì dưới vẻ ngoài cao quý đó không? Người đàn ông đứng dậy, lòng bàn tay áp sát bộ đồ, nghiêng người đưa menu cho cô rất nhẹ nhàng. “Nhìn xem, còn cần thêm chút gì nữa không?” Anh nói chuyện rất nhẹ nhàng, mang lại cảm giác ôn nhu không thể giải thích được. Khoảng cách giữa hai người lập tức bị rút gọn, Lộ Phân Phân chỉ nhìn anh một cái sau đó liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Trong lòng cô có chút khác thường, cô luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô rất kỳ lạ. Không biết có phải cô bị ảo giác hay không? Cô cảm giác anh dường như đang nhìn chằm chằm vào cô không hề rời mắt. Điều này không phù hợp với khí chất của một quý ông có vẻ ngoài lạnh lùng như vậy. Lúc anh đưa menu cho cô, Lộ Phân Phân đã thấy chiếc đồng hồ xa xỉ trên cổ tay anh. Cô có con mắt nhìn thấu các mặt hàng cao cấp trên thế giới, giá của chiếc đồng hồ này có thể mua được hai căn phòng. Lộ Phân Phân cúi đầu thất thần xem menu, vốn định gọi thêm tôm nướng phomai nữa, nhưng thấy anh đã đặt. Lộ Phân Phân có chút ngạc nhiên, không ngờ người đàn ông này có khẩu vị hợp với cô như vậy. Đều thích ăn các món đắt tiền nhưng số lượng của chúng trên đĩa rất ít, hầu như không đủ ăn. Nếu như là vài năm trước, Lộ Phân Phân chi tiền cho những thứ này đều không chớp mắt, nhưng bây giờ nợ nần chồng chất, cô không dám lãng phí nhiều như vậy. Cô ngẩng đầu lên: “Gọi ngài như thế nào?” “Minh Thì Tiết.” “Lộ Phân Phân.” Cô chậm rãi nâng ly nước lên, lặng lẽ quan sát người đàn ông trước mắt. Toàn thân anh là những sản phẩm phiên bản giới hạn. Nếu nghĩ rằng Minh Thì Tiết giàu có không thôi thì đây chắc chắn là một sự xúc phạm đến anh. Khí chất ngông cuồng, quý tộc bẩm sinh của người đàn ông này mấy tên phú nhị đại mới nổi không thể có được. “Ngài là ông chủ của Lưu tiên sinh sao?” Cô hỏi lại. Minh Thì Tiết nhìn cô chăm chú, ánh nến đung đưa nhẹ nhàng, lông mi dài của anh ngả bóng bên cạnh sống mũi cao: “Đúng vậy.” Lộ Phân Phân trong lòng thở dài, không ngờ cô lại mời nhiều ông chủ giàu có trong một buổi xem mắt nhàm chán này. Cô nên giả vờ bị ép buộc đi hay là giả vờ kém cỏi nhỉ? Ông chủ thì chủ yếu là bảo vệ cấp dưới của mình, tốt nhất là nên giả vờ kém cỏi. “Minh tiên sinh, nhà tôi hiện tại là như thế này. Đã nghèo lại còn nợ một khoản rất lớn…” Minh Thì Tiết: “Bao nhiêu?” “ … ” Lộ Phân Phân chỉ muốn biểu đạt là cô không xứng với nhân tài đắc lực của anh và nể mặt là ông chủ lớn, cô cũng không có ý định vạch trần một người xa lạ. Mời các bạn mượn đọc sách Yêu Em Một Lời Khó Nói Hết của tác giả Tử Liễm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Thịnh Hạ Thái Vi
