Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bệnh Viện Sản Khoa

“Bệnh viện sản khoa Đại Chính, xếp hạng nhất trong nghề, trình độ dẫn đầu quốc tế, muốn tới đây sinh con, hoặc là bạn có tiền, hoặc là bạn có bệnh.” Trong bệnh viện sản khoa Đại Chính, có một khoa rất đặc biệt, khu sản 3, nơi nhận nam giới có gen X ẩn, có thể có thai và sinh con. Và chủ nhiệm của khu sản 3 chính là Hà Quyền, vị bác sĩ nổi tiếng nhất nhì trong nghề. Quan trọng hơn hết, vị bác sĩ này chỉ mới 35 độ xuân xanh, gương mặt “hoa nhường nguyệt thẹn”, xếp hàng chuẩn soái ca nếu như vị này không mở miệng. Có thể nói trình độ chuyên môn tỉ lệ thuận với trình độ độc miệng của chủ nhiệm Hà. Chuyên vụ Trịnh Chí Khanh, tốt nghiệp chuyên ngành luật sư ở đại học bên Mỹ, cổ đông của bệnh viện Đại Chính cũng là người đại diện về mặt pháp luật của bệnh viện Đại Chính. Đồng thời chuyên vụ Trịnh còn có chức vụ hết sức đặc biệt, chính là người yêu cũ của Chủ nhiệm Hà, hay nói cách khác, người bị Chủ nhiệm Hà Quyền “đá” mười năm trước.   Vào một ngày đẹp trời của mười năm xa cách, Trịnh Chí Khanh và Hà Quyền gặp lại nhau, Hà Quyền đón tiếp chuyên vụ Trịnh một cách hết sức là đặc biệt, phun toàn bộ sữa trong miệng lên áo con người ta. Lúc người ta gọi lại thì có cảm giác như là dịch bệnh cần phải lảng tránh càng xa càng tốt. Hai người lần đầu tiên gặp sau khoảng thời gian dài không gặp kết thúc trong sự vội vàng và lạnh nhạt của Hà Quyền. Nhưng mà hai người làm chung một bệnh viện, dù có lảng tránh cỡ nào, trốn tránh nhau ra sao thì “ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp”, muốn không có liên hệ gì khi là đồng nghiệp của nhau cũng khó. Và lần gặp thứ hai của đôi bạn trẻ chính là vị hôn phu hiện tại của Trịnh Chí Khanh, Lạc Quân Hàm, tới gặp Hà Quyền, và tất nhiên, miệng Hà Quyền vốn chẳng phải hiền lành, cũng không phải người có thể nhẫn nhịn, nên chạy đi gặp Chí Khanh để nói về việc người yêu mới của người yêu cũ tìm gặp người yêu cũ. Một hồi mỉa mai và đấu khẩu giữa tình cũ và tình mới của Chí Khanh. Nhưng mà vị hôn phu gì gì đó, chỉ là mây bay thôi, bởi vì Lạc Quân Hàm là dành cho người đàn ông khác rồi. Sau khi chia tay với vị hôn phu, Trịnh Chí Khanh mới biết mình vẫn còn tình cảm với Hà Quyền, thích Quân Hàm cũng bởi vì từ Quân Hàm mà có thể tìm được bóng dáng của Hà Quyền. Nhưng mà mọi người đọc tới đây đừng nghĩ bạn công tra nhá, tại hoàn cảnh ép buộc, thích Quân Hàm nhưng chỉ dừng lại thích của những người bạn mà thôi. Còn chân ái tất nhiên vẫn là chủ nhiệm Hà rồi. Khúc nhạc đệm vị hôn phu này cũng xem như là một bước tiến trong đoạn tình yêu của Trịnh Chí Khanh và Hà Quyền. Cuộc sống bệnh viện của họ, xoay quanh những bệnh nhân, xoay quanh những sản nam, xoay quanh công việc chào đón những sinh mệnh mới của Hà Quyền ở khu sản 3, còn về phần Trịnh Chí Khanh thì ở bên cạnh Hà Quyền quan tâm chăm sóc Hà Quyền một cách âm thầm lặng lẽ. Mỗi lần Trịnh Chí Khanh gặp Hà Quyền, là y như rằng mỗi một lần Hà Quyền xuất hiện điều không may, nên đối với Hà Quyền, Trịnh Chí Khanh chính là khắc tinh của cuộc đời anh. Cho nên đối với việc Trịnh Chí Khanh lại gần là Hà Quyền phải tránh khẩn tránh cấp, đến nỗi mà muốn ghi trước cửa là: "Trịnh Đại Bạch và Chó không được đi vào”. Nhưng mà dù tránh như tránh bão thì cả hai người đều định trước là của nhau, với lại hai người đều là “tình đều khó quên”, cho nên về lại bên nhau là điều hiển nhiên. Nhưng trong khoảng thời gian va chạm sau mười năm xa cách, hoá ra 10 năm trước chia tay ai cũng có nỗi khổ tâm riêng, một người ra đi không nói vì muốn mạnh mẽ hơn, có bản