Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Không Phải Khúc Tình Ca

Đây là một lời thú tội, không phải khúc tình ca. Lời người dịch: Xuân Thập Tam Thiếu luôn nằm trong số hiếm các tác giả ngôn tình mình yêu thích và không bỏ sót một tác phẩm nào. Mình đã dự định ấp ủ dịch một tác phẩm của chị rất lâu và cuối cùng nay đã thực hiện được. Hy vọng bạn sẽ thích câu chuyện này. ***   Review Trịnh Hoàng Phương - fb/XuanThapTamThieu: --- Tôi kể bạn nghe về thành phố Otaru khiến người ta khó quên. Nơi đây đã chứng kiến bốn cô gái với bốn cảm xúc khác biệt, nhưng tựu chung lại nó đều liên quan đến tình yêu. Là Hiroko đã bước tiếp khỏi cái vòng luẩn quẩn trong nỗi nhớ khắc khoải một người. Là Itsuki nhận ra mình cũng yêu người ấy khi đã quá muộn màng. Là Tưởng Dao có thể sống thật với bản thân, dũng cảm với tình yêu. Là Đinh Linh mang theo con tim vụn vỡ, mất hết cảm hứng sáng tác đến với thành phố này. Cả bốn người họ đều thể hiện cho mỗi mặt của phụ nữ trong cuộc sống. Chỉ là cuối cùng có người may mắn tìm được hạnh phúc, còn có người thì không. Xuân Thập Tam Thiếu nhận định "Không phải khúc tình ca" phỏng theo lối viết giống như búp bê Matryoshka tức là truyện lồng trong truyện và khi đọc tác phẩm tôi nhận ra được nguồn cảm hứng lớn lao của bộ phim "Bức thư tình" bản 1995 kinh điển xuất hiện mọi ngõ ngách trong tác phẩm này. Nếu trong phim "Bức thư tình" là những lá thư trao đổi không ngừng của hai cô gái Hiroko và Itsuki thì trong "Không phải khúc tình ca" nó đúng nghĩa là lá thư tình thực sự của Tưởng Dao và Chúc Gia Dịch. Tôi xin trích lại lá thư của Tưởng Dao viết trong khoảnh khắc cô ấy hạnh phúc nhất. "Tôi vẫn luôn muốn cám ơn cậu, nhưng lại sợ mất mặt. Tôi vẫn luôn muốn nói xin xin lỗi cậu, nhưng lại không thể lấy được dũng khí. Gia Dịch thân yêu, cám ơn cậu đã luôn trả giá cho dù không được báo đáp. Xin lỗi vì trước đó tôi thường xuyên làm tổn thương cậu, ngang ngạnh không chịu giải thích với cậu. Cuối cùng nếu tôi có thể lấy được dũng khí nói với cậu những lời này thì tôi muốn nhân tiện nói luôn với cậu, I love you." Đọc qua có lẽ ai cũng sẽ cảm nhận được tình cảm đã kìm nén bao lâu của cô dành cho người con trai kém mình năm tuổi Chúc Gia Dịch. Có lẽ suốt hai năm họ qua lại trong mối quan hệ ngoài luồng đã khiến cô phải kìm nén lắm khi không chịu chấp nhận mình yêu cậu, không chịu tin con tim đã rộng mở thêm một lần nữa khi tình yêu gõ cửa. Tưởng Dao là một nhân vật khiến tôi vừa thương vừa hận y như Chúc Gia Dịch. Tại sao tôi lại thương cô ấy ư? Thương vì cô ấy bị tổn thương quá sâu sắc nên không dám buông bỏ cuộc hôn nhân bế tắc để đến với Chúc Gia Dịch; thương vì như Tào Thư Lộ nhận xét cô ấy vẫn là một cô gái truyền thống từ trong xương tủy nên mới không từ bỏ cuộc hôn nhân mà cứ mãi giữ gìn vẻ bề ngoài hư ảo; thương vì ai cũng nghĩ là cô ấy mạnh mẽ, cô ấy sẽ vượt qua được nhưng ngờ đâu khi tinh thần sa sút cô ấy lại lao đầu vào nghiện thuốc lá, dường như Tưởng Dao cứ thế chịu đựng bao vây trong nỗi đau thắt tim chứ không muốn chia sẻ cho bất cứ ai; thương vì khi cô ấy muốn theo đuổi tình yêu thì đã sai thời điểm; thương vì cô ấy thể hiện cho hình ảnh chị em phụ nữ hiện đại phải chịu quá nhiều áp lực. Còn giận thì nhiều lắm: giận vì cô ấy bị phản bội, tổn thương nhưng lại dùng chính cách ấy đi làm tổn thương người cô yêu; giận vì tại sao cô ấy không rời khỏi cuộc hôn nhân hữu danh vô thực sớm hơn; giận vì cô ấy hoàn toàn chỉ cần nói thẳng với Chúc Gia Dịch thì biết đâu mọi chuyện đã khác; giận vì cuối cùng cô ấy đã lựa chọn cách kết thúc bi kịch nhất. Tôi tin Tưởng Dao chắc chắn sẽ là một trong những nhân vật nữ khiến bạn tranh cãi hàng nghìn lần mà vẫn không thể đi đến một quan điểm chung thống nhất. Đối với tôi mà nói chuyến đi đến Otaru của 3 năm sau chính là hồi quang phản chiếu, là chiếc đèn kéo quân trong cuộc đời Tưởng Dao. Tôi chỉ ước giá như cô ấy đừng bao giờ gặp lại Chúc Gia Dịch sau ba năm thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Xuân Thập Tam Thiếu tàn nhẫn đến mức khiến tim tôi vụn vỡ khi những tưởng hạnh phúc đã ở bên họ, nhưng hóa ra nó chỉ giống như hư ảo. Bức thư của Chúc Gia Dịch như một cú tát thẳng vào mặt độc giả. "Tưởng Dao! Một tuần trước, tôi gọi đến công ty hàng không đổi vé máy bay, tôi vốn tính ở lại đây một tuần, nhưng sau khi gặp lại em, tôi quyết định ở thêm một tuần nữa. Đối với tôi mà nói chuyện này đúng là ngoài dự liệu, nhưng đó cũng là hiển nhiên. Tôi phải đáp chuyến bay đầu tiên vào sáng nay đến Tokyo thì mới bắt kịp chuyến bay buổi trưa đến Boston. Cho nên xin lỗi em vì đã ra đi mà không lời từ biệt. Ba năm trước, tôi cũng chỉ có một mình mang theo hành lý đơn giản, lưng đeo ba lô lên máy bay. Lúc đó tâm trạng hơi phức tạp, trong khoảnh khắc máy bay cất cánh, tôi nhìn mặt đất dưới chân, bất giác rơi nước mắt. Tôi nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy em là ở trong nhà chị Tố Trân, hôm đó là ngày cuối cùng của năm, tất cả mọi người đều rất vui vẻ, chỉ có một mình em im lặng ngồi ở sô pha trước cửa sổ. Thực ra tôi đã bị em hấp dẫn từ cái nhìn đầu tiên rồi. Nếu em muốn hỏi tôi tại sao chỉ nhìn em thôi mà cũng bị hấp dẫn, chỉ sợ tôi cũng chẳng trả lời được. Em không quá xinh đẹp, không phải dạng phụ nữ biết cách làm cho đàn ông mê muội, thậm chí em còn mang lại cảm giác lạnh lùng cho người ta, không hề dễ dàng tiếp cận. Có lẽ tôi đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên chăng? Khi tôi quyết định bạo gan theo đuổi em cũng không suy nghĩ quá nhiều, hoàn toàn dựa vào bản năng. Chỉ là dần dần tôi phát hiện, sự hấp dẫn giữa nam và nữ biến thành một thứ gì đó, ít nhất đối với tôi mà nói thì nó đã thay đổi, tôi nhận ra mình yêu em. Trước đó thực ra tôi không hiểu được ý nghĩa của tình yêu, tôi còn quá trẻ, chưa lo nghĩ quá nhiều, tôi chỉ muốn vui vẻ mà thôi. Ở bên cạnh em, tôi vui hơn so với ở bên bất cứ người nào. Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt em, ánh mắt của em, tôi đều cảm thấy lòng ấm áp, giống như tự đáy lòng sinh ra một loại cảm giác an toàn, không tự chủ được muốn nhường nhịn em, yêu thương em, chiều chuộng em, còn cả vĩnh viễn muốn được ở bên em. Chỉ là dần dần tôi phát hiện ngoài sự vui vẻ tăng lên còn song hành một loại cảm xúc nữa không ngừng sản sinh, đó là đau khổ. Tôi phát hiện mỗi lần nghe chuyện về "anh ta", tôi cảm thấy rất khó chịu, thậm chí chỉ cần tưởng tượng hai người ở bên nhau, ở chung dưới một mái hiên, cùng nhau ăn cơm uống trà, còn cùng nằm chung giường, tôi cảm thấy phẫn nộ và khó chịu. Sau đó tôi hiểu ra sự phẫn nộ và khó chịu này xuất phát từ một loại tội ác nguyên thủy có tên là ghen tị. Vì thế tôi bắt đầu dùng cách của mình thể hiện sự bất mãn với em, nhưng phản ứng của em không rõ ràng như tôi mong muốn, thậm chí tôi thất vọng phát hiện em không muốn thay đổi hiện trang. Cho dù em luôn miệng nói cục diện hôn nhân của em thật đáng buồn, nhưng em không hề muốn thay đổi. Đối với sự thật này có một thời gian rất dài, tôi cảm thấy hoang mang uể oải. Tôi nghĩ nhất định là do tôi không tốt cho nên em mới không hạ được quyết tâm rời bỏ anh ta. Cho nên tôi càng nhân nhượng em hơn, dù thỉnh thoảng tôi cũng sẽ giả vờ khôn vặt hoặc giận dỗi, nhưng tóm lại tôi là một kẻ tầm thường ở trước mặt em, tôi cảm thấy mình không đáng kể như thế đấy. Em có thể rời khỏi tôi bất cứ lúc nào, mà tôi lại trở nên càng ngày càng không thể rời xa em. Đối với tôi mà nói, em đã trở thành thuốc độc, trở thành thuốc phiện, tôi nghiện em đến mức hỏng bét, nhưng không thể cai được. Mỗi ngày tôi đều chìm trong tâm trạng tự giày vò, cho đến khi chúng ta cùng đến nơi này. Có thể nói chuyến du lịch lần đó là một hồi ức đẹp nhất kể từ khi tôi chào đời đến nay. Chúng ta không cần phải để ý đến ánh mắt của người khác, chúng ta có thể tay trong tay đi dưới ánh mặt trời, tôi có thể hôn em, ôm em. Hơn nữa tất cả mọi người đều cho rằng em là của tôi, chúng ta là tình nhân, thậm chí đến lúc cuối cùng bản thân tôi cũng tin như vậy. Khi tôi nhìn vào mắt em, tôi đã cho rằng em thực sự yêu tôi. Cho nên sau đó khi em nói với tôi, em quyết định ly hôn với "anh ta", em không biết được tôi vui đến nhường nào đâu! Loại cảm giác này giống như tôi có được toàn bộ thế giới. Chỉ là cuối cùng tôi phát hiện, thực ra tôi không có được may mắn như vậy. Tất cả chỉ là giả dối, khi em tuyên bố phải rời khỏi tôi, nó lập tức sụp đổ. Cuối cùng tôi đã biết kết quả mình lo lắng đã tới, nhưng tôi không có cách nào trách em mà chỉ có thể tự trách bản thân. Cuối cùng tôi đã hiểu được sâu sắc bất luận chuyện gì cũng đều phải trả giá, đây là chân lí vĩnh viễn không thay đổi được. Tinh thần tôi sa sút mất mấy tháng, đối với tôi mà nói đó là giai đoạn đen tối nhất trong cuộc sống. Tôi không có hứng thú với bất cứ chuyện gì, tôi không quan tâm người khác đang làm gì, rốt cuộc thế giới này trở nên như thế nào. Tôi chỉ biết mình khó chịu muốn chết! Tôi từ chức, từ chối gặp gỡ mọi người, ngay cả cha mẹ tôi. Cả ngày tôi ru rú trong nhà trọ, hiếm khi ăn uống, chỉ khi thực sự đói đến mức không chịu nổi mới nhấm nháp tạm thứ gì đó. TV bật cả ngày, nhưng tôi không biết trên đó phát gì, thậm chí không biết mình đang nghĩ gì. Sau đó có một ngày chị Tố Trân đến mắng tôi, thế là tôi bật khóc. Sau khi chị ấy đi, một mình tôi vẫn ngây người trong nhà trọ, trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ mình không thể tiếp tục sống như vậy nữa! Vì thế tôi xốc lại tinh thần, quyết định chấp nhận "đề nghị" của em đi Boston. Tôi nghĩ mình phải thay đổi, tôi phải làm gì đó mới có thể lôi mình ra khỏi "đầm