Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt

Tên gốc: Bạch Nguyệt Quang trọng sinh sau Kiếp trước, bởi vì phụ thân chết trận sa trường, mẫu thân buồn bực tuẫn táng, Vân Nùng chịu sự ân sủng của hoàng gia, được phong quận chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Một lần theo Cẩm Ninh công chúa đi nam phong quán, sau khi uống say còn nhặt được một nam nhân tướng mạo như hoa về phủ làm tình lang, được nuông chiều đến hô mưa gọi gió.   Thế rồi, trong một lần cung biến, kẻ qua đường như nàng lại không may mất mạng. Khi tỉnh lại, nàng đã chẳng còn là Hoài Chiêu quận chúa, mà trở thành Tạ Vân Nùng, một cô nhi nhà quan lại đã sa sút, đang trên đường đến cậy nhờ bên ngoại ở Lạc Dương. Mà vị tình lang cũ của nàng kia, nay đã trở thành quyền thần tay nắm quyền khuynh thiên hạ.    Vân Nùng nghĩ nghĩ, cảm thấy kiếp trước hai người chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng không có cái gọi là hẹn ước, nay đã khác xưa, nên tránh xa mà đường ai nấy đi. Lại không ngờ Cố Tu Nguyên lại cho là thật, nhớ mãi không quên, cũng không cho phép nàng quên đi chuyện cũ.    Nàng nghĩ không muốn nhận, chàng lại không chịu buông tay, từng bước ép sát. Nếu đã chạy không khỏi ý trời, vậy thì lại giống như lúc trước, vì “tình” mà ở lại bên nhau.    Vân Nùng vốn cho rằng chỉ là dễ hợp dễ tan, lại không biết, một cái nắm tay, hai đời kề cận, dây tình trói chặt, trọn đời bên nhau.   ***   Vân Nùng từ nhỏ mồ côi, bởi vì công trạng của phụ thân mà được phong làm Hoài Chiêu quận chúa, được nuôi nấng dưới gối Thái Hậu cùng với Cẩm Ninh công chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Nàng hiểu rõ, bản thân chính là một “bức tường hoa” thể hiện “ân đức” hoàng gia. Thế nên, nàng cũng rất tận lực diễn cho trọn vai này, không tranh, không giành, cũng không nhúng tay vào chuyện triều chính. Mỗi ngày cùng Cẩm Ninh công chúa chơi đùa vui vẻ.    Vân Nùng tính tình dễ chịu, không thường nổi giận, cũng không khó hầu hạ, cũng không hay thay lòng đổi dạ. Thế sự vô thường, nàng chỉ muốn thuận theo tự nhiên mà sống, đối với chuyện tình cảm cũng là “hảo tụ hảo tán”*.    Tính tình của nàng, nói cho dễ nghe là hiểu chuyện, nói khó nghe chính là bạc tình. Cả cuộc đời nàng, có lẽ, người duy nhất khiến nàng để tâm nhiều hơn một chút là Cố Tu Nguyên, cũng chỉ có chàng mới có thể khiến nàng vô ý thức ỷ lại, vô điều kiện mà tin tưởng.    Bốn năm trước, là do nàng bị sắc đẹp mê hoặc, mang chàng về phủ, sau lại vì hợp ý mà ân ái. Cho dù Vân Nùng có trốn tránh, nàng cũng không thể phủ nhận, bản thân thích Cố Tu Nguyên.    Bởi vì thích mới cố tình dung túng cho chàng.  Bởi vì thích mới có thể để chàng được nước lấn tới. Bởi vì thích mới có thể dây dưa cùng chàng hai kiếp.   Nàng luôn nghĩ “không còn thích thì từ bỏ”, không cần trói buộc, cũng chẳng cần ước hẹn. Thế nhưng, Vân Nùng lại không lường được rằng, “thích” trong trái tim nàng từ lâu đã là “yêu”. Bởi vì chỉ có vòng tay chàng cho nàng ấm áp, vỗ về nói với nàng một câu “Ta ở đây”.   Nàng đã trải qua hai kiếp, đi qua hết vinh hoa phú quý, chứng kiến đủ loại nhân tâm, cuối cùng cũng nhận ra nơi trái tim mình thuộc về. Cùng quân lập lời ước hẹn, nắm tay đi đến bạc đầu.   Kiếp trước, Cố Tu Nguyên tình cờ gặp nàng ở nam phong quán, một cái chớp mắt đã bị đôi mắt đào hoa của nàng cướp đi lý trí, để mặc nàng hiểu lầm bản thân là “trai lơ” mà mang về phủ làm tình lang.  Chàng vốn có thể rời đi, nhưng lại tham luyến nàng mà ở lại.    