lĩnh hơn để bảo vệ người mình yêu. Một người chia tay vì người kia lại không hiểu được tính cách của mình là cần mình và người mình yêu cũng đối mặt chứ không phải là sự bảo hộ. Cả hai người đều mạnh mẽ, thì tất nhiên phải có một người mềm mỏng lại để dung hòa, vì thế ai yêu nhiều hơn tình cảm thì người đó sẽ xuống nước. Và tất nhiên, bạn công của chúng ta bao thầu phần này. Có lẽ năm họ ở độ tuổi tầm 20, vẫn chưa chín chắn, vẫn chưa có đủ bản lĩnh để quyết định cuộc đời mình, họ đã gặp nhau, nên định trước là họ phải chia xa, nhưng sau 10 năm gặp lại, sự trưởng thành, sự từng trải đã giúp họ có thêm sức mạnh để nắm chặt đoạn tình cảm này của mình. Xung quanh hai nhân vật chính, là dàn nhân vật phụ và cũng là những đoạn tình cảm vừa hài hước, vừa cảm động. Giống như người anh trai của Trịnh Chí Khanh-Trịnh Chí Kiệt với người chồng trước Hòa Vũ, hay Hàn Tuấn và Tang Đào, Âu Dương Thiều Hoa với Lạc Quân Hàm, và còn rất nhiều những chuyện trước phòng sinh, trước mỗi lần vượt cạn của những sản phụ nam và người đàn ông của đời họ, thâm tình có, tra nam cũng có. Truyện thiên về y học rất nhiều, nhưng sau mỗi một căn bệnh mà một sản phụ nam mắc phải chính là mỗi một câu chuyện phía sau, tuy dài nhưng đọc không ngán, có lẽ là cách tác giả viết tình huống truyện làm cho lôi cuốn trong mỗi câu chuyện, hay cũng có lẽ là xen lẫn những đoạn tình cảm của bác sĩ y tá trong bệnh viện, và thêm một điểm cộng nữa là mỗi lần bạn Hà Quyền châm chọc là mỗi một lần cười đau bụng. Dưới đây chính là đoạn trích bạn Hà Quyền chửi tra nam té tát: “Cháu trai kia quá không phải thứ gì, có khả năng đi đáng quyền kích thích thú ha, ra tay với người mang thai, quả thực là một tên tra. Tôi nói loại rác rưởi này không nên ra đời, hồi đó cha hắn nên bắn lên tường, sự ra đời của hắn chứng tỏ tuyệt đối là thư xin lỗi của nhà máy bao cao su! Sống lãng phí lương thực, chết lãng phí thổ địa, nửa sống nửa chết còn lãng phí không khi!” Truyện có lúc thăng lúc trầm, vừa vui vừa ý nghĩa, truyện đọc thư giãn sau những chuỗi ngày căng thẳng. À với lại mọi người đừng ngại khi chưa edit ngoại truyện nha, tại vì nghe editor bảo ngoại truyện cũng không liên quan đến chính văn lắm đâu, cho nên cứ yên tâm nhảy hố nhá! #Bèo - fb/reviewdammyngontinh *** Bệnh viện sản khoa Đại Chính, xếp hạng nhất trong nghề, trình độ dẫn đầu quốc tế, muốn tới đây sinh con, hoặc là bạn có tiền, hoặc là bạn có bệnh. 7h sáng sớm, Hà Quyền cơ hồ một đêm không ngủ lại lần nữa bị triệu hồi, cậu vọt vào phòng chờ sinh, hỏi: "Tình huống gì?" "Sớm, chủ nhiệm Hà." Hộ sĩ nói, "Tăng giảm đau nửa tiếng, tim thai giảm mạnh tới 110." "Mở mấy ngón?" "3 ngón." (Trong sản khoa, khi phụ nữ sắp sinh bác sĩ sẽ kiểm tra tình trạng sinh nở bằng ngón tay, nếu từ 3-5 ngón tay thì phải vào phòng chờ sinh, còn nếu là 10 ngón thì phải đi đẻ lập tức. Nhưng hình như cách này tui không thấy ở Việt Nam có thì phải, tra tiếng việt bằng GG tui không thấy, nhưng tra baidu thì nói vậy) "Huyết áp bao nhiêu?" "150/117." Huyết áp có chút cao, nhưng không đợi được nữa, thế là Hà Quyền dứt khoát: "Đẩy vào phòng giải phẫu, mổ!" Ra ngoài tìm người nhà bệnh nhân ký tên, không đợi đối phương xem xong một trang giấy, Hà Quyền rút bút ra nhét vào trong tay người ta, gầm gào nói: "Đều là văn kiện tiêu chuẩn, xem cũng không thể sửa, nhanh ký, nếu không đứa nhỏ không còn mạng!" Người nhà bị cậu dọa bối rối, tay run vành mắt đỏ ký ra nét chữ giống y con nhện giạng chân. Ký xong, người nhà âm thanh run rẩy nói: "Chủ nhiệm Hà, vô luận như thế nào, ta đem người lớn...... Người lớn giữ lại nhé......" Xem