Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đông Lai Bác Nghị (Dương Tấn Tươi)

Nếu không có tài dàn xếp của bao sự ngẫu nhiên thì đâu có quyển Đông-Lai bác nghị nầy!

Đầu tiên, một vị túc nho của chốn Thần kinh, lúc tản cư vào Sài-thành, ngẫu nhiên đến trú ngụ cạnh phòng khám bịnh của chúng tôi. Đó là việc hệ trọng: vì đối với chúng tôi, bực đại nhân ấy là một người thầy đáng kính, mặc dầu Cụ vẫn có nhã ý tự xem mình là bạn vong niên; vì đối với quyển sách này, bực lão thành ấy mới thật là người cha tinh thần, mặc dù Cụ ấy vẫn một mực chối từ không nhìn nhận.

Vả lại, vì muốn giữ vẹn cốt cách của nhà ẩn dật, Cụ yêu cầu chúng tôi đừng nêu danh Cụ vào trong sách! Thật đáng phục thay đức tính khiêm tốn của bực nho phong, mà cũng khổ cho chúng tôi vì phải dài dòng nhắc lại tiểu sử của bổn dịch mà chỉ được phép dùng một chữ « Cụ » vỏn vẹn để kể cho tròn câu chuyện!

Thì cũng bởi vai tuồng quan trọng của vị túc nho ấy trong khi phiên dịch cho nên chúng tôi xin độc giả niệm tình tha thứ khi thấy chúng tôi lắm lời nói về thân thế của một người đương cầu xin đời đừng nhắc đến tên.

Sanh trưởng trong một thế gia của chốn đế đô, cha làm Thượng thơ bộ Lễ, thì khi vào sân Trình, Cụ chiếm bằng cử nhân, việc ấy, theo chúng tôi, cũng chưa đáng kể. Đáng nể là khi rời cửa Khổng để theo tân học, chỉ trong mấy năm Cụ theo kịp các bạn đồng niên nơi lớp tú tài « Tây »! Rồi sang Pháp để trau giồi học mới, rồi xông pha nơi bể hoạn, rồi cuối cùng nối được chức của cha, thì với sức học đó, với thông minh đó, âu cũng là một việc có thể đoán trước được. Tìm mua: Đông Lai Bác Nghị TiKi Lazada Shopee

Ngày nay, đã chứng kiến bao cuộc bể dâu, Cụ chỉ còn giữ lại một ham muốn là tận hưởng chữ « nhàn » trong thời hưu trí. Muốn được thế, Cụ ẩn mình trong đám rừng người để thưởng thức một câu thơ đẹp với chén trà ngon hoặc cùng vài ba tri kỷ luận bàn về văn học. Cụ nhứt quyết chủ trương: « Lịch sử và địa dư đặt nước nhà vào giữa hai nguồn văn hóa, muốn trở nên một công dân đất Việt, chúng ta phải thâu thập cả đôi. Âu Tây giúp ta kỹ thuật, Á Đông cho ta nghệ thuật làm người ».

Để chứng minh lời nói, Cụ nhắc lại một gay cấn vừa xảy ra trong trường quốc tế, rồi chỉ rõ giải pháp của người xưa khi gặp cảnh ngộ tương tợ để bắt buộc kẻ đối thoại phải nhìn nhận: « Thiếu Hán học là một sự thiệt thòi rất lớn ».

Sẵn có quan niệm ấy nên Cụ nhận lời ngay khi chúng tôi ngỏ ý cầu học. Lối dạy của Cụ thật là đặc biệt. thường ngày Cụ dùng tiếng Việt để giảng bài, nhưng khi gặp áng văn quá bóng-bảy hay huyền-diệu thì Cụ dùng cả tiếng Pháp để diễn-tả tư-tưởng, mượn triết-học Đức để so-sánh, đem học-thuyết Hy-Lạp để chứng minh, cốt-yếu là giúp học trò hiểu cho thấu đáo, tận-tường. Khi gặp tư-tưởng thanh-cao hoặc áng văn bất-hủ, chúng tôi lật đật ghi rồi chép lại trong giờ nhàn rỗi để trình lên cho Cụ xem-xét. Cụ dò từng câu, đối-chiếu từng chữ để phê-bình. Nhờ Cụ tiến dẫn, chúng tôi mới « nuốt hận » chép thơ của Tư-mã Thiên, sụt sùi thảo tờ biểu xuất-sư của Gia-Cát, băn khoăn đứng trên lầu Nhạc-Dương với Trọng-Yêm, ngạo nghễ biên thơ từ-chức cùng Tạ-Phùng-Đắc.

*

Ngẫu-nhiên khéo sắp cho chúng tôi gặp được một bực thầy đáng kính, thì cũng nhờ ngẫu-nhiên chúng tôi lại gặp quyển sách đáng yêu.

Kẻ vừa nhập đạo thường không tiếc lời ca-tụng tôn-giáo mới của mình. Chúng tôi nào có tránh được thường tình đó trong khi hầu chuyện với ông Trương-Quan, một nhân vật mà giới mại bản Huê-kiều và làng « thanh sắc » bổn xứ vẫn còn nhớ tiếng. Nghe chúng tôi ca tụng nhân tánh của nền văn-hóa Trung-Hoa, Trương-quân đột-ngột hỏi: « Như thế chắc bác-sĩ đã đọc quyển Đông-Lai bác nghị rồi? » Chúng tôi phải thẹn thùng nhìn nhận: « Chẳng những chưa được đọc mà như phần đông người Việt-Nam, chúng tôi chưa từng nghe đến tên! »

