Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Kí Quan Sát Chủ Nhà

Có một sự thật phũ phàng rằng: người ta đi đổ rác thôi cũng có người yêu, còn bạn dù có tung tẩy đến cùng trời cuối đất thì vẫn ế như chó (=_=|||||). Và đây là câu chuyện về một cô chó con đi làm osin cũng kiếm được bạn trai.  Sở dĩ gọi cô nàng là chó con bởi cô nàng có cái tên rất ngộ. Vương Vượng Vượng, phiên âm trong tiếng Trung nghe sẽ giống như “gâu gâu gâu” :v. Vượng Vượng vốn là một nghiên cứu sinh chuyên ngành xã hội học, để chuẩn bị tốt nghiệp, cô phải hoàn thành bài luận văn với đề tài phân tích thái độ ứng xử của các chủ nhà với những người giúp việc. Một khi đã nghiên cứu thì không thể thiếu số liệu và quan sát thực tế, mà để có được thông tin khách quan và chính xác nhất thì chỉ có cách tự thân vận động thôi. Vậy nên cô sinh viên chăm chỉ Vương Vượng Vượng quyết định trở thành người giúp việc chuyên nghiệp trong vòng sáu tháng.    Ngay ngày đầu tiên đi xin việc, Vượng Vượng đã gặp Chung Thanh Văn đang tìm một người giúp chăm sóc cho ông bà mình. Cứ như thế, Vượng Vượng bước chân vào gia đình chồng tương lai.  Cuộc sống của Vượng Vượng ở nhà họ Chung khá dễ thở. Công việc nhẹ nhàng, ông bà Chung lại hiền hoà dễ tính. “Khó nuốt” nhất chắc chỉ có ông cụ non Chung Thanh Văn. Nếu nói Chung Thanh Văn khắt khe soi mói thì cũng không hẳn, anh chỉ yêu cầu mọi sinh hoạt phải đúng giờ giấc, sớm không được mà muộn cũng không xong. Nếu bảo Chung Thanh Văn keo kiệt thì cũng không đúng, chả có chủ nhà ki bo kẹt xỉ nào lại chịu mua đồ ăn vặt, mua quà cho Vượng Vượng. Vấn đề giữa Vượng Vượng và Chung Thanh Văn chính là không hợp cung hoàng đạo. Nếu Chung Thanh Văn nghiêm túc, tỉ mỉ bao nhiêu thì cô nàng Vương Vượng Vượng lại tưng tửng, tuỳ hứng bấy nhiêu. Nói như vậy không có nghĩa Vượng Vượng là người cẩu thả, không nề nếp, chỉ đơn giản là Vượng Vượng luôn có một góc nhìn độc đáo với mọi vật và mọi việc. So với một người lý tính như Chung Thanh Văn thì Vượng Vượng đích thực là bước ra từ chiều không gian thứ tư.  Nhưng thực tế đã chứng minh rằng, dù là cung hoàng đạo hay sao chiếu mạng cũng sẽ có lúc bị lỗi. Chung Thanh Văn không bao giờ có thể ngờ được rằng vào lúc anh gặp khó khăn nhất, chính cô nàng giúp việc lơ ngơ kia lại tiếp thêm cho anh nguồn động lực mạnh mẽ. Vào thời điểm không một ai ủng hộ cho quyết định táo bạo và mạo hiểm của Chung Thanh Văn, cô cún con đó lại nói với anh rằng nếu những con vượn đầu đàn không trèo xuống khỏi cây cao để đi trên mặt đất thì con người đã không tồn tại.  Khác với tất cả mọi người xung quanh, Vượng Vượng tin anh, hiểu anh, cô dùng góc nhìn nhận và cách phân tích vấn đề độc đáo của mình để cổ vũ cho anh. Có đôi khi, cảm giác rung động đến chỉ sau một cái chớp mắt. Nhưng mắt vừa chớp xong, cô đã thông báo với anh rằng cô phải rời đi. Để có được kết quả nghiên cứu chính xác, Vượng Vượng không thể chỉ làm người giúp việc ở một gia đình, đã đến lúc cô cần thay đổi đối tượng nghiên cứu. Chung Thanh Văn khóc ròng trong thầm lặng, sao phải nghiên cứu người khác chứ, anh tình nguyện nằm im cho cô nghiên cứu thoả thích đến chán thì thôi mà T_T Từ lúc này, vị thế của hai người chính thức hoán đổi. Từ một ông chủ khó tính xét nét hét ra lửa, Chung Thanh Văn tình nguyện biến thành “con sen” cho vị boss Gâu Gâu kia. Boss không tìm được người tài trợ cho nghiên cứu? Để anh lo. Boss muốn đi leo núi ngắm mặt trời mọc giữa mùa đông? Thì anh đi cùng. Boss cần người mẫu nam để ướm thử chiếc khăn đan cho đối tượng hẹn hò? Đắng… à mà thôi cứ để đó cho anh.  