Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hồng Đậu

Review bởi: Linh_Hy Tần Hồng Đậu là cuốn sách thứ hai của tác giả Ngưng Lũng mà mình đã đọc, và theo đó, ấn tượng của mình về tác giả này là: không quá xuất sắc, nhưng hợp gu mình, là một tác giả mà mình nhất định sẽ theo dõi và sẽ đọc các tác phẩm của bà. So với Đông chí, cũng là một tác phẩm trinh thám của Ngưng Lũng, thì mình cho rằng Hồng Đậu không đặc sắc bằng. Xét cả về tình tiết các vụ án, cũng như về tình cảm của cặp nam nữ chính. Hồng Đậu gồm 3 vụ án và có lẽ vì dàn trải hơn nhiều nên cảm thấy các vụ án giải quyết hơi đơn giản, thiếu sự hóc búa, đánh đố. Nhưng tất nhiên là chúng vẫn ổn và hấp dẫn trong phạm vi có thể thu hút các độc giả theo dõi. Mình thích nhất vụ án thứ hai, nơi người bố đã dành hơn 10 năm cuộc đời để khám phá và trả thù cho cái chết tức tưởi của con gái mình. Một vụ án khiến người ta xúc động và đầy tính nhân văn. Nợ máu phải trả bằng máu. Có vay có trả. Kẻ có tội rồi sẽ bị trừng trị, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Về tuyến nhân vật, trước tiên phải nói với bản tính ham hư vinh, háo danh của mình thì kẻ hèn này rất ưng ý với cách xây dựng hình tượng nhân vật nam nữ chính của tác giả. Nam nữ chính trong truyện Ngưng Lũng đều là những tinh hoa trong tinh hoa. Không chỉ có ngoại hình mỹ nam mỹ nữ, phong độ ngời ngời, người gặp người thích thì còn có gia thế, có học vấn, có trí thông minh hơn người. Túm lại một câu là vô cùng xuất sắc từ bề ngoài đến nội hàm. Dù tác giả cũng không quá tay đến mức buff quá đà nhưng ít nhất, xuất sắc nhất truyện thì vẫn có thể khẳng định. Cho nên là mình thích! Tuyến tình cảm của truyện cũng không khai thác quá nhiều. Nam chính Hạ Vân Khâm và nữ chính Hồng Đậu vì đam mê phá án mà dây dưa với nhau. Sau đó chàng vì tin đồn yêu thầm chị dâu (hoang đường!!!), nàng thì do sự theo đuổi quấy nhiễu của tên cảnh sát trưởng xấu tính mà thuận lý thành chương, kết hôn với nhau. Ban đầu họ còn ngu ngơ, cả hai đều chưa yêu đương bao giờ nên thiếu kinh nghiệm, thành ra chưa hiểu rõ lòng mình, cuộc sống hôn nhân bắt đầu với đôi chút trục trặc do ghen tuông, hiểu lầm, nhưng rồi họ đều thông minh, nhạy cảm nên đã nhanh chóng hóa giải những khúc mắc và nhận ra tình cảm dành cho nhau. Quan trọng là không hề có sự xuất hiện của tiểu tam tiểu tứ (có nhưng làm gì có đất dụng võ, chỉ là sắc màu tô điểm thêm cho đời sống tình cảm của nam nữ chính thêm phong phú mà thôi ????). Ngoài ra, điểm mình thưởng thức nhất trong mối quan hệ giữa hai người cũng như trong cách hành xử của người vợ Hồng Đậu là khi có khúc mắc sẽ hỏi ngay chồng, không tự suy luận hay làm khổ mình bằng những suy đoán vẩn vơ. Truyện của Ngưng Lũng, dù mới chỉ đọc qua hai tác phẩm, nhưng mình mạo muội nhận xét là vì tác giả muốn khai thác cả hai mảng trinh thám và tình cảm nên đôi khi đọc có cảm giác cả hai thứ đều chưa "tới". Nếu xét về trinh thám thì chưa đủ hóc búa, cao siêu. Còn xét về ngôn tình thì lại hơi thiếu sướt mướt. Nhưng nhìn nhận kĩ lại, nếu dẹp bỏ những đòi hỏi quá cao thì truyện của bà vẫn được xét là đọc được. Vừa đủ hấp dẫn, kích thích, vừa không quá khô khan, nặng nề. Vậy nên, như đã nói lúc đầu bài, dù không quá ấn tượng, nhưng mình vẫn thích văn của bà. Và Hồng Đậu, vẫn là một câu chuyện ngôn tình trinh thám đáng đọc. Ít nhất trong rất nhiều cuốn truyện hoàn edit thời gian gần đây mình đã có thể đọc nó từ đầu đến tận cuối mà không drop giữa chừng. Đề cử, đề cử nha! Review bởi: Danci Từng có người vì nỗi niềm tương tư đậu đỏ mà viết nên câu hát như thế này: “Hồng đậu sinh nam quốc, quá chăng là câu chuyện quá đỗi xa vời. Tương tư có là gì, sớm đã không có người để ý… Đã trót yêu và trót thương người rồi, còn sợ người thấu rõ.”