Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Bị Mối Tình Đầu Từ Hôn

Ai cũng biết rằng, Từ Thanh Đào có ánh trăng sáng [*]. Cô vì người nọ mà từ bỏ việc nhảy múa. Vì người nọ mà thi vào khoa Tin tức. Cực khổ theo đuổi bốn năm, yêu nhau một năm. Sau khi tốt nghiệp đại học, lòng Từ Thanh Đào tràn đầy hy vọng, cô đợi chờ ánh trăng sáng cầu hôn cô. Nhưng rồi, cô chỉ đợi được một thông báo, rằng, ánh trăng sáng sẽ đính hôn với chị cô. Cô cứ ngỡ người ta lạnh lùng cao quý, thì ra, chỉ là vì anh ta chưa gặp được nữ chính thật sự mà thôi. Hoá ra ánh trăng sáng cũng sẽ có ánh mắt thâm tình đến nhường ấy, cũng sẽ cưng chiều chị gái như châu báu. Từ Thanh Đào nhớ, hôm đi lãnh giấy chứng nhận cùng ánh trăng sáng cũng là ngày chị cô được chẩn đoán mắc bệnh nan y, anh ta nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt: “Thanh Đào, chị của em đã mất đôi chân vì em, cô ấy không thể mất luôn cả anh.” “Cô ấy chỉ còn sống được ba tháng nữa, anh sẽ ở cạnh bên và chăm sóc cô ấy, nhưng anh sẽ cưới em.” Ngày ấy, cô đứng đợi nơi cổng Cục dân chính, còn ánh trăng sáng lại ở bệnh viện, ở bên chị của cô. Ngày cô bị anh ta cho leo cây cũng là ngày mà họ chuẩn bị lãnh giấy chứng nhận. … Vào cái ngày hẹn lãnh giấy chứng nhận và cô bị cho leo cây ấy, chiều đến, cô nhận được nhiệm vụ tăng ca đột xuất. Phỏng vấn Trần Thời Dữ nhân vật mới nổi của giới tài chính. Chẳng có ai xui xẻo như Từ Thanh Đào cả. Tinh thần của bạn học cũ trông có vẻ phấn chấn lắm, rồi cũng phỏng vấn đến vấn đề cuối cùng. Từ Thanh Đào ngây ra, nghĩ đến sự “tâm đầu ý hợp” của tên đàn ông tồi tệ kia và chị gái mình, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô đã mở lời rằng: “Anh còn độc thân không?” Trần Thời Dữ nhướn mày trước mười mấy ống kính đèn flash. Anh thong thả ung dung, còn ngân dài giọng mà nói: “Tôi biết mà…” “Em vẫn chẳng thể từ bỏ ý đồ xấu xa với tôi.” —— Hôm biết tin Từ Thanh Đào đi lãnh giấy chứng nhận, Trần Thời Dữ ngồi thừ người ra trong quán bar cả một đêm. … * Nữ chính và ánh trăng sáng chia tay hôm đi lãnh giấy chứng nhận, vẫn chưa kịp nhận giấy chứng nhận đăng ký kết hôn, đến chiều thì chú rể đổi lại thành nam chính. * Xem như là nam nữ chính lâu ngày gặp lại. * Có tình tiết ánh trăng sáng theo đuổi lại “vợ”. * Bánh ngọt nhỏ hài hước + một chút xíu máu chó. * Nam chính yêu thầm nhiều năm + Mối tình đầu, cả hai còn trong sáng, nụ hôn đầu cũng chỉ dành cho đối phương. * Yêu nghiệt đẹp trai độc miệng bụng dạ đen tối x Đại mỹ nữ có nội tâm cực kỳ phong phú. Nhân vật chính: Từ Thanh Đào, Trần Thời Dữ. —————— Chú thích: [*] Ánh trăng sáng: người mình yêu nhưng lại xa xôi không thể với tới. *** Giới thiệu: Ai cũng biết rằng, Từ Thanh Đào có ánh trăng sáng. Cô vì người nọ mà từ bỏ việc nhảy múa. Vì người nọ mà thi vào khoa Tin tức. Cực khổ theo đuổi bốn năm, yêu nhau một năm. Sau khi tốt nghiệp đại