Lần đầu tiên gặp mặt, cô là bạn gái của em trai anh, thế nhưng anh lại không kiểm soát được hành vi của mình mà thiếu chút nữa cưỡng bức cô.     Lần thứ hai gặp mặt, cô vì công ty ba mình mà tìm đến anh, anh không để ý cấm kỵ yêu cầu cô gả cho anh.     Vì không để cho mình tan cửa nát nhà, Quan Ngưng Lộ lựa chọn gả cho Sở Mạnh - anh trai của bạn trai mình.     Bắt đầu từ đêm tân hôn, Sở Mạnh bắt đầu cướp đoạt cả thể xác lẫn tinh thần của cô.     Anh kiêu ngạo tuyên bố, chiếm được người của cô cũng muốn chiếm được tim của cô.     Thế nhưng, anh không biết sao? Từ khi giây phút cô đáp ứng gả cho anh, cô đã không còn trái tim rồi.     Năm năm sau, em trai anh - Sở Khương trở lại. Thế nhưng anh lại ký một tờ ly hôn, nói để cô tự do.     Tự do? Cô còn có tự do sao? Sau khi anh cưỡng chiếm cả người cô?     Rõ ràng qua nhiều năm như vậy, nguyện vọng duy nhất của cô là muốn rời khỏi anh. Tại sao đến một ngày, lại phát hiện tim của mình trĩu nặng như đã lạc mất rồi.  *** Đêm nay ánh trăng rất đẹp, thật sự rất đẹp. Đẹp đến khiến người nằm trên giường không cách nào ngủ. Sở Mạnh nằm trên chiếc giường còn vương mùi hương nhàn nhạt của cơ thể cô làm thế nào cũng không ngủ được, đứng dậy mặc vào chiếc áo ngủ ra khỏi phòng ngủ, mở một bình rượu một mình thưởng thức. Cả phòng nồng nặc mùi rượu lại không che dấu được tâm trạng cô đơn, phiền não và bất an của anh. Hôm nay anh chính thức kết hôn nhưng cô dâu vẫn cách xa anh như vậy, bất kể là người hay tim. Nặng nề để cái ly trong tay xuống, Sở Mạnh nghĩ đến cái gì đó rồi bước nhanh đi về phòng, mở ra tủ treo quần áo đem quần áo chỉnh tề ném trên giường, cởi áo ngủ xuống. Không tới hai phút anh đã ăn mặc chỉnh tề đã cầm chìa khóa xe lên. "Rầm rầm rầm. . . . . ." Xe thể thao đắt giá lập tức chạy nhanh trên con đường rộng rãi. Trong đêm khuya yên tĩnh trừ tiếng gió vù vù, thỉnh thoảng ngoại trừ ở phía đối diện có một hai chiếc xe chạy qua thì vô cùng vắng lặng. Hai bên đường những hàng cây với những chiếc cành non vươn cao, từng hàng sồi xanh thoáng cái đã trôi qua trước mắt. “Két” một tiếng, chiếc xe đang bay như tên bắn dừng lại ở chân núi khu vực ngoại thành. Dưới ánh trăng, những cây bách trên núi theo gió đêm nhẹ nhàng đung đưa. Xe vẫn không tắt máy, đèn xe lúc sáng lúc tối chiếu lên tấm bia đá dưới chân núi “Đồi Thạch Hổ”. Không sai, đồi Thạch Hổ là một nghĩa trang công cộng. ... Mời các bạn đón đọc Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ của tác giả Thịnh Hạ Thái Vi.
Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! - Ức Cẩm
Cho ta mượn bảy năm thanh xuân....trả lại ngươi một đời ôn nhu.  Thật ra "Cho ta mượn bảy năm thanh xuân" mới là tựa chính thức của tác phẩm này. Còn "Ta cam đoan, sẽ không đánh chết cậu!" chỉ là một tựa phụ mà thôi. Nhưng khi mình edit lại cảm thấy cái tựa "Ta cam đoan sẽ không đánh chết cậu!" phù hợp với thể loại của bộ truyện này hơn, nên Pi quyết định đổi hai tựa ngược lại. Muốn biết thêm chi tiết mời đọc văn án. :-))) *** Văn án Công việc áp lực, cô nhịn!  Bị bạn trai cũ hãm hại, cô nhịn!  Không người theo đuổi, cô nhịn! Nhưng mà bị cái tên tiểu tử mới hai mươi mấy tuổi đầu quấy rầy, thật là không thể nhịn được nữa!  Phương Thiếu Tắc, cậu lại đây, tôi cam đoan sẽ không đánh chết cậu!  