Vì bác-sĩ khen ngợi văn học cổ Trung-Hoa, trí tôi vùng nhớ lại câu chuyện hai mươi năm về trước khi còn thơ ngây cặp sách vào trường để ăn mày chữ. Trong những giờ các bạn được nghỉ ngơi hoặc nô đùa chạy giỡn thì chúng tôi bị ông bác ngồi kèm bên cạnh ép buộc đọc một vài trang Đông-Lai bác nghị. Đó là lời phê-bình về hành vi và hạnh kiểm của các nhân vật đời Đông-Chu. Câu văn huyền diệu, lập luận chặt chẽ, tâm lý sâu sắc là ba đặc điểm của tác phẩm bất hủ đó. Nhưng đối với bộ óc non nớt của đứa trẻ lên mười thì làm sao thưởng thức nổi vẻ đẹp của câu văn hay và sự điêu-luyện của bài luận khéo? Vậy mà, ông bác vẫn bắt buộc chúng tôi « ê » « a » đọc cho xong vì: « nơi trường, thầy dạy cháu làm văn; nơi đây, bác dạy cháu làm người ». Lời của bác thật là chí lý! Thời-đại Đông-Chu là khoảng đen tối nhứt của lịch-sử Trung-Hoa, vì lúc ấy, xã hội đương vươn mình thay đổi lốt, nên gây ra bao sự xáo trộn lớn lao. Bực thánh phải chung đụng với sát nhân, hiền triết phải ăn ở cùng gian tà, rồi tranh đấu chống chọi nhau nẩy sanh ra trăm ngàn việc, hay dở đều có. Tất cả hai mặt - tốt và xấu, thanh với tục - của con người đều phô bày. Nếu gặp một nhà phê-bình có cặp mắt tinh đời, có bộ óc sáng suốt, lại thông tâm lý, hiểu chánh trị, khảo sát thời kỳ ấy thì chắc chắn sẽ để lại cho đời một tác phẩm vô cùng hữu ích. Lữ Đông-Lai có đủ điều kiện ấy cho nên quyển Bác-nghị là một chiếc thuyền đã cắm sào ở ngoài dòng thời gian… Khi đọc quyển Đông-Lai, chúng ta có cảm giác đương nghe một tay thợ chuyên môn giải thích về các bộ phận trọng yếu của guồng « máy lòng » rồi chỉ cho chúng ta thấy các nguyên do thường làm cho động cơ ấy chạy. Cũng bởi « động cơ » và nguyên do ấy không thay đổi cho nên lời của Đông-Lai luận về một thời vẫn có thể giúp ích cho người trong muôn thuở. Vì lẽ đó, lúc trẻ, chúng tôi oán trách ông bác bao nhiêu, thì ngày nay, đã tránh được nhiều kinh nghiệm chua cay, chúng tôi lại cám ơn ông bác bấy nhiêu!

Đáp lời yêu cầu, ông Trương-Quan phải nhờ người về tận Thượng-hải mua giùm cho chúng tôi một bổn.

Của báu cầm tay, chúng tôi đến nhờ Cụ dẫn giải giùm điều thắc mắc: « Tại sao một tác phẩm giá trị dường kia, mà từ xưa, trong xứ ta chưa từng nói đến? »

Cụ giảng: « Những sách Trung-Hoa được phiên dịch và truyền bá ở Việt-Nam phần nhiều vì ba cớ: Một là bởi có nhiều người bị bắt buộc phải đọc đến, cho nên bàn tới cũng nhiều, dịch ra không ít, đó là những sách có tên trong chương trình thi cử. Hai là các thứ sách quyến rủ người vì cốt chuyện, ấy là lịch sử tiểu thuyết tức là truyện. Còn về loại thứ ba là vận văn, vì đọc lên nghe êm tai, lại dễ nhớ, nên có nhiều người ưa thích.

« Đông-Lai bác nghị không đứng vào ba hạng đó. Vì là văn phê bình nên đòi hỏi ở độc giả một trí phán đoán mà người đời ít hay dùng đến. Và là văn nghị luận nên khô khan mà bắt buộc người đọc phải suy xét mới thưởng thức. Không có vần, thiếu cốt chuyện hấp dẫn, lại không được ghi vào chương trình thi cử, như vậy ít người biết đến thì cũng là một chuyện không lạ. Nói thế không phải bảo sách ấy không có độc giả! Ngoài số thí sinh hiếu kỳ nên tìm Đông-Lai đọc trước khi vào đình thí, phần đông, các người mê thích sách đó toàn là những kẻ đã đỗ đạt, ra làm quan, ưa dùng quyển Bác-nghị để kiểm điểm hành động trong lúc chăn dân hay khi xử thế. Rồi đến lúc chiều tà bóng xế, khi đã mỏi mệt thì trí muốn yên nghỉ hơn là dịch sách? Vả lại đối với các bực tiền bối ấy, dịch hay viết sách là một sự ngoài tưởng tượng. Đối với họ, học là hành nghĩa là đem ra áp dụng, để làm tròn bổn phận của mình, chớ không dám học để truyền cho ai cả. »

*

Rồi theo lệ thường, Cụ giải thích, chúng tôi ghi chép. Cả thảy được tám mươi bốn bài.

Mỗi bài là một sự ngạc nhiên. Trong văn chương Trung-Hoa, chúng ta thường bực mình vì gặp lời nhiều hơn ý. Với Lữ Đông-Lai, câu văn đẹp đẽ vẫn đi kèm với tư tưởng cao thâm. Lắm bài không đầy gang tấc mà chất chứa ý dài muôn vạn dặm. Càng suy xét, càng thấy sâu rộng. Về mặt tâm lý thực nghiệm và chánh trị thực hành, chưa chắc có quyển sách nào trong văn chương Âu-Mỹ sánh kịp Đông-Lai bác nghị. Ấy là chưa bàn đến lý luận, phần cốt yếu của sách. Mở đầu cho mỗi bài, tác giả nêu ra một tư tưởng căn-bản, nhiều khi không dính-líu với cốt chuyện đem ra phê-bình.

Độc-giả còn tưởng nhà văn lạc đề, thì chỉ vài câu, đã móc dính đầu-đề với ý-niệm căn-bản. Rồi dùng câu chuyện đem phê-bình để chú-thích tư-tưởng chánh ghi trên đầu bài.

Trước với sau, đầu với đuôi đều ăn khớp, các bộ-phận liên-lạc cùng nhau một cách tế-nhị làm cho độc-giả tưởng là đương nghe nhà toán-học khéo chứng-minh một định-lý của hình-học.

*

Rồi một hôm, mấy người bạn tình-cờ đến viếng giữa giờ giảng dạy của cụ, đó là ngẫu nhiên thứ ba.

Cũng như chúng tôi, các bạn đều bị câu văn trong-sáng và lập-luận huyền-diệu của Đông Lai hấp-dẫn nên mới khuyên chúng tôi cho xuất-bản. Từ-chối là sự dĩ-nhiên, vì bổn-tâm của chúng tôi là chỉ học cho mình… Lý-luận của các bạn thật cũng chặt-chẽ: « Hiện nay, quốc-văn đương nghèo… học-sanh thiếu món ăn tinh-thần, v.v…. Trong lúc các tiểu-thuyết khiêu-dâm chường mặt trên báo và trong hàng sách thì ôm giữ cho mình một tác-phẩm có giá-trị là một việc… ích kỷ, một tội to đối với nền học-vấn ».

Không phương chối-cãi, đành phải nghe theo. Từ đây mới gặp bao nỗi khó …

*

Trước hết, nếu cho in vỏn-vẹn tám mươi bài nghị-luận của Đông-Lai mà chẳng có những đoạn Xuân-Thu, Tả-Truyện thì làm sao độc-giả lãnh-hội được? Vả lại, lắm khi, vì bắt-bẻ một câu hoặc một chữ của Tả-Truyện mà Đông-Lai viết thành bài « bác-nghị ». Vậy dịch Xuân-Thu và Tả-Truyện song-song theo « bác-nghị » là một sự tối-cần. Cũng là một điều quá khó.

Các bạn chắc đều biết Xuân-Thu là một trong năm quyển kinh của Đức Khổng-tử. Đó là bộ sử nước Lỗ do Ngài sửa-định, chép từ đời Lỗ Ẩn-công cho đến Lỗ Ai-công gồm có 240 năm (từ 721 tới 481 trước tây lịch).

