Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc

Văn án:   "Nam chủ: Chúa công đối với ta ân trọng như núi, bất luận là muốn tim ta hay muốn mạng ta hay muốn bất kỳ bộ phận nào của ta, ta cũng thấy chết không sờn. Nhưng thật ra trong lòng ta là thích nữ nhân.   Chúa công: Vừa khéo, ta chính là nữ nhân.   Mỗi ngày, trong cung đều thế này:   Cung nữ: Ai dô, thật không thể khoanh tay ngồi nhìn mà, Tướng quân lại bị bệ hạ trêu cho khóc rồi, thật sự quá đáng thương." (*)   Xuyên không không khó, khó là ở chỗ xuyên phải nhân vật sắp chết. Nữ chính Trình Thiên Diệp của chúng ta hôm nay trúng số độc đắc khi vừa xuyên qua đã thấy dải lụa vắt ngang cổ mình.   "Người khác xuyên không, nàng cũng xuyên không.   Người khác xuyên thành công chúa, vừa tỉnh lại có bảy tám nha hoàn vây quanh, hầu hạ ăn ngon uống kỹ.   Nàng cũng xuyên không thành công chúa, vừa tỉnh lại cũng bảy tám nha hoàn vây quanh, hầu nàng treo cổ." (*)   Hóa ra số Trình Thiên Diệp lại đen đủi như vậy, lúc nàng vừa tỉnh lại cũng là khi ca ca song sinh cũng là quân chủ Tấn quốc bị người độc chết.   Quân nổi loạn đang uy hiếp bên ngoài, giờ chỉ còn một con đường chết dành cho nàng. Đương lúc căng thẳng thì cái khó ló cái khôn, Trình Thiên Diệp quyết định bỏ đi thân phận công chúa, đóng giả thành Tấn Việt hầu Trình Thiên Vũ.   Kể từ ngày đó thần dân Tấn quốc thấy quân chủ của mình từ một người đam mê tửu sắc, thích ăn chơi đàm đúm lại trở thành một thiếu niên thích ru rú trong nhà. Mấy quốc gia tụ họp cùng đi chinh phạt, vậy mà quân chủ Tấn quốc thì xin ở lại... giữ thành, trở thành trò cười cho thiên hạ.   Cuộc sống giả nam khó khăn đủ đường, Trình Thiên Diệp chỉ như con rối răm rắp làm theo lời khuyên của những vị đại thần "tâm phúc" của ca ca. Nàng biết họ khinh thường mình không có năng lực lãnh đạo, nhưng là một người hiện đại xuyên qua, tư tưởng của nàng khác xa những người cổ đại này.   Trong xui lại có may, vì là con đẻ của tác giả nên làm gì có chuyện nữ chính cứ phải sống khổ sở như thế cả đời. Trình Thiên Diệp bỗng phát hiện ra xuyên không mang đến cho nàng một món quà đặc biệt, đó là khả năng nhìn người đoán suy nghĩ: Ai trung thành, ai yêu thích, ai căm ghét, ai phản bội... nàng đều có thể biết được thông qua vòng sáng năng lượng trên người đó.   Bấy giờ Trình Thiên Diệp mới hiểu ra một điều, trốn tránh không phải là cách giải quyết. Nàng cũng có khát vọng lớn lao, đó là thống nhất thiên hạ, gây dựng đế chế cho riêng mình.   Kể từ ngày hôm đó, mọi người thấy vị Tấn Việt hầu nhát gan ngại khổ dường như trở thành con người khác: thông minh, sắc bén, liệu việc như thần. Bằng năng lực đặc biệt của mình, Trình Thiên Diệp bắt đầu gây dựng đội tâm phúc. Và sự chú ý của nàng đã ngay lập tức va phải ánh mắt của nam chính - Mặc Kiều Sinh.   