phim truyền hình nhiều rồi nhỉ ông anh? Hà Quyền không có thời gian nói nhảm với hắn, trong chớp mắt chạy thẳng tới phòng giải phẫu khu sản 3. Khu sản 3 chuyên môn nhận nam giới có gen X ẩn, bởi vì loại người này chiếm tỷ lệ dân số chưa tới 10%, cho nên theo đạo lý mà nói Hà Quyền hẳn là người ung dung nhất. Nhưng trên thực tế, cậu thật sự là ngủ sớm hơn gà muộn hơn chó. Khu sinh 3 luôn cực kỳ không dễ tuyển người, từ bác sĩ đến hộ sĩ, chủ yếu là người nguyện ý lựa chọn khoa này quá ít. Hà Quyền là bộ phận HR của viện tốn số tiền lớn từ bệnh viện khác đào tới, nghe nói hồi đó người ta hỏi cậu tại sao muốn chọn sản khoa, cậu liền đáp lại 2 chữ - NHIỀU TIỀN. (HR (Human Resource): Nguồn nhân lực) 9h, Hà Quyền đội một đầu tóc vốn xoăn bị mũ giải phẫu đè tới lộn xộn, ngáp ngồi vào trong phòng họp ăn sáng. Chủ nhiệm Cao khu sinh 2 vừa nhìn thấy cậu vội vàng hỏi: "Chủ nhiệm Hà, ông chủ khách sạn suối nước nóng lần trước giới thiệu cho cậu, sao cậu nói với người ta là cậu ra nước ngoài hả? Hôm qua hắn còn gọi điện thoại hỏi chị là cậu bao giờ thì về đấy." "Chị Cao, chị cứ nói với ông ta em chết ở nước ngoài rồi." Hà Quyền hút sữa đậu nành, mắt cũng lười mở. Từ đêm tới vừa rồi tổng cộng mổ 4 người, hiện tại cho cậu cục gạch gối lên cũng có thể ngủ. Nếu không phải hôm nay chuyên vụ mà ban giám đốc bệnh viện phái tới tới nhậm chức, cậu ngay cả hội nghị thường kỳ cũng không tới tham gia, sớm làm ổ ở trên sofa phòng làm việc ngủ bù rồi. "Đừng kén nữa, kén nữa là cậu qua 35, ngưỡng lớn tuổi rồi." Chủ nhiệm Phan khu 1 cười khanh khách mà nhìn Hà Quyền. Hà Quyền rốt cục chậm rãi mà mở mắt ra, con ngươi đen láy bởi vì thiếu ngủ mà hơi có vẻ ảm đạm. Cậu vẩy ống hút trong miệng ra, nói: "Chị Phan, em cả ngày không làm gì khác, chỉ đấu trí đấu dũng với đám ba ba kia, không một ai lên giường đẻ không hối hận. Đêm qua có 1 người, em tới, bóp cổ chồng không buông tay, chửi phải gọi là rung động đến tâm can. Em liền hoang mang, chị nói hồi đó có cái công phu kia làm gì mà không được, lại cứ phải con mẹ nó dùng để tạo trẻ con. Em sau đó cho hắn một biện pháp giải quyết - Buộc ga-ro chồng chú mày lại. Ha, hắn lập tức câm miệng." (Buộc garo: Một phương pháp tránh thai) Chủ nhiệm Cao và chủ nhiệm Phan bị cậu trêu tới ngửa tới ngửa lui, đang cười, viện trưởng đẩy cửa đi vào, vỗ vỗ tay ra hiệu 3 chủ nhiệm chú ý hình tượng chút. Người đàn ông cao đi theo phía sau viện trưởng đi vào, mặc tây trang 3 món thẳng thớm, tóc chải tỉ mỉ, mặt mày thâm thúy biểu tình trầm ổn, nhìn khí chất khí là loại thanh niên tài tuấn du học về. Mời các bạn đón đọc Bệnh Viện Sản Khoa của tác giả Vân Khởi Nam Sơn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lương Tiên Khó Cầu
Nàng đường đường là công chúa thiên giới, thích y, xem như y cũng phúc phận lắm rồi. Y không vui thì chớ, còn dám lạnh lùng với nàng. "Ta thích chàng như vậy, chàng thích ta một chút sẽ chết sao?" Nàng hỏi y một câu, y liền nhảy xuống tiên vực chứng minh bằng cái chết. Năm trăm năm sau, nàng là người phàm, y là thái tử. Tiếp tục theo đuổi hay là đến lúc phải buông tay? Đôi lời: Lúc đầu, đọc văn án, mình cứ nghĩ truyện HE. Theo kiểu nam chính chắc là có yêu nữ chính một chút thì mới nhảy vực chứ???? Nào ngờ, nhảy hố, mới biết mình nhầm to. Truyện này ngược, ngược quá ngược, ngược đến đau lòng. Đọc xong mà tốn cả mớ khăn giấy. Kết thúc truyện xong làm mình đau hết cả mắt. Công chúa Thiên Âm của thiên giới được phụ quân yêu thương, Bạch Vũ ca ca chăm sóc nhưng đem lòng yêu thương Diễn Kỳ mới dẫn đến số phận đau khổ cả vạn kiếp của nàng. Dù kiếp sau cuối được