Để theo đuổi Vượng Vượng, Chung Thanh Văn đã phải vận dụng hết bản lĩnh vốn có cùng kinh nghiệm bao năm trên thương trường. Ấy vậy mà cô nàng Vượng Vượng này vẫn chậm tiêu hết biết. Sau những điều Chung Thanh Văn đã làm cho cô, nếu nói Vượng Vượng không cảm động là nói dối. Cô đối với anh, từ cảm giác thân thiết giữa hai người bạn phát triển thành một thứ cảm xúc phức tạp khó gọi tên. Phải cho đến khi bị lạc giữa núi rừng hoang vu trong cơn bão tuyết, Vương Vượng Vượng mới hiểu rõ lòng mình. Tên gian thương Chung Thanh Văn tinh quái, nham hiểm này cùng một lúc trộm được lợi ích từ bao người, thế quái nào lại trộm luôn cả trái tim cô rồi.  Nhưng trong suy nghĩ của Vượng Vượng, một người xuất sắc như Chung Thanh Văn sao có thể thích một cô gái bình thường như cô. Trong khi Vượng Vượng còn đang mải tự ti lo nghĩ thì Chung Thanh Văn đã nhanh nhẹn giăng nốt mẻ lưới to rồi. Đến cuối cùng, chỉ có anh mới đủ tư cách làm “con sen” chính thức cho cô nàng cún con này thôi. * * * * * Xét cả về mặt nội dung lẫn văn phong, “Nhật ký quan sát chủ nhà” không phải là một bộ truyện xuất sắc nhưng lại khá dễ thương. Chung Thanh Văn và Vương Vượng Vượng đều không phải những hình tượng nhân vật hoàn mỹ thường thấy nhưng vẫn có sức hút rất riêng.  Điều mình thích nhất ở bộ truyện này là cách tác giả phát triển tình cảm giữa Chung Thanh Văn và Vương Vượng Vượng. Hai người họ ban đầu chỉ là quan hệ chủ nhà - người giúp việc cùng nhau chia sẻ những câu chuyện đời thường, sau đó trở thành bạn thân tin tưởng lẫn nhau, nương tựa lẫn nhau và cuối cùng kết duyên thành một cặp đôi ngọt ngào đáng yêu. Đó là một kiểu tình yêu giản dị mà bao người vẫn mơ ước. Cuối cùng, bộ truyện được edit khá mượt lại không quá dài nên cực kỳ thích hợp để các bạn “nhâm nhi” trong chăn trong những ngày lạnh này nhé! Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nữ chính Vương Vượng Vượng là nghiên cứu sinh khoa xã hội học của đại học T. Vì bài luận văn nghiên cứu quan niệm về bình đẳng và vấn đề tín nhiệm nên cô giả dạng thành người giúp việc để tìm hiểu sâu hơn. Ở trường cô học khá giỏi, nhưng cả mình và Thanh Văn đều thấy cô khá ngốc, ngốc kiểu ngây ngô dễ thương chứ không phải là não tàn. Cô là người lương thiện, hay giúp đỡ người khác. Cũng nhờ cô động viên nên Thanh Văn mới có nhiều động lực, niềm tin vào việc anh đang làm. Chủ nhà của cô tên là Chung Thanh Văn. Anh là người biết tính toán, rất kiên cường, ban đầu là người hơi độc miệng, nhưng khi có cảm giác với Vượng Vượng thì trở nên dễ thương cực kỳ. Một hành động dễ thương, có chút trẻ con của anh là viết phản hồi (feedback) rất tệ về Vượng Vượng để cô không rời đi. Cuối cùng, Vượng Vượng vẫn phải rời đi (vì bài nghiên cứu), nhưng hai người vẫn liên lạc với nhau. Truyện nhẹ nhàng, đầy ngọt ngào, có chút hài hước. Truyện nhẹ nhàng không phải gu của mình, nhưng vì sự dễ thương của cặp chính, sự hài hước của truyện, mình quyết tâm cày tiếp. Thanh Văn thích Vượng Vượng trước nên tìm mọi cách giữ liên lạc, thân cận với cô (còn có mùi dấm chua nữa :v). Vượng Vượng dần dần rung động trước một Thanh Văn biết quan tâm, lo lắng cho cô, không bỏ lại cô ở trên núi… Truyện thích hợp cho những bạn nào thích truyện nhẹ nhàng, điền văn, sủng ngọt. Cho truyện này 4/5 điểm. *** Nhân dịp Halloween ma quỷ vật vờ thì mình giới thiệu với các bạn một bộ hài cho cuộc đời tươi sáng. Trước khi đọc của Bản Lật Tử hay Tửu Tiểu Thất thì 'Nhật ký quan sát chủ nhà' chính là bộ hài hiện đại chân ái của mình đó. Nhân vật nữ chính của chúng ta họ Vương, tên Vượng Vượng, cách đọc là 'wang wang wang'. Vâng, chính là tiếng chó sủa đấy ạ ???? Vì thu thập tư liệu cho luận văn mà mình đang nghiên cứu, cô nàng quyết định giả dạng người giúp việc cho nhiều gia đình trong 10 tháng. Thoạt nhìn Vượng Vượng có vẻ hậu đậu và có hơi (rất) ngốc, nhưng nhờ sự chăm chỉ và nỗ lực của bản thân, cô thuận lợi trải nghiệm cuộc sống giúp việc ở vài gia đình, tất cả đều suông sẻ, cho đến khi hạ cánh xuống nhà của Chung Thanh Văn. Trích lời của Vượng Vượng về thái độ của anh chàng nhà giàu độc thân này đối với cô trong những ngày đầu tiên, đó là ‘bất mãn, khinh thường và chế giễu’. À, không phải Chung tiên sinh ghét Vương tiểu thư đâu, chỉ là cuộc sống trước giờ của anh vẫn luôn lành mạnh nề nếp, nay bỗng xuất hiện loài người khác giới mang tất cả những đặc điểm trái ngược với mình, anh chàng không nhịn được nên cứ hay xỏ xiên đó thôi. Thế là trong thời gian hai tháng sống chung dưới một mái nhà của cặp đôi này xảy ra một đống chuyện ồn ào. Rồi Vượng Vượng nhận ra dường như mỗi ngày Chung tiên sinh lại đối xử với mình tốt hơn một chút. Từ những ngày đầu không có chút tiếng nói chung, tranh cãi nhau đến gà bay chó sủa, cả hai dần trở nên hiểu đối phương hơn, quá trình tất nhiên là đáng yêu vô cùng luôn. Đặc sắc nhất trong truyện là những màn đối thoại có tính giải trí (siêu) cao giữa Chung tiên sinh và Gâu Gâu tiểu thư, đảm bảo sẽ làm các bạn bật cười từ khúc khích đến lồng lộn giữa đêm khuya. Viết đến đây chợt nhận ra review đợt này ngắn khủng khiếp, nhưng vốn câu chuyện này đơn giản như chính cái tên của nó, không âm mưu xoắn xít, không tiểu tam tiểu tứ, vô cùng thích hợp để giải tỏa căng thẳng. *** “Vượng Vượng, cậu thật sự muốn đi giả dạng ư?” “Thật mà thật mà.” Vương Vượng Vượng nói, “Đối với xã hội học, quan sát tham gia mới là phương thức quan trọng nhất.” “Cậu cũng thật là…” Bạn cùng phòng còn nói, “Giúp việc nhà mười tháng…” “Ừ,” Vương Vượng Vượng nói, “Tớ định cách hai tháng đổi một nhà, thế thì tổng cộng sẽ được tiếp xúc với năm gia đình, để hiểu rõ hơn về tư tưởng của các chủ nhà. Thời gian quá ngắn không đủ chiều sâu, thời gian quá dài không đủ chiều rộng. Tớ đã trao đổi với thầy hướng dẫn, ông ấy rất ủng hộ. Ông ấy còn bảo tới hãy cố gắng quen biết nhiều người giúp việc, cả người bản xứ lẫn người từ bên ngoài tới, dùng thân phận cùng nghề tiếp xúc nhiều hơn, như thế mới có được thông tin chân thật nhất.” “Vậy,” bạn cùng phòng hình như rất hiếu kỳ, “Phương hướng cụ thể của bài luận văn là gì thế?” “Tớ chủ yếu muốn nghiên cứu quan niệm về bình đẳng và vấn đề tín nhiệm.” “À….” Một lúc sau, bạn cùng phòng đột nhiên nghĩ tới gì đó, nhìn khuôn mặt Vương Vượng Vượng hỏi, “Tớ hỏi này…cậu biết làm việc nhà không…?” “Ặc…” Vương Vượng Vượng hơi chột dạ, “Không…không biết…sẽ không khó hơn CET* chứ…?” College English Test: bài kiểm tra tiếng Anh toàn quốc dành cho sinh viên đại học chưa tốt nghiệp và sau khi tốt nghiệp tại Trung Quốc. “Thoạt nhìn không khó lắm…” “Nhưng công ty giúp việc sẽ huấn luyện một tháng…” “…” “Hì hì…” Vương Vượng Vượng nói, “Huấn luyện một tháng, thêm mười tháng giả dạng. Lúc trở về, tớ chính là một hiền thê lương mẫu sáng chói…” “Cậu tìm đàn ông trước đi rồi hẵng nói…” “Này… Đừng như vậy…” —— Cứ thế, Vương Vượng Vượng tạm thời quên thân phận nghiên cứu sinh khoa xã hội học đại học T, trở thành một người giúp việc của một công ty giúp việc lớn nhất thành phố, vì luận văn của cô