Mặc Kiều Sinh vốn là nô lệ của Uy Bắc Hầu. Ở thời đại này, nô lệ bị đối xử như thứ công cụ không cảm xúc, chỉ dùng để mua vui cho đám vương tôn quý tộc. Quan hệ nam - nam cũng rất thịnh hành, nên chỉ cần tên nô lệ nào có chút nhan sắc là sẽ bị các vị quý tộc có sở thích biến thái để ý. Vị Uy Bắc Hầu này cũng không ngoại lệ, vừa già lại vừa dâm, thích nhất là "xử" đám nô lệ.   Mặc Kiều Sinh từ nhỏ đã lớn lên trong bầu không khí kinh tởm của trại nô lệ, thấy ca ca vì bảo vệ mình mà bị đám nam nhân "hành hạ", thấy mẫu thân vì kiếm chút đồ ăn mà để mặc chúng đè ra "làm việc". Chàng thanh niên Mặc Kiều Sinh từ đó sinh ra ác cảm tột cùng với mối quan hệ nam - nam.   Sống được đến tuổi thành niên mà vẫn còn "trong trắng" như Mặc Kiều Sinh quả là kỳ tích, nhưng ai bảo chàng là nam chính cơ chứ. Quay lại câu chuyện của chúng ta thì trong một buổi tiệc, đám nô lệ được gọi lên hầu hạ các vị quý tộc và run rủi sao Mặc Kiều Sinh rơi trúng vào tay quân chủ Tấn quốc Trình Thiên Diệp.   Thấy chàng trai nô lệ chịu đói đến mờ mắt mà vẫn cố chịu đựng, mẫu tính của Trình Thiên Diệp nổi lên, liền nhấc tay giúp đỡ một chút. Chẳng ngờ cứu người một lần lại trở thành nhân duyên trời định.   Chính nhờ cái lần tình cờ giúp đỡ ấy mà trong mắt Mặc Kiều Sinh, Trình Thiên Diệp đã trở thành vị thánh sống. Trình Thiên Diệp khác tất cả những vị quân chủ kia, nàng vừa tốt bụng lại thiện lương, đối xử với đám nô lệ hết sức có "tình người".   Nhưng Mặc Kiều Sinh không biết là trong lúc ấy Trình Thiên Diệp cũng đã nhắm chàng rồi. Bởi có khả năng nhìn thấu ý nghĩ của người khác nên Mặc Kiều Sinh trong mắt nữ chính chẳng khác nào viên kim cương sáng chói lóa. Nàng đã quyết tâm bằng giá nào cũng phải chiếm được chàng làm của riêng.   Câu chuyện của nam nữ chính sau đây còn rất dài, trải qua biết bao khó khăn, Mặc Kiều Sinh mới được về bên người Trình Thiên Diệp. Chàng trở thành một vị tướng quân tài giỏi, nhưng đứng trước quân chủ của mình, lại trở nên ngớ ngẩn vô cùng.   Chỉ có duy nhất một thứ mà chàng rất muốn nhưng không tài nào cho quân chủ của mình được - đó là trinh tiết. Chàng thà chết cũng không thể chấp nhận quan hệ với một nam nhân.   Vừa hay, Trình Thiên Diệp lại là nữ nhân. Sau khi trêu chọc tướng quân của mình chán chê đến phát khóc thì nàng mới mở lòng từ bi, nói sự thật này cho chàng biết. Mặc Kiều Sinh lúc đó chỉ thiếu nước quỳ rạp xuống mà lạy nàng :V   Câu chuyện này qua lời kể xàm ba láp của tớ thì có vẻ nhí nhố nhưng thực ra tác giả viết khá chắc tay. Nữ chính thì cực kỳ cường, mặc dù được tác giả tặng cho bàn tay vàng biết đọc suy nghĩ nhưng nàng đã sử dụng hết sức hợp lí chứ không đùng một cái trở nên vô địch trong một đêm.   Nam chính thì tuy là tướng quân thét ra lửa trên chiến trường nhưng đứng trước nữ chính lại như con cún vẫy đuôi, bảo đi đằng đông thì nhất định không qua đằng tây.   Cặp đôi nam nữ chính cứ khi nào ở gần nhau lại như một màn tấu hài. Nữ chính thì thích trêu chọc, nam chính lại ngại ngùng né tránh. Kết quả là lần nào nữ chính cũng dùng bàn tay của mình bắt nạt ai đó đến mức khóc lóc ỉ ôi xin tha. Còn "bắt nạt" như thế nào thì mời các bạn tự bổ não nha.   