lầy". Nếu tôi không làm gì thì sẽ không có ai kéo được tôi ra. Sau đó vào ngày mùng năm đầu năm nào đó, tôi cất bước đi, tất cả giống như trước đó tôi đã nói cho em. Tôi dùng hết sức lực để thích ứng với hoàn cảnh mới, vì thế dần dần thời gian trôi qua, tôi trở nên chẳng còn đau khổ nữa. Tôi nghĩ cuối cùng đã thoát khỏi bóng ma, vượt qua chuyện này rồi. Tôi trở nên chín chắn, rộng lượng hơn. Chỉ là mọi chuyện không hề đơn giản như tôi nghĩ. Khi tôi bắt đầu thích ứng với hoàn cảnh mới, sau đó xung quanh tôi xuất hiện rất nhiều phụ nữ, tôi thử qua lại với một người trong số đó. Nửa năm sau cô ấy đề nghị chia tay với tôi, nói chúng tôi vẫn nên làm bạn bè thì hơn, tôi rất bình tĩnh chấp nhận. Sau đó tôi lại qua lại thêm với mấy người nữa, nhưng gần như mỗi mối quan hệ chỉ duy trì được vài tháng. Tôi cảm thấy nghi ngờ, vì thế có một lần không nhịn được hỏi một cô gái trong số đó, kết quả cô ấy trả lời, cô ấy cảm thấy tôi không yêu cô ấy, cảm thấy tôi không tập trung cho đoạn tình cảm này, điều đó khiến cô ấy tổn thương. Hơn nữa cô ấy cảm thấy cho dù làm gì cũng không thể thay đổi được, cho nên cô ấy nghĩ chấm dứt thì tốt hơn. Từ đầu tôi cho rằng chỉ là cô ấy lấy cớ, vì thế tôi cố lấy dũng khí đi hỏi những cô gái trước đó. Có lẽ bởi vì họ đá tôi, nên vẫn đối xử với tôi rất tốt, khi tôi hỏi câu đó, điều khiến tôi chấn động chính là họ cũng trả lời như vậy. Vì thế tôi nhận ra vấn đề nằm ở mình. Sau đó tôi tự hỏi bản thân, rốt cuộc mình có vấn đề gì, tại sao lại khiến các cô ấy có chung cảm nhận như vậy? Cuối cùng tôi bình tĩnh suy nghĩ, sau khi trải qua cuộc trò chuyện dông dài với nhóm bạn gái cũ, tôi đã phát hiện hóa ra mình đã thay đổi, trở nên hiểu được phải bảo vệ mình thế nào để tránh khỏi tổn thương, nhưng đồng thời cũng không dám mở rộng lòng đi yêu một người. Hiểu được nguyên do của nó càng khiến tôi bất lực. Hơn nữa có một thời gian dài tôi cũng cho rằng đây không phải là vấn đề lớn. Tôi nghĩ sẽ tốt thôi, một ngày nào đó tôi sẽ gặp được một người phụ nữ mình nhiệt tình yêu thương, lúc đó tất cả vấn đề sẽ biến mất. Nhưng khi chúng ta gặp lại trên chuyến tàu từ Sapporo đến Otaru, khi tôi nhìn vào ánh mắt em, tôi đột nhiên nhận ra không thể, vấn đề này có lẽ sẽ đeo bám tôi suốt đời. Mấy hôm trước, em hay nửa đùa nửa giỡn hỏi tôi cô gái trong cửa hàng tiện lợi kia là ai, tôi không trả lời em. Song sự thật là cô ấy là vị hôn thê của tôi, chúng tôi quen nhau ở Boston, cô ấy nhỏ hơn tôi một tuổi, tính cách cởi mở, vô cùng hợp ý tôi. Chúng tôi có cùng sở thích và sở ghét, chúng tôi còn thường xuyên đồng thanh nói ra một câu nào đó. Rất nhiều lúc chúng tôi không cần giải thích gì với nhau hết, chỉ cần nhìn vào mắt nhau là hiểu. Tất cả những người chúng tôi quen biết đều khen chúng tôi xứng đôi, quả là trời sinh một cặp. Khi bọn họ nghe nói tôi đã cầu hôn với cô ấy, tất cả mọi người đều chúc phúc cho chúng tôi. Nhưng quan trọng nhất là cô ấy yêu tôi và tôi cũng vậy, đây là một sự thật không cần phải tranh cãi, chúng tôi sẽ có tương lai hạnh phúc. Nhưng từ khi chúng ta gặp lại nhau, từ khoảnh khắc ánh mắt em nhìn tôi, cuối cùng tôi đã nhận ra mình sai rồi. Tôi không có cách nào yêu cô ấy được như đã từng yêu em, thậm chí cả những người khác cũng thế. Tôi cho rằng mình đã quên mất em, cho là đã hoàn toàn chỉ yêu mình cô ấy, nhưng thực ra không có, tôi không hề quên em, cũng không quên được nỗi đau em đã gây ra cho tôi. Tôi nhận ra có những vết thương cả đời không thể xoa dịu được, tôi từng tự tin cho rằng đó là lời nói vô căn cứ, nhưng hiện tại tôi tin rồi. Bởi vì mỗi lần khi tôi nhìn vào mắt em, tôi nhìn thấy rõ được chính mình, nhìn tận sâu vào đáy lòng mình, nhìn thấy tôi từng yêu em như vậy, lại nhìn thấy sự bàng hoàng và sợ sệt của tôi chân thật nhất. Thực ra, tôi sẽ không và cũng không có cách nào yêu một người vô tư như trước, tôi trở nên giống như em, sau khi chịu tổn thương chỉ yêu bản thân mình đã trở thành bản năng. Sau chuyện xảy ra trong thang máy, hôm sau tôi lập tức từ chức. Tôi tự nhủ với bản thân còn có vị hôn thê, còn có cha mẹ, tôi quyết định quay về Boston. Ban đầu cô ấy cảm thấy khó hiểu, lúc trước tôi là người đề nghị về đây, hiện tại cũng là tôi nói rời đi, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn đồng ý. Chúng tôi quyết định qua Tết âm lịch sẽ quay về, tôi nói nếu tôi đã từ chức rồi thì nhân dịp này quay về tìm nhà. Vì thế tôi mua vé máy bay, một mình đeo ba lô đi. Song ma xuy quỷ khiến, chuyến bay của tôi lại quá cảnh ở Tokyo, lúc mua vé bọn họ họ tôi có muốn ở lại Nhật chơi vài ngày không, gần như là theo phản xạ, tôi nghĩ trước khi về Boston phải quay lại nơi này một lần, không vì gì hết, chỉ là tôi muốn quay lại xem thôi. Tôi đã nói gặp lại em ở đây, ở bên em, tất cả đều nằm ngoài tính toán, nhưng cũng là hợp lý. Dù em có tin hay không thì ngay từ đầu tôi đã từng thề đừng trở nên giống như em, nhưng tôi đã thua rồi. Đối với tôi mà nói cho dù quá khứ đã qua bao lâu, cho dù tôi đã trải qua chuyện gì, có được gì, mất đi gì, nhưng em vẫn là em. Em vẫn là liều thuốc độc trí mạng, là loại thuốc phiện không cai được. Tôi không muốn phản bội, làm tổn thương người khác giống như em, song trên thực tế cuối cùng tôi lại làm như vậy. Lúc ở bên em, tâm trạng của tôi rất phức tạp, vừa áy náy vừa đau khổ, nhưng cũng có cả đam mê và vui vẻ, nhưng tất cả chỉ có một kết quả là chết lặng. Tôi cảm thấy tôi vẫn còn yêu em, người tôi yêu nhất chỉ có mình em, tôi không muốn thừa nhận điều này, nhưng đây là sự thật. Song tôi đã không còn là tôi của ban đầu, tình yêu của tôi không thể còn được vô tư như xưa bao gồm cả em. Cho nên tôi biết chúng ta sẽ không thể vui vẻ được. Có lẽ vào một khoảnh khắc nào đó, chúng ta quả thật đã từng yêu nhau, nhưng thời khắc ấy đã qua rồi, con người không thể tìm lại quá khứ, không ai phủ nhận được điều này. Tôi không thể ở bên em, tôi phải trở về bên cô ấy. Tôi biết nếu tôi ở bên em, thế giới này sẽ có thêm một người như "tôi" bởi vì chịu tổn thương quá sâu nên không có cách nào hoàn toàn yêu người khác. Tôi không muốn làm như vậy, tôi không muốn làm tổn thương cô ấy, giống như tôi không muốn làm tổn thương em, giống như em luôn miệng nói "Tôi không muốn làm tổn thương cậu" vậy. Tôi chấp nhận lời giải thích và tự trách của em, tôi tin tưởng em, tôi đã không còn hận em nữa. Chỉ là cho dù tôi tin tưởng tất cả lời nói của em, nhưng không thể phủ nhận được sự thật là em từng làm tổn thương tôi. Chỉ sợ không có ai thay đổi được điều này. Tôi cảm thấy mình làm như vậy thật đê tiện, cũng làm tổn thương cả em nữa. Song tôi muốn nói hiện tại có lẽ tôi giống như em năm đó, trong lòng yêu một người, nhưng về phương diện khác lại không thể không lựa chọn ở bên người khác. Khi tôi nhận ra điều này, ngoài việc cảm thán số phận trêu ngươi thì không còn cách giải thích nào khác. Em có thể hận tôi, có thể mắng tôi, thậm chí có thể cầu cho tôi trải qua nỗi đau giống em, nỗi đau mà tôi chưa từng hiểu được, chỉ là lúc này, tôi phải làm như vậy. Tôi không biết sau này chúng ta còn có thể gặp lại hay không, nếu có hy vọng đó là lúc hai ta đã quên lẫn nhau. Tạm biệt. Chúc Gia Dịch" Tôi từng nhận xét lý trí thì cảm thấy đây là kết thúc hợp lý nhất, con tim thì mong muốn họ có một kết thúc hạnh phúc. Chỉ là khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế quá xa xôi, con người đều sẽ bị thực tế quất cho những nhát roi máu chảy đầm đìa rồi mới trưởng thành. Chúc Gia Dịch của năm 28 tuổi đã không còn là chàng trai xốc nổi, bồng bột, yêu hết mình không giữ lại gì cho bản thân của năm 25 tuổi. Chúc Gia Dịch của ngày xưa đã mất rồi, dù có là Tưởng Dao người cậu yêu thương nhất thì cậu cũng không thể trao trọn con tim như xưa. Bạn hỏi tôi sự lựa chọn của Chúc Gia Dịch có hợp lý không? Tôi vẫn sẵn sàng trả lời là hợp lý bởi cậu ấy là một người đàn ông biết chịu trách nhiệm cho những lựa chọn của mình. Tuy nhiên tôi vẫn hận cậu vì sự bất công của cậu đối với Tưởng Dao. Cô ấy của ba năm sau đã không còn quá nhiều động lực, cô ấy có thể già đi về số tuổi, nhưng linh hồn của cô ấy mỏng manh dễ vỡ hơn bất cứ lúc nào. Những nỗi đau trước kia không là há gì bằng cái cú đẩy mạnh mẽ cuối cùng của cậu. Nếu Tưởng Dao là Hannah trong phim "13 the reasons why" tôi nghĩ chắc cô ấy sẽ liệt kê hẳn n lý do về cậu là người khiến cô ấy đi đến bước đường cùng. "Không phải khúc tình ca" phơi bày hết tất cả mọi mặt xấu xí trong đời sống này: cuộc hôn nhân bế tắc mà không thể vứt bỏ, ngoại tình cả trong tư tưởng và thể xác, bạn bè hơn chục năm vẫn có thể sẵn sàng bán đứng nhau bất cứ lúc nào, con người luôn đặt lợi ích của mình lên hàng đầu, tự sát luôn là cách phụ nữ thường chọn khi níu giữ đàn ông. Nếu bạn muốn tìm một cuốn truyện màu hồng trong tác phẩm này thì không có đâu vì càng tìm bạn chỉ càng nghe thấy tiếng trái tim nát bấy. Nếu muốn tìm một liều thuốc hàn gắn trái tim tổn thương thì cũng xin đừng rớ vào vì nó là thuốc độc. Nếu muốn đọc giai xinh gái đẹp thâm tình thì có đấy chỉ là họ không ở bên nhau thôi. Nếu muốn có được bài học nào đó từ tác phẩm thì chắc chắn sẽ học được luôn phải yêu bản thân mình, đừng bao giờ đặt hết mọi thứ vào một người đàn ông. Phụ nữ cần phải có một sự nghiệp vững vàng để bảo bọc mình trong mọi thời khắc gian khó nhất, để mà ít nhất không có đàn ông thì bạn còn có công việc bận rộn vùi đầu để quên đi và còn có tiền cho những thú vui khác. Lời cuối muốn nhắn nhủ là đừng sống như Chúc Gia Dịch và Tưởng Dao. *** Review bởi: Cúnnn - fb/hoinhieuchu ----- “Không phải khúc tình ca”: Không phải khúc tình ca, là một lời thú tội Thật ra