mà phục vụ năm gia đình. Cả quá trình trong thời hạn mười tháng, bắt đầu từ tháng bảy cho đến cuối tháng tư năm sau. Trong thời gian đó vừa nghiên cứu vừa tham khảo tài liệu, rồi dùng tháng năm và tháng sáu để viết luận văn tốt nghiệp. Về phần huấn luyện trước đó, thì trước khi bắt đầu nghỉ hè sẽ hoàn thành trọn vẹn. Tại khoá huấn luyện này, kết quả của Vương Vượng Vượng luôn đứng cuối, các dì lớn tuổi đặc biệt nhanh nhẹn, chỉ có Vương Vượng Vượng chân tay vụng về. Cô liều sống liều chết, bỏ nửa cái mạng già, cuối cùng mới nhận được sự chấp thuận. Chưa được mấy ngày sau kỳ huấn luyện, công ty đã sắp xếp cho Vương Vượng Vượng công việc đầu tiên —— chăm sóc người già trong gia đình. Xem ra cung không đủ cầu, quả nhiên là sự thật như sắt đá… Vương Vượng sắp gặp mặt chủ nhà sắp thuê mình tại công ty giúp việc —— bộ dạng có thể nói là rất ưa nhìn, nhưng có vẻ lạnh lùng, nhìn qua…sắc mặt không hạnh phúc… Người đàn ông vươn tay: “Tôi là Chung Thanh Văn.” Vương Vượng Vượng cũng vươn móng vuốt ra bắt tay: “Tôi là Vương Vượng Vượng.” Trong mắt Chung Thanh Văn hiện ra một tia hoang mang, chẳng qua anh rõ ràng không hề để ý cái tên của Vương Vượng Vượng: “Cô là người ở đâu?” “Tôi đến từ thành phố C.” Chung Thanh Văn gật đầu: “Đã từng học cao trung chưa?” Lúc này Vương Vượng Vượng do dự: “Đã…đã từng?” Cô suy nghĩ, Chung Thanh Văn này chắc là thiên về một người giúp việc có được sự giáo dục tương đối cao… Nhưng mà chưa từng học cao trung, có phải chứng minh kinh nghiệm làm việc sẽ nhiều hơn không, tố chất chuyên nghiệp sẽ càng mạnh hơn nhỉ? Thời đại này, cho dù làm cái gì, cũng chú ý một từ: chuyên nghiệp. Cho dù là bán đĩa lậu, cũng phải có những bộ phim truyền hình và điện ảnh ăn khách gần đây, thuộc nằm lòng giới thiệu vắn tắt của phim hoạt hình và trò chơi điện tử. Mời các bạn đón đọc Nhật Kí Quan Sát Chủ Nhà của tác giả Superpanda.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cho Anh Quá Khứ của Em - Uyển Khanh
"Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua." Bọn họ gặp nhau ở vườn trường đại học, lúc đó anh chỉ là một anh chàng sinh viên nhà nghèo, gia cảnh bần hàn còn cô lại là một thiên kim nhà giàu được ngàn vạn cưng chiều. Bọn họ phá tan quan niệm xuất thân, dòng dõi để yêu thương nhau nhưng trước khi phòng tân hôn được trang trí xong, bởi vì một chuyện không thể tưởng tượng được mà mỗi người đi một ngả. Ba năm sau bọn họ gặp lại nhau, anh đã là tổng giám đốc trẻ tuổi của một tập đoàn xuyên quốc gia mà cô từ lâu đã không còn là một tiểu thư sống an nhàn sung sướng, hai cuộc sống song song liệu có thể cắt nhau lần nữa? *** "Em có thể mang đi những gì mà em đã mua được không? Không phải là em nhỏ mọn, chẳng qua khi nghĩ đến về sau những thứ đó sẽ bị một người phụ nữ khác sử dụng thì trong lòng có chút khó chịu, huống chi có lẽ cô ấy cũng không thích những đồ mà em đã mua." Lệ Dĩ Thần mở cửa, nhìn thấy cả người Diệp Cẩn ướt đẫm, giờ phút này mặt mày cô tiều tụy nhìn anh, đôi mắt của cô tràn đầy mệt mỏi và đen tối, rất dễ nhận thấy, kể từ sau khi xảy ra sự kiện kia, cô sống cũng không tốt lắm. Lệ Dĩ Thần gật đầu một cái: “Dĩ nhiên, những thứ kia đều là do em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở trên web, tất nhiên là nên trả lại cho em, em vào đi." Diệp Cẩn tiện tay lau gương mặt ướt nhẹp một cái, nghĩ tới trên người mình vẫn chảy nước, vừa định tiến vào nhưng lại dừng bước. "Hay là em. . . . . . Không vào." Diệp Cẩn dừng lại một chút rồi nói: "Anh đưa giúp em cái hộp nhạc ở bên trong phòng ngủ là được rồi." Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy cho em, em chờ một chút." Lúc Lệ Dĩ Thần xoay người, rốt cuộc Diệp Cẩn cũng nhận ra phòng cưới được trang trí xinh đẹp đến mức nào, việc bố trí và lắp đặt các thiết bị bên trong nhà gần như đều do hai người bọn họ cùng nhau nghiên cứu rồi cuối cùng mới quyết định, mặc dù khi đó thiết bị còn chưa lắp đặt xong, nhưng cô đã từng thề son sắt mà nói, mặc dù này căn nhà này không lớn nhưng nhất định sẽ trở thành căn nhà độc nhất vô nhị trên đời, quả nhiên không sai, nơi này thật sự rất đẹp, rất khác biệt, chẳng qua. . . . . . rốt cuộc nó cũng không thuộc về cô, nghĩ tới đây, Diệp Cẩn nhịn không được đỏ tròng mắt, cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn to như cũ, cô không chút do dự quay người rời đi, mọi người đã thay đổi, cô vẫn còn để ý đến những thứ vật chết vô dụng kia làm cái gì. Khi Lệ Dĩ Thần mang hộp nhạc ra ngoài cửa, ngoại trừ một vũng nước đọng thì đã không còn người phụ nữ khiến anh yêu cũng không phải mà hận cũng không phải nữa. Lệ Dĩ Thần cầm miếng giấy ghi chú ở trên bàn lên, phía trên là dòng chữ xinh đẹp tinh tế: “Đừng nói đến hộp nhạc này đã bị hư, thôi, kể cả mấy cái đèn bàn và bình bình lon lon mà em đã mua cũng ném đi, em không cần nữa rồi." Lệ Dĩ Thần ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, mưa còn to hơn so với lúc trước, mày nhíu lại, anh định cầm cây dù đuổi theo cô nhưng đến cửa thì đột nhiên dừng lại, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nụ cười khổ rối rắm, anh và cô đã không còn bất kỳ quan hệ gì rồi, đã như vậy, anh cần gì phải quan tâm đến lập trường của cô. Sống hai mươi hai năm, lòng của Diệp Cẩn chưa bao giờ lạnh đến thế, mặc dù năm ấy đưa tang ba, cô cũng chưa từng cảm thấy đau đớn tê liệt như vậy, đó là người cô yêu đến tận xương tủy, vì anh là một học sinh nghèo nên cô bỏ qua cuộc sống đại tiểu thư trong nhung lụa, tại sao anh lại có thể tổn thương cô như vậy. Ngã nhào giữa đêm mưa tầm tã, Diệp Cẩn cảm thấy cả người mệt mỏi, vì yêu Lệ Dĩ Thần, cô không tiếc phản bội ba mẹ, bỏ qua vinh hoa phú quý, nhưng quay đầu lại thì mới phát hiện, thứ cô bỏ lỡ không riêng gì tình thân và tình yêu mà còn có tôn nghiêm cao cao tại thượng từng có. Khi Lệ Dĩ Thần nắm tay Lâm Mạn Thanh nói muốn ly hôn với cô thì Diệp Cẩn đã từng bất chấp tất cả đi cầu xin anh, hôn nhân của bọn họ mới chỉ được ba tuần mà thôi, nếu như không yêu cô, tại sao lại muốn cưới cô? Diệp Cẩn không nghĩ ra, nhưng nhiều lần ép hỏi, kết quả sẽ chỉ làm cô đau lòng tuyệt vọng hơn mà thôi, cho đến ngày hôm qua khi tận mắt thấy Lệ Dĩ Thần ôm hôn Lâm Mạn Thanh, rốt cuộc cô cũng chấp nhận thực tế. Người yêu của cô thật sự không thương cô, mặc kệ cô khó có thể tiếp nhận như thế nào thì đây cũng là sự thật, mặc dù khó nén đau buồn như thế nào thì cô cũng không thể vì thế mà gục ngã, cô lại càng không nên vì những người không thương cô mà tự hành hạ mình, nếu như cuộc sống khắp nơi đềy là gió táp mưa rào, như vậy cô lại càng muốn ngược gió, bởi vì cô là con gái của ba, ba từng nói với cô, mặc kệ có xảy ra chuyện gì, cô đều phải sống hạnh phúc vui vẻ thay thế ông, bởi vì cô đang kéo dài sinh mạng của ba. Diệp Cẩn lau mặt một cái, không biết là mưa hay là nước mắt, mặc dù khó khăn, nhưng cô vẫn đứng lên từ mặt đất trơn trợt, mặc dù đêm tối lạnh lẽo thê lương không nhìn thấy con đường phía trước nhưng cô vẫn nở một nụ cười kiên quyết. ... Mời các bạn đón đọc Cho Anh Quá Khứ của Em của tác giả Uyển Khanh.