Với quan-niệm hiện-tại về sử học khi chúng ta trịnh-trọng lật quyển Xuân-Thu thì sẽ vô-cùng ngạc-nhiên hay thất-vọng. Vì đó chỉ là một mớ sử liệu chép rời-rạc, dường như gặp chuyện thì ghi, không màng đến sự liên-lạc hay tương-quan. Lại có nhiều việc quan-trọng mà không chép. Khi chép thì quá vắn-tắt gần như đơn-sơ. Thí-dụ: bà Khương-thị vì thương con không đồng nên gây ra cuộc xung-đột giữa Trịnh Trang-công và em là Cung Thúc-Đoạn thì nào là quỷ-kế của anh, nào là tham-vọng của em, nào là lời bàn của bá-quan rồi đến trận đánh, với cuộc vây thành phá lũy, cho đến khi cùng đường Thúc-Đoạn chạy vào xứ Yển. Trịnh Trang-công giam mẹ, thật là bao nhiêu gây cấn mà trong Xuân-Thu chỉ có một câu: « Mùa hạ, tháng năm, Trịnh-bá thắng Đoạn tại Yển ». Có lúc còn vắn tắt hơn, như « Tề cứu Hình » hoặc « Địch đánh Vệ ».

Vậy thì chân giá trị của bộ Xuân-Thu ở đâu mà vẫn được xem là quyển kinh để « định công luận, đoán án cho muôn đời »? Tại sao chính Đức Phu-Tử cũng yêu cầu người đời « biết cho ta » hay « buộc tội cho ta » thì nên do bộ Xuân-Thu? Như vậy, bực thánh và dư luận cổ kim đã lầm chăng? Hoặc giả, vì quan niệm về sử học của xưa với nay quá khác nhau mới có điều chinh lịch đó?

Nếu thật thế thì tại sao một học giả của thời đại nầy, cụ Nguyễn-Văn-Tố, một người mà chưa ai dám ngờ vực về sức học uyên thâm, cũng chưa ai dám nghi đến sự thận trọng của ngòi bút, đã viết: « Muốn thưởng thức cái hay của bộ Xuân-Thu, phải nhận thấy hương nồng của triết lý, thơm ngát của luân lý, mùi vị của chánh trị ở trong kinh đó. »

Làm sao những câu văn vắn-tắt sơ sài kia lại chứa được bao nhiêu mùi, hương và vị?

Chỉ vì Đức Phu-Tử khéo dùng một phương pháp kín đáo: quên TÊN và VIỆC.

Sự quên hữu ý, sự cố tâm quên có nghĩa là chê bai, là khiển trách.

Như trong thí dụ trên, không chép tên Trịnh Trang-công chỉ gọi Trịnh-bá là chê lỗi chẳng biết dạy em.

Như Thúc-Tôn Kiểu-Như, đại phu nước Lỗ chuyên chế mạng lịnh qua rước vợ ở nước Tề thì Xuân-Thu chép: « Vợ Kiểu-Như tên Phụ-Hỉ ở Tề về. »

Như vua của nước Châu, tên Thiệt, chức là công, thường gọi là Châu-công, vì sợ loạn nên bỏ xứ trốn qua Tào, sau cùng qua triều Lỗ, Xuân-Thu chỉ chép: « Thiệt đến ».

Còn vua nước Kỷ, tước là bá, khi qua triều Lỗ lại dùng lễ của man di, Xuân-Thu chỉ biên: « Kỷ đến triều ».

Chẳng những thiếu là chê, có khi thừa cũng là khiển trách, như thêm tên tộc của các vị vua có lỗi. Muốn chỉ trích vua Vệ dùng kế tiểu nhơn để chiếm nước Hình thì Xuân-Thu ghi: « Mùa xuân, tháng giêng, ngày bính ngọ, Vệ-hầu tên Hủy diệt Hình. »

Khi muốn tỏ sự hư hèn của Tống Chiêu công thì chép: « Mùa đông, tháng mười một, người Tống giết vua tên là Chử-cữu. »

Nhưng phần nhiều khi Xuân-Thu thêm tức là khen, nếu ghi cả chức tước.

Muốn nêu tấm lòng trung của hai bề tôi nước Tống - công tử Ấn và Đãng Ý-Chư - Xuân-Thu chép: « Người Tống giết quan đại tư mã. Quan đại tư thành trốn qua Lỗ ».

Như câu: « Mùa thu, tháng tám, ngày giáp ngọ, tên Vạn của Tống giết vua tên Tiệp và quan đại-phu Cừu Mục » là dụng-ý phạt Nam-Cung Trường-Vạn, một kẻ thí chúa, lại chê vua Tống vì tánh ham đùa-bỡn với bề tôi, phải mua lấy cái chết thảm-khốc, còn khen quan đại-phu tuy yếu-đuối mà dám cầm hốt đánh một tên võ phu, coi thường cái chết.

Chỉ thêm bớt vài chữ, Đức Phu-tử đã tỏ sự khen chê, ban điều thưởng phạt. Mà khen với chê, thưởng và phạt, khi đã trưng nhiều lượt, sẽ tỏ bày một luân-lý và một đường chánh-trị. Cả hai là sản-phẩm của quan niệm về cuộc đời, về vũ-trụ tức là triết-lý.