Tác giả thân ái nhắc nhở※ ngọt, ấm, sủng, không nội hàm nha không nội hàm. Đặc biệt thích hợp cho những bạn có thần kinh yếu, không chịu được đả kích lớn a. :-))))))  ***  Editor nói thêm: tôi cảm thấy a bạn nam chính này hình như là dân nhập cư trái phép, không có hộ khẩu ở Trái đất chúng ta. ↖(^ω^)↗  Fan của Ức Cẩm ơi, hãy cho tôi thấy lượt view + vote + cmt của các bạn đi nào. Hí hí hí...... ***Lưu ý: tác giả không đặt tựa chương, nên tựa chương do editor tự đặt. *** Nguyên cả buổi sáng, Phương Thiếu Tắc ở nhà Ngô Song ra ra vào vào mà dọn dẹp nhà ở, lau dọn vệ sinh, làm đến vui vẻ vô cùng. Ngô Song trừng lớn hai mắt, thấy cảnh trước mắt này, vô cảm thấy khiếp sợ, đồng thời cũng có chút tò mò. Trong ấn tượng của cô, Phương Thiếu Tắc là đại thiếu gia, duỗi tay há miệng là có cơm đưa đến tận nơi, sao lại biết làm những việc này? Phương Thiếu Tắc lau thật kỹ tấm ảnh chụp Ngô Song hôm tốt nghiệp đại học, hắn quay lại mỉm cười thật tươi với cô. Ngô Song vội né tránh ánh mắt của hắn, vì che đi xấu hổ, cô với tay lấy cái bánh bao ăn sáng còn thừa trên bàn. "Chờ một chút!" Phương Thiếu Tắc xông tới ngăn cản: "Cái này nguội lạnh rồi, không được ăn." Ngô Song nhìn Phương Thiếu Tắc như nhìn sinh vật ngoài hành tinh. Phương Thiếu Tắc cầm thùng rác, đem hết thức ăn thừa đổ vào, vừa đổ vừa nói: "Chị đang bị thương, ăn chút thức ăn nóng sẽ tốt hơn." Ngô Song không biết nói với người trước mặt này thế nào, cô duỗi tay, lấy đồ dùng pha cà phê. Phương Thiếu Tắc vội đoạt lại, nói: "Đói bụng mà uống cà phê là không tốt." Rốt cuộc Ngô Song nhịn không được nữa: "Vậy tôi có thể ăn cái gì?" ... Mời các bạn đón đọc Tôi Cam Đoan, Sẽ Không Đánh Chết Cậu! của tác giả Ức Cẩm.
Mộng Đẹp Tuyền Cơ - Nga Mi
Háo sắc đại ma vương cùng mỹ nhân Rùa Đen đại PK (hình như là Player Killer). Sơ sơ quá trình thoải mái, kết thúc mỹ mãn hạnh phúc.  Mỹ nữ, cả đời đại Vương gia đại lão bản Triệu Tử Dương nhìn qua nhìn lại cũng khá nhiều rồi, nhưng chưa từng gặp ai như Tạ Tuyền Cơ, khó thu phục như thế...  Dùng lợi để dụ dỗ, không hề hiệu quả. Tuy nàng yêu tiền như vậy, vẫn nhất quyết không vì thế mà bán rẻ bản thân.  Tặng nàng son phấn trang sức châu báu, nàng thà mang đi đổi lấy tiền để chạy trốn.  Dùng mỹ nam kế để quyến rũ, xem ra là phương cách có ích nhất, đáng tiếc nhiều lần sắp thành công lại đại bại. (đọc mấy đoạn Tử Dương dùng vẻ đẹp giai của mình câu hồn Tuyền Cơ vui lắm í, tới mức Tuyền Cơ sau này gặp mỹ nam coi như miễn dịch luôn, không thèm để ý )  Dịu dàng với nàng, nàng nghi mình có mưu kế xấu xa.  Lạnh lùng với nàng, nàng hoàn toàn bất cần không quan tâm.  Làm khó dễ nàng, cơ bản là không có tác dụng, gặp vấn đề gì nàng đều dùng cách không ai ngờ tới, ngoài dự đoán của mọi người để giải quyết.  Cô gái này chỉ đáp lại hắn chính là một câu: "Trừ ra vàng bạc không tính, còn đồ người khác có dùng qua, ta đều không có hứng thú." (khác gì bảo anh Tử Dương nhà ta là đồ second hand ) *** Nếu hỏi trong hai năm nay, người nào là người nổi tiếng nhất Kỉ quốc? Vậy người đó không ai khác chính là Hoàng hậu Thiên nữ của chúng ta! Những sự tích trước khi Thiên nữ trở thành Hoàng hậu của bọn họ thì khỏi phải nói rồi, chỉ cần nói đến những việc thiện