mình thường hâm mộ những cuốn tiểu thuyết thanh xuân, nhân vật trong đó luôn ngập tràn hơi thở trẻ tuổi, đầy dũng khí, dám yêu dám hận, dám nghĩ dám làm, yêu một người không sợ ngày mai, không sợ có được không sợ mất đi. “Không phải khúc tình ca” lại không phải một câu chuyện như thế. Đây là một bản nhạc thực tế, về những nhân vật như được ghép lại từ những đau khổ, những mặt xấu xí nhất của xã hội trưởng thành. Đối nghịch với thanh xuân, đó là cuộc đời tàn nhẫn, là những đôi giày cao gót bo bo giữ mình, là trái tim nguột ngăt chằng chịt vết thương, khao khát được yêu nhưng chẳng dám trao đi, là hèn nhác là chán nản, là bi kịch không lối thoát. Motip là truyện lồng trong truyện. Nhân vật “tôi” – Đinh Linh - là một tác giả trẻ bị mất cảm hứng sáng tác. Cô ấy đại diện cho mặt tối luôn bị phỉ nhổ của tình yêu – một người thứ ba. Thực ra cô ấy luôn giằng co giữa yêu và hận, bản thân Đinh Linh biết tình yêu của mình là sai trái, nhưng mặt khác cô quá si mê người đàn ông kia. Đến khi lương tâm dằn vặt không chịu nổi, đến khi nhận ra người tình quá kiên cứng, cô lựa chọn rời đi. Chạy đến thành phố Otaru xinh đẹp, tại đây Đinh Linh đã nghe đôi ba câu chuyện do ông chủ khách sạn thần bí kể lại. Người đàn ông không có tên ấy đã khiến Đinh Linh nhận ra giá trị thực của cuộc sống, của sai lầm, và cô bắt đầu sáng tác một câu chuyện mới ở Otaru này. Câu chuyện về Tưởng Dao – một người phụ nữ đầu ba, đang bị kẽo dãn giữa cuộc sống tạm bợ. Tưởng Dao từng yêu và kết hôn với Vương Trí Vĩ. Cô yêu người này trong những tháng ngày bất chấp nhất, từng hi vọng về tương lai tốt đẹp, cuộc sống hôn nhân trong mơ “một đời một kiếp một đôi người”. Nhưng trái tim màu hồng dần trở nên khiếm khuyết và vặn vẹo khi Tưởng Dao phát hiện Vương Trí Vĩ ngoại tình. Và áp lực từ cha mẹ, xã hội, gia đình và từ chính bản thân khiến Tưởng Dao cứ duy trì cuộc hôn nhân “hữu danh vô thực” này nhiều năm nhiều năm. Một cặp vợ chồng, một mái nhà như phòng khách sạn trống, một cuộc hôn nhân mà chính người trong cuộc cũng chẳng hiểu duy trì nó để làm gì? “Ông ăn chả, bà ăn nem”. Tưởng Dao có người tình, cô cho rằng đây là mối quan hệ tùy ý vui vẻ, gặp dịp thì chơi, biết trước tương lai sẽ kết thúc vậy chẳng bằng vui chơi đã đời? Chúc Gia Dịch trong lòng Tưởng Dao chính là như vậy. Một chàng trai trẻ hơn cô năm tuổi, hừng hực khí chất thanh xuân. Một người tình tuyệt vời, đôi khi dịu dàng, đôi khi biết làm nũng, đôi khi ghen tuông, đôi khi nhỏ nhặn nhưng vẫn dễ thương. Không bao giờ quá phận nhắc về chồng và những điều cấm kị trong cuộc hôn nhân gần như đổ nát kia. Sự thỏa mãn của cậu chỉ là cái gật đầu của cô sau câu hỏi: “Đêm nay em đừng về có được không?” Nhưng cũng chính tính cách ngông cuồng yêu hết mình đó của Chúc Gia Dịch đã kéo Tưởng Dao từ bể chai sạn trở về với tình yêu. Cô thừa nhận trái tim chằng chịt của mình đã lại yêu, cô từng quyết tâm ly hôn, chấm dứt ngày tháng tạm bợ để ở bên Chúc Gia Dịch, để cho cậu một “danh phận” rõ ràng. Thật sự lúc đọc mình cực kỳ ức chế với Tưởng Dao. Sự phản bội từ chồng đã làm tổn thương cô ấy quá sâu nặng, cô nàng trở thành một người bo bo giữ mình. Sự dùng dằng, thiếu dứt khoát, lo được lo mất của Tưởng Dao nhiều lúc khiến độc giả phát điên, phát điên! Nhưng nhìn vào quá khứ của cô ấy lại chẳng nói được gì. Rốt cục thì “người đáng thương ắt có chỗ đáng giận”, Tưởng Dao chắc chắn không phải hình mẫu phụ nữ mình thích. Cô ấy quá thông minh, cũng quá lý trí, sự lý trí ấy như con dao hai lưỡi vừa đâm bản thân lại tổn thương những người muốn tới gần. Còn nam chính Chúc Gia Dịch. Nói thế nào nhỉ, dù tác giả miêu tả cậu quá tốt đẹp, sự ngông cuồng lẫn dịu dàng, sự ngốc nghếch lẫn thẳng thắn của cậu khiến mình cảm giác đây là luồng sáng duy nhất trong toàn bộ câu chuyện. Nhưng vẫn không thể làm mờ đi sự thật rằng Chúc Gia Dịch là người thứ ba. Mặc dù cuộc hôn nhân đấy chỉ là sợi giây trước gió, chỉ là bên ngoài mạ vàng bên trong thối nát, thế nhưng phủ nhận sao được việc cậu ấy là người thứ ba? Chúc Gia Dịch cũng có đôi phần đại diện cho bản chất tàn nhẫn của xã hội, của trưởng thành. Hình ảnh ba năm sau, Chúc Gia Dịch trở lại, mà tính cách đàn ông trầm ổn hiện lên sau tổn thương của cậu ấy khiến mình đau lòng. “Đối với tôi mà nói, em đã trở thành thuốc độc, trở thành thuốc phiện, tôi nghiện em đến mức hỏng bét, nhưng không thể cai được.” Mình thương tiếc cho một tính cách từng rất góc cạnh, như viên ngọc chưa được mài giũa của năm xưa, nhưng sự thật vốn là như vậy, thời gian nào có bỏ qua cho ai? Nếu là năm ấy, Chúc Gia Dịch nhất định sẽ từ bỏ tất cả chạy theo tiếng gọi tình yêu phát ra từ trái tim cậu, không chút dao động, không chút lưỡng lự, nhưng về sau này, rơi vào trường hợp như thế, cậu ấy sẽ đặt tay lên trán tự hỏi, vậy còn bản thân mình, còn những người xung quanh thì sao? Học thương mình sau những tháng năm thương người chưa bao giờ là sai. Chúng ta ai cũng từng như Chúc Gia Dịch, nhưng rồi thời gian và xã hội nhất định sẽ biến chúng ta trở thành Tưởng Dao. Chính là mệnh, tránh không nổi. Cặp đôi chính có một chuyến du lịch ở Otaru, nơi Đinh Linh sáng tác về họ. Đây là khoảng thời gian hạnh phúc, ngọt ngào nhất của cả hai. Mượn lời Chúc Gia Dịch: “Có thể nói chuyến du lịch lần đó là một hồi ức đẹp nhất kể từ khi tôi chào đời đến nay. Chúng ta không cần phải để ý đến ánh mắt của người khác, chúng ta có thể tay trong tay đi dưới ánh mặt trời, tôi có thể hôn em, ôm em. Hơn nữa tất cả mọi người đều cho rằng em là của tôi, chúng ta là tình nhân, thậm chí đến lúc cuối cùng bản thân tôi cũng tin như vậy. Khi tôi nhìn vào mắt em, tôi đã cho rằng em thực sự yêu tôi. Cho nên sau đó khi em nói với tôi, em quyết định ly hôn với "anh ta", em không biết được tôi vui đến nhường nào đâu! Loại cảm giác này giống như tôi có được toàn bộ thế giới.” Không phải khúc tình ca, đây là một lời thú tội. Đinh Linh dằn vặt vì đã yêu sai, đã làm kẻ thứ ba Tưởng Dao dằng xéo vì đã ngoại tình, đã làm tổn thương người sau những tổn thương mình Chúc Gia Dịch, cậu ấy xuất hiện ở đây không phải thú tội, là chuộc lỗi. Truyện được dịch bởi Rabbitlyn, bản dịch xuất sắc thực sự, không hề thua kém bất kỳ cuốn sách xuất bản nào. Mượt mà, thuần nghĩa nhưng không làm mất đi cái tôi cá nhân của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu. Nhiệt liệt đề cử. Mời các bạn đón đọc Không Phải Khúc Tình Ca của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiên Sinh Đến Từ 1930
1930来的先生 - 白云诗 Thể loại: đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1x1, HE, có H. Số chương:  88 chương + x phiên ngoại Edit: Dờ thiếu hiệp Chuyển ngữ với sự cho phép của tác giả, cảm ơn chị rất nhiều ụwụ - --------------------------- Văn án: Mặc dù cậu là người mẫu không có tài năng gì, nhưng cậu có mặt nha. Không phải nói cứ có mặt là có cơm ăn sao??? Sao cậu vẫn chưa nổi??? Mong muốn được nỏi tiếng của người mẫu tuyến 38 đã dồn nén đến mức sắp hoá thành thực chất rồi. Sau đó cậu gặp được cơ duyên của mình: một đại kim chủ từ trên trời rơi xuống - Tiên sinh, anh nói anh đến từ năm 1930? Dân quốc xuyên hiện đại kỹ năng tình thoại max level ôn nhu phúc hắc tổng tài công x Hiện đại dương quang đơn thuần trước ngốc bạch ngọt sau thành đại thần thụ Phong cách của chương 1 không giống những chương sau. Không phải là trùng sinh chuyển kiếp. Hình thức nuôi thẻ R, nhân vật chính lúc đầu có vẻ vô dụng, chương 36 mới bắt đầu làm người một lần nữa. Xin hãy duy trì sự lý trí và kiên nhẫn. Không phải sảng văn, bàn tay vàng rất ít, là kiểu bùn nhão từ từ trát lên tường. Muốn vào phát sướng ngay thì xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng. Chuyện quan trọng phải nói ba lần. *** [review] TIÊN SINH ĐẾN TỪ 1930 | Bạch Vân Thi Tác giả: Bạch Vân Thi  Thể loại: đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1×1, HE, có H, Tình trạng bản gốc: Hoàn Tình trạng edit: Hoàn Edit: wattpad Văn án: Trừ khuôn mặt ra, cậu người mẫu tuyến 38 không hề có bất cứ tài năng gì, niềm mong muốn được nổi tiếng sắp tràn ra cả ngoài màn hình. Sau đó cậu gặp được phúc đức ba đời, một đại kim chủ bất ngờ từ trên trời rơi xuống — Tiên sinh, anh nói anh đến từ năm 1930? Dân quốc xuyên hiện đại kỹ năng tình thoại max level ôn nhu phúc hắc tổng tài công x Hiện đại dương quang đơn thuần trước ngốc bạch ngọt sau thành đại thần thụ Phong cách của chương 1 không giống những chương sau. Không phải là trùng sinh chuyển kiếp. Hình thức nuôi thẻ R, nhân vật chính lúc đầu có vẻ vô dụng, chương 36 mới bắt đầu làm người một lần nữa. Xin hãy duy trì sự lý trí và kiên nhẫn. Không phải sảng văn, bàn tay vàng rất ít, là kiểu bùn nhão từ từ trát lên tường. Muốn vào phát sướng ngay thì xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng, xin hãy đi đường vòng. Chuyện quan trọng phải nói ba lần. WARNING: Cách hành văn của tui không được tốt mọi người thông cảm nhé ^^ REVIEW LẦN NÀY CÓ SPOIL MỘT TÍ! CẨN THẬN!!! Review Trích lời editor: – Đây là đam mẽo quảng bá du lịch Nam Kinh. Đọc xong tự dưng muốn đi Nam Kinh. Phần lớn ảnh minh họa trong truyện đều đến từ những người đi phượt Nam Kinh sau khi đọc/nghe 1930 =)) – Không thế thân x3000. Ai nói tôi cắn á. – Quan trọng: Đừng vội kết luận bất kỳ nhân vật hay tình tiết nào khi chưa đọc hết toàn bộ truyện, bởi vì sẽ sai đấy. /=))))))/ Đây là một bộ truyện khiến cho toi vừa khóc vừa cười như 1 con điên :)) Cách tác giả hành văn rất hay, nhẹ nhàng nhưng không gây nhàm chán cho người đọc, cũng phải cảm ơn editor vì có thể chuyển ngữ mượt mà như thế, làm cho câu chuyện được truyền tải tới đọc giả một cách trọn