Phương-pháp kín đáo ấy chẳng những bày tỏ được mấy nguồn văn hoá mà còn gây một ảnh-hưởng, một hiệu lực phi thường: được một tiếng khen của Xuân-Thu là hưởng giọt mưa Xuân đầm-ấm, bị một câu trách là chịu ngọn nắng Thu gay gắt. Thật là kết quả mỹ-mãn, nhờ bởi tay thợ thánh khéo dùng một khí cụ thô sơ. Và cũng vì thế, sự phiên dịch Xuân-Thu chất chứa bao nhiêu nỗi khó: phải cân nhắc từng chữ, phải theo đúng nghĩa mà còn lo-sợ thừa lời.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Đông Lai Bác Nghị PDF của tác giả Dương Tấn Tươi nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Hiểu Về Trái Tim
Trong cả cuộc đời nghiên cứu của tôi, động cơ thúc đẩy công việc làm không phải là danh hay lợi, mà là tình người, tình thương dân tộc và đất nước. Khi đánh giá một người nghệ sĩ, tôi không đặt trọng tâm vào tài sắc vẹn toàn, mà vào tài đức vẹn toàn, luôn luôn tôi chú trọng vào cái tâm của người nghệ sĩ hơn cái tài của họ, vì "chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài" (Nguyễn Du). Có trái tim để yêu thương, nhưng lắm lúc cũng vì trái tim mà đau khổ, và đau khổ vì nội tâm thì không thể dùng những phương thuốc theo Y học. Đối với tôi chữ tâm quan trọng nhứt trong cuộc đời. Yêu thương là cho đi trọn vẹn chứ không nhận lãnh về mình. Khi yêu thương thì tận hưởng tình thương, nhưng không để mình say mê và khổ lụy về tình thương đó. Trong đời tôi chưa biết ghen, vì khi ghen tức là mình không tin cậy lòng chung thủy của người mình thương và không tự tin rằng mình có đủ khả năng để giữ được tình thương của người bạn đường. Nên khi nhận được quyển sách này, tôi say mê, đọc kỹ, nhận thấy có những điểm tương đồng trong quan điểm sống. Và tâm đắc với những trải nghiệm, những khám phá thấu đáo qua từng vấn đề, khía cạnh phong phú của nội tâm, tâm hồn con người. Có thể nói đây là một cuốn sách đầu tiên thuộc chủ đề Hạt giống tâm hồn do một tác giả Việt Nam viết. Tôi thấy đây là cuốn sách có giá trị, nội dung và ý tưởng phù hợp với người Việt Nam, rất hữu ích, dễ hiểu và dễ ứng dụng. Cuốn sách sẽ giúp người đọc hiểu được cảm xúc của tâm hồn, trái tim của chính mình và của người khác - và tận cùng - là để loại bỏ bớt nỗi buồn, tổn thương và tìm được hạnh phúc trong cuộc sống. Để chữa lành những tổn thương và nỗi đau đó, từ trước đến giờ, không chỉ ở Việt Nam mà trên thế giới đã có rất nhiều nhà tâm lý và khoa học đã nghiên cứu những phương cách khác nhau để chữa lành một trái tim đang tan vỡ, một tâm hồn bị tổn thưong. Và cách tốt nhứt và hữu hiệu nhứt là cần hiểu rõ được trái tim, tâm hồn của mình, và của người khác, cuốn sách Hiểu Về Trái Tim chính là cuốn sách giúp bạn đọc làm được điều đó: Hiểu rõ và chữa lành trái tim, tâm hồn của mình và của những người xung quanh, để mọi người cùng được sống trong hạnh phúc và yêu thương. Với cuốn sách này, chúc bạn đọc sẽ luôn hạnh phúc và không bao giờ phải sống với một trái tim tan vỡ hay một tâm hồn tổn thương. Thành phố Hồ Chí Minh ngày 2/6/2010 Trần Văn Khê *** Cách đây mười tám năm, tôi đã quyết lòng ra đi tìm hạnh phúc chân thật. Dù thời điểm ấy, ý niệm về hạnh phúc chân thật trong tôi còn rất mơ hồ, nhưng tôi vẫn tin rằng nó có thật và luôn hiện hữu trong thực tại. Đến mười năm sau tôi mới tìm thấy được con đường. Rồi mãi đến bây giờ tôi mới tự tin đặt bút xuống ghi lại những gì mình đã khám phá và trải nghiệm để chia sẻ với mọi người. - Minh Niệm LỜI NÓI ĐẦU CỦA LẦN TÁI BẢN CÓ CHỈNH LÝ Để sống trong hạnh phúc và thương yêu "Mỗi lần đọc, chắc chắn sẽ có một nhận thức mới" - tác giả của Hiểu Về Trái Tim đã từng nói như thế. Và sự thật đúng là như vậy. Nhận thức mới này một phần do chúng ta đã mở lòng ra và tạm buông những nhận thức cũ mà chúng ta đã từng bám chặt để xây dựng nên hiểu biết của mình. Một phần do mỗi lần đọc chúng ta mang một tâm trạng khác nhau, tâm càng bình yên thì sự thấu hiểu và độ thấm sẽ càng sâu. Một phần do trong tác phẩm có những từ ngữ hay ý tưởng buộc chúng ta phải suy ngẫm rất nhiều mới lãnh hội hết được. Và một điều quan trọng nữa là có nhiều vấn đề chúng ta nghĩ mình đã hiểu rồi nhưng khi đọc lại vẫn thấy nó mới mẻ, hồ như chưa từng biết nó bao giờ. Đó là vì chúng ta chỉ mới biết qua mà chưa ứng dụng để biến nó thành kinh nghiệm thân quen của mình, hoặc chúng ta vẫn chưa nghiền ngẫm kỹ về nó, hoặc chí ít là chúng ta vẫn chưa khắc sâu những điều tâm đắc ấy trong lòng. Vì vậy, đọc nhiều lần một tác phẩm, nhất là những tác phẩm tâm lý sâu sắc như Hiểu Về Trái Tim, là một điều hết sức cần thiết. Trong đợt tái bản này, chúng ta sẽ đón nhận Hiểu Về Trái Tim với những cảm nhận mới mẻ hơn nữa. Vẫn là tác phẩm được đông đảo bạn đọc yêu thích và "gối đầu giường", nhưng nó lại được chính tác giả làm mới lại bằng sự chăm chút tỉ mỉ từng câu từng ý, khiến cho tác phẩm vốn đã dễ đi vào lòng người lại càng dễ đi vào lòng người hơn. Tác giả đã kiên nhẫn viết lại khá nhiều đoạn văn, thậm chí nhiều bài để đơn giản hóa ý tưởng và để chia sẻ thêm nữa những kinh nghiệm tiếp cận và chuyển hóa phiền não. So với bản in đầu tiên, riêng tôi thích bản hiệu đính súc tích này hơn. Và nếu so bản in đầu tiên với bản nguyên thủy được lưu truyền nhiều năm trước thì bản in đầu tiên lại đầy đủ và hay hơn. Điều đó cho chúng ta thấy sự tận tâm của tác giả, luôn muốn cống hiến những điều tốt đẹp và hoàn hảo nhất đến mọi người. Vì như chúng ta đã biết, diễn đạt những cung bậc cảm xúc là một việc không đơn giản chút nào. Tác phẩm Hiểu Về Trái Tim ngày càng hay hơn. Tinh thần của quyển sách đã thực sự đi vào tâm hồn và có khả năng chuyển hóa đời sống của những ai đã từng tiếp xúc với nó, đúng như câu phụ đề trong bản hiệu đính lần này: "Hiểu Về Trái Tim - Nghệ thuật sống hạnh phúc". Ước mong tinh thần này sẽ tiếp tục soi sáng và nâng đỡ những tâm hồn còn khổ đau hay lạc hướng vì chưa tìm thấy con đường đi đúng đắn trong cuộc đời. Điều này còn tùy thuộc vào cách chúng ta cảm nhận, ứng dụng và chia sẻ "cuốn cẩm nang sống" này. Chúc các bạn hiểu về trái tim để thực sự sống trong hạnh phúc và thương yêu. Giám đốc First News - Trí Việt  Nguyễn Văn Phước Mời các bạn đón đọc Hiểu Về Trái Tim của tác giả Minh Niệm.