Kiếp trước, rõ ràng là thích nàng, nhưng thứ tình cảm đó lại trộn lẫn quá nhiều toan tính, khiến chàng không phân rõ trái tim. Chỉ cho đến khi mất nàng rồi, Cố Tu Nguyên mới hiểu được “tương tư khổ”.    Dù đã không có cách nào trở lại những năm tháng cũ, nhưng một lần nữa gặp lại nàng, Cố Tu Nguyên liền biết cho dù bất chấp tất cả, cho dù lời nàng nói khiến chàng thương tích đầy mình, chàng cũng muốn giữ nàng bên cạnh, tuyệt không buông tay.    Cố Tu Nguyên từ nhỏ đã được “cao nhân” dạy dỗ, cả cuộc đời đều sống vì mưu tính, lấy việc định đoạt thế cục làm thành tựu. Chỉ cho đến khi gặp được Vân Nùng, Cố Tu Nguyên mới hiểu được thế nào là có một thứ thuộc về mình.    Chàng không phải là một kẻ si tình không cần hồi báo, thứ chàng muốn nhất định sẽ mưu tính có được, còn muốn độc chiếm làm của riêng.   Cố Tu Nguyên bề ngoài nhã nhặn, cười lên như hoa nở mùa xuân, đối nhân xử thế càng thêm dịu dàng. Thế nhưng, người có thể chấp chưởng phủ quận chúa, một tay tính kế phế truất Thái tử, cầm tù Tam hoàng tử, đưa Lục hoàng tử lên ngôi, còn chiếm được thánh ân tuyệt không phải là kẻ đơn giản.    Nhưng cho dù chàng ở trên triều hô mưa gọi gió, thì trước mặt Vân Nùng cũng chỉ là một Cố lang trong mắt trong tim chỉ có một mình nàng.    Chàng đã từng đi qua vinh nhục, một bàn tay xoay chuyển càn khôn, cuối cùng, thứ chàng muốn, cũng chỉ là cùng nàng nắm tay, du ngoạn giang sơn, đi qua thiên trường địa cửu.   ***   Lúc mới đọc tựa truyện cùng văn án, tớ cho rằng “bạch nguyệt quang” ở đây sẽ là Vân Nùng. Thế nhưng, lúc dừng lại ở điểm cuối cùng, tớ mới chợt nhận ra, trong lòng Cố Tu Nguyên hay Vân Nùng, bọn họ chính là “bạch nguyệt quang” của nhau.    Tác giả xây dựng nhân vật cực kỳ thú vị khi đắp nặn ra một nữ chính không cầu tiến, không màng thế sự một cách thông minh và hiểu chuyện; một nam chính không mang theo vầng hào quang thần thánh mà nhuốm mùi khói lửa nhân gian.    Ngoài ra, tớ còn cực kỳ thích cách tác giả xây dựng mối quan hệ giữa Vân Nùng và Cẩm Ninh, một tình bạn đẹp, không toan tính và luôn luôn lo nghĩ cho nhau.    Các mối quan hệ cũng được xử lý vừa khéo, nhất là chuyện cũ năm xưa cũng được khai thác hợp lý, vừa đủ cho cái gọi là “nhân quả báo ứng”, lại không khiến người đọc cảm thấy nặng nề, bức bối.   Cách hành văn mạch lạc, nhẹ nhàng, mang theo màu tâm sự, không có quá nhiều cao trào nhưng khiến con tim nhỏ bé của tớ thổn thức với tình yêu của cặp đôi nhân vật chính.    À, còn một điểm thú vị nữa là tác giả chỉ tập trung vào tình cảm của đôi chính, không tạo ra các tra nam, tiện nữ cũng như các cặp đôi phụ làm rối loạn mạch truyện.    Tớ xin đề cử truyện này cho tất cả các nam thanh nữ tú đang muốn tìm một bộ truyện vừa có nội hàm, vừa ngọt, vừa sủng, vừa sạch lại còn có thịt ăn. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp lại trong hố tiếp theo.    ____   Chú thích: *hảo hợp hảo tán: thích thì yêu, chán thì chia tay :v   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sau giờ ngọ ngày vừa lúc, gió ấm huân người, xương cốt đều mềm mại vài phần. To như vậy đình viện một mảnh yên tĩnh, ngẫu nhiên có thị nữ đi qua, cũng đều là tay chân nhẹ nhàng, sợ kinh tới rồi nghỉ ngơi chủ tử. Nghe nói cảnh ninh trưởng công chúa giá lâm, xuân ấm vội vàng đón đi ra ngoài. “Vân nùng đâu?” Cảnh ninh hỏi. “Quận chúa sau giờ ngọ nghỉ ngơi, còn chưa tỉnh đâu.” Xuân ấm đáp, “Nàng tính tình ngài là biết đến, nô tỳ cũng không dám đi quấy rầy.” Cảnh ninh cũng không buồn bực, nửa là bất đắc dĩ nửa là dung túng mà lắc lắc đầu, lại cười