học, lòng Từ Thanh Đào tràn đầy hy vọng, cô đợi chờ ánh trăng sáng cầu hôn cô. Nhưng rồi, cô chỉ đợi được một thông báo, rằng, ánh trăng sáng sẽ đính hôn với chị cô. Cô cứ ngỡ người ta lạnh lùng cao quý, thì ra, chỉ là vì anh ta chưa gặp được nữ chính thật sự mà thôi. Hoá ra ánh trăng sáng cũng sẽ có ánh mắt thâm tình đến nhường ấy, cũng sẽ cưng chiều chị gái như châu báu. Từ Thanh Đào nhớ, hôm đi lãnh giấy chứng nhận cùng ánh trăng sáng cũng là ngày chị cô được chẩn đoán mắc bệnh nan y, anh ta nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt: “Thanh Đào, chị của em đã mất đôi chân vì em, cô ấy không thể mất luôn cả anh.” “Cô ấy chỉ còn sống được ba tháng nữa, anh sẽ ở cạnh bên và chăm sóc cô ấy, nhưng anh sẽ cưới em.” Ngày ấy, cô đứng đợi nơi cổng Cục dân chính, còn ánh trăng sáng lại ở bệnh viện, ở bên chị của cô. Ngày cô bị anh ta cho leo cây cũng là ngày mà họ chuẩn bị lãnh giấy chứng nhận. … Vào cái ngày hẹn lãnh giấy chứng nhận và cô bị cho leo cây ấy, chiều đến, cô nhận được nhiệm vụ tăng ca đột xuất. Phỏng vấn Trần Thời Dữ, nhân vật mới nổi của giới tài chính. Chẳng có ai xui xẻo như Từ Thanh Đào cả. Tinh thần của bạn học cũ trông có vẻ phấn chấn lắm, rồi cũng phỏng vấn đến vấn đề cuối cùng. Từ Thanh Đào ngây ra, nghĩ đến sự “tâm đầu ý hợp” của tên đàn ông tồi tệ kia và chị gái mình, ma xui quỷ khiến thế nào mà cô đã mở lời rằng: “Anh còn độc thân không?” Trần Thời Dữ nhướn mày trước mười mấy ống kính đèn flash. Anh thong thả ung dung, còn ngân dài giọng mà nói: “Tôi biết mà…” “Em vẫn chẳng thể từ bỏ ý đồ xấu xa với tôi.” —— Hôm biết tin Từ Thanh Đào đi lãnh giấy chứng nhận, Trần Thời Dữ ngồi thừ người ra trong quán bar cả một đêm. *** Như khúc khải hoàn ca hào hùng, như điệu nhạc làm sống dậy thuỷ triều xa, như ánh lửa bập bùng bên bệ cửa sổ. Mỗi lúc nhớ đến những tháng ngày cắp sách đến trường, ta như nhớ về một thời huy hoàng đã qua. Mùa hạ năm ấy, căn phòng học ấm áp vương đầy vệt nắng ấy, có lẽ, ta sẽ chẳng thể nào trở về được nữa. Người ta thường hay dùng những mỹ từ như “con cưng của trời” để hình dung về một đứa trẻ trông như đã có tất cả kể từ khi sinh ra. Thật vậy, Trần Thời Dữ cũng được xem là một “con cưng của trời”. Anh sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có bậc nhất đất Vân Kinh. Chẳng giống như mấy bộ phim tranh đấu chốn hào môn người ta thường hay xem, anh khôn lớn dưới vòng tay yêu thương vô bờ bến của bố mẹ. Cũng như bao cậu trai tuổi ấy, Trần Thời Dữ cũng vậy, anh mạnh miệng mà yếu lòng. Đem lòng cảm mến cô bạn Từ Thanh Đào cùng lớp, tuy vậy, chút thích thích nhỏ nhoi ấy đã bị anh giấu đi thật kín đáo. Không dám nói ra thì cũng đành, còn đằng này anh lại ra sức chọc ghẹo Từ Thanh Đào, chắc thiếu niên ấy chỉ đang muốn thể hiện sự tồn tại của mình trước mặt cô gái mình thích mà thôi. Chỉ là, anh lại “lỡ tay” đùa dai quá trớn, trêu