vẹn nhất. Bắt đầu câu chuyện có lẽ các bạn sẽ cảm thấy Bạch Dương vừa ngu vừa dại vừa cao vừa ngạo, và có lẽ các bạn cũng sẽ có một cảm giác không được tốt với Bạch Dương. Cơ mà đừng vì thế mà drop nhé, vì đây là một bộ truyện thật sự hay luôn ấy. Có câu “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” và Bạch Dương chắc hẳn là 1 người như thế, phải nếm thử đắng thì mới có thể trưởng thành. Sẽ có nhiều tình tiết khiến các bạn cảm thấy rằng sao thụ trong này ngu thế lì thế, nhưng không riêng gì các bạn, ngay cả bản thân Bạch Dương ắt hẳn cũng cảm thấy như vậy, nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ khác, Bạch Dương ngày càng trưởng thành hơn, lớn hơn sau khi gặp nhiều biến cố trong sự nghiệp của mình. Còn về Kim baba, Kim gia gia, Kim tổng tài, Kim Thế An, thật sự là một công mà toi thích vô cùng. Kim baba xuyên từ dân quốc tới, đã từng nghĩ mình chỉ có thể yêu một mình Lộ Sinh, nhưng khi gặp Bạch Dương rồi mới biết được yêu thực chất là gì. Các bạn đừng nghĩ là Thế An yêu cả hai người Bạch Dương và Lộ Sinh nhé ^^ nâu nâu nâu (điều quan trong phải nói 3 lần), cái này thì toi không nói ra đây nhé, vì có lẽ Kim Thế An hiểu rõ hơn ai hết, các bạn cứ đọc truyện rồi sẽ hiểu thoii. Cơ mà khúc cuối nghe như kiểu Kim baba là một thằng tra công vậy =))) mọi người bình tĩnh nhé Có lẽ Kim baba và Bạch Dương chỉ có thể thuộc về nhau mà thôi, dù có trải qua bao nhiêu gian khổ đi chăng nữa thì đường nối sinh mệnh của hai người vẫn còn đấy, không thể đứt rời. Bên cạnh đó còn có cp Lý Niệm – Chung Việt nữa, khá hay, cơ mà sẽ phải trải qua một hành trình đầy gian nan để có thể có được tình yêu ^^ Lần review này mình thật sự muốn dành vài lời để nói về Kim Thế An xuyên từ hiện đại về quá khứ. Thật sự thì ngay đầu truyện mình không hề nghĩ rằng Kim Thế An này sẽ yêu một ai đó đích thực, sẽ không vì yêu nước mà cam tâm tình nguyện bỏ một cuộc sống giàu sang yên ổn để tham gia tòng binh kháng giặc. Đọc tới đoạn này thật sự là mình khóc rất nhiều luôn ấy, mình thật sự cảm thấy có lỗi với Kim Thế An lắm vì đã từng nghĩ hắn như thế. Nhưng hắn đã chứng minh rằng mình đã làm được, không hề vô dụng như những gì mọi người từng nghĩ. Rồi tới đoạn hắn sống tới hơn 80 năm sau, gặp được Thế An và Bạch Dương của hiện tại, yếu ớt mà nói rằng sau khi hắn chết đi thì hãy rải tro của hắn và Lộ Sinh trải theo dòng sông Trường Giang. Thật sự thì tình yêu của Kim Thế An dành cho Lộ Sinh làm mình rất cảm động, bây giờ ngồi viết review, trích lại những câu văn, mình vẫn còn phải khó. “Hắn đi cùng dòng thời gian, kháng chiến kết thúc, hắn rời khỏi Trung Quốc, bởi vì hắn không muốn nhìn một hồi loạn thế kia nữa. Sau Cải cách, hắn không nhịn được mà nhớ về tổ quốc, rốt cuộc cũng trở về cố hương.” “Thời gian vô tình như thế, có một số việc chính là định mệnh không thể thay đổi. Hắn gặp Lộ Sinh, đã là tam sinh hữu hạnh.” “Ngọc giai sinh bạch lộ, linh lung vọng thu nguyệt. Tên của cậu ấy vì Lộ Sinh mà đặt như vậy.” “Thời gian khúc chiết một đời một kiếp, phải chăng chỉ là một giấc mộng Tần Hoài?” Có lẽ hắn xuyên về quá khứ là một điều tốt trong nhân sinh của hắn, có thể gặp được Lộ Sinh, nhân duyên của mình, cũng có thể không nhìn thấy cảnh cha mẹ hắn đấu đá nhau vì công ty chứ không phải vì hắn. Có lẽ nhân sinh như thế là mãn nguyện rồi. Nghe nói cp này có một truyện riêng mà hình như chưa có ai edit, mình thấy tag là OE :(( tên truyện là Linh Lung Nguyệt cho bạn nào muốn tìm đọc nhé Phiên ngoại sẽ là một hồi cẩu lương của nam nam nữ nữ =))) mọi người vẫn hãy bình tĩnh nhé =)))) Lời cuối vẫn muốn nói là NHIỆT LIỆT ĐỀ CỬ !!!!! *** _ TIÊN SINH ĐẾN TỪ 1930 _ (Phần 2) Tác giả: Bạch Vân Thi Thể loại: Đam mỹ, dân quốc xuyên việt, hiện đại, đô thị, showbiz, ngọt, sủng, 1×1, HE, có H. ------ 4, Nếu hai phần review trước tôi đã giới thiệu với các bạn về hai nhân vật chính, thì đến đây không thể không bàn về tình yêu của họ - một câu chuyện tình yêu hết sức ngọt ngào và dễ thương, sẽ làm tim bạn quíu quíu! Chương 1, trong quá khứ, vì đam mê côn khúc mà Kim Thế An có nhận bao dưỡng một người tên Bạch Lộ Sinh. Tiếc rằng, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Bạch Lộ Sinh đem lòng yêu Thế An, trong khi anh chỉ xem cậu là tri kỉ, quý mến vì tài năng của cậu. Một tình yêu sai trái đã hủy hoại hai con người, cũng đẩy Kim Thế An vào cái chết thương tâm rồi trùng sinh đến hiện đại. Bạch Dương có gương mặt hoàn toàn giống với Bạch Lộ Sinh, cứ tưởng rằng là Bạch Lộ Sinh tái thế. Cũng vì lẽ đó, mà dường như rất nhiều người đã hoang mang rằng, liệu có chăng vì tình duyên dang dở ở kiếp trước mà Thế An đem lòng yêu Bạch Dương chăng? Câu hỏi này trở thành khúc mắt của rất nhiều người, và sau này cũng là cái gai gây trắc trở trong mối tính An Dương. Thế nhưng, càng đi sâu vào câu chuyện, ta mới thấy Bạch Dương là độc nhất vô nhị, cậu vốn không là thế thân của ai cả, cũng chẳng là bản sao của ai. Cậu tốt đẹp và thuần khiết nên hoàn toàn xứng đáng được Thế An yêu thương. Tình yêu của anh dành cho cậu trước sau một lòng, anh từng nghĩ “Tập tập minh châu, quang hà như chi, nhất triêu tại thủ, hạnh hạ như chi, lưỡng thế thù đồ, vô cảm trì chi” rằng “Anh cảm thấy mình đã phải lòng một người xa vời không thể với tới. Bởi vì quá tốt, cho nên đã định trước sẽ không thuộc về hắn”. “Thế An nghĩ, hắn đã hai kiếp làm người, những người hắn từng gặp, những con đường hắn đi qua thật sự kể không hết. Nhưng Bạch Dương quả thực là người đáng yêu nhất, hỏi cậu đáng yêu ra sao, hắn không thể trả lời rõ. Chính là chỉ cần cậu ở đó, cuộc sống của Kim Thế An sẽ trở nên đầy màu sắc, tâm hôn như bay lên chín tầng mây, nhẹ nhàng thoảng qua trong làn gió xuân” Lằn ranh giữa tình tri kỉ và tình yêu vốn dĩ rất mỏng manh. Giống như có những người chỉ có thể là bạn thân nhưng lại chẳng bao giờ có thể là người yêu. Tình yêu vốn là một thứ cảm xúc không thể nói lí lẽ, chỉ là trong một giây phút nào đó, khi gặp mặt được người đó, nhịp tim bạn bổng lạc nhịp mà thôi! Tôi thích câu chuyện không đi theo lề thói cũ, rằng tiền kiếp nhân sinh, chúng ta trùng sinh đâu nhất thiết để sửa chữa sai lầm trong quá khứ, mà đơn giản chỉ bởi vì tình yêu đích thực của chúng ta đang chờ đợi ở một nơi xa xôi nào đó, và ta cần phải tìm đến nó mà thôi! Trình tán tỉnh của Kim Thế An tiên sinh cũng độc nhất vô nhị. Bởi dù sao anh cũng là một “ông chú” đến từ năm 1930. Anh dùng lối nói trịnh trọng của người xưa, dùng lối nói cũ kỉ, tỏ tình bằng cách viết thư, đoạn thơ tôi trích phía trên cũng chỉ là một trong những thơ ca cổ mà Kim Thế An dùng để bày tỏ lòng mình. Ví như, “Đêm nay đêm nào, đưa thuyền theo dòng Hôm nay hôm nào, được cùng vương tử thuyền chung Xấu hổ làm sao, người không mắng mỏ Lòng muộn phiền mà không dứt, được quen vương tử Núi có cây, cây có cành, lòng mến chàng, chàng chẳng biết” Lời của người xưa vừa sâu kín nhưng cũng đầy tình cảm nồng nàn, cứ thế rót đầy mật vào tim gan người đọc. Tình yêu của Kim Thế An và Bạch Dương say đắm mà quấn quít lại mang một màu sắc rất riêng chỉ có ở họ mà thôi. Họ cùng nhau đi qua biết bao thử thách, cùng nhau học hỏi và trưởng thành. Tình yêu đó không đáng để ngưỡng mộ hay sao? 5, Trái ngược với nét bình hòa của hai nhân vật chính, câu chuyện của những nhân vật phụ như Chung Việt, Lý Niệm, Lý Kim, Tiểu Khương lại đầy phức tạp và rắc rối hơn nhiều. Chung Việt đam mê âm nhạc nhưng bị tât nói lắp nên không cách nào thành nghệ sĩ. Chỉ đến khi gặp Bạch Dương cậu mới có cơ hội để tỏa sáng. Nhân vật đặc biệt nhất phải kể đến là Lý Niệm. Con người anh ta lạnh nhạt và đầy lí trí, dường như bất khả xâm phạm. Trái tim anh ta thực sự là dành cho ai? Anh ta luôn toát ra vẻ tự hành hạ bản thân, vậy nguyên nhân xâu xa là gì? Lý niệm ẩn chứa quá nhiều bí ẩn, mà khi bạn đã tìm ra được lại là một hồi thống khổ bi thương mà mãi mãi anh không muốn đối mặt. Những con người này mỗi người một cách yêu, có kẻ thầm lặng, có kẻ kiên trì, có kẻ bất chấp, có kẻ hi sinh cũng có kẻ ích kỉ - nhưng mỗi người sẽ cho ta một trải nghiệm và suy ngẫm nào đó, đáng thương hay đáng trách, kết cục cũng là tổn thương lẫn nhau. Đến cuối cùng, đâu mới là cách để đi đến hạnh phúc. Bạn đọc sẽ hồi hộp đến tận những chương cuối cùng để tìm ra câu trả lời 6, Như tôi đã nói, “Tiên sinh đến từ 1930” là một cuộc hành trình dài đưa bạn khám phá rất nhiều điều mới mẻ, không chỉ có lịch sử, địa lý, thơ ca, tình yêu, tình bạn, tình tri kỉ, nỗi hận thù mà còn là thế giới giải trí lắm chiêu nhiều trò. Cùng một câu chuyện, chúng ta đến với cả hai lĩnh vực của nghệ thuật là điện ảnh và ca hát. Những chiêu trò nào để lăng xê một người ca sĩ, những yếu tố nào để khiến một diễn viên thành công. Làm cách nào để chống lại xì – căng – đan. Một bộ phim được quay và duyệt qua từng khâu như thế nào. Có thể nói, tác giả đã dựng nên một khung cảnh rất chân thực về giới giải trí, những thế lực, những câu chuyện nghề, chuyện đời trong đó. 88 chương truyện thôi, ấy vậy mà Bạch Vân Phi đã thực sự truyền tải được rất nhiều điều thú vị trong câu chuyện của mình, mà để viết hết, chắc hẳn tôi còn phải ra thêm phần 3,4 cho bài review này. Đây là một câu chuyện mà tôi hi vọng sẽ được thật nhiều người yêu thích và thưởng thức nó, một tác phẩm sẽ để lại trong lòng chúng ta thật nhiều dư vị. Bài review này, tôi có sử dụng bản dịch của editor Dờ Thiếu Hiệp. Cảm ơn bạn đã đem đến một bộ truyện thật hay và ý nghĩa, cảm ơn vì công sức và tình yêu mến mà bạn dành cho nó. Tất cả chúng ta đều vì yêu mà đến với bộ truyện này Mời các bạn đón đọc Tiên Sinh Đến Từ 1930 của tác giả Bạch Vân Thi.