hỏi: “Hôm nay là Hoàng Thượng tiệc mừng thọ, há là có thể trì hoãn? Các ngươi không dám đi, như thế nào không đi tìm cố tu nguyên tới?” Cố tu nguyên xem như vân nùng hậu trạch trung dưỡng trai lơ, này trong phủ người đều biết, hắn nói trong ngực chiêu quận chúa trước mặt là nhất dùng được. Xuân ấm lòng hạ thở dài, giải thích nói: “Cố công tử trước đây nói là phải về hương tế tổ, đã rời đi hơn phân nửa tháng, còn không biết khi nào mới trở về đâu.” Nếu không có như thế, nàng sáng sớm liền cầu đến cố công tử đi nơi nào rồi. Cảnh ninh chân mày hơi chọn: “Cũng chính là vân nùng, có thể dung đến hắn như vậy tự tại.” Xuân ấm cúi đầu rũ mi, cũng không dám nói thêm cái gì, rốt cuộc đây là chủ tử sự tình, không chấp nhận được nàng tới xen vào. Còn nữa, này trong phủ người hoặc nhiều hoặc ít đều chịu quá cố công tử ân huệ, nàng cũng không tốt ở sau lưng khua môi múa mép. Cảnh ninh phủi phủi ống tay áo, vào chính viện. Trong viện hoa dưới tàng cây bày cái trường kỷ, này thượng nằm cái thân hình yểu điệu mỹ nhân, vẩy mực tóc dài hợp lại ở một bên, da như ngưng chi, lại đáp thượng đỏ bừng môi, đảo như là một bộ mỹ nhân xuân ngủ đồ. Đúng là này phủ đệ chủ nhân, hoài chiêu quận chúa. Vân nùng xưa nay tính nết còn tính hảo, nhưng hận nhất người khác nhiễu nàng thanh mộng, cho nên bọn thị nữ căn bản không dám tiến lên. Cảnh ninh lại không có gì kiêng kị, hành đến giường trước, cười nói: “Đều canh giờ này, còn không tỉnh?” Thấy nàng lông mi khẽ run, lại chưa trợn mắt, cảnh ninh lại nâng tay áo ở trên mặt nàng phất một cái: “Ngươi nếu lại không tỉnh, ta đây liền tiến cung đi. Vãn chút thời điểm chính ngươi vào cung, nếu gặp Thái Tử, nhưng không ai giúp ngươi chắn.” Hai người quen biết nhiều năm như vậy, đối lẫn nhau có thể nói là thập phần hiểu biết, cảnh ninh một câu liền véo ở nàng tử huyệt thượng. Vân nùng sâu kín mà thở dài, tràn đầy không tình nguyện mà chống ngồi dậy tới. Nàng đôi mắt sinh đến cực hảo, là hơi hơi thượng chọn mắt đào hoa, sóng mắt lưu chuyển gian nhìn quanh rực rỡ. “Ta đó là đi, cũng bất quá là đương cái vách tường hoa thôi.” Vân nùng từ xuân ấm trong tay tiếp nhận trà đặc uống lên khẩu, miễn cưỡng đánh lên chút tinh thần tới, lại hướng cảnh ninh oán giận nói, “Bất quá mười mấy năm đều như vậy lại đây, cũng không kém lúc này đây là được.” Vân nùng là trung liệt lúc sau, khi còn bé phụ thân chết trận sa trường vì nước hy sinh thân mình, mẫu thân nghe nói sau bệnh nặng không dậy nổi, không bao lâu liền cũng buông tay nhân gian, chỉ chừa nàng như vậy một cái bé gái mồ côi. Là khi nam bắc giao chiến, vì chương hiển chính mình săn sóc công thần, hoàng gia nhân hậu, Hoàng Thượng đơn giản cho nàng quận chúa tên tuổi, phong hào hoài chiêu, dưỡng ở Hoàng Hậu trong cung. Tự kia về sau, ngày lễ ngày tết đều là muốn đem nàng kêu ra tới lưu một vòng cấp những người khác xem, hảo chương hiển chính mình nhân đức, làm triều thần tiếp tục khăng khăng một mực vì hắn bán mạng. Vân nùng thừa hoàng gia “Hậu ái”, tự nhiên đến tận tâm tận lực mà đương hảo cái này vách tường hoa. “Nói cẩn thận,” cảnh ninh không nhẹ không nặng mà ở nàng mu bàn tay trừu hạ, “Đừng tiêu ma canh giờ, tắm gội rửa mặt chải đầu đi.” Vân nùng biết nàng đây là vì chính mình suy nghĩ, mềm thanh âm cười nói: “Ngươi yên tâm, lời này ta cũng liền ở ngươi trước mặt nói nói.” Nếu tế luận lên, hai người xem như kém bối phận, nhưng lại là thật đánh thật bạn thân. Cảnh ninh trưởng công chúa là tiên đế nhỏ nhất nữ nhi, rất là được sủng ái, Hoàng Thượng kế vị lúc sau đãi nàng cũng rất là dung túng, coi như là hữu cầu tất ứng. Vân nùng phong quận chúa sau, dưỡng ở hứa Hoàng Hậu trong cung, chỉ là hứa Hoàng Hậu có chính mình con cái, đãi nàng cũng không tính để bụng, chỉ lo mặt mũi thượng không ra cái gì sai lầm là đủ rồi. Nhưng thật ra xem vân điện đậu Thái Hậu đãi nàng thực hảo, sau lại đơn giản đem nàng nhận được chính mình bên kia, cùng cảnh ninh trưởng công chúa dưỡng ở một chỗ. Này đây, hai người tuy kém năm sáu tuổi tuổi tác, nhưng giao tình lại là tốt lắm. Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt của tác giả Thâm Bích Sắc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thịnh Thế Sủng Phi
Thịnh Thế Sủng Phi kể đến Nguyên thái tử Lý Thần bị phế năm năm sau tập họp binh mã tiến sát kinh thành, buộc đệ đệ hãm hại mình là Nhân Tông đế nhường ngôi, đoạt lại tất cả thuộc về mình, thuận đường đoạt luôn hậu phi của hắn. Mà sủng phi của Tân Đế, vốn chính là tần phi Chu Thanh Nhược của Nhân Tông đế, nói ra, Tân Đế bất kể là trên giường hay dưới giường đều rất nam nhân, so với Nhân Tông hoàng đế mạnh hơn rất nhiều, nàng rất thỏa mãn. Diễn biến nhỏ trong truyện online: Xù lông Tân Đế: Grừ….! Bọn họ nói ta là Bạo Quân, ta liền giết giết giết. Chu Nhược Thanh: Ngoan, đó là ghen tỵ, chúng ta không tạo sát nghiệt, ta làm thịt viên cho chàng ăn. Tân Đế biến thân thành chó nhỏ đưa ra hai móng vuốt, mở đôi mắt ngập nước: tăng thêm, muốn hai viên. Xù lông Tân Đế: Grừ……! Bọn họ nói ta là hôn quân, tam cung lục viện chỉ biết cưng chiều một mình nàng. Chu Nhược Thanh: Ngoan, đó là ghen tỵ! Chúng ta không tạo ác nghiệt, ta làm thịt viên cho chàng ăn. Tân Đế biến thân thành chó nhỏ đưa ra hai móng vuốt, mở ra đôi mắt ngập nước: tăng thêm, muốn ba viên. Chu Nhược Thanh:…… Tân Đế: Lần trước nàng đã cho hai. 1. Góc nhìn nữ chính, nữ xuyên không. 2. Mặc dù không muốn nói, nhưng đây là văn sạch như trong Điền viên cốc hương. (chủ yếu cảm thấy đối với nữ chính có chút điểm công bằng…… Bạn đọc đọc xong chương 1 sẽ hiểu ý tứ của ta) 3. Nữ chính là người bình thường, không cần cầu mong sâu xa thông minh trâu bò gì đó (chủ yếu là bộ não tác giả nhỏ bé không viết được dạng văn quá cao siêu gì), chỉ là loại văn ung dung tự tại tiểu bạch thỏ ngọt ngào thôi. *** #Review THỊNH THẾ SỦNG PHI  Tác giả: Bích Vân Thiên Thể loại: Cổ đại, ít cung đấu, ngọt, sủng, song xử* (Ghi song xử rồi nha, đừng ai bay vào cmt hỏi nam nữ chính có sạch không là HQ giận đấy :
Phong Hành Trì Thượng
Thể Loại: Hiện đại, hài hước Edit: Phong Linh, Sissi Beta: Quảng Hằng Converter: Rich – Tàng Thư Viện Reconvert: Ngọc Quỳnh Lê Quý Đôn Lúc đang yêu: Trì Trì: “Anh nghe kìa, thật lãng mạn a, còn có tiếng côn trùng kêu đấy?” Phong Lôi: “Đó là tiếng khóa kéo quần anh.” Trước hôn nhân: Trì Trì: “Em có chứng hoảng sợ trước hôn nhân, làm sao bây giờ?” Phong Lôi: “Em hoảng sợ cái gì? Nên sợ chính là anh.” Tân hôn: Trì Trì: “Chúng ta tới chỗ nào hưởng tuần trăng mật?” Phong Lôi: “Trên giường.” Sau cưới: Trì Trì: “Em cho anh biết, em thường sẽ không ghen vô duyên cớ .” Phong Lôi: “Yên tâm, anh sẽ không để cho em ghen vô duyên vô cớ.” (Có nghĩa ghen có lí do =)) Phong Lôi: “Anh thích dáng vẻ thế này của em.” Trì Trì: “Nhưng là ngộ nhỡ về sau sẽ xuất hiện loại hình dáng như em thì làm sao bây giờ?” Phong Lôi: “Thượng Đế tạo ra em đã là một sai lầm anh nghĩ lão nhân gia ông ta sẽ không tái phạm đồng dạng sai lầm đâu.” Mười năm sau cưới: Phong Lôi đi cùng Trì Trì đi dạo tiệm bán quần áo, Trì Trì thật lâu