Chuyện Của Chú Gián - Giải Pháp Tối Ưu Cho Bạn
Không phải ngẫu nhiên mà Craig Hovey lấy con gián, một con gián thực sự theo nghĩa đen, làm một trong hai nhân vật chính cho tác phẩm của mình. Nếu bạn biết rằng loài vật xuất hiện từ thời tiền sử này (trước khủng long khoảng 150 triệu năm và trước khi tổ tiên chúng ta biết đứng thẳng và đi bằng hai chân khoảng... 300 triệu năm) có một bản năng sinh tồn mạnh mẽ, vượt qua mọi biến đổi khí hậu và địa chất khắc nghiệt nhất để sinh sôi nảy nở trên khắp mặt đất cho đến ngày nay, bạn sẽ hiểu ngay vì sao tác giả lấy chú gián Gregory làm biểu tượng cho sức mạnh của tồn tại và bí quyết thành công trong quyển sách của ông. Thành công trong công việc và hạnh phúc trong tình yêu là ước mơ muôn thuở của con người. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện đại, để đạt được ước mơ này, mỗi người cần phải nỗ lực và phấn đấu rất nhiều. Cuộc sống của chúng ta đang ngày càng trở nên sôi động và theo đó, môi trường kinh doanh ngày càng trở nên khốc liệt. Thế nhưng, một điều dễ nhận thấy là việc cạnh tranh ngày nay không chỉ diễn ra giữa các công ty mà còn tồn tại ngay trong bản thân mỗi tổ chức. Do vậy, nếu chúng ta không biết cách hoàn thiện bản thân cũng như nắm bắt được quy luật tồn tại trong môi trường cạnh tranh đó, việc trở nên lạc hậu hoặc bị đào thải là điều khó tránh khỏi. Tương tự cuốn sách kinh điển Ai lấy miếng pho mát của tôi? của tác giả nổi tiếng Spencer Johnson, "Chuyện của chú gi á n" của Craig Hovey là một câu chuyện ngụ ngôn sâu sắc nói về cách thức ứng phó với thay đổi, cho dù đó là thay đổi trong công việc hay trong cuộc sống. Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng sớm, khi đó, Joseph, một quản lý cấp trung đang đau đầu với hàng loạt vấn đề cần phải giải quyết, cả trong công việc lẫn tình cảm, bất ngờ nhìn thấy một con gián trên bàn làm việc của mình. Sau khi thương lượng để không bị giết, con gián đồng ý hướng dẫn Joseph mười "Nguyên tắc của loài Gián" để giúp anh đạt được thành công như mong muốn. Dù nhận được sự giúp đỡ bất ngờ từ chú gián thông minh, nhưng bản thân Joseph cũng đã cố gắng rất nhiều để có được kết quả như mong đợi. Đây chính là thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm đến chúng ta: Mỗi người phải luôn nỗ lực cho mục tiêu mà mình đã đề ra, còn những yếu tố khác chỉ đóng vai trò hỗ trợ khách quan mà thôi. Mười nguyên tắc mà chú gián thông minh mang đến cho nhân vật chính trong câu chuyện cũng chính là mười bài học cần thiết giúp chúng ta giải quyết những khó khăn trong công việc cũng như những khúc mắc trong quan hệ tình cảm. Với văn phong tự nhiên và hóm hỉnh, Craig Hovey đã mang đến cho độc giả những lời khuyên sâu sắc và bổ ích. Thành công không tự nhiên mà đến. Nó là sự kết hợp của rất nhiều yếu tố, trong đó có sự nỗ lực không ngừng của bản thân mỗi người cùng với một chút may mắn. Với "Chuyện của chú gián", chúng tôi hy vọng bạn sẽ tìm thấy chìa khóa để thành công trong công việc cũng như trong cuộc sống. - First News *** Bạn không có gì để sợ ngoại trừ chính bản thân mình   Joseph mệt mỏi nhìn đồng hồ - vẫn chưa đến 6 giờ sáng, nhưng anh lại đang cắm cúi bên bàn làm việc, cố gắng vắt óc tìm mọi cách nhằm chuyển đổi kết quả kinh doanh ảm đạm trong tháng. Nếu không đề xuất được phương án khả thi, anh có thể bị sa thải khi trình lên ông Harshteld sau giờ ăn trưa. Joseph hình dung cảnh tượng ông Harsh, trong cương vị của một ông chủ như cách mà ông luôn thích được gọi, đang ngồi phía sau một cái bàn lớn bằng kim loại, vừa lắc lắc đầu vừa cau mày trong khi vẫn giả vờ lắng nghe anh nói. Cặp lông mày rậm rạp thỉnh thoảng lại nhướng lên, hạ xuống phía trên đôi mắt lạnh lùng, vô cảm. Bên dưới vầng trán rộng và nhẵn thín của ông, đôi mắt trông càng gần nhau hơn. Cảnh tượng này khiến anh bất giác rùng mình. Mặt trời chỉ vừa mới ló dạng và dưới ánh sáng của chiếc đèn bàn nhỏ xíu, Joseph bắt đầu ngày làm việc mới của mình trong sự tĩnh lặng hoàn toàn. Anh lơ đãng đưa tay kéo ngăn kéo trên cùng và lấy ra một thỏi bánh dinh dưỡng mà Monica, cô bạn gái của anh cứ đoan chắc là có lợi cho sức khỏe và tuổi thanh xuân. Mỗi miếng bánh đều rất tốt cho sức khỏe, từ nguyên liệu làm vỏ bánh cho đến phần nhân bánh. Điều đáng nói là khi những thành phần này kết hợp với nhau lại tạo nên một chiếc bánh có mùi vị thật dễ sợ. Căn phòng yên tĩnh đến lạ. Joseph biết mình sắp có thêm một ngày dài nữa nên anh cố nuốt miếng bánh. Anh tập trung vào những con số tàn nhẫn trước mắt đến nỗi chẳng thèm nhìn gói bánh trong khi xé phăng miệng túi và há miệng