Thiên Triều Quỷ Sư
Tình trạng bản gốc: 102 chương + 2 ngoại truyện hoàn Thể loại: huyền huyễn, hiện đại, điều tra vụ án, 1 x 1, nhiều couple phụ, HE. Nhân vật chính: Tư Đồ Bách x Ân Thịnh Editor: Vis Trên đời này liệu nếu cho người cơ hội quay trở lại lúc mới bắt đầu đi vào con đường tình yêu này thì liệu sự lựa chọn của người để yêu người đó say đắm có còn hay không? Phu Phu cùng nắm chặt tay nhau, một bên là phải tiếp tục điều tra phá án, thì phần còn lại là những mãnh vỡ của ký ức, nếu được lựa chọn một lần nữa thì liệu sự lựa chọn của người sẽ là cái gì??? Thần quái, quỷ dị... Những vụ án kỳ bí cứ lần lượt xoay quanh quỷ sư và đội trưởng đội cảnh sát hình sự khiến hai người bọn họ phải một truy một đuổi phối hợp cùng nhau tìm ra mấu chốt... *** THIÊN TRIỀU QUỶ SƯ Mạc Thanh Vũ dtv-ebook.com Chương 1 Mùa đông năm 2011, vào đêm giáng sinh... Chỉ còn một tuần nữa là bước sang năm mới. Trên con đường cái phồn hoa của thành phố A, tiếng mọi người cười nói vui vẻ khiến âm thanh huyên náo vang lên không dứt, ngã tư đường dần kẹt xe nghiêm trọng. Hàng chục chiếc xe cảnh sát phải canh giữ một bên để bảo toàn trật tự. Trong quảng trường chiếc loa phát thanh liên tục lặp đi lặp lại "Xin đừng chen lấn, xô đẩy để tránh không giẫm đạp lên người khác..." vân vân và mây mây. Cùng thời điểm đó, không khí ở một nơi khác cách quảng trường hai khu phố lại hoàn toàn trái ngược với nơi náo nhiệt này. Những dải băng cảnh giới tuyến màu vàng giăng khắp nơi khiến người qua đường không khỏi tò mò sợ hãi, nhưng chỉ lát sau đều được giải tán để tránh làm rối loạn hiện trường, các cảnh sát viên nhanh chóng lấy lời khai của người dân xung quanh. Bên ngoài cảnh giới tuyến còn có một lượng lớn xe cảnh sát làm không khí trở nên thật trầm trọng pha lẫn chút khẩn trương. Đây vốn dĩ là một căn hộ bình thường, có tất cả bảy tầng. Cùng một kiểu kiến trúc như vậy đối với những tiểu khu* khác cũng gặp không ít, từng nhà trong tiểu khu đều được xây san sát nhau. Chung quanh cây cối lại không nhiều, ra khỏi cửa tòa nhà nào là hiệu cắt tóc, siêu thị, lại còn có một trường tiểu học công lập phía đối diện. Đêm giáng sinh, ở mọi nơi đều náo nhiệt, không ai nghĩ tới sẽ có án mạng xảy ra. Xe cứu thương vừa mới rời khỏi thì người bảo an của tiểu khu liền theo cảnh sát lấy lời khai, đó là một ông chú khoảng bốn mươi tuổi, vì quá khẩn trương mà mồ hôi lạnh trên đầu không ngừng tuôn chảy. Đêm mùa đông thật khó tránh khỏi mọi nơi đều bị tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc phủ kín. "Cái gì? Không không không...Điều đó là không thể nào." Người nọ nuốt nước miếng đánh ực, đối vị cảnh sát trước mặt mà nói: "Chỗ này của chúng tôi vốn là một tiểu khu yên bình, không thể có việc như vậy xảy ra được." "Ai cơ? Cậu vừa nói người báo án là cô gái kia sao? Đó là con gái út của ông Mao...Đúng rồi, ông ta có ba người con, còn có hai đứa con trai lớn." "Anh em Mao Dương và Mao Hâm không sống ở đây, tôi nghe nói họ sống ở biệt thự tại vùng ngoại ô...Đúng đúng, gia đình họ rất giàu có, nhưng mà ông Mao không thích phô trương, chỉ muốn sống như những người bình thường..." "Vâng sao cơ? Ở bao lâu rồi hả?...Được khoảng một hai năm rồi, ông Mao thân thể vẫn còn tốt lắm, mỗi ngày đúng sáu giờ sáng liền thức dậy tập thể dục, vợ ông ta mất sớm...con gái của ông ấy sao? Cậu nói con bé ấy hả? Con bé cũng không tồi, chỉ có nó mới tự nguyện dọn đến chăm sóc cho cha mình..." Bầu trời bắt đầu nổi tuyết. Phía nam thành phố thường rất ít tuyết, nhưng năm nay so với năm ngoái lạnh hơn rất nhiều. Tuyết rơi giữa đêm như thế này so với mưa cũng chẳng khác gì nhau, rơi xuống thấm sâu vào lớp quần áo khiến người ta không khỏi có chút cảm giác ẩm ướt khó chịu. Ở phía này, Vương Tiểu Nhị một bên nghe bảo an khai báo, bên kia liền quay đầu hướng nam nhân cao lớn đang đi tới. "Sếp, có manh mối gì không?" "Ừ, có."Nam nhân thành thật đáp nhưng rồi lại tùy tiện nói: "Manh mối chính là lão tử đây đói bụng lắm rồi, các người muốn hỏi đáp gì thì nhanh giùm cái, xong rồi thì đi ăn một bữa ra trò nào!" Vương Tiểu Nhị đảo mắt chán nản không nói nên lời, may mắn thay mọi người đối với tính khí của Tư Đồ đã sớm được miễn dịch. Rồi cậu khoát tay với người bảo an ý bảo có thể đi, đồng thời cũng sắp xếp lại toàn bộ bản ghi chép cùng cây bút lông chuẩn bị rời khỏi. Nhưng cậu còn chưa kịp nhấc chân thì ông chú bảo an kia dường như nhớ ra điều gì, đột nhiên "Ôi chao" một tiếng. "Cậu cảnh sát." Hàng lông mày của ông ta hơi nhíu lại như thể không biết có nên nói ra hay không, chần chừ một lúc, mới nhỏ giọng kể: "Mặc dù xế chiều ngày hôm nay không có gì xảy ra...nhưng đêm qua, có một chuyện rất kỳ lạ." Tiểu Nhị vừa nghe thầy liền nhướng mày, nhìn cấp trên một cái rồi vội mở sổ ghi chép ra, dùng miệng giật nắp bút xong liền nhìn về phía bảo an, ý bảo ông ta tiếp tục. "Đêm qua...tầm khoảng hai giờ khuya, lúc đó tôi còn đang ngồi trong phòng trực, chờ cho tới ba giờ thì sẽ đổi ca với đồng nghiệp khác. Bởi vì tiểu khu này của chúng tôi có tới ba lối ra vào nên tôi phải trông chừng bằng cách coi camera ở phòng trực ban." Ông chú bảo an liếm liếm đôi môi khô khốc rồi nói tiếp: "Tôi ngồi coi TV trong phòng trực ban, vì trời khá lạnh nên tất cả cửa sổ đều được khép lại thật chặt. Vốn dĩ điều đó bình thường thôi, nhưng lạ chính là ở chỗ tất cả cửa sổ đều đã đóng kín...vậy mà đột nhiên tôi lại thấy rùng mình, giống như có gió thổi qua cổ áo..." Ngừng viết một chút, sắc mặt Vương Tiểu Nhị trở nên tái đi, trên đời này thứ cậu sợ nhất chính là những việc ma quái mà vừa vặn việc cậu đang nghe lại thập phần ma quái, càng nghe cậu nhóc lại càng xuống sắc. Người bảo an lại không biết chính mình đã dọa cậu cảnh sát trước mặt tới mức nào rồi, cứ thế mà nói tới: "Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, liền đứng lên xem thử cửa sổ có đóng lại kỹ hết hay chưa, khi đi đến cửa sổ phòng trực lại vô tình liếc qua phía tòa nhà..." Ông chú đó vừa nói vừa đưa tay chỉ vào khung cửa sổ nơi xảy ra án mạng: "Rồi tôi từ dưới này nhìn lên trên đó, không hiểu sao bên trong lại có ánh sáng phát ra." "Thử hỏi cậu thấy có lạ không a~, rõ ràng đã hơn nửa đêm, trên cửa sổ lại có ánh sáng rất dễ thấy. Lúc đầu cứ tưởng nhìn lầm, lát sau nhìn kỹ lại thì đúng là có ánh sáng, hơn nữa ánh sáng đó rất thất thường, không có chỗ nào trông giống như từ đèn điện phát ra cả." Vương Tiểu Nhị không còn sức để ghi chép nữa rồi, ho khan một tiếng, toàn thân run rẩy nổi hết cả da gà. Không giống với Tiểu Nhị, Tư Đồ trái lại còn cảm thấy hứng thú vô cùng, hỏi: " Ông không đi lên đó kiểm tra à?" "Không có." Ông chú bảo an thành thật lắc đầu: "Khi tôi cầm đèn pin chuẩn bị ra ngoài kiểm tra liền cẩn thận ngó lên xem lại lần nữa thì ánh sáng đó đã biến