không ra. . . . . . Cô trong lúc vô tình thoáng nhìn, Phong Lôi đang cùng người phụ nữ khác nói chuyện, cô bước một bước dài vọt ra. Phong Lôi nhìn cô gái kia nói: “Tốt lắm, cám ơn cô, khi tôi nói chuyện với cô, vợ của tôi liền ra tới.” Ba mươi năm sau cưới: Phong Lôi cả giận nói: “Tại sao không cùng tôi thương lượng đã đi cắt tóc?” Trì Trì phản bác: “Ông hói đầu có hỏi ý tôi sao?” Năm mươi năm sau cưới: Phong Lôi: “Trì Trì, có thể anh sẽ đi trước một bước.” Trì Trì: “Lão già không biết thẹn này, ông đi trước để gặp tình nhân cũ có phải không?” Nhận xét: Cái văn án đã nói lên tất cả, hài hước vô cùng, mong đừng ăn uống khi đọc! *** Sáng sớm tháng ba, tiết trời mùa xuân se lạnh. Sử Trì Trì rúc cổ, xoa xoa tay, nhảy xuống xe buýt, chen chúc ở trong đám người chờ đợi chuyến xe tiếp theo. Thực ra với cô đi làm thật ra cũng không phải là để làm việc. Cô thấy sợ cuộc sống đang trôi qua, khoảng thời gian tốt đẹp nhất sắp một đi không trở lại. Cô có thể trách ai được? Cô trước hết trách chính phủ rồi lại trách mình, nếu không phải là họ để giá nhà ở cùng giá cả hàng hóa vọt tăng cao như vậy thì cô sẽ gặp qua loại cuộc sống này sao? Chỉ là cô ngàn vạn lần trách chính mình lại một lần không cẩn thận bị bạn tốt Giang Vãn Vãn đầu độc, thuê cái gì nhà trọ ở tiểu khu mùa xuân dành cho người độc thân, khiến cô xài hết tiền gửi ngân hàng không nói, còn phải đeo trên lưng mỗi tháng 2000 nguyên tiền thuê phòng. Cô bây giờ, cũng đã không thể tự do bay lượn, giống như một con ốc sên cả ngày lưng đeo phòng ốc mà từ từ bò. Hết nhảy bằng chân trái đổi chân phải rồi lại chân phải đổi chân trái, Sử Trì Trì trên sân ga tới tới lui lui, nhảy lên nhảy xuống, bên cạnh cô là vị tiểu thư ăn mặc đẹp đẽ nhưng khuôn mặt trắng bệch khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, có chút khinh bỉ liếc xéo cô. Sử Trì Trì nâng mắt một góc 45 độ lườm lại cô ta một cái, tiếp tục nhảy lên. Cứ như vậy cô không chỉ vừa vận động, vừa làm ấm người mà còn tiết kiệm tiền đi phòng tập thể thao, một công ba việc, thật đúng là chuyện tốt. Nhảy đại khái được 20 phút, xe của cô còn chưa tới bến, các xe khác thì cứ một chiếc lại một chiếc. Phải đợi lâu thì xe không đến, mà không đợi xe thì lại thấy hết chuyến này tới chuyến khác. Mẹ nó! Đây chính là định luật xe buýt. Trên sân ga người càng ngày càng đông, không gian rõ ràng không đủ dùng. Trì Trì xuyên qua người đi đường, đến bên cạnh siêu thị gần đó đang mở cửa. Trên quảng trường một hàng dài toàn các ông bà lão chen lấn ở cửa, tay giơ cao túi xách, chém giết mua trứng gà giảm giá, số lượng hạn chế, mọi người bước đi như bay, tinh thần khỏe mạnh. "Một, hai…" Sử Trì Trì vừa nhảy vừa đếm, đi ngang qua một bác gái béo mập, thật đúng là không thể mập hơn! Mà bác gái lúc này đang nói văng cả nước miếng, nào là chuyện tài xế, kẹt xe, nào là cái thành phố này…toàn thứ ba linh tinh. "Nhanh lên nào, Nhạc Thiên Mã Đặc bán trứng gà khuyến mãi, so bên ngoài rẻ hơn 3 mao tiền, mỗi người chỉ được mua mười hộp, mau mau xếp hàng!". Một bác gái thắng lợi trở về, mặt mày hớn hở loan tin khiến đám người nhất thời giống như trong chảo dầu nóng bỏ thêm chút muối, lập tức nổ oanh. Tức thì, một bác gái khác vội nện bước chân, lúc lắc cái eo như thùng nước gạo, cắm đầu chạy như bay, tốc độ có thể so với xe chạy. Trên mặt đất còn có nước, chạy như vậy không trượt ngã mới lạ, Sử Trì Trì không khỏi lo lắng thay bọn họ. Mời các bạn đón đọc Phong Hành Trì Thượng của tác giả Triệu Dân.
Hứa Nhan, Em Chạy Không Thoát!