cắn một miếng. Có cái gì đó rơi xuống chồng giấy trước mặt. Tiếng động rất khẽ nhưng giữa sự yên lặng của căn phòng này, Joseph nghe thấy rất rõ. Anh cúi người một chút để nhìn rõ hơn. Nó là một cái gì đó màu nâu, dài khoảng năm centimét. Nó là một sinh vật sống! Ôi trời, một con gián! Sinh vật kinh tởm kia rơi xuống trong tư thế nằm ngửa, mấy cái chân của nó ngọ nguậy dữ dội. Nó đang cố gắng lật trở lại để chạy trốn. Nhưng nó không tài nào làm được điều đó. Joseph nhanh tay chộp quyển sách hướng dẫn sử dụng máy in phía bên phải. Con gián khiến anh hết sức sợ hãi và anh định hy sinh tờ giấy nằm trên cùng để giết nó. Khi Joseph nhấc quyển sách lên và chuẩn bị giáng một đòn chí mạng lên con gián thì bất chợt anh nghe thấy một giọng nói khẽ vang lên. - Đừng... Đừng! Xin anh thương tình đừng giết chết tôi. Joseph hoảng hốt nhìn quanh. Hẳn là có ai đó đang muốn chọc ghẹo anh. Nhưng Joseph chọt nhớ ra rằng tất cả đồng nghiệp của anh đều ít khi đến công ty sớm thế này. Giọng nói đó lại cất lên: - Làm ơn đừng giết tôi. Tôi bị ngã và không thể lật ngược lại được. Xin hãy thương tình, tôi còn có những đứa con và chúng cần có tôi! - Ai đó? - Joseph dè dặt hỏi với giọng can đảm nhất. - Tôi biết anh ở đâu đây thôi... Anh và trò đùa của anh. Thôi, ra đi nào. Tôi chỉ muốn giải quyết cho xong công việc ở đây thôi. -Tôi không đùa đâu. Tôi ở ngay trước mặt anh đây này. Giọng nói đó cất lên từ một con gián sao? Không thể thế được! Joseph cho rằng hẳn có ai đó đã bày trò cài máy ghi âm trên bàn làm việc của anh và bật băng phát. Nhưng những cái chân vẫn đạp liên tục và không những thế, anh còn nhìn thấy cái râu của con gián đang ngọ nguậy trên tờ giấy. - Ôi, mình bắt đầu thấy mệt rồi. - Joseph làu bàu. - Mình phải nghỉ một chút hoặc làm một cái gì khác... Mình bị ảo giác rồi. - Anh không bị làm sao đâu. Tôi là có thật mà. Và nếu anh không có ý định giết tôi, anh có thể lật ngửa tôi lại được không? Tôi hứa sẽ không làm phiền anh thêm lần nào nữa đâu. Joseph nhìn con gián một lần nữa. Bây giờ, những cái chân của nó đạp chậm hơn ban nãy, thỉnh thoảng có vài cái nảy mạnh nhưng rõ ràng là nó không thể chạy đi đâu được. Anh nhấc quyển sách hướng dẫn sử dụng máy in lên lần nữa. - Liệu có thật là mi đang nói không đấy? Nhưng xui cho mi rồi, ta rất ghét gián. - Đừng, đừng. - Những cái chân lại bắt đầu vùng vẫy điên cuồng. - Xin đừng giết tôi, tôi có thể giúp anh mà. Tôi hiểu được mọi khó khăn của anh trong công việc ở công ty cũng như những rắc rối trong quan hệ tình cảm của anh với Monica ở nhà. Tôi thật sự có thể giúp được anh mà. - Cái gì? Làm sao mi, một con gián lại biết tên bạn gái của ta và có thể giúp ta được? Thật không thể hiểu nổi. - Điều đó là có thật. Và tôi còn biết nhiều điều hơn thế nữa. Chẳng hạn, tôi biết căn phòng của anh rất nhỏ và giữa anh và người bạn gái đang tồn tại khá nhiều bất đồng. Tôi còn biết cả kế hoạch đám cưới của anh cũng như việc anh chị dự định sẽ đi đâu trong tuần trăng mật nữa. Không chỉ có thế... Làm sao mi có thể biết về đám cưới của ta được khi bản thân ta còn chưa có ý định kết hôn. Mà thậm chí ta đã kết hôn đi chăng nữa thì làm sao mi hiểu được tuần trăng mật là gì chứ. - Tên tôi là Gregory và tôi đã đến căn hộ của anh nhiều lần rồi. - Cái gì? Không thể thế được. Ta sống cách đây hơn mười lăm kilômét, sao ngươi có thể đến đó được? - Joseph không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. - Việc đến nhà anh thật ra rất đơn giản. Tôi chỉ cần đi nhờ một trong những ngăn rỗng trong cặp tài liệu của anh là đến được đó rồi. Joseph bỗng cảm thấy buồn nôn mặc dù bao tử của anh đang rỗng. - Thật là kinh khủng. Ý mi là ta đã mang một con gián về nhà hả? Monica mà biết được chuyện này thì sẽ giết chết ta mất. - Anh đừng lo. Cho đến giờ thì chỉ có mình tôi đi đến nhà anh thôi. Chỉ riêng món rau trộn dưa chuột mà anh mang vào văn phòng này cũng đủ để mấy người bạn của tôi tránh xa rồi. Để ta giải thích cho mi hiểu. Cách đây vài tháng, mẹ ta đến chơi và làm món rau trộn mà ta rất thích. Ta đã mang theo một ít cho bữa trưa hôm đó. Mời các bạn đón đọc Chuyện Của Chú Gián - Giải Pháp Tối Ưu Cho Bạn của tác giả Craig Hovey.
Kỹ Năng Tạo Ảnh Hưởng Đến Người Khác
Để trở thành một người quản lý giỏi thì yếu tố quan trọng nhất cần phải có là kỹ năng xây dựng các mối quan hệ hợp tác hữu nghị và tôn trọng lẫn nhau với các đồng nghiệp, đồng thời thuyết phục được họ lắng nghe ý kiến của bạn. Có ảnh hưởng tốt đến mọi người sẽ giúp bạn giành được sự ủng hộ của họ khi đưa ra những đề xuất, những ý kiến và nhờ đó khả năng thành công của bạn rất cao. Quyển sách “Kỹ năng tạo ảnh hưởng đến người khác” sẽ giúp bạn rèn luyện và phát triển các kỹ năng giao tiếp, nâng cao khả năng thu hút sự chú ý và hợp tác của người khác, cũng như xây dựng địa vị và danh tiếng cho bản thân. Ngoài ra, quyển sách còn đưa ra 101 lời khuyên hữu ích và những nội dung rất quan trọng giúp bạn học cách trở thành người có ảnh hưởng với người khác và trở thành người mà các đồng nghiệp tin tưởng, quý mến. Phần cuối quyển sách là bài tập trắc nghiệm giúp bạn tự kiểm tra và đánh giá những kỹ năng xây dựng sự ảnh hưởng của bạn đối với người khác. *** HIỂU NHƯ THẾ NÀO VỀ SỰ ẢNH HƯỞNG Khi bạn nêu lên những chính kiến, những đề nghị...và được mọi người lắng nghe và chấp nhận, thì lúc đó bạn đã có tác động, ảnh hưởng đến người