* Hồng đậu sinh ở nam quốc chỉ có thể ôm một nỗi tương tư qua ngày qua tháng, nhưng còn nàng Ngu Hồng Đậu sinh thời dân quốc lại may mắn hơn thế nhiều bởi bên cô còn có một Hạ Vân Khâm. Ngu Hồng Đậu là con gái của một gia đình giàu có đã xuống dốc. Thông minh, xinh đẹp, lại là sinh viên của đại học St. John - một trong những trường đại học danh giá nhất thời bấy giờ, Ngu Hồng Đậu như một đoá hoa rực rỡ khiến người người mê đắm. Nhưng trái với vẻ bề ngoài dịu dàng, nhã nhặn, Hồng Đậu lại có niềm đam mê với những câu chuyện bí ẩn chưa có lời giải đáp, một sở thích hoàn toàn không phù hợp với các vị tiểu thư. Nhưng cũng chính nhờ niềm đam mê khác lạ này mà cô tình cờ làm quen với vị thám tử nổi danh Peter Vương cùng cậu hai nhà họ Hạ - Hạ Vân Khâm. Người dân thành phố Thượng Hải khó có ai không biết đến cậu hai nhà họ Hạ. Tin tức về vị tiến sĩ ngành kỹ thuật mới từ nước ngoài trở về này đã được gia đình tự hào đăng trên khắp các trang báo lớn. Nhưng thứ khiến mọi người chú ý đến Hạ Vân Khâm lại không phải học vị tiến sĩ mà là bởi tin đồn tình ái giữa anh và người chị dâu cả. Vậy nên, khi bắt gặp vị công tử giàu có này cưỡi chiếc xe đạp rách nát đến thăm cô vũ nữ hàng xóm ở lầu trên, bản tính tò mò đã khiến Ngu Hồng Đậu đặc biệt chú ý. Lần thứ hai gặp lại, một trò chơi trí tuệ được khởi xướng bởi thám tử Peter Vương lại vô tình trở thành sợi dây gắn kết giữa Hồng Đậu và Hạ Vân Khâm. Sự thông minh, nhanh trí cùng chút liều lĩnh của Hồng Đậu đã gây ấn tượng mạnh cho cả vị thám tử nổi danh lẫn vị ẩn danh kia. Cùng lúc đó, anh trai của Hồng Đậu lại vướng phải một rắc rối liên quan tới vụ mất tích liên hoàn của các cô gái trẻ, buộc Hồng Đậu phải đứng ra xin sự giúp đỡ của Peter Vương và Hạ Vân Khâm, đồng thời bắt đầu dấn thân vào những vụ án bí ẩn lần lượt xảy ra trên bến Thượng Hải.  Bao bí ẩn chồng chất cùng những hiểm nguy trùng trùng, máu của từng người vẫn đổ trên đất Thượng Hải, che lấp đi bao câu chuyện yêu hận từ xa xưa. Qua từng ngày lần theo dấu thủ phạm để phá án, Hạ Vân Khâm cùng Ngu Hồng Đậu cũng dần dần học cách sát cánh bên nhau. Hạ Vân Khâm bị thu hút bởi sự gan dạ và nét đáng yêu của Hồng Đậu, còn cô cũng bị trí tuệ cùng phong thái hào hoa của anh làm rung động trái tim thiếu nữ. Tình cảm mới e ấp chớm nở đã bị kẻ thứ ba, thậm chí cả kẻ thứ tư nhăm nhe xen vào giữa, khiến Hạ Vân Khâm không thể bình tĩnh chờ đợi, lập tức vội vàng “cướp” cô vợ bé nhỏ Hồng Đậu về nhà mình. Chu trình “cướp vợ” của anh so với việc phá án còn chi tiết, nhanh gọn và quyết đoán hơn nhiều.  Từ bạn đồng hành, mối quan hệ giữa hai người trở thành quan hệ vợ chồng. Sự thay đổi đột ngột này khiến cả Hạ Vân Khâm cùng Hồng Đậu đều bối rối chưa thể thích ứng. Một Hồng Đậu thông minh, nhanh trí khi suy luận phá án lại trở nên có chút nông nổi, trẻ con khi đối mặt với chuyện tình cảm. Một Hạ Vân Khâm lý trí, điềm tĩnh ngay cả lúc hiểm nguy lại không biết làm sao để tháo gỡ những vướng mắc cùng hiểu lầm. Một hồi giận dỗi lại một hồi mặt lạnh nhưng đến cuối cùng vẫn ân ái ngập tràn khiến người đọc có nguy cơ thừa đường trong máu, chỉ mong hung thủ lại gây án tiếp để giảm bớt cái sự ngọt lịm