đến nỗi khiến cho thiếu nữ bừng bừng lửa giận, chẳng thèm đếm xỉa gì đến anh. Anh từng nghĩ, có lẽ mình sẽ viết tên cô như viết ra ước mơ của mình trong chiếc máy bay giấy gấp vội, sau đó phi chiếc máy bay ấy lên bầu trời cao cao kia. Anh từng nghĩ, có lẽ mình sẽ hỏi cô một câu, tôi có thể làm bạn trai của cậu không vào cái hôm mà họ tốt nghiệp. Anh từng nghĩ về những điều ấy không biết bao nhiêu lần. Nhưng có đôi lúc, hiện thực lại chẳng đẹp như những gì anh từng nghĩ. Vì mùa hạ năm ấy, anh chẳng kịp nói ra những lời nói anh hằng mong mỏi được tỏ bày. Mà, một lần chưa kịp nói ra là một lần xa cách bao năm dài. Lớp mười một năm ấy, anh lên chiếc máy bay bay về phương xa, lòng thì ôm hoài “ánh trăng sáng” treo nơi xa xăm. Còn mỗi Từ Thanh Đào ở lại nơi đây cùng vết thương lòng chẳng thể xoá nhoà. Rất nhiều năm về sau, khi nhớ lại những tháng ngày ấy, Từ Thanh Đào cảm thấy bao ngày hạ không có anh như dài đằng đẵng, tiếng ve kêu tịch mịch khôn cùng. “… Nếu xem anh ấy là mùa hạ thì sao, nhưng mùa hạ quá ngắn ngủi, đối với tôi mà nói, anh ấy là vĩnh hằng…” … Trái ngược với anh, trái ngược với một Trần Thời Dữ hoàn mỹ đến nhường ấy, trái ngược với một Trần Thời Dữ “vĩnh hằng” trong cô, Từ Thanh Đào của ngày ấy chẳng có gì trong tay cả, cô không còn một gia đình hoàn chỉnh, đến sống cũng phải sống nhờ sống gửi ở nhà người ta. Cô cũng từng được yêu thương như bao người đấy thôi, tuy sinh ra đã chẳng thể có được tình yêu thương từ bố, nhưng cô vẫn còn có mẹ, vẫn được mẹ yêu thương, mẹ thương cô nhiều vô cùng. Nhưng những tháng ngày hạnh phúc thường chỉ ngắn ngủi như một cái chớp mắt thoáng qua mà thôi, khi người duy nhất thương yêu cô giã từ cuộc đời này, cô chẳng còn được sống dưới ánh mặt trời nữa. Kể từ ngày ấy, cuộc sống của cô trở nên tối tăm vô cùng, tấm thân cô tựa như một con chuột, cô chỉ có có thể chui rúc trong mấy cái xó xỉnh be bé, mặc cho người ta giày xéo. Có thể nói rằng, ngày ấy, thứ duy nhất mà cô có chỉ là một năng khiếu nhảy múa mạnh mẽ đến khó tin – cũng là thứ trao cho cô hy vọng, là thứ duy nhất có thể kéo cô ra khỏi cuộc sống mịt mù này. Mùa hạ ấy qua đi, thu đến, đông về. Một năm, rồi lại một năm, chỉ vỏn vẹn có bao nhiêu năm đâu, nhưng ngỡ như đã đi qua một đời. Để rồi, khi gặp lại nhau một lần nữa, họ chẳng còn là cô thiếu nữ hay cậu thiếu niên năm xưa nữa. Anh trở thành người nắm giữ quyền lực của Hằng Gia, là nhân vật “hô mưa gọi gió” trên cái đất Vân Kinh tấp nập này. Mà cô, cô chẳng thể thực hiện giấc mơ năm ấy một lần nào nữa, cô phong kín giấc mơ ấy trong chiếc lồng kính hoa lệ, trở thành một phóng viên tài chính, trở thành một người bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa. Ngỡ rằng, giữa họ đã chẳng còn chút vấn vương gì. Nhưng hoá ra, kết thúc lại mở ra một khởi đầu mới, gặp lại nhau sau bao tháng ngày xa cách, tình cảm đang hằng chôn