Linh Nhạc thương yêu nhưng cuối cùng nàng hồn phi phách tán vĩnh viễn không được siêu sinh. Nói chung truyện rất buồn, mem nào khoái truyện ngược có thể nhảy hố! Không khuyến khích với ai yếu tim! *** Review bởi: Lê Yến (từ Hội Nhiều Chữ). ----- Thái tử Diễn Kỳ, năm trăm năm trước hắn có một mối nghiệt duyên với nàng. Hắn đối xử lạnh nhạt với tất cả mọi người, nhưng chỉ có Phượng Minh tiên tử của Phượng tộc mới làm xuất hiện nét nhu hòa trên khuôn mặt hắn. Hắn chỉ một lòng yêu bóng hình múa Vô Ưu khúc trên đài Dao Trì năm nào. Đến khi hơn 500 năm trước, nàng cứ bám riết lấy hắn, bất chấp mọi thủ đoạn để có được hắn, hay chỉ là cái ngoái đầu của hắn với nàng ta. Hắn hận nàng, suýt chút nữa nàng ta khiến Minh Nhi của hắn hương tiêu ngọc vẫn. Hắn cảm giác 500 năm nàng khổ kiếp dưới hạ giới vẫn không đủ đâu. Còn nàng, Thiên Âm, 500 năm trước nàng là công chúa duy nhất của thiên đình. Ngày ấy, hắn phải hành lễ với nàng, nhưng nàng cố chấp gọi hắn là "Diễn Kỳ ca ca". Và rồi vật đổi sao dời, nay Long tộc nắm quyền hành trong tay, mà Thần tộc nàng chẳng còn một ai ngoài nàng. Nhưng vì chấp niệm yêu thương hắn, nàng bất chấp tiên cốt bị hủy, biếm thành phàm nhân, chịu đựng ngàn vạn khổ kiếp nơi nhân gian. Nàng mang kí ức kiếp này sang kiếp khác, chịu đựng mọi tủi nhục của một đời người, nhưng nàng mong hắn có thể xuống nói với nàng một câu rằng: "Trở về thiên đình cùng với ta". Nhưng không - không một giây một phút nào hắn từng nhớ tới nàng, hắn chỉ mong nàng hồn phi phách tán, xem như tác hợp hắn cùng Phượng Minh tiên tử. Nàng dùng 500 năm yêu hắn... À không, 500 năm là trên Tiên giới, dưới hạ giới không biết đã trải qua bao nhiêu năm, nàng chỉ biết nàng dùng chín ngàn chín trăm chín mươi chín kiếp (9998 kiếp người đã qua + 1 kiếp làm công chúa thiên giới) để yêu hắn. Kí ức ấy theo nàng đời đời kiếp kiếp, canh Mạnh Bà cũng không thể nào làm vơi đi một chút trí nhớ nào của nàng. Nàng dùng từng kiếp để yêu hắn, và cũng từng kiếp ấy, trái tim nhiệt huyết của một người thiếu nữ cũng chết dần chết mòn theo năm tháng. Kiếp cuối cùng của nàng, có lẽ nhận được tình cảm từ y đã đủ lắm rồi! Kiếp cuối cùng này, nàng nên dành lòng mình cho y đi thôi. Mạnh Bà bên bờ Vong Xuyên từng kể với hắn ấn tượng về nàng: "Mấy chục năm trước, còn có một nữ quỷ, mỗi lần đầu thai, nàng cũng đứng cả ngày bên bờ sông giống ngươi vậy, giống như chờ ai đó. Sau này không thấy nàng quay lại nữa, có lẽ đã rơi xuống đó rồi" "Nói đến nữ quỷ kia cũng thật là kì lạ, lần đầu nhìn thấy nàng, nàng xinh đẹp thanh tú, xiêm y cũng tốt, giống như tiên nữ vậy. Nhưng không biết vì sao, từ lần đó về sau, đời sau nàng còn thảm hơn đời trước. Đến lúc về địa phủ, không thiếu tay thì cũng gãy chân. Không có khi nào đầy đủ, không biết nàng tạo cái nghiệt gì…" "Biến một cô nương tốt như vậy, thành kẻ điên" Nàng ở đây ngẩn người hàng vạn năm chờ hắn sao? Nàng dùng gần vạn đời người, khắc tên hắn trên tảng đá bên bờ Vong Xuyên sao? Nàng thật ngốc? À không.... hắn mới là kẻ mù quáng đấy chứ, hắn đã từng một chút tin nàng bao giờ chưa? Đúng, không bao giờ tin nàng. Nàng không những kể hắn nghe nàng là cô bé múa điệu Vô Ưu trên đài Dao Trì ngày đó, nàng không hại Phượng Minh hồn phi phách tán, nàng không cố ý hại hắn, nàng chưa từng làm gì có lỗi với hắn.... Nhưng hắn một chút cũng không để lọt vào tai. Bây giờ hối hận còn kịp sao? Không - hắn đã hại nàng hồn phi phách tán, đời đời kiếp kiếp không thể siêu sinh  Linh Nhạc - vị sư đệ bất đắc dĩ của nàng. Khi nàng còn là công chúa cao cao tại thượng của Thiên giới, y còn là trứng rồng chưa nở