Thể loại: HE, ngôn tình hiện đại, trước sủng sau ngược rồi lại sủng, cưới trước yêu sau Tình trạng: đã hoàn (65 chương + 3 ngoại truyện) Editor: caycaixanh1220 Bố cô nợ nần chồng chất, đem cô bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Bốn năm chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ? Anh nói: "Hứa Nhan, em chạy không thoát!" _________________________________ Tiểu Phỉ: "Ba, làm thế nào mẹ sinh em bé được vậy?" Phỉ đại boss: "Ba cùng mẹ ở trong phòng, ba bắn pháo hoa, mẹ nhặt thuốc pháo, sau đó có con." Tiểu Phỉ: "Con muốn có em! Ba mau đi bắn pháo!" Phỉ phu nhân: "..." *** #BlogReview #Reviewngontinh Tên truyện: Hứa Nhan, em chạy không thoát! Tác giả: Bắp Cải Thể loại: Cưới trước yêu sau, Hiện đại, ngược, sủng Tình trạng: Hoàn- 65 chương, 2 ngoại truyện Giới thiệu: Bố cô nợ nần chồng chất, đem cô bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Bốn năm chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ? Anh nói: "Hứa Nhan, em chạy không thoát!" _________________________________ Tiểu Phỉ: "Ba, làm thế nào mẹ sinh em bé được vậy?" Phỉ đại boss: "Ba cùng mẹ ở trong phòng, ba bắn pháo hoa, mẹ nhặt thuốc pháo, sau đó có con." Tiểu Phỉ: "Con muốn có em! Ba mau đi bắn pháo!" Phỉ phu nhân: "..." Spoil: Câu chuyện xoay quanh về 2 nhân vật Hứa Nhan và Phỉ Ngạo. Mở đầu truyện là sự đau khổ khi nghe tin bố mình nợ nần chồng chất vì thói cờ bạc, vì tình thế bắt buộc nên Hứa Nhan ( nữ chính) phải bán thân cho Phỉ Ngạo ( nam chính), gả cho anh ta để đổi lấy tiền cho Hứa Vỹ ( cha của Hứa Nhan). Phỉ Ngạo lấy Hứa Nhan ban đầu vì khuôn mặt của cô quá giống mối tình đầu của anh. Họ giống nhau như đúc, tưởng như 2 chị em sinh đôi nhưng chỉ khác mỗi đôi mắt. Vì nhớ nhung mối tình đầu, Phỉ Ngạo liền dùng điều kiện để lấy Hứa Nhan ngay khi nhìn thấy cô. Hứa Nhan vì không còn cách nào khác: sự nghiệp không có, 2 bàn tay trắng, bố thì chỉ lo nhậu nhẹt cờ bạc, nhưng phải chi trả số tiền đó để trả nợ cho bố cô, cô đành phải gạt nước mắt chấp nhận điều kiện của Phỉ Ngạo. Tuy trên danh nghĩa là vợ chồng, sống với nhau ngày qua ngày nhưng Phỉ Ngạo vẫn giữ thái độ của mình đối với mối tình đầu với cô, xem cô như tình cũ mà đối xử, thế nhưng cô nào biết, tưởng rằng anh đối với cô có tình cảm. Vì vậy cô dần nảy sinh tình cảm với anh, dùng tình cảm thật lòng của mình đối với anh, yêu thương anh. Rồi cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, cuối cùng cô cũng ngộ ra cách đối xử của anh khi mối tình đầu của Phỉ Ngạo trở về. Sự đột ngột này như một cái tát cho cô tỉnh ngộ. Cô nhìn cách anh đối xử với tình cũ mà không khỏi đau lòng, dằn vặt bản thân tại sao lại nảy sinh tình cảm với anh để rồi phải chịu tổn thương. Cuối cùng cô hạ quyết tâm, vạch ra ranh giới giữa 2 người. Tuy rằng anh dành cho cô thái độ tưởng như bản thân còn yêu cô ấy, nhưng nào hay anh đã thật sự yêu Hứa Nhan. Vậy họ có đến với nhau hay không ? Mời các bạn tìm hiểu thêm Chúc các bạn đọc vui vẻ
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành
Thể loại: xuyên việt, mạt thế, dị năng, chủ thụ, cường cường, nhất thụ đa công, HE Nội dung nhãn: Linh hồn chuyển hoán xuyên việt thời không trùng sinh Nhân vật chính: Cung Lê Hân. Phối hợp diễn: Tống Hạo Nhiên, Lâm Văn Bác, Hạ Cẩn, Đậu Hằng, Cung Viễn Hàng, Cung Hương Di Cái khác: Cường cường, trùng sinh, NP (Số lượng N tùy người đọc hiểu, vs ta thì là…4.5 =]]]]]) Cung Lê Hân bị đại ma đầu trong giang hồ bắt giữ xem như nam lô đỉnh nuôi ở địa cung, nhưng dưới ấy hắn lại học được võ công thâm hậu, khiến hắn chống lại tên ma đầu nhưng đáng tiếc cả hai đều chết. Những tưởng chết đi rồi sẽ được