của đôi chim câu này (=_=|||) * * * * * Đây là lần đầu tiên mình đọc một tiểu thuyết trinh thám của tác giả Ngưng Lũng dù trước đó từng biết đến tác phẩm “Đông chí” của tác giả này. Phải nói rằng Ngưng Lũng rất giỏi trong việc tạo không khí cho truyện. Khác với những gì người đọc thường mường tượng về dòng tiểu thuyết trinh thám, “Hồng Đậu” không có nhịp tình tiết dồn dập, hối hả khiến tim đập nhanh. Ngược lại, cách kể chuyện của Ngưng Lũng lại khá chậm rãi, từ tốn và điềm đạm. Nhưng điều này không những không khiến mạch truyện bị dài dòng lê thê mà ngược lại còn giúp cuốn người đọc vào câu chuyện, không thể dứt ra. Ngoài ra, cách viết này cũng rất thích hợp để tái hiện lại một Thượng Hải vào thời dân quốc với những câu chuyện bị quá khứ che mờ, tạo phong cách rất ấn tượng cho bộ truyện. Truyện gồm hai mạch chính là mạch trinh thám phá án và mạch tình cảm. Nhìn chung, hai mạch này đều được tác giả khai thác song song và rất đồng đều. Quá trình phá án là bước đệm cho việc phát triển tình cảm và ngược lại, tình cảm của hai nhân vật cũng trở thành tác nhân thúc đẩy việc phá án.  Cá nhân mình không đánh giá cao cả hai mảng này bởi các vụ án cũng như động cơ của hung thủ không quá ấn tượng trong khi tình yêu của hai nhân vật cũng chưa đủ sâu sắc, cao trào cuối truyện không tạo được hiệu quả như mong muốn, thế nhưng không thể phủ nhận đây là một bộ truyện khá hoàn chỉnh cả về nội dung lẫn văn phong. Tác giả Ngưng Lũng cũng cho thấy một sự đầu tư kỹ lưỡng khi tạo được sự kết nối giữa các vụ án đồng thời cũng rất đi sâu vào các tiểu tiết. Cùng với điểm cộng là bản chuyển ngữ rất mượt mà, chỉn chu thì “Hồng Đậu” chắc chắn sẽ làm bạn hài lòng.  ________ * Trích lời bài hát “Hồng đậu sinh nam quốc” theo bản dịch của December: https://www.youtube.com/watch?v=WM9YYhZn8CI  Mời các bạn đón đọc Hồng Đậu của tác giả Ngưng Lũng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thế Thúc
*: Từ "Thế thúc" trong truyện theo mình hiểu là hai gia tộc có mối quan hệ thế giao ân tình qua lại của trưởng bối mà nữ chính theo bối phận phải gọi nam chính một tiếng thúc. Vì không có quan hệ huyết thống mà chỉ kế thừa từ quan hệ thế giao nên gọi là thế thúc.  _________ Giới thiệu: Thôi Quý Lăng là một người vô cùng bình tĩnh, những chuyện điên cuồng đã làm ra đời này đều là vì Khương Thanh Uyển.  Thí dụ như năm đó vì cầu thú Khương Thanh Uyển, mà quỳ ba ngày ba đêm giữa trời mưa to. Lại thí dụ như, vào ngày đại hôn của Khương Thanh Uyển năm đó, đã cầm quân chặn đường cướp tân nương.   Kiếp trước, Khương Thanh Uyển và Thôi Quý Lăng chính là nhất kiến chung tình. Nàng không màng lời khuyên can của phụ mẫu, vì chữ tình mà một mực gả thấp cho chàng. Những năm tháng ấy, tình yêu của nàng như ánh cầu vồng sau mưa, đượm sắc màu và tràn đầy ấm áp. Nhưng khi cả hai chân chính bước vào hôn nhân, mọi thứ đã chẳng còn nguyên vẹn như ngày nào. Tình yêu thuần khiết của nàng dần bị vấy bẩn. Mà chàng khi ấy, lại vô tâm từng bước gây ra thương tổn sâu đậm hơn cho nàng.  Lời ly biệt kia chính là kết thúc tất cả…  Một lần chia xa chính là âm dương cách biệt… Nàng mang theo những yêu hận trong lòng, trầm mình xuống đáy hồ lạnh giá.  Nàng quyết tuyệt đến như thế. Nàng nhẫn tâm đến như thế.  