khác. Nếu bạn có được khả năng này thì cơ hội thành công sẽ rất cao. TRỞ THÀNH NGƯỜI CÓ ẢNH HƯỞNG 1. Hãy sắp xếp các ý tưởng một cách lô-gic trước khi trình bày chúng. Những người có ảnh hưởng tốt thường có sức thuyết phục và đáng tin cậy hơn những người khác. Và để thuyết phục mọi người chấp nhận quan điểm của mình, bạn cần trình bày một cách mạch lạc sao cho người khác thấy rằng vấn đề đó đáp ứng được nhu cầu của họ. NGHỆ THUẬT THUYẾT PHỤC NGƯỜI KHÁC Hơn 2.300 năm trước, trong quyển sách của mình về nghệ thuật hùng biện, triết học gia người Hy Lạp Aristotle đã đúc kết những kỹ năng cần thiết để trở thành người có ảnh hưởng. Ông định nghĩa thuyết phục là làm cho người khác chấp nhận ý kiến của bạn. Người có ảnh hưởng tốt có thể trình bày vấn đề một cách lô-gíc, trôi chảy và tự tin. Ngoài ra, người đó có khả năng khích lệ và truyền cảm hứng cho người khác bằng cách khơi dậy sự hứng thú tiềm ẩn trong con người của họ. NGUỒN GỐC CỦA SỰ ẢNH HƯỞNG Theo Aristotle, để thuyết phục được người khác, bạn cần phải học cách chinh phục lý trí của họ bằng sự tư duy lô-gic; chinh phục tình cảm của họ bằng những cảm xúc chân thật và khả năng kiểm soát được bản thân. CHINH PHỤC LÝ TRÍ VÀ TÌNH CẢM 2. Học hỏi các kỹ năng phát biểu trước công chúng. 3. Củng cố niềm tin của người khác bằng những hiểu biết sâu sắc của bạn Bạn sẽ chiếm được tình cảm của người khác nếu tôn trọng nguyện vọng, sở thích và những mối quan tâm của họ. Để thuyết phục người khác có nhận định đúng về giá trị của một đề xuất, bạn cần chứng minh cho họ thấy những ý tưởng của bạn đáp ứng được các yêu cầu của họ. Bạn hãy thể hiện lòng nhiệt huyết của mình thông qua các ý tưởng sáng tạo, đồng thời chú ý đến những quan điểm của người khác. Để chinh phục lý trí, bạn cần lựa chọn chủ đề tốt và nghiên cứu cẩn thận, sau đó trình bày một cách rõ ràng, rành mạch. Nếu mỗi người vẫn giữ ý kiến và quan điểm riêng của mình thì cần phải dành nhiều thời gian thảo luận vấn đề để tìm KIỂM SOÁT BẢN THÂN Một giải pháp chung tốt nhất . Những người có ảnh hưởng tốt thường kiểm soát tốt cảm xúc của họ. Bạn có thể củng cố sự tự tin của bản thân bằng cách nỗ lực thay đổi những nỗi lo lắng, hồi hộp sang những suy nghĩ, trạng thái tích cực hơn. Ví dụ bạn thấy hồi hộp, bồn chồn trước khi lên phát biểu tại cuộc họp, hãy nghĩ đến những lần phát biểu thành công trước đây và tưởng tượng rằng lần này bạn cũng sẽ làm tốt. CÓ ẢNH HƯỞNG Những người có ảnh hưởng tốt thường tỏ ra rất tự tin, chuẩn bị chu đáo và lịch lãm. Họ rất nhạy cảm trước những cảm xúc của người khác và luôn biết cách điều chỉnh ngôn từ cho phù hợp với từng hoàn cảnh. PHÁT TRIỂN KỸ NĂNG GÂY ẢNH HƯỞNG Ở ví dụ bên, Jan nhận thấy rằng mình không được thành công như đồng nghiệp của cô, mặc dù năng lực của cô trội hơn người đó. Cô bắt đầu quan sát những kỹ năng làm việc của người đồng nghiệp và so sánh với mình. Cuối cùng, Jan nhận ra rằng, cô cần phải thay đổi để cải thiện hình ảnh của mình trong mắt của người khác   Mời các bạn đón đọc Kỹ Năng Tạo Ảnh Hưởng Đến Người Khác của hai tác giả Roy Johnson & John Eaton.
Làm Ít Được Nhiều
Trong quyển sách kinh điển Con đường ít người đi, M. Scott Peck đã bắt đầu với lời khẳng định “Cuộc sống thật khó khăn”. Còn trong quyển sách nhất định cũng sẽ thành kinh điển này, Chin-Ning Chu lại lập luận rằng cuộc sống thật đơn giản. Sau khi lĩnh hội được sự thông thái được dàn trải trên những trang chữ tiếp sau đây, tôi chắc chắn bạn cũng sẽ hiểu được sự thâm thúy của Làm ít, được nhiều. Những gì có hình thức đơn giản thì thâm thúy. Sự thâm thúy tối cao có được là nhờ tính đơn giản của sự vật, sự việc. Và những gì đơn giản thì sẽ dễ nắm bắt. Chin-Ning Chu, nhà chiến lược toàn cầu và nhà dự đoán kinh tế, là một cá nhân xuất sắc tiêu biểu với xuất thân khiêm tốn. Bà sở hữu thứ năng khiếu hiếm có nhất của con người: khả năng lý giải những chân lí vĩnh hằng và phức tạp bằng những ẩn dụ và minh họa thật dễ hiểu và đầy ý nghĩa. Bà là người duy nhất trên thế giới có thể viết nên cuốn sách này. Nó giống một bức tranh hơn là một tổ hợp câu từ - là nhận thức dựa trên kinh nghiệm bản thân hơn là lời khuyên bảo. Làm ít, được nhiều nhắm đúng vào gốc rễ của hiện trạng cạn kiệt văn hóa1 trong xã hội hiện đại. Chúng ta có tất cả những tiện nghi và lợi thế nhưng hiệu quả đạt được lại quá ít. Chúng ta dường như bị đẩy vào một cuộc đua không mong đợi và ngay cả đích đến ở đâu chúng ta cũng không hình dung ra được. Phần lớn chúng ta đều có nhà cửa, nhưng lại không có được cuộc sống gia đình như mong ước. Chúng ta có rất nhiều ảnh chụp và đoạn ghi hình của con cháu mình, nhưng lại không có cái sức mạnh tinh thần tạo nên nền tảng của một gia đình lành mạnh. Chúng ta hết sức bận rộn, đôi khi đến quay cuồng, nhưng lại hoàn toàn không biết được mình đang đi đến đâu. Chúng ta mãi loay hoay với những vấn đề cấp bách, nhưng lại xao lãng những việc mà ta ý thức được là quan trọng thật sự. Chúng ta thường tranh thủ thời gian cho những trò tiêu khiển, đôi khi là những thú vui rất đắt tiền, nhưng chúng ta lại không thật sự hạnh phúc. Một số người trong chúng ta đang làm những việc đúng nhưng không đúng lúc; một số khác thì lúc nào cũng toàn làm những điều sai lầm. Khi bước vào thời đại mới, chúng ta cần phải xem xét và đánh giá lại lối tư duy của mình, và cách chúng ta tiếp nhận những thử thách của cuộc sống thường ngày trong thời buổi của những thay đổi đáng kinh ngạc. Trong kỷ nguyên mới này, kiến thức chính là nguồn sức mạnh; tư duy thông suốt và tinh thần giàu mạnh có thể trở thành những hạt giống ươm mầm cho sự hòa hợp và cao đẹp của nhân loại. Để chăm tưới cho những hạt giống cao đẹp của loài người, Chin-Ning Chu đã triệu mời vị pháp sư cầu mưa, người sẽ chỉ bảo cho chúng ta làm thế nào để làm ít mà được nhiều.   