đấy. Ngày ngày nàng cãi nhau với sư phụ, uất hận Diễn Kỳ sẽ lại chạy đến tìm y tâm sự. Có đánh chết y cũng không thừa nhận mình yêu nàng từ trong trứng đâu ???? nhưng giọng người con gái ấy, sao lúc y nở ra thì không còn nghe được nữa? Y lang thang tìm nàng dưới hạ giới trong vô vọng. Y muốn bảo vệ người con gái ấy, đời đời kiếp kiếp.... "Đại sư tỷ.... Thiên Âm.... Thiên Âm.... Thiên Âm...." - tiếng gào thét vang vọng cả núi rừng, không dứt. Cái ngày y cầm hỉ phục tìm nàng khắp trên núi, tìm 3 năm dưới nhân gian không thấy nàng. Y tuyệt vọng đến chết đi sống lại, y đâu còn là nhị hoàng tử người người sùng kính nữa đâu. Một kiếp này, thà làm phàm nhân để hưởng trọn nhân duyên, không muốn thành tiên cô độc một đời. Chẳng phải trước đây nàng bảo nàng yêu y sao? Tại sao giờ nàng bỏ y mà đi? Y còn nhớ cái tên Thiên Âm nữa hay không? "Thứ không đạt được mới là thứ quý trọng"  Đánh giá bản thân: 3.75/5 - Truyện đọc ổn, tác giả xây dựng tình tiết lấy đi nước mắt của độc giả xuyên suốt câu chuyện. Nếu thật sự bạn editor không viết thêm phiên ngoại sủng ngọt sâu răng, có lẽ mình không dám rớ vào. Đau tim lắm man~ - Đối với tác giả, mình nghĩ Diễn Kỳ mới là nam chính. Cái kết của kẻ phụ tình nên là thế ???? - Giọng văn edit mượt, tuy nhiên còn sai 1 số lỗi type chưa hoàn chỉnh lắm. - Nữ chính trong này không cường, ngày tháng mài giũa một người con gái ương ngạnh, thành một người hiểu lễ nghi, chịu cúi đầu trước kẻ bề trên đã đáng sợ cỡ nào. Nếu như nàng trở về sớm, có lẽ tâm nàng vẫn chưa chết, có lẽ sẽ dấy lên một hồi mưa tanh sấm rền nơi Thiên Giới. Nhưng giờ nàng ấy chả còn gì, vị ca ca hôn phu cũng thăng làm thượng thần bỏ nàng mà đi. Nàng mạnh mẽ cũng không hợp logic lắm. Nhiều lúc thấy cuộc đời nữ chính quá bất hạnh, đối với thân thể Thần tộc, được duy trì 1 vạn kiếp người - thần tiên. Kiếp đầy đủ nhất của nàng có lẽ là kiếp đầu tiên, có phụ thần yêu thương, sư phụ chăm sóc, ca ca lo lắng từng chút một. Nhưng nàng không biết quý trọng, chạy theo thứ viễn vông mãi mãi không đạt được. Để rồi phải chịu 9998 kiếp luân hồi khổ nhục nơi trần gian. May thay, kiếp cuối cùng vẫn có người quan tâm nàng, vẫn có người mong nàng trở lại Thiên giới.... - Mạch truyện nhanh, cốt truyện không quá phong ba bão táp, không có sự kiện gì lớn lao, chỉ kể về số phận của một người con gái mà thôi. Nhiệt liệt đề cử mọi người cùng đọc ???? cám ơn đã đọc hết bài review của mình ????   Mời các bạn đón đọc Lương Tiên Khó Cầu của tác giả Nguyệt Lạc Tử San.
Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí
Nhưng lại là từ cổ đại đến hiện đại, biến thân tử một thiếu niên anh tuấn thành một nữ nhân nhan sắc bình thường. Là một nữ nhân hiện đại thì hắn có thể làm cái gì? Làm thêm kiếm tiền trả học phí, vùi đầu vào học tập, thi cử…… Đúng rồi, hồi trước đây ngươi có thông thạo cái gì không? A, cầm kỳ thi họa (giọng nói càng ngày càng nhỏ, ừm…… là ăn chơi trác táng…..) Tần Mạt, ta thấy ngươi tuy xấu xí nhưng bộ dạng lại rất tao nhã. Nếu mỗi người là một cuốn sách, thì bìa sách xấu hay đẹp hoàn toàn không quan trọng. Điều quan trong nhất chính là nội dung của nó, nếu thực sự hấp dẫn thì thơ cũng có thể biến thành bức tranh đẹp. Có điều để cải tạo con người hắn, kỳ thực chính là một việc phi thường. *** Lời dẫn truyện: nữ (nam) chính là một công tử quyền quý thời Bắc Tống xuyên qua thành một cô gái bình dân ở hiện đại. Lúc đầu còn bị đưa vào nhà thương điên để trị bệnh, sau phải dần dần học tập để trở thành con gái. Truyện có les nhẹ (bởi nàng/chàng lúc đầu còn quen thói phong lưu đời trước). Nam chủ trong truyện cũng