Một chút cũng không giữ lại cho mình, một chút cũng không lưu luyến thế gian này. “Nếu như câu chuyện vốn dĩ là bi kịch. Vậy cần gì phải cho ta mộng ước đẹp đến thế? Vai diễn từ tương phùng đến biệt ly…” (*) Mùa đông năm ấy, tuyết rơi phủ đầy, trái tim ai tan vỡ... * * *  Khương Thanh Uyển cứ tưởng rằng mình sẽ chết đi như thế với những khúc mắc và đau đớn tận sâu trong tim. Vậy mà, ông trời thương xót cho nàng được trọng sinh đến ba năm sau trong một thân phận mới cũng tên Khương Thanh Uyển. Nàng khi ấy, trái tim như chơi vơi giữa biển trời. Bi thương kiếp trước là cơn ác mộng, đến hít thở cũng đau thấu tâm can. Thôi Quý Lăng - tên chàng là mũi dao, cắt vỡ cả lòng nàng.  Nàng thật tâm muốn buông bỏ tất cả những yêu hận đã có, muốn buông lơi đôi tay đã từng nắm lấy đi qua những tháng ngày an yên lúc trước. Chỉ là, duyên nợ giữa họ vẫn còn day dứt, muốn cắt đứt cũng không thể nào. Nàng gặp lại Thôi Quý Lăng trong thân phận mới, chàng bây giờ là thế thúc của nàng. Kiếp trước phu quân, kiếp này thế thúc, hỏi có bao nhiêu chua xót. * * *  Kiếp trước, Thôi Quý Lăng chỉ là một thư sinh nghèo hèn, lại thú được Khương Thanh Uyển con nhà phú thương kim chi ngọc diệp.  Chàng khi đó, tâm nguyện duy nhất là muốn dùng tất cả yêu thương của cả đời mình bù đắp lại những thiệt thòi vì chàng mà nàng đã gánh chịu. Thế nhưng, chẳng biết từ khi nào giữa họ dần có một vách ngăn thật lớn. Chàng vô tâm buông lời tàn nhẫn và khiến nàng rời xa.  Lúc ấy, chàng đâu biết, nàng rơi nước mắt, nàng thương tâm, nàng đau lòng đến mức nào. Hiểu nhầm hóa thành biến cố, đẩy họ theo hai hướng đối nghịch.  Người ở lại, người rời đi.  Người còn sống, người đã chết. Người kiếm tìm, người biến mất. Vĩnh viễn, không thể quay về. Vĩnh viễn, không thể chung đường. * * *  Hoa nở hoa lại tàn. Tình đến tình vội tan. Người đi lời ly biệt.  Má thắm lệ phai màu. Thôi Quý Lăng hận ông trời, hận lòng người, hận Khương Thanh Uyển. Nhưng sâu trong tim lại muốn đem nàng về bên cạnh. Vì chàng biết, đời này kiếp này chàng chỉ yêu mình nàng mà thôi. Nỗi hận kia không thể che lấp nỗi nhớ và tình yêu của chàng dành cho nàng.  Uyển Uyển, trở về bên cạnh ta được không? Uyển Uyển, nàng rời đi lâu như vậy có biết ta nhớ nàng đến thế nào hay không? Uyển Uyển, ta chờ nàng, chờ nàng đến trái tim cũng hao mòn rồi. Uyển Uyển, Uyển Uyển, tiếng gọi bi thương kia day dứt cả đời người. Vậy nên, Thôi Quý Lăng không ngừng đem tính mạng của mình ra đặt cược qua từng lần chinh chiến trên sa trường. Chàng muốn quyền thế, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, muốn nắm trong tay cả thiên hạ này. Như thế, chàng mới có thể tìm về Uyển Uyển, mới mang lại cho nàng một cuộc sống an yên hạnh phúc.  Chỉ là, chàng không hề biết rằng, Uyển Uyển chàng yêu nhất đã trầm mình xuống hồ sâu lạnh giá năm đó. Uyển Uyển đi rồi, không quay về được nữa. Uyển Uyển đi rồi, với trái tim chằng chịt vết thương.  Giữa họ, là hiểu lầm cùng bi ai… không cách nào tháo gỡ.  * * * Lần gặp lại này tựa như tơ duyên ông trời đã ban cho Thôi Quý Lăng sau tất cả những đau thương năm đó.  Chàng từng bước bước đến sự thật phía sau đã bị chôn dấu. Bao nhiêu điên cuồng cùng phẫn nộ, bao nhiêu đau đớn cùng khổ sở. Thì ra Uyển Uyển của chàng đã phải thương tâm như thế. Ngày nàng rời đi, phải chăng bầu trời cũng hóa thành cơn mưa nước mắt. Nơi đáy hồ kia, hỏi nàng có lạnh không?  Vì thế, kiếp này khi đã biết sự thật chàng tàn nhẫn đưa những kẻ đã hại nàng vào địa ngục. Còn nàng, chàng muốn đem cả thế giới này đặt dưới chân nàng, muốn bù đắp lại tất cả những gì bi thương nàng đã gánh chịu.  