Cảm Mến Không Sợ Muộn - Tang Giới
       Anh chưa bao giờ nghĩ tới trong cuộc đời chỉ có hai màu đen trắng xen kẽ ấy, cô lại xuất hiện, làm cho lòng anh rối loạn không thôi.        Cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, từ đó vô tri vô giác vì cô mà mất đi sự tỉnh táo vốn có, trái tim anh đã rung động trước cô.         Là yêu đến độ không thể nhận thức được, là nguyện đánh đổi tất cả để có cuộc sống hạnh phúc yên bình bên cạnh cô, với nụ cười luôn thường trực trên môi.         ‘Kiếp phù du trường hận thiếu yên vui, mấy ai xem nhẹ vàng bạc vì một nụ cười’ – Tống Kỳ         Nguyên văn: ‘Phù sinh trường hận hoan ngu thiểu, khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu.’ là câu thứ ba trong bài thơ Ngọc Lâu Xuân của nhà thơ Tống Kỳ. Bản dịch gốc của câu thơ: ‘Cuộc đời phù du hận nhiều vui ít, lại sẵn lòng vì vàng bạc mà bỏ qua một nụ cười.”        Editor: Đây là cuốn thứ hai trong Tình Lộ Hệ Liệt của tác giả Tang Giới.                  Điền văn ấm áp, mang tính chính kịch, HE, 1vs1. Càng về sau càng kịch tính đặc sắc. *** Tình Lộ Hệ Liệt của Tang Giới gồm có: Cảm Mến Không Sợ Muộn Không Phải Em Không Yêu Tùy Tình Sở Dục Tình Có Chủ Ý Trời Đất Tác Thành *** Nghiêm Thấm Huyên một tay nghe điện thoại tay còn lại đánh tay lái cho xe tiến vào gara ở dưới tầng hầm của khách sạn ở thành phố S. Đèn của thang máy nhảy đến số 2, đinh một tiếng cửa mở ra, đứng ở cửa là hai người phục vụ, thấy cô đến bọn họ cung kính kính gật đầu, "Nghiêm tiểu thư, Dung tiểu thư và Doãn tiểu thư đang chờ tiểu thư ở sảnh hoa hồng." Nghiêm Thấm Huyên gật đầu một cái, trước cửa thang máy phản chiếu lại hình ảnh của cô, tối nay cô mặc bộ đầm màu lục nhạt, tùy ý vén tóc lên, cái cổ thon dài càng làm nổi bật lên khuôn mặt đẹp đẽ. Trên cổ của cô đeo sợi dây chuyền Bích Hải Kim Sa số lượng có hạn mà Lục Thiêm Lịch đã tặng cho cô một năm trước. Cô đang đi tới sảnh hoa hồng thì nhận được cuộc điện thoại ngắn gọn của Doãn Bích Giới. "Chín giờ, bán đảo lầu hai, chỉnh đốn lại trang phục. Nhớ đeo Bích Hải Kim Sa." Trong đầu Nghiêm Thấm Huyên mơ hồ có thể đoán được tối nay Doãn Bích Giới phải làm gì, cô đẩy cửa chính của sảnh hoa hồng ra, đập vào mắt là một cảnh tượng hào nhoáng. Chưa bao giờ sảnh hoa hồng được bố trí tinh xảo thanh nhã đến như vậy, tầng thượng của khách sạn đầy rẫy những nhân vật quyền lực và những ngôi sao giải trí nổi tiếng. Ly rượu sóng sánh, mỹ nhân lộng lẫy. Sảnh hoa hồng vốn chỉ để chào đón người của chính phủ, hôm nay đã được bố trí tinh xảo để chào đón một gương mặt quan trọng, đó là bộ mặt của thành phố S Dung Tư Hàm. Dung Gia có địa vị trong giới chính trị, luật pháp và cả giới y học ở thành phố S. Dung Tư Hàm là cố vấn pháp luật của Dung Thị, đồng thời cũng là người trong mộng của giới showbiz. Mà Nghiêm Thấm Huyên và bạn bè lâu năm của mình là Doãn Bích Giới lại tỏ ra có chút khinh thường. Doãn Bích Giới ngồi ở trên ghế salon cùng với Dung Tử Hàm, cầm ly rượu vừa uống vừa chau mày, giương mắt nhìn thấy Nghiêm Thấm Huyên đi tới, trên mặt cô lộ ra một nụ cười tươi tắn. Nghiêm Thấm Huyên vừa nhìn thấy nụ cười này, chi biết tối hôm nay nhất định lại có người gặp xui xẻo rồi. Hai người bọn họ trước kia chuẩn bị làm chuyện xấu ở trường học, Doãn Bích Giới sẽ chỉ vào mặt của Nghiêm Thấm Huyên mà khen lấy khen để: "Cậu nhìn cậu cười đi, hôm nay chắc sẽ có người mới bước ra khỏi nhà mà đã gặp xui rồi đó." Mà với thái độ của Doãn Bích Giới ngày hôm nay, cùng với vẻ mặt của cô ấy lúc đó, giống nhau như đúc. ... Mời các bạn đón đọc Cảm Mến Không Sợ Muộn của tác giả Tang Giới.