đâu mất rồi." "Cũng có thể là tôi hoa mắt....biết đâu là ánh đèn ne-on trên đường hay gì đó rọi vào..." Ông chú bảo an chà xát hai tay, không biết làm sao liền hỏi: "Chuyện đó với án mạng có liên quan gì đến nhau không?" "Có liên quan hay không còn chưa biết được, bất quá những lời ông vừa nói cũng là một đầu mối tốt." Tư Đồ nhún vai nhìn Vương Tiểu Nhị, ra hiệu ý bảo đi thôi. "Đội phó đâu rồi a?" Tiểu Nhị khép sổ ghi chép lại, nhón chân nhìn nhìn về phía sau Tư Đồ, ánh sáng đỏ hồng nhấp nháy phát ra từ đèn xe cảnh sát giữa màn đêm đen kịt hòa cùng sắc vàng của cảnh giới tuyến lại càng thêm phần nào quỷ dị. "Cậu ta còn đang sắp xếp người điều tra hiện trường xung quanh."Tư Đồ Bách thản nhiên nói rồi rút điếu thuốc lá từ túi áo ra đưa lên miệng, hàng lông mày đen đậm khẽ nhướng khiến khuôn mặt anh tuấn thập phần bá đạo: "Cậu bảo Tiểu Lý mau đem tin tức trong bệnh viện tổng hợp lại đầy đủ cho tôi, những người khác có thể ra về, ngày mai mới thảo luận tiếp ở cảnh cục." "Chỉ vậy là xong hết rồi sao?" Đồng nghiệp Tiểu Nhị của chúng ta tỏ ra vô cùng dị nghị: "Còn chưa tới nửa giờ đồng hồ mà." "Nửa giờ đồng hồ là đã quá chậm trễ rồi."Tư Đồ Bách nhìn cũng không thèm nhìn đối phương một cái liền quay mặt bỏ đi: "Tiểu tử nhà cậu tốt nhất hãy nên học hỏi, phải biết rằng đây là kinh nghiệm." "Kinh nghiệm quái gì chứ?"- Cậu cảnh sát nhỏ hầm hừ hai tiếng rồi nhanh chân theo nam nhân trước mặt ra khỏi tiểu khu, đi thẳng đến hai chiếc xe cảnh sát màu đen phía trên cửa xe có in logo của cảnh cục hình sự. "Trong nhà không có dấu vết gì cho thấy có ẩu đả, tài sản có giá trị vẫn còn nguyên vẹn, hơn nữa ổ khóa của cửa sổ cũng không bị cạy phá." Tư Đồ dựa lưng vào cửa xe, khoanh tay nhìn chăm chăm thủ hạ của mình. Vương Tiểu Nhị đắc ý nói tiếp: " Bảo an nói không thấy có người khả nghi, hàng xóm chung quanh cũng không nghe thấy có tranh cãi hay ẩu đả gì, nên có thể loại trừ phương án có trộm đột nhập vào nhà." "Thời điểm con gái Mao Đại Sinh phát hiện ra cha mình thì ông ấy đã tử vong, cô ta tan sở lúc năm giờ chiều, nhưng từ lúc phát hiện cha mình cho tới lúc báo cảnh sát cách nhau tới một tiếng rưỡi đồng hồ, có ẩn khúc gì chăng?" Tiểu Nhị theo thói quen hai tay duỗi thẳng bên người một cách nghiêm túc, tiếp tục nói: "Mao Mẫn là người đáng ngờ nhất, nhưng thời điểm ông Mao tử vong cô ta đúng là có chứng cứ vắng mặt tại hiện trường, các đồng nghiệp khác trong công ty đã xác nhận, buổi chiều cô ta luôn ở văn phòng làm việc." "Lúc nãy cậu lấy được tin gì từ người bảo an?" Tư Đồ thổi ra một làn khói thuốc mờ ảo, gảy nhẹ điều thuốc, tro tàn lần lượt rơi xuống đất. "Mao Đại Sinh còn có hai người con trai đang sống tại biệt thự ở vùng ngoại ô, nghe nói nhà họ Mao rất có tiền, mà những người trong nhà luôn rắp tâm giành cho bằng được khối tài sản khổng lồ kia, vậy nên ông Mao còn chưa quyết định được ai là người tiếp quản công ty." Tiểu Nhị nói tới đây, hình như nghĩ tới cái gì, lông mày hơi nhíu lại: "Sếp, ý của anh là...Mao Mẫn trước khi báo án chính là cố gắng tìm cách liên lạc cho hai người anh trai?" Nam nhân khóe miệng khẽ nhếch: "Công ty của gia tộc càng lớn bên trong lại càng khó tránh những tranh đấu phức tạp. Mao Mẫn là người như thế nào trước mắt khó mà biết được, nhưng hai người con trai của Mao Đại Sinh đến bây giờ còn chưa xuất hiện, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy được hai anh em đó chẳng phải hạng tốt lành gì." "Cái kia..."Vương Tiểu Nhị mở to mắt chớp chớp mấy cái nhìn nam nhân trước mặt dường như muốn hỏi bước tiếp theo nên làm thế nào. "Lúc nãy bảo an nói những lời không hay đó, cái kia,..." "Cũng không nhất định, có lẽ là ông ta nhìn lầm rồi." Tư Đồ trầm mặc một chút, hờ hững: "Vẫn chưa có chứng cứ xác thực lời ông ta nói..." "Sếp!" Đang nói, từ bên trong tiểu khu lại xuất hiện một nam nhân mặc cảnh phục tiến ra. Diện mạo của nam nhân vừa xuất hiện kia thoạt nhìn rất mạnh mẽ chính trực, nhưng lại thiếu mất một chút thận trọng cùng thành thục, mà vì vậy nên mị lực của anh ta cũng giảm đi phân nửa. Liếc mắt một cái anh ta liền nhìn thấy đại nam nhân đang thong thả tựa người lên cửa xe trước mắt, trên mặt anh không khỏi lộ ra vẻ bực tức, vài bước chân liền đi tới gần. "Tiểu Lý vừa rồi gọi điện thoại báo, thời gian tử vong của nạn nhân là vào khoảng 2 giờ chiều, không tìm thấy chấn thương nào bên ngoài lẫn bên trong cơ thể, đồng thời cũng không phải do ngộ độc mà chết." Tiểu Nhị đứng một bên nghe xong liền giật mình: "Tự nhiên tử vong?" "Vấn đề liền nằm ở chỗ này đây." Nam nhân nhíu mày, trên tay còn đang nắm chặt điện thoại: "Pháp y nói nguyên nhân Mao Đại Sinh tử vong là do bệnh tim đột ngột tái phát, nhưng điều tra hết tất cả những hồ sơ bệnh án của ông Mao phát hiện từ trước tới giờ ông ta căn bản không hề mắc chứng bệnh này, phải nói là toàn bộ người trong nhà ông ta căn bản không ai mắc chứng bệnh này mới phải." Vương Tiểu Nhị sửng sốt, trong lòng chợt bồn chồn. Gần nửa năm rồi chưa gặp phải một tình huống quỷ dị như vậy, thật khiến cho cả bọn phải thận trọng cảnh giác. Không khí huyên náo, nhộn nhịp của đêm Giáng sinh chợt lắng xuống đến mức đáng sợ, cả ba người bọn họ trước đây đã từng cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện kỳ lạ ma quái, mà bây giờ những chuyện đó cứ lần lượt hiện lên thật rõ rệt. "Đội phó Hồ...Trời tối thế này, đừng nói những lời quỷ dị như vậy a."- Tiểu Nhị run rẩy không ngừng. Hồ Diệp đương nhiên cũng có suy nghĩ tương tự Tiểu Nhị, hai người đồng loạt nhìn về phía Tư Đồ Bách mồm đang ngậm điếu thuốc lá, đầu ngửa ra sau, mắt thì híp lại không biết đang suy nghĩ gì. Hồ Diệp giơ tay cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi đến, sau khi nghe xong liền bổ sung: " Vừa rồi Mao Mẫn từ bệnh viện gọi tới, yêu cầu hủy bỏ việc báo án, toàn bộ đều là...hiểu lầm..." "Ừ..." Tư Đồ gật gật đầu, đem điếu thuốc trên miệng quẳng xuống đất dẫm nát, rồi nhặt lên ném vào thùng rác bên cạnh. "Bọn họ muốn như thế nào thì làm như thế đấy đi, chúng ta đi ăn cơm, ăn cơm thôi nào!" Nói xong mở cửa xe ngồi vào ghế lái, ngón tay gõ nhẹ lên cửa kính, như muốn thúc giục hai người bên ngoài mau lên xe. Hai người kia khẽ nhìn nhau, đều thấy trên mặt đối phương có chút bất đắc dĩ nhưng lại không biết nói gì cho phải, đành nhún vai mở cửa ngồi vào trong xe. Mãi cho đến khi chiếc xe lăn bánh ra khỏi khu vực đó, Vương Tiểu Nhị ngồi ở hàng ghế sau rốt cục cũng không nhịn được nhỏ giọng hỏi nam nhân bên cạnh. "Đội phó...cái này là án tử hay là..." "Ừm..." Hồ Diệp gật đầu, bắt chước Tiểu Nhị thật nhỏ giọng nói: "Tôi cũng cảm thấy được gì đó, có lẽ...phải gặp lại người kia rồi." *tiểu khu: trong đây có ý chỉ một khu dân cư. Mời các bạn đón đọc Thiên Triều Quỷ Sư của tác giả Mạc Thanh Vũ.