đầu thai kiếp mới tốt hơn nhưng lại được xuyên qua thời không tới hiện đại vào một thanh niên yếu đuối. Đáng tiếc chưa sống được ngày thanh bình bao lâu thì mạt thế đã tới. Không có tùy không không gian, không dị năng chỉ có võ công của kiếp trước để hắn tồn tại trong mạt thế như bình thường. nam lô đỉnh: nam nhân có thể chất vô cùng thích hợp thải âm bổ dương, thường được dùng để nam nhân hấp thụ nhằm đề cao công lực ( giống như song tu áh, nhưng mà cái này với người tu luyện thì có lợi, còn người bị hấp thụ thì có hại:3  Đây là truyện về mạt thế (tận thế) nên ta sẽ chú thích 1 số khái niệm trong truyện để mng hiểu nha Tang thi: kiểu như zombie á, tang thi cũng có dị năng nhưng ko phải tang thi nào cũng có, tang thi không có dị năng gọi là tang thi sơ cấp Dị năng giả (DNG): người có năng lực đặc biệt sau khi xảy ra tận thế, có 11 hệ: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, băng, niệm lực (niệm chú), không gian, cường hóa. Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong (gió), lôi (sấm sét), băng là các hệ thường thấy, mng bik rùi, còn: *Niêm lực: khi DNG có hệ này chúc phúc thì DNG khác sẽ mạnh hơn, còn bị nguyền rủa thì sẽ yếu đi, nếu áp dụng với tang thi (tiến hóa) thì ngược lại, nguyền rủa sẽ bình tĩnh lại, còn nếu chúc phúc sẽ điên lên, người có hệ này còn có khả năng chữa thương, tạo ảo ảnh,…nói chung tùy mỗi dị năng giả tự luyện, ko xác định được *Không gian: DNG hệ này có khả năng lưu trữ vật, thức ăn, tinh hạch,… trong không gian của mình, không gian mở rộng tùy thuộc vào cấp ( cứ như chơi game =v=|||), và DNG hệ này khi cấp bậc cao tới 1 mức nhất định có thể tạo ra “lĩnh vực”, mỗi ko gian dị năng giả có các lĩnh vực khác nhau, trong truyện sẽ giải thik rõ hơn *Cường hóa: tăng cường khả năng các giác quan như tai nghe thính hơn, mắt nhìn xa, cầm đc các vật nặng như chơi:)) tăng cường khả năng phòng thủ (người cứng như kim cương á, ko bị đâm xuyên ^^) Mng coi truyện sẽ hiểu kỹ hơn về mấy cái dị năng này Tinh hạch: cái nằm bên trong não tang thi/DNG, DNG hấp thụ sẽ tăng cấp sức mạnh của mình, và ngược lại; tang thi cũng có thể ăn nhưng vì chúng ko bik nên thường ko tấn công đồng loại của mình; DNG/tang thi dị năng nào ăn tang thi hệ đó, ăn của hệ khác ko được Các cấp bậc của dị năng: đầu tiên là sơ cấp (đối với tang thi)/DNG bình thường vừa có dị năng, chưa có cấp bậc, sau đó sẽ tiến hóa dần lên cấp 1, 2, 3,…,n *Trong mỗi cấp sẽ có 3 bậc: đê giaitrung giaicao giaicao giai điên phong *** Cảm nhận cá nhân về Mạt thế trùng sinh chi thiếu chủ hoành hành Minh chỉ đọc đến chương hai mấy, nên không biết nhiều về tình tiết. Ưu điểm: Lời văn ngọt ngào ấm áp, cường cường, không cẩu huyết, tình tiêt cũng được Nhược điểm:  Cũng không có gì nhiều chỉ là Minh không thích truyện này. Cảnh báo spoil hai mươi chương đầu. – Thể loại đã có bàn tay vàng, còn np, nam chính – bạn thụ – ngây thơ hoạt bát mà thanh tỉnh thấu triệt (vế sau là bạn edit nói). – Lời văn (vì có bạn 9) nên rât ngọt ngào trong sáng… mà Minh thì không thích, cảm thây mấy chục chương đầu thật dài dòng. Tác giả có tập trung miêu tả anh 9 đẹp thê nào, đáng iu như thế nào, đọc mà thấy phiền dê sợ. Anh 9 còn có chut vạn nhân mê (có 5 anh công mà). – Một yếu tố khác khiến Minh không chịu được là: chị của anh 9, chị ấy có kiếp trước khổ thế rồi mà, tất nhiên một phần là do tỷ ấy hơi mù quáng trong cách nhìn nhận, một phần là vì tận thê mà, ai cũng trải qua khổ sở cả. Nhưng, tác giả cho chị ấy trong sinh mà không thể để cho chi ấy vui vẻ chút sao. Minh mơi đọc hai mười chương đầu, chưa thấy kêt cục của chị ấy, nhưng mà có thể đoán được không