Bác Sĩ Cầm Thú - Miêu Diệc Hữu Tú
Bác sĩ Niếp ở khoa giải phẫu thần kinh chuyên môn rất giỏi, hắn cầm dao mổ đầu người khác còn thuần thục hơn cả đầu bếp bổ dưa, lại là phó chủ nhiệm trẻ tuổi nhất của khoa thần kinh, năm mới vừa tròn ba mươi mốt đóa hoa xuân. Bác sĩ Niếp hung ác đến mức nào? Có người nói, Bác sĩ Niếp mặc trên người áo trắng bao nhiêu thì suy nghĩ, lời nói đen tối, hiểm ác bấy nhiêu. Có một ngày, bác sĩ Niếp lòng dạ hẹp hòi, lời nói ác độc gặp phải con mèo nhỏ ngốc nghếch...... Giới thiệu vô năng, nhưng đảm bảo hài hước, khi đọc nhớ đừng ăn uống tắm gội, để bảo vệ màn hình. *** Thời điểm Na Hác vừa có thể bước đi được hơn hai bước, Niếp Duy Bình đã bắt đầu sốt ruột chuẩn bị hôn lễ. Na Hác tuy rằng đối với em rể này soi mói đủ điều, lại càng không muốn em gái mình cưng chiều trên tay cũng sợ vỡ phải sớm gả đi như vậy…… Nhưng cũng không thể không căm hận Niếp Duy Bình thâm độc ra tay quá nhanh, còn chưa được hắn đồng ý đã làm to bụng em gái yêu của hắn. Gạo đều đã nấu thành cơm, dù Na Hác có cố tình muốn đem Niếp Duy Bình dạy dỗ thành người đàn ông nhị thập tứ hiếu cũng không thể không miễn cưỡng đồng ý trước rồi ! Nhưng không thể để em gái mang cái danh “ăn cơm trước kẻng” mà vội làm đám cưới chứ? Phải bảo vệ danh tiết…… Mặc dù ở thời đại này cũng không quá coi trọng nhưng Na Hác vẫn như cũ không muốn em gái có chút ủy khuất nào. Niếp Duy Bình sớm đã có dự tính. Anh trai như cha, anh vợ không phải dễ sống chung, cầu hôn cũng không thiếu được vô số việc làm khó dễ, chẳng qua đã ra tay trước thì chiếm được lợi thế, trực tiếp chặn mọi đường lui của hắn mà thôi! Niếp Duy Bình kỳ thật còn cảm thấy có chút may mắn nho nhỏ không nên có. Na Hác đã khó qua như vậy, nhạc phụ nhạc mẫu tất nhiên cũng không phải dễ ở chung……. Niếp Duy Bình mỗi khi ở chỗ Na Hác ăn phải quả đắng đều phải tự mình an ủi mình một phen: không có cha vợ, mẹ vợ hung ác trong truyền thuyết mà thay bằng anh vợ hung tàn đến cực điểm, nhưng dù sao nhà mẹ đẻ của hắn cũng chỉ còn một người như vậy, cũng không phải là cả một đoàn người vây vào đối phó với một mình hắn! Niếp Duy Bình tự cổ động tinh thần mình như vậy, thậm chí ngay cảGặp cha quên chú thịt viên nhỏ cũng đều bởi vì sắp có thêm em gái mà càng ném hắn ra phía sau đầu xa hơn nữa cũng bỏ qua!. Niếp Duy Bình cả người thư sướng, không thể kể hết hiện tại hắn đắc ý tới mức nào, cả người từ đầu sợi tóc đến đầu ngón chân cũng đều thích ý như đang bay bay chỉ hận không thể thật sự bay lượn hai vòng. Niếp Duy Bình sảng khoái, Na Hác tất nhiên sẽ khó chịu rồi.. Vì thế Na Hác liền nói một câu đơn giản: Trong bệnh viện áp lực rất nặng nề liền mang theo con trai và em gái về nhà tĩnh dưỡng. Niếp Duy Bình lại cố ý sắp xếp ở trong viện, đem Na Na chuyển lên chính thức ở tại khoa mình, vốn tưởng rằng có thể sớm chiều ở chung nào nghĩ đến anh vợ xoay mặt liền chơi trog rút củi dưới đáy nồi của hắn!. Niếp Duy Bình suýt nữa phun một ngụm máu lên mặt anh vợ a! Na Na được chuyển lên nhân viên chính thức lại không cần giống lúc thay đổi liên tục luôn luôn nơm nớp lo sợ như trước còn có thể sắp xếp được công việc, có thời gian nghỉ ngơi hơn và cũng có thời gian chăm sóc anh trai. Na Hách dù sao cũng là thương tổn đầu óc, nhiều lần giải phẫu cũng làm cho thân thể nguyên khí đại thương, hiện tại tuy rằng không có vấn đề gì lớn nhưng là muốn khôi phục giống như trước là không thể. Được Na Na dốc lòng chăm sóc Na Hách khôi phục rất tốt, tuy rằng đi được vài bước sẽ không còn khí lực nhưng tốt xấu gì cũng không còn suy yếu giống lúc trước nói vài lời nói đều có thể ngủ. Bà Trần trông coi nhà họ hai anh em họ nhìn thấy bọn họ trở về, bà lão kích động không biết làm thế nào cho tốt chỉ biết nắm tay Na Hách khóc không ngừng. Na Hách nhìn quanh một vòng, trong nhà vẫn không thay đổi nhưng lại có cảm giác mọi thứ đã trở nên lạnh lùng xa lạ. ... Mời các bạn đón đọc Bác Sĩ Cầm Thú của tác giả Miêu Diệc Hữu Tú.