Truyện lấy bối cảnh thế giới gần giống như thời xuân thu chiến quốc, chiến tranh liên miên. Trong đó nữ chính Trình Thiên Diệp đã dùng khả năng đặc biệt của mình để gây dựng quân đội, đi choảng nhau với các quốc gia khác và giành được thắng lợi, bá chủ một phương trời.   Cho tới đoạn kết thì thân phận của nàng cũng không bị lộ, nhưng vì muốn sống cuộc đời bình thường với Mặc Kiều Sinh nên nàng đã giả bệnh qua đời.   Ngoài hai nhân vật chính ra thì truyện còn có một dàn nam phụ cực đỉnh. Các vị tướng quân hay những người nô lệ đều có cá tính riêng, có những câu chuyện riêng khiến độc giả phải xúc động vì họ.   "Bắt nạt tướng quân đến phát khóc" là một cuốn truyện hay xuất sắc trong thời kì truyện cổ đại khá ít dạo gần đây. Vậy nên, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ và nếu yêu thích bài rv thì thả hoa cho tớ nhé. ______   (*) Trích từ bản edit   Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Trình Thiên Diệp phát hiện mình xuyên không rồi. Nhưng hiện tại nàng không rảnh để kinh ngạc về chuyện này. Bởi vì cổ nàng đang bị một dải lụa màu trắng siết chặt, nàng cảm thấy máu sắp dồn hết lên não, đầu lưỡi không thể khống chế mà thè từ trong miệng ra, mũi hít không thông, tim vì thiếu dưỡng mà điên cuồng đập loạn. Thân thể nàng đang bị dải lụa trắng ba thước kia treo trên xà ngang, tục gọi là treo cổ. Giờ khắc này dưới chân nàng, mấy nữ nhân mặc phục sức cổ đại, bao quanh nàng khóc rống nước mắt đầm đìa, nhưng không có một ai đến cứu nàng cả. Nàng đau đớn muốn chết, liều mạng đạp chân. Thật may là chất lượng dải lụa trắng này không tốt, trong lúc nàng giãy giụa đã bị đứt toạc ra rồi. Trình Thiên Diệp ngã lăn quay xuống đất, che cổ, liều mạng hít thở, kịch liệt ho khan. Một phụ nhân trung niên mặc cẩm trường bào thêu hoa văn long phượng, bỗng nhào đến chỗ nàng, ôm nàng kêu gào: "Con ta, con ta." Cổ họng Trình Thiên Diệp đau rát, nói không ra lời. Trong lòng mắng: "Con gì mà con, nếu bà là mẹ ruột của tôi sao có thể trơ mắt nhìn tôi treo cổ chứ." Giờ phút này trong đầu nàng thoáng qua vô số hình ảnh, cảnh tượng, thanh âm, tựa như của một con người xa lạ, cô đọng lại, rồi nhét hết vào đầu nàng, dùng tốc độ tia chớp, dồn vào một lần. Thần kỳ chính là nàng có thể hiểu được. Vị phu nhân này thật sự là mẹ ruột của nàng, ôi mẹ ơi, người trước mắt này là mẹ ruột của nàng sao. Người khác xuyên không, nàng cũng xuyên không. Người khác xuyên thành công chúa, vừa tỉnh lại có bảy tám nha hoàn vây quanh, hầu hạ ăn ngon uống kỹ. Nàng cũng xuyên không thành công chúa, vừa tỉnh lại cũng bảy tám nha hoàn vây quanh, hầu nàng treo cổ. Lục lọi trí nhớ loạn như ma trong đầu, Trình Thiên Diệp biết đại khái mình đã đến một thời đại luôn chiến loạn không ngừng, chư hầu phân tán. Mời các bạn đón đọc Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc của tác giả Cung Tâm Văn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quỷ Huynh