Chỉ là, đoạn đường này sao gian nan quá. Chàng muốn ôm thê tử kiếp trước của mình về nhà cũng thật không dễ dàng gì. Bởi vì, Uyển Uyển bây giờ không muốn làm thê tử của chàng nữa. Nàng muốn quên đi đoạn nhân duyên đã từng dang dở kia. Nhưng Thôi Quý Lăng chàng làm sao có thể buông tay được. Tất cả đều là lỗi của chàng. Cho nên, xin nàng hãy để chàng dùng tình yêu này xóa đi đau thương từng có. Một đời một kiếp nắm tay nàng đi đến tận cùng. * * * “Thế thúc” là một trong số những bộ truyện cv trọng sinh ngược nam thời gian gần đây mình đọc và thấy khá hay. Nội dung truyện chính là quá trình truy thê đầy gian khổ của nam chính Thôi Quý Lăng với nữ chính Khương Thanh Uyển. Kiếp trước, hai người vì hiểu nhầm xa cách rồi âm dương ly biệt mà không hề hay biết. Kiếp này, nam chính luôn ân hận đau đớn và mong muốn tìm mọi cách bù đắp lại tất cả mọi thứ cho nữ chính. Nhưng vì bóng ma trong quá khứ và những thương tổn quá sâu đậm mà nữ chính đã không thể mở lòng mình với chàng. Chàng phải từng bước tháo gỡ bí mật lúc trước và xây dựng niềm tin cùng tình yêu đã mất với nàng thật không dễ gì. Thấy thì cũng tội nhưng mà cũng kệ :v :v Ai bảo, kiếp trước yêu nàng nhiều đến thế lại không thể bảo vệ được nàng và để nàng đi đến bước đường bi kịch như vậy. Nhìn chung, cả nam nữ chính trong truyện đều được xây dựng khá tốt. Nam chính trầm tĩnh, lạnh lùng, tàn nhẫn khó đoán nhưng trái tim lại cực kỳ thâm tình. Đời này kiếp này chỉ nguyện yêu và chờ đợi mình nàng mà thôi. Nữ chính thì hiền lành, hơi mềm yếu nhưng khi cần sẽ rất kiên cường và quyết tuyệt không hề yếu đuối bánh bèo. Tình yêu của cả hai là sự chấp nhất bền bỉ và mang chút đau lòng. Nhưng đó chỉ là phần đầu thôi ạ, càng về sau thì càng ngọt ngào ấm áp và đầy cảm động lắm luôn á.  Vì vậy, nếu bạn thích một câu chuyện trọng sinh có ngược nam, có song xử, có truy thê với nam chính siêu thâm tình và những bí mật cất dấu làm nên biến cố lớn cho câu chuyện thì “Thế thúc” đảm bảo có đầy đủ mọi thứ bạn yêu cầu nhé. Còn nếu bạn vẫn đang băn khoăn thì mình xin lấy tên tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt ra để khẳng định nè.  So với hai bộ “Em gái của gian thần” và “Muội khống” thì “Thế thúc” như một sắc màu hoàn toàn khác không bị trộn lẫn. Tuy nhiên, hình tượng nam chính vẫn được xây dựng với sự thâm tình, chấp niệm và có chút cuồng loạn như những nhân vật kia. Cho nên, mặc dù truyện chỉ mới có convert và chưa nhà nào nhận edit thì mình nghĩ mn cũng không nên bỏ qua đâu ạ. Bởi truyện cv nhưng khá dễ đọc, mn thích thì nhích thôi nào ^^  ____________ Phần văn án giới thiệu được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 (*): Trích từ bản dịch lời bài hát Vở kịch độc diễn do Hứa Như Vân thể hiện. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khương Thanh Uyển không ngờ mình có thể sống thêm lần nữa. Nàng là nữ nhi của phú thương ở Vân Châu, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa. Đến tuổi cập kê, nàng vui vẻ ở bên sĩ tử bần hàn Thôi Quý Lăng, mặc cho phụ thân phản đối, nàng nhất quyết gả cho hắn. Sau khi thành hôn, hai người vô cùng ân ái, nhưng phu thê nghèo nàn kèm theo trăm sự đau thương, cộng thêm không thể hòa hợp với trượng mẫu (mẹ chồng) và muội phu (em chồng), thời gian trôi qua, họ dần nảy sinh mâu thuẫn. Về sau, Thôi Quý Lăng không thi đỗ tú tài, được bằng hữu tốt tiến cử nên cả gia đình chuyển đến Cam Châu góp sức cho Ninh vương. Ninh vương cũng coi trọng hắn, dần dần ngồi vào vị trí trưởng sử của Vương phủ. Trượng