giấu cũng đã đến lúc kiếm tìm chốn về… “Tình cảm không hề mất đi, nó chỉ đang say giấc dưới đáy biển sâu, đợi anh mang cơn bão đến.” … Khi thấy tên truyện và đọc lướt qua giới thiệu, mình thấy đây là một bộ truyện có motif khá giống với một bộ truyện mình từng đọc trước đó. Số chương khiến mình khá là dè chừng. Dè chừng thì dè chừng, nhưng mình vẫn đọc, bây giờ thì mình còn review về nó. “Sau khi tôi bị mối tình đầu từ hôn” có motif không quá xa lạ nhưng lại dẫn mình đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác. Lắm khi đang hạnh phúc vui vẻ thì lại xúc động. Trần Thời Dữ ngoài mặt thì là một anh tổng tài “hô mưa gọi gió” còn bên trong thì cà lơ phất phơ, “trẻ trâu” chẳng chịu nổi. Còn “cô giáo Tiểu Đào” thì có tâm hồn khá phong phú. Rất nhiều lúc đôi bạn trẻ này mang đến tiếng cười khiến người đọc cười mãi không ngớt, nhưng cũng có những khi phải “rớt nước mắt” trước tình cảm sâu sắc mà họ dành cho nhau. Nếu bạn thích một bộ truyện có nhiều điểm gây cười nhưng vẫn có những khi sâu lắng, một bộ truyện vả mặt “tra nam tiện nữ”, gương vỡ không lành phiên bản không có nhiều “vụn thuỷ tinh”, mình tin rằng bạn sẽ thấy thích bộ truyện đáng yêu này. … “Thời gian như vội vã quay về cảng biển ấy, mùa hè năm ấy, thiếu niên năm ấy, anh chạy khắp cả Bình Hải, chỉ vì mua một trận pháo hoa rực rỡ cho điệu múa của cô. Anh nói anh đến xem cô múa. Vé vào cổng anh mua đã phủ đầy bụi ở nơi sâu thẳm trong quyển sách. Anh viết, trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm. Nhưng anh lại nói, anh không cần ngẩng đầu mới thấy mặt trăng của anh. Chính là cô. … Vậy nên, em không cần cảm thấy sợ hãi, không cần thấy tự ti. Vì trong mối tình này, anh cũng chưa từng chiếm được ưu thế. Dẫu đã từng thấy bộ dạng chật vật nhất của cô. Nhưng vẫn lao đầu vào lửa để yêu cô.” ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhóm con gái bất hiếu *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Bị Mối Tình Đầu Từ Hôn của tác giả Tam Thiên Phong Tuyết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mọi người đều nói ta biến thái - Trùng Tiểu Biển
Tên ebook: Mọi người đều nói ta biến thái (full prc, pdf, epub) ~*~ Tác giả: Trùng Tiểu Biển ~*~ Thể loại: Hiện đại, Hài hước, Ngôn tình, Văn học phương Đông ~*~ Converter: Nothing_nhh và Tuyetbangnhi ~*~ Editor: Docke, Lân Ca ~*~ Làm ebook: Thiên Nhai ~*~ Nguồn: docke.wordpress.com ~*~ Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Mọi người đều nói ta biến thái - Trùng Tiểu Biển Giới Thiệu:   Ta rất yêu Nghiêm Tử Tụng, yêu đến mức không có cách nào kiềm chế nổi.   Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng, ta đã thề: Ta sẽ trở thành bạn gái của hắn.   Ta giúp hắn giặt quần áo, quét dọn vệ sinh. Mỗi ngày ta đều tự cho mình là bạn gái của hắn.   Cho dù hắn có chán ghét ta cỡ nào, ta vẫn không thèm để ý.   