Văn án : Ngụy Hà lại mơ thấy anh. Anh  ngồi trên xe lăn,sắc mặt tái nhợt không hề có nhân khí,đôi mắt hẹp dài vô lực nhìn Ngụy Hà,năm ngón tay thon dài che miệng liên tục ho khan. Lúc ngẩng đầu lên, khóe mắt của anh ẩm ướt,hàng mi thật dài rũ xuống,che mất cảm xúc nơi đáy mắt. Trong nháy mắt, Ngụy Hà cảm thấy loại bệnh trạng yếu ớt này xinh đẹp đến mức chói mắt làm cho người ta đui mù. *** Ngụy Hà bởi vì nhận được tin anh trai Ngụy Thư của mình mất mà trở về Ngụy gia,nhưng chỉ trong thời gian một năm ngắn ngủi,Ngụy gia đã thay đổi rất nhiều,cái chết của Ngụy Thư không đơn giản như vậy,người cha Ngụy Thường Đức tựa hồ đang che giấu một bí mật nào đó. Đến khi Ngụy Hà gặp lại người anh trai Ngụy Thư đã chết hóa thành quỷ với thân hình tiêm dài, sắc mặt tái nhợt kia,tất cả mọi câu đố đều đồng loạt thổi quét về phía hắn,còn toàn bộ Ngụy gia cũng bị bao phủ trong một âm mưu cùng bí ẩn thật lớn… *** Đình là một đứa cực kì sợ ma lại rất thích đọc truyện ma. Đọc xong bộ này cả đêm không thể ngủ được vì hình ảnh anh công Ngụy Thư mặc áo trắng cứ lặp đi lặp lại trong đầu của Đình. Truyện có 44 chương cả ngoại truyện nhưng thời gian hai nhân vật chính ở bên nhau rât ít. Ban đầu chỉ có bạn thụ Ngụy Hà yêu đơn phương anh công Ngụy Thư. Nhưng hết 42 chương mình vẫn không cảm nhận được tình cảm của hai người này. Thậm chí Đình còn không chắc anh công có thực sự yêu Ngụy Hà không. Hay là tác giả viết yêu thì là yêu. Bạn thụ mấy chương đầu cứ nhắc đi nhắc lại là mình chỉ yêu Ngụy Thư. Nhưng Đình không thấy như thế, Đình thấy ẻm lắng nhăng. Tính cách lại đặc biệt không tốt ????) Đình thấy nhiều người khen truyện hay nhưng theo Đình thì tình tiết truyện rất thiếu logic. Có mấy đoạn đột nhiên xuất hiện kết quả mà không biết nó được bắt đầu như thế nào. Ví dụ đoạn Lão Ngụy chết hay việc Ngụy Thư “hồi sinh”. Về văn phong và cách dùng từ của chị editor, Đình không dám nhận xét vì chị dành thời gian edit cho mà đọc là đã tốt lắm rồi ^^ Tóm lại với một đứa giành cả tuổi thanh xuân để đọc đam kinh dị thì Đình nghĩ bộ này sẽ được 2/5. Và chỉ khi nào thừa thời gian lại hết truyện để đọc hoặc muốn thử cảm giác nhịn đái cả đêm thì mới nên đọc. Mời các bạn đón đọc Quỷ Huynh của tác giả Tạm Đao Gia Môn.
Quân Vi Hạ
Truyện lấy bối cảnh là một thời đại mỗi đế vương đều phải có nam hậu. Con cái sinh ra được giao cho nam hậu nuôi dưỡng và chỉ có con được nam hậu nuôi mới có quyền thừa kế. Lâu Cảnh là trưởng tử của An quốc công. Mẹ mất sớm, ông nội đại tướng quân vô cùng cưng chiều nên khiến chính cha anh sinh lòng ghen ghét. Nhân cơ hội triều đình tuyển thái tử phi, lão già tiến cử con trai, mục đích là để anh không còn quyền thừa kế quốc công phủ. Lâu Cảnh vốn là tướng quân tuổi trẻ đã lập chiến công hiển hách nên làm gì chịu được, nhưng vừa phản kháng thì bị cha đánh cho gần chết, thiếu điều phải dùng cáng đem gả vào thái