Denis Waitley, Giám đốc Học viện Waitley, tác giả của những quyển sách bán chạy nhất nước Mỹ “Hạt giống của sự vĩ đại” và “Đế chế của tinh thần” *** Bằng việc kết hợp ba bí quyết của Vị Pháp Sư Cầu Mưa - điều tiết hành động, giữ tâm trí thanh thản, và kết nối với năng lực thần thánh - bạn sẽ nâng cao khả năng của bản thân trong việc làm cho những biến cố và kết quả trong đời mình xảy ra hoàn hảo và đúng lúc. Những hoạt động hàng ngày của bạn sẽ trở nên suôn sẻ và đơn giản. Thành tích của bạn sẽ đạt đến những đỉnh cao mới. Còn có một lợi ích quan trọng hơn nữa là: giống như vị pháp sư cầu mưa, bạn sẽ nâng cao được khả năng khơi gợi tính đồng bộ và sự liên kết vô hình của vạn vật. Những con người, những biến cố và những yếu tố có triển vọng - vào đúng thời điểm - sẽ cùng nhau đến để giúp đỡ bạn đạt được kết quả bạn mong muốn. Khi chúng ta chuẩn bị đón nhận thành công bằng cách kết nối với sức mạnh của vũ trụ thì vạn vật sẽ tự nhiên đồng bộ hóa với nhau. Vạn vật đồng bộ và gắn kết, thiên thời địa lợi, là điều mà phần đông chúng ta gọi là “vận may”, bởi vì chúng là những biến cố xa lạ xảy ra mà không vì một lý do rõ ràng nào của ngoại cảnh. Vì không có công thức đặc biệt để thúc đẩy tính đồng bộ và mối liên kết tiềm ẩn ấy đến sớm để đem lại lợi ích cho chúng ta, nên chúng ta phải tạo một môi trường đúng đắn để thu hút phép lạ vào đời sống của mình vào thời điểm hoàn hảo. Bạn không thể thúc ép hoặc dàn xếp điều đó - bạn chỉ thực hành những quy luật để phát sinh sức hấp dẫn tâm linh để thu hút những sức mạnh thuận lợi ấy. Bằng việc thực hành và thể hiện ba bí quyết ấy, bạn sẽ có thêm cơ hội để biến tính đồng bộ và sức mạnh của sự liên kết thần bí ấy trở thành yếu tố thường trực trong đời mình.   BUÔNG BỎ BẰNG CÁCH BUÔNG BỎ Qua cuộc tiến hóa của nhân loại phần lớn chúng ta đã hình thành một hệ thống tín ngưỡng trong đó cho rằng: “Để thành công trong công việc của tôi, đời sống tôi phải đau khổ và đầy khó nhọc.” Một cách vô thức, chúng ta cảm thấy rằng nếu chúng ta không thấy vất vả vì phải nỗ lực cho đến khi thành công mới thôi thì chúng ta sẽ không bao giờ thực hiện được những mục tiêu của mình. Mấy ngày trước đây tôi đã nhận được một bức thư của một người bạn, anh ấy kể cho tôi nghe về những nhọc nhằn trong cuộc đời anh. Anh đã viết, “Tôi biết là nỗi sợ phải ngừng nỗ lực và chịu khổ khiến cho tôi cứ phải nỗ lực và chịu khổ mãi. Nhưng không hiểu sao, trong tâm trí, tôi nghĩ việc buông bỏ những nỗ lực và đấu tranh sẽ làm cho bao công sức và mồ hôi nước mắt đã bỏ ra bao năm nay và cả toàn bộ đời sống của mình trở thành dư thừa vậy. Tâm trí tôi cảm thấy rằng nếu tôi có thể thành công mà không nỗ lực và chịu khổ, điều đó có nghĩa là một ai khác hay một vật gì khác kiểm soát đời sống tôi suốt đó giờ. Cái tôi của tôi ghét điều đó. Tôi cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi mới xuất hiện, rằng nếu tôi từ bỏ nỗ lực và sự tranh đấu, Thượng đế sẽ phạt tôi vì tôi đã không tranh đấu và cố gắng nhiều hơn.” Tâm trí chúng ta giống như một cái đĩa vi tính đầy những vết in sâu. Những dấu vết đó được gọi là samskara trong tiếng Phạn - dấu vết của nghiệp. Ở phương Tây, chúng ta gọi những dấu vết ấy là lập trình tiêu cực. Các samskara bao gồm hàng tỉ ẩn tượng gom góp từ nhiều kiếp trước đây. Đối với những người không tin mình đã từng có nhiều kiếp trước, thì samskara có thể là những ấn tượng được tích lũy trong kiếp này hoặc được thừa hưởng qua ký ức di truyền. Càng bám víu vào tư tưởng cũ, chúng ta càng lún sâu vào lối sống của mình. Cách buông bỏ chính là buông bỏ. Biết được chân tướng của một sự việc, ta sẽ thoát khỏi cảm giác muốn bị bó buộc bởi suy nghĩ dối trá đối lập với chân tướng ấy. Tự do được sinh ra từ việc cảm nghiệm được ta không cần phải đau khổ và tranh đấu nữa. Tự do là biết được rằng: “Tôi đang giải thoát và buông bỏ.”   HÃY ĐỂ ĐẤNG MỤC TỬ LÀM CHIẾN BINH BẤT BẠI CỦA BẠN Những bí quyết của vị pháp sư cầu mưa nâng chúng ta lên từ ý thức vật chất thông thường đến một trạng thái đặc biệt giúp chúng ta có nhiều trí tuệ một cách dễ dàng; chúng ta hiểu được cách thức mà những yếu tố tâm linh tác động đến thế giới thực tiễn hàng ngày. Trong suốt cuộc đời, tôi là một người chiến sĩ hung hãn. Tôi đã luôn luôn phải vươn vuốt ra tranh đường để có được điều tôi mong ước. Và rồi một lần, trong khi đang thiền định, một thị kiến chợt đến với tôi. Đấng Mục Tử Nhân Hậu đến với tôi, và tôi là con chiên của Ngài. Con chiên không phải chiến đấu nếu chúng sẵn lòng đón nhận sự chăm sóc của Đấng Mục Tử Nhân Hậu. Trong giấc mơ, tôi đã cảm nghiệm Đấng Mục Tử ấy là Hiệp sĩ Bảo vệ của tôi. Người nói với tôi rằng, vì Người là Chiến Sĩ Tối Thượng, Người sẽ chiến đấu trong những cuộc chiến của tôi, bởi Người giỏi chiến đấu hơn tôi. Khi ra khỏi trạng thái thiền ấy, tôi đã không thể ngăn được những giọt nước mắt hân hoan và khuây khỏa.   Mời các bạn đón đọc Làm Ít Được Nhiều của tác giả Chin-Ning Chu.