tốt gì. Chưa kể trong sô công của bạn 9 còn có vị hôn thê của chị ấy là biêt rồi, kiếp này sống lại không những mất người yêu mà mất cả người thân, quyền lực, thảm hơn kiếp trước. Tuy mình biết, kiếp trước chị tiêu cực theo kiểu này, sông lại, lại tiếp tục tiêu cực theo một kiểu khác, nên cái kết của chỉ không tốt được nhưng mà tác giả không thể thiện lương thêm chút sao. Haizzz… – Nói đến công 2 của bạn 9, aka vị hôn thê của chị trên. Minh đọc 20 chương đầu và thấy, tình yêu giữa anh và chị rẻ mạt đến vậy sao. Minh chưa yêu, cũng không đọc tiểu thuyết tình yêu nam nữ, nhưng trong truyện tiên hiệp, dị năng nam nữ chính cách xa nhau cả chục năm, ngàn năm vì chiến tranh mà vẫn nghĩ về nhau. Mà tình cảm của anh công dành cho chị này chỉ vì một chút chuyện chen vào liền rạn nứt, dễ đên vậy sao. Kiếp trước, chị bị mât vật tư, đau buồn, người kia thì cư bận rộn mãi, không qua tâm chị, chưa kể còn thấy tiểu tam nên chị cư uât ức, u buồn mãi. Ra ngoài đánh tang thi để giải sầu, thì hình như có người nhúng tay nên chị bị hại chêt. Trước khi chết vẫn nghĩ người kia không còn yêu mình lạnh nhạt với mình. (Sự thật ra sao thì Minh chưa đọc tới nên không biết) Kiếp sau, chị bị sốc quá nên thay đỏi thành người dã tâm, lạnh lùng, cực đoan, haizzz… Anh kia thấy chị lạ nên có hỏi han mấy lần, bị chỉ đẩy ra, nên lạnh nhạt với tỷ. WTF?!!! Trong đầu mình hiện lên chữ này khi nghe ảnh nói thế. Anh chính miệng miêu tả chị trước kia là một người thiện lương ôn nhu. Sau khi có khả năng đoán trước tương lai thì thay đổi thế này thế kia. Thế mà anh chỉ hỏi han vài lần, bị từ chối vì lý do chỉ quá bận, không thể nói chuyện được, anh liền lạnh nhạt với người ta à. Còn bị đứa em trai của người ta thu hút, có hảo cảm với nó. Chưa kể mày còn nói một câu là giờ đứa em trai còn quan trọng hơn cô chị gái. Anh ấy được xưng là thông minh, mà không đoán được lý do chị ấy thay đổi là do năng lực bao trước của chị ấy à (dù cái năng lực này bịa ra là đẻ che dấu việc sống lại thôi, nhưng ảnh đâu có biêt là bịa). Đáng lẽ lúc này anh phải vừa kiên quyết vừa ôn nhu kéo kéo, ôm ôm người ta mà hỏi anh đã làm gì khiến em phiền lòng à, hay em đã nhìn thấy điều gì trong tương lai khiến em khó chịu, anh trong tương lai làm tổn thương em sao,… bla… bla… hay nói là em không cần khiến mình bận rộn thế đâu đã có anh đây rồi. Please, hai người đang trong đoạn tình cảm  nồng thắm, gần kết hôn đấy, nói lạnh nhạt là lạnh nhạt được sao. – Còn có một khúc khác, có bác Lâm của anh hôn phu kia đến nhà thảo luận chuyện tận thế. Vừa gặp liền quý đứa nhỏ ngây thơ, tinh thuần là anh 9, không thich nữ phụ dã tâm mà lạnh lùng. Nữ phụ trong lòng ghen tị chêt đi được vì kiếp trươc mình cố gắng lấy lòng bác mà toàn bị lạnh nhạt, thằng em từng hại mình trong kiêp trươc vừa gặp liền chiêm được sự hảo cảm của bác. Việc bị trưởng bối nhà chống lạnh nhạt đối với người phụ nữ nào đều là một vết đau lắm đo. Chị viết như vậy không sợ quả báo à. – Quá trình phát triển tình cảm:… đọc đống trên là bạn biết nó tệ ntn rồi ấy… – Tình tiết đấu đá, xây dựng lực lượng, sức mạnh: … Minh không biết phải nhận xét là kịch tính hay nhảm xịt nữa. Vì có nhiều tình tiết, nút thắt thú vị được đưa ra, cách nvc lên kế hoạch giải quyết cx oke, nhưng mà bàn tay vàng, buff buff lôi lôi tô tô quá nhiều. Đọc quá nản. Kết luận:  Minh không thích truyện này, nhưng thấy nhiều người đọc, nên chắc có chỗ đặc sắc. Chúc mọi người đọc vui vẻ. ***   Review: Mạt thế trọng sinh chi thiếu chủ hoành hành Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Thể loại : xuyên việt, mạt thế, dị năng (thụ ko có dị năng, chỉ có võ công >v