Nhưng hắn lại không thương ta. Hắn chỉ ăn cơm ta làm cho hắn, sau đó mỗi lần nhìn thấy ta đều nói: “Ngươi cút sang một bên cho ta!”.   Có một ngày, ta đẩy hắn xuống cầu thang rồi nói: “Nghiêm Tử Tụng, ngươi tàn phế đi! Ngươi tàn phế, ta sẽ nuôi ngươi cả đời.”.   Về sau, ta lại đột nhiên không thương hắn nữa. Hắn làm gì ta cũng thấy phiền.   Có một ngày hắn tự mình té xuống cầu thang rồi nói với ta: “Tương Hiểu Mạn, ta tàn phế, ngươi phải nuôi ta cả đời.”   Hắn còn nói: “Nếu không, ta giặt quần áo, nấu cơm giúp ngươi?”   Xin mời các bạn đón đọc Mọi người đều nói ta biến thái của tác giả Trùng Tiểu Biển.
Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý - Sữa Chua Be Be
Tên ebook: Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý (full prc, pdf, epub) Tác giả: Sữa Chua Be Be Thể loại: Xuyên không, Đồng nhân, Sủng, Hài hước, Ngôn tình, Văn học phương Đông Convert: Tiểu Tuyền Dịch: QT + GG ca ca Editor + Beta: Tiểu Ngọc Nhi, Bỉ Ngạn, Nuxuku, Tiểu Mộng Nguồn: tamvunguyetlau.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý - Sữa Chua Be Be Văn Án: Khi xuyên qua, không thấy bộ ngực đáng tự hào của mình, một thân đổ mồ hôi lạnh. Bên tai còn có người đang khóc thút thít: “Hán Văn ơi, tỷ tỷ thực xin lỗi muội. Lúc trước mẹ quyết định thế cũng là vì muốn tốt cho muội, muội đừng lẩn quẩn trong lòng!” Đây là tình huống gì? Cực kì hoảng sợ, sờ sờ ngực, thật tốt, vẫn còn, chỉ là bị vải quấn chặt mà thôi. Nhưng mà, cái tên Hán Văn, hai chữ này có chút quen thuộc nha, vẫn thấy cực kì quen thuộc… “Ngươi là ân nhân của ta, cho nên ta muốn báo ân, gả hay là chết?” Bạch y mỹ nam tử lấy kiếm kề vào cổ nàng, mặt không chút thay đổi lạnh giọng hỏi. “A!” Nàng ngây ngốc nhìn mỹ nam tử trước mắt, đây là thái độ ngươi muốn báo ân sao? Chẳng lẽ đây là Bạch xà trong truyền thuyết sao? “Gả hay là chết?” Bạch y mỹ nam máy móc lặp lại những lời này. “Ngươi không thấy hiện tại ta là nam nhân sao? Là nam nhân đấy! Phải gả cũng là ngươi gả!” Vì tức giận nàng quát lớn. “Được” Một chữ ngắn gọn, làm cho cuộc sống của nàng từ đó biến hóa long trời lở đất. Mẹ nó, tên này quá phúc hắc rồi, ta muốn phản đối, được không? Nàng ngửa mặt lên trời lệ rơi đầy mặt rống lên. Báo ân cái đầu ngươi, ta đổi ý được không? Lời tác giả: Đây là câu chuyện đảo loạn của Bạch xà, rất hài và thoải mái. Nữ chủ là trạch nữ, có điểm kiêu ngạo, có điểm đáng khinh. Còn nam chủ ư? Mọi người cứ xem sẽ biết! Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý là câu truyện cũ rích về Hứa Tiên và Bạch Tố Trinh Tuy nhiên lần này Bạch Tố Trinh là nam Cho nên sẽ là nam cường chứ không phải nam thụ như trong truyện nha . Chuyện tình yêu Hứa Tiên và Bạch Tố Trinh sẽ trôi về đâu ? Dĩ nhiên là happy nhưng happy theo kiểu nào?? Muốn biết thì đọc hết nhé . Mời các bạn đón đọc  Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý của tác giả Sữa Chua Be Be.