mẫu luôn cảm thấy nàng là nữ nhi gia đình thương nhân mà muốn bám vào nhi tử của bà, hiện tại Thôi Quý Lăng đã làm quan Ngũ phẩm nên bà càng khinh rẻ nàng, hằng ngày chưa từng cho nàng sắc mặt tốt. Muội phu cũng châm ngòi ly gián, tình cảnh của Khương Thanh Uyển tại Thôi gia vô cùng gian nan. Nếu chỉ như vậy thì không sao, nàng thật tâm yêu thương Thôi Quý Lăng, vì hắn, những chuyện này nàng có thể chịu đựng. Nhưng không ngờ hắn lại có tình ý với bằng hữu tốt nhất của nàng, hai người còn lén lút có con. Thậm chí, để đạt được quyền thế, hắn coi nàng là cống phẩm dâng tặng cho tên Hoàng đế hoang dâm vô độ. Vào ngày nhập cung, lão Hoàng đế thấy nàng xinh đẹp nên chỉ thị nàng lập tức thị tẩm. Nàng không đồng ý, ra sức vùng vẫy khiến mu bàn tay Hoàng đế bị thương, lão giận dữ sai người đánh nàng hai mươi trượng, sau đó đày nàng vào Hoán Y Cục. Thời gian ở Hoán Y Cục vô cùng khó khăn, mùa đông khắc nghiệt, nước đóng thành băng, nàng phải giặt giũ y phục cho các vị chủ tử khiến đôi tay nàng đông cứng đỏ bừng, kèm theo những vết nứt rất dài trên da, mỗi lần phát tác đều ngứa không chịu nổi, cả đêm ngủ không yên. Mời các bạn đón đọc Thế Thúc của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.
Giả Trai
VĂN ÁN Tên trùm sò trường Trung học số Một Lục Dao trăm đắng nghìn cay, vượt mọi khó khăn, cố gắng tự bẻ cong bản thân để tỏ tình với “bạn học nam”. “Bạn học nam” Lý Minh Châu tỏ vẻ: Tôi không thể đồng ý. Lục Dao: Vì sao? Lý Minh Châu: Vì tôi là nữ, tôi không thích gay, chúc cậu hạnh phúc. Lục Dao: … Ơ đệt! Lục Dao: #Nói chắc cậu không tin nhưng trước khi thích cậu tôi là trai thẳng đó# N năm sau… Sau khi Lý Minh Châu về nước tình cờ gặp lại Lục Dao. Cún con đáng yêu hay nhõng nhẽo nhiều năm trước thích cô giờ đã biến thành đại thần giới Esport muôn người chú ý. Xa cách lâu ngày gặp lại, bạn trai cũ hình như càng khó dỗ hơn xưa. “Giờ anh vẫn là gay sao?” “…” “Tôi thích gay.” “…. Mẹ nó tôi không phải gay.” Đại thần nào đó sụp đổ: Tôi là gay hồi nào? Em thích tôi thì nói thẳng ra chứ bày đặt nói thích gay làm gì?? Lý Minh Châu: #Sao tên này lúc gay lúc không vậy?# #Thật khó dỗ quá đi#   Trang nhất báo đăng tin: [ Tin chấn động! Tuyển thủ Esport siêu nổi tiếng được bao nuôi, kim chủ nghi ngờ là CEO tập đoàn XX. ] [ Đại thần chuyên nghiệp cũng bị bao nuôi?! Giới Esport tưởng đơn giản không ngờ cũng phức tạp quá! ] [ Không muốn thấy tin này! Fan cứ tung hô thần tượng giữ mình trong sạch không ngờ chỉ là giả tạo?! ] [ Đại thần có cuộc sống cá nhân hỗn loạn như vậy, anh đâu xứng đáng với người hâm mộ anh chứ! ] Trang nhất các báo ngày hôm sau đăng tin: [ Tin mới nhận! Trời ơi! Hóa ra họ là vợ chồng! ] Nhóm phóng viên kêu gào: Đệt! Ông đây méo làm phóng viên nữa! Hai vợ chồng anh chơi ông à! ------ Lý Minh Châu được sinh ra trong một hoàn cảnh đầy éo le. Người mẹ quê mùa, thiển cận của cô bị một gã đàn ông giàu có có vợ lừa gạt, bà cứ nghĩ sinh ra một thằng con trai thì kiểu gì mình cũng được một bước lên trời. Tiếc thay, trời không hiểu lòng người, Lý Minh Châu sinh ra lại là con gái, chính vì thế mà bà phát điên. Tuổi thơ nghèo khó, cơ cực đã tạo nên một Lý Minh Châu lạnh lùng, suy nghĩ trưởng thành, tự chủ. Được di truyền từ cha mình, Lý Minh Châu trời sinh đã giỏi ăn nói, chém gió mà mặt không đổi sắc, vững vàng bình tĩnh. Chính vì cái tài năng này mà cô dám cầm tờ giấy khai sinh ghi giới tính nam cùng cuốn sổ hộ khẩu đi xin nhập học. Lục Dao – cậu