nàng làm trong hai năm qua thôi, thì đó chính là “Khánh Trúc nan thư Đầu tiên là ở Ninh kinh làm Hội từ thiện, hàng năm quyên góp một số lớn tài vật để cứu giúp thiên tai nguy khốn, ở rất nhiều chùa chiền am ni cô bỏ vốn ra gia cố phòng ốc thu nhận những người già yếu tàn tật không có khả năng mưu sinh, không những người dân ở gần Ninh kinh được hưởng lợi mà ngay cả thâm sơn cùng cốc nơi biên thùy xa xôi cũng có nhân viên của hội từ thiện đi đến cứu trợ. Dưới sự đề xướng của Hoàng hậu Kỉ quốc, không ít châu huyện do quan phủ dẫn đầu, chiêu nạp rất nhiều thương nhân cùng với thợ thủ công thiết lập nên “trường dạy nghề”, thu nhận những người không có kế sinh nhai vào học các kỹ năng công tác, không thu học phí lại bao ăn ở, mỗi ngày, một nửa thời gian thì để học tập, một nửa đến phụ giúp đến làm việc trong xưởng của trường, học xong ở lại xưởng công tác một năm, nếu có biểu hiện tôt, có thể đến phủ nha xin giấy chứng nhận rời đi, trường còn có thể đề cử cho các gia đình phú hộ, thương gia công tác, đương nhiên cũng có thể công tác tại trường. Ở trường dạy nghề này còn có trường nam và trường nữ. Trường nam có thể dạy các việc canh tác nghề nông, có dạy nghề làm mộc, thuộc da, kiến trúc, phòng thu chi, các kĩ năng làm quản gia. Trường nữ thì hướng dẫn các nghề: thêu, may, chế tạo son phấn, nấu nướng, chủ yếu là các công việc của nữ tử, có điều phòng thu chi, phòng xử lý công văn cũng có thể được học. ... Mời các bạn đón đọc Mộng Đẹp Tuyền Cơ của tác giả Nga Mi.
Hoàng Thượng Đừng Nghịch - Lục Dã Thiên Hạc
Tống Tiêu tuổi trẻ muốn làm nhất đại hiền thần, không may lại bị cái tên hoàng đế khư khư cố chấp thú vào cung. Sự nghiệp nhất đại hiền thần đành ngậm nguồi chuyển sang sự nghiệp hiền hậu thịnh sủng. Nhưng truyện dần bế tắc khi sự nghiệp hiền hậu vừa mới bắt đầu, hoàng đế băng hà... Lần nữa mở mắt ra đã đến thế kỷ thứ hai mươi mốt. Đường đường là Trạng Nguyên tài trí hơn người cũng phải cõng túi xách lên, đối mặt với kỳ thi trung học. Cơ mà... cái bạn ngồi cùng bàn này nhìn sao quen mắt quá vậy cà... Hoàng đế bệ hạ ▼_▼: "Cho mượn bài tập chép cái coi." Tống Tiêu: "..." *** Đám người bát quái cho Ngu Đường đủ loại chủ ý, có vài tên còn chạy qua bên weibo của Tống Tử Thành làm thuyết khách, đủ điều khuyên bảo. Mọi người vẫn không thường xuyên chú ý, lúc này mới thấy, weibo của Tống Tử Thành cũng thật phấn khích, có rất nhiều tin nói về Tống Tiêu, cái gì mà... con ta bây giờ đã lên đại học, hôm nay con trai đã mua quà cho ta, con trai giờ đây đã có thể tiếp quản công ty được rồi... Mọi người bên kia vẫn cứ tự mình tưởng tượng rồi tự mình sướng, vẫn đang chờ thêm các tin khác, nhưng đã mấy ngày trôi qua, trên weibo của Ngu Đường vẫn im lìm, nhưng bên Tống Tiêu lại có tin mới. "Nhà người kia có một con chó, ấy thế mà lại tên là 'Trương Hiếu Nhân'...", trong ảnh là bản mặt ngu ngốc của một con Husky lông xù, trong mồm vẫn còn ngậm một cái bánh quy hình khúc xương. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Thượng Đừng Nghịch - Lục Dã Thiên Hạc