rất uy vũ (mới áp chế được cô gái có linh hồn nam tính này), ngoài ra còn có một chút võng du. Tác giả miêu tả tình cảm của nữ chính từ khi quyết định hội nhập xã hội hiện đại tới khi quyết định yêu anh nam chính. *** Note: truyện này dài, dài, dài, rất dài. Khúc đầu có hơi tẻ nhạt nhưng càng đọc về sau càng hay. Cho nên mọi người ráng kiên nhẫn theo đến hết truyện, bảo đảm sẽ không nuối tiếc đâu. ^^ *** Review bởi Kam Linh từ Hội Nhiều Chữ -----  Hôm trước có thớt thảo luận các truyện tên nhảm nhí nội dung lại hay, nhân có bạn nhắc đến bộ này nên mình quăng cái quick review.  Với mình, Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí là một truyện hay. Lâu lắm mới lại đọc một câu chuyện vừa sâu sắc lại vừa đáng yêu đến thế. Cảm xúc truyện rất tinh tế, văn vừa đẹp vừa lãng mạn. Đọc là muốn tan chảy luôn, bạn nữ chính và nam chính đáng yêu vô cùng. Nam chính lại là tuýp mình yêu thích, nói ít làm nhiều, thuộc trường phái hành động. Truyện về thanh mai trúc mã, kiểu thanh xuân vườn trường rất đáng yêu nhưng cũng nhiều triết lý suy ngẫm. Diễn biến tâm lý tình cảm thì miễn chê, cực kì hợp lý, k gượng ép, lại có những điểm nhấn biến đổi tâm lý rất tinh tế. Làm thế nào một chàng công tử phong lưu Bắc Tống xuyên qua trở thành một cô bé 15 tuổi hiện đại, làm thế nào để dung hòa với thế giới hiện đại, để chấp nhận thân phận nữ của mình, làm thế nào để rung động trước một chàng trai, làm sao để tỏa sáng. Rất hợp lý và cuốn hút:* .  Truyện có YY nhưng vừa phải, nữ chính có tính cách thú vị cũng như chất phong nhã cổ đại. Nam nữ chính như đôi tri kỉ, nữ 9 linh hồn nam xuyên, đầu tiên là chấp nhận nam chính như một tri kỉ đồng điệu về tâm hồn, truyện là cả một quá trình cho đến lúc nữ 9 chấp nhận nam chính như 1 nửa của mình.  Văn phong nhẹ nhàng, lãng mạn, bản edit cũ nên chưa thực sự mượt mà nhưng mình đánh giá cao sự chịu khó tìm hiểu và thi từ ca phú. Ngoài tình yêu truyện còn nói về thanh xuân, về ước mơ của người trẻ, về tình bạn tình thân khá là cảm động. Nói chung nhiệt liệt đề cử!  P/S: Nói thêm về tên truyện, nghe cứ như teenfic nhưng mà nó lại có ý nghĩa sâu xa, đây là đang ám chỉ nữ chính, khi mà linh hồn nàng xuyên từ cổ đại về hiện đại, lạc lõng, tụt hậu, nàng loay hoay để hòa nhập, từ chỗ bị cho là tâm thần tống vào trại cho đến khi trở thành cô sinh viên xuất sắc, nàng không phải chú vịt con xấu xí khác xa bầy anh e của mình mà nàng chính chú thiên nga lột xác, xinh đẹp và rạng rỡ. Ý là vậy, truyện cổ tích Vịt Con Xấu Xí chắc ai cũng biết Mời các bạn đón đọc Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí của tác giả Mạc Tiêu Tiếu.
Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Hạnh phúc là một khái niệm mơ hồ, khái niệm ấy không hề có bất cứ chuẩn mực nào. Có thể nói, hạnh phúc là một con tắc kè hoa, biến thành muôn hình vạn sắc khiến ta khó nắm bắt. Vậy mà Điền Khả Lạc trong Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả sau khi trải qua mọi thăng trầm trong tình yêu và cuộc sống thì khái niệm hạnh phúc lại quay trở về với cô ở tuổi 16 đơn giản đến mức ngây ngô. Điền Khả Lạc, chỉ nghe tên đã khiến người khác phải bật cười, con người cô ngây ngô từ cái tên đến cả suy nghĩa. Đôi khi, bản thân cô cũng tự hỏi sao ông trời lại có thể "nặn" ra được một người như cô, đơn giản, vô tư, cái gì cũng không hiểu nhưng cuộc sống lại lấy đó làm thuận lợi. Tình yêu lãng mạn trong sáng của cô với chàng trai ưu tú Tiêu Viễn đã trở thành nỗi ghen tị của nữ sinh trong trường, là cái gai trong mắt của gia tộc danh giá họ Tiêu. Khoảng cách giai cấp đã chia rẽ họ, Tiêu Viễn