Niên Hoa
Editor: Mr.Downer  Thể loại: Hiện đại, ấm áp, tình hữu độc chung, HE. Độ dài: 21 chương và 2 phiên ngoại. Diễn viên chính: Thẩm Lạc x Hạ Nhất Dương Không còn gì có thể biến thái hơn lại còn ẫn nhẫn cố chấp công cùng với tiểu thụ ngoan ngoãn đáng yêu. Hỗ sủng, tình yêu cuồng theo dõi. Tránh lôi: Thiên về hiện thực văn, bối cảnh vẫn là Tô Châu, công thụ đều sắp 40, không thể một chút kinh nghiệm tình dục cũng không có, như vậy không thực tế, nhưng thói quen của tôi chính là sau khi hai người cùng một chỗ chỉ có lẫn nhau. Chậm nhiệt văn, độ ngọt về sau tuyệt đối tăng mạnh, mong các bạn nhẫn nại. *** [Review] Niên hoa – Tĩnh Thủy Biên Posted by KAN NO AME on 06.09.2018 Nói thế nào nhỉ, mình thích giọng văn Tĩnh Thủy Biên, rất đỗi dịu dàng, phảng phất nét u buồn. Rõ ràng nội dung câu chuyện rất tươi sáng, cũng tràn đầy hy vọng về tương lai, nhưng mỗi khi đọc mình vẫn thấy man mác buồn… Giống Tháng năm qua, bối cảnh Niên hoa vẫn là vùng sông nước Giang Nam êm đềm, nơi tình yêu giữa Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương đơm hoa kết quả. Dung lượng câu chuyện chỉ có 21 chương, rất ngắn, không dài, thế nên tình yêu giữa họ cũng giống như nét bút thoảng qua, nhưng đẹp. Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương gặp nhau vào tháng năm đại học, hai thiếu niên năm ấy thích nhau, nhưng không có duyên, một người ra nước ngoài, một người ở lại tiếp tục lập nghiệp. Hạ Nhất Dương chờ Thẩm Lạc 15 năm, dù cho hắn có nói có thể sẽ không quay lại, ngày ngày xem trộm instagram của hắn, của bạn gái cũ hắn. Thẩm Lạc xa Hạ Nhất Dương từng ấy thời gian, hắn đếm cả từng ngày. Vì sao lại xa nhau? Vì sao lại ra nước ngoài? Vì gia đình hắn phát hiện ra tính hướng của hắn, đưa hắn vào trại chữa bệnh. Trong khoảng thời gian ấy, hắn vẫn luôn bảo không chữa được đâu, ừ đúng rồi, không phải là bệnh, chữa cả đời cũng không khỏi. Thẩm Lạc không chụp người, trên instagram chỉ toàn ảnh phong cảnh, cả đời này hắn chỉ chụp duy nhất người hắn thương. Ok, vậy thôi, cũng chẳng có gì để spoil cả, cả câu chuyện rất nhẹ nhàng, nói gọn lại chính là chuyện tình lãng mạn giữa đời thường của hai ông chú sắp 40, chi tiết hơn nữa thì, các bạn tự mình đọc và cảm nhận nhé! ^^ *** - NIÊN HOA - Tác giả: Tĩnh Thủy Biên Thể loại: Hiện đại, ấm áp, tình hữu độc chung, gương vỡ lại lành, HE. Độ dài: 21 chương và 2 phiên ngoại. Diễn viên chính: Thẩm Lạc x Hạ Nhất Dương Giới thiệu tóm tắt: Thật biến thái ẩn nhẫn chấp niệm công x túng túng ngoan ngoãn trung khuyển thụ. Hỗ sủng, tình yêu cuồng theo dõi. _______ "Niên hoa tố cẩm, tương phùng vị vãn, hoa khai tịnh hảo, tuế nguyệt an nhiên." (Dịch nghĩa: Cuộc đời tươi đẹp, gặp nhau chưa muộn. Hoa nở bình yên, ngày tháng an nhiên.) Truyện kể về chuyện tình giữa hai lão trung niên Thẩm Lạc và Hạ Nhất Dương. Thuở thiếu thời, trong mắt mọi người xung quanh, họ là kì phùng địch thủ thường xuyên cạnh tranh với nhau. Hơn hết, giữa họ còn là một bóng hồng để họ càng ra sức giành lấy. Nhưng ai biết, ngay cả họ cũng không biết, đối phương lại ôm ấp tình cảm sâu kín với mình. Rồi biến cố xảy ra, hai người xa nhau cho đến mãi khi họ đã U40 mới gặp lại. Trong thời gian đó, thực ra Hạ Nhất Dương luôn âm thầm theo dõi insta của Thẩm Lạc, âm thầm đếm từng người bạn gái khác nhau của anh. Khi họ gặp lại, một cuộc thả thính, người đòi ăn người tình nguyện bao ăn diễn ra cả tháng trời. Bạn đọc sẽ hồi hộp chờ đợi đến khi nào ván bài mới được lật ngửa, và cũng sẽ cảm thấy hứng thú với màn tung hứng của hai anh già. Xuyên suốt truyện, có lẽ bạn sẽ luôn nghĩ Hạ Nhất Dương là người thiệt thòi hơn,nhưng mãi sau bí mật mới hé lộ. Trong cuộc tình này, Thẩm Lạc đã vì anh mà nặng tình mà trả giá quá nhiều. Tưởng chừng đây chỉ là một cuộc tình nhẹ nhàng nhưng thật ra trong đó chứa rất nhiều hỉ nộ ái ố, thầm lặng chịu đựng và hi sinh làm người ta cảm động. Cuộc tình thú sau đó của hai người cũng rất hưng phấn. Mọi người nên đọc nha~~ *** Trước đây mình đọc khá ít truyện của Tĩnh Thủy Biên và sau khi đọc xong "Niên Hoa" thì điều khiến mình bực bội và hối tiếc đó chính là tại sao mình không đọc cuốn này sớm hơn, tại sao Tĩnh Thủy Biên lại viết cuốn này ngắn như vậy? :
Nhạt Màu
Edit: Mèo Xù Thể loại: Công cấm dục, là tinh anh xã hội, hormone tràn đầy x Thị dịu dàng, thiện lương, hình tượng nhân thê, vừa gặp đã yêu, ấm áp chữa trị, hiện đại. HE, có bánh bao. Độ dài: 42 chương + 9 phiên ngoại Đọc & sửa lỗi: Thechronicles0134 Bìa: Des by Cordelia/Weather Team Một con người nhạt nhoà trong thế giới xô bồ, chen chúc. Một hoạ sĩ vẽ tranh minh hoạ cho sách thiếu nhi cực kì bình thường, chỉ là cậu không dùng những sắc màu rực rỡ, mà chỉ là những mảng màu nhạt như tính cách trầm lắng của cậu, cũng như cuộc sống bình đạm cậu có. Tụng Nhiên không nghĩ tới rằng, chỉ gặp một bé con bốn tuổi, mà cuộc đời của cậu thay đổi. Một ngày nọ, bé con Bối Bối dẫn theo người cha đơn thân đẹp trai nhiều tiền sự nghiệp thành công của mình tùy tiện bước vào vào thế giới của Tụng Nhiên. Khi truyện cổ tích gặp gỡ đứa trẻ cô đơn, khi căn nhà 8012A ấm áp gặp căn nhà 8012B lạnh lẽo, đây là một câu chuyện liên quan đến gia đình và tình yêu. Note của editor: Lý do mình đào hố này là: 1.Có sugar daddy 2. Có nhân thê thụ 3. Có bánh bao dễ thương ngoan ngoãn 4. Có mèo. Rất mong sẽ được mọi người ủng hộ. Vẫn là truyền thống của nhà mình, lấp hố có thể chậm, nhưng sẽ không bỏ hố, trừ những trường hợp bất khả kháng. Truyện này thì ngọt ngào ấm áp cực luôn, knhưng vì mỗi chương đều rất dài nên tốc độ ra chương sẽ chậm, hoặc là mình sẽ edit để làm hàng tồn rồi post nên sẽ post sau khoảng một thời gian nữa nhé. *** Review Nhạt màu – Thập Cửu Dao   Hôm nay đi lang thang tìm hiểu thì gặp được review khá hay về Nhạt màu của chị Gekkabijin trên blog Lâm Phong nên mình xin phép cop về nhà cho mọi người cùng đọc. Còn chương cuối Nhạt màu xin hẹn mọi người tối mai để mình beta, cập nhật mục lục cho xong đã >< Cảnh báo trước, review CÓ SPOIL NHIỀU. “Truyện này có cái tag công thụ lừa đảo nhất mà mình từng đọc luôn. Công k hề “cấm dục”, bề ngoài nhìn cảm giác vậy nhưng tính cách thì k hề như thế, thụ cũng k phải kiểu “ôn nhu thiện lương” như chuẩn bình thường mà ẻm có đôi khi rất tăng động và nắng mưa thất thường. Mình lướt qua khúc đầu, bắt đầu đọc từ 2/3 trở đi nên spoil khúc đầu có thể k chắc lắm, và spoil này tiết lộ khá nhiều tình tiết truyện nên ai muốn hồi hộp hay k muốn bị mất hứng thì cân nhắc kỹ trước khi đọc nha: Thụ là một họa sĩ tự do, chuyên vẽ tranh minh họa/ truyện cho con nít. Lần đầu tiên nhìn thấy công từ xa, thụ đã bị sét oánh cái đùng, quyết định thuê căn nhà đắt đỏ (chỗ này mình lướt nên k chắc lắm về chuyện giá thuê này nọ) chỉ vì muốn có thể được nhìn thấy “nam thần” một lần nữa, mà k hề biết rằng, nhà của “nam thần” ngay ở đối diện chứ chẳng đâu xa. Công đi công tác, giao con trai 4 tuổi cho bảo mẫu trông, mà vị bảo mẫu này hết sức “có trách nhiệm”, vì chuyện nhà mà xin nghỉ bằng cách dán tờ giấy lên cửa rồi quẳng luôn thằng bé k thèm quan tâm. Thụ tình cờ thấy có đứa nhỏ trước cửa nhà thì tình thương trỗi dậy, dẫn vô nhà tắm rửa cho ăn, chăm sóc như con ruột mà một lần nữa k hề biết rằng đây là con trai của nam thần. Công gọi điện về hỏi thăm con trai thì mới hay bảo mẫu vô trách nhiệm quá nên thụ đã giúp công chăm sóc con mình. Trò chuyện qua điện thoại được vài lần, công cảm thấy thụ là một thanh niên sáng sủa, tốt bụng lại đáng tin cậy, quan trọng nhất là cực kỳ yêu trẻ con nên mời thụ làm bảo mẫu cho con của mình, trong sự sung sướng hạnh phúc ngất ngây của thụ (vì trước khi công đưa ra lời mời thụ đã muốn xin công cho mình chăm đứa bé rồi). Bởi vì sinh trưởng trong 2 hoàn cảnh rất khác nhau mà công và thụ nảy sinh tranh cãi về vấn đề giáo dục con cái, thụ nổi nóng ăn nói khó nghe làm công tức giận, giao con trai cho người khác chăm sóc. Bảo mẫu mới là một cô gái trẻ, có đào tạo chuyên nghiệp nhưng lại k nhạy cảm và tinh tế như thụ, khiến công lần nữa nhận ra chỉ có thụ là phù hợp chăm lo cho con mình nhất. Hai người lại hòa thuận với nhau, thông qua những cuộc điện thoại mỗi ngày để báo cáo tình hình của đứa bé, tình cảm giữa công thụ cũng dần nảy sinh. Rốt cuộc đến ngày thứ… 9 nói chuyện với nhau, công quyết định thổ lộ với thụ, hy vọng thụ cùng mình xây dựng một gia đình 3 người hạnh phúc. Trong số hơn năm, sáu trăm bộ đam mỹ mình đã đọc, đây là lần đầu tiên mình thấy một kiểu yêu hoàn toàn mới lạ. Người ta yêu qua mạng, qua game online, qua chat QQ, qua mai mối tùm lum loại, chỉ duy nhất chưa thấy: yêu qua điện thoại. Công thì thông qua thiết bị giám sát ở nhà đã thấy mặt thụ chứ thụ thì 100% chả biết công mặt mũi tròn méo, tướng tá mập ốm ra làm sao mà vẫn yêu, và 2 người phải lòng nhau chỉ trong vỏn vẹn chưa tới… 10 ngày. Σ(‘◉⌓◉’) Về cái phần mình nói ở trên: tag tầm bậy thì đúng là công tinh anh, “nội tiết tố” toát ra đầy trời nhưng thực tế ảnh k hề cấm dục, mà chính xác là kiểu bình tĩnh, lịch thiệp. Từ lúc thổ lộ với thụ thì cứ trêu thụ miết, 2 người gặp nhau thì ăn sạch thụ k còn 1 miếng xương, sau đó thì một tuần bảy ngày làm đều như vắt chanh, “cấm dục” cái chỗ nào??? Còn thụ thì k hề là kiểu ôn nhu hiền thê lương mẫu gì như phần giới thiệu nói. Thụ đúng là có phần “nhân thê” nhưng nhân thê ở đây chỉ biểu hiện qua chuyện ẻm chăm con của công cực kỳ chu đáo và nấu ăn