tử phủ. Tiêu Thừa Quân là thái tử nhưng địa vị bấp bênh. Hoàng đế chuyên sủng quý phi nên mong muốn lập con thím này làm hoàng đế. Nam hậu và thái tử thì toàn bị hoàng đế nghi ngờ muốn giết vua đoạt vị. Ban đầu Lâu Cảnh muốn nhân cơ hội hợp tác, trở thành công thần của thái tử điện hạ. Cuối cùng lại vì Tiêu Thừa Quân quá ôn nhu quá chăm sóc mà nảy sinh ham muốn đè luôn con người ta. Truyện của Lục Dã Thiên Hạc vốn có điểm yếu là âm mưu tranh đấu đều sơ sài nhưng mặt tình cảm thì khó thể chê được. Công thông minh quyết đoán nhưng lại thích diễn trò mỹ nhân kế, thụ trầm ổn ôn nhu tuy nhìn ra vẫn cứ không nhịn được cưng chiều. Tim hồng phấp phới, không kẻ thứ ba. Vô cùng ấm áp, thích hợp cho những trái tim yêu nhẹ nhàng hoặc ai vừa coi ngược xong đọc cũng rất ổn. *** Văn án: Lâu Cảnh bị phụ thân đánh gần chết, một phát quẳng vào Đông Cung. Làm Thái tử phi chính là đoạt tước vị của y, vứt bỏ tiền đồ của y, việc Lâu Cảnh y có thể làm chỉ có, chỉ có … phò trợ Thái tử, bảo vệ tốt ngàn dặm non sông này… Vua nói: Hoàng hậu, ngươi đến cùng có biết cái gì là phu vi thê cương không hả? Lâu Cảnh ôm lấy người mặc long bào, cười nói: Biết biết, chính là thần ở long sàng tuyệt đối không làm Hoàng thượng mệt nha nha! Vai chính: Lâu Cảnh, Tiêu Thừa Quân Phối hợp diễn: Triệu Hi, Lâu Kiến Du và một đống nữa =v= Biên tập JJ đánh giá: Thế tử An Quốc công Lâu Cảnh đột nhiên bị tứ hôn, gả cho Thái tử thành Thái tử phi. Trước đêm đại hôn, Lâu Cảnh bị phụ thân đánh bán sống bán chết vứt vào Đông Cung. Tác giả vẫn theo phong cách nhất quán cũ, khúc dạo đầu có một xíu xiu ngược nhưng tổng thể chính là con đường tình ái ấm áp a. Lúc đầu là vậy, làm sao mà  Lâu Cảnh cùng Thái tử lại nắm tay nhau cùng đi, làm cho người ta chờ mong vô cùng. Mà phối hợp diễn có Hoàng hậu cũng có chút làm người chú ý, mưa gió biến hóa trên triều đình cũng là một điểm đáng xem. Mời các bạn đón đọc Quân Vi Hạ của tác giả Lục Dã Thiên Hạc.
Quần Lót Và Nam Thần
Câu chuyện của một chiếc quần lót. Một câu chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ về chiếc quần lót biến hình, Bạch Thước là quần lót tinh. Nó kẻ thành tinh chậm nhất trong gia tộc đồ lót. Dù đã thành tinh, nhưng phần lớn thời gian Bạch Thước vẫn giữ nguyên hình trà trộn trong cửa hàng đồ lót, nằm ngửa tênh hếnh giữa một nhãn hiệu quần lót nổi tiếng, len lút quan sát người ta đi tới đi lui. Ngày lại qua ngày. Thế là nó đã tìm thấy nam thần của mình. *** Bạch Thước là một chiếc quần lót tinh thành tinh chậm nhất trong đại gia tộc đồ lót :))). Dù đã thành tinh nhưng nó vẫn giữ nguyên hình của mình nằm chềnh ềnh khoe thân trong gian đồ lót hàng hiệu và cho đến một này, nó gặp được nam thần của đời mình :) Bạch Thước là một cái quần lót bị lạc một thằng con trai tên Tiết Tháo, ai thấy xin nhặt về hộ nó! Số điện thoại liên lạc 09123742xxx :)) Nó có thể nhìn vào "cậu nhỏ" của nam thần mà không bối rối, không đỏ mặt, thậm chí còn cười khúc khích che miệng. "Ôi, to quá à." (〃ω〃) Bạch Thước vì không tiết tháo nên hiển nhiên cũng rất can đảm. ꈍ .