đi du học gửi lại lời nhắn nhủ chờ đợi mà không dám nói thẳng với người anh yêu. Hai năm không liên lạc, không tin tức, mỗi người một nơi nhưng tình cảm họ dành cho nhau thì chưa hề phai nhạt. Hình ảnh Tiêu Viễn luôn dễ dàng làm rung động trái tim mẫn cảm của Điền Khả Lạc. Hơn hai năm qua, tình cảm cô dành cho anh vẫn không hề thay đổi, ngay cả mỗi nhịp tim đơn điệu cũng vì sự xuất hiện trở lại của anh mà đập mạnh hơn, trở nên rối loạn hơn. Người ta vẫn nói khi yêu dù là người thông minh đến đâu thì IQ cũng trở thành con số không nhưng Điền Khả Lạc hoàn toàn ngược lại. Cô là người sáng suốt nhất trong tình yêu, cô đã kịp buông tay mối tình vô vọng, chìm trong bế tắc ngay từ khi bắt đầu với Tiêu Viễn. Cũng có thể tình yêu của họ không đủ kiên trì, mối duyên phận không đủ sâu, họ quá để ý đến những thứ bên ngoài tình yêu mà bỏ qua mất tình yêu đích thực. Cô đã kịp nhận ra mọi việc không phải luôn diễn ra theo ý muốn, khi bất lực cần phải buông tay ra, biết rằng tình yêu cũng có lúc không thể nào viên mãn... "Yêu nhau và chia xa, đều là lẽ tất yếu trong sự ngẫu nhiên, bất luận kết quả như thế nào, bất luận thời gian đúng hay sai". Tình yêu vốn là thứ không thể tính toán đúng sai - hơn thiệt, Điền Khả Lạc đã biết buông tay đúng thời điểm và đón nhận đúng cơ hội. Cô đón nhận tình yêu của Chương Ngự bởi cô có được cảm nhận của hạnh phúc, bình yên từ sự quan tâm của anh chứ không phải anh là người quyền cao chức trọng, ưu tú hoàn hảo khiến cô có được hào quang trước thiên hạ. Vứt bỏ anh là việc làm dũng cảm nhất với văn phong nhẹ nhàng, cuốn người đọc vào những tình tiết "hỉ nộ ái ố" của số phận nhân vật. Hài hước, dí dỏm, đau thương nhưng không rơi vào bi kịch, mỗi nhân vật đều tìm được ngã rẽ cho cuộc đời mình. *** Review Kenchan:   Tôi mượn cuốn “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất” từ cô bạn mới quen Myka, và tôi dợm nghĩ, bạn tôi thích, hi vọng tôi cũng thích. Tôi thường không thích nghe người khác giới thiệu sách, vì tôi không muốn bị ảnh hưởng về mặt cảm nhận và suy nghĩ. Nhưng có lẽ, “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất” với câu chuyện của Điền Khả Lạc, Chương Ngự và Tiêu Viễn khơi gợi trong tôi một điều gì đó thật thân quen. Tôi không thích nữ chính của câu chuyện này. Tôi vốn dị ứng với những con người quá ngốc nghếch, quá vô tư. Tôi cảm giác như họ sẽ luôn làm tổn thương người yêu thương họ, và dễ dàng thả cho hạnh phúc trôi đi nhưng rồi lại vật vã vì thứ hạnh phúc mơ hồ nào đó. Điền Khả Lạc là một cô gái như vậy. Cô gái này ngây ngô đến nỗi không bao giờ để tâm đến cảm xúc của người khác, suy nghĩ đơn giản hóa mọi thứ, ngay cả khi đó là tình yêu, là những người quan trọng đối với cô. Sống như Khả Lạc là hết mình, yêu như Khả Lạc là hết lòng, đúng. Nhưng không hiểu vì tôi quá cực đoan hay vì  bản thân Chương Ngự đã phải chờ đợi quá lâu, nên tôi không thể nào thích cô gái này được. Hoặc có chăng do tôi không thể ngơ ngốc như thế được, không thể suy nghĩ một chiều như Khả Lạc được nên mới đả kích cô nhiều đến vậy. Nếu có ai hỏi tôi vì sao tôi thích “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất”, chắc có lẽ tôi sẽ mỉm cười và lắc đầu. Tôi không hẳn là thích cuốn sách, nhưng khi tôi ngồi đây, viết những dòng về nó, có một cảm giác thân thuộc mơ hồ bất chợt trào dâng. Chắc bởi vì tôi thấy mơ màng bóng hình Chính Đông của tôi trong câu chuyện, trong tình yêu của Chương Ngự và trong cả niềm hạnh phúc viên mãn mà Chương Ngự cảm nhận được. Chương Ngự là mẫu nhân vật không mới, vì thế nên tôi mới có thể dễ dàng “thấy” được Chính Đông