ngon. Chuyện này cũng xuất phát từ quá khứ của thụ: bị cha bỏ rơi khi mới 6 tuổi, thụ bị tổn thương tâm lý nên có đôi khi hơi thần kinh, cứ thấy số là đếm, mà đã đếm thì k ngừng được, cho nên đi học k học được môn toán, cũng k thể vào đại học, chỉ có thể vẽ tranh minh họa cho trẻ con để kiếm tiền. Cũng chính vì từ bé đã phải 1 mình đối mặt với thế giới nên thụ rất thương con nít, cực kỳ cưng chiều con của công và cũng rất tự ti, dễ nổi nóng, nóng lên là nói năng k để ý gì, sau đó lại hối hận. Đại khái thì vì ảnh hưởng của bệnh mà tính cách thụ khá thất thường – nhất là với công (đây là điểm trừ hơi bị lớn của thụ). Về công thì: mình chỉ nói 2 chữ “Hoàn hảo” – trừ trong vấn đề nuôi dạy con. Mặc dù có con nhưng thực tế công k hề “thẳng” (như lời công nói) mà là cong – thẳng theo kiểu rất uyển chuyển, bản thân công cũng k quan tâm đến vấn đề yêu nam hay nữ. Bởi vì đứa bé ra đời nằm ngoài ý muốn của công (còn tại sao lại vậy thì mọi người nên đọc để biết, cũng khá là bất ngờ. =]]]) nên công k hề biết làm thế nào để nuôi dưỡng một sinh vật bé nhỏ như vậy. Công cho con trai tất cả vật chất, công cũng thương con nhưng vì k đủ nhạy cảm mà k quan tâm được tới tâm tư tình cảm của đứa nhỏ, thậm chí trong lòng công, nếu phải lựa chọn giữa gia đình và sự nghiệp, công sẽ từ bỏ cái thứ nhất. Cũng chính vì điều này mà công – thụ từng xảy ra tranh cãi kịch liệt, mãi đến sau này, thấy con trai khóc lóc, làm những chuyện mà nó chưa từng làm với mình; biết được quá khứ của thụ, công mới nhận ra, gia đình có ý nghĩa quan trọng thế nào. Nói chung, về nội dung, trừ chuyện công thụ yêu nhau quá nhanh, cũng quá “thần kỳ” thì truyện có tình tiết, cách miêu tả tốt. Công được xây dựng y như những anh “tổng tài khốc suất cuồng bá duệ” khác, có bá đạo, có dịu dàng, có thâm tình, ngoại hình đẹp như người mẫu, là tinh anh trong ngành sản xuất robot, thiết bị điện tử, tóm lại là hình mẫu của 3 chữ “cao phú soái”, nhưng hễ gặp thụ thì tự động bật mood “lưu manh giả danh trí thức”, thường làm thụ đến muốn bò lết xuống giường. Thụ thì tốt bụng, biết săn sóc, thông thường sẽ ngoan ngoãn nhân thê, nhưng đụng tới công thì ẻm bật đủ thứ mood: ngạo kiều, tạc mao, biệt nữu, dâm đãng, ngốc manh… đủ hết, với trẻ con thì tinh tế, với công thì ngơ ngơ, lắp bắp, nhiều khi ngố tàu ghẹo công tới “cứng như đá” mà k hề hay biết. Truyện có thịt, mà hài nhất là 2 người gọi chuyện giường chiếu của mình = ăn hoành thánh: thụ là chủ tiệm, công là khách, ăn sạch hoành thánh thì sẽ trả đủ “tiền”. =))))))))))) Tóm lại là nếu k phải công khống, sủng công quá mức thì truyện này cũng đọc được. Bé con trong truyện khá đáng yêu chứ k xéo sắc hay cản trở nhiều như những truyện khác, đề cử cho bạn nào thích đọc truyện ấm áp, những đoạn mô tả về cuộc sống hằng ngày của thụ với đứa bé rất dễ thương. ^^ (ps: Trong truyện còn có cp mèo “thái giám” yêu kiểu plato rất hài hước. =]]]) *** Nhạt màu – Thập Cửu Dao – EDIT HOÀN Hiện đại, nhẹ nhàng, ngoài đàng hoàng trong lưu manh công x ngoài nhân thê trong dụ thụ Một câu chuyện tình yêu từ xa và tiến theo tốc độ tên lửa. Tụng Nhiên là một họa sĩ, vô tình trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ cho cậu nhóc Bố Bố. Trong quá trình chăm sóc con trai, họa sĩ “cưa” luôn người cha Hạ Trí Viễn đang đi công tác xa của bé. Kết thúc chuyến công tác, hai vị lăn giường luôn. Truyện hỗ sủng, thiên thụ chút nhưng không đáng kể. Công chủ động chuyện yêu đương nhưng thụ cũng hùa theo nhanh chóng, rất biết phối hợp. Ưng nhất việc bạn hiểu chuyện và ngoan. Có điều, tình yêu theo tốc độ tàu con thoi và quá hoàn hảo khiến mình cứ thấy hường phấn overload. Chắc không phải gu nên cảm giác bình thường, đọc xong dễ quên. *** [Review] Nhạt màu – Thập Cửu Dao Thể loại: Cấm dục tinh anh hormon bùng nổ công x dịu dàng nhân thê cứng cỏi thiện lương thụ, vừa gặp đã yêu, ấm áp chữa trị, hiện đại, HE, có bánh bao. Độ dài 42 chương + 9 phiên ngoại. Lâu lâu mới kiếm được một bộ như thế này, có công là ông bố đơn thân đẹp trai quyến rũ, có thụ đổ ầm ầm vì khí chất của công. Ai da, mình nên nói những điểm mình thích hay không thích trước nhỉ? Mà thôi, dưới đây sẽ là một đống chữ lộn xộn, không văn vẻ và cực kì thật lòng. Lí do tại sao mình lại quyết định nhảy hố? Thật ra là đầu truyện, editor đã nói bạn ấy đào hố này vì có sugar daddy, có nhân thê thụ, có bánh bao dễ thương và có mèo. Thì mình cũng vậy thôi. Sugar daddy là Hạ Trí Viễn, 31 tuổi, làm một tinh anh xã hội, nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo. Mà Hạ Trí Viễn còn có một đứa con trai bốn tuổi gọi là Bố Bố. Trái với Hạ tiên sinh, Tụng Nhiên chỉ là một cậu họa sĩ nghèo mới 23 tuổi, làm cái nghề vẽ tranh minh họa cho trẻ em, cũng chẳng có gì nổi bật. Tiểu thụ này tình cờ gặp một anh chàng vô cùng đẹp trai, rồi bị cảm nắng ngay lập tức. Thụ vì nam thần đi xe Infiniti của mình mà quyết định nhận lời đến trông nom căn hộ cùng với con mèo bự Bố Đâu Đâu. Bạn nhỏ Tụng Nhiên cứ thế hi vọng có thể gặp lại được nam thần. Ấy vậy mà nam thần chả thấy đâu, tiểu thụ bỗng bắt gặp một đứa bé khóc lóc trước cửa nhà mình. Tụng Nhiên bất đắc dĩ trở thành bảo mẫu tạm thời của Bố Bố, tuy nhiên không phải chán ghét mà thậm chí còn hơi bị yêu thích nhóc này. Tụng Nhiên trông Bố Bố trong nửa tháng vì Hạ tiên sinh đang đi công tác ở xa, và cũng trong khoảng thời gian này, cậu hàng ngày gọi điện trò chuyện cùng Hạ Trí Viễn. Hai người tuy chưa gặp mặt, nhưng đã khẩu chiến này nọ với nhau. Tụng Nhiên cho rằng, một người đàn ông như Hạ Trí Viễn, tuyệt đối là cực phẩm, nhưng trên phương diện trông con thì cho 0 điểm còn nể tình chán. Còn Hạ Trí Viễn trước giờ vẫn luôn giữ quan niệm riêng về gia đình, coi việc Bố Bố ngoan ngoãn hiểu chuyện sớm là điều tốt. Tóm lại là trong vòng nửa tháng đã có tỉ chuyện xảy ra. Hạ Trí Viễn quan sát mọi việc xảy ra ở nhà, thay đổi ý nghĩ về gia đình, và có cảm xúc đối với cậu thanh niên chưa từng gặp kia. Còn Tụng Nhiên thì ngoài việc thu được sự yêu thích của nhóc Bố Bố thì còn thu phục thêm cả vật tặng kèm là ông bố Hạ kia, cũng cảm thấy thích Hạ tiên sinh dù chưa từng gặp mặt. Tiểu thụ lớn lên trong trại mồ côi, còn có bệnh tâm lí. Mặc dù thời gian trưởng thành, Tụng Nhiên đã học được cách đối đã với mọi người xung quanh, nhưng với những mối quan hệ thân mật hơn thì không. Bởi vậy khi có người chủ động thân cận, cậu sẽ dễ dàng để lộ cảm xúc trước mặt họ, dù tiêu cực, dù có thể dập tắt hết hảo cảm của đối phương. Cậu cãi nhau với Hạ Trí Viễn qua điện thoại, dùng quan hệ mới quen biết vài ngày mà dạy dỗ anh về cách dạy con. Mà Hạ tiên sinh cho dù ban đầu có không đồng ý với cậu, nhưng sau này thông qua quan sát qua thiết bị của anh, anh cũng nhận ra bản thân đã sai lầm. Hạ tiên sinh từ xa nhưng vẫn chăm sóc cho cậu, cũng lắng nghe tâm sự của cậu. Trước mặt trẻ con, Tụng Nhiên dịu dàng trầm tĩnh. Trước mặt Hạ Trí Viễn, cậu lại căng thẳng, lắp bắp. Hạ tiên sinh đã thích cậu thanh niên này rồi. Thế là cuối cùng, giống như câu chuyện Sóc Chuột mà Tụng Nhiên kể cho Bố Bố nghe, cậu cũng tìm thấy “quả thông lớn nhất thế giới”, đó là một gia đình, là hạnh phúc mà cậu chưa từng mơ đến.   Yo, thật ra truyện này có rất rất nhiều lỗ hổng. Việc Tụng Nhiên tình cờ gặp nam thần Infiniti, rồi nam thần cũng trùng hợp là Hạ tiên sinh, thôi thì nhiều truyện có rồi. Nhưng mà chỉ vọn vẹn chưa đầy nửa tháng, chắc tầm chục ngày mà Tụng Nhiên đã đồng ý yêu đương với Hạ tiên sinh? Ờ, cứ cho là Hạ Trí Viễn có thể tra ra hết thông tin của Tụng Nhiên, cũng hàng ngày quan sát con trai và Tụng Nhiên ở nhà, cơ mà bạn Tụng Nhiên đâu có biết mặt Hạ Trí Viễn đâu. Nếu không phải anh công bảo xem livestream ra mắt sản phẩm thì chắc đến lúc ba ba của Bố Bố về thì bạn tiểu thụ mới biết mặt ảnh mất. Dù muốn dùng tư duy của một người mắc bệnh tâm lí từ nhỏ để suy nghĩ, nhưng mình vẫn không lí giải nổi. Bỏ qua cái này, nói đến cảnh H đi. Lâu nay mình bị sợ đọc mấy cảnh này, mà truyện này vừa hay ngấp nghé cái giới hạn của mình. Nhiều lúc nóng bỏng quá, nhiều lúc tự nhiên khiến mình bật cười. Nhưng mà mình vẫn mong tiết chế lại đi, anh Hạ cấm dục quá nên tinh lực dồi dào hơi hơi nhiều đấy, mới về nước, gặp chính thức lần đầu đã vồ vập được, mệt thực sự. Rồi tiếp theo là tình tiết về sự ra đời của Bố Bố, mình không spoil ở đây đâu, cơ mà lúc đọc đến đoạn đấy, mình bị hết hồn luôn. Và cuối cùng thì là tình tiết nam có thể mang thai, chỉ là một cái phiên ngoại nhỏ nhỏ thôi nhưng mà mình không mong truyện tự nhiên gán tag ABO đâu. Không phải vì kì thị thể loại này, mình vẫn đọc mà, nhưng ban đầu trong truyện có tình tiết kiểu như Tụng Nhiên sợ bà cụ choáng vì mối quan hệ nam nam nên cố tránh đi ấy. Ủa, tự nhiên thấy tạo một cái phiên ngoại và cross over với một bộ truyện khác cứ sao sao ấy.   Ôi dào, sao cái đống không thích dài vậy nhỉ. Thật ra mình không chán ghét truyện này đâu. Đọc ti tỉ truyện đam, ngàn ngàn thể loại thì còn lạ gì. Mình đảm bảo là truyện này vẫn đậm chất giải trí, mình biết thêm vài thứ hay ho về công nghệ, đọc thêm vài câu chuyện trẻ con đáng yêu, và quan trọng là mình có thể cười theo những tình tiết truyện đó. Mà quên mất, còn có một con mèo Bố Đâu Đâu béo béo chảnh chảnh nữa. Xin phép kết thúc review. Và tự thấy còn nhiều đoạn tình tiết hay ho lắm, cơ mà không kể đâu. =)))) Mời các bạn đón đọc Nhạt Màu của tác giả Thập Cửu Dao.