̮ ꈍ Giữa lúc nam thần đang ngủ say, nó biến thành hình người, chui vào trong chăn động chân động tay với "cậu nhỏ" của nam thần. Khiến nam thần nằm mơ mộng xuân. Mà cũng không hẳn là mộng xuân, vì khi nam thần tỉnh dậy, liền thấy một thiếu niên trắng trẻo ngủ vùi giữa hai chân mình. Sau đó là một màn đối đáp cùng nguyện vọng muốn ở lại nhà nam thần của yêu tinh Bạch Thước. (♡'艸') "Quần lót và nam thần" có thể xếp vào thể loại thụ truy công. Mà quá trình bày tỏ cùng lừa nam thần vào bẫy của Bạch Thước rất tinh vi và đê tiện. Ban đầu khi mới về nhà, nó tỏ ra rất ghê gớm, lôi đám quần lót hậu cung của nam thần ra giáo huấn đe dọa một lượt, sau đó còn trèo lên giường nam thần trêu ghẹo, sau đó còn rình coi nam thần và bạn cũ gặp mặt... Đặc biệt, Bạch Thước cực kì quan tâm "cậu nhỏ" của nam thần nhà mình. Cùng xem nó đã làm gì khi nam thần bị thư kí đổ cà phê vào người nhé. (・∀・)ゞ "Quần lót tinh cười trộm. Sao nó có thể để vị trí quan trọng nhất của nam thần bị thương cơ chứ! Mà hơn hết, anh còn chưa được nếm thử uy lực của nó. Nhất định phải nguyên vẹn không có bất kì tổn hại nào! Vậy nên, trong giây phút cà phê thấm ướt quần dài, quần lót tinh hét lớn một tiếng: "Của quý đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi!" Tức thì, bên ngoài quần lót bao phủ một màng khí, ngăn chặn không để nước lọt vào trong. Công lực này cũng chẳng là gì! Đương nhiên, tuyệt không sơ hở." Bạch Thước đã vô cùng anh dũng và vô cùng cố gắng trong quá trình bảo vệ ''cậu nhỏ'' của nam thần và dạy dỗ dàn ''hậu cung'' quần lót, vo cùng khí phách. Nó không những không phải íu - đúi thụ như nam thần vẫn tưởng, mà còn bạo gan đến nỗi khi thấy nam thần say, trong đầu nó liền có một suy nghĩ : "Cuối cùng cơ hội cũng đến!" Sau đó, tất nhiên là một màn lăn giường nóng bỏng. (/ω\) "Quần lót và nam thần" có 71 phân đoạn, nhưng mỗi phân đoạn rất ngắn. Đọc không thấy mệt, lướt tầm 45 phút là quất xong truyện về quần lót tinh rồi . Hơn nữa lại rất hài, thoải mái. Không cần tình tiết ngược thân ngược tâm, íu - đúi thụ khóc đến lê hoa đái vũ mới thu hút độc giả. Bộ này cực hài, đọc một phát liền đến chap 71, đọc cười không dứt được :) Đọc "Quần lót và nam thần", đảm bảo bạn sẽ luyện được cơ mặt vô cảm như Lam tiểu công :)))). (ノ∇≦*) #review_dammy Mời các bạn đón đọc Quần Lót Và Nam Thần của tác giả WY Tử Mạch.
Tam Thê Tứ Thiếp
Bút danh : Diễm Tuyết Tuyết (焰雪雪) / Diễm Tuyết Viêm Tuyết (焰雪炎雪) Giới Tính : nữ DoB : ~1985 Thật ra bút danh của Diễm tỉ là Diễm Tuyết Viêm Tuyết, tỉ bảo tỉ thích cái tên khí khái hào hùng như vậy, nhưng sau khi viết truyện thì độc giả bảo tên này nam tính, khó nhớ … toàn gọi tỉ là Tuyết Nhi, Tuyết Tuyết, hoặc gọi tắt là Diễm Tuyết Tuyết. Cuối cùng khi xuất bản Tam Thê Tứ Thiếp đã nghe theo lời dụ dỗ của mọi người lấy bút danh là Diễm Tuyết Tuyết =)) *** ~ Mình thật mún viết một vài dòng về truyện này~ Uhm thì dự định lúc đầu là mình sẽ ko dc truyện này đâu bởi vì nó dài wa! nhưng ko hiu sao thật tình cờ rằng mình trong lúc dạo chơi xung quanh thì tim dc hình về 3t4t và ngay lập tức mình thật sự đã mê ly! Uuhm thật ra thì ngay từ đầu mình dã rất thix hình rồi nhưng mình thix nhất đại vs thất chủ tử vì mình nhìn hình quá đẹp nên do dự có dc ko nhưng mình vẫn chưa quyết định dc thì lại 1 tình cờ mình tìm dc manhua bộ này khi đang xem manhua 1 bộ khác. Thế là ta xem~~~ Thật bất ngờ cái người mà ta nhận xét trong trong hình của 7 vị chủ tử ít đẹp nhất ko ngờ ta lại tháy đẹp trong manhua đến thế! thế là ta dc và ta cảm nhận dc mình đã thix ảnh ròi nha con người mà ta ko thix hình vẽ nhất giờ ta lại thấ ảnh đệp và cute cực kì trong manhua ngắn này thôi! ta lúc đó đã cười vì mình thay đổi qua nhanh! Nhưng rồi dc thì…. Tần Chính_Nguy Vô Song: đa tình tự rồi lại vô tình! mình ko ghét ảnh, ảnh là một mẫu công gần như hoàn hảo nếu chỉ iu 1 mà thôi nhưng ảnh thì lỡ trao tim nhìu wa rồi! nhưng ảnh cũng hết mực chìu vợ mà, ảnh cũng cố hết sức bảo vệ ng’ mình iu mà! Đại chủ tử_Nguỵ Kỳ Nhi: xinh đẹp vô song, thông minh tuyệt đỉnh, lạnh lùng mà cao ngạo nhưng có lẽ là ng’ gần gũi vs TC nhất! tuy có 1 quá khứ đau thương, luôn bọc bên ngoài vẻ mặt lãnh ngạo, dữ dằn nhưng đôi lúc cũng đáng iu và thương chồng lắm! Nhị chủ tử_Triển Quần Ngạo: ôn nhu, điềm tĩnh , biết theo đuổi tình iu của mình, là ng’ dạy Tc bik cách thừa nhận tình iu, bạn này tạo cho mình một sự thanh cao, ôn hoà ngay từ cái nhìn đầu tiên cho dến cuối truyện. Tam chủ tử_Bạch Phi Vân: hồn nhiên, điềm đạm, là ng’ đầu tiên gặp cũng trao thân đầu tiên cho TC, bạn này đấu võ mồm cũng hay phết, thix mấy cảnh bạn và bạn tứ đấu nhau! Tứ chủ tử_Tư Đồ Sỹ Thần: yêu mị, quyến rũ, xinh đẹp, sắc xảo, bik tự theo đuổi tình iu cho chính mình, là ng’ tạo cho tôi cảm giác mạnh mẽ nhất trong 7 ng’! lục chủ tử_lâm Tề: dễ thương, đáng iu, nhút nhát nhưng là “dược vương” rất giỏi y thuật, là thê tử chỉ phúc vi hôn của TC Thất chủ tử_Nam Cung Vô Song: kiên cường, nam tính ,bề ngoài là lãnh huyết ma đầu nhưng bên trong là ngây thơ thiếu niên ngày nào, mình chết mê cái hình của anh đẹp zai gì mà đẹp thế nhìn quá ư là seme nhưng là uke…. Uhm thấy thiếu gì đúng ko? Uh, đó chính là ng’ mìh mún nói ngay từ đầu_ngũ chủ tử_Triệu Duy Nhất_ng’ mà ta iu nhất Duy nhất cái tên thật hay! Hầu gia dặt cái tên này là thể hiện yêu thương của ngài vs con mình “là bào bối duy nhất cua cha” nhưng em ấy thật tiếc rằng vì em ấy mãi ko thể là “duy nhất cua ng’ em iu” vì TC có tới 7 vợ mà! ” ngươi là duy nhất của ta” cái tựa thật hay làm sao nhưng em ấy ko thể là duy nhất của TC dc . Mình iu em ấy ko phải từ cái nhìn đầu tiên mà qua đọc truyện về em ấy. Mình ko nghĩ 1 ng’ như em ấy mà phải chịu nhiều bất công khó khăn tới vậy, em gặp TC sau cùng, là ng’ duy nhất bị TC hất hủi nhìu