thiếu gia nhà họ Lục tính tình ngỗ nghịch, ngang bướng, học hành chả ra gì, thành tích luôn xếp bét lớp. Vì giận dỗi cha mẹ mà cậu bỏ nhà đến thành phố H học. Cuộc đụng độ của đôi oan gia này là vào một mùa hè đầy nắng. Năm đó Lý Minh Châu vẫn học cấp hai nhưng với cái thói chém gió không đổi sắc mặt mà cô dám mạo danh sinh viên Thanh Hoa đi gia sư cho Lục Dao. Cái tính cứng nhắc, nghiêm túc của “thầy Lý” khiến Lục thiếu nhà ta khó chịu ra mặt. Nhưng với cái đạo hạnh non trẻ của anh Lục thì làm sao đọ lại được con hồ ly lõi đời như Lý Minh Châu. Bao nhiêu chiêu trò của Lục Dao đều bị Lý Minh Châu hóa giải một cách dễ dàng. Khi Lục Dao đang tìm cách chơi lại Lý Minh Châu thì cô đã biến mất như một cơn gió, không để lại chút dấu vết gì. Gặp lại Lý Minh Châu là khi Lục Dao lên cấp ba. Ai mà ngờ được học sinh đứng nhất toàn trường lại dám mạo danh sinh viên Thanh Hoa đi dạy học. Lý Minh Châu vì lo sợ sự việc bị lộ nên đành cam chịu sự sai khiến của Lục thiếu gia. Và như bao cuốn truyện thanh xuân vườn trường khác, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Lục Dao thích Lý Minh Châu. Cũng chính từ lúc xác định quan hệ, Lục Dao lộ rõ cái tính trẻ con, bám người, thích làm nũng. Nhà người ta thì lo bạn trai mình đi theo người khác, còn đây Lục Dao bám Lý Minh Châu còn hơn cả keo chó =))))) Nhưng cũng chỉ có Lục Dao trẻ con, bướng bỉnh như thế mới cảm hóa được con người lòng dạ sắt đá như Lý Minh Châu. Cơ mà anh Lục ngây thơ vẫn nghĩ rằng Lý Minh Châu là nam và anh là gay :v Khi cuộc sống đang yên bình vậy thì sóng gió nổi lên. Lý Minh Châu bỏ Lục Dao ra nước ngoài mặc cho đêm trước cô mới nói với Lục Dao mình là nữ và muốn trao bản thân cho anh. Gặp lại lần nữa đã là 5 năm sau. Lúc này Lý Minh Châu đang làm nhân viên mới của công ty nhà họ Lý, còn Lục thiếu gia đã là đại thần Esport nổi danh. Cứ ngỡ khi đụng độ thì sẽ là một hồi ngược tâm đau đớn. Nhưng không, cái tính keo chó của đại thần Esport hóa ra lại có tác dụng. Lục thiếu gia ngang ngược bình thường nhìn đời bằng nửa con mắt, khi gặp lại người mình yêu thì lôi bằng được người ta về nhà, hận không thể ở bên cạnh 24/24 để canh giữ, chỉ sợ lơ đãng một tí là kẻ lừa đảo này sẽ chạy ngay đi. Được đà lần tới, anh Lục còn đến tận nhà con gái người ta để ở nhưng ai mà ngờ được lại gặp phải tình địch, mà không những thế tình địch này còn là nữ cơ chứ. Theo lời anh Lục thì Lý Minh Châu chính là loại nam nữ đều không tha, phải đề phòng mọi giống loài. Năm năm gặp lại, ngoại trừ cái tính keo chó hơn trước thì anh Lục nhà ta còn thêm cái tính thù dai nữa. Bất cứ chuyện gì anh cũng có thể lôi lại câu chuyện 5 năm trước để Lý Minh Châu thấy được sự khốn nạn của bản thân năm xưa. Dưới đây là một vài đoạn nhỏ dễ thương sau khi gặp lại do mình tự ed (chưa ed lần nào nên khá cùi, các bạn đọc tạm): Đoạn 1: Lý Minh Châu: “Anh đi gần như vậy làm gì, bánh chẻo áp chảo sao ?” Giọng nói cô có chút cao. Lục Dao thản nhiên nói: “Sợ em chạy mất” Lý Minh Châu sau khi nghe xong có chút chột dạ. Đoạn 2: Lục Dao vừa vào cửa liền khóa luôn lại, đem chìa khóa nhét luôn vào túi mình. Lý Minh Châu:.... Lục Dao: “Nơi này là tầng 16, đừng nghĩ nhảy cửa sổ trốn” Rốt cục người này có bóng ma lớn đến mức nào vậy. Lý Minh Châu có chút cạn lời, “Ấu trĩ”. Đoạn 3: Lý Minh Châu ngồi trên ghế lái phụ, Lục Dao thay cô thắt đai an toàn, tay dùng nhiều lực dường như muốn đem cô trói chặt trên ghế. Lý Minh Châu thẹn quá hóa giận: “Trả