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm - Diệp Phi Dạ
Một siêu phẩm mới mang tựa đề Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần : Nữ Nhân Nguy Hiểm đến từ tác giả Diệp Phi Dạ, đây dự đoán sẽ là một truyện hot không kém các tác phẩm từng nổi đình nổi đám của tác giả này. Có tin hay không, yêu một người, thật ra chỉ cần sáu ngày bảy đêm? Sinh nhật Tam Thái tử, được tặng rất nhiều lễ vật, cung nữ ngôn tình sắc đứng một bên đọc: “Nam Hải minh châu!” *** Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi, liền nghe được một tiếng vang rất nhỏ từ phía sau cửa sổ truyền đến. Nàng theo bản năng quay đầu nhìn, lại cảm giác thấy đầu óc choáng váng, cả người nhanh chóng rơi vào hôn mê. ………….. Khi Lâm Hồi Âm tỉnh lại, toàn thân không hề có một mảnh vải, hơn nữa bên cạnh còn xuất hiện thêm một người nam nhân. Lần này cùng năm lần trước đều giống nhau, Lâm Hồi Âm không muốn tiếp tục ở trong phòng. Hiện tại nàng ở chỗ này, lạnh lẽo ẩm ướt, giống như là địa lao không thấy được mặt trời. Đúng vậy, không thấy mặt trời. Xung quanh đều tối đen, không có ánh sáng đi vào. Lúc này thị giác của Lâm Hồi Âm đã bị ngăn trở, vì thế cảm giác trở nên mẫn cảm vô cùng. Lâm Hồi Âm có thể cảm nhận được rõ ràng người nam nhân nằm bên cạnh cũng giống mình, quần áo chưa mặc, một thân trần trụi. Mà nhiệt độ cơ thể của hắn, lại hoàn toàn đảo ngược so với không gian ẩm ướt lạnh lẽo này. Nếu nói giống như lửa, thì người này nóng đến bỏng. Tay của hắn, cũng nóng rực, theo da thịt của nàng chậm rãi dao động, đến mức, mang theo một chút nóng đau, khiến cho Lâm Hồi Âm cực kì không thoải mái, theo bản năng muốn đưa tay đẩy hắn ra. Tuy người nam nhân không thấy được bàn tay trong bóng tối, nhưng dường như có thể nhìn rõ được suy nghĩ ở trong đáy lòng của Lâm Hồi Âm, từng bước nhanh chóng, nâng lên bàn tay một cách chính xác, dễ dàng cầm được cổ tay mảnh khảnh của nàng, giam trên đỉnh đầu của nàng. Lâm Hồi Âm giãy giụa theo bản năng, muốn vùng vẫy để kiềm chế. Nhưng, cũng giống năm lần trước, sức lực của nàng căn bản chẳng là gì so với người nam nhân. Nàng không biết dung mạo, danh tính, tuổi tác của nam tử xa lạ này. Lâm Hồi Âm không nhịn được dâng lên cảm giác tủi thân. Nàng còn chưa kịp yêu ai, liền bị người khác vô duyên vô cớ cướp đi sự trong sạch của mình. Sau tủi thân, là tức giận sâu đậm. Năm lần, đã muốn năm lần. Cho dù nàng vùng vẫy như thế nào, phản kháng ra sao, cuối cùng đều bị nam nhân này làm nhục. Nhưng nàng không cam lòng, Không cam lòng bị một người xa lạ, một nam tử không rõ nguồn gốc, liên tục cướp đi sự trong sạch của mình. Vừa nghĩ đến đây, Lâm Hồi Âm sử dụng toàn bộ sức lực của mình, liều mạng giãy dụa. Thật ra Lâm Hồi Âm biết, sợ rằng lần này cũng giống như năm lần trước, cuối cùng đều không có kết qu ... Mời các bạn đón đọc Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm của tác giả Diệp Phi Dạ.