Thế nào là một loại tình yêu không đau - Lâm Địch Nhi
Tên ebook: Thế nào một loại yêu không đau (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lâm Địch Nhi Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông Converter: nothing_nhh Edit: Hanayang Tạo prc: AH Nguồn: my.opera.com/hanayang Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Thế nào là một loại tình yêu không đau - Lâm Địch Nhi Văn Án: Kỳ thật rất ngốc, từ ‘Đinh’ bán cầu đến tây bán cầu, từ tây bán cầu lại về ‘Đinh’ bán cầu, đã trôi qua tám năm, trong tim vẫn là hình bóng người con trai đã làm cho cô khóc. Cuối cùng, cô đã chờ được lời hứa hẹn năm xưa của anh. Đây có lẽ là cái kết hoàn mỹ nhất trong tiểu thuyết tình yêu. Nhưng mà, ở thời khắc này, trong lòng cô có con s nhẹ nhàng dao động bởi một hình bóng khác vẫn thầm dõi theo cô. Hướng trái, hướng phải, đều rất đau… Còn sau đây là tâm sự của nam chính thông qua bài hát ‘Truyền kỳ’ Ca sĩ Lý Kiện trình bày: Chỉ một lần giữa đám ‘Đinh’ người liếc mắt nhìn thấy em Mà lại không thể nào quên được dung nhan em Mơ rằng một ngày có thể ngẫu nhiên gặp lại Từ đó anh bắt đầu cô đơn nỗi nhớ Nhớ em khi em nơi chân trời Nhớ em khi em ở trước mắt Nhớ em khi em lấp đầy trong tâm trí Nhớ em khi em ở trong tim Tình nguyện tin tưởng chúng ta kiếp trước hữu duyên Kiếp này chuyện tình yêu xưa sẽ lại không thay đổi Tình nguyện dùng cả đời này chờ em phát hiện Anh luôn bên cạnh em chưa bao giờ rời xa. Mời các bạn đón đọc Thế nào là một loại tình yêu không đau của tác giả Lâm Địch Nhi.
Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Tập 1 - Lục Xu
AudioBook Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Bạn có thi thoảng nhớ tới mối tình đầu của mình? Suy nghĩ xem anh ấy đang làm gì? Bên cạnh đã có một cô gái xinh đẹp chăm sóc hay chưa? Tôi có.   Vương Y Bối không ngờ có ngày cô sẽ lại trở về đây, trở về với thành phố đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô, vĩnh viễn không bị phai mờ.   Cô thật sự đã gặp lại Trần Tử Hàn rồi.   Anh có công việc ở Hoàn Quang, anh càng ngày càng tỏa sáng, bên cạnh anh đã có một cô gái, mà cô gái ấy lại chính là tình địch thời cấp ba của cô.   Ông trời không nghe được lời cầu xin của cô.   Anh sống rất hạnh phúc...   Cô không muốn thừa nhận, rằng mình không cam lòng...   Mười lăm tuổi gặp nhau, bây giờ đã hai lăm tuổi...   Nếu như phải đặt một cái tên cho thời thanh xuân của mình, cô nhất định sẽ gọi nó là Trần Tử Hàn. Tác giả: Tác giả Lục Xu s inh ngày 15 tháng 2 năm 1991 Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. Nếu tôi đã thích hoa hồng tường vi dẫu đẹp có gì liên quan. Mời các bạn đón đọc Đừng nói với Anh ấy tôi vẫn còn yêu Tập 1 của tác giả Lục Xu.