giày đây”. “Không còn”. Lục Dao từ bên kia lên xe. “Ăn gì đây ?” “Tôi không đói bụng”. “Có thể, nhảy qua bước ăn cơm đi, chúng ta trực tiếp lên giường”. Lý Minh Châu:........... “Ăn cơm”. Đoạn 4: Cảnh gặp tình địch này :v Lý Minh Châu làm xong bát mì trứng gà với rau xanh không mất bao lâu, đem ra phòng khách liền nhìn thấy hai người đang nhìn nhau đầy khiếp sợ. Lục Dao là người đầu tiên phản ứng, thấy Quý Dao mặc áo ngủ, tóc hỗn độn sau lưng. Người sáng suốt liền biết cô nàng này đã sống ở đây một thời gian dài. Xét thấy Lý Minh Châu đã từng có quá khứ huy hoàng bị nữ nhân thầm yêu nên Lục Dao từ trước đến nay đều vô cùng đề phòng những người tiếp cận Lý Minh Châu dù nam hay nữ. Càng đừng nói đến cô nàng Quý Dao xinh đẹp, phong tình vạn chủng này. Lục Dao mở miệng: “Cô ta là ai ?” Lý Minh Châu:.... Khẩu khí gì đây ??? Tình cảnh giống như bắt gian này khiến Lý Minh Châu không biết nói sao. (câu này chém vì không hiểu :v) Lý Minh Châu: “Bạn cùng phòng của tôi”. (lược bỏ 1 đoạn không cần thiết) Quý Dao đề cao âm thanh: “Bạn cùng phòng?!” Lý Minh Châu thầm nghĩ: “Không tốt” Cô ho khan một tiếng: “Ăn cơm trước”. “Ăn cơm?!” Lục Dao so với cô nàng họ Quý thanh âm còn cao hơn. Ánh mắt cậu dừng lại ở chén mì ____ ba phút trước cậu vẫn nghĩ là chén mì này là Lý Minh Châu hạ mình làm cho cậu. Lý Minh Châu tuy rằng 5 năm không gặp Lục Dao nhưng đối với tính cách của Lục Dao lại ăn sâu bén rễ nhớ kĩ không quên. Cô liền biết Lục Dao nghĩ gì, lúc này càng phiền toái. “Mình như thế nào lại chỉ làm một chén mì”. Lý Minh Châu tự chất vấn bản thân mình. Lý Minh Châu bị Lục Dao nhìn đến mức dựng hết lông tơ sau lưng, bất chấp 5 năm trước hay 5 năm sau, muốn làm cái gì thì cũng phải từ từ. Phản xạ có điều kiện, cô nói với giọng điệu của nhiều năm trước:” Dao Dao không cần nháo”. Quý Dao quen miệng, trả lời: “Em không có nháo mà”. Lý Minh Châu:……… Đệt. Cái này cũng là Dao Dao. Quý Dao hồn nhiên không biết, đem tờ giấy Lục Dao kí tên lập tức ném. Lúc này tờ giấy Lục Dao ký không phải món quà có thể đem tới niềm vui cho Lý Minh Châu nữa mà giống như hồng thủy mãnh thú, Quý Dao cầm trong tay cũng không thấy thoải mái. Lục Dao đứng đó, sắc mặt đen thui, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dao Dao ?”. Quý Dao mở miệng: “Kêu thân thiết thế làm gì, tôi cũng không quen biết anh”. Lý Minh Châu đối với ai cũng lạnh nhạt, không bày tỏ thái độ, nhưng đối với Lục Dao lại dịu dàng, săn sóc, ân cần. Còn Lục thiếu tính tình nóng nảy, trẻ con, mắc bệnh sạch sẽ, không chịu ăn đồ người khác gắp, lúc nào cũng lạnh lùng không quan tâm ai thế mà lại chịu nghe lời Lý Minh Châu. Đây có lẽ là sự bù trừ, một người nóng, một người lạnh. Năm năm gặp lại, bằng chiêu trò dính người, Lục Dao đã đưa được người về nhà, mà theo nguyên văn lời lão cha của hắn chính là “ Không nghĩ tới, Lục Dao tài giỏi quá mức, không những kết giao được với một mầm non ưu tú, thậm chí còn .... kết giao tới tận trên giường!”. Truyện phía sau chính là một nồi cẩu lương siêu to khổng lồ, ngọt đến tận răng. Truyện này được bên nhà Sườn xào chua ngọt ed rất mượt, văn phong hay, cốt truyện không bị đầu voi đuôi chuột hay nhàm chán tí nào. Nói chung mình đánh giá cao bộ này vì đây là một trong số ít những truyện mình đọc gần đây để lại ấn tượng với mình, không bị nhàm hay thiếu muối. Review mình không được hay nhưng mong các bạn hãy thử đọc :v Mời các bạn đón đọc Giả Trai của tác giả Tam Thiên Phong Tuyết.