trong anh. Nhưng anh là kiểu nhân vật tôi thích. Anh dịu dàng vừa đủ, ấm áp mà lại bình yên. Với tôi, anh như một cơn gió, mát mẻ và phóng khoáng. Tình yêu của anh là tình yêu của sự bảo vệ và chở che. Khả Lạc, một cô gái mau nước mắt như vậy, rất cần một người đàn ông có thể ở bên và lau nước mắt cho cô. Tôi vẫn nghĩ, Chương Ngự không thể ngừng những giọt nước mắt Khả Lạc rơi vì người đàn ông khác, nhưng anh có thể hứng những giọt nước mắt ấy, vỗ về Khả Lạc cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Anh vẫn như thế, ngày qua tháng lặng lẽ chờ đợi và yêu thương, lặng lẽ chấp nhân sự ngốc nghếch đến kì lạ của Điền Khả Lạc. Sự cô đơn trong những lúc ấy, mấy ai hiểu được? Bất giác lúc này tôi nghĩ đến dáng vẻ lạnh lẽo của Chính Đông bên khung cửa sổ, ừ, bất kì ai khi chờ đợi một tình yêu vô vọng cũng như vậy… Chỉ có trạm cuối cùng của Chương Ngự và Chính Đông khác nhau mà thôi. À, còn một chàng trai khác trong câu chuyện này, người mà tôi cảm nhận rõ ràng nhất dù anh không thật sự nổi bật. Tiêu Viễn, mối tình khắc cốt ghi tâm của Điền Khả Lạc, là tình đầu và là mối tình sâu sắc nhất của cô. Hai người yêu nhau, trong đau khổ, day dứt, trong sự cấm đoán của nhiều phía và trong cả rào cản do chính hai người vạch ra. Một thứ rào cản vô hình. Tình yêu đó, không ai cố gắng hết sức. Có những lúc người này cố níu thì người kia lại buông tay, có thời điểm khi cả hai đều hi vọng một kết cục tốt đẹp hơn thì một người lại cảm thấy quá chênh vênh, chới với. Là vì vốn dĩ không thể cố gắng đến cùng, vì bản thân Khả Lạc hiểu tình yêu với Tiêu Viễn là vô vọng. Điền Khả Lạc, đã dũng cảm đối mặt và dũng cảm “vứt bỏ” anh, dù thế nào đi chăng nữa, cũng một lòng một dạ mong muốn anh được sống bình yên. Tôi không biết nếu như Tiêu Viễn đấu tranh nhiều hơn một chút, thì liệu họ có đến được với nhau không? Nhưng rồi, cũng hiểu ra nhanh chóng, có những thứ qua đi rồi thì muốn níu kéo cũng không thể được. Tiêu Viễn dù cố gắng thế nào, dù đấu tranh ra sao, thì cũng không thể và mãi mãi không thể mang đến hạnh phúc vẹn toàn cho Khả Lạc. Điền Khả Lạc là một cô gái coi trọng bố mẹ gia đình ra sao, ai cũng biết. Làm sao cô có thể để cho Tiêu Viễn, vì cô mà vứt bỏ gia đình mình? Vì tình yêu của hai người không đủ kiên trì, nên không thể chờ đợi, không thể níu giữ. Mà cũng có thể vì tình yêu ấy bị chi phối bởi các điều kiện khách quan nhiều quá, nên trong giây phút nào đó đã đánh mất nhịp đập trái tim. Dù thế nào, Khả Lạc và Tiêu Viễn cũng đã yêu, đã từng trao nhau những tình cảm trong sáng nhất, trước khi bị quyền lực và địa vị xã hội che mờ. Tình cảm cũng như sợi dây, có những loại vững chắc, có những loại mong manh bay phất phơ trong gió, chỉ cần chút tác động là đứt. Đã biết không thể níu kéo thì đừng cố, để tốt cho cả mình và cho cả những người trong cuộc. Khả Lạc đã lựa chọn đúng, đã chọn đi một con đường tốt cả cho mình và người mình yêu thương. Những điều kì diệu hình như luôn xảy ra phải không? Điền Khả Lạc đã biết cách nắm bắt cơ hội xuất hiện, không để nó tuột mất khỏi tầm tay, dù sớm  dù muộn, cô đều đã tìm được bến đỗ cho mình. Và vì cô và Chương Ngự đều có niềm tin, nên mới có thể mở lòng và đón nhận nhau. Tình cảm nhiều lúc xuất phát từ những điều tưởng chừng như bình thường, giản dị, nhỏ bé nhất. Nhưng với Khả Lạc, với Chương Ngự, đó là một thứ hạnh phúc. Đó cũng là một cách yêu thương. Vậy nên, giang tay ra và đón lấy, nhân vật nữ chính của chúng ta đã tìm được hạnh phúc. Câu chuyện êm đềm khép lại, và tôi khẽ cười.   Mời các bạn đón đọc Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.