nhất, nhưng em cũng là ng’ duy nhất sau tiểu Lâm là ko wan tâm tới địa vị là thê hay làm thiếp em thật ngây thơ và trong sáng, em iu cái đẹp nên em vẽ tranh ng’ đẹp( mình cũng thix vẽ nên mình hỉu cảm giác trước cái đẹp của em ấy), em ngang ngược nhưng em chưa bao giờ làm hại ai cả, em tuỳ hứng nhưng cũng thực wan tâm chồng mình, em thậ đáng iu làm sao! Em sao mà ngây thơ những lúc “Nhìn Ngụy Vô Song từ từ đi mất, Duy Nhất ôm hai má khóc ròng. Hôm nay vận khí thật là xui xẻo, vất vả lắm mới tìm được một mỹ nhân hiếm thấy, không ngờ lại là nam nhi, hơn nữa còn hung hăng như vậy, đánh cho hắn đau quá a….” iu ẻm chết mất! Rồi lúc ẻm cho rằng mình chỉ mang dân nữ về nhà vẽ tranh chứ ko phải là cường thượng dân nữ “”Ta không có cướp! Là mượn! Chính là mượn, vài ngày sẽ trả về.” Ẻm thật dễ thương làm sao khi wan tâm ng’ khác một cách ngốc nghếch : “Tiểu Hầu Gia có thể nói cho tại hạ biết, đám ong đỏ kia làm thế nào lại đuổi theo ngươi?” Ngụy Vô Song nghiến răng nén giận nói. “Ta nghĩ đó là ong mật, cho nên….” Không biết do nước sông lạnh lẽo hay do sợ hãi bị Ngụy Vô Song giáo huấn, Duy Nhất co rúm người lại. “Cho nên ngươi đi chọc tổ ong?” Nếu cứ như vậy, hắn nhất định sẽ nổi điên. “Tại ta thấy…..Vô Song ca hằng ngày uống thuốc rất cực khổ….nếu có mật ong sẽ không đắng….” Có ai nỡ lòng nào trách phạt một con ng’ đáng iu như thế này ko? ““Lão gia không giận nữa?” Sau khi được đặc xá, Duy Nhất đứng dậy, chạy nhanh lên bờ nhào vào lòng lão gia, luôn miệng kêu hảo lãnh, hảo lãnh. Tần Chính nghĩ gì cũng không nghĩ kịp, liền giang hai tay, ôm y vào trong lòng, vì y khu hàn (kiểu như xua đi cái lạnh). Nhìn y cứ như con đỉa mà bám dính lấy người mình, Tần Chính dở khóc dở cười.” Thật chất Duy Nhất ko kiên cường như bề ngoài vô tư vô lo mà em ấy thể hiện. Khi đọc khúc này mình thật sự nhận biết rõ hơn điều đó :Duy Nhất thoáng nhìn qua bánh nếp trong tay Kỳ Nhi rồi nhìn lại thứ trong tay mình, nhỏ giọng kêu: “Lão gia. . . . . .” “Nguội?” “Không. . . . . . vẫn nóng.” .. “Bạn Nhất a dua theo, “Nghĩa là không yêu ta ? Ta chỉ biết, ta chỉ biết, bánh nếp nhân táo vừa rồi, gói của Kỳ Nhi so với ta nhiều hơn hai khối!” =; chỉ là một phần bánh TC mua nhưng ko đều phần em ấy đều để ý rất kĩ càng!Rõ ràng Nhất ko phải là vô ưu vô tư bao ng’ nghĩ thế đâu! Mình đau thật những chương mà Duy Nhất bày tỏ lòng thật của mình, cảm xúc thật bấy lâu của em ấy: “Thật chất tướng công ko yêu nhất là ta” “Tướng công bất quá là chỉ thương hại ta thôi…là thương hại…” Uhm nhiu đó cũng đủ thể hiện những gì mà mình mún nói về ẻm rồi! Thật ngây thơ thật hồn nhiên ngu ngốc chung tình và thật dối lòng! Ta cũng đồng ý vs TC rằng Duy Nhất có lẽ đẹp nhất là lúc em ấy nhìn yếu đuối nhất, mái tóc dài rối tung bay, da mịn màng trắng nõn sao mà nhợt nhạt làm rõ nét đẹp thê diễm động lòng người với biểu tình yếu ớt và máu tươi đỏ thắm!   Mời các